alt="" /></center>
Nhân kỷ niệm 9 năm vụ khủng bố ngày 11/9/2001 ở Hoa Kỳ, xin
giới thiệu một vài ý kiến độc đáo của một Trung tướng
Trung Quốc. Đó là Trung tướng Lưu Á Châu, 58 tuổi, hiện là
Chính ủy Học viện Quân sự của Quân Giải phóng Nhân dân
Trung Quốc.
Cần hiểu rõ trong quân đội Trung Quốc, Chính ủy coi như là
người đại diện cho Đảng cộng sản Trung Quốc ở đơn vị,
có quyền hành rất lớn, khi có tranh chấp ý kiến giữa Chính
ủy và Tư lệnh trong Bộ chỉ huy thì ý kiến của Chính ủy có
ý nghĩa quyết định. Đó là nguyên tắc 'Chính ủy tối hậu
quyết định´, từng được ghi trong Điều lệnh của quân
đội.
Người Chính ủy được xác địnhmột cách dễ hiểu là:
<em>ngang lưng thì thắt phương châm
đầu đội chính sách, tay cầm chủ trương</em>
Nếu được biết Học viện Quân sự Trung Quốc là lò rèn
luyện cao nhất của quân đội Trung Quốc, nơi đào tạo mọi
tướng lĩnh của hải, lục, không quân của Quân Giải phóng,
sẽ thấy rõ vai trò và ảnh hưởng của tướng Lưu Á Châu
đối với nhận thức và tư tưởng của sỹ quan cấp cao trong
tòan quân như thế nào.
Chính vì vậy mà báo chí phương Tây nói đến tướng Lưu Á
Châu như một hiện tượng – a phenomenum - một nhân vật kỳ
lạ, với những tác phẩm văn học, truyện ngắn, bài nói
chuyện, bài trả lời phỏng vấn luôn bộc trực, có tư duy
độc lập, rõ ràng, mạch lạc, ra ngòai mọi khuôn sáo giáo
điều, thường là độc đáo, ít giống ai.
Dưới đây là vài ý kiến của tướng Lưu về cuộc khủng bố
ngày 11/9/2001 ở Hoa Kỳ.
Ông kể rằng sáng ngày 12/9/2001, quanh nơi ông ở tại Bắc Kinh
bỗng nghe thấy tiếng kèn trống nổi lên sôi nổi, ông nghĩ
rằng thanh niên ăn mừng kết quả của đội bóng quốc gia đêm
qua, nhưng không, một số thanh niên cho biết họ "ăn mừng Tháp
Đôi, Trung tâm Thương mại Quốc tế của Mỹ ở New York đã
bị đánh sập". Ông đau buồn nhận ra một bộ mặt xấu xa
của nền văn hóa Trung hoa hiện tại. Sao con người Trung Quốc -
đồng bào của ông - lại có thể độc ác, vô ý thức, vui
mừng trước thảm họa khủng khiếp của đồng loại đến
mức ấy.
Ông giở tờ báo sáng ra xem, tin ở trang nhất là: các trường
tiểu và trung học ở Bắc Kinh tựu trường cho năm học mới.
Không một dòng tin nào về Tháp đôi ở New York. Ông thở dài.
Văn hóa thông tin của Trung Quốc là vậy, đưa tòan những tin
vô ý nghĩa, còn những tin người đọc muốn biết thì tìm
không ra.
Sau đó ông được tin, một đoàn nhà báo Trung Quốc đang ở
thăm Hoa Kỳ đúng ngày 11/9. Khi họ được tin và thấy hình
trên máy vô tuyến bọn khủng bố đâm đầu vào Tháp đôi,
khói lửa phụt ra, họ vui mừng bắt tay nhau, hoan hô ầm ỹ,
trước con mắt ngỡ ngàng, sửng sốt rồi phẫn nộ của
người Mỹ. Kết quả là cả đòan đưọc "mời về nước
ngay", và được vào danh sách không bao giờ có thể trở lại
nữa. Văn hóa Trung Quốc thiếu đạo đức là thế, tướng Lưu
đau buồn kết luận.
Tướng Lưu ca ngợi nền văn hóa và văn minh Hoa Kỳ. Khi khủng
bố xảy ra, một vài nơi trên đất Mỹ xảy ra chuyện căm ghét
người đạo Hồi, lập tức họ được giải thích thấu đáo,
có nơi còn tăng cường bảo vệ các cơ sở người Hồi giáo
sinh sống, không để xảy ra trả thù hay cướp phá đáng tiếc.
Tướng Lưu cũng ca ngợi cảnh thảm họa xảy ra, người cứu
trợ lao đến cấp cứu khẩn trương, có trật tự, không có
chen lấn, xô đẩy, dẫm đạp lên nhau, còn biết chạy theo 2
chiều, không bị tắc nghẽn, lại còn nhường bước cho đàn
bà, trẻ con, người mù…Tất cả do có một nền văn hóa và
văn minh ăn sâu vào nếp sống, vào tiềm thức, nổi bật trên
đất Mỹ.
Tướng Lưu còn ca ngợi những hành khách Mỹ trên chiếc máy bay
Boing 767 khi bọn khủng bố cướp đoạt buồng lái, họ đã
được tin Tháp đôi bị bọn chúng phá sập bằng cách đâm
đầu máy bay vào, họ đã hè nhau kháng cự, máy bay bị rơi ở
vùng Pensylvania. Sau này được biết bọn khủng bố dự định
đâm chiếc Boing 767 này vào Nhà Trắng hoặc Nhà Quốc hội Hoa
Kỳ. Tướng Lưu coi đó là lòng dũng cảm của công dân có văn
hóa khi lâm nạn. Ông từng so sánh và kể chuyện ở Trung Quốc,
khi phát xít Nhật tràn sang, có nơi chỉ có 7, 8 tên lính Nhật
cầm tù và tước khí giới 3 vạn dân quân Trung Quốc, có nơi
chỉ một tên sỹ quan Nhật cùng tay sai cai quản cả một
huyện.
Tại sao tướng họ Lưu lại có cách nhìn có vẻ độc đáo như
trên? Ông là người thân Hoa Kỳ, thân phương Tây chăng? Không
Hoàn toàn không.
Ông nói rõ, ông không thân Mỹ, cũng không thù ghét Mỹ, ông
chỉ tìm hiểu Mỹ để học những điều tốt, để áp dụng
những điều hay, lẽ phải, có lợi, bổ ích cho nước mình.
Ông có tinh thần tự phê bình rất cao, coi đó là một phẩm
chất yêu nước, nhất là của tuổi trẻ.
Ông cho rằng Trung Quốc không có nhà tư tưởng đúng nghĩa,
không có tư tưởng triết học mang tính khai phá, không có nền
văn hóa nhân bản, chỉ có những "mưu sỹ", với những mưu
mẹo, thủ đoạn, những Gia Cát Lượng, Tào Tháo, Chu Du.… Ông
dám chỉ trích Mao Trạch Đông là từng có 31 chủ trương, trong
đó 20 chủ trương sai lầm, mang tính hủy diệt con người, từ
Tam phản, Ngũ phản, đến Đại nhảy vọt, Cách mạng Văn hóa
Vô sản, tàn phá đất nước …
Tướng Lưu có những kết luận rõ ràng, minh bạch. Ông kêu
gọi muốn cứu nước, hãy áp dụng nền văn hóa, khoa học
phương Tây, tiến bộ, nhân bản, hãy vận dụng theo chế độ
pháp trị đa nguyên đa đảng kiểu Hoa Kỳ, nếu không có những
cải cách chính trị - kinh tế - văn hóa - ngoại giao sâu rộng
như thế, thì Trung Quốc sẽ không thể nào tránh khỏi sụp
đổ bi đát như Liên Xô hồi 1991.
Tại sao tướng Lưu lại mạnh mồm đến thế? Có dự đoán
rằng ông dựa vào thế Con Ông Cháu Cha, con nhà nòi cộng sản,
bố vợ là cố Chủ tịch nước Lý Tiên Niệm – 1 trong 8 nhân
vật khai sinh ra Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa; những con
cháu các ông lớn khác lao vào làm giàu, hưởng lạc, ông chọn
con đường khác để cứu nước theo cách nghĩ riêng. Ông
được quý trọng còn vì sống ngay thẳng, bình dị, không hút
thuốc, không uống rượu, không ăn nhậu, xuống thăm đơn vị
ông ăn cùng ở cùng chiến sỹ, không nhận quà cáp của ai. Ông
đọc nhiều, viết nhiều, suy nghĩ nhiều, biết nhiều thứ
tiếng, Anh, Nhật, Đức, Pháp …, từng là giáo sư thỉnh giảng
ở Đại học Bắc Cali - Mỹ.
Cũng có phán đoán là ông được sự ủng hộ ngầm của Thủ
tướng Ôn Gia Bảo, người có tư tưởng cởi mở, và ông không
được ông Hồ Cẩm Đào tán thành.
Hiện tượng Lưu Á Châu rất đáng được nghiên cứu, trao
đổi trong dịp 9 năm cuộc khủng bố 11/9/2001 ở Hoa Kỳ, trong
tưởng niệm vong linh của những nạn nhân bi thảm, niềm đau
thương chung của cả loài người văn minh.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6388), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét