lực không phải là trường hợp đầu tiên người dân đứng
lên chống lại bộ máy cầm quyền bất công. Trước ông Vươn
đã có hàng chục ngàn người Dân Oan khiếu kiện bằng nhiều
hình thức khác nhau dai dẳng trong nhiều năm. Đến nay, số nạn
nhân chưa tìm được công lý vẫn còn đầy dẫy từ Bắc chí
Nam.
Sự kiện ông Trần Công và một số người lãnh đạo tổ
chức <em>"Hội đồng công luật công án Bia Sơn"</em> bị bắt
với cáo buộc <em>"âm mưu lật đổ chính quyền"</em> cũng
không phải là vụ án chính trị đầu tiên. Trước ông, hàng
ngàn người đã bị bắt, bị đày ở <em>"trại trừng giới
A20"</em>, có người bị xử tử, có người đã chết trong tù,
và nhiều người đến nay vẫn còn bị giam tù... vì đã tổ
chức hoạt động phục quốc, kháng chiến.
Cả hai vụ này cũng sẽ không là vụ án ly kỳ cuối cùng. Với
bối cảnh một đất nước bị cai trị bởi chế độ độc
tài, bất công và bất nhân, đây có thể chỉ là những dấu
hiệu khởi đầu của một chuỗi chống đối mới, sẽ bộc
phát dưới nhiều hình thức trong giai đoạn tới.
Vụ án <em>"Tiên Lãng"</em> được dư luận chú ý một cách sâu
xa vì đây là lần đầu tiên dư luận được biết đến một
hành động đối kháng với bộ máy cầm quyền bằng vũ khí,
xảy ra ở một vùng cận kề thủ đô, và từ một người
được xem là thành phần trí thức (có học vị kỹ sư và có
tri thức). Dù việc bắn nhân viên công lực là sai về mặt
luật pháp song dư luận nói chung đã dễ thông cảm cho anh em
của ông Vươn; vì thái độ và hành động đó cũng là thái
độ và hành động mà nhiều nạn nhân của chế độ muốn có
nhưng chưa có cơ hội hoặc đủ lòng can đảm để biểu hiện.
Những gì ông Vươn sợ mất (mà phải phản ứng) không so
được với những mất mát to lớn mà hàng triệu gia đình vốn
có liên hệ đến chế độ VNCH đã phải gánh chịu sau tháng
4/1975, từ mặt vật chất đến tinh thần. Những sự ủng hộ
mọi mặt mà ông Vươn và gia đình nhận được ngay sau khi Ông
bị nạn, cũng được an ủi hơn hàng vạn lần hoàn cảnh của
các gia đình nạn nhân của chế độ CS sau ngày đất nước
được thống nhất. Nhìn thấy được tính chất đó, chúng ta
mới hiểu được rằng sự kiện này, cộng với những vụ
bạo động khác nhau trong năm qua, rõ ràng là hiện tượng đầu
tiên của một phong trào chống đối nạn bất công và lạm
dụng quyền lực đang diễn ra.
Vụ bắt ông Phan Văn Thu (tức Trần Công) ở Phú Yên vì <em>"âm
mưu lật đổ chính quyền"</em> được dư luận chú ý vì nó
xảy ra ngay sau khi có tiếng súng ở Tiên Lãng, và tang vật cũng
có <em>"... 19 kíp nổ, 10 bộ đàm, 1 ống nhòm"</em>. Sau vụ nổ
mìn nhà Đại tá Nguyễn Như Tuấn (Giám đốc Công an tỉnh Thái
Nguyên) vào đầu năm 2012, vụ án này cho thấy rõ thêm là đến
ngày nay ở Việt Nam vẫn có những tổ chức bí mật hoạt
động để nhằm chấm dứt sự cai trị của chế độ độc
tài CSVN.
Có thể nói, cả hai vụ này, tuy không trực tiếp liên hệ nhau,
song cũng có cùng một động lực là quyết liệt đối kháng
để chống bất công, độc tài. Nói theo kiểu Tây phương, đây
chỉ mới là <em>".. a tip of the Iceberg"</em> tức là cái chỏm
nhô lên của một tảng băng khổng lồ đang lừng lững hiện
diện dưới mặt biển.
Vụ ông Đoàn Văn Vươn gây được tiếng vang và ảnh hưởng
lớn vì tính chất vũ lực của sự phản đối. Rõ ràng là
hình thức đối kháng vũ trang đã làm cho chế độ lo âu. Bởi
lẽ, khi con người không còn sợ tù, sợ chết thì ý chí đó
có thể san bằng mọi trở lực. Có lẽ đó là lý do tại sao
mà ông Lê Khả Phiêu (cựu Tổng Bí Thư đảng CSVN) phải lên
tiếng cảnh báo nhà cầm quyền. Nếu không trầm trọng thì ông
TT. Nguyễn Tấn Dũng không phải trực tiếp can dự đến vụ
việc. Nếu sự việc không ở mức báo động thì không lý do
gì mà <em>"Thành ủy Hải Phòng Nguyễn Văn Thành thông báo
quyết định đình chỉ công tác hai ông Lê Văn Hiền, Chủ
tịch UBND huyện Tiên Lãng, và Nguyễn Văn Khanh, Phó Chủ Tịch
UBND.-- BBC"</em>. Hơn ai hết, những người lãnh đạo đảng và
NNCSVN hiểu được rằng: Chế độ bây giờ không được đa
số nhân dân tín nhiệm và ủng hộ như đảng vẫn tuyên
truyền. Với tình hình xã hội, kinh tế và chính trị hiện nay,
chế độ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào từ chính những
biến động xã hội, kinh tế và chính trị do bộ máy cầm
quyền gây ra. Những lời cảnh báo, cách xử lý của những
người lãnh đạo cấp cao, và kể cả người cao nhất, không
tự nó hoá giải hết được những mâu thuẫn và khủng hoảng
sâu xa trong xã hội - nhất là khi nó lại bùng nổ ở miền
Bắc, cái nôi của chế độ. Dư luận rõ ràng không xem việc
các nhà lãnh đạo CS lên tiếng là thiện chí, mà xem đó chỉ
là biểu hiện của sự sợ hãi, lo âu của đảng cầm quyền.
Khi đảng cầm quyền không còn đủ tự tin và lại sợ dân
<em>"nổi điên lên"</em> thì đó là dấu hiệu của sự sụp
đổ sắp xảy ra.
Tiếng súng của ông Đoàn Văn Vươn có thể chỉ là phát pháo
lệnh đầu tiên. Một khi công luận đã đồng tình với những
hành động chống đối nhà cầm quyền bằng vũ lực, có nghĩa
là người dân đã không còn sợ nữa. Từ đó, rất có thể
sẽ có những hình thái đấu tranh quyết liệt khác để đòi
công lý, tự do trong thời gian tới. Đảng cầm quyền, nếu
không kịp đổi mới đúng nghĩa và đúng mức, sẽ sớm bị bao
vây bởi các tầng lớp nạn nhân của bọn cường hào ác
đảng nhân danh chế độ. Khi nhân dân nổi lên, không có sức
mạnh nào có thể ngăn cản được. Bởi lẽ, công an có thể uy
hiếp số nhỏ nhưng chắc chắn sẽ không thể bắt giam hàng
ngàn người, giải tán hàng chục ngàn người, và trấn áp hàng
triệu người dân khi sự chịu đựng đã dồn nén quá mức.
Vụ án <em>"Hội đồng công luật công án Bia Sơn"</em> - một
tổ chức với hơn 300 thành viên - sẽ không phải là vụ án
cuối cùng, vì chắc chắn rằng đây không phải là tổ chức
đối kháng duy nhất đang hoạt động bí mật ở Việt Nam.
Đối với những người đang trực diện đấu tranh, ai cũng
biết rằng những nhà dân chủ đối lập công khai chỉ là
tiếng nói của một phần lực lượng đối kháng ở trong
nước. Những vụ án chính trị của các tổ chức chính trị
cũng chỉ là sự lộ diện bất đắc dĩ của vài thành viên
không may bị sa cơ. Ngoài số nhỏ người bị bắt giữ, là
một lực lượng đối kháng có tổ chức, có đường lối rõ
ràng và có kế hoạch hoạt động tinh vi để tồn tại và phát
triển trong hoàn cảnh khắc nghiệt của đất nước. Bên cạnh
họ là một khối quần chúng bất mãn cùng với hàng triệu
người đã và đang là nạn nhân trực tiếp của chế độ.
Titanic - chiếc du thuyền khổng lồ được xem là không thể bị
đại dương huy hiếp - đã đắm chìm vì góc nhọn của một
tảng băng lớn trôi nổi trên đại dương. Chế độ độc tài
CSVN luôn ngông nghênh xem thường nguyện vọng, quyền lợi của
đa số nhân dân, chắn chắn cũng sẽ bị đánh chìm bởi những
mũi nhọn mà đảng cầm quyền chủ quan khinh thường.
Nước Việt phải có Dân Chủ, Người Việt phải có Tự Do!
Đó là lẽ tất yếu và cũng là quyết tâm phải đạt cho bằng
được. Điều mà chúng ta mong đợi là những người lãnh đạo
đảng CSVN sẽ sớm ý thức được nguy cơ sụp đổ để chấp
nhận trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân
trước khi quá muộn. Nếu nhà nước Cộng sản Việt Nam thật
sự lắng nghe các ý kiến xây dựng của thành phần trí thức
để nhanh chóng xây dựng một xã hội dân sự đúng nghĩa,
chấp nhận một diễn tiến hoà bình hài hoà, thì sự thay đổi
đất nước sẽ được diễn ra trong hoà bình và tốt đẹp.
Làm sao để chấm dứt nạn độc tài, tham ô và bất công ở
nước ta mà không phải trải qua bạo động với lắm tang
thương và đổ vỡ... là điều mà những người đấu tranh
với tinh thần nhân bản sẽ cố gắng hết sức để thực
hiện. Phần còn lại là ở thái độ cụ thể của đảng và
nhà nước CSVN.
<strong>Lê Nguyên Bình (ĐVDVN)</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11576), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét