Pages

Minh Văn - Tớ phục tớ quá

<div class="boxright200"><img src="http://danluan.org/files/u23/ares2.jpg"
/><div class="textholder">Hắn luôn nghĩ rằng mình tài giỏi và
thiên hạ ai cũng phục tùng sợ sệt.

Hình minh họa: Ares</div></div>

Phàm đã là thông tin thì phải khách quan và trung thực mới
đủ sức thuyết phục công luận. Nhìn nhận và đánh giá về
một ai đó là công việc của xã hội, chứ không phải là tự
mình ca ngợi bản thân. Vì rằng việc làm đó thật là lố
bịch và nực cười, giống như các cụ ta vẫn nói: <em>"Mèo
khen mèo dài đuôi"</em>. Cổ nhân cũng có câu <em>"Không sợ
người ta không biết đến mình, chỉ sợ mình bất tài"</em>.
Vậy thì, những kẻ tự tuyên truyền và ca ngợi về mình là
lừa dối mọi người và huyễn hoặc bản thân. Nhưng ẩn
đằng sau đó chính là mặc cảm về sự bất tài và sai trái
của họ, để rồi từ đó có hành động dối mình dối
người nói trên.

Có một xứ mà ở đó người ta <em>"tự biên tự diễn"</em>
tất cả mọi vai trò xã hội. Người ta tự dàn dựng kịch
bản, tự diễn tấu hài, rồi tự xem và vỗ tay tán thưởng.

Ở đó người ta cũng dựng lên một nhà nước rồi tự quản
lý và điều hành. Họ lãnh đạo bộ máy nhà nước và các tổ
chức xã hội, thiết lập sự ảnh hưởng tuyệt đối đến
mọi người dân. Rồi họ cũng làm ra những chiếc huy chương
để tự trao tặng cho nhau trong các buổi lễ khen thưởng long
trọng. Họ có luật pháp, tòa án, công an, quân đội để diễn
một vở hài kịch lớn về sự công bằng và văn minh. Cuối
cùng là hệ thống báo chí và truyền thông độc quyền để
tự ca ngợi chế độ và huyễn hoặc nhân tâm. Qua hệ thống
tuyên truyền đó, người dân biết được rằng: Đó là một
chế độ công bằng và hạnh phúc nhất trên đời, và đảng
cầm quyền thì vĩ đại quang vinh, thế gian không ai sánh kịp.

Vở kịch tự biên tự diễn và tự vỗ tay nên mọi thứ luôn
tốt đẹp và tăng trưởng, chưa thấy thất bại và sai trái bao
giờ cả. Nhà nước đưa ra các chủ trương chính trách rồi
tuyên truyền rộng rãi. Bao giờ cũng là sự ca ngợi tính đúng
đắn và ưu việt, rằng chính sách đó ích nước lợi dân.
Tất cả những chính sách đó được nuôi dưỡng và bôi trơn
bằng tiền của dân, nhưng lợi ích lại rơi vào các quan chức,
còn người dân thì bị thiệt hại đủ đường. Nhưng cuối
cùng thì các chủ trương chính sách đó bao giờ cũng thành công
rực rỡ nhờ bộ máy tuyên truyền độc quyền từ trung ương
đến địa phương. Họ đưa ra một số điển hình dàn dựng
(chi phí được trích ra từ ngân sách, thậm chí là những thành
công đó không liên quan gì đến chủ trương cả), rồi nói
rằng thành công đó là kết quả của chủ trương chính sách
mang lại. Người dân nghe các phương tiện truyền thông nhà
nước ca ngợi mà cứ phát ớn. Đúng là: Meo meo, họ nhà Mèo ta
dài đuôi quá...

Các thành tựu về kinh tế - xã hội của họ bao giờ cũng năm
nay cao hơn năm trước, luôn thành công mỹ mãn. Người ta biết
được điều này cũng qua hệ thống tuyên truyền của nhà
nước, chứ người dân có được biết sự thật bao giờ. Các
quốc gia phát triển hàng đầu như Hoa Kỳ, Anh Quốc, Hàn Quốc,
Nhật Bản...thì thường xuyên phải đối mặt với nguy cơ sụp
đổ tài chính, khiến cho lãnh đạo các nước đó phải mất
ăn mất ngủ. Còn ở xứ <em>"Việt Nam tự biên tự
diễn"</em> này thì không bao giờ có nguy cơ đó xẩy ra, mà
luôn ổn định và phát triển. Họ nói rằng, đạt được
những thành tựu rực rỡ đó là nhờ sự lãnh đạo tài tình
sáng suốt của đảng Cộng Sản, rằng đảng đã lèo lái con
thuyền cách mạng đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi
khác.

Hệ quả của huyễn hoặc là sự vinh quang vĩ đại ngất trời,
giống như hành động lên đồng của các pháp sư phù thủy
vậy.

Khỏi phải nói tại những xứ Cộng Sản tự biên tự diễn
này các lãnh tụ của họ được ca ngợi như thế nào. Tất
cả đều vượt lên trên thần thánh (mà thực chất là những
tội đồ dân tộc và phạm tội ác chống lại loài người),
tất cả đều được dựng tượng và xây lăng. Điểm qua mấy
gương mặt tiêu biểu: Đồng chí Mao Trạch Đông (được gọi
là mặt trời hồng của Phương Đông) giết hại cả chục
triệu người qua cách mạng văn hóa và cải cách ruộng đất,
đồng chí Joseph Stalin thì giết hại mấy chục triệu người
Nga và Châu Âu, đồng chí Pol Pot diệt chủng chỉ có một nửa
dân số đất nước Cambodia mà thôi...

Khẩu hiệu mà người Cộng Sản luôn hô vang khi nói về lãnh
tụ của họ là: <em>"X Y Z muôn năm"</em>. Thần dân của họ
thì nói diễu với nhau rằng: - Thời phong kiến người ta hô
<em>"Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế"</em> cũng đã
đủ chết rồi, nay nó hô <em>"Muôn năm"</em> thì chắc chúng
ta chết mất, biết bao giờ mới thoát khỏi cái chế độ độc
tài này?...

Có một kẻ dốt nát, chuyên sống bằng nghề lừa đảo và
cướp bóc của người khác. Nhưng hắn ta lại có cái bệnh tự
ca ngợi và huyễn hoặc mình. Bao giờ nói chuyện hắn cũng thao
thao bất tuyệt ca ngợi về sự giỏi giang bản thân, làm như
không có mình thì nhân loại sẽ thiệt thòi lắm lắm. Người
ta vừa sợ vừa ghét nhưng không làm được gì, vì hắn có
mọi quyền lực trong tay. Bao giờ kết thúc buổi nói chuyện,
hắn cũng vỗ đánh đét một cái vào đùi và nói:

- Tớ phục tớ quá!...

Mọi người thì ngán ngẩm và chán nản, còn hắn lại càng
lấy làm dương dương dương tự đắc. Hắn luôn nghĩ rằng
mình tài giỏi và thiên hạ ai cũng phục tùng sợ sệt. Nhưng
hắn quên một điều rằng: Ngày mà người dân nổi lên lật
đổ những kẻ khoác lác và lừa đảo sẽ không còn xa.


13/4/2013



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130414/minh-van-to-phuc-to-qua), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét