Tôi là Trần Văn Huỳnh. Hôm nay tôi xin được gửi tiếp đến
Dân Luận phần Lời tựa của quyển sách Con đường Việt Nam
của Trần Huỳnh Duy Thức viết, cùng với Lê Công Định và Lê
Thăng Long.
Tên đầy đủ của quyển sách này là <em><strong>CON ĐƯỜNG
VIỆT NAM - Cách Để Mỗi Người Giàu Có</strong></em>. Phần lời
tựa này được viết vào tháng 12/2008, ngay sau khi Thức công
bố bài <a
href="http://trandongchan.wordpress.com/2008/11/23/kh%E1%BB%A7ng-ho%E1%BA%A3ng-%E2%80%93-c%C6%A1-h%E1%BB%99i-cu%E1%BB%91i/">Khủng
hoảng - Cơ hội cuối</a> trên blog <a
href="http://trandongchan.wordpress.com/">Trần Đông Chấn</a> vào
cuối tháng 11/2008 để cảnh báo về nguy cơ một cuộc khủng
hoảng kinh tế trầm trọng.
Vào cuối tháng 1 năm 2010, đang viết đơn kháng án trong trại
giam B34, Thức vẫn tiếp tục cảnh báo bằng lá đơn này về
nguy cơ đó và khẳng định nó sẽ xảy ra mà không thể tránh
được nữa. Thức đã viết rằng: "Nếu không nhanh chóng thay
đổi chiến lược phát triển kinh tế trong vòng vài ba năm tới
thì đất nước ta sẽ rơi vào tình trạng lệ thuộc", và:
"trả lại sự trong sáng cho tôi để tôi có thể tiếp tục
những công việc mà tôi thấy cần thiết và cấp bách cho đất
nước".
Trong lá đơn này Thức còn yêu cầu hệ thống an ninh quốc gia
phải hướng đến bảo vệ đối tượng chính là người dân.
Và: "Bảo vệ người dân chính là bảo vệ những gì mà luật
pháp trao cho họ và bảo vệ họ trước những gì vi phạm pháp
luật để xâm hại đến họ". Thức đã viết như vậy trong
đơn kháng án.
Những vấn đề trên đã được phân tích rõ trong phần Lời
tựa này. Phần này cũng đề cập đến nhiều vấn đề rất
thiết thực đối với mỗi người dân trong tình hình đất
nước hiện nay.
Do vậy mong Dân Luận giúp phổ biến.
Xin cảm ơn và kính chào.
Trần Văn Huỳnh</div>
<center>* * *</center>
<center><strong>CON ĐƯỜNG VIỆT NAM</strong></center>
<center><strong>Cách Để Mỗi Người Giàu Có</strong></center>
<strong>Ghi nhận</strong>
<em>Dâng tặng Mẹ Việt Nam tất cả tri thức Mẹ đã ban cho
đứa con Lạc Hồng này.</em>
<em>Thương tặng Má, người chưa từng dạy con một tiếng yêu
nước nhưng cách Má chăm sóc cọng cỏ, ngọn cây, con gà, con
chó và lòng thương người của Má dành cho những người nghèo
khổ đã truyền cho con tình yêu quê hương chẳng biết tự bao
giờ.</em>
<em>Kính tặng Ba, người đã truyền cho con lời dạy: "Phải
học để trở thành người tốt".</em>
<em>Thân tặng gia đình yêu thương và những người đã dành
tình yêu và sự ủng hộ cho tôi.</em>
<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image001_12.jpg"
width="187" height="119" alt="image001_12.jpg" /></center>
<center><strong>TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG</strong></center>
<center><strong>Nam quốc Mộc tinh Chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao</strong></center>
<div class="rightalign"><em>Trần Đông Chấn
Giao thừa Bính Tuất 2006</em></div>
<center><h2>LỜI TỰA</h2></center>
Nếu chúng ta cùng suy tưởng về một tương lai như trên, về
một thời kỳ khai sáng sẽ đưa dân tộc ta đến dân chủ,
thịnh vượng, văn minh và được cả thế giới tôn trọng thì
thời đại của ý tưởng đó sẽ đến. Và khi đó thì "<em>Sẽ
không có một sức mạnh gì trên quả đất này có thể ngăn
nổi một ý tưởng khi thời đại của nó đã đến.</em>"(*)
<h2>Nhân hòa tạo thiên thời</h2>
Đó chính là thiên thời - là thời điểm mà lòng người hòa
hợp cùng suy tưởng về một tiền đồ tốt đẹp của một
đất nước Việt Nam trong đạo nghĩa, hưng thịnh và thái bình.
Đó cũng là sự hội tụ thiên thời, địa lợi, nhân hòa để
tạo ra sự chuyển đổi lịch sử.
Nhưng thiên thời không phải là cái mà chúng ta được ban phát
từ trên trời hay từ đâu đó mang lại. Mà thời vận đó sẽ
đến khi lòng người cùng hướng về nó. Do vậy người xưa
thường chọn những vùng đất mà người dân ở đó đang mong
muốn sự thay đổi để khởi đầu cho những biến chuyển
lịch sử. Đó chính là địa lợi nhờ vào nhân hòa.
<h2>Kinh tế tạo địa lợi</h2>
Nhưng trong một môi trường toàn cầu hóa hiện nay, cùng với
tác động rút ngắn thời gian và thu hẹp không gian của
Internet, đã làm thay đổi rất nhiều và có phần làm nhẹ đi
vai trò địa chính trị của các vùng địa lý. Hiểu rõ điều
này sẽ giúp chúng ta xác định được địa lợi cho sự
chuyển mình mang tính lịch sử của dân tộc chính là "vùng
đất" kinh tế chứ không phải là một mảnh đất địa linh
nhân kiệt nào đó.
Chính sự thay đổi chế độ kinh tế vào giữa thập niên 1980
đã cứu chế độ tránh được một sự sụp đổ và dẫn
đến những thành tích không thể chối cãi, đưa hàng chục
triệu người Việt Nam thoát khỏi đói nghèo. Nhưng cũng chính
thành tích kinh tế đó đã làm cho người dân chấp nhận thiếu
thốn rất nhiều quyền con người của mình về dân sự, chính
trị, văn hóa, xã hội, và làm cho chính quyền chủ quan cho
rằng mình làm đúng. Chính cái sai lỗi đó của cả người dân
và chính quyền đang dẫn đến một sự thất bại kinh tế
nặng nề.
Sự thất bại này hiện nay đang không được nhìn nhận đúng
mà còn bị che lấp mất căn nguyên của nó vì những mục tiêu
và lợi ích ngắn hạn, đánh mất hết những cơ hội cuối
cùng để có thể tránh được một sự sụp đổ do khủng
hoảng kinh tế tạo ra. Một cuộc khủng hoảng như vậy là
không còn có thể tránh được nữa khi mà Chính phủ và Quốc
hội đã lựa chọn "<em>Kế hoạch phát triển kinh tế xã hội
2009</em>" đang được triển khai như hiện nay bất chấp những
cảnh báo và phản biện có trách nhiệm.
<h2>Khủng hoảng chuyển lòng người</h2>
Cho dù những triệu chứng bệnh nặng của nền kinh tế sẽ bị
đè nén trong năm này nhưng chúng sẽ bùng phát mà không có gì
có thể ngăn chặn được trong vài ba năm sau đó ở mức độ
nặng nề hơn gấp bội, làm cạn kiệt các nguồn lực của
quốc gia, cả trong dân lẫn nhà nước. Nhưng sẽ còn tai hại
hơn nữa khi các mệnh lệnh hành chính được ban hành do sự
hoảng sợ của những người ra quyết định để tiếp tục che
giấu những biểu hiện thật của căn bệnh trầm trọng. Và
chính cách thức này sẽ xói mòn những niềm tin cuối cùng của
người dân vào chính quyền. Mà niềm tin là nguồn lực quan
trọng nhất của cỗ máy kinh tế.
Hàng triệu người chúng ta sẽ phải lao đao khốn khổ. Trên
một "mảnh đất" kinh tế như vậy lòng dân chắc chắn sẽ thay
đổi mạnh mẽ và sâu sắc. Nhưng sự thay đổi đó sẽ tạo ra
những động lực tàn phá hay xây dựng là một vấn đề cần
hết sức quan tâm. Dù là chính quyền phải chịu trách nhiệm
đầu tiên và trên hết cho tình trạng tệ hại như vậy, nhưng
người dân chúng ta phải thấy là mình đã góp phần đáng kể
tạo ra hậu quả đó vì chúng ta đã quá dễ dàng chấp nhận
những sai trái của chính quyền. Vì vậy mà chúng ta lệ thuộc.
Và chính sự lệ thuộc đó là nguyên nhân gốc của căn bệnh
kinh tế này, dẫn theo hàng loạt các vấn nạn chính trị và xã
hội như cường quyền, tham nhũng, đạo đức xuống cấp, vô
cảm, v.v... đang ngày càng trầm kha. Nếu chúng ta không nhìn
nhận đúng như vậy thì mọi sự thay đổi sắp tới đều sẽ
là "bình mới, rượu cũ", tệ hơn nữa có thể sẽ là những
sự đập phá vì hận thù. Sẽ không thể có một quốc gia
độc lập nếu những người chủ của nó - chính là người
dân chúng ta - hầu hết là những kẻ lệ thuộc.
<h2>Cái đáy của khủng hoảng</h2>
Chỉ khi nào chúng ta ý thức được vai trò và trách nhiệm làm
chủ của mình thì mỗi người chúng ta mới hết bị lệ thuộc
kinh tế. Và cũng hãy hiểu rằng: cuộc khủng hoảng này sẽ
chỉ chạm đáy khi nào người dân đã ý thức được như thế.
Ngược lại hậu quả của nó sẽ ngày càng trầm trọng mà
không có điểm dừng, tác hại nặng nề lên hàng chục triệu
người cho tới khi chúng ta gục ngã hẳn. Nhưng chính quyền
cũng sẽ không tránh được những hậu quả còn nghiêm trọng
hơn nếu không hiểu rõ và thành thật dựa vào dân để vượt
qua khủng hoảng.
Tuy nhiên, lựa chọn của chính phủ lâu nay là trấn an người
dân bằng cách che giấu sự thật và nói nhiều về những cơ
hội của viễn cảnh tốt đẹp. Nhưng cơ hội chỉ đến khi
vượt qua được thách thức. Mà những thách thức của đất
nước hiện nay không chỉ là của nhà nước mà quan trọng hơn
là của toàn dân. Nếu người dân không được tôn trọng và
chia sẻ thực trạng kinh tế và những thách thức đó của
đất nước thì không có cách gì để vượt qua được chúng.
Sự lựa chọn như vậy thường dẫn đến một kết cục là
chính phủ sẽ thiếu trung thực về tình hình nhằm huy động
nguồn lực trong dân, nhưng chỉ để đem chữa cháy. Đó sẽ là
tai họa khủng khiếp.
<h2>Khủng hoảng - Cơ hội vàng</h2>
Nếu một cuộc khủng hoảng như vậy là không thể tránh khỏi
thì hãy tìm thấy cơ hội từ nó. Và đó lại là một cơ hội
vàng để chúng ta thay đổi căn bản nhận thức của mình một
cách đúng đắn, phù hợp với quy luật khách quan. Cần hiểu
rằng những sai lầm cốt tử mà chúng ta đã mắc phải chính
là sự thiếu hiểu biết của người dân về những quy luật
như vậy và sự áp đặt ý muốn chủ quan của chính quyền thay
cho các quy luật đó của vũ trụ - tức của tự nhiên của
trời đất. Khi chúng ta hiểu biết những quy luật này thì
điều kỳ diệu sẽ đến, chúng ta sẽ chứng kiến một sự
phát triển thần kỳ như phép màu trong sấm Trạng Trình:
<em>Bảo giang thiên tử xuất
Bất chiến tự nhiên thành</em>
Có người đang cố tìm xem vùng đất địa linh nhân kiệt - nơi
"thiên tử" sẽ xuất hiện, nơi có một con sông được gọi là
Bảo giang - ở đâu. Nhưng thiên tử thực sự ngay trước chúng
ta, địa linh nhân kiệt ngay tại nơi ta ở. Thiên tử hay con
trời chính là những sản phẩm của vũ trụ, là những quy
luật tự nhiên của trời đất tồn tại một cách khách quan
với ý muốn chủ quan của con người. Con người chỉ có thể
phát hiện, hiểu rõ những quy luật đó để áp dụng nhằm có
được những giải pháp tốt nhất cho ý muốn của mình chứ
không thể thay đổi hoặc làm ra những quy luật như vậy theo
mong muốn của con người. Do vậy, những quy luật tự nhiên
khách quan còn được gọi là Vũ trụ quan hay người xưa gọi
là Đạo Trời, tức là cách thức của Trời với ngụ ý là
những cách thức đó vượt lên trên mong muốn chủ quan của con
người.
<h2>Cách cai trị phong kiến</h2>
Nhưng vua chúa phong kiến ngày xưa vì quyền lợi hẹp hòi của
mình đã lợi dụng những từ ngữ đúng đắn trên của các
nhà hiền triết để huyễn hoặc dân chúng và tự thần thánh
hóa mình thành những "Con Trời" mang mệnh "thiên tử" được
lựa chọn một cách độc tôn và không thể thay thế để
"đại diện Trời" cai trị dân chúng. Từ đó nên những lời
họ ban ra được áp đặt thành "đạo Trời" bất chấp chúng
đi ngược lại những quy luật khách quan của trời đất, và
cưỡng bức dân chúng chấp nhận ý muốn của họ như một
"tất yếu khách quan" do "thiên định". Để bảo vệ sự thống
trị của mình, họ càng làm cho người dân mù quáng, mê muội
và giáo điều tin vào những chủ thuyết "trời ơi" của họ
nhưng lại được cổ súy bởi những kẻ ngu trung có học và
tiền hô hậu ủng bởi các quan lại tham nhũng. Và họ dùng
"vương pháp" để bảo vệ trước tiên và trên hết các chủ
thuyết này nhằm trừng phạt bất kỳ ai, bất kỳ tiếng nói
khách quan nào đe dọa sự thống trị của họ.
Nhưng bất chấp những sự trừng phạt và trả thù có hà khắc
đến đâu đi nữa thì những chế độ như thế đều không
tránh được những sự sụp đổ nhục nhã và thường rất
đẫm máu một khi lòng dân đã thay đổi, không còn tin vào
chúng nữa. Tuy nhiên lịch sử đã cho thấy rằng những cuộc
thay đổi đó hầu hết là bình mới rượu cũ, thay sự thống
trị này bằng một sự thống trị khác, người dân vẫn là
những kẻ bị trị và lệ thuộc. Họ chỉ được thở chút
không khí thoải mái hơn ở thời kỳ đầu khi các chế độ
mới nắm quyền muốn lấy lòng dân chúng nhằm củng cố địa
vị ban đầu của mình. Sự mị dân như vậy không kéo dài,
mọi thứ mau chóng trở về đúng thực chất của nó. Sự xuất
hiện những minh quân trong các chế độ như vậy là rất hiếm
hoi thường là do may mắn. Dân chúng không thể làm gì khác
ngoài việc ước ao và cầu nguyện cho những minh quân như thế
xuất hiện để cai trị mình - một sự trông đợi thụ động
để được ban phát.
<h2>Tự do và Quy luật</h2>
Lịch sử các cuộc cách mạng và thay đổi triều đại ở
phương Đông hầu hết đều như thế, trừ Minh Trị Duy tân ở
Nhật giữa thế kỷ 19. Đó là nguyên nhân gốc của sự chậm
tiến và bị thuộc địa hóa của lục địa này so với phương
Tây. Chủ nghĩa phong kiến thần quyền thống trị Châu Âu đã
cản trở sự phát triển của lục địa này không khác gì ở
phương Đông cho đến cuối thế kỷ 16. Nhưng các Phong trào
Phục hưng và cuộc Cách mạng khoa học kỹ thuật đã biến
đổi sâu sắc và thực chất xã hội và con người ở đó,
đưa nó vượt lên dẫn đầu thế giới tới ngày nay. Nếu
cuộc Cách mạng Khoa học kỹ thuật giúp con người hiểu rõ
được các quy luật tự nhiên khách quan trong thế giới vật
chất thì Phong trào Phục hưng đã giải phóng tư tưởng con
người khỏi sự giáo điều và áp đặt của các chủ thuyết
phong kiến, làm cho họ tự do nghiên cứu tìm tòi các quy luật
đó và kiến tạo dần nên các trào lưu dân chủ như ngày nay.
Dù Giordano Bruno đã phải hy sinh trên giàn hỏa để bảo vệ
sự thật "trái đất quay quanh mặt trời" hay Galileo Galilei phải
cúi đầu giả nhận tội để giữ mạng sống(+) nhằm có thể
tiếp tục nghiên cứu chứng minh cho khoa học, cho chân lý Nhật
tâm này thì các nhà nước phong kiến thần quyền Châu Âu vẫn
không thể bảo vệ nổi cái "quy luật" sai trái "mặt trời quay
quanh trái đất" của họ. Cuối cùng họ vẫn phải "cúi đầu"
thừa nhận lặng lẽ quy luật Vạn vật hấp dẫn mà Newton đã
dựa vào đó để chứng minh trái đất quay quanh mặt trời một
cách không thể bác bỏ.
<h2>Bí quyết của phép màu</h2>
Đó chính là giá trị của tự do con người và của sự hiểu
biết về các quy luật tự nhiên trong trời đất mà khi có
được thì loài người sẽ giàu có và phát triển thần kỳ.
Đó cũng chính là nguyên nhân của phép màu Nhật Bản - trong
vòng chỉ 30 năm từ cuộc Duy Tân của vua Minh Trị vào 1868
nước Nhật đã trở thành một cường quốc được cả thế
giới kính nể từ một nước nghèo nàn lạc hậu. Cuộc canh
tân này đặt trên một nguyên lý chủ đạo: "<em>Độc lập dân
tộc nhờ độc lập cá nhân</em>" do nhà tư tưởng khai sáng vĩ
đại Fukuzawa Yukichi đề xướng. Không có độc lập cá nhân
thì sẽ không thể có độc lập dân tộc, dẫn đến quốc gia
lệ thuộc rồi bị biến thành nô lệ - ông đã viết và dành
cả đời mình để truyền giảng như vậy.
Việt nam hoàn toàn có thể có được phép màu đó, thậm chí
còn thần kỳ và nhanh chóng hơn do tác động rút ngắn thời
gian của Internet, nếu mỗi người dân chúng ta là một con
người độc lập thực sự để có thể hiểu được quy luật
tự nhiên của trời đất. Nước ta đã tuyên bố độc lập và
dùng thuật ngữ Cộng hòa để đặt tên nước đã hơn 63 năm,
nhưng những tư tưởng và cách hành xử phong kiến như trên
vẫn còn ăn sâu trong cả người dân lẫn chính quyền một cách
vô tình lẫn cố ý, vô thức lẫn có ý thức. Chính sự xơ
cứng trong suy nghĩ như vậy bao đời nay đã đẩy dân tộc ta
thụt lùi lại rất xa trong tất cả các bước tiến hóa quan
trọng của nhân loại cho đến tận ngày nay. Mỗi lần như vậy
đất nước đều bị biến thành thuộc địa mà phải mất
đến hàng triệu xương máu để giành lại độc lập. Nhưng
cũng chỉ là sự thay đổi hình thức trên danh nghĩa, người
dân chúng ta chưa bao giờ có sự thay đổi thực chất trong suy
tưởng của mình để hướng đến tự do độc lập cho mình
thực sự. Chính vì vậy mà hơn một ngàn năm nay dân tộc ta
chưa bao giờ có được một nền độc lập đầy đủ và thực
chất.
Nếu không có những trào lưu suy tưởng tích cực để làm mỗi
người chúng ta vượt thoát được lối suy nghĩ và hành xử
xơ cứng như trên thì đất nước ta chẳng những không thể
đạt được "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân
chủ, văn minh" mà còn sẽ ngày càng bị lệ thuộc, đến mức
sẽ trở thành nô lệ, thuộc địa kiểu mới. Đây không còn
là nguy cơ nữa mà là thực tế đang xâm thực vào tất cả các
lĩnh vực của cuộc sống đất nước, đe dọa chủ quyền
quốc gia. Hơn lúc nào hết, thay vì vận động học tập và làm
theo, chúng ta cần tiếp tục tinh thần "Khai dân trí, Chấn dân
khí, Hậu dân sinh" của các Phong trào Đông Du và Duy Tân để
tạo ra một trào lưu suy tưởng rộng rãi trong nhân dân, tự do
khám phá tìm hiểu các quy luật khách quan của thế giới xung
quanh ta, tự do phản biện và cả phủ định những giáo điều
và sai trái. Để từ đó rút tỉa được những giá trị phù
hợp từ truyền thống và tư tưởng do lịch sử dân tộc để
lại nhằm phát huy thành những sức mạnh và lợi thế cho mỗi
người Việt Nam trong thế giới toàn cầu hóa. Nhờ vậy mà
chúng ta giàu có. Đất nước nhờ có những người dân như
vậy mà phát triển tốt đẹp. Suy tưởng như vậy sẽ là một
quá trình sáng tạo, trong khi làm theo sẽ chỉ làm cho sự xơ
cứng tư duy thêm trầm trọng.
Sự suy tưởng sáng tạo như vậy tự nhiên sẽ hội tụ lòng
dân đến cùng một ý tưởng về một thời kỳ khai sáng cho
dân tộc với khát vọng cho đất nước vươn lên để mỗi
người Việt Nam sẽ được giàu có, hạnh phúc và được nể
trọng trên toàn thế giới. Khi đó thời đại của ý tưởng
này sẽ đến mà không có gì ngăn cản nổi. Khi đó điều kỳ
diệu sẽ xảy ra cho mỗi người và đất nước chúng ta. Khi
đó sẽ là lúc thực hiện lời nhắn gửi thiêng liêng của
tiền nhân: "Bảo giang thiên tử xuất, Bất chiến tự nhiên
thành" - tức là hiểu rõ các quy luật của trời đất là cách
để bảo vệ giang sơn đất nước mà không cần dùng đến vũ
khí và tránh được chiến tranh.
Có nhiều quy luật mà quyển sách <em>Con đường Việt Nam</em>
này sẽ trình bày. Nhưng đối với đa số người dân, chúng ta
chỉ cần hiểu rõ và thực hành đầy đủ một điều quan
trọng nhất, thiêng liêng nhất và lại là nền tảng cho tất
cả các quy luật khác: Quyền con người. Những phần sau của
quyển sách sẽ cho thấy vì sao đó là quy luật của trời đất
và vì sao quy luật này có tầm quan trọng như vậy. Nhưng không
có gì là phức tạp, chúng ta chỉ cần hiểu rằng thuộc tính
nào của vạn vật do trời đất tạo ra thì không có sức mạnh
nào của con người có thể thay đổi được, và chính thuộc
tính đó tạo ra quy luật. Người ta có thể đắp chặn ngăn
nước chảy xuống vùng thấp nhưng không cách gì để thay đổi
thuộc tính của nước là luôn đổ về chỗ trũng, và như vậy
nước chảy về trũng là một quy luật. Tương tự như thế,
những kẻ cường quyền có thể tước đoạt tự do và quyền
con người nhưng không thể nào thay đổi được thuộc tính
người là luôn luôn mong muốn có đủ tự do và các quyền đó.
Chắc có lẽ chỉ những ai bị đánh rơi trong rừng từ lúc
nhỏ thì mới không có mong muốn đó mà thôi. Do vậy Quyền Con
người cũng là một quy luật mà khi được tôn trọng và sử
dụng đầy đủ thì chúng ta sẽ có được sức mạnh tựa phép
màu như đại hồng thủy.
<h2>Thiên tử là chúng ta</h2>
Ở nơi nào con người tự tin thực hiện các quyền này thì ở
đó "thiên tử" xuất hiện, tức là Quyền con người tồn tại
thực tế trong cuộc sống ở nơi ấy. Và vùng đất ở đó
chính là địa linh nhân kiệt vì sẽ có rất nhiều anh hùng hào
kiệt - những người tự tin, tự do và độc lập để khám phá
nhiều quy luật khác của trời đất, từ đó tạo ra sức mạnh
nhằm mang lại sự giàu có và những điều tốt đẹp cho cuộc
sống chúng ta, bảo vệ dân tộc ta, thịnh cường đất nước
ta. Đó là cách chúng ta chủ động kiến tạo nguyên khí, lựa
chọn nhân tài để phát triển quốc gia, phục vụ cho chúng ta
chứ không phải thụ động trông chờ và cầu may minh quân
xuất hiện và ban phát tài năng của họ.
Sự may mắn này nếu xảy ra thì cũng không bao giờ tạo nên
những "minh quân" thực thụ vì những người này nếu lập nên
được những công trạng to lớn nào đó thì tất nảy sinh thói
tự phụ, tự cho mình có quyền đứng trên dân chúng vì đã ban
cho dân chúng những lợi ích lớn lao nào đó. Tư duy và cách
hành xử phong kiến như vậy tất sẽ dẫn đến những vấn
nạn khác cho người dân. Đặng Tiểu Bình là một lãnh đạo
xuất chúng đã đưa Trung Quốc phát triển vượt bậc giúp hàng
trăm triệu người thoát đói nghèo, nhưng cũng chính ông là
người phải chịu trách nhiệm về sự kiện đẫm máu Thiên An
Môn 20 năm trước, đánh mất cơ hội vĩ đại có thể đưa
Trung Quốc thành một nước dân chủ thịnh vượng cho hàng tỷ
người.
Sức mạnh thực sự của một quốc gia nằm ở sự hiểu biết
của cả dân tộc ở đó chứ không phải bởi trí tuệ riêng
của bất kỳ một con người hay đảng phái nào. Trên tinh thần
như vậy, quyển sách <em>Con đường Việt Nam - Cách Để Mỗi
Người Giàu Có</em> này sẽ trình bày những nghiên cứu của nó
về các quy luật kinh tế, chính trị, xã hội, nhất là sự
tương tác của chúng ở một môi trường toàn cầu hóa; áp
dụng các quy luật này trong bối cảnh địa chính trị và văn
hóa của Việt Nam nhằm đề xướng những giải pháp chiến
lược cho sự phát triển dân chủ và thịnh vượng cho người
dân và đất nước chúng ta một cách nhanh chóng và bền vững.
<em>Con đường Việt Nam</em> (tên gọi tắt của quyển sách)
cũng đưa ra những đề nghị đối với nhà nước về cách
thức quản lý đất nước sao cho phù hợp với quy luật khách
quan, mà quan trọng nhất là yêu cầu phải bảo vệ người dân
chúng ta thực hiện đầy đủ Quyền con người của mình theo
đúng Hiến pháp. Những quyền này là vốn có tự nhiên, là
của chúng ta mà không một ai hay tổ chức nào có quyền cho
phép hay ban phát cả. Bất kỳ nhà nước nào thất bại trong
việc bảo vệ cho người dân của nó thực hiện Quyền con
người của mình thì nó không còn hợp pháp nữa và không thể
được gọi là nhà nước pháp quyền. Con đường Việt Nam sẽ
làm rõ khẳng định này trong những phần sau của quyển sách.
Vì ra đời trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế sẽ rất trầm
trọng nên quyển sách này cũng dành một phần đáng kể để
phân tích và đưa ra những khuyến nghị cho người dân và nhà
nước nhanh chóng vượt qua được khủng hoảng một cách tối
ưu mà sự nghiên cứu của Con đường Việt Nam thấy là tốt
nhất để tránh được sự hỗn loạn.
(Viết vào tháng 12 năm 2008)
__________________
(*) Lời của Victor Huygo - đại văn hào Pháp (1802-1865)
(+) Galileo Galilei bị quản chế đến cuối đời.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11637), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét