Pages

Han Times - Mấy suy nghĩ về quyền con người

<center><img
src="http://fysophumanrights.files.wordpress.com/2012/08/human_rights_first.jpg?w=416"
width="400" /></center>


Con người chỉ hơn các sinh vật còn lại ở quyền tự do tư
tưởng, bình quyền chính trị (bao gồm cả biểu tình), quyền
tự do ngôn luận.</i></b>

Đôi khi ta cũng đọc Hiến Pháp nước nhà để biết rằng
những quyền của ta được ghi nhận, nhưng rồi Hiến pháp bảo
rằng phải thực hiện các quyền ấy theo quy định của Pháp
luật. Mà pháp luật nước nhà thì lại chưa quy định.

Do thế ta tự hỏi: ta có phải là con người hay không nữa?

<b>Sự thờ ơ của "con người"</b>

Pháp luật không được phép quy định về quyền con người;
pháp luật có trách nhiệm bảo vệ các quyền chân chính đó.
Nhưng mấy chục năm ưu việt tiến bộ, rốt lại công dân
thấy sợ hãi, thờ ơ, xa lạ trước quyền của chính họ.

Thứ quyền nói lên rằng người dân một quốc gia khác với
súc vật trong một trại chăn nuôi.

Quyền con người trở thành một thứ chỉ mang tính chất trang
trí, một ví dụ minh họa cho Hiến Pháp. Với người dân hình
ảnh bóng bay nhân quyền, oái oăm thay thật phù hợp. Bóng bay
đẹp, nhưng rồi sẽ xì hơi hoặc bay lên trời, không hề có
giá trị thực tiễn.

Sẽ còn tệ hại hơn nếu người ta lợi dụng "quyền con
người", hay "dân chủ" để mưu cầu lợi ích riêng, sự
nổi tiếng, hoặc để chứng tỏ sự độc tài dân chủ của
mình.

Trong khi đó miếng cơm, manh áo, quyền được sống (an toàn
sinh mệnh) sẽ kéo người dân lại gần hơn với tư duy dân
chủ với quyền con người. Kinh nghiệm của Đảng Cộng Sản
trong việc cướp chính quyền cũng sẽ đưa lại nhiều gợi mở
tích cực.

Cái gì gần gũi thiết thân thì người ta mới bảo vệ, mới
tranh đấu vì chính nó.

Tìm lại quyền con người để chính ta sở hữu quyền con
người là một hành trình dài. Đối kháng bắt đầu từ khát
khao làm một con người chân chính và bắt đầu từ ước vọng
xây nền dân chủ chân chính chỉ khi đó "dân chủ" mới ưu
việt hơn hiện thời.

<b>Quyền gì?</b>

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nghĩa là một quốc gia
chẳng cần đến dân chủ (vì ưu việt gấp vạn lần dân chủ
tư sản). Nhưng XHCN là một khái niệm vời vợi đến nỗi ngài
Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam còn băn khoăn: Chẳng
biết đến cuối thế kỷ này nước ta có xây dựng xong CNXH
hoàn thiện hay không nữa?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải
chăng là quyền im lặng, cặm cụi làm ăn, lo toan cho chính bản
thân mình, gia đình mình bởi việc lớn đã có Đảng và Nhà
nước lo?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải
chăng là quyền đọc sơ yếu lý lịch trích ngang của một vài
vị đại biểu bỗng đâu rớt xuống và thế là ta bình bàu
(Đảng cử dân bầu). Và khi quốc hội họp, đâu đó có vị
phát biểu những điều ngớ ngẩn (thậm chí là mưu toan hạn
chế các quyền của công dân). Thôi thì ít ra là vị này cũng
phát biểu!

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải
chăng là quyền đóng thuế để xây dựng đường xá và giờ
phải nộp thêm một khoản tiền để ta có thể đi trên con
đường đó?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải
chăng là quyền đóng đủ các loại thuế, nộp phạt đủ các
thể loại trong khi những doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước nợ
tới 1,35 triệu tỷ đồng. Đảng thì băn khoăn, trăn trở, lo
lắng, bức xúc, Nhà nước thì ưu việt còn Chính phủ thì
đầy trách nhiệm, nhưng … chẳng ai phải chịu trách nhiệm
chính cả. Nếu cần tiền để bù vào các khoản nợ, bù cho
ngân sách thì đã có thuế.

Những con số 0 dài vô tận là nhân dân anh hùng.

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải
chăng là quyền bị nộp phạt (cả trăm triệu đồng) hay thậm
chí quyền vô tù nếu ta cất tiếng nói phản kháng, đòi những
quyền mà ta đáng được hưởng.

<b>Viễn kiến</b>

Đảng Cộng Sản vẫn mạnh, nhưng những con người cất
tiếng đòi quyền con người chân chính sẽ ngày càng mạnh hơn.
Sự rụt rè, thiếu tự tin của chính Đảng cầm quyền cho họ
thêm niềm tin vào một ngày những quyền công dân cơ bản và
linh thiêng được thực thi trên đất Việt Nam.

Quốc nạn tham nhũng, "sự suy thoái đạo đức lối sống
của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên" cho họ
sức mạnh và niềm tin để đòi hỏi các quyền con người chân
chính.

Việc có quá nhiều Đảng viên ra khỏi Đảng (hay bỏ sinh
hoạt Đảng) một cách công khai hay âm thầm cho họ thấy Đảng
không còn là thế lực tuyệt đối nắm giữ cả sinh mệnh (bao
gồm cả chính trị và kinh tế) của mỗi cá nhân.

Cái gọi là "đối kháng chính trị", đang dần có xu thế
chuyển từ cực đoan qua đòi hỏi thực thi nghiêm túc những
quyền cơ bản của con người. Sự quá khích, yếu tố bạo
lực hay thóa mạ sẽ dần phải nhường chỗ (thoái lui) để
tạo một môi trường đấu tranh chính trị văn minh hơn.

Bất chấp những án tù và giờ là việc bị đánh thuế, số
người đối kháng ngày càng nhiều. Khả năng đối kháng rồi
sẽ ngày càng mạnh mẽ bởi những ung nhọt trong nhà nước
CHXHCN Việt Nam chưa được tiêu trừ (và không thể tiêu trừ
nổi). Còn Hiến Pháp thì nhân danh sự thờ ơ, ngu dốt của
đám đông mà chối bỏ đi cơ hội để đổi mới đất nước
và trẻ hóa Đảng cầm quyền.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131211/han-times-may-suy-nghi-ve-quyen-con-nguoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét