Pages

Thanh Hương - Vì sao sắp có một liên minh chính trị ở Việt Nam? (tiếp theo và hết)

Tình trạng hiện nay là cái mà Trần Huỳnh Duy Thức đã dự
báo chính xác nhiêu năm trước và khẳng định rằng đất
nước này chỉ có một con đường duy nhất là phải hình thành
được một lực lượng chính trị dân tộc yêu nước thì mới
tránh được họa bị thôn tính. Lực lượng này phải là sự
kết hợp, hòa hợp giữa những người Cộng sản và không
Cộng sản, đặc biệt là phải có sự tham gia của những trí
thức ưu tú không đảng phái. Anh Thức phân tích kỹ và nhấn
mạnh rằng bất kỳ sự loại trừ nào dành cho Cộng sản hoặc
không Cộng sản đều sẽ dẫn đến sự suy yếu và thất bại
của cả dân tộc chứ không riêng một đảng phái hay ý thức
hệ nào. Sau 4 năm bắt và cầm tù anh, các lãnh đạo trong Bộ
Chính trị mới nhìn ra được thực tế hiện nay và thấy rằng
không còn con đường nào khác. Trừ cánh bảo thủ và thần
phục Đại Hán của Nguyễn Phú Trọng là còn tin rằng tự
thân Đảng Cộng sản Việt Nam có thể chỉnh đốn được.
Nhưng các ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng có cách
tiếp cận về việc hình thành liên minh chính trị khác nhau và
đang chạy đua để giành lợi thế.

<center><img
src="http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20134/Thanh/1/Saovang1.jpg;pv5073c481a75bb74c"
/></center>
<center><em>Chủ tịch nước tặng quà tại Nhà lưu niệm cụ
Huỳnh Thúc Kháng. Ảnh: Thanh Niên</em></center>

Chủ Tịch Nước vừa <a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130415/truy-tang-huan-chuong-sao-vang-cho-cu-huynh-thuc-khang.aspx">truy
tặng</a> huân chương Sao Vàng cho cụ Huỳnh Thúc Kháng – một
biểu tượng của nhân sĩ trí thức ưu tú không đảng phái
nhưng ủng hộ và liên minh với Đảng Cộng sản trong Quốc
hội và Chính phủ. Cụ đã mất 66 năm rồi, giá trị gì khiến
người ta trao tặng loại huân chương cao quý nhất của chế
độ cho cụ vào lúc này? Trong bài phát biểu biểu dương cụ,
ông Sang đã nhắc lại công ơn của cụ trong việc cùng với
cụ Phan Chu Trinh khởi xướng phong trào Duy Tân vì quyền con
người với phương châm "<em>Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu
dân sinh</em>" - một triết lý được tiếp nối và phát triển
bởi phong trào Con đường Việt Nam ngày nay. Trong hai ba tháng
qua, ông Sang cũng thể hiện những quan điểm tiến bộ trong
việc sửa Hiến pháp thông qua những buổi nói chuyện với các
nhóm nhân sĩ, giới trí thức. Nhưng bộ máy tuyên truyền của
Đảng đã không đứng về phía ông. Còn an ninh thì làm mọi
cách ngăn cản những quan điểm này tiếp cận được với
quảng đại quần chúng. Ông Trương Tấn Sang muốn quyền lực
của Chủ Tịch Nước được tăng lên mạnh sau lần sửa đổi
hiến pháp này, đồng thời mở rộng Quốc hội cũng như Chính
phủ cho những nhân sĩ trí thức ngoài Đảng tham gia rộng rãi.
Ông tin rằng cách này sẽ giúp ông và những người cộng sản
cấp tiến kiểm soát được Đảng Cộng sản Việt Nam và tạo
thành liên minh với các thành phần phi đảng phái. Nhờ vậy
sẽ loại bỏ được các lực lượng cơ hội, thoái hóa trong
Đảng. Có vẻ như ông đang đi theo sách lược của Hồ Chí Minh
thời mới lập chính quyền, tạo ra một Chủ Tịch Nước có
thực quyền và một liên minh dân tộc theo kiểu Việt Minh. Dù
có được uy tín cá nhân cao hơn hẳn các ủy viên Bộ Chính
trị khác, nhưng lại không có được những lực lượng cụ
thể trong tay nên con đường của Trương Tấn Sang đang diễn ra
rất khó khăn. Đáng tiếc là ông vẫn chưa biết dựa vào nhân
dân để tạo nên sức mạnh.

Trong khi đó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại tỏ ra là kẻ
thức thời, biết lợi dụng sức mạnh của nhân dân. Sau lần
thoát hiểm ở hội nghị trung ương 6, ông đã hiểu rất rõ
rằng cuộc chiến trong nội bộ Đảng sẽ là một mất một
còn đối với ông. Còn đối với nhân dân, ông đã không còn
chút uy tín nào và bị oan thán đến tột cùng. Nguyễn Tấn
Dũng có vẻ đã nhận ra rằng con đường sống duy nhất và an
toàn lâu dài cho ông và gia đình là phải biết "dựa vào
dân". Trong cuộc tranh đấu giữa lề dân và lề đảng về
sửa đổi hiến pháp, Nguyễn Tấn Dũng đã hoàn toàn đứng
ngoài. Nếu trước đây vài tháng ông là mục tiêu công phá
chính của báo lề dân khi hội nghị trung ương 6 đang diễn ra
thì lần này Nguyễn Phú Trọng đã tự thế vào chỗ này. Trong
lúc đó Nguyễn Tấn Dũng bình yên để chỉ đạo những thay
đổi nhằm lấy lòng dân ở những chỗ gây nhiều bức xúc như
phạt xe không chính chủ hay bãi bỏ việc ghi tên cha mẹ trong
chứng minh thư. Dù không có khả năng để vực dậy được
nền kinh tế nhưng ông dồn hết mọi nguồn lực có thể để
làm cho nó không bị sụp đổ nghiêm trọng trong năm nay. Cách
thức này kéo dài sẽ gây ra những hệ lụy ghê gớm nhưng ông
không còn cách nào khác. Nguyễn Tấn Dũng cần một khoảng
thời gian không dậy sóng. Đối với Đảng Cộng sản Việt Nam,
Nguyễn Tấn Dũng cũng thừa hiểu rằng nó đã và sẽ không còn
là tấm bình phong an toàn cho ông và phe cánh thân hữu. Bản
tính cơ hội làm cho lực lượng này thực chất chẳng bị ràng
buộc tình cảm gì với ý thức hệ cộng sản của Mác – Lê
Nin hay mỹ từ xã hội chủ nghĩa. Tất cả chỉ là những tấm
bình phong sẵn sàng bị vứt bỏ và thay thế khi không còn hữu
dụng với cá nhân nữa. Nếu không thể trở thành tổng thống
trong một thiết chế dân chủ cộng hòa thì tối thiểu cũng
phải được ghi công to lớn trong cuộc "<em>chuyển đổi vĩ
đại</em>" này để được nhân dân bỏ qua cho những sai trái
tội lỗi là mục tiêu chiến lược mà Nguyễn Tấn Dũng đang
hướng đến.

Cơ hội đến với Nguyễn Tấn Dũng khi phong trào đòi Quyền
Con Người và ý thức làm chủ đất nước của nhân dân đang
liên tục dâng cao. Đặc biệt trong việc đòi quyền phúc quyết
và xóa bỏ điều 4 hiến pháp vừa rồi. Thật bất ngờ, khi
các tuyên truyền viên được trang bị những bằng cấp, học
hàm tiến sĩ, giáo sư cùng với rất nhiều phát thanh viên, biên
tập viên truyền hình, truyền thanh xinh đẹp đang mở hết công
suất cổ súy cho những giáo điều của Nguyễn Phú Trọng thì
Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Chính phủ đưa ra thông điệp:
<em>Quyền lập hiến thuộc về nhân dân</em>. Đơn giản nhưng
lại phủ định tất cả giáo điều sai trái trên. Trong bài
viết "<a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20130221/thanh-huong-thoi-co-quyet-dinh-da-den">Thời
cơ quyết định đã đến</a>" tôi đã phân tích răng sự
tập trung vào mục tiêu Quyền Con Người và đòi hỏi quyền
phúc quyết hiến pháp là giải pháp chiến lược trong giai
đoạn hiện nay. Tiếc rằng rất ít các tổ chức đấu tranh
dân chủ quan tâm đến chiến lược này. Trong khi đó Nguyễn
Tấn Dũng đã khai thác nó rất tốt. Dù uy tín đã xuống rất
thấp nhưng vẫn còn chi phối được nhiều lực lượng sức
mạnh nên Nguyễn Tấn Dũng đã nhanh chóng ngăn chặn được xu
hướng áp đặt sai trái lên hiến pháp của Nguyễn Phú Trọng
và Nguyễn Sinh Hùng. Nhưng thực ra, Nguyễn Tấn Dũng làm được
là nhờ đã nương theo được xu thế và sức mạnh của sự
hợp lòng dân về hiến pháp. Trong khi những ông trùm giáo
điều bảo thủ đang hí hửng với hàng "<em>chục triệu ý
kiến đồng ý của nhân dân</em>" về bản dự thảo hiến pháp
của Đảng thì một làn sóng ngầm nổi lên mạnh mẽ từ
những cuộc họp chi bộ phường, xã, khu phố thể hiện sự
bất mãn vì hành động coi thường nhân dân trong cách thu thập
"<em>ý kiến đồng ý</em>" như vậy. Thái độ này làm cho lực
lượng Nguyễn Phú Trọng choáng váng. Trong khi đó những quan
điểm bị lực lượng này cho là sai trái thì lại đang được
tiếp thu để điều chỉnh ra một bản dự thảo mới. Điều 4
cũng sẽ bị thay đổi. Hội nghị trung ương 7 sẽ quyết định
vấn đề này vào đầu tháng 5. Lần đầu tiên có sự bất
đồng thuận giữa các phe cánh trong Đảng Cộng sản Việt Nam
về điều 4 nói riêng và cả Hiến pháp nói chung. Mà lại chia
rẽ rất sâu sắc. Việc đổi tên nước không chỉ đơn giản
là đổi tên. Nó có thể dẫn đến việc thay đổi chính thể
theo kiểu của Hiến pháp 1946 hoặc một chế độ cộng hòa
tổng thống theo ý muốn của các phe cánh. Điều 4 "thiêng
liêng" của Đảng Cộng sản rất có thể sẽ phải thay đổi
theo kiểu như Myanmar, duy trì một số đặc quyền nào đó cho
Đảng Cộng sản Việt Nam nhưng phải chấp nhận sự hoạt
động hợp pháp của các chính đảng khác. Trương Tấn Sang hy
vọng mô hình này sẽ trao cho ông ta chức Chủ Tịch Nước nó
có đủ quyền lực để chi phối cả Đảng Cộng sản Việt
Nam nhờ sự ủng hộ của các lực lượng phi đảng phái. Còn
Nguyễn Tấn Dũng thì muốn trở thành một "Thein Sein" sau
một cuộc bầu cử đa đảng đầu tiên. Nó sẽ được dàn
xếp để đảm bảo thắng lợi cho một đảng mới là liên minh
của các lực lượng trung thành vời Nguyễn Tấn Dũng trong
Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay và những lực lượng mới
ngoài đảng này. Nguyễn Tấn Dũng thừa hiểu bị dân oán thán
đến thế nào, nên cho dù có thể hiện là người thúc đẩy
cho những cải cách chính trị mạnh mẽ sắp tới thì ông ta
cũng không thể tự bảo đảm cho mình một thắng lợi từ các
lá phiếu của dân. Do vậy việc hình thành nên một liên minh
như trên là rất thiết yếu đối với chiến lược của ông ta
hiện nay. Sử dụng một số tù nhân chính trị nổi bật có
thể tạo ra niềm tin và kỳ vọng mới từ nhân dân là sách
lược mà Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu của ông đang tính tới.
Đây chính là động lực thúc đẩy nối lại cuộc đối thoại
nhân quyền Việt – Mỹ. Giới hành pháp Mỹ lầu nay rất sốt
ruột muốn tăng cường quan hệ với Việt Nam lên tầm đối
tác chiến lược để thực hiện chiến lược đắp chặn
(<em>contaiment policy</em>) Trung Quốc. Tuy nhiên họ không vượt qua
được rào cản của giới lập pháp Mỹ về những thành tích
nhân quyền yếu kém của Việt Nam. Hơn nữa bản thân Obama là
một Tổng thống không dễ dàng hạ thấp tiêu chuẩn nhân
quyền.

Do đó thả tù chính trị để chứng tỏ một biểu hiện rõ
rệt về thiện chí cải thiện quyền tự do ngôn luận, tôn
giáo ở Việt Nam là một đòi hỏi mạnh mẽ từ phía Mỹ đối
với cuộc đối thoại nhân quyền. Điều này trước đây là
rào cản nhưng bây giờ trở thành động lực của phe cánh
Nguyễn Tấn Dũng cho nên nó đã trở thành kết quả của đối
thoại nhân quyền Việt - Mỹ hôm 12/4 vừa rồi. Qua đó phía
Việt Nam thừa nhận rằng Việt Nam sẽ có nhiều lợi ích hơn
khi thực hiện những cải thiện nhân quyền như nói trên, chứ
không phải là tai hại. Phía Việt Nam cũng ghi nhận yêu cầu
của phía Mỹ để trình lên các cấp cao hơn để có thể đi
đến được những thoả thuận cam kết ở cấp cao nhất về
chủ đề này. Nếu việc này diễn ra tốt đẹp thì tổng
thống Obama sẽ tiếp đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
thăm Mỹ vào tháng 6 tới để nâng tầm đối tác chiến lược
giữa 2 nước. Trước chuyến thăm (cũng có thể là sau) sẽ có
một sự kiện thả các tù nhân chính trị rất ấn tượng ở
Việt Nam. Trường hợp tù nhân chính trị nổi bật mà phía Mỹ
đặt yêu cầu trả tự do với phía Việt Nam trong đối thoại
nhân quyền vừa rồi chính là Trần Huỳnh Duy Thức. Trường
hợp này được ủng hộ bởi cả giới hành pháp lẫn lập
pháp Mỹ. Tuy nhiên đây cũng là trường hợp gặp nhiều trở
ngại vì Việt Nam cho rằng Mỹ muốn thúc đẩy một hình ảnh
đối lập mạnh. Tuy vậy cũng có những điểm thuận lợi vì
Trần Huỳnh Duy Thức không tham gia đảng phái nào và uy tín
của anh về sách lược kinh tế cũng như tư tưởng hòa hợp,
không hận thù mà anh luôn hướng tới.

Phê duyệt hay bác bỏ thực hiện những yêu cầu về nhân
quyền như trên sẽ là một nghị trình chính trong hội nghị
trung ương 7 sắp tới. Nghị trình này sẽ dẫn tới hệ quả
là việc quyết định xu thế cải cách chính trị ở Việt Nam
từ nay đến 2016 (hết nhiệm kỳ khóa XI). Chính vì vậy mà
hội nghị này đã bị trì hoãn đến tháng 5 này. Hiện nay sự
chống đối duy nhất đối với xu thế này đến từ lực
lượng bảo thủ của Nguyễn Phú Trọng. Nhưng nó đang trở nên
lẻ loi và đuối sức sau những sai lầm ấu trĩ và coi thường
dân chúng về góp ý sửa hiến pháp. Hơn nữa, dù không bắt tay
nhau nhưng việc cùng "<em>hướng đến quyền con người</em>"
của Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng đã tạo ra những
lợi ích chung cho cả hai thế lực này. Việt Nam cũng sẽ đối
diện với "<em>thập diện mai phục</em>" về nhân quyền từ
cộng đồng quốc tế. Quốc hội Châu Âu đã ra nghị quyết.
Sắp tới sẽ là Đức, Anh, Pháp gây sức ép mạnh mẽ. Trung
Quốc vẫn còn cơ hội để phá bĩnh xu hướng này nhưng cách
mà Đại Hán lâu nay dùng để khống chế Việt Nam cũng giống
như cách khống chế của một tay đểu cáng đối với một cô
gái đã có chồng nhưng ngoại tình với hắn và bị hắn quay
phim sex. Do vậy nếu Trung Quốc làm quá thì sẽ dẫn đến sụp
đổ cả Đảng Cộng sản Việt Nam. Mặt khác các hậu quả về
kinh tế, quốc phòng khi lệ thuộc vào Trung Quốc là điều đã
trở nên quá rõ ràng mà khó ai dám liều lĩnh bán mình vào lúc
này. Một yếu tố rất quan trọng khác sẽ bảo đảm cho xu
thế cải cách chính trị tích cực ở Việt Nam như nói trên
chính là tính quy luật của sự phát triển. Trong nhiều bài
viết, tài liệu nghiên cứu, sách của Trần Huỳnh Duy Thức, anh
nhiều lần nhấn mạnh rằng trong những bối cảnh chính trị
tương tự như Việt Nam hiện nay, sự thay đổi sẽ diễn biến
rất nhanh một khi lực lượng cơ hội phá vỡ thế cân bằng
trong nội bộ của một Đảng toàn trị (như Đảng Cộng sản
Việt Nam hay Liên Xô trước đây). Nguyễn Tấn Dũng không những
đã phá sự cân bằng này mà còn buộc phải ủng hộ cho một
xu thế tiến bộ. Đương nhiên, chỉ có những người ngây thơ
mới tin vào sự thực tâm của ông ta. Nhưng một điều chắc
chắn rằng cho dù là giả tạo thì sự xoay cờ của ông ấy
sẽ tạo nên một thế cuộc rất đặc biệt và sẽ xuất hiện
thiên thời cho những người có khả năng tính những nước cờ
dài nhiều bước vì lợi ích thật sự của dân tộc.

Từ 6 năm trước Trần Huỳnh Duy Thức đã dự đoán đúng
hiện trạng bây giờ của đất nước, đồng thời đưa ra
giải pháp như sau: "<em>Trong tình trạng nguy cấp hiện nay, vẫn
còn một ngõ hẹp duy nhất để thoát khỏi sự thôn tính. Dùng
khủng hoảng để chống khủng hoảng; dùng biến để hóa
biến; dùng kẻ cơ hội để chống tham nhũng; dùng tham nhũng
để chống thôn tính. Muốn làm được như vậy phải có hiền
tài, nếu không làm cho Quốc hội thực sự trở thành một nơi
tập hợp các hiền tài để thúc đẩy ý chí dân tộc, phát
triển trí tuệ của toàn dân thì cho dù chính quyền theo thể
chế chính trị nào đi nữa thì đất nước đó cũng sẽ bị
thôn tính. Càng không thể đóng cửa lại mà bảo vệ chủ
quyền như nhà Nguyễn đã từng làm rồi chuốc lấy thất
bại.</em>" (trích <a
href="http://trandongchan.blogspot.in/2007/05/mot-nam-sau-ai-hoi-x-canh-bao-nhung_02.html?m=1">MỘT
NĂM SAU ĐẠI HỘI X - CẢNH BÁO NHỮNG NGUY CƠ QUỐC GIA</a>)

Trước đây đọc đoạn này thấy ấn tượng nhưng không
hiểu được làm như thế nào. Giờ thì thấy rất rõ cuộc cờ
đang diễn ra không thể chính xác hơn.

Sự chống phá của các lực lượng bảo thủ, phản động đi
ngược lại xu thế tiến bộ có lợi cho đất nước chắc
chắn sẽ còn rất lớn và vẫn còn có thể thành công trong
ngắn hạn (Hội nghị trung ương 7). Nhưng chúng cũng chắn chắn
sẽ thất bại mau chóng nếu như tất cả mọi lực lượng
đấu tranh vì sự phát triển dân chủ, tiến bộ, thịnh vượng
cho Việt Nam biết gác lại những khác biệt để cùng hướng
đến một đích nhắm chiến lược chung là Quyền Con Người.
Khi cần có thể sẵn sàng hợp tác với nhau để chiến thắng
sự bảo thủ, trì trệ, phản động đi ngược lại lợi ích
của dân tộc.

Thanh Hương

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/19340), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét