"Nếu bạn thấy 10 cái rắc rối đang trên đường tiến tới,
bạn có thể tin chắc là 9 cái sẽ rơi xuống hố trước khi lao
vào bạn," Calvin Coolidge (vị tổng thống thứ 30 của Hoa Kỳ),
người từng có lời khuyên nên kiên nhẫn trước các đáp ứng
hấp tấp, đã nói như thế.
Bất hạnh thay, những rắc rối do Kim Jong Un của Bắc Hàn đang
làm hiện nay thì hình như lại không lăn xuống hố trước khi
lao vào chúng ta.
Bởi vì Kim đang hành động một cách thật nguy hiểm. Ông ta
đang đe dọa tấn công các lực lượng Hoa Kỳ đang đồn trú
tại Nam Hàn và các căn cứ trong vùng Châu Á, thậm chí đến
ngay cả các thành phố trên đât Hoa Kỳ. Ông ta tuyên bố cuộc
ngưng chiến Triều Tiên trước đây bây giờ không còn hiệu
lực nữa và rằng "Tình trạng chiến tranh Nam Bắc Hàn vẫn
còn đang tiếp diễn". Tất cả mọi mối liên hệ với miền Nam
đã bị hủy bỏ.
Hoa Kỳ đã gởi máy bay B-52 và các phi cơ chiến đấu tàng hình
tới Nam Hàn, các tàu chiến chuyên chở hỏa tiễn chống hỏa
tiễn tới biển Nhật Bản. Hai chuyên cơ chở bom B-52 đã bay
đủ thấp để mọi người nhìn thấy từ Missouri tới Nam Hàn
rồi trở lại căn cứ trước các khiêu khích của quốc gia Kín
cổng cao tường này. Và rồi Nam Hàn cũng như Hoa Kỳ chúng ta
đều lên tiếng cảnh báo rằng, nếu Bắc Hàn tấn công, chúng
ta sẽ trả đũa ngay.
Kim Jong Un đang ở trong rọ. nếu ông ta đưa ra một cuộc tấn
công, ông ta sẽ phải mạo hiểm leo thang thành một cuộc chiến
tranh lớn. Nhưng nếu chỉ là những lời lớn lối thì mọi
thứ trở thành trò hề dối gạt, và ông ta có nguy cơ trở
thành một mục tiêu đàm tiếu cho các quốc gia Á Châu chung
quanh và ngay chính cả trong quốc nội.
Vậy thì tại sao ông ta lại chơi trò đùa với lửa kiểu này?
Bởi vì ông nội và cha ông ta đã cũng đã từng chơi kiểu đó
và đã thoát nạn bị trừng phạt.
Năm 1968, Kim Il Sung đã bắt cóc chiếc tàu Pueblo của tình báo
Hoa Kỳ và giam giữ thủy thủ đoàn làm con tin. Lúc đó Hoa Kỳ
đang mắc kẹt tại Việt Nam nên không có hành động đáp ứng
thích đáng nào. Năm 1976, Bắc Triều Tiên giết hai sĩ quan Hoa
Kỳ bằng búa ngay tại đường phân ranh hưu chiến Nam – Bắc.
Năm 1983, Bình Nhưỡng toan tính ám sát tổng thống Nam Hàn đang
đi thăm viếng Miến Điện làm ba nhân viên trong nội các của
ông bị chết. Năm 1987, Bắc Hàn làm nổ tung một máy bay chở
khách của Nam Hàn.
Những hành động man rợ mà không bị trừng phạt này đều
xảy ra trong thời gian trị vì của Kim Il Sung.
Dưới thời Kim Jong Il, Bình Nhưỡng lại cho nổ tung một tàu
tuần duyên của Nam Hàn bằng thủy lôi, giết hại 47 người,
và rồi pháo kích một hòn đảo nhỏ của Nam Hàn giết 4
người. Cả Hoa Thịnh Đốn lẫn Hán Thành đều "để yên xem
sao".
Điều nguy hiểm là, Kim Jong Un cũng tin rằng ông ta sẽ thoát
nạn, nếu ông ta ra tay sát nhân, và rồi quốc gia của ông ta
sẽ được các nước khác giúp đỡ viện trợ và đầu tư
để làm dịu đi tình hình căng thẳng của vùng này.
Vì rằng cả tổng thống Obama lẫn nữ tổng thống Park Chung
Hee,-- cha của bà đã từng là mục tiêu ám sát và mẹ của bà
đã là một trong những người bị tử nạn trong cuộc ám sát
này— có vẻ sẽ không khoan dung cho hành động điên khùng của
Bắc Triều Tiên thêm một lần nữa.
Để tránh đụng độ, một con đường qua ngả ngoại giao đã
mở ra để cho Kim tránh được cuộc đối đầu do chính ông ta
đã khởi xướng. Tuy nhiên, về lâu dài, Hoa Kỳ nên tự hỏi
mình:
Chúng ta đang làm gì, 20 năm sau cuộc chiến tranh lạnh chấm
dứt, với 28.000 quân tại Nam Hàn và hàng ngàn binh sĩ khác đang
có mặt trên đường phân ranh đình chiến Nam Bắc?
Điều mà chúng ta đang làm ở đó, có phải binh sĩ Nam Hàn
chính họ không thể đảm đương nổi? Tại sao chúng ta phải
trách nhiệm phòng thủ Nam Hàn, 60 năm sau khi tổng thống
Eisenhower đã chấm dứt được cuộc chiến này?
Trong suốt hơn thập kỷ qua, một số người trong chúng ta đã
nhắc nhở Hoa Kỳ nên rút hết quân đội của mình trên bán
đảo này.
Nếu chúng ta làm được điều ấy, chúng ta đã không phải ở
vào trong tình thế khó xử như hiện nay.
Nam hàn, về cơ bản không yếu hơn Bắc Hàn. Dân số lớn gấp
hai lần và kinh tế gấp 40 lần hơn. Quân đội Nam Hàn có
được những vũ khí vượt trội hơn so với bất kỳ loại vũ
khí nào Bắc Hàn hiện có.
Sau chiến tranh Nam Bắc Hàn, Việt Nam, Afghanistan và Iraq, như
Robert Gate (cựu bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ) từng nói, bất
cứ một bộ trưởng quốc phòng nào đề nghị Hoa Kỳ tham gia
chiến đấu trong một vùng đất mới nào ở Á Châu thì cũng
phải xem xét lại đầu óc của mình.
Thế thì tạị sao chúng ta vẫn còn có mặt tại vùng phân ranh
ngừng chiến tạm thời này?
Sự hiểm nguy về lâu dài được gởi đi là thế này: Kim Jong
Un vào khoảng 30 tuổi, và cuộc đời của ông ta, nếu không có
những nguy cơ chính biến, có cơ kéo dài từ 30 đến 40 năm
nữa. Vậy thì, trong vài năm tới đây, nếu ông ta kiên quyết
thực hiện những điều ông ta hứa, ông ta sẽ có hàng chục
hỏa tiễn mang đầu đạn hạt nhân chĩa vào Nam hàn, Nhật Bản
và Okinawa.
Và rằng nếu Bình Nhưỡng trở thành một quốc gia có vũ khí
nguyên tử, thật là khó khăn để nhìn Hán Thành và Tokyo lại
không đòi hỏi quyền được sở hữu đầu đạn nguyên tử
ngang bằng với đối thủ Bắc Hàn của họ, y hệt Pakistan đã
làm đối với Ấn Độ vậy.
Và rồi các quốc gia có vũ khí hạt nhân như Nam Hàn và Nhật
Bản chắc chắn sẽ không được Bắc Kinh chào đón hoan nghênh.
Trung Quốc sẽ làm gì? Một số người Trung Quốc thì thúc
đẩy Bắc Kinh nên bỏ rơi Bắc Hàn vì đây là một đồng minh
không đáng tin cậy và không thể kiểm soát được, một loại
đồng minh có thể lôi kéo họ vào chiến tranh. Những người
thuộc phe cứng rắn thì nghe nói đang thúc dục Trung Quốc nên
sát cánh cùng quốc gia đồng minh và là nước trái đệm lâu
đời này.
Dù cho bất cứ điều gì sẽ xảy đến qua cuộc khủng hoảng
này, chính sách của Hoa Kỳ, có vẻ như đã sơ cứng kể từ
thập niên 1950 tới nay cũng đều nên được coi lại. Chúng ta
không thể cứ giữ trách nhiệm phòng thủ Nam hàn luôn phải
đối mặt với một tên độc tài qủy quái có trang bị vũ khí
hạt nhân này mải mãi được.
Trong tương lai gần, ngay cả một cuộc chiến tranh quy ước,
giữa hai lực lượng được trang bị đủ loại vũ khí tối
tân trên thế giới, giữa miền nam và bắc Hàn cũng đã đủ
là một thảm họa rồi. Để tránh được điều đó, nếu
cần, Tổng thống Obama nên nhấc phone lên, gọi và nói chuyện
trực tiếp phải trái với Kim Jong Un.
Trong một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng hơn ở quá khứ do
Nikita Khruschev gây ra trong năm 1962, Jhon F. Kennedy cũng đã từng
không ngần ngại liên lạc với ngay chính thủ phạm.
TN chuyển ngữ
Nguồn: <a
href="http://news.yahoo.com/war-north-korea-inevitable-070000208.html">news.yahoo.com</a>
Patrick J. Buchanan is the author of "Suicide of a Superpower: Will America
Survive to 2025?" To find out more about Patrick Buchanan and read features
by other Creators Syndicate writers and cartoonists, visit the Creators
Syndicate webpage at www.creators.com.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130406/cuoc-chien-voi-bac-trieu-tien-la-khong-the-tranh-khoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét