Ls Lê Thị Công Nhân: Tên độc tài sợ nguời nói thật

Hôm qua chúng ta đã cùng phóng viên Paulus Lê Sơn, VRNs trao đổi
với luật sư Lê Thị Công Nhân vê giáo sư Phạm Minh Hoàng và
nguồn gốc tội gọi là "Âm mưu lật đổ chế độ" như là
sản phẩm độc quyền của những nguời công sản Viêt Nam. Hôm
nay, xin mời anh chị em tiếp tục chia sẻ câu chuyện của nữ
luật sư Công Nhân với phóng viên VRNs về xã hội dân sự, về
tiến trình dân chủ.

_________________

<em>Pv: Chào chị, chúng tôi rất vui được gặp lại chị trong
buổi nói chuyện lần tiếp theo này. Sau những chia sẻ và nhận
đinh của chị về sự kiện giáo sư Phạm Minh Hoàng bị an ninh
Việt Nam bắt, tạm giam để điều tra ông về tội "hoạt
động nhằm lật đổ chính quyền" theo điều 79 trong buổi
nói chuyện lần trước. Để tiến đến một xã hội dân chủ
thực sự chắc chắn ai cũng mong mỏi. Với một người dân, mà
là phụ nữ, đặc biệt dư luận biết là một nhà đấu tranh
dân chủ cho Việt Nam. Vậy theo chị, để tiến đến một xã
hội dân chủ thật sự, mà cụ thể ngay trên đất nước Việt
Nam thì nhân dân Việt Nam cần phải làm gì, có giải pháp hữu
hiệu nào, có những thay đổi như thế nào, thưa chị?</em>

<strong>Luật sư Lê Thị Công Nhân (Ls LTCN):</strong> Chúng ta sống
dưới sự cai trị độc đoán của Đảng cộng sản Việt Nam,
vì thế nhà cầm quyền và nhà nước Việt Nam hiện nay thì bị
thế giới gọi là nhà nước độc tài. Không chỉ riêng nhà
nước độc tài cộng sản Việt Nam, mà có một điều đặc
biệt là những nước đi theo cộng sản thì đều đang và sẽ
tiến tới một nền độc tài như vậy. Độc tài thì có thể
hiểu là một nền cai trị độc đoán và không có những tư
tưởng khác biệt.

Ở Việt Nam như anh vừa hỏi đó thì muốn có xã hội dân
chủ chúng ta cần phải làm gì? Tôi nghĩ là câu hỏi này không
quá khó để trả lời. Chúng ta phải đánh đổ chế độ độc
tài. Chúng ta phải thiết lập một nền dân chủ non trẻ, mới
mẻ thì cái điều kinh khủng của cái nền dân chủ đó là
chúng ta phải gánh chịu và giải quyết những hậu quả của
nền độc tài để lại. Rất có thể trong quá trình giải
quyết đó thì chúng ta thiếu kinh nghiệm, năng lực chúng ta
kém, chúng ta ngây thơ và sẽ bị lợi dụng bởi chính những
cái tên độc tài đã bị sụp đổ. Chúng sẽ đánh phá nền
dân chủ đó và không giải quyết được những hậu quả do
chính chúng gây ra. Điều này nghe thì tưởng như buồn cười,
nhưng tôi nghĩ khả năng là có thật, bởi vì cái trình độ
dân trí nói chung và sự hiểu biết về chính trị nói riêng
của người dân Việt Nam thì phải nói khá là thấp.

Chúng ta phải đối mặt như vậy thì chúng ta rất dễ bị lợi
dụng, hay mù quáng tiếp tục an phận sống dưới một chế
độ mà không có tự do, không có tôn trọng về nhân quyền.

Còn câu chuyện đánh đổ độc tài thì nó lớn lắm, tôi nghĩ
rằng tên độc tài sợ nhất là người khác nói thật, thể
hiện ý chí của mình một cách độc lập, một cách thẳng
thắn, trung thực. Đó là một điều mà tên độc tài sợ
nhất.

Trong bối cảnh Việt Nam hiện nay, tôi nghĩ rằng chúng ta hãy
thực hiện nhân quyền cơ bản, và là nhân quyền mang tính
phương tiện để thực hiện những nhân quyền khác. Đó chính
là quyền tự do ngôn luận. Một người có miệng không chỉ
để ăn đúng không ạ? Mà miệng đó còn phải để nói, mà
nói thì đương nhiên chúng ta phải nói những điều chúng ta
nghĩ, chứ chúng ta nói lung tung thì người ta sẽ nói là mất
trí, là điên. Mà nếu như mình không nói được những điều
mình nghĩ thì cái tư cách con người của mình ở chỗ nào
đây?, như mọi sinh hoạt của chúng ta, tôi nói thật là một
loài vật theo một cách nào đó cái nhu cầu tối thiểu. Và
cái chúng ta làm người đó là chúng ta có suy nghĩ, có nhận
thức, nhưng mà hình như đó là một thứ nội tâm, chúng ta
phải thể hiện ra bên ngoài để cho người bên cạnh được
biết. Cái thể hiện ra bên ngoài đó mà không chân thật thì
cái tư cách làm người của chúng ta có vấn đề.

Tôi nghĩ rằng, ở Việt Nam cái sự trà đạp nhân quyền mà
cộng sản gây ra đã đến mức độ mọi người cảm thấy là
an tâm, thấy dễ chịu, thấy thoải mái trong cái ép buộc câm
lặng trước nhân quyền, họ được dạy dỗ, được tuyên
truyền nên họ đã quen. Họ vừa là nạn nhân nhưng họ cũng
góp phần vào cái việc nhìn nhận về nhân quyền hết sức là
sai trái và què cụt. Cho nên cái nhân quyền của chính bản
thân họ cũng bị vi phạm đôi khi họ không biết, hoặc họ
biết nhưng họ cũng cảm thấy không mấy quan trọng.

Suy nghĩ cá nhân của tôi, ở Việt Nam hiện nay thì quyền tự
do ngôn luận như tôi nói đó chúng ta hãy thực hiện nhân
quyền cơ bản, và là nhân quyền mang tính phương tiện để
thực hiện những nhân quyền khác nhưng chúng ta vẫn chưa có.
Bằng chứng chưa có đó là chính tôi phải đi tù. Tôi đã lên
tiếng chân thành những suy nghĩ của mình, có thể quý vị có
những người không đồng ý với điều tôi nói, nhưng mà đó
là quyền tự nhiên, cơ bản của tôi. Ta không đồng ý với
nhau đó là chuyện bình thường, nhưng không thể vì không
đồng ý với nhau mà tống người ta vào tù bằng bạo lực
được. Không thích thì không chơi với nhau.

Khi tôi nói về vụ án của tôi ở trong tù thì tôi luôn nói
với thái độ như vậy. Bây giờ Đảng cộng sản với Đảng
Thăng Tiến không chơi với nhau, tại sao lại dung bạo lực để
tống Đảng Thăng Tiến vào tù là thế nào? vô lý! Anh không
chơi với tôi thì tôi cũng không buồn, trên thế giới có 7 tỉ
người cơ mà, một ngày lại chỉ có 24 giờ thôi, nên tôi cũng
phải chọn lọc người để mà chơi.

Nếu mà Việt Nam có được quyền tự do ngôn luận bao gồm
trong đó là quyền tự do thông tin, tự do báo chí, tự do phát
hành sách,.v.v… và những quyền cụ thể hơn thì tôi tin chắc
rằng chế độ độc tài cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ sớm
và bất ngờ. Nhưng cái công cuộc của chúng ta có khó khăn,
cái nhận thức của chúng ta về cái quyền này không được cao
và chưa được đúng. Người ta có thể nói được bằng môi,
bằng miệng một cách bình thường, họ nghĩ đó là tự do ngôn
luận thì thật là không phải. Chúng ta cần phải thể hiện
cái chính kiến của mình về đời sống, văn hóa, đạo đức,
pháp luật của xã hội. Đây là những điều cơ bản trong
đời sống của con người. Chúng ta làm kinh doanh, chúng ta là
nghệ sĩ, chúng ta là tu sĩ thì chúng ta đều có những điều
như vậy, ở Việt Nam đáng tiếc là bây giờ vẫn chưa có.

Mà cái tự do ngôn luận xin thưa với anh, thưa với quý vị là
chúng ta không làm hộ nhau được có đúng không ạ? Chúng ta hay
nói nôm na là tôi nói thay cho người nọ, nói thay cho người
kia, thực ra đó là một cách nói thôi. Chúng ta phải nói lên
những suy nghĩ của chính mình bằng ngôn ngữ của chính mình,
kể câu chuyện của chính mình. Cái cách nói thay, nói hay
người ta gọi theo một cách nào đó thì đó không phải là
quyền tự do ngôn luận.

Khi tôi rằng tôi nói lên suy nghĩ của tôi thì đó là quyền
tự do ngôn luận của tôi, nhưng khí tôi nói thay những người
khác thì đó vẫn chỉ là nói thay, chứ tôi không thể làm thay
cái quyền cho họ. Tôi cổ vũ cái quyền tự do ngôn luận mà
mỗi một con người dám nói lên tiếng nói của mình. Mặc dù
tôi không là cái gì cả nhưng tôi tin chắc nếu có một nghìn
Công Nhân như tôi thì chả có nhà tù nào nhốt được cả. Như
cá nữ tù nhân tâm sự với tôi nôm na rất là buôn cười
nói là đất nước có một nghìn "con Công Nhân" thì chả có
nhà tù nào nhốt được cả, đơn giản vậy thôi ạ.

<em>Pv: Xin cảm ơn những chia sẻ, suy tư trăn trở của chị về
một nền dân chủ đích thực cho Việt Nam. Kính chúc chị mạnh
khỏe, và bình an.</em>

Hà Nội ngày 12/9/2010
Paulus Lê Sơn


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6411), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét