Báo Quân đội nhân dân (www.qdnd.vn) lúc 9h 56'PM ngày 14/04/2013
có bài "<a
href="http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/237725/Default.aspx">Tổ
quốc không thể không gắn với chế độ xã hội</a>" của
các tác giả An Huy và Bắc Hà. Đây lại tiếp tục là một bài
báo chính trị luận tuy rất công phu nhưng cũng không thể biện
minh được sự bất hợp lý và bất hợp pháp trong Hiến pháp
1992 và cả những cái gọi là "sửa đổi hiến pháp" lần
này, khi nó vẫn áp đặt vai trò lãnh đạo tuyệt đối và lâu
dài của ĐCSVN lên nhà nước và xã hội.
An Huy và Bắc Hà lý luận: "<em>Thực tiễn cho thấy, trong
lịch sử nhân loại không hề có Tổ quốc phi lịch sử, không
gắn với một chế độ xã hội nào, không gắn với một lực
lượng cầm quyền nào. Tổ quốc mà không gắn với xã hội,
không gắn với dân cư thì đó chỉ là hoang đảo. Dân tộc mà
không gắn với xã hội với truyền thống thì chẳng khác nào
nói đến một cộng đồng dân cư còn ở thời kỳ hoang dã
hoặc bị rơi vào chứng mất trí nhớ như trong phim ảnh mà
người ta dựng lên nhằm mục đích giải trí.</em>" Để làm
sáng tỏ vấn đề và chỉ ra những… tạm gọi là "khuyết
tật lý luận" của hai tác giả kể trên, ta hãy cùng xem, thế
nào là <em>tổ quốc</em>, thế nào là <em>quốc gia</em>, thế nào
là <em>chế độ (chế độ chính trị) xã hội</em>?
Khái niệm "<em>Tổ Quốc</em>" chính là sự hình tượng hóa
cái đất nước cụ thể mà một người nào đó đang sống
hoặc đã từng sinh ra và lớn lên ở đó, người Anh, Mỹ thì
gọi là Motherland (Đất Mẹ), tức là cái nơi, cái vùng đất
(quốc gia) mà ta, cha mẹ ta, ông bà ta, đời cụ kỵ ta, tiên
tổ ta từng sinh ra, lớn lên và là chủ nhân đích thực của
nó. Dựa vào chính sự thiêng liêng đó trong sâu thẳm tâm hồn
của một người, những quốc gia tiến bộ thường có điều
kiện bắt buộc vị tổng thống của họ phải được sinh ra
tại đất nước (quốc gia) mà người đó lên làm tổng thống.
Khái niệm "Tổ Quốc" là không thể bị xóa bỏ trong tiềm
thức đối với mỗi con người cụ thể.
Khái niệm "<em>Quốc Gia</em>" là gì? Quốc gia chính là vùng
đất được giới hạn bởi một đường biên giới cụ thể,
trong đó có mô hình nhà nước tùy theo chế độ chính trị,
các cư dân sinh sống tùy theo nhu cầu làm việc và sở thích,
thói quen cư ngụ của các sắc dân. Quốc gia thường có biến
động về biên giới khi có chiến tranh. Quốc = nước, gia = nhà
(nước nhà), xuất phát từ nghĩa này người ta mới liên
tưởng đến cụm từ "nhà nước".
Khác với tổ quốc, <em>quốc gia</em> thường chỉ song hành với
mỗi thể chế cầm quyền và chế độ chính trị. Câu "nhà
nước Việt Nam" chẳng hạn, chỉ có giá trị ứng với từng
giai đoạn lịch sử. Nhà nước Việt nam thời nhà Lý khác với
nhà Trần, nhà Lê (mặc dù cùng tính chất là Phong kiến) và
tất nhiên là khác với nhà nước Việt Nam thời nay. Đặc
biệt, Việt Nam đã nhiều lần từng có hai nhà nước, gần
đây nhất đó là nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và nhà
nước Việt Nam Cộng Hòa. Lẽ dĩ nhiên quốc gia của người
Miền Bắc (VNDCCH) khác với quốc gia của người Miền Nam, Nam
Trung Bộ và Tây Nguyên (VNCH). Như vậy quốc gia thường gắn
liền với nhà nước.
<em>Chế độ chính trị xã hội</em>, nói theo cách rút gọn (và
rất thiếu) của hai tác giả kể trên của báo Quân đội nhân
dân là "chế độ xã hội" thì chúng ta phải hiểu rằng,
đó là thể chế cầm quyền. Thể chế cầm quyền theo mô thức
(đường lối, tư tưởng) nào thì chế độ chính trị xã hội
được xây dựng và vận hành theo cách ấy. Ví dụ nổi bật
là Chủ nghĩa Tư bản (thực ra là trên thế giới này không có
chủ nghĩa tư bản) là đa nguyên đa đảng, lấy sự tự do của
con người làm đỉnh cao của sự quan tâm. Đối với Chủ nghĩa
Xã hội thì đứt khoát dù là có một đảng chính trị hay
nhiều đảng nhưng dứt khoát là Đảng Cộng Sản phải cầm
quyền tuyệt đối và lâu dài, bất luận điều này có được
ghi trong hiến pháp (như Việt Nam) hay không.
Lý luận của An Huy và Bắc Hà hoàn toàn là thừa, là sáo, trong
đoạn: "<em>Thực tiễn cho thấy, trong lịch sử nhân loại
không hề có Tổ quốc phi lịch sử</em>". Tổ quốc tất nhiên
phải có lịch sử vì xã hội không ngừng biến đổi, nhưng
"<em>…không gắn với một chế độ xã hội nào, không gắn
với một lực lượng cầm quyền nào</em>" là hoàn toàn sai,
vì "Tổ Quốc" chỉ là một hình tượng, mặc dù nó rất
thiêng liêng. Cái "gắn với chế độ xã hội" mà các tác
giả nói đến, chính là quốc gia, không phải là tổ quốc. Như
vậy đã có sự đánh tráo giữa khái niệm "Tổ Quốc" và
khái niệm "Quốc gia" ở đây.
Cái mục tiêu "chèo lái" của Anh Huy và Bắc Hà đã lộ rõ
khi nói: "<em>Tương tự như vậy, nói đến Tổ quốc mà không
nói đến chế độ xã hội, không nói đến lực lượng cầm
quyền chẳng khác nào nói về sở hữu mà không nói đến chủ
thể sở hữu là ai.</em>" Trước hết nói như hai tác giả
trên thì có lẽ mỗi khi nhắc đến tổ quốc, để cho đầy
đủ và công bằng (và không 'phi lịch sử' theo cách nói
của hai tác giả), thì người ta phải nhắc đến toàn bộ
lịch sử của một đất nước. Đối với Việt Nam thì cần
phải điểm lại từ thời nhà Đinh, nhà Lý v.v… còn đối
với Ai Cập hay Hy lạp thì có lẽ là phải điểm lại lịch
sử từ hàng chục ngàn năm (trước Công Nguyên) đến nay?
Vậy mục tiêu của An Huy và Bắc Hà là gì? Đó chính là đồng
hóa hai khái niệm vốn riêng biệt, đó là "Tổ Quốc" và
"Quốc gia". Thay vì nói: "<em>Không thể nói đến quốc gia
mà không nói đến lực lượng cầm quyền</em>" thì họ đã
nói: "<em>Tương tự như vậy, nói đến Tổ quốc mà không nói
đến chế độ xã hội, không nói đến lực lượng cầm quyền
chẳng khác nào nói về sở hữu mà không nói đến chủ thể
sở hữu là ai.</em>" Chưa kể đến việc họ liên tưởng
"lực lượng cầm quyền" với "chủ thể sở hữu", có
lẽ họ muốn nói "lực lượng cầm quyền là chủ thể sở
hữu xã hội"? Vậy thì rất đúng với chế độ chính trị
Việt Nam hiện nay: <strong>ĐCSVN tự tung tự tác, đứng trên
pháp luật (không có luật đảng) thích gì làm nấy, giống như
họ là người có quyền sở hữu đất nước và nhân dân
vậy!</strong>
Không biết trình độ học vấn, chuyên môn và tuổi tác của
hai tác giả Ạn Huy và Bắc Hà ở mức nào. Nhưng những gì họ
thể hiện qua bài viết rất sai và rất sai lạc như trên, cho
thấy họ đang có nguy cơ rơi vào trạng thái thần kinh mất cân
bằng, ở trên thì họ nói: "<em>Vậy liệu có thể nói là
"Tổ quốc không thể mang một ý thức hệ tư tưởng nào
cả" không?</em>" Nhưng sau đó lại nói "ý thức hệ của
nhà nước" cụ thể: "<em>Dĩ nhiên, ý thức hệ của nhà
nước nói chung là ý thức hệ của lực lượng cầm quyền.
Chỉ có điều người ta có công khai nó hay không mà
thôi.</em>" Tổ quốc mà có "ý thức hệ" thì có lẽ cái
tổ quốc đó chỉ của riêng An Huy và Bắc hà mà thôi! Lý
luận kiểu đó, nói theo cách dân dã là đến "bố giời cũng
chịu!"
Nói tóm lại, mặc dù khá chau chuốt và rất khéo léo che đậy
dụng ý, bài viết "Tổ quốc không thể không gắn với chế
độ xã hội" của An Huy Và Bắc Hà là một bài viết rất
không minh bạch. Họ chắc chắn là đảng viên ĐCSVN thì đương
nhiên phải ca ngợi đảng của họ, không có gì đáng trách.
Họ cứ việc giữ Điều 4, cứ việc coi lực lượng cầm
quyền (ĐCSVN) là chủ sở hữu xã hội, vì quyền bính trong tay
họ. Nhưng họ cố tình đánh tráo khái niệm, bẻ cong chân lý,
thậm chí sa đà vào trạng thái mất cân bằng trong lý luận..,
thì những điều đó chính là việc họ tự làm hại mình bằng
"con dao lý luận" có hai lưỡi chư không có gì khác!
Tấn Hà
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/19175), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét