Pages

Dương Hoài Linh - Có thể nào đất nước đã đến hồi mạt vận, mọi giá trị chuẩn mực đang bị đảo lộn?

Hai mươi sáu năm mới gặp lại Nhất, không phải trên FB, nơi
bắt đầu những mối quan hệ và cũng là nơi bẻ gãy các mối
quan hệ, mà là trên những trang blog thấm đẫm một cá tính
rất Quảng Nam, mảnh đất mà Nhất đang sống - "Một góc nhìn
khác".

<div class="boxright320"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjWNiNHE0IdwouzVNkR2mGFbSIcC6SnRsuZpn-tNsEhU7-6PBsFlgll_ZwEXt3YlM7lR1uPUzB1oWIYfMiLnEI6qXbB6t1hCyL_wAZflp-8BxQis2KMRUrZTqEY6LDsRghF5VXrgVsvdys/s320/vnm_2013_3273009.jpg"
/></div>
Những vấn đề Nhất đề cập không mới, cũng là những
điều mà hầu hết những người có chút ít tri thức đang trăn
trở,nhưng cách suy nghĩ thì rất mới. Đó là cách lập luận,
diễn đạt trực diện, thẳng thắn, không quanh co, úp mở. Dù
không đồng tình với một vài quan điểm mình vẫn phải thừa
nhận rằng Nhất là người rất có chí khí. Đó không hề là
chí khí của một kẻ thất phu, một kẻ không biết mình là ai
như luận điểm mà bài báo rẻ tiền kia cố tình ghán ghép, mà
đó là chí khí của một kẻ rất hiểu rõ giá trị của mình,
một công dân trong một nước độc lập.

"Một góc nhìn khác" của Nhất chính vì vậy không phải là
góc nhìn của một kẻ tự cuồng, tự cho mình là vĩ nhân để
đi phê phán người khác. Nó xuất phát từ một cái quyền rất
căn bản của con người đó là quyền tự do ngôn luận. Quyền
này rành rành trong hiến pháp Mỹ 1789,trong tuyên ngôn nhân
quyền mà Việt Nam là một thành viên và cũng có trong cả hiến
pháp CHXHCN Việt Nam 1992 (Điều 69 hiến pháp 1992,điều 4 luật
báo chí). Thế Trương Duy Nhất có lợi dụng quyền đó để
xâm phạm lợi ích nhà nước XHCN không? Thế nào là lợi dụng
và thế nào là xâm phạm?

Văn bản pháp luật mang tính quy phạm chặt chẽ không thể có
lối nói trừu tượng, chung chung mà phải cụ thể. Về điểm
này rõ ràng để luận tội Nhất chỉ là một cách ghán ghép,
áp đặt và bao biện. Vì rõ ràng Nhất chỉ "lợi dụng"quyền
của người công dân để "xâm phạm" vào lợi ích của các
nhóm, tập đoàn tham nhũng, của những phe cánh ăn trên mồ hôi
nước mắt của đồng loại. Nếu buộc Nhất ở mặt này
trước hết phải buộc tội ông Trương Tấn Sang người tuyên
bố "tham nhũng là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết",
của ông Nguyễn Phú Trọng: "cả một bầy sâu, chúng ăn hết
phần của dân", của bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan:
"ăn hết của dân không chừa một thứ gì". Tại sao quan nói
được mà dân thì không thể?

Nói Trương Duy Nhất đi ngược lại quan điểm và lương tâm
người cầm bút. Thế thì quan điểm và lương tâm người cầm
bút là gì? Đó phải chăng là lên tiếng bảo vệ sự thật và
trung thành với sự thật? Thế thì hãy lược lại tất cả
những bài báo của Nhất thử xem bài nào không đúng sự thật.
Chẳng lẽ nói Thủ Tướng viết không đúng chính tả là sai
sự thật, chẳng lẽ nói kinh tế Việt Nam "tuột dốc, lạc
hậu, nát bươm..." là sai sự thật, trong khi các báo cáo kinh
tế của Bộ Tài Chính, Bộ Đầu Tư Kế hoạch, các công ty
tập đoàn đang chỉ ra kinh tế Việt Nam đang ở trên mây?

Một lối quy chụp vô căn cứ. Bài "Chất lượng chính phủ quá
tệ" cũng chỉ là một bài tổng kết đánh giá ý kiến bạn
đọc trên chính trang blog của Nhất nhưng cũng phản ánh khá
chính xác cách nhìn của nhân dân hiện nay với chất lượng
chính phủ hiện tại. Dựa trên cơ sở nào để nói đó là
một bài viết bịa đặt, xấc láo?

Nói Trương Duy Nhất bẻ cong ngòi bút là cách nhìn của một
kẻ thiểu năng về trí tuệ. Văn học, báo chí, blog là những
phương tiện thông tin phản ánh hiện thực. Một xã hội tốt
đẹp cũng có những mặt trái của nó và cũng cần những nhà
văn, phóng viên đi sâu phản ánh cái mặt trái đó để mang
lại ý nghĩa nhân bản, giáo dục con người. Thế mới có dòng
văn học hiện thực phê phán, dòng báo chí cách mạng... Huống
chi xã hội hiện tại đang trên đà băng hoại các giá trị
đạo đức, giá trị làm người đang ở mức thấp nhất.
Điều này đã được mặc nhiên thừa nhận từ chính những
người trong cuộc,từ những cán bộ cộng sản lão thành, từ
đại đa số các tầng lớp nhân dân và từ chính những người
đang nắm những cương vị cao nhất của cái chính thể nhà
nước hiện tại. Tô hồng xã hội hiện nay một cách khiên
cưỡng mới là "bẻ cong ngòi bút".

Một xã hội luôn có hai mặt ,nếu cái tốt đè bẹp cái xấu,
cái thiện lấn cái ác, cái tích cực phủ nhận cái tiêu cực
thì có lẽ xã hội Việt Nam 68 năm qua đã tiến tới thiên
đường CSCN, và có lẽ những bài báo của Trương Duy Nhất
nếu bỏ vào thùng rác thì cũng phải nói là đã làm ô nhiễm
cái thùng rác đó. Nói chi blog của Nhất có hàng trăm,hàng
ngàn độc giả trên khắp mọi miền đất nước truy cập vào.
Những người này không hề ngu, chỉ có điều họ không thể
là con chiên nhẹ dạ của một thứ tín ngưỡng ngoại lai,
không tưởng... Ngòi bút của Nhất vì thế không hề bị bẻ
cong mà trái lại nó vẫn rất thẳng.

Việc từ bỏ báo sang viết blog là để giữ cho độ thẳng
của ngòi bút đó. Nó chưa đến nỗi có sức mạnh như "trăm
vạn hùng binh"(Nguyễn Trãi) nhưng ít ra nó cũng "đâm mấy
thằng gian bút chẳng tà" (Nguyễn Đình Chiểu). Nó đi sâu vào
lột trần ngóc ngách của tham nhũng, của các nhóm lợi ích,
của bộ máy chính quyền các cấp, của lãnh đạo nhà nước,
nó khơi gợi tinh thần tự hào dân tộc trong cuộc chiến giành
chủ quyền với người bạn láng giềng Trung Quốc, nó ca ngợi
những người lính Việt Nam đã hy sinh để bảo vệ Gạc ma,
bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa... nó cổ võ phong thái lãnh đạo
sáng tạo, chuẩn mực của các nguyên thủ quốc gia,cung cấp
các thông tin thú vị ở hậu trường chính trị, nó bênh vực
những bà mẹ VNAH, những nông dân nghèo bị cướp đất...

Yêu nước không phải là nói tốt về đất nước bởi vì
thực tế nó màu hồng hay màu đen thì tất cả đều rõ như ban
ngày. Không phải ngẫu nhiên mà đội ngũ blogger đang ngày càng
lớn mạnh, bởi họ đứng về phía những người dân thấp cổ
bé họng. Thử hỏi họ được lợi gì trong cuộc chiến không
cân sức với các thế lực cầm quyền? Danh tiếng hay tiền
tài,vật chất? Hoàn toàn không, đổi lại là sự an toàn bị
đánh mất, tính mạng có thể bị đe dọa, tự do bị cướp
đoạt vào bất cứ lúc nào. Nói rằng các blogger như Nhất đang
xuyên tạc sự thật, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, gây hoang mang
mất lòng tin trong quần chúng... là một cách nhìn suy diễn,
cảm tính và đầy chủ quan.

Trong một hình thái nhà nước pháp quyền của dân, do dân và
vì dân... thì Đảng và nhà nước chỉ đại diện cho một giai
đoạn lịch sử nhất định. Người dân có quyền phản kháng
hoặc lật đổ các thể chế chính trị mà theo họ là bất
công thối nát... một cách ôn hòa bằng các hình thức bất
bạo động. Chỉ cần họ không xâm phạm đến tính mạng và
tài sản công dân... tức là không vi phạm pháp luật. Do vậy
cũng đã qua rồi cái thời các trung thần can vua thì bị bắt
bỏ vạc dầu sôi, cũng đã đến lúc cáo chung các chế độ
độc tài đàn áp bỏ tù những người bất đồng chính kiến.
Bởi thể chế, lãnh tụ, đảng phái... chỉ đại diện cho một
tầng lớp giai cấp nhất định, không thể đại diện cho tất
cả người dân. Tất cả các quan điểm chính trị khác nhau
đều phải được tôn trọng, khuyến khích trong một xã hội
thật sự dân chủ.

Loài người từ khi thoát thai từ loài vượn đã trải qua
nhiều hình thái xã hội, nhiều chế độ chính trị, tôn giáo
khác nhau. Từ trong các cuộc cách mạng đầy máu và nước mắt
họ biết rút ra bài học cho dân tộc mình. Một dân tộc có
lẽ chưa chắc đúng nhưng đã tạo ra một xu hướng chung của
cả loài người thì không hề sai. Việc lật đổ tượng đài
Lê nin của người dân Ucraina cách đây vài ngày lại là một
minh chứng sống động cho việc nhân loại đã quyết tâm đoạn
tuyệt hẳn với CNCS. Thế nhưng trong khi cả thế giới hướng
về đám tang của Nelson Mandela một biểu tượng của nhân
quyền, của lòng bác ái thì đâu đó trên đất nước này,
nhân quyền vẫn là một món thực phẩm rất xa xỉ, chỉ có
trên bàn tiệc của những kẻ có chức quyền. Các blogger vẫn
bị bắt, bị hành hung ,đánh đập lăng nhục... và những ngày
sắp tới một blogger nữa lại được đưa ra xét xử vì những
tội mà họ không hề mắc phải.

Có thể nào đất nước đã đến hồi mạt vận,mọi giá trị
chuẩn mực đang bị đảo lộn? Dù sao thì chúng ta cũng phải
tin dân chủ là một ý thức bản năng của con người, nó không
thể vì bạo quyền mà mất đi. Và quyền được sống tự do
,hạnh phúc cũng vẫn sẽ là một trong những quyền thiêng liêng
nhất của con người. Gởi về Nhất những tình cảm thắm
thiết, tự hào khi bạn vẫn không chịu cúi đầu. Và mong rằng
bạn sẽ bước ra từ phiên tòa sắp tới với phong thái tự tin
của một người biết nắm lấy vận mạng của chính mình.

<em><strong>Dương Hoài Linh</strong></em>

<em>Tác giả gửi Quê Choa, bài viết thể hiện văn phong và quan
điểm riêng của tác giả</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131212/duong-hoai-linh-co-the-nao-dat-nuoc-da-den-hoi-mat-van-moi-gia-tri-chuan-muc-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét