Đôi lời cùng chị Beo Hồng,
Tôi là người đã có lời xin lỗi chị vì sau một thời gian
đọc và tìm hiểu thông tin, ít nhiều tôi thấy chị đã viết
đúng và tôi đã từng hiểu sai về các thông tin ấy nên tôi
thẳng thắn với chị một cách công khai và đàng hoàng.
Hôm nay tôi tình cờ đọc được <a
href="http://beoth.blogspot.com/2013/12/gui-me-nam-gau.html">bài chị
viết gửi thẳng tên tôi</a> nên phải có đôi lời cùng chị
cho phải phép.
Hôm qua, ngày Quốc tế Nhân quyền, khi tôi tạm biệt em Hoàng Vi
để đưa con trai tôi ra về thì một em gái khoảng 18-20 tuổi
xông đến từ phía sau để giật lấy con gấu bông của con tôi
mà Hoàng Vi đang cầm. Toi đã tri hô là ăn cướp, và một trong
số các phụ nữ ấy nói rằng họ tưởng con gấu bông đó là
của họ???
Họ đã bịt miệng, bóp cổ và tát vào mặt tôi vì tôi tri hô
ăn cướp. Người đánh tôi là đàn ông thưa chị.
Chị Beo viết trên blog mình rằng vụ cướp hôm qua là "một
vụ đánh ghen". Tôi cho rằng chị hoàn toàn có quyền như thế
vì đó là quyền tự do của chị.
Đánh ghen mà phải bày trò cướp gấu bông, lại còn được
dân phòng, an ninh thường phục và công an sắc phục bảo kê
thì hoá ra vụ này cũng gay cấn chị nhỉ?
Một vụ đánh ghen mà phải làm chị tốn một entry trên blog
thì hoá ra chúng tôi cũng chẳng tầm thường tý nào.
Thưa chị Beo,
Chị nhắc tôi nhớ chúng ta là những người mẹ và chị dạy
tôi nên làm thế nào để tốt cho con mình. Ở cương vị là
một người lớn tuổi hơn tôi chị có quyền làm điều ấy.
Có điều, chúng ta là hai cá thể khác nhau, và không ai có thể
biết điều gì là tốt nhất cho người khác khi không ở vào
vị trí của nhau.
Tôi là một người mẹ bình thường, không đủ tài giỏi để
cắn xé người khác bằng con chữ. Và điều quan trọng khác
biệt lớn nhất giữa tôi và chị là tôi không bán chữ của
mình để kiếm sống thưa chị Beo.
Vì cùng là phụ nữ, và vì tôn trọng chị là người lớn, tôi
chỉ muốn nói với chị thế này:
Cám ơn chị đã có bài khóc mướn cho việc mẹ con tôi bị
hành hung hôm qua rất kịp thời và hợp trào lưu. Nếu chị
nghĩ rằng biến vụ đàn áp thành vụ đánh ghen có thể hạ
nhục tôi hay làm tôi xấu hổ thì chị nhầm to rồi. Bởi
điều này đã chỉ ra cho tôi thấy chị rẻ rúng với chính con
chữ của chị cùng một mớ thông tin chị cóp nhặt hay được
cung cấp.
Nếu việc mạt sát và hạ nhục cá nhân tôi như những gì chị
đang làm có thể khiến chị thấy mình cao cả hay đạo đức
thì cứ làm, đừng lôi con cái chúng ta vô chuyện này.
Chúng ta là người lớn rồi sẽ có lúc phải đối diện với
lương tâm của mình. Đừng để con cái phải xấu hổ vì sự
rỉa rúc của mẹ chúng chị Beo ạ. Không có một đứa con nào
lấy làm tự hào khi mẹ nó chứng minh sự cao cả và đạo
đức của mình trước nỗi đau bị đàn áp của người khác
cả.
Tôi là một người mẹ tầm thường so với chị, tôi biết
rất rõ điều đó.
Điều duy nhất tôi có thể làm đến lúc này cho con mình đó
là không phải vay mượn lời ai để phát biểu, cũng chẳng
phải kéo bè kết cánh để chứng minh mình đứng đắn.
Cám ơn chị đã nhắc tôi rằng chúng ta là mẹ, con cái chúng ta
hẳn cũng sẽ biết mẹ nó thế nào khi chúng lớn phải không?
Đời chị và tôi còn dài, và chúng ta đều không thể tự
nhận xét về đời mình, vì vậy cứ sống sao để mỗi ngày
soi gương thấy thanh thản không phải níu kéo hay vay mượn
thời gian chị nhé!
<center>* * *</center>
<strong>Vũ Thị Phương Anh:</strong> Không biết chị Beo này là
người thế nào, nhưng chị ấy <a
href="http://beoth.blogspot.com/2013/12/gui-me-nam-gau.html">viết thế
này</a> thì không thể nào đồng ý được. Để con chị ấy
được ở nhà lầu đi xe hơi thì chị ấy sẵn sàng trung thành
với bất cứ chế độ nào, kể cả chế độ Polpot ư? Đây là
đạo đức mà chị ấy rao giảng?
<blockquote>Trích: Tôi, chỉ cần cho một đàn muỗi chích con tôi
thôi, tôi sẽ khai tất, bảo chào cờ gì cũng chào và thề trung
thành với chế độ nào, tôi thề ngay tắp lự.
Chính kiến của tôi là hạnh phúc là tương lai của các con
tôi. Chúng cần được ăn ngon, mặc đẹp, ở nhà to đi xe 4
bánh và, được sống trong một môi trường sống văn minh nhất
có thể.</blockquote>
Cái chị Beo ấy lại còn viết thế này:
<blockquote>Các hoạt động của các vị, từ chỗ họ bàng quan
nay tiến lên một mức, họ bực mình ngứa mắt và... thay chính
quyền tự ra tay.</blockquote>
Hóa ra là chị ấy cho rằng hành động thay chính quyền tự ra
tay vì thấy ngứa mắt là một việc làm bình thường, thậm
chí đáng hoan hô? Tôi tự hỏi, nếu những điều chị viết
cũng làm cho ai đấy ngứa mắt (tôi cũng thấy thế đấy) và
họ tự ra tay với mắm tôm, cán chổi vv thì chị ấy sẽ nghĩ
sao nhỉ?
Theo FB Vu Thi Phuong Anh
<center>* * *</center>
<h2>Đặng Ngữ - Viết nhanh về những người phụ nữ tháng
12</h2>
Tôi đang ở Hà Nội khi xem đoạn video được tải lên mạng
quay cảnh "quần chúng tự phát" có những hành động bạo hành
dữ dội với hai người phụ nữ bé nhỏ và các con.
Dù đã dự liệu rằng những chuyện này rồi cũng sẽ đến,
có thể sớm hơn hoặc muộn hơn, khi một nhóm nhỏ những
người phụ nữ dũng cảm thành lập nên Hội Phụ Nữ Nhân
Quyền Việt Nam (cho phép tôi được viết hoa tất cả). Nhưng
hình ảnh và cả cái cách nó xảy ra làm tôi thật sự kinh hãi.
Những Mẹ Nấm Gấu, An Đổ Nguyễn, Jane Hoàng... tôi biết họ
không sợ hãi và đầu hàng trước bạo lực. Nhiều người đã
vào tù, nhiều người khác bị ngược đãi, bị đày đọa vì
những hạn chế khắc nghiệt áp đặt lên quyền được nói ở
đất nước của chúng ta.
Cho đến bây giờ, tôi cố giữ cho mình đứng bên lề thế
giới của những người đấu tranh, thế giới chính trị, cố
không bước vào những cuộc tranh cãi liên tu bất tận trừ khi
bị bắt buộc, nhưng giờ đây, khi xem những hình ảnh này, tôi
thấy mình bị cuốn vào một cảm giác tội lỗi và những dằn
xé nội tâm về việc thể hiện sự ủng hộ những người
đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn và việc tự bảo vệ
mình tránh khỏi những phiền phức có thể đến và chắc chắn
sẽ phải đến. Những phụ nữ ấy, có thể đã chọn cho mình
một cuộc sống yên bình hơn, dễ dàng hơn. Liệu rằng, những
người "cướp bia" ở Biên Hòa cách đây không lâu, có xứng
đáng với những quyền được sống, quyền được làm người
như một con người. Và cả những thằng đàn ông đang thì thào
về tự do, dân chủ và những giá trị đạo đức trên bàn
nhậu, trong những bữa tiệc... liệu có xứng đáng với những
giá trị cơ bản của loài người mà những người phụ nữa
kia đang cố cất lên tiếng nói lương tri từ trong bóng đêm
đầy bạo lực.
Tôi hiểu rằng, bất kể tình hình đất nước như thế nào,
tự do tư tưởng và tự do ngôn luận là những quyền con
người mang tính phổ quát. Những quyền tự do này, mà con
người hiện đại mong ngóng như người đang chết đói ngóng
bữa ăn, người khát nước trên sa mạc ngóng ốc đảo đầy
nước, biện bạch kiểu gì thì kiểu cũng không bao giờ có
thể bị giới hạn bởi những mục đích như ổn định để
phát triển, trình độ dân trí còn hạn chế v.v và v.v... Những
quốc gia nghèo khó như đất nước chúng ta phải sống trong hổ
thẹn không phải vì chúng ta có quyền tự do ngôn luận mà là
vì chúng ta không có quyền này.
Trong cảm giác tội lỗi, tôi muốn dành thật nhiều cảm tình
cho những người phụ nữ đang đấu tranh cho quyền tự do ngôn
luận và cảm thấy khó có thể dung thứ cho những kẻ đang tìm
cách hạn chế quyền tự do tư tưởng để bảo vệ cho một
mục đích xấu xa được ẩn dấu dưới những lời lẽ tốt
đẹp. Hơn hết, điều tôi mong mỏi là những người ngày hôm
nay bị ngược đãi bằng bạo lực, những nạn nhận của độc
tài và trấn áp đừng trở thành những kẻ đi trấn áp trong
tương lai. Tôi biết việc giữ niềm tin mạnh mẽ là một việc
khó khăn và đôi khi nguy hiểm. Nhưng tôi tin rằng các bạn đủ
mạnh mẽ để vượt qua.
Hà Nội, 11/12/2013
Theo FB Đặng Ngữ
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131211/me-nam-doi-loi-cung-chi-beo-ho-thu-hong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét