Pages

Nguyễn Việt - Thư ngỏ gửi nhà văn Nguyễn Văn Thọ

Kính thưa anh,

Đọc bài viết „<a
href="http://nguoiviet.de/nv/modules.php?name=News&op=viewst&sid=26230">Đoàn
Văn Vươn và thái độ nhà văn</a>" của anh, tôi rất đồng
cảm với nhiều suy nghĩ của anh về vụ án bất minh này.

Trước tiên tôi thấy được an ủi, vì một nhà văn tuy đã có
cuộc sống ấm êm ở hải ngoại như anh cũng tỏ ra bất bình
khi theo dõi sự oan khuất của gia đình anh Vươn. Điều này
chứng tỏ, ngày càng có nhiều người quan tâm đến những gì
đang xảy ra trên đất nước ta, tuy nghiệt ngã thay, số người
này vẫn là thiểu số trong tổng số 90 triệu người Việt.

Việc một dân tộc với truyền thống „nhiễu điều phủ lấy
giá gương" mà chỉ trong vòng mấy chục năm qua, đã trở nên
một dân tộc lãnh cảm và ích kỷ đến như vậy có liên quan
đến một vấn đề mà có thể anh cũng biết. Đó là "chế
độ toàn trị" với sức mạnh phá hủy nền tảng đạo đức
xã hội. Như nhà báo trẻ <a
href="http://dackien.wordpress.com/2013/04/04/ve-nhung-xac-chet-biet-di/">Nguyễn
Đắc Kiên</a> đã nói: „Tình trạng nô lệ, sự vô trách
nhiệm được gieo rắc phổ biến nơi con người trong các chế
độ toàn trị là một trong những tội ác như thế. Nó như
một thứ thuốc độc ma mãnh, từng lúc từng lúc len lỏi vào
tận xương cốt mỗi con người phá hủy tận gốc dễ, căn
để, bòn rút toàn bộ sức mạnh sáng tạo, động lực phát
triển của xã hội... Khi niềm tin vào công lý, vào đạo đức
xã hội bị xói mòn, con người sẽ bị đẩy sâu hơn vào các
lợi ích thiết thân. Họ sẽ tìm mọi cách để tự bảo vệ
mình, gia đình mình, lợi ích riêng tư của mình và không ngần
ngại nếu có thể, xâm phạm vào lợi ích người khác, lợi
ích xã hội. Đồng thời cũng chính những con người này, họ
cũng sẽ sẵn sàng kháng cự lại bằng "luật rừng" nếu có
thể với mọi sự xâm hại đến lợi ích bản thân và gia
đình họ.

Nhưng để không sa đà vào các đề tài về ý thức hệ, về
quyền lực nhà nước, tôi muốn đi ngay vào vụ án Đoàn Văn
Vươn. Ở đây tôi có cái nhìn hơi khác anh trong một số vấn
đề:

1- Nguyên nhân chính của vụ án Cống Rộc này không phải như
anh viết „Trái với luật đất đai (như thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng đã kết luận)" mà theo tôi, chính lại là luật đất
đai phi lý đã tồn tại ở Việt Nam từ hơn 50 năm qua. Thực
tiễn cuộc sống đã chứng minh sự phá sản của chính sách
ruộng đất và nông nghiệp XHCN từ vụ „Bí thư Kim Ngọc",
từ „Khoán 10" mấy chục năm trước.

Nền kinh tế Việt Nam đã thoát khỏi sự diệt vong chính nhờ
chấp nhậ nền tư hữu phương tiện sản xuất (ngoài đất
đai) từ cuối những năm 80. Từ đó đến nay ai cũng thấy
được sự kìm hãm và bản chất phản động của nền công
hữu tưu liệu sản xuất trước đó. Hiện nay Người Việt
đã được sở hữu nhiều thứ trước kia bị cấm. Riêng
ruộng đất vẫn nằm trong tay nhà nước dưới cái vỏ bọc
"sở hữu toàn dân".

Nguyên nhân của việc không cho phép tư hữu ruộng đất nằm
ở bản chất „bất động" (Immobile) của nó. Mọi sở hữu
khác mà tư nhân Việt đang đươc hưởng đều nằm trên cái
nền „bất động" này. Thế lực nào nắm được cái bất
động này đương nhiên có khả năng chi phối, khuynh đảo xã
hội. Sự lũng đoạn của các thế lực tài phiệt dựa vào
nền chính trị không được kiểm soát đã tiếp tục kìm hãm
nền kinh tế Việt Nam và đang gây ra rất nhiều bất công xã
hội. Điều này chắc anh cũng rõ. Hiện nay chính sách công
hữu ruộng đất tuy đang bị phê phán, nhưng vẫn được nhiều
thế lực quyết duy trì, vì các lợi ích của họ.

Trường hợp anh Vươn chỉ là "giọt nước tràn ly" của cái
bể bao gồm hàng vạn vụ oan trái xảy ra từ 1954 đến nay.
Chính nhờ tinh thần bất khuất, không cam chịu của người
nông dân, người lính, nguời kỹ sư Đoàn Văn Vươn mà xã hội
và thế giới mới được báo động về về một thảm cảnh
đã, đang và sẽ còn xảy ra.

2- Việc anh coi hành động của Đoàn Văn Vươn có tính bản
năng, tôi e chưa chín. Theo tôi anh Vươn là một con người đặc
biệt, hội tụ nhiều phẩm chất tốt đẹp của người Việt:
can truờng, chăm chỉ, bất khuất, nhân hậu, ham học và có
học. Tính can trường, chăm chỉ, bất khuất của Đoàn Văn
Vươn chắc không ai dám bác bỏ, kể cả những anh cảnh sát,
anh bộ đội tham gia cưỡng chế hôm đó và hôm nay đứng ra xin
giảm tội cho anh Vươn.

Anh sỹ quan Vươn sau khi xuất ngũ đã không chọn con đường
quan trường để vinh thân mà đã chọn trường đại học nông
nghiệp để lấy kiến thức chinh phục thiên nhiên, làm giầu
chính đáng. Thành công lấn biển của gia đình anh Vươn bên
cạnh cơ ngơi thảm hại của Tỉnh đoàn TN Xung phong được bù
lỗ 100% ngay cạnh đó đã làm nổi bật trình độ canh nông và
khả năng quản lý của một người có học. Tôi đã ngạc
nhiên bởi sự bình thản và sự tự tin của anh Vươn khi ra toà
trong hoàn cảnh hoàn toàn bị bưng bít thông tin.

Anh Vươn đã chứng minh trước tòa là mình hành động có lý
trí. Anh đã sử dụng hết mọi khả năng pháp lý, đã làm tất
cả các loại đơn từ, thủ tục tố tụng cần thiết. Nhưng
khi hiểu ra là chính hệ thống luật pháp hiện hành chỉ là
một cái bẫy, anh đã quyết tâm hành động để bảo vệ thành
quả lao động và cuộc sống của gia đình. „Cuộc kháng
chiến súng hoa cải"được tổ chức bằng kiến thức của
một người biết dùng thuôc nổ, biêt dùng vũ khí. Mọi tính
toán của anh Vươn, từ thuốc nổ đến bom cháy, không nhằm
sát thương ai, mà chỉ nhằm tạo ra một tiếng vang để đánh
động dư luận, hy vọng sẽ có có người chặn lòng tham của
bọn cướp đang được hệ thống pháp luật hỗ trợ.

Anh Vươn muốn dùng "tiếng bom" để kêu thấu tới Ba Đình.
Tất nhiên giới hạn của anh Vươn chính là ở đây. Cho đến
cuối phiên tòa, anh Vương vẫn tin rằng Đảng và Nhà Nước
sẽ giúp anh giải hạn. Với bản chất nhân hậu, thật thà
của người nông dân, anh đã cảm ơn tất cả những ai đã quan
tâm đến anh. Riêng tôi không dám nhận lời cảm ơn của anh,
vì đã không giúp được gì cho anh trong hoàn cảnh hoạn nạn.

3- Khác với anh, tôi coi sự bất công trong quá trình điều tra
và xử án từ sau vụ cưỡng chế trước Tết năm ngoái không
còn là vấn đề của Hải Phòng hay của của địa phương nào,
mà là một vấn đề mang tính hệ thống, mạng dấu ấn của
chế độ. Nếu đem so với vụ án Nọc Nạn cách đây hơn 80
năm, có thể nói ở VN không có nền tư pháp độc lập. Chuyện
án bỏ túi xảy ra trong mọi phiên tòa, ở mọi địa phương
chắc anh cũng biết rõ như tôi.

Trong vụ Tiên Lãng này, có một điểm đặc biệt so với tất
cả các vụ án khác: do sức ép dư luận nên cái „án bỏ
túi" không thể định trước từ ngày đầu, mà chỉ xuất
hiện sau ngày thứ hai, khi quan tòa đột ngột tuyên bố nghỉ.
Có nghĩa là sự can thiệp từ nhiều phía khác nhau đã dẫn
đến một kết quả vừa mất lòng dân (án quá nặng), vừa sai
về nghiệp vụ (mức án quá thấp so với tội danh giết người
như cáo trạng).

Tiến sỹ Nguyễn Quang A đã coi vụ án này là sự „Phá sản
của nền tư pháp Việt Nam". Theo tôi anh Quang A đã có phần
rộng rãi, vì nền tư pháp Việt Nam đã không hề tồn tại theo
đúng nghĩa của nó từ khi những người CS Việt Nam tiếp quản
chính quyền từ tay người Pháp. (Ở miền Nam từ 1955-1975 tôi
không dám nói đến vì không được sống ở đó).

Trong hoàn cảnh như vậy. không ít người Việt có lương tâm
đang đòi hỏi phải xóa bỏ mô hình toàn trị hiện nay, xây
dưng một nhà nước Việt Nam dân chủ có tam quyền phân lập
rõ ràng. Một khi đã có chế độ tam quyền phân lập, thì cho
dù có một đám mafia nào đó tìm cách chui qua kẻ hở pháp
luật để ép một người lương thiện phải rơi vào vòng lao
lý thì chúng cũng không có khả năng đẻ ra một phiên tòa mà
anh và tôi đều bất bình, đều uất hận về nó.

Từ nhận thức trên, giả sử là một nhà văn được nhiều
độc giả yêu mến như anh, tôi sẽ dùng ngòi bút của mình
đóng góp vào phong trào đòi hỏi xây dựng một nhà nước
Việt Nam, dân chủ, pháp quyền để chấm dứt những bi kịch
như Cống Rộc, như Văn Giang.

Việc anh kêu cứu Bộ Chính trị đảng CSVN, mong chủ tịch
Trương Tấn Sang can thiệp vào vụ án này chứng tỏ không
những anh nhìn bản chất của vấn đề khác tôi, mà còn vì anh
thiếu thông tin.

Từ Tổng Bí thư, Bộ Chính Trị, Ban Nội chính và cả văn
phòng Chủ tịch nuớc đều đã quan tâm đến vụ án này từng
giờ. Từ bộ CA đến các sở CA Hà Nội, Hải Phòng đều phối
hợp để bảo vệ, bưng bít vụ án. Bản án chụp lên cả gia
đình anh Vươn mà vị chánh án tuyên bố hôm 05.04.2013 không
phải là của hội đồng xét xử, mà là kết quả của sự
thỏa hiệp giữa tất cả các lực lượng đang sống chết bảo
vệ chế độ toàn trị và bảo vệ các quyền lợi của cá
nhân và gia đình họ.

Anh Thọ kính,

Mong anh không coi những điều tôi viết là sự phủ nhận các
suy nghĩ của anh. Tôi rất trân trọng các suy nghĩ của anh về
vụ Đoàn Văn Vươn. Chỉ riêng việc anh lên tiếng đã nói lên
nỗi đau trong anh. Chúng ta nhìn nhận sự việc khác nhau vì có
kinh nghiệm sống khác nhau. Chính sự khác nhau này làm cho cuộc
sống phong phú, làm cho xã hội tiến lên.

Điều đáng sợ nhất là khi có ai đó bắt tất cả mọi
người chỉ được nghĩ và nói theo một ý.

Chúc anh sức khỏe dồi dào

Cologne ngày 06.04.2013, một ngày sau khi Đoàn Văn Vươn bị tuyên
án.

Nguyễn Việt


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130406/nguyen-viet-thu-ngo-gui-nha-van-nguyen-van-tho),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét