Pages

Thái Hiền - Khi nào thì "Quả bom giả dối" phát nổ?

<h2> Bộ máy Tuyên truyền </h2>

Ở những quốc gia Dân chủ và đa đảng, mọi người không
chỉ có quyền công khai tham gia đảng đối lập, mà còn có
thể công kích đảng cầm quyền. Song, những gì cần phải
thực hiện với trách nhiệm của một công dân thì họ đều
tuân thủ rất tự nguyện. Để có được điều đó, trước
hết là Hiến pháp và hệ thống luật dưới Hiến pháp; mà ở
đó, người dân luôn được trang bị để hiểu biết đầy
đủ. Tiếp đến, Bộ máy tuyên truyền với vai trò truyền tải
thông tin trung thực, khách quan, luôn hướng hoạt động xã hội
theo trật tự và những chuẩn mực đã được Hiến định. Đó
là cơ sở bảo đảm cho sự thống nhất, ổn định và trật
tự xã hội. Trái lại, ở những quốc gia Độc tài hay Toàn
trị, việc trau dồi, phổ biến kiến thức pháp luật cho
người dân bị xem nhẹ. Họ thường đề cao và tập trung đầu
tư vào bộ máy tuyên truyền, nhằm ru ngủ hay đánh thức xã
hội theo từng phong trào, tùy vào mục đích và lợi ích của
kẻ cầm quyền.

Trong khi ở các quốc gia Dân chủ, người dân được tiếp cận
với nguồn thông tin xác thực, đa dạng và nhiều chiều thì
tại các quốc gia Độc tài hay Toàn trị, người dân chỉ
được tiếp nhận nguồn thông tin một chiều, những thông tin
mà sự thật đã bị <em>"gia công","chế biến","xào nấu" hay
"băm chặt"</em> theo sở thích và mục đích của kẻ cầm
quyền. Người dân ở đó luôn phải thụ động chấp hành theo
mệnh lệnh mà không có quyền lựa chọn, sàng lọc bằng nhận
thức cá nhân như ở các quốc gia Dân chủ.

Sự khác biệt về bản chất giữa bộ máy Thông tin Tuyên
truyền của hai hê thống xã hội Dân chủ và Độc tài là ở
chỗ: Một bên chỉ để phục vụ cho kẻ cầm quyền, còn bên
kia (xã hội Dân chủ) là để phục vụ cho tất cả các thành
viên của xã hội. Tại Việt Nam từ xưa tới nay nghị quyết
của Đảng CS đã thay thế hoàn toàn cho Hiến pháp và pháp
luật; và vì vậy, bộ máy Tuyên truyền là công cụ riêng của
Đảng CS, nó đóng một vai trò đắc lực, quan trọng để
khống chế và áp đặt xã hội, duy trì sự tồn tại của chế
độ.

Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền đã khẳng định những
quyền cơ bản như: quyền sống, quyền tự do và an toàn cá
nhân, quyền sở hữu tài sản cá nhân, quyền tự do tư tưởng,
quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm, bao gồm quyền
được cung cấp thông tin và quảng bá tin tức và tư tưởng là
những quyền không thể phủ nhận hay tước bỏ. Vì vậy, chỉ
cần nhìn vào sự vận hành của hệ thống Thông tin Tuyên
truyền có thể đánh giá quốc gia đó đang ở thang bậc nào
của Tự do Dân chủ và văn minh của nhân loại. Ngược lại khi
biết được thái độ và phản ứng của xã hội với thông tin
và bộ máy Tuyên truyền là đủ đánh giá sức khỏe và tuổi
thọ của chính quyền đó.

Có một điểm chung của những quốc gia Độc tài và Toàn trị
là luôn lấy nền tảng của một học thuyết, một tín ngưỡng
hay tượng đài Thánh nhân nào đó để làm chỗ dựa. Bộ máy
tuyên truyền của Nhà nước CHXHCN Việt nam đã khá thành công
với cách đó trong việc dẫn dắt xã hội và duy trì sự tồn
tại trong nhiều thập kỷ cầm quyền của đảng cộng sản cho
đến tận ngày nay. Chỉ đến khi "<em>lỗi hệ thống</em>" của
học thuyết Mác-Lê dẫn đến sự sụp đổ của Phe XHCN Đông
Âu thì thành trì lý tưởng, chỗ dựa của chế độ mới bắt
đầu rạn nứt. Đặc biệt là khi những sai lầm trong điều
hành kinh tế của chính phủ, dưới sự dẫn dắt của Đảng CS
đã làm kiệt quệ nền kinh tế, để rồi sự "<em>biến chất
và tha hóa của một lực lượng không nhỏ</em>" trong đảng đã
kéo theo sự suy đồi về đạo đức xã hội, băng hoại văn
hóa và đẩy xã hội đến bên bờ sụp đổ, thì niềm tin vào
Đảng CS, vào CNXH đã bị phá vỡ hoàn toàn. Cái bóng của học
thuyết Mác-Lê và tượng đài Thánh nhân vì thế cũng sụp đổ
theo.

Cùng với tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế, sự phát
triển không ngừng của Internet, nhận thức của xã hội đang
ngày càng tiến bộ, dân trí được cải thiện đáng kể và xã
hội đang hướng đến một nền dân chủ. Trước bối cảnh
đó, lẽ ra muốn tiếp tục duy trì vai trò dẫn dắt dư luận
xã hội, Bộ máy Tuyên truyền của Đảng CS phải đổi mới
phương pháp sao cho phù hợp với xu thế thời đại, thông qua
đối thoại để từ đó tạo dựng một niềm tin mới thì họ
lại chọn cách thức đối đầu. Bộ máy Tuyên truyền của
Đảng CS đã phạm một sai lầm nghiêm trọng, nghĩa là tuyên
truyền một chiều theo cách "<em>phản tuyên truyền</em>". Mặc
dù họ thừa hiểu dân không còn mảy may tin vào những điều
mà bản thân họ cũng không thể tiêu hóa nổi nhưng họ vẫn
tảng lờ, giả như không biết, vẫn tiếp tục phát đi những
điệp khúc xưa cũ, ngụy biện, kệch cỡm, dàn dựng một cách
lộ liễu. Cách tuyên truyền như vậy một mặt coi thường dân,
một mặt thể hiện sự cẩu thả và bế tắc của bộ máy
Tuyên truyền. Họ đã tự tạo ra những bong bóng giả dối trong
xã hội.

Hãy quan sát sự kiên lấy ý kiến sửa đổi Hiến pháp 1992 làm
kiểm chứng. Mặc dù việc lấy ý kiến do Quốc hội phát
động, ban đầu được diễn giải như một đổi mới, cải
cách dân chủ, có vẻ như một sự "lắng nghe" của Đảng CS sau
những thất bại của Hội nghị TW 6, nhằm lấy lại niềm tin
đã mất trong nội bộ cũng như ngoài xã hội. Song chỉ sau một
thời gian rất ngắn, bộ máy Tuyên truyền đã lộ nguyên hình
một công cụ lỗi thời bị thế giới lên án và loại bỏ đã
gần một thế kỷ. Cái cỗ máy Tuyên truyền được áp dụng
trong Thế chiến thứ II dưới thời Hitler theo Học thuyết Gơ
Ben (Paul Joseph Gobbels - Bộ trưởng Thông tin Quần chúng và Tuyên
truyền của Đức Quốc xã): <strong>Quyền lực của Hitler =
Tuyên truyền + Bộ máy cảnh sát</strong>. Nguyên tắc của học
thuyết là không chấp nhận bất cứ sự khác biệt nào. Mọi ý
kiến trái chiều đều bị coi là phản động hay có âm mưu
chống đối, lật đổ, cần phải bị xử lý. Thế rồi thay
bằng sự tiếp nhận ý kiến đóng góp, họ cố thủ với
những tư tưởng giáo điều, những ngụy biện đã được tạo
dựng ngay từ khi bắt đầu cuộc "<em>lấy ý kiến</em>", quy
chụp những ý kiến khác với họ.

Chẳng cần đến Nhà Tiên tri cũng có thể đoán được kết
quả "<em>bản Hiến pháp được sửa đổi</em>" sẽ như thế
nào. Những người khởi xướng có lẽ cũng chẳng cần phải
rườm rà như vậy. Họ có thể làm bất cứ cái gì họ muốn
như đã từng làm, vậy họ bầy ra việc lấy ý kiến để làm
gì? Nếu chỉ để xoa dịu dư luận thì đó là một lựa chọn
sai lầm, ngược lại, nó chỉ làm gia tăng thêm nỗi bức xúc
của người dân, khoét sâu thêm hố ngăn cách giữa Dân với
họ và tiếp tục bơm "<em>quả bong bóng giả dối</em>" càng
ngày càng phình to hơn. Bộ máy Tuyên truyền như con dao hai
lưỡi, trong thời đại ngày nay, cách làm như thế là đã tự
trao cán dao cho đối phương.

Không cần đến những chuyên gia phân tích hay nhà hoạt động
chính trị, xã hội chuyên nghiệp, chỉ cần một người bình
thường, có lòng tự trọng và có trách nhiệm với xã hội, khi
quan sát những "<em>màn trình diễn</em>" vụng về trên các
phương tiện thông tin đại chúng đều có thể nhận thấy một
sự bế tắc ở bước đường cùng của bộ máy Tuyên truyền.
Điều đó cũng có nghĩa là xã hội đang ở một giai đoạn
cuối của thời kỳ suy thoái và bất ổn chính trị, chuẩn bị
cho một sự tan vỡ hoàn toàn khi "<em>quả bong bóng giả
dối</em>" đã căng hết mức.

<h2>Bong bóng giả dối đã biến thành quả bom nổ chậm</h2>

Một mặt chính quyền không ngăn cản nổi làn sóng thông tin do
công nghệ internet phát triển, mặt khác do nhu cầu tự nhiên
luôn hướng thiện của xã hội mà con người đã tìm đến
những kênh thông tin lành mạnh hơn, trung thực hơn, tử tế hơn
và gần gũi hơn với đời sống. Trong khi kênh thông tin "<em>lề
phải</em>" giành phần lớn dung lượng cho những pha giật gân
như: cướp, hiếp, giết, phơi hàng, lộ hàng... còn lại là
những bài rao giảng chính trị khô cứng, cũ rích được soạn
thảo một cách bôi bác và do những vai diễn vụng về thể
hiện; thì ngược lại, kênh "<em>lề trái</em>" mà xã hội quan
tâm lại chủ yếu đề cập đến những vấn đề nghiêm túc
xung quanh việc chấn hưng đất nước, nâng cao nhận thức xã
hội, trau dồi kiến thức pháp luật, thông qua những bài viết
của các ngòi bút già dặn, sắc sảo và đầy nhiệt huyết.

Trong khi Bộ máy Tuyên truyền của Nhà nước chiếm dụng toàn
bộ hệ thống truyền thông công cộng (sống nhờ tiền thuế
của Dân) ra sức phát đi một chiều duy nhất những điều xưa
cũ, nhàm chán, thiếu xác thực, thì ngược lại xã hội luôn
quan tâm, tìm kiếm những điều mới mẻ, trung thực, hợp lòng
Dân, chỉ có ở những nguôn thông tin khác. Xã hội bị chia ra
thành hai Phe rõ rệt: Một bên là đảng, chính quyền và bên kia
là Dân. Tình trạng "<em>trống đánh xuôi, kèn thổi ngược</em>"
xuất hiện, chẳng có sự gắn kết và ăn nhập gì với nhau,
xã hội như thể đang vỡ ra thành từng mảng, không có niềm
tin, không có sự đồng thuận và thiếu cây gậy chỉ huy. Giả
dối đã khiến xã hội thác loạn, mất phương hướng đang
càng ngày càng phình to giống như bong bóng bất động sản bị
thổi lên từ nhiều phía, mà trước tiên là Bộ máy Tuyên
truyền, đảng cầm quyền và rồi đến lượt đám đông.

Sau những cuộc biểu tình ồn ào chống hành vi xâm lược của
Trung quốc trong năm 2011 và nửa đầu năm 2012, cùng với những
cuộc trấn áp của chính quyền, tiếp theo đó là một sự im
lặng đáng sợ của xã hội. Không hề có những cuộc xuống
đường công khai, ồn ào đòi hỏi thực thi quyền con người
hay quyền lập Hiến, thay vào đó là thái độ lạnh lùng nhưng
cương quyết bày tỏ bằng những "<em>Bản kiến nghị 72</em>",
"<em>bản tuyên bố của các công dân tự do</em>","<em>bản Kiến
nghị của HĐGMVN</em>", "<em>Cùng nhau viết hiến pháp</em>"...
dồn dập, tràn ngập, đang đốt cháy các trang mạng điện tử.
Nhìn bề ngoài, xã hội vẫn đủng đỉnh, thậm chí buồn tẻ
và tù đọng như mặt nước ao bèo, nhưng đằng sau nó là một
thùng thuốc súng đang bị dồn nén giống như quả bong bóng có
thể nổ bất cứ lúc nào.

Chế độ Độc tài Toàn trị chỉ có thể tạo ra những giá
trị ảo, đe dọa sự bền vững của xã hội; ở đó giả dối
là phổ quát, nó luôn chiếm thế thượng phong. Giả dối
trước hết được tạo ra bởi bộ máy tuyên truyền dưới sự
lũng đoạn của kẻ độc tài, đến lượt xã hội phù họa
bằng cách giả dối theo để chung hòa và tồn tại. Sự tồn
tại của xã hội là giả dối, niềm tin là giả dối và cuối
cùng sự im lặng cũng giả dối nốt. Im lặng ở đây không có
nghĩa là đồng ý như thông lệ mà đó là một sự "<em>câm
lặng</em>". Đằng sau sự "<em>câm lặng nhẫn nhục và lão
luyện</em>" của xã hội là những bức xúc đang tích tụ, dồn
nén, giống như quá trình "<em>vần vũ</em>" giữa hai luồng không
khí nóng lạnh, hai giòng điện tích âm và dương ngược chiều
nhau, hình thành trước khi nổ ra sấm sét và giông bão. Bên
cạnh những bài ca muôn thủa được dàn dựng bởi bộ máy
Tuyên truyền là sự "<em>giả câm giả điếc</em>" của xã hội
theo cách "<em>Chó cứ sủa, đoàn tàu cứ đi</em>".

Ở những quốc gia dân chủ luôn có cơ chế tự điều chỉnh
thông qua hệ thống phanh cảnh báo do những "<em>think tank</em>"
(túi trí tuệ) cung cấp, dự báo hoặc đơn giản là các cuộc
biểu tình, đình công, lãn công để người dân và Nhà cầm
quyền tìm được tiếng nói chung dẫn đến sự bình ổn thông
qua đối thoại, phi bạo lực. Ngược lại trong xã hội Độc
tài hay Toàn trị, không hề có phanh, đã biến người dân và
Nhà cầm quyền thành đối đầu, thù địch, như hai đoàn tầu
cao tốc không phanh chuẩn bị lao đầu vào nhau. Rồi cái gì sẽ
xảy ra? Bong bóng giả dối đã biến thành quả bom nổ chậm.
Quả bom giả dối đã được Nhà cầm quyền tự tạo, châm
ngòi và cài đặt đang sẵn sàng phát nổ.

Liệu khi nào thì "<em>quả bom giả dối</em>" phát nổ?

3/4/2013
Thái Hiền

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130403/thai-hien-khi-nao-thi-qua-bom-gia-doi-phat-no),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét