Pages

Nguyễn Văn Thạnh - "Miễn phí", một cái bẫy nguy hiểm

<h2>1. Vui mừng từ miễn phí:</h2>

Tin cho hay "ngày 2/11/2012, Sở Thông tin truyền thông và BQL dự
án phát triển CNTT và TT TP Đà Nẵng chính thức triển khai xây
dựng hệ thống kết nối không dây (wifi) trên toàn TP". Theo
đó, mạng wifi được đầu tư 1 triệu USD giai đoạn đầu. Như
vậy, sau TP Hội An và Hạ Long, Đà Nẵng trở thành thành phố
thứ 3 tại Việt Nam phủ sóng wifi công cộng khắp thành phố.

Hẳn bản tin trên sẽ làm nức lòng nhiều người. Người dân
không chỉ của TP Đà Nẵng mà cả nước lại được dịp hoan
nghênh lãnh đạo Tp Đà Nẵng. Hơn thế nữa họ mong sao tất
cả các thành phố khác trong cả nước nên noi gương hành
động vì dân của ba thành phố trên. Nếu có đề xuất nên
phủ sóng wifi miễn phí cả đất nước để phục vụ nhân
dân, để phục vụ phát triển kinh tế, để thể hiện là một
chính quyền vì dân,….hẳn sẽ được tung hô và thu được
nhiều phiếu bầu.

Không một ai mảy may nghĩ rằng mình đang ủng hộ một điều
tồi tệ cho đất nước, có thể có nhiều người lâu nay dấn
thân đấu tranh cho dân chủ, mơ một ngày nạn toàn trị bị
xóa bỏ trên đất nước cũng nằm trong số đó. Hãy xem tiếp
để biết điều tồi tệ gì theo sau mỹ từ "miễn phí".

<h2>2. Bài học miễn phí từ Triều Tiên:</h2>

<div class="boxright320"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/mienphi_01.jpg" width="400"
height="300" alt="mienphi_01.jpg" /></div>
Khi chủ tịch Triều Tiên Kim Jong Il chết, cả thế giới chứng
kiến một thảm cảnh lạ đời của toàn dân Triều Tiên khóc
thương lãnh tụ. Cả đám đông đàn ông, đàn bà, con gái, thanh
niên,… đổ ra quảng trường trong lạnh giá khóc như mưa, lăn
lộn gào thét còn hơn cha mẹ chết. Không ai hiểu nổi tại sao
người Triều Tiên lại khóc thảm thiết đến thế cho kẻ mà
cả thế giới đều khinh bỉ vì độc tài, cha truyền con nối.
Ông ta đầy đọa nhân dân mình trong đói rét nhằm mục đích
duy nhất là bảo đảm quyền lãnh đạo tuyệt đối cho gia
đình mình, truyền được ngôi báu cho con. Ở đất nước này
mọi phương thức truyền tin tự do: báo chí, điện thoại,
internet đều bị cấm tuyệt. Người dân chỉ có thể xem và
nghe những gì nhà cầm quyền muốn. Tất cả những việc làm
đó nhằm bảo đảm một điều rằng người dân chỉ biết sự
vĩ đại, công ơn trời bể, lãnh đạo thiên tài, sáng suốt
của cha con, ông cháu nhà Kim. Nhà họ Kim truyền ngôi ba đời,
ai cũng béo tốt trong khi dân chúng gầy nheo, thậm chí có đến
2 triệu người chết đói, phải thương xuyên xin viện trợ
của thế giới.

Nhiều người cho rằng họ khóc vì bị ép buộc. Với khẩu AK
dí vào đầu và sổ gạo sau lưng, người dân Triều Tiên không
có sự lựa chọn nào khác, họ buộc phải khóc như cha chết
thì cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên con người ta khó thể
khóc thật khi không có tình cảm mãnh liệt, điều mà dường
như người Triều Tiên có thừa cho màn khóc man dại của mình.

Kiến giải nghịch lý trên, cựu đại tá Bùi Tín, đồng môn CS
với người Triều Tiên, có dịp sống và làm việc ở đó cho
ta biết <a
href="http://www.voatiengviet.com/content/khoc-nhu-mua-12-23-2011-136169678/917228.html">bí
mật</a> sau: "Phụ nữ Bắc Triều Tiên ở bất cứ đâu khi có
mang đến tháng thứ 8 là đại diện chính quyền địa phương,
cấp khu phố hay quận, huyện đến thăm tại nhà, làm lễ trao
tặng thư và quà của «Lãnh tụ Vĩ đại» gồm có một thùng
tã lót, khăn bông, nôi bằng mây hay nhựa, với lời chúc mẹ
tròn con vuông. <strong>Tất cả đều miễn phí.</strong>

Đến tuổi nhập học, trước buổi học vỡ lòng đầu tiên khi
nhập trường, cũng như mỗi lần khai giảng, đều làm lễ đón
nhận quà khai giảng của «Lãnh tụ Vĩ đại», gồm có bút,
sách vở, cặp sách và 2 bộ đồng phục bằng vải tốt, lụa
màu cho mỗi học sinh và sinh viên. <strong>Tất cả đều miễn
phí.</strong>

Khi vào đội Thiếu niên và vào Đoàn Thanh niên Kim Il Sung, các
em đều tham dự lễ đón nhận khăn quàng xanh và đỏ do «Lãnh
tụ Vĩ đại» ban tặng". <strong>Tất cả đều miễn
phí.</strong>

Phần đông người Triều Tiên không biết rằng lãnh tụ chẳng
làm gì có những thứ ấy để ban tặng, cái ông ta ban tặng
cũng là cái lấy từ nhân dân mà thôi.

Rõ ràng những món quà lặt vặt như trên, người anh em của
họ bên kia giới tuyến - Hàn Quốc - thừa sức mua đủ và còn
nhiều hơn thế bằng sức lao động của họ chứ chẳng cần
lãnh tụ ban tặng.

<h2>3. Bài học miễn phí đau thương của người Việt Nam:</h2>

Thời bao cấp là thời mà người dân nhận sự miễn phí nhiều
nhất: giáo dục đến cấp đại học, y tế, nhà ở,… miễn
phí; nhu yếu phẩm từ cửa hàng mậu dịch quốc doanh giá rẻ
(một dạng của miễn phí).

Miễn phí vậy nhưng người Việt Nam thời gian đó được cho
là giai đoạn đói kém và nhục nhã nhất trong lịch sử của
mình. Người dân không có một chút tự do nào, mọi người
đều phải nhìn vào vẻ mặt vui buồn của người cầm quyền
để biết làm gì cho phải đạo. Bất cứ một ai chỉ cần tỏ
thái độ bất mãn với chính quyền xem như cả nhà chết đói:
phiếu gạo cắt, không mua được cái gì, không ai thuê mướn
mình làm việc. Tất cả những điều kinh hoàng đó không có
luật nào qui định, chỉ cần một lời chỉ đạo miệng từ ai
đó trên cao (Số phận luật gia Nguyễn Mạnh Tường và gia
đình ông Vũ Đình Huỳnh-Vũ Thư Hiên là minh chứng sống động
cho nhận định trên).

Và một điều quan trọng nữa là: không vì nhà nước bao cấp,
cung cấp các nhu yếu phẩm: thực phẩm, giao thông, nhà ở, y
tế,... giá rẻ hay miễn phí mà người dân sung túc, giàu có.

<h2>4. Ẩn họa của wifi miễn phí:</h2>

Quay lại với bản tin wifi miễn phí ở trên. Điều gì sẽ xảy
ra khi chính quyền dùng tiền ngân sách (tiền nhân dân) xây
dựng hệ thống wifi miễn phí, triệt tiêu hết các công ty, nhà
nước độc quyền cung cấp internet? Họ có động lực để làm
việc trên lắm chứ. Họ có lý do để tiêu tiền dân với
phần trăm hoa hồng hậu hĩnh, được người dân tung hô
(người cầm quyền có thể đưa ra nhiều lý do mùi mẫm như:
tạo cơ hội truy cập tri thức cho người nghèo, chiếc xe tải
miễn phí mang kinh tế tri thức đến cho tất cả, giúp người
nghèo tiếp cận với văn minh, hành trang thúc đẩy đất nước
phát triển nền kinh tế trí thức,…) và cuối cùng là củng
cố nền thống trị của mình. Hãy tưởng tượng một khi mà
nhà cầm quyền hoàn toàn thâu tóm mạng internet thông qua cung
cấp miễn phí: họ có thể kiểm duyệt, ngăn chặn tất cả
mọi cách thức truyền tin không có lợi cho họ hoặc đơn giản
là làm cho mạng chập chờn không truy cập được khi tình hình
tranh đấu đang nóng bỏng. (Hiện nay nhiều công ty cả công và
tư cạnh tranh để cung cấp dịch vụ internet nên người dân
hưởng lợi. Sự cạnh tranh này làm cho nhà cầm quyền muốn can
thiệp sâu cũng khó, bỡi lẽ chiều chính quyền thì mất khách
hàng).

Với chế độ độc tài toàn trị, người dân chỉ có vũ khí
duy nhất là mạng internet. Chúng ta phải dứt khoát giữ lấy
nó.

<h2>5. Tránh xa miễn phí để thăng tiến nền dân chủ:</h2>

<div class="boxright320"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/mienphi_02.jpg" width="480"
height="289" alt="mienphi_02.jpg" /></div>
Rất nhiều người dấn thân cho dân chủ đã dũng cảm tấn
công vào bức tường thành kiên cố: đa nguyên, đa đảng, bầu
cử tự do, báo chí tự do, xóa bỏ điều 4 hiến pháp,... toàn
những điều mà ĐCS cố thủ bằng mọi giá, thậm chí là tử
thủ (bỏ điều 4 là tự sát-lời ông Nguyễn Minh Triết). Sự
dũng cảm của họ có thừa nhưng tại sao thành công vẫn chưa
đến? Rất ít người biết rằng tất cả những cái họ thấy,
họ đấu tranh chỉ là cái ngọn của quyền lực độc tài toàn
trị, cái gốc chính là mạch máu kinh tế nuôi nó. Mạch máu
này được dẫn nguồn từ kinh tế nhà nước, từ sự miễn
phí hoặc giá rẻ mà nhà nước ban phát cho người dân. Nên
nhớ một đồng tiền do nhà nước chi tiêu đều kéo theo những
điều tồi tệ mà chúng ta đang ra sức chống: lãng phí, tham
nhũng, quan liêu, nuôi dưỡng độc tài-lợi ích nhóm,....

Ít người đấu tranh cho dân chủ thấy là khi kinh tế tư nhân
được thừa nhận, hệ thống bao cấp: cửa hàng mẫu dịch,
chế độ tem phiếu đi vào viện bảo tàng thì người dân đã
giành được một phần tự do. Không ai phải sợ chết đói vì
không mua được gạo nữa, tiếng nói phản kháng vì vậy mà
mạnh mẽ hơn.

Tự do chỉ có thể đạt được và củng cố khi người dân
nắm kinh tế. Chiến đấu để củng cố nền kinh tế tư nhân
cũng là chiến đấu cho tự do. Thay vì húc đầu vào quả đấm
của nền độc tài, hãy chặn đứng dòng máu nuôi dưỡng nó.
Việc này khả thi hơn nhiều.

Chúng ta ủng hộ sự miễn phí là chúng ta phá hỏng nền tảng
của tự do kinh tế! Không có tự do kinh tế thì không có dân
chủ!

<em><strong>Nguyễn Văn Thạnh</strong></em>

Bài viết được hoàn thành ngày 10/11/2012, xuất bản nhân đọc
bài
<a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20130410/viet-nam-noi-giao-duc-mien-phi-khong-that-su-mien-phi">Việt
Nam: Nơi giáo dục miễn phí không thật sự miễn phí</a>

(Lúc đó tôi không dám xuất bản vì hành động chọc tay vào <a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20130409/nguyen-van-thanh-viet-nam-can-mot-thatcher">miếng
ăn</a> của người khác là rất nguy hiểm, trong khi tôi đang ở
Đà Nẵng).

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/19047), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét