<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Người dân Việt Nam cần
phải cảm ơn cuộc chiến Ba Tư vì nhờ có nó mà chúng ta
được chứng kiến rất nhiều điều vui, mà nếu bình thường
chắc quốc hội sẽ chả nói ra. Cạnh tranh chính trị muôn năm!
Công khai minh bạch hơn nữa là ngon :D</blockquote>
Quả là lắm lúc thấy cũng dzui dzui khi nhận ra mình vẫn sống
nhăn răng (giả) ra để cười tủm, mỗi khi có chuyện với
mấy ông bà nghị sỹ Việt LAM suốt 67 năm liền phải ra trò
diễn xuất vừa qua!
Trừ cái khóa mang số xui, năm xui này (khóa 13 năm 2013), không
khóa nào mà mình không có người thân hoặc đồng hương,
đồng khóa, đồng nghiệp, đồng môn "bỗng dưng" được
trở thành "đại biểu nhân dân" của một cái địa phương
xa tít mù tắp chưa hề đặt chân tới bao giờ!
Lý do: Cái khóa 13 này chẳng còn mấy ai ở cái tuổi mình mà
còn…ngắc ngoải cả!!! Ngỏm củ tỏi cả rồi. Nhưng kỷ
niệm về họ khi giốc bầu tâm sự giữa những người cùng có
ăn có học, cùng có cái đầu và trái tim giống nhau, cùng gác
bỏ tất cả học hành, nhà cửa, tương lai no cơm ấm cật để
đi tìm làm… cách mạng đánh nhau với Tây thực dân... giải
phóng quê hương thì… càng nghĩ càng… kinh!
Vì: Không hiểu sức chịu đựng nào đã giúp họ hoàn thành
lúc tròn vai, lúc thì im lặng cậy răng không nói một câu suốt
thời gian sắm vai nghị sỹ quốc hội mà giấy trắng mực đen
thì phóng lên là "quyền lực cao nhất nước" nhưng khi phát
biểu câu nào đều đã có chỉ đạo của cơ quan siêu tối cao
quy định! Nghĩa là: đã được chỉ định vào chân đại biểu
của dân thì chỉ có: "Tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến
(hoặc báo cáo của đ/c X, Y, Z…. "Tuy nhiên" tôi thấy
"chúng ta" đang còn những thiếu sót (hoặc bất cập) như
sau… Mà khắc phục thì đường lối của Đảng đã chỉ rõ,
chúng ta chắc chắn sẽ….thành cộng! Và cái mẫu: "Chúng tôi
hoàn toàn tán thành…." Hoặc "hoàn toàn đồng ý" hoặc…
"đánh giá cao"… "Tuy nhiên"… gần như là cái mẫu chung
cho các vị đại biểu cho dân mỗi khi muốn tỏ vẻ "phát huy
dân chủ" chốn nghị trường!
Trừ cái khóa đầu, mình có ông cậu Đoàn Phú Tứ trở thành
ông nghị phản kháng đầu tiên chửi vào mặt tên Trần Dự
Châu giữa bàn tiệc cưới xa hoa rồi … "dinh tê" thì…
hầu hết các bạn bè mình, các khóa sau này đều… hoàn thành
"vai diễn"… hoặc ăn nói có chỉ đạo nghiêm túc hoặc im
lặng hơn cả hến, nghêu, sò hoặc tìm cách trốn biệt khi có
cuộc họp thường kỳ. Đến nỗi Đảng phải cử người khác
thay thế như trường hợp ông bạn D.N.Đ, người đạo diễn
luôn chảy máu dạ dày đúng lúc ên đã được bà Th.H, cùng Ban
chấp hành hội nghệ sỹ sân khấu tiếp quản… ghế!
Nhưng đáng nhớ nhất là ông bạn Huy Du, đại biểu QH đi đâu
cũng cặp kè với ông Phó Chủ Tịch Quốc Hội Trần Độ
(đồng hương)! Cả hai đều dân ắc ê cũng như mình nên mỗi
lần vào Xè-Gòn đều mò đến nhà mình để được tự do phát
huy tư tưởng… tiến bộ! Có đêm "cả 3 thằng" nghe chuyện
tiêu cực của mấy ông đoảng viên có cỡ ở đất Sài Thành
mà phát… khiếp!
Chỉ riêng cái chuyện ông Giám đốc Nhà Đất cũng có tên gì
gì Hải đó…đã cho quân đi khắp nơi hợp thức hóa hàng ngàn
ngôi nhà, villa trong một đêm, rồi lùi ngày ký quyết định
để ra vẻ chuyện đã "lỡ bán" cho các đồng chí mình
trước khi Trung Ương có chỉ thị ngừng việc bán nhà mà
người tố khổ lại chính là một ông bác sỹ cách mạng
được chiếu cố" mua nhà trong lúc trong túi chẳng có nổi
một ngàn ăn phở!
Hàng tràng tiếng chẹc chec! Hàng chục câu chửi đổng
và…càng hăng hái khi nghe thấy tên Hải này sắm đồ chơi
tennis của hắn đến cả chục cây vàng!
Thế là…. Khi trở về Hà Nội (Chắc cũng có sự đồng tình
của phó chủ tịch T.Đ). Giữa hội trường Huy Du ta quẳng ngay
chềnh ềnh cái vụ mà HD gọi thẳng là…"tham ô tập thể"
này ra sàn! Xì-căng-đan bô-li-tích đã bị ỉm lẹ đi ngay lập
tức!
Và sau đó, Trần Độ ra sao thì cả thế giới đã biết! Riêng
ông bạn HD thì nghỉ trò "diễn viên quốc hội" ngay sau đó.
Thêm một trường hợp chỉ được cơ cấu có trần xì một
khóa!
Sau đó, rút kinh nghiệm, ông Trọng Bằng có vài lần đứng lên
phát biểu thì…đều phát huy cái…… bằng đại học sư
phạm chính quy của mình ra để góp ý sửa… văn pham, tu
từ…trong các văn bản trên đã soạn ra… Còn lại… dù 2, 3
bằng đại học, nghệ sỹ nhân dân, ưu tú … đều ít ai lên
tiếng về tình hình văn chương nghệ thuật nước nhà….
Tóm lại: Quốc hội của đoảng không phải là nơi họp bàn
về những chuyện hoa lá cành văn hóa - văn nghệ!
Và quả là thế: Lâu nay ít thấy có tiếng nói mấy ông đại
diện cho các ngành văn hóa-văn nghệ đàn em (về tuổi tác)
của mình xuất hiện ngay cả trên màn hình….
Và mình lại nhớ đến cái chiến thuật của Dương Ngọc
Đức….Tại sao cứ để người ta cơ cấu mãi vào cái cơ quan
bị mang đủ các thứ tiếng không mấy hay ho! Cứ thử lắc
đầu không nhận hay "thà đi nằm bệnh viện còn hơn là đi
họp quốc hội" xem ai đã làm gì ai nào?
<b>ĐẠI BIỂU QH THỜI… SUY THOÁI… </b>
Cho đến cái khóa 13 này, mình đã phải coi lại mình xem có quá
ư bi quan, quá ư thất vọng về mấy ông đạị biểu cho dân do
đảng chỉ định này không?
Và mình chợt nhận thấy :
1- Chính do có sự suy thoái đến thảm hại của "một bộ
phận không nhỏ" các đảng viên, nhất là của những "cấp
chỉ đạo" mà "một bộ phận rất nhỏ" các ông nghị, bà
nghị đã có sự vùng lên hơi mạnh miệng chưa từng thấy!
2- Tất cả những gì "nói khác đi" đều là phát triển
những gì các ông to, cực to hay tuyệt đỉnh to đã nói cả…
Đại biểu chúng tôi chẳng qua chỉ phát triển ý của đ/c Y,
đ/c X mà thôi!...
3- Cũng có thể (nếu đúng thế thì may mắn cho dân Việt vô
cùng), Xin bộc bạch tất cả một lần… Lần sau em xin chừa
không đóng vai nghị sỹ do Đảng chỉ định nữa! Chả ăn cái
giải gì mà bị hàng triệu người khắp thế giới và trong
nước chế diễu muôn đời vì bị xếp vào cùng một giỏ với
Hoàng Hữu Phước, và… đồng bọn!
Như lần trước đã hứa: Do có nhiều thời giờ, do có
nhiều…"can đảm" đọc "báo ta" mình lại xin paste lên
đây một số điều "mới mẻ" mà chính mình cũng không
ngờ.
Các bạn trẻ ít có thời giờ lên mạng đọc báo, hoặc không
có tiền mua báo hãy tin tớ! Đọc được lắm đấy! và cũng
có le lói chút xíu hy vọng về những sự suy thoái đáng hoan
nghênh của mấy vị đạị biểu nhân rân này:
Ngược với góc nhìn lạc quan của Chính phủ, báo cáo của
Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, ông Nguyễn Văn Giàu
lại cho thấy một góc nhìn khác: <i>Thực tế năm 2013 cho thấy
nền kinh tế đang đối mặt với nhiều thách thức, khó khăn
có mặt còn nghiêm trọng hơn so với năm trước.</i>
Còn phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Đỗ Văn Đương (TP.HCM) gay
gắt hơn, nói: <i>"Tôi thấy báo cáo của Chính phủ rất sơ
sài, không phân tích được nguyên nhân, cũng không thấy rõ
ràng giải pháp. Trong một trang mà tôi đếm có tới 23 lần các
từ "đẩy mạnh, tăng cường, tích cực". Ta hô hào rất
nhiều mà giải pháp cụ thể không được bao nhiêu"</i>
"Tôi thấy những con số nêu trong báo cáo của Chính phủ hời
hợt, không trung thực, không phản ánh được tình hình" -
đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) nhận xét.
Ông Nghĩa phân tích: "<i>Với những con số báo cáo đó, công
luận không cảm nhận hết sự nghiêm trọng của tình hình.
Thực chất, mô hình tăng trưởng của ta là mô hình dựa chủ
yếu vào vốn, xem GDP là một thành tích để phấn đấu với
nhau, khen thưởng với nhau. Cái mà ta xem là thành tích thì
nhiều chuyên gia lại xem đó là chuyện trầm trọng. Chẳng hạn
như xuất siêu. Trong vòng 1-2 năm xuất siêu tăng thì ta lại ca
ngợi nhau, trong khi tình hình VN - một quốc gia cần phải nhập
siêu đầu vào để sản xuất - thì bây giờ xuất siêu là
bệnh đấy"</i>.
<u>Đánh giá báo cáo của chính phủ</u> (do ông Phúc cắm đầu
cắm cổ "đọc vội đọc vàng")
Đại biểu Võ Thị Dung (TP.HCM) nói thêm: <i>"Trước kỳ họp,
chúng tôi đi tiếp xúc cử tri thì nghe người dân rất xôn xao
trước tình hình của đất nước. Nhưng khi nghe báo cáo đánh
giá của Chính phủ thì mình lại thấy tình hình bình yên quá.
Trong báo cáo, các khuyết điểm nói nghe rất đơn giản, nhẹ
nhàng. Qua hành xử của một số bộ ngành không nghĩ đến
trách nhiệm đã làm dân tình hoang mang. Tôi ví dụ như chuyện
tham nhũng: mỗi lần báo cáo thì ta cứ nói tình hình tham nhũng
chưa được đẩy lùi. Chúng tôi đi tiếp xúc cử tri cũng thấy
xấu hổ với cử tri khi chỉ có một câu mà phải lặp đi lặp
lại quá nhiều lần như thế.</i>
"<i>Tôi được tham gia Quốc hội từ đầu khóa tới giờ thì
báo cáo nào cũng nói là đầu tư dàn trải. Nhưng với những
cá nhân xử dụng ngân sách sai thì Quốc hội cũng chưa có đề
nghị với Chính phủ kỷ luật ai. Đọc báo cáo của Kiểm toán
Nhà nước, tôi rất đau lòng vì khi tình hình hiện nay khó khăn
mà sử dụng ngân sách thiếu trách nhiệm với dân quá. Mình
cứ nói đã xài rồi, không quyết toán thì không được. Nhưng
nói như vậy thấy băn khoăn với dân quá, có lỗi, thiếu sót
với dân quá. Quốc hội phải xem xét kỹ và có những địa
chỉ phải làm rõ trách nhiệm. Một điển hình tôi thấy là ở
dự án xây dựng nhà tái định cư thủy điện Sơn La, giá trị
đầu tư 60 tỉ đồng nhưng chỉ có sáu hộ dân vào ở. Sử
dụng ngân sách như thế thì không thể chấp nhận
được"</i>..
Nói đến đây, bà Dung rưng rưng nước mắt.
Đây không phải là lần đầu tiên bà Dung phải rơi lệ trước
Quốc hội, mới kỳ họp trước (ngày 1/11/2012), tại buổi
thảo luận về việc tăng lương, bà Dung đã làm hội trường
chết lặng khi bà bật khóc nhắc đến cuộc sống quá thiếu
thốn của những bệnh nhân ở một trại phong bà vừa đến
thăm.
<i>"<b>Ở đó, hằng ngày, mỗi người bệnh chỉ được cấp
8.000 đồng cho hai bữa ăn. Nhưng trong lúc đó, ngân sách để
lãng phí bởi nhiều khoản chi tốn kém, không cần thiết, thậm
chí vượt chi tới cả nghìn tỷ đồng</b>! Dù ngân sách khó
khăn, vẫn phải cố gắng đảm bảo chính sách, đảm bảo công
bằng xã hội"</i>, bà Dung nói.
Đấy là đại biểu Dung mới chỉ đọc báo cáo, hoặc một
lần thực tế tới một Trung tâm bảo trợ xã hội, chứ nếu
bà đọc báo thường xuyên thì có lẽ nước mắt chả còn để
mà khóc nữa. Khi hằng ngày trên mặt báo xuất hiện dày đặc
các tin kinh tế khó khăn, từ tầm vĩ mô đến vi mô, nào là
nợ công tăng, nợ xấu nhiều, doanh nghiệp thiếu vốn; Tập
đoàn nhà nước làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, nhưng
lương lãnh đạo vẫn cao ngất; doanh nghiệp phá sản, dừng
hoạt động, năm sau nhiều hơn năm trước, tháng sau cao hơn
tháng trước; một chủ doanh nghiệp giết vợ con rồi tự tử;
nợ nần, giết vợ con rồi treo cổ; công nhân buồn, đói, khóc
vì không được tăng ca...
<u>Về việc giảm chi tiêu công</u>
Đại biểu Phạm Đức Châu nói: <i>"Tôi không đồng tình với
việc cắt giảm 10% như nêu trên. Bây giờ phải tiết kiệm chi
tiêu công, mua sắm, đặc biệt là đi nước ngoài. Tôi xin nói
có những hội nghị nếu cần thiết thì tổ chức, không thì
thôi, chứ có những hội nghị mà chúng tôi ra đến Hà Nội
chỉ một buổi, cả nước ra Hà Nội một buổi xong rồi về,
lãng phí lắm. Chỉ cần tiết kiệm một vài hội nghị là
thoải mái cho cái 10% kia"</i>
<u>Về việc nhà nước độc quyền thương hiệu vàng miếng
SJC</u>:
Đại biểu Thúy cho rằng: <i>"việc độc quyền thương hiệu
vàng miếng khiến chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới
ngày càng lớn, ảnh hưởng đến quyền lợi của người dân
nên cần sớm xem xét bỏ thương hiệu vàng miếng quốc gia SJC.
Đồng tình quan điểm này, đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải
Phòng) đề nghị không nên để ngân hàng độc quyền mà nên
mở rộng: "Quốc hội đã có nghị quyết cố gắng giá vàng
trong nước và thế giới tiếp cận nhau. Thế nhưng đến nay
vẫn chênh nhau rất xa". Đại biểu Trần Du Lịch cũng nhất
trí không cần thiết phải có một thương hiệu vàng quốc gia
mà để thị trường lựa chọn. Nhà nước chỉ quản lý về
chất lượng chứ không quản lý thương hiệu" </i>
<u>Về việc thu chi ngân sách nhà nước (NSNN)</u> thì:
Sau khi không được thỏa mãn về sự chính xác của những con
số thống kê vô căn cứ, không ăn khớp, không phản ảnh thực
tế ….thì nhiều vấn đề nổi cộm trong việc thu chi NSNN
được các đại biểu đóng góp ý kiến. Đại biểu Bùi Đức
Thụ (Lai Châu) chỉ ra rằng, một số lĩnh vực như giáo dục, y
tế, khoa học công nghệ, Chương trình mục tiêu quốc gia khá
quan trọng của đất nước đã được Quốc hội ưu tiên phát
triển nhằm đảm bảo an sinh xã hội, song việc chi NSNN năm 2011
cho các lĩnh vực này lại không đạt dự toán được giao.
Đại biểu đề nghị cần nghiêm túc xét xem việc này.
Đại biểu Đỗ Mạnh Hùng (Thái Nguyên) lại chỉ rõ một số
"Không" còn tồn tại trong quá trình thu chi ngân sách, đó
là: không đúng thời gian (chậm giải ngân); không phân bổ
được vốn giao từ đầu năm; không đủ thủ tục; không đúng
cơ cấu chương trình đã được Thủ tướng phê duyệt; không
đúng đối tượng, mục tiêu; không sát thực tế dẫn đến
không sử dụng được hoặc phải điều chỉnh, thay đổi
nhiều lần... Những "không" này chính là miếng đất để
lách, để có thể lợi dụng, sinh ra tiêu cực, tham nhũng.
"Đây là điều chúng ta cần phải suy nghĩ để khi sử dụng
ngân sách cho năm 2013, và những năm tiếp theo được tốt
hơn" – đại biểu Hùng nhấn mạnh.
Riêng vấn đề <u>sửa đổi hiến pháp</u>, vấn đề cộm cán
nhất trong kỳ họp này thì:
ông Dương Trung Quốc, người bị đánh giá "phản biện trung
thành số 1", do lần này chắc mẩm chẳng còn được tái (tái
cơ cấu) đã nói toẹt ra:
<i>Trong các bản Hiến pháp đã đề cập rất nhiều vấn đề
liên quan đến quyền của người dân, trong đó có quyền dân
thể hiện quyền phúc quyết của mình. Vậy nhưng ta vẫn cứ
treo suốt 68 năm qua. Không phải chuyện gì xa lạ mà là những
vấn đề rất gần mà ta đã nhiều lần đề cập.</i>
<em>Thứ nhất, quyền tự do hội họp và biểu tình như đã nêu
ngay trong Hiến pháp năm 1946 và Hiến pháp nào cũng được nhắc
tới. Rồi luật Biểu tình mà cho đến những kỳ họp gần
đây nhất đã nhất trí soạn thảo, coi đó là công cụ quản
lý xã hội và thể hiện quyền của người dân.</em>
<em>Thứ hai là quyền lập hội. Người dân phải có cơ hội và
diễn đàn để thể hiện quyền của mình. Dự thảo luật về
hội chúng ta cũng đã bàn thảo rất nhiều lần rồi. Sửa đi
sửa lại không ít lần, mà giờ vẫn gác lại.</em>
<i>Thứ ba là trưng cầu dân ý, vấn đề phổ quát của toàn
thế giới và trong tất cả các văn bản đều đề cập tới.
Tôi đã có cơ hội cùng các nhà lãnh đạo đi khảo sát ở các
nước, hình như cũng có cơ quan được phân công chủ trì xây
dựng luật. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa có công cụ ấy. Vậy
người dân thể hiện ý nguyện của mình ở diễn đàn nào,
định lượng như thế nào? Không có. Bất kỳ lúc nào ta cũng
nói đến chuyện ý kiến nhân dân, nhưng toàn là chuyện nhân
danh cả thôi…</i>
(*) Xin chú ý – Các vị có ý kiến "hơi phản biện" đều
dùng đại từ nhân xưng "Ta" hoặc "Chúng Ta" để cùng
chịu trách nhiệm (hoặc kéo cả toàn dân mà họ đại diện
vào cùng chịu trách nhiệm?) chứ không phải đứng ở một góc
đối lập nào cả!
Vậy mà, ngay lập tức cái số "còn Đảng còn mình" đã
bật lên phản công dữ dội và… nhao nhao lên những ý kiến
bảo vệ bằng được "đường lối cực kỳ sáng suốt của
đảng ta" ở Quác Hội
Hãy cắn răng, bịt mũi mà đọc nè:
(miễn đọc những gì thằng điên Hoàng hữu (vô) Phước, nghị
sỹ ngoài đảng nhưng đảng tính còn hơn cả tổng bí thư
….để khỏi nôn ra computer mà chỉ lướt qua mấy lời phát ra
từ những cái miệng không một xu trí não:
<center><img
src="http://www.viet.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/imagecache/rfi_43_large/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/Corr%C3%A9e%20famine_0.jpg"
border="0" height="298" width="400"></center>
<center><em>Đất nước Việt Nam hiện nay rất phát triển về
kinh tế...</em></center>
"Đồng tình với lập luận của ông Hoàng Hữu Phước, đại
biểu Đặng Ngọc Nghĩa cho rằng thể chế chính trị Việt Nam
đã xây dựng rất hoàn chỉnh. Đất nước Việt Nam hiện nay
rất phát triển kể cả kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng,
an ninh và vị thế ngoại giao. Nếu đưa Luật biểu tình vào
trong thời điểm này là "chưa phù hợp và phải cân nhắc kỹ
lưỡng".
<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiigzz4Qo2wkUsQ9vMPflGdRexzaXmUk79tPV_MTd0vdjQI8i3m5Yn_lHfDUBtw-dXc_FJSCkyx1mtQ_LUOAUU1URNdhxy9rKlyK3IGfoWCxudTij36njJsA8N0Mjc2Ls00fGi9CSha9ok/s400/Me+cong+lung.jpg"
border="0" height="266" width="400"></center>
<center><em>rất phát triển về kinh tế... nên làm gì có người
nghèo...</em></center>
Đại biểu Nghĩa cho rằng "chế độ xã hội chủ nghĩa dân
chủ gấp vạn lần chế độ tư bản, có vấn đề gì chúng ta
có Mặt trận, có HĐND, có chính quyền, vừa rồi có Luật
khiếu nại, Luật tố cáo". Đó là chưa kể vấn đề biểu
tình có thể ảnh hưởng đến an ninh quốc gia vì bị kẻ xấu
lợi dụng. "Chúng ta nên tăng cường đối thoại trực tuyến,
ví dụ những vấn đề gì nhạy cảm, bức xúc, tranh chấp
đất đai hoặc tình hình biển Đông thì cứ đối thoại",
ông Nghĩa đề xuất.
Cũng bày tỏ sự đồng tình, đại biểu Nguyễn Thanh Tùng cho
rằng dù trong Hiến pháp năm 1992 ghi công dân có quyền biểu
tình theo pháp luật, nhưng chưa đến lúc phải xây dựng thành
luật riêng. "Biểu tình có 2 mặt là ủng hộ và phản đối,
nhưng thường người ta nói đến biểu tình là nói đến phản
đối. Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân, vì dân,
dưới sự lãnh đạo của Đảng, chúng ta có Mặt trận, có
khối đại đoàn kết toàn dân, vì sao chúng ta lại cho tổ
chức biểu tình?"…
<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgAVNo1D1YZs2HvGmQGc2albfSs7cYhaMxscrqfcO8T8x8mXGr_cHB1NkFFlKNQVnAD_9M9PseZqkxAACgjrJrrXeK0u9Na159CAvHtR21dxv0LmqEG6QUch1ucbnAMem0qH18edvkeaw0/s400/DSC03621.JPG"
border="0" height="300" width="400"></center>
<center><em>rất phát triển về kinh tế...nên làm gì có trường
tre...</em></center>
<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXUOW8LD1d7aQvkeeun065LY4V8rjSBlRaxYGuIHC4SlZ0qdXG_fBP6a7kFJdS3RpumFtw8QYxtyY2Tna3BD0vP_quBQeZ2iGKyonkdwf9nGBg2uPuH3KjODWVNaj_QbVTQ_3lRDiaR8E/s400/DSC03627.JPG"
border="0" height="300" width="400"></center>
<center><em>...vách đất như thế lày???</em></center>
Đại biểu Tùng cho rằng tự do dân chủ không phải là biểu
tình, cái chính là làm sao chăm lo phát triển kinh tế xã hội,
xóa đói giảm nghèo, không ngừng cải thiện và nâng cao đời
sống của nhân dân. "Tôi cho cái đó mới là cơ bản, mới là
cái đảm bảo tự do dân chủ, quyền dân chủ của nhân dân",
ông Tùng lập luận và đề nghị không nên vội vàng đưa luật
này vào chương trình xây dựng luật và pháp lệnh nhiệm kỳ
Quốc hội khóa 13, nhất là khi Việt Nam đang sửa đổi, bổ
sung Hiến pháp năm 1992."
Xem ra cái "thiểu số" có lý này sẽ còn bị cái "đa số
trung lý" kia át giọng khá lâu…
Tuy nhiên, vẫn cứ hoan nghênh sự cựa quậy bước đầu của
mấy ông bà nghị "thoái hóa tích cực"! Biết đâu đấy
chẳng có tác dụng thúc đẩy cho sự bãi nhiệm toàn bộ quốc
hội của đảng ngay trong cái khóa 13 năm 2013 này?
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/to-hai-dai-bieu-quoc-hoi-do-dang-co-cau-da-co-moi-cua-quay),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Nguyễn Quang A: "Việt Nam đang thế này mà vào Hội Đồng Nhân Quyền là rất hổ thẹn cho Liên Hiệp Quốc"
VRNs (31.05.2013) – Sài Gòn – Vấn đề quan trọng của nhà cầm
quyền cộng sản VN hiện nay là cải thiện tình hình nhân
quyền để có thể được ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền
LHQ và gia nhập vào Hiệp định mậu dịch tự do xuyên Thái
Bình Dương (TPP). Thế nhưng, nhân quyền tại VN không những
được cải thiện mà còn vi phạm nặng nề hơn thể hiện qua
phiên tòa sơ thẩm của hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh
Nguyên Kha vào ngày 16.05.2013 vừa qua, tại tòa án tỉnh Long An.
Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, bản án rất nặng 8 năm tù giam và
3 năm quản chế cho Nguyên Kha và, 6 năm tù giam và 3 năm quản
chế cho Phương Uyên nhằm mục đích đe dọa và ngăn cản
những tiếng nói đấu tranh ôn hòa của các bạn trẻ trong
nước, thì điều này sẽ không có kết quả và sẽ không bao
giờ có kết quả.
Xin mời Quý vị theo dõi cuộc trao đổi giữa phóng viên VRNs
với Tiến sĩ Nguyễn Quang A.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Ông đánh giá như thế nào về
kết quả bản án dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha với bối
cảnh VN trong thời gian đàm phán gia nhập vào Hiệp định Mậu
dịch Tự do Xuyên Thái Bình Dương (TPP), cũng như ứng cử vào
Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2014-2016?</em>
<strong>Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng không chỉ có vụ
Phương Uyên và Nguyên Kha mà còn rất nhiều vụ khác nữa, kể
cả vụ ở Nghệ An [phiên tòa Phúc Thẩm các anh TNCG và TL diễn
ra vào ngày 23.05.2013]. Có thể nói rằng, tình trạng nhân quyền
ở Việt Nam bị sa sút rất lớn. Nhất là việc bắt bớ, giam
cầm những Bloggers và những người đấu tranh ôn hòa. Đây là
một sự vi phạm nhân quyền rất nghiêm trọng trong thời gian
vừa qua. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với nhu cầu của
VN là muốn gia nhập vào Hội đồng Nhân quyền LHQ (HĐNQ LHQ).
Nếu LHQ để VN vào HĐNQ thì đây là một sự hổ thẹn cho HĐNQ
LHQ. Và đối với việc VN đang đàm phán TPP, người ta đang
đặt vấn đề nhân quyền là một vấn đề rất quan trọng,
tuy nhiên có thể vấn đề kinh tế khi đàm phán người ta nói
thế, nhưng người ta lại không đặt nặng lắm về vấn đề
nhân quyền. Tôi chỉ mong tôi sai, là khi VN đàm phán thì người
ta luôn luôn đưa ra một cái gì đấy để mặc cả, [ví dụ
như: nhà cầm quyền] sẽ thả những người này, người này,
người này và vấn đề đổi lại là cái này, cái kia, cái
nọ…chẳng hạn như thế. Tôi chỉ hy vọng là tôi sai. Nếu mà
đúng như thế thì đây là một mưu tính hết sức là bỉ ổi.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Thượng nghị sĩ Mỹ thuộc
đảng Dân chủ ông Ben Cardin nhấn mạnh đến tiêu chuẩn quốc
tế về vấn đề Nhân Quyền sẽ đặt trọng tâm ưu tiên trong
quá trình đàm phán TPP, tại các nước như Việt Nam và Malaysia.
Vậy nhà cầm quyền cộng sản VN xử án tù rất nặng cho hai
sinh viên này nhằm mục đích gì?</em>
<strong>
Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng, có lẽ phải hỏi chính
họ [nhà cầm quyền] mới biết được các mục đích đó là
cái gì. Nhưng đối với những người dân như tôi, thì tôi
nghĩ có lẽ mục đích đầu tiên của họ là để đe dọa,
để tiếp tục ngăn cản những tiếng nói của các bạn trẻ.
Nhưng mà tôi nghĩ, cách làm của họ không khôn ngoan và nó như
là đổ thêm dầu vào lửa. Chúng ta thấy ngay được là sau khi
phiên tòa [sơ thẩm của Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc]
đã có sự phản đối hết sức quyết liệt của giới trẻ và
người dân. Và như thế, họ [nhà cầm quyền] hoàn toàn [đi]
ngược lại với ý định [của họ]. Nếu như chúng ta giả
định là họ [nhà cầm quyền] muốn [dùng bản án của Phương
Uyên và Nguyên Kha] để đàn áp, đe dọa thì điều này không
có kết quả và sẽ không bao giờ có kết quả.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Ông có nghĩ rằng kết quả
phiên tòa này sẽ là bằng chứng để cộng đồng quốc tế
từ chối VN ngồi vào ghế nhân quyền LHQ và Mỹ từ chối VN
tham gia hiệp ước TPP không?</em>
<strong>Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng, vào HĐNQ LHQ
chắc là khó, bởi vì các nước EU gồm mấy chục nước, Mỹ
và một số nước khác nữa đã lên tiếng rất mạnh. Tôi
không hiểu Hội đồng tổ chức của HĐNQ là cơ cấu gồm
những cái nào thì không rõ. Như tôi đã nói, nếu để VN đang
ở trong tình trạng như thế này mà vào HĐNQ là một sự rất
hổ thẹn cho HĐNQ LHQ. Còn về Hiệp định TPP, tôi nghĩ rằng,
họ không có ảnh hưởng lớn lắm đến chuyện VN tham gia vào
Hiệp định này, bởi vì đó là vấn đề kinh tế, nó sẽ lấn
át tất cả các lợi ích khác. Chúng ta chỉ nhìn sơ qua thấy
báo cáo về tự do Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Mỹ vừa rồi
rất là nhẹ nhàng. Cũng có nói cái này, cái kia nhưng mà khá
là nhẹ nhàng so với các Tổ chức Phi Chính phủ, các Tổ chức
Nhân quyền lên tiếng. Và trong TPP thì nó còn có nhiều thứ,
nhiều các lợi ích khác nó ảnh hưởng đến việc tham gia hay
không. Tất nhiên, như bên Quốc hội Mỹ thì họ có những ý
kiến của họ, hoặc là ý kiến của một số Dân biểu, hoặc
Thượng nghị sĩ của họ, nhưng mà Hành pháp ở Mỹ thì họ
lại có những cái lợi ích khác và nhiều khi nó cũng không
phải hoàn toàn là đồng nhất với nhau.
<strong>VNRs:</strong> <em>Xin cám ơn Ts Nguyễn Quang A!</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/20341), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
quyền cộng sản VN hiện nay là cải thiện tình hình nhân
quyền để có thể được ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền
LHQ và gia nhập vào Hiệp định mậu dịch tự do xuyên Thái
Bình Dương (TPP). Thế nhưng, nhân quyền tại VN không những
được cải thiện mà còn vi phạm nặng nề hơn thể hiện qua
phiên tòa sơ thẩm của hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh
Nguyên Kha vào ngày 16.05.2013 vừa qua, tại tòa án tỉnh Long An.
Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, bản án rất nặng 8 năm tù giam và
3 năm quản chế cho Nguyên Kha và, 6 năm tù giam và 3 năm quản
chế cho Phương Uyên nhằm mục đích đe dọa và ngăn cản
những tiếng nói đấu tranh ôn hòa của các bạn trẻ trong
nước, thì điều này sẽ không có kết quả và sẽ không bao
giờ có kết quả.
Xin mời Quý vị theo dõi cuộc trao đổi giữa phóng viên VRNs
với Tiến sĩ Nguyễn Quang A.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Ông đánh giá như thế nào về
kết quả bản án dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha với bối
cảnh VN trong thời gian đàm phán gia nhập vào Hiệp định Mậu
dịch Tự do Xuyên Thái Bình Dương (TPP), cũng như ứng cử vào
Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2014-2016?</em>
<strong>Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng không chỉ có vụ
Phương Uyên và Nguyên Kha mà còn rất nhiều vụ khác nữa, kể
cả vụ ở Nghệ An [phiên tòa Phúc Thẩm các anh TNCG và TL diễn
ra vào ngày 23.05.2013]. Có thể nói rằng, tình trạng nhân quyền
ở Việt Nam bị sa sút rất lớn. Nhất là việc bắt bớ, giam
cầm những Bloggers và những người đấu tranh ôn hòa. Đây là
một sự vi phạm nhân quyền rất nghiêm trọng trong thời gian
vừa qua. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với nhu cầu của
VN là muốn gia nhập vào Hội đồng Nhân quyền LHQ (HĐNQ LHQ).
Nếu LHQ để VN vào HĐNQ thì đây là một sự hổ thẹn cho HĐNQ
LHQ. Và đối với việc VN đang đàm phán TPP, người ta đang
đặt vấn đề nhân quyền là một vấn đề rất quan trọng,
tuy nhiên có thể vấn đề kinh tế khi đàm phán người ta nói
thế, nhưng người ta lại không đặt nặng lắm về vấn đề
nhân quyền. Tôi chỉ mong tôi sai, là khi VN đàm phán thì người
ta luôn luôn đưa ra một cái gì đấy để mặc cả, [ví dụ
như: nhà cầm quyền] sẽ thả những người này, người này,
người này và vấn đề đổi lại là cái này, cái kia, cái
nọ…chẳng hạn như thế. Tôi chỉ hy vọng là tôi sai. Nếu mà
đúng như thế thì đây là một mưu tính hết sức là bỉ ổi.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Thượng nghị sĩ Mỹ thuộc
đảng Dân chủ ông Ben Cardin nhấn mạnh đến tiêu chuẩn quốc
tế về vấn đề Nhân Quyền sẽ đặt trọng tâm ưu tiên trong
quá trình đàm phán TPP, tại các nước như Việt Nam và Malaysia.
Vậy nhà cầm quyền cộng sản VN xử án tù rất nặng cho hai
sinh viên này nhằm mục đích gì?</em>
<strong>
Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng, có lẽ phải hỏi chính
họ [nhà cầm quyền] mới biết được các mục đích đó là
cái gì. Nhưng đối với những người dân như tôi, thì tôi
nghĩ có lẽ mục đích đầu tiên của họ là để đe dọa,
để tiếp tục ngăn cản những tiếng nói của các bạn trẻ.
Nhưng mà tôi nghĩ, cách làm của họ không khôn ngoan và nó như
là đổ thêm dầu vào lửa. Chúng ta thấy ngay được là sau khi
phiên tòa [sơ thẩm của Phương Uyên và Nguyên Kha kết thúc]
đã có sự phản đối hết sức quyết liệt của giới trẻ và
người dân. Và như thế, họ [nhà cầm quyền] hoàn toàn [đi]
ngược lại với ý định [của họ]. Nếu như chúng ta giả
định là họ [nhà cầm quyền] muốn [dùng bản án của Phương
Uyên và Nguyên Kha] để đàn áp, đe dọa thì điều này không
có kết quả và sẽ không bao giờ có kết quả.
<strong>VRNs:</strong> <em>Thưa Ông, Ông có nghĩ rằng kết quả
phiên tòa này sẽ là bằng chứng để cộng đồng quốc tế
từ chối VN ngồi vào ghế nhân quyền LHQ và Mỹ từ chối VN
tham gia hiệp ước TPP không?</em>
<strong>Ts Nguyễn Quang A:</strong> Tôi nghĩ rằng, vào HĐNQ LHQ
chắc là khó, bởi vì các nước EU gồm mấy chục nước, Mỹ
và một số nước khác nữa đã lên tiếng rất mạnh. Tôi
không hiểu Hội đồng tổ chức của HĐNQ là cơ cấu gồm
những cái nào thì không rõ. Như tôi đã nói, nếu để VN đang
ở trong tình trạng như thế này mà vào HĐNQ là một sự rất
hổ thẹn cho HĐNQ LHQ. Còn về Hiệp định TPP, tôi nghĩ rằng,
họ không có ảnh hưởng lớn lắm đến chuyện VN tham gia vào
Hiệp định này, bởi vì đó là vấn đề kinh tế, nó sẽ lấn
át tất cả các lợi ích khác. Chúng ta chỉ nhìn sơ qua thấy
báo cáo về tự do Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Mỹ vừa rồi
rất là nhẹ nhàng. Cũng có nói cái này, cái kia nhưng mà khá
là nhẹ nhàng so với các Tổ chức Phi Chính phủ, các Tổ chức
Nhân quyền lên tiếng. Và trong TPP thì nó còn có nhiều thứ,
nhiều các lợi ích khác nó ảnh hưởng đến việc tham gia hay
không. Tất nhiên, như bên Quốc hội Mỹ thì họ có những ý
kiến của họ, hoặc là ý kiến của một số Dân biểu, hoặc
Thượng nghị sĩ của họ, nhưng mà Hành pháp ở Mỹ thì họ
lại có những cái lợi ích khác và nhiều khi nó cũng không
phải hoàn toàn là đồng nhất với nhau.
<strong>VNRs:</strong> <em>Xin cám ơn Ts Nguyễn Quang A!</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/20341), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Nguyễn Minh Tuấn - Giới hạn của các quyền cơ bản
<b>Vấn đề giới hạn bằng cách thức nào và đến đâu đối
với các quyền cơ bản là vấn đề phức tạp bậc nhất của
khoa học Luật hiến pháp. Ở Việt Nam, chủ đề này dường
như vẫn còn bỏ ngỏ, ít được bàn thảo, quan tâm. Bài viết
dưới đây chia sẻ một số thông tin căn bản về phương thức
giới hạn các quyền cơ bản ở CHLB Đức. </b>
Điều 15 Khoản 2 dự thảo sửa đổi Hiến pháp Việt Nam năm
1992 qui định: <i>"Quyền con người, quyền công dân chỉ có
thể bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc
phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức,
sức khỏe của cộng đồng." </i>Đây là một qui định rất
mới, một bước tiến mới của dự thảo Hiến pháp, vì lần
đầu tiên trong Hiến pháp có một qui định về giới hạn các
quyền cơ bản. Tuy nhiên có thể dễ dàng thấy ngay hạn chế
của qui định này là không định lượng rõ mức độ giới
hạn ra sao đối với các quyền cơ bản và bỏ mặc cho công
quyền tự đo lường và quyết định.
Từ nội dung của Luật cơ bản (Hiến pháp) và thực tiễn xét
xử ở CHLB Đức, các phương thức giới hạn quyền cơ bản có
thể được tóm lược như sau:
<h2>1. Giới hạn hiến định </h2>
Giới hạn hiến định là việc giới hạn trực tiếp bởi
những câu chữ trong Hiến pháp.
Ví dụ Điều 8 Khoản 2 Hiến pháp Đức cho phép công dân Đức
có<i> "quyền biểu tình một cách ôn hòa và không vũ khí."
</i>Như vậy qui định này loại trừ việc biểu tình có vũ
trang hoặc không ôn hòa.
Hoặc Điều 2 khoản 1 Hiến pháp Đức đã giới hạn quyền
phát triển tính cách của mỗi người bằng qui định:<i>
"Mỗi người ai cũng có quyền phát triển tính cách riêng của
mình trong phạm vi mà người đó không xâm phạm đến quyền
tự do của những người khác, không vi phạm trật tự hợp
hiến hay luân lý đạo đức."</i>
<h2>2. Giới hạn bởi luật </h2>
Không phải với tất cả các quyền con người, quyền công
dân đều áp dụng một nguyên tắc chung trong Hiến pháp là
những quyền này <i>"chỉ có thể bị giới hạn bằng
luật"</i>. Trong Hiến pháp Đức, giới hạn bởi luật chỉ
được áp dụng đối với một số quyền cơ bản.
Chẳng hạn, Điều 8 Hiến pháp Đức qui định: <i>"Đối với
những trường hợp biểu tình ở ngoài trời quyền này có thể
bị hạn chế bởi một đạo luật."</i> Trên cơ sở này,
Nghị viện Đức có quyền ban hành một đạo luật về biểu
tình để xác lập một số giới hạn hợp hiến về biểu tình
ở ngoài trời. Hay về các quyền tự do của con người tại
Điều 2 Khoản 2 Câu 3, Hiến pháp Đức qui định: <i>"Chỉ
dựa trên cơ sở của một đạo luật (Gesetz), nhà nước mới
có thể hạn chế những quyền này."</i>
Ngoài ra, cũng có trường hợp Hiến pháp xác định rõ điều
kiện cụ thể giới hạn bởi luật. Ví dụ về các quyền tự
do ngôn luận, tự do thông tin, tự do báo chí, tự do nghệ
thuật và tự do khoa học, Điều 5 Khoản 2 Hiến pháp Đức qui
định những quyền này chỉ có thể bị hạn chế bởi một
đạo luật vì mục đích bảo vệ thanh thiếu niên hoặc bảo
vệ danh dự cá nhân. Hoặc Điều 6 Khoản 3 cũng có qui định
những điều kiện tương tự: <i>"Chỉ dựa trên cơ sở căn
cứ của một đạo luật cụ thể, trẻ em được tách khỏi gia
đình mà không theo nguyện vọng của cha mẹ hoặc người giám
hộ, nếu cha mẹ hay người giám hộ không thực hiện trách
nhiệm của họ hoặc khi trẻ em bị ngược đãi."</i>
<h2>3. Giới hạn gắn với trật tự hiến pháp </h2>
Hiến pháp trong nhiều trường hợp có thể không qui định cụ
thể giới hạn đối với một số quyền cơ bản. Hay nói cách
khác, tại những điều khoản này, Hiến pháp không trực tiếp
đưa ra một giới hạn cụ thể nào. Ví dụ, Điều 4 Khoản 1
Hiến pháp qui định ngắn gọn rằng: <i>"Tự do về tín
ngưỡng, nhận thức và tự do theo một tôn giáo hoặc tự do
theo một thế giới quan nào đó là bất khả xâm phạm."</i>
hay Điều 5 khoản 3 qui định: <i>"Nghệ thuật và khoa học,
nghiên cứu và giảng dạy đều được tự do."</i> Không đưa
ra giới hạn trực tiếp tại điều luật đó, nhưng hoàn toàn
sai lầm nếu hiểu rằng những quyền này là vô hạn và bất
cứ ai cũng có thể lợi dụng những quyền này để xâm hại
lợi ích chung hay lợi ích của các cá nhân, tổ chức khác.
Từ đây cũng phát sinh một câu hỏi: Vậy khi các quyền này
xung đột nhau thì ở Đức họ giải quyết như thế nào?
Trong một vụ việc thực tế khi có xung đột giữa các quyền
cơ bản, Tòa án hiến pháp liên bang Đức thường dựa trên sự
cân nhắc giữa các lợi ích, thứ bậc ưu tiên giữa các quyền
cơ bản để đưa ra phán quyết.
Vụ án hiến pháp <i>Mephisto</i> nổi tiếng ở Đức là một ví
dụ. Diễn biến vụ án như sau: Trong cuốn tiểu thuyết
<i>Mephisto</i>, tác giả Klaus Mann đã mô tả nhân vật Hoefgen
(một nhân vật làm nghề diễn viên trong thời kỳ đế chế
thứ ba do Gustaf Gründgens<sup>1</sup> thủ vai), với ý ám chỉ
những người làm nghề này (như Gustaf Gründgens) là kẻ cơ
hội, thấp kém, hèn hạ. Giải quyết trường hợp này Tòa án
hiến pháp liên bang đã khẳng định: Ở đây có sự xung đột
giữa quyền tự do ngôn luận, tự do thể hiện các ý tưởng
nghệ thuật được qui định ở Điều 5 khoản 1, khoản 3 xung
đột với phẩm giá và tự do phát triển cá tính được bảo
vệ ở Điều 1 và Điều 2 Hiến pháp. Tòa án Hiến pháp đã
đồng ý rằng quyền lợi của Gustaf Gründgens phải được ưu
tiên bảo vệ vì nó liên quan đến nhân phẩm của con người
– giá trị cao nhất của Hiến pháp. Hệ quả là cuốn tiểu
thuyết Mephisto đã bị cấm xuất bản.<sup>2</sup>
Hay một ví dụ khác: Vào năm 1969, một nhóm người đã dùng
vũ lực tấn công bất ngờ vào căn cứ quân sự ở làng Lebach.
Nhóm này đã giết chết bốn người lính và lấy đi nhiều vũ
khí ở đây. Sau đó, những kẻ phạm tội này đã bị bắt và
bị xét xử. Một đồng phạm trong số họ tên là B bị kết
án 6 năm tù giam. Ngay trước thời điểm B chuẩn bị ra tù năm
1975, kênh truyền hình quốc gia ZDF đã cho phát một bộ phim tài
liệu về vụ việc này và nêu tên tất cả những người có
liên quan trong đó có B. B đã phát đơn kiện kênh truyền hình
ZDF vì cho rằng việc nêu đích danh tên của B trên truyền hình
là đã xâm phạm nghiêm trọng nhân phẩm của B, được bảo
vệ tại Điều 1 khoản 1 Hiến pháp.<sup>3</sup> Kênh truyền hình
ZDF phản bác lại và cũng viện dẫn Điều 5 Khoản 1 Hiến pháp
về quyền tự do thông tin<sup>4</sup> để bảo vệ mình. Thẩm
phán Tòa án hiến pháp đã dựa trên nguyên tắc cân nhắc lợi
ích các bên và phán xét rằng: Vấn đề đặt ra là B chuẩn
bị ra tù và khi phát sóng chương trình này kênh ZDF đã nêu
đích danh tên của B. Việc làm này sẽ gây tổn hại nghiêm
trọng đối với việc tái hòa nhập cộng đồng của B. Vì
vậy, việc làm của kênh ZDF đã xâm phạm đến nhân phẩm của
B, một giá trị cao nhất của Hiến pháp được qui định tại
Điều 1 Khoản 1 Câu 1 của Hiến pháp. Theo Tòa án hiến pháp
liên bang, trường hợp này nhân phẩm con người phải được
coi trọng hơn quyền tự do thông tin. Hệ quả là kênh truyền
hình ZDF phải công khai xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho
B.<sup>5</sup>
<h2>4. Các nguyên tắc giới hạn cụ thể khác</h2>
Để đảm bảo nguyên tắc công bằng và bảo vệ tối đa
những quyền con người, quyền công dân, Hiến pháp Đức đã
qui định các nguyên tắc cơ bản sau:
<b><i>- Nguyên tắc nghiêm cấm lập pháp cá biệt</i></b>
Xuất phát từ nguyên tắc nghiêm cấm hành xử không công
bằng, Hiến pháp Đức tại Điều 19 Khoản 1 Câu 1 qui định:
"Nếu một quyền cơ bản nào trong Hiến pháp này bị giới
hạn bởi một đạo luật hoặc trên cơ sở một đạo luật
nào cụ thể, thì đạo luật đó phải được áp dụng chung và
không là ngoại lệ dành riêng cho một trường hợp cá biệt
nào."Như vậy, với qui định này thì một đạo luật do Quốc
hội ban hành không được giới hạn quyền của một nhóm
người cụ thể. Đạo luật phải được áp dụng chung, có
hiệu lực đối với tất cả mọi người, không phải đối
với một cá nhân hay một nhóm người để cưỡng bức họ
hoặc tạo đặc quyền cho nhóm này, loại bỏ nhóm khác.
<i><b>- Nguyên tắc nghiêm cấm việc giới hạn làm mất đi bản
chất của quyền</b></i>
Điều 19 khoản 2 Hiến pháp Đức qui định: "Trong mọi
trường hợp, việc giới hạn một quyền cơ bản nào đó không
được làm mất đi bản chất của quyền đó." Khi ban hành
một đạo luật nhằm hạn chế quyền của công dân, Quốc hội
buộc phải tuân thủ đúng những qui định về thẩm quyền,
trình tự thủ tục, hình thức. Chính những ràng buộc phức
tạp, khắt khe về mặt thủ tục, cùng với việc Hiến pháp
trao cho Tòa án hiến pháp liên bang quyền tuyên bố một đạo
luật là vi hiến nếu đạo luật đó trái với Luật cơ bản
tại Điều 100 khoản 1 sẽ góp phần hạn chế những đạo
luật vi hiến hoặc làm mất đi bản chất của các quyền cơ
bản.
<i><b>- Nguyên tắc nghiêm cấm công quyền can thiệp vượt quá
giới hạn</b></i>
Bất cứ sự can thiệp nào từ phía nhà nước cũng phải đảm
bảo tính phù hợp giữa mục đích và phương tiện lựa chọn
để đạt được mục đích có phù hợp, có cần thiếtvà có
tương xứng không.
Chẳng hạn một cậu bé X ăn trộm một quả táo trong siêu
thị và đang chuẩn bị bỏ chạy. Một cảnh sát quan sát
được hành vi ăn trộm đó của X và đã dùng súng để bắn
vào chân của cậu bé. Việc bắn thẳng vào cậu bé là một
hành vi không tương xứng với mức độ phạm tội của cậu
bé. Ở đây phải cân nhắc giữa hai lợi ích: quyền được
sống của cậu bé (Điều 2 khoản 2 Hiến pháp) và ngăn chặn
việc ăn trộm một quả táo.
Một ví dụ khác: Điều 15 Khoản 7 Câu 1 Luật săn bắn ở
Đức (BjagdG) yêu cầu tất cả những người săn bắn chim ưng
(falconer) phải chứng minh kiến thức về vũ khí để được
cấp bằng săn bắn. Những người đi săn cho rằng qui định
này là vô lý, tạo ra một giới hạn đi ngược lại quyền
được tự do hành động theo Điều 2 Khoản 1 Hiến pháp. Tòa
án hiến pháp liên bang phán quyết rằng: Mục đích yêu cầu
cấp bằng cho những người săn chim ưng thì phải yêu cầu họ
có hiểu biết về loài chim ưng và nghề săn bắn chim ưng, chứ
không phải là kiến thức về vũ khí. Qui định phải chứng
minh kiến thức về vũ khí không phù hợp với mục đích của
đạo luật. Do vậy, Tòa án đã kết luận qui định này là vi
hiến và cần phải bãi bỏ. (Xem: Phán quyết BverfGE 55, 159
Falknerjagdschein).
Từ những qui định về hạn chế của quyền cơ bản ở Hiến
pháp Đức đã cho thấy: các quyền cơ bản không phải là vô
hạn, chúng cần phải được giới hạn, một mặt để những
quyền này không phải là "bánh vẽ" hay những lời hứa
suông, mặt khác chúng có tác dụng,hiệu lực trực tiếp, xác
lập ranh giới ràng buộc trách nhiệm của cơ quan công quyền.
Tóm lại, cấu trúc các quyền cơ bản và các giới hạn các
quyền cơ bản ở Đức cho ta thấy lô-gích rất rõ rằng:
<i>Thứ nhất,</i> Hiến pháp sinh ra có chức năng để hạn chế
quyền lực nhà nước và ràng buộc trách nhiệm của nhà
nước. Do vậy không thể tồn tại cách qui định theo kiểu nhà
nước ban ơn, hoặc cách qui định trao quyền quá lớn, phạm vi
quyết định quá rộng cho nhà nước. <i>Thứ hai,</i> đối với
người dân, các quyền cơ bản cần được mở rộng tới mức
được áp dụng trực tiếp, ràng buộc công quyền và tất cả
những gì mà luật không cấm, không xâm phạm đến quyền lợi
của các chủ thể khác, thì bất cứ cứ ai cũng đều được
phép làm.
____________________
<sup>1</sup> Gustaf Gründgens (1899-1963) là một trong những diễn
viên tài ba và có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ thứ 20 của
Đức.
<sup>2</sup> Xem phán quyết: BverfGE 30, 173 (Mephisto-Urteil).
<sup>3 </sup>Điều 1 Khoản 1 Hiến pháp Đức qui định rằng
nhân phẩm của con người là bất khả xâm phạm (unantastbar).
<sup>4</sup> Điều 5 Khoản 1 Hiến pháp Đức qui định rằng
mọi công dân đều có quyền tự do thể hiện suy nghĩ của
mình bằng lời nói, chữ viết, hình ảnh, có quyền mở rộng
và phổ biến nó từ các nguồn có thể truy cập phổ thông
không bị hạn chế hay ngăn cấm (ungehindert).
<sup>5</sup> Xem phán quyết: BverfGE 35, 202 (Lebach)
<em>Bài đã đăng trên <a
href="http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&CategoryID=42&News=6398">Tạp
chí Tia sáng</a>.</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/nguyen-minh-tuan-gioi-han-cua-cac-quyen-co-ban),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
với các quyền cơ bản là vấn đề phức tạp bậc nhất của
khoa học Luật hiến pháp. Ở Việt Nam, chủ đề này dường
như vẫn còn bỏ ngỏ, ít được bàn thảo, quan tâm. Bài viết
dưới đây chia sẻ một số thông tin căn bản về phương thức
giới hạn các quyền cơ bản ở CHLB Đức. </b>
Điều 15 Khoản 2 dự thảo sửa đổi Hiến pháp Việt Nam năm
1992 qui định: <i>"Quyền con người, quyền công dân chỉ có
thể bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc
phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức,
sức khỏe của cộng đồng." </i>Đây là một qui định rất
mới, một bước tiến mới của dự thảo Hiến pháp, vì lần
đầu tiên trong Hiến pháp có một qui định về giới hạn các
quyền cơ bản. Tuy nhiên có thể dễ dàng thấy ngay hạn chế
của qui định này là không định lượng rõ mức độ giới
hạn ra sao đối với các quyền cơ bản và bỏ mặc cho công
quyền tự đo lường và quyết định.
Từ nội dung của Luật cơ bản (Hiến pháp) và thực tiễn xét
xử ở CHLB Đức, các phương thức giới hạn quyền cơ bản có
thể được tóm lược như sau:
<h2>1. Giới hạn hiến định </h2>
Giới hạn hiến định là việc giới hạn trực tiếp bởi
những câu chữ trong Hiến pháp.
Ví dụ Điều 8 Khoản 2 Hiến pháp Đức cho phép công dân Đức
có<i> "quyền biểu tình một cách ôn hòa và không vũ khí."
</i>Như vậy qui định này loại trừ việc biểu tình có vũ
trang hoặc không ôn hòa.
Hoặc Điều 2 khoản 1 Hiến pháp Đức đã giới hạn quyền
phát triển tính cách của mỗi người bằng qui định:<i>
"Mỗi người ai cũng có quyền phát triển tính cách riêng của
mình trong phạm vi mà người đó không xâm phạm đến quyền
tự do của những người khác, không vi phạm trật tự hợp
hiến hay luân lý đạo đức."</i>
<h2>2. Giới hạn bởi luật </h2>
Không phải với tất cả các quyền con người, quyền công
dân đều áp dụng một nguyên tắc chung trong Hiến pháp là
những quyền này <i>"chỉ có thể bị giới hạn bằng
luật"</i>. Trong Hiến pháp Đức, giới hạn bởi luật chỉ
được áp dụng đối với một số quyền cơ bản.
Chẳng hạn, Điều 8 Hiến pháp Đức qui định: <i>"Đối với
những trường hợp biểu tình ở ngoài trời quyền này có thể
bị hạn chế bởi một đạo luật."</i> Trên cơ sở này,
Nghị viện Đức có quyền ban hành một đạo luật về biểu
tình để xác lập một số giới hạn hợp hiến về biểu tình
ở ngoài trời. Hay về các quyền tự do của con người tại
Điều 2 Khoản 2 Câu 3, Hiến pháp Đức qui định: <i>"Chỉ
dựa trên cơ sở của một đạo luật (Gesetz), nhà nước mới
có thể hạn chế những quyền này."</i>
Ngoài ra, cũng có trường hợp Hiến pháp xác định rõ điều
kiện cụ thể giới hạn bởi luật. Ví dụ về các quyền tự
do ngôn luận, tự do thông tin, tự do báo chí, tự do nghệ
thuật và tự do khoa học, Điều 5 Khoản 2 Hiến pháp Đức qui
định những quyền này chỉ có thể bị hạn chế bởi một
đạo luật vì mục đích bảo vệ thanh thiếu niên hoặc bảo
vệ danh dự cá nhân. Hoặc Điều 6 Khoản 3 cũng có qui định
những điều kiện tương tự: <i>"Chỉ dựa trên cơ sở căn
cứ của một đạo luật cụ thể, trẻ em được tách khỏi gia
đình mà không theo nguyện vọng của cha mẹ hoặc người giám
hộ, nếu cha mẹ hay người giám hộ không thực hiện trách
nhiệm của họ hoặc khi trẻ em bị ngược đãi."</i>
<h2>3. Giới hạn gắn với trật tự hiến pháp </h2>
Hiến pháp trong nhiều trường hợp có thể không qui định cụ
thể giới hạn đối với một số quyền cơ bản. Hay nói cách
khác, tại những điều khoản này, Hiến pháp không trực tiếp
đưa ra một giới hạn cụ thể nào. Ví dụ, Điều 4 Khoản 1
Hiến pháp qui định ngắn gọn rằng: <i>"Tự do về tín
ngưỡng, nhận thức và tự do theo một tôn giáo hoặc tự do
theo một thế giới quan nào đó là bất khả xâm phạm."</i>
hay Điều 5 khoản 3 qui định: <i>"Nghệ thuật và khoa học,
nghiên cứu và giảng dạy đều được tự do."</i> Không đưa
ra giới hạn trực tiếp tại điều luật đó, nhưng hoàn toàn
sai lầm nếu hiểu rằng những quyền này là vô hạn và bất
cứ ai cũng có thể lợi dụng những quyền này để xâm hại
lợi ích chung hay lợi ích của các cá nhân, tổ chức khác.
Từ đây cũng phát sinh một câu hỏi: Vậy khi các quyền này
xung đột nhau thì ở Đức họ giải quyết như thế nào?
Trong một vụ việc thực tế khi có xung đột giữa các quyền
cơ bản, Tòa án hiến pháp liên bang Đức thường dựa trên sự
cân nhắc giữa các lợi ích, thứ bậc ưu tiên giữa các quyền
cơ bản để đưa ra phán quyết.
Vụ án hiến pháp <i>Mephisto</i> nổi tiếng ở Đức là một ví
dụ. Diễn biến vụ án như sau: Trong cuốn tiểu thuyết
<i>Mephisto</i>, tác giả Klaus Mann đã mô tả nhân vật Hoefgen
(một nhân vật làm nghề diễn viên trong thời kỳ đế chế
thứ ba do Gustaf Gründgens<sup>1</sup> thủ vai), với ý ám chỉ
những người làm nghề này (như Gustaf Gründgens) là kẻ cơ
hội, thấp kém, hèn hạ. Giải quyết trường hợp này Tòa án
hiến pháp liên bang đã khẳng định: Ở đây có sự xung đột
giữa quyền tự do ngôn luận, tự do thể hiện các ý tưởng
nghệ thuật được qui định ở Điều 5 khoản 1, khoản 3 xung
đột với phẩm giá và tự do phát triển cá tính được bảo
vệ ở Điều 1 và Điều 2 Hiến pháp. Tòa án Hiến pháp đã
đồng ý rằng quyền lợi của Gustaf Gründgens phải được ưu
tiên bảo vệ vì nó liên quan đến nhân phẩm của con người
– giá trị cao nhất của Hiến pháp. Hệ quả là cuốn tiểu
thuyết Mephisto đã bị cấm xuất bản.<sup>2</sup>
Hay một ví dụ khác: Vào năm 1969, một nhóm người đã dùng
vũ lực tấn công bất ngờ vào căn cứ quân sự ở làng Lebach.
Nhóm này đã giết chết bốn người lính và lấy đi nhiều vũ
khí ở đây. Sau đó, những kẻ phạm tội này đã bị bắt và
bị xét xử. Một đồng phạm trong số họ tên là B bị kết
án 6 năm tù giam. Ngay trước thời điểm B chuẩn bị ra tù năm
1975, kênh truyền hình quốc gia ZDF đã cho phát một bộ phim tài
liệu về vụ việc này và nêu tên tất cả những người có
liên quan trong đó có B. B đã phát đơn kiện kênh truyền hình
ZDF vì cho rằng việc nêu đích danh tên của B trên truyền hình
là đã xâm phạm nghiêm trọng nhân phẩm của B, được bảo
vệ tại Điều 1 khoản 1 Hiến pháp.<sup>3</sup> Kênh truyền hình
ZDF phản bác lại và cũng viện dẫn Điều 5 Khoản 1 Hiến pháp
về quyền tự do thông tin<sup>4</sup> để bảo vệ mình. Thẩm
phán Tòa án hiến pháp đã dựa trên nguyên tắc cân nhắc lợi
ích các bên và phán xét rằng: Vấn đề đặt ra là B chuẩn
bị ra tù và khi phát sóng chương trình này kênh ZDF đã nêu
đích danh tên của B. Việc làm này sẽ gây tổn hại nghiêm
trọng đối với việc tái hòa nhập cộng đồng của B. Vì
vậy, việc làm của kênh ZDF đã xâm phạm đến nhân phẩm của
B, một giá trị cao nhất của Hiến pháp được qui định tại
Điều 1 Khoản 1 Câu 1 của Hiến pháp. Theo Tòa án hiến pháp
liên bang, trường hợp này nhân phẩm con người phải được
coi trọng hơn quyền tự do thông tin. Hệ quả là kênh truyền
hình ZDF phải công khai xin lỗi và bồi thường thiệt hại cho
B.<sup>5</sup>
<h2>4. Các nguyên tắc giới hạn cụ thể khác</h2>
Để đảm bảo nguyên tắc công bằng và bảo vệ tối đa
những quyền con người, quyền công dân, Hiến pháp Đức đã
qui định các nguyên tắc cơ bản sau:
<b><i>- Nguyên tắc nghiêm cấm lập pháp cá biệt</i></b>
Xuất phát từ nguyên tắc nghiêm cấm hành xử không công
bằng, Hiến pháp Đức tại Điều 19 Khoản 1 Câu 1 qui định:
"Nếu một quyền cơ bản nào trong Hiến pháp này bị giới
hạn bởi một đạo luật hoặc trên cơ sở một đạo luật
nào cụ thể, thì đạo luật đó phải được áp dụng chung và
không là ngoại lệ dành riêng cho một trường hợp cá biệt
nào."Như vậy, với qui định này thì một đạo luật do Quốc
hội ban hành không được giới hạn quyền của một nhóm
người cụ thể. Đạo luật phải được áp dụng chung, có
hiệu lực đối với tất cả mọi người, không phải đối
với một cá nhân hay một nhóm người để cưỡng bức họ
hoặc tạo đặc quyền cho nhóm này, loại bỏ nhóm khác.
<i><b>- Nguyên tắc nghiêm cấm việc giới hạn làm mất đi bản
chất của quyền</b></i>
Điều 19 khoản 2 Hiến pháp Đức qui định: "Trong mọi
trường hợp, việc giới hạn một quyền cơ bản nào đó không
được làm mất đi bản chất của quyền đó." Khi ban hành
một đạo luật nhằm hạn chế quyền của công dân, Quốc hội
buộc phải tuân thủ đúng những qui định về thẩm quyền,
trình tự thủ tục, hình thức. Chính những ràng buộc phức
tạp, khắt khe về mặt thủ tục, cùng với việc Hiến pháp
trao cho Tòa án hiến pháp liên bang quyền tuyên bố một đạo
luật là vi hiến nếu đạo luật đó trái với Luật cơ bản
tại Điều 100 khoản 1 sẽ góp phần hạn chế những đạo
luật vi hiến hoặc làm mất đi bản chất của các quyền cơ
bản.
<i><b>- Nguyên tắc nghiêm cấm công quyền can thiệp vượt quá
giới hạn</b></i>
Bất cứ sự can thiệp nào từ phía nhà nước cũng phải đảm
bảo tính phù hợp giữa mục đích và phương tiện lựa chọn
để đạt được mục đích có phù hợp, có cần thiếtvà có
tương xứng không.
Chẳng hạn một cậu bé X ăn trộm một quả táo trong siêu
thị và đang chuẩn bị bỏ chạy. Một cảnh sát quan sát
được hành vi ăn trộm đó của X và đã dùng súng để bắn
vào chân của cậu bé. Việc bắn thẳng vào cậu bé là một
hành vi không tương xứng với mức độ phạm tội của cậu
bé. Ở đây phải cân nhắc giữa hai lợi ích: quyền được
sống của cậu bé (Điều 2 khoản 2 Hiến pháp) và ngăn chặn
việc ăn trộm một quả táo.
Một ví dụ khác: Điều 15 Khoản 7 Câu 1 Luật săn bắn ở
Đức (BjagdG) yêu cầu tất cả những người săn bắn chim ưng
(falconer) phải chứng minh kiến thức về vũ khí để được
cấp bằng săn bắn. Những người đi săn cho rằng qui định
này là vô lý, tạo ra một giới hạn đi ngược lại quyền
được tự do hành động theo Điều 2 Khoản 1 Hiến pháp. Tòa
án hiến pháp liên bang phán quyết rằng: Mục đích yêu cầu
cấp bằng cho những người săn chim ưng thì phải yêu cầu họ
có hiểu biết về loài chim ưng và nghề săn bắn chim ưng, chứ
không phải là kiến thức về vũ khí. Qui định phải chứng
minh kiến thức về vũ khí không phù hợp với mục đích của
đạo luật. Do vậy, Tòa án đã kết luận qui định này là vi
hiến và cần phải bãi bỏ. (Xem: Phán quyết BverfGE 55, 159
Falknerjagdschein).
Từ những qui định về hạn chế của quyền cơ bản ở Hiến
pháp Đức đã cho thấy: các quyền cơ bản không phải là vô
hạn, chúng cần phải được giới hạn, một mặt để những
quyền này không phải là "bánh vẽ" hay những lời hứa
suông, mặt khác chúng có tác dụng,hiệu lực trực tiếp, xác
lập ranh giới ràng buộc trách nhiệm của cơ quan công quyền.
Tóm lại, cấu trúc các quyền cơ bản và các giới hạn các
quyền cơ bản ở Đức cho ta thấy lô-gích rất rõ rằng:
<i>Thứ nhất,</i> Hiến pháp sinh ra có chức năng để hạn chế
quyền lực nhà nước và ràng buộc trách nhiệm của nhà
nước. Do vậy không thể tồn tại cách qui định theo kiểu nhà
nước ban ơn, hoặc cách qui định trao quyền quá lớn, phạm vi
quyết định quá rộng cho nhà nước. <i>Thứ hai,</i> đối với
người dân, các quyền cơ bản cần được mở rộng tới mức
được áp dụng trực tiếp, ràng buộc công quyền và tất cả
những gì mà luật không cấm, không xâm phạm đến quyền lợi
của các chủ thể khác, thì bất cứ cứ ai cũng đều được
phép làm.
____________________
<sup>1</sup> Gustaf Gründgens (1899-1963) là một trong những diễn
viên tài ba và có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ thứ 20 của
Đức.
<sup>2</sup> Xem phán quyết: BverfGE 30, 173 (Mephisto-Urteil).
<sup>3 </sup>Điều 1 Khoản 1 Hiến pháp Đức qui định rằng
nhân phẩm của con người là bất khả xâm phạm (unantastbar).
<sup>4</sup> Điều 5 Khoản 1 Hiến pháp Đức qui định rằng
mọi công dân đều có quyền tự do thể hiện suy nghĩ của
mình bằng lời nói, chữ viết, hình ảnh, có quyền mở rộng
và phổ biến nó từ các nguồn có thể truy cập phổ thông
không bị hạn chế hay ngăn cấm (ungehindert).
<sup>5</sup> Xem phán quyết: BverfGE 35, 202 (Lebach)
<em>Bài đã đăng trên <a
href="http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&CategoryID=42&News=6398">Tạp
chí Tia sáng</a>.</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/nguyen-minh-tuan-gioi-han-cua-cac-quyen-co-ban),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Hoàng Kim - Bất công quá nông dân sẽ tức nước vỡ bờ
Lãnh đạo Tổng công ty Lương thực miền Nam thu nhập một
tháng 79.749.000 đồng, hộ nông dân 4 người có 3,3 ha thu nhập
mỗi người chỉ có 550.000 đồng một tháng. Tức là lãnh đạo
Tổng công ty lương thực miền Nam thu nhập gấp 145 lần một
nông dân.
Với thu nhập 550.000 đồng/ tháng, nông dân làm không đủ ăn,
nên dù có cố gắng nhịn ăn nhịn mặc cả đời cũng không
thể để dành được số tiền bằng lương một tháng của
lãnh đạo Tổng công ty Lương thực miền Nam.
<strong>Đây không phải là nghịch lý, đây là cả một sự
khốn nạn!</strong>
Nếu sự bất công khốn nạn này không thay đổi, sẽ có ngày
nông dân buộc phải tức nước vỡ bờ để đòi lại quyền
lợi cho mình.
<b>Thu nhập của lãnh đạo Tổng công ty Lương thực Miền Nam
gần 1 tỷ đồng một năm </b>
Báo cáo kiểm toán của Kiểm toán Nhà nước gởi đến Quốc
hội cho biết vào năm 2011:
<i>" Tại Tổng công ty Lương thực miền Bắc (Vinafood 1), thu
nhập bình quân của lãnh đạo năm 2011 là 56,5 triệu
đồng/người/tháng… </i>
<i>"Khủng" hơn là thu nhập bình quân của lãnh đạo Tổng
công ty Lương thực miền Nam (Vinafood 2) với 79,749 triệu
đồng/người/tháng. Khối văn phòng Tổng công ty là 32,9 triệu
đồng/người tháng" </i>[1].
Thu nhập bình quân của lãnh đạo Tổng công ty Lương thực
miền Nam 79.749.000 đồng/ tháng, vậy một năm mỗi lãnh đạo
thu nhập 956.988.000 đồng.
Tiền lương gần 1 tỷ một năm đã biến lãnh đạo của Tổng
công ty Lương thực miền Nam thành bọn tư bản hút máu của
nông dân.
<b>Một hộ nông dân 4 người có 3,3 ha chỉ thu nhập 6.750.000
đồng một năm </b>
Tổ chức Oxfam tại Việt Nam phối hợp với Viện Chính sách
và Chiến lược phát triển nông nghiệp, nông thôn (Ipsard)
điều tra, nghiên cứu đưa ra số liệu:
" <i>Kết quả điều tra tại thời điểm năm 2011 cho thấy,
với diện tích bình quân 3,3ha/hộ, thu nhập hàng năm của
người trồng lúa chỉ đạt 27 triệu đồng, tương đương với
550.000 đồng/người/tháng, thấp hơn thu nhập từ làm các cây
trồng khác</i>" [2].
Với thu nhập không đủ sống này nông dân đang bị bần cùng
hóa phải bán dần đất để ăn.
<b>Bán gạo xuất khẩu giá thấp nhất thế giới, nhưng lương
lại cao ngút trời </b>
Chúng ta hãy xem tài năng bán gạo xuất khẩu của lãnh đạo
VFA và lãnh đạo Tổng công ty Lương thực miền Nam liệu có
xứng đáng nhận mức lương khủng hay không.
<b><i>– Hiệp hội lương thực Việt Nam luôn bán gạo với giá
rẻ nhất thế giới:</i></b>
Đây là giá gạo thế giới ngày 22/5/2013 do Gafin.vn cung cấp,
trong đó Việt Nam luôn bán gạo với giá thấp nhất so với
Thái Lan, Ấn Độ và Pakistan [3].
<center><img title="clip_image001" alt="clip_image001"
src="http://lh5.ggpht.com/-9PquLSAoi9k/UaOOxCMFbcI/AAAAAAAAg7Q/z0hdo9eWQ2w/clip_image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800"
border="0" width="600"></center>
<b><i>– Còn những năm trước VFA bán gạo thế nào?</i></b>
Báo Tuổi Trẻ Online cho biết: "Trong vòng 5 năm 2001-2005 "giá
của chúng ta chỉ bằng gần 80% giá bình quân thế giới
(220USD/tấn). Đó là giá bán "bèo" nhất trong số 5 nước
xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới (xét theo khối lượng)
theo thứ tự là Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam, Pakistan<i>".</i>
Năm 2006, trong một bài trả lời phỏng vấn trên báo VnExpress,
ông Trương Thanh Phong, Tổng giám đốc công ty Lương thực miền
Nam, kiêm Chủ tịch VFA, cho biết: "Chỉ trong một thời gian
ngắn từ mức giá hơn 260 USD/tấn, loại gạo 5 % tấm liên tục
rớt giá và hiện được doanh nghiệp ký bán với giá chỉ 242
– 245 USD/tấn. Trong khi giá thành loại gạo này lên đến 248
USD/tấn".
Năm 2008, ngừng xuất khẩu gạo vì lý do an ninh lương thực,
giá gạo xuất khẩu giảm, theo các chuyên gia nông dân thiệt
khoảng nửa tỷ đô la Mỹ.
Năm 2009, báo Lao Động Online cho biết: "Nghịch lý ở chỗ
"làm chủ" thị trường gạo, nhưng hiện giá gạo của ta vẫn
thấp nhất thế giới...".
Từ năm 2010 đến nay Việt nam vẫn giữ vững thành tích bán
gạo rẻ nhất thế giới so với 5 nước xuất khẩu gạo nhiều
nhất thế giới, đặc biệt trong năm 2013 này, gạo Việt Nam
bán rẻ hơn gạo của Ấn độ cùng loại từ 70-80 đô la Mỹ/
tấn trong khi gạo Việt Nam có chất lượng cao hơn gạo Ấn
Độ.
"<i>Nay, gió đã đổi chiều, khi mà từ đầu năm tới nay, có
lúc giá gạo bình quân của Việt Nam rẻ hơn gạo Ấn (ở đây
chỉ nói tới gạo trắng như Việt Nam, vốn chiếm chủ lực
trong xuất khẩu của Ấn chứ không phải gạo Basmati) 50 đô la,
thậm chí rẻ hơn tới 75 - 80 đô la/tấn.</i>
<i>Hồi đầu tháng 5, trong một cuộc họp của Hiệp hội
Lương thực Việt Nam (VFA), những con số mà tổ chức này đưa
ra khiến những người gắn bó với cây lúa, hạt gạo nản
lòng. Từ cuối tháng 3 đến nay, giá chào gạo xuất khẩu 5%
tấm của Việt Nam cũng rất ít lần vượt quá 390 đô la
Mỹ/tấn. Giá chào gạo 5% tấm của Viêt Nam ngày 7-5 từ 375
đến 385 đô la Mỹ/tấn, thấp hơn gạo 5% tấm của Ấn Độ 75
đô la Mỹ</i>" (Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn [3]).
Bán gạo xuất khẩu với giá thấp nhất thế giới, bán kiểu
ngu đần này thì ai bán mà không được, không bắt tội gây
hại cho quyền lợi của nông dân là may rồi, tài năng gì mà
nhận lương cao chót vót?
<b>Ép giá lúa của nông dân tận đáy nên VFA và Tổng công ty
Lương thực miền Nam lời khủng </b>
Năm nào cũng bán gạo xuất khẩu với giá thấp nhất thế
giới, nhưng do được Chính phủ cho phép độc quyền mua lúa
của nông dân, nên VFA và Tổng Công ty Lương thực miền Nam
luôn dùng mọi thủ đoạn để hạ giá lúa của nông dân đến
đáy mới mua.
Năm 2008 Hiệp hội Lương thực Việt Nam bán gạo xuất khẩu
giá quy ra giá lúa 6.432 đồng/kg, mua lúa nông dân với giá 4.000
đồng/kg. Hiệp hội lời 2.432 đồng/kg, nông dân bán lúa hòa
vốn.
Năm 2009, bán gạo xuất khẩu quy lúa giá 6.362 đồng/kg, mua lúa
của nông dân với giá 4.000 đồng/kg. Hiệp hội lời 2.362
đồng/ kg, nông dân hòa vốn.
Năm 2010, Hiệp hội Lương thực Việt Nam mua lúa tạm trữ cả
hai vụ đông xuân và hè thu với giá vẫn 4.000 đồng/kg, nhưng
bán gạo với giá qui lúa 5.365 đồng/kg, cả năm này, nông dân
lời không đủ sống.
Năm 2011 và 2012 vẫn áp dụng thủ đoạn hạ giá lúa đến
đáy để mua tạm trữ nên lợi nhuận của doanh nghiệp trong VFA
rất cao.
Năm 2013 này Tổng công ty Lương thực miền Nam và VFA ép giá
lúa của nông dân từ 5.400 đồng/kg khi bắt đầu thu hoạch
xuống còn có 4.500 đồng/kg để bắt đầu mua tạm trữ.
Với thủ đoạn ép giá lúa nông dân đến tận đáy, VFA và
Tổng công ty lương thực Miền Nam chính là bọn cường hào
mới đang bóc lột nông dân đến tận xương tủy.
<b>Nông dân đang bị bần cùng vì lãnh đạo Tổng công ty
Lương thực miền Nam và VFA đem gạo của nông dân bán như bèo
ra thị trường thế giới, thế mà lãnh đạo Tổng công ty
Lương thực miền Nam lại có mức lương cao gấp 145 lần nông
dân. </b>
<b>Coi chừng! Bất công quá nông dân sẽ tức nước vỡ bờ
đấy.</b>
<b>H.K.</b>
<strong> <i>Tài liệu tham khảo:</i></strong>
(1) doanhnhansaigon.vn. Bài " Lương lãnh đạo cao, hiệu quả kinh
doanh thấp" <a
href="http://www.doanhnhansaigon.vn/online/tin-tuc/chinh-tri-xa-hoi/2013/05/1073862/chuyen-thu-nhap-cua-sep-doanh-nghiep-nha-nuoc/">http://www.doanhnhansaigon.vn/online/tin-tuc/chinh-tri-xa-hoi/2013/05/1073862/chuyen-thu-nhap-cua-sep-doanh-nghiep-nha-nuoc/</a>
(2) Dân Việt Online. Bài " Oxfam: Trồng lúa ngày càng lãi ít"
<a
href="http://danviet.vn/132442p1c25/oxfam-trong-lua-ngay-cang-it-lai.htm">http://danviet.vn/132442p1c25/oxfam-trong-lua-ngay-cang-it-lai.htm</a>
(3) Bài "Tổng hợp tin thị trường gạo thế giới ngày
22/5" <a
href="http://gafin.vn/20130522090121291p39c48/tong-hop-tin-thi-truong-gao-the-gioi-ngay-22-5.htm">http://gafin.vn/20130522090121291p39c48/tong-hop-tin-thi-truong-gao-the-gioi-ngay-22-5.htm</a>
(4) Bài "Bán gạo giá rẻ, tại người hay tại ta?" <a
href="http://www.thesaigontimes.vn/home/diendan/goctoasoan/96201/">http://www.thesaigontimes.vn/home/diendan/goctoasoan/96201/</a>
Tác giả gửi trực tiếp cho <i>BVN</i>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/hoang-kim-bat-cong-qua-nong-dan-se-tuc-nuoc-vo-bo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
tháng 79.749.000 đồng, hộ nông dân 4 người có 3,3 ha thu nhập
mỗi người chỉ có 550.000 đồng một tháng. Tức là lãnh đạo
Tổng công ty lương thực miền Nam thu nhập gấp 145 lần một
nông dân.
Với thu nhập 550.000 đồng/ tháng, nông dân làm không đủ ăn,
nên dù có cố gắng nhịn ăn nhịn mặc cả đời cũng không
thể để dành được số tiền bằng lương một tháng của
lãnh đạo Tổng công ty Lương thực miền Nam.
<strong>Đây không phải là nghịch lý, đây là cả một sự
khốn nạn!</strong>
Nếu sự bất công khốn nạn này không thay đổi, sẽ có ngày
nông dân buộc phải tức nước vỡ bờ để đòi lại quyền
lợi cho mình.
<b>Thu nhập của lãnh đạo Tổng công ty Lương thực Miền Nam
gần 1 tỷ đồng một năm </b>
Báo cáo kiểm toán của Kiểm toán Nhà nước gởi đến Quốc
hội cho biết vào năm 2011:
<i>" Tại Tổng công ty Lương thực miền Bắc (Vinafood 1), thu
nhập bình quân của lãnh đạo năm 2011 là 56,5 triệu
đồng/người/tháng… </i>
<i>"Khủng" hơn là thu nhập bình quân của lãnh đạo Tổng
công ty Lương thực miền Nam (Vinafood 2) với 79,749 triệu
đồng/người/tháng. Khối văn phòng Tổng công ty là 32,9 triệu
đồng/người tháng" </i>[1].
Thu nhập bình quân của lãnh đạo Tổng công ty Lương thực
miền Nam 79.749.000 đồng/ tháng, vậy một năm mỗi lãnh đạo
thu nhập 956.988.000 đồng.
Tiền lương gần 1 tỷ một năm đã biến lãnh đạo của Tổng
công ty Lương thực miền Nam thành bọn tư bản hút máu của
nông dân.
<b>Một hộ nông dân 4 người có 3,3 ha chỉ thu nhập 6.750.000
đồng một năm </b>
Tổ chức Oxfam tại Việt Nam phối hợp với Viện Chính sách
và Chiến lược phát triển nông nghiệp, nông thôn (Ipsard)
điều tra, nghiên cứu đưa ra số liệu:
" <i>Kết quả điều tra tại thời điểm năm 2011 cho thấy,
với diện tích bình quân 3,3ha/hộ, thu nhập hàng năm của
người trồng lúa chỉ đạt 27 triệu đồng, tương đương với
550.000 đồng/người/tháng, thấp hơn thu nhập từ làm các cây
trồng khác</i>" [2].
Với thu nhập không đủ sống này nông dân đang bị bần cùng
hóa phải bán dần đất để ăn.
<b>Bán gạo xuất khẩu giá thấp nhất thế giới, nhưng lương
lại cao ngút trời </b>
Chúng ta hãy xem tài năng bán gạo xuất khẩu của lãnh đạo
VFA và lãnh đạo Tổng công ty Lương thực miền Nam liệu có
xứng đáng nhận mức lương khủng hay không.
<b><i>– Hiệp hội lương thực Việt Nam luôn bán gạo với giá
rẻ nhất thế giới:</i></b>
Đây là giá gạo thế giới ngày 22/5/2013 do Gafin.vn cung cấp,
trong đó Việt Nam luôn bán gạo với giá thấp nhất so với
Thái Lan, Ấn Độ và Pakistan [3].
<center><img title="clip_image001" alt="clip_image001"
src="http://lh5.ggpht.com/-9PquLSAoi9k/UaOOxCMFbcI/AAAAAAAAg7Q/z0hdo9eWQ2w/clip_image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800"
border="0" width="600"></center>
<b><i>– Còn những năm trước VFA bán gạo thế nào?</i></b>
Báo Tuổi Trẻ Online cho biết: "Trong vòng 5 năm 2001-2005 "giá
của chúng ta chỉ bằng gần 80% giá bình quân thế giới
(220USD/tấn). Đó là giá bán "bèo" nhất trong số 5 nước
xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới (xét theo khối lượng)
theo thứ tự là Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam, Pakistan<i>".</i>
Năm 2006, trong một bài trả lời phỏng vấn trên báo VnExpress,
ông Trương Thanh Phong, Tổng giám đốc công ty Lương thực miền
Nam, kiêm Chủ tịch VFA, cho biết: "Chỉ trong một thời gian
ngắn từ mức giá hơn 260 USD/tấn, loại gạo 5 % tấm liên tục
rớt giá và hiện được doanh nghiệp ký bán với giá chỉ 242
– 245 USD/tấn. Trong khi giá thành loại gạo này lên đến 248
USD/tấn".
Năm 2008, ngừng xuất khẩu gạo vì lý do an ninh lương thực,
giá gạo xuất khẩu giảm, theo các chuyên gia nông dân thiệt
khoảng nửa tỷ đô la Mỹ.
Năm 2009, báo Lao Động Online cho biết: "Nghịch lý ở chỗ
"làm chủ" thị trường gạo, nhưng hiện giá gạo của ta vẫn
thấp nhất thế giới...".
Từ năm 2010 đến nay Việt nam vẫn giữ vững thành tích bán
gạo rẻ nhất thế giới so với 5 nước xuất khẩu gạo nhiều
nhất thế giới, đặc biệt trong năm 2013 này, gạo Việt Nam
bán rẻ hơn gạo của Ấn độ cùng loại từ 70-80 đô la Mỹ/
tấn trong khi gạo Việt Nam có chất lượng cao hơn gạo Ấn
Độ.
"<i>Nay, gió đã đổi chiều, khi mà từ đầu năm tới nay, có
lúc giá gạo bình quân của Việt Nam rẻ hơn gạo Ấn (ở đây
chỉ nói tới gạo trắng như Việt Nam, vốn chiếm chủ lực
trong xuất khẩu của Ấn chứ không phải gạo Basmati) 50 đô la,
thậm chí rẻ hơn tới 75 - 80 đô la/tấn.</i>
<i>Hồi đầu tháng 5, trong một cuộc họp của Hiệp hội
Lương thực Việt Nam (VFA), những con số mà tổ chức này đưa
ra khiến những người gắn bó với cây lúa, hạt gạo nản
lòng. Từ cuối tháng 3 đến nay, giá chào gạo xuất khẩu 5%
tấm của Việt Nam cũng rất ít lần vượt quá 390 đô la
Mỹ/tấn. Giá chào gạo 5% tấm của Viêt Nam ngày 7-5 từ 375
đến 385 đô la Mỹ/tấn, thấp hơn gạo 5% tấm của Ấn Độ 75
đô la Mỹ</i>" (Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn [3]).
Bán gạo xuất khẩu với giá thấp nhất thế giới, bán kiểu
ngu đần này thì ai bán mà không được, không bắt tội gây
hại cho quyền lợi của nông dân là may rồi, tài năng gì mà
nhận lương cao chót vót?
<b>Ép giá lúa của nông dân tận đáy nên VFA và Tổng công ty
Lương thực miền Nam lời khủng </b>
Năm nào cũng bán gạo xuất khẩu với giá thấp nhất thế
giới, nhưng do được Chính phủ cho phép độc quyền mua lúa
của nông dân, nên VFA và Tổng Công ty Lương thực miền Nam
luôn dùng mọi thủ đoạn để hạ giá lúa của nông dân đến
đáy mới mua.
Năm 2008 Hiệp hội Lương thực Việt Nam bán gạo xuất khẩu
giá quy ra giá lúa 6.432 đồng/kg, mua lúa nông dân với giá 4.000
đồng/kg. Hiệp hội lời 2.432 đồng/kg, nông dân bán lúa hòa
vốn.
Năm 2009, bán gạo xuất khẩu quy lúa giá 6.362 đồng/kg, mua lúa
của nông dân với giá 4.000 đồng/kg. Hiệp hội lời 2.362
đồng/ kg, nông dân hòa vốn.
Năm 2010, Hiệp hội Lương thực Việt Nam mua lúa tạm trữ cả
hai vụ đông xuân và hè thu với giá vẫn 4.000 đồng/kg, nhưng
bán gạo với giá qui lúa 5.365 đồng/kg, cả năm này, nông dân
lời không đủ sống.
Năm 2011 và 2012 vẫn áp dụng thủ đoạn hạ giá lúa đến
đáy để mua tạm trữ nên lợi nhuận của doanh nghiệp trong VFA
rất cao.
Năm 2013 này Tổng công ty Lương thực miền Nam và VFA ép giá
lúa của nông dân từ 5.400 đồng/kg khi bắt đầu thu hoạch
xuống còn có 4.500 đồng/kg để bắt đầu mua tạm trữ.
Với thủ đoạn ép giá lúa nông dân đến tận đáy, VFA và
Tổng công ty lương thực Miền Nam chính là bọn cường hào
mới đang bóc lột nông dân đến tận xương tủy.
<b>Nông dân đang bị bần cùng vì lãnh đạo Tổng công ty
Lương thực miền Nam và VFA đem gạo của nông dân bán như bèo
ra thị trường thế giới, thế mà lãnh đạo Tổng công ty
Lương thực miền Nam lại có mức lương cao gấp 145 lần nông
dân. </b>
<b>Coi chừng! Bất công quá nông dân sẽ tức nước vỡ bờ
đấy.</b>
<b>H.K.</b>
<strong> <i>Tài liệu tham khảo:</i></strong>
(1) doanhnhansaigon.vn. Bài " Lương lãnh đạo cao, hiệu quả kinh
doanh thấp" <a
href="http://www.doanhnhansaigon.vn/online/tin-tuc/chinh-tri-xa-hoi/2013/05/1073862/chuyen-thu-nhap-cua-sep-doanh-nghiep-nha-nuoc/">http://www.doanhnhansaigon.vn/online/tin-tuc/chinh-tri-xa-hoi/2013/05/1073862/chuyen-thu-nhap-cua-sep-doanh-nghiep-nha-nuoc/</a>
(2) Dân Việt Online. Bài " Oxfam: Trồng lúa ngày càng lãi ít"
<a
href="http://danviet.vn/132442p1c25/oxfam-trong-lua-ngay-cang-it-lai.htm">http://danviet.vn/132442p1c25/oxfam-trong-lua-ngay-cang-it-lai.htm</a>
(3) Bài "Tổng hợp tin thị trường gạo thế giới ngày
22/5" <a
href="http://gafin.vn/20130522090121291p39c48/tong-hop-tin-thi-truong-gao-the-gioi-ngay-22-5.htm">http://gafin.vn/20130522090121291p39c48/tong-hop-tin-thi-truong-gao-the-gioi-ngay-22-5.htm</a>
(4) Bài "Bán gạo giá rẻ, tại người hay tại ta?" <a
href="http://www.thesaigontimes.vn/home/diendan/goctoasoan/96201/">http://www.thesaigontimes.vn/home/diendan/goctoasoan/96201/</a>
Tác giả gửi trực tiếp cho <i>BVN</i>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/hoang-kim-bat-cong-qua-nong-dan-se-tuc-nuoc-vo-bo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Alan Phan - Tôn Trọng Người Khác
30 năm nay, tôi có thể tự hào là chưa bao giờ nói xấu một
cá nhân nào. Những năm còn trẻ, tôi cũng mang nhiều tự tôn
và tự ti, nhiễm bệnh thích phê bình chỉ trích, nhất là
người mà mình không thích vì lý do nào đó. Cho đến một
ngày đủ tự tin và kiến thức, mở rộng tư duy để nhìn mọi
sự việc khoa học hơn, tôi mới nhận thấy rằng bất cứ
người nào tôi đã gặp, đều có những khía cạnh mà tôi
không biết rõ. Tôi tôn vinh và khen ngợi những phân khúc hay và
đẹp của nhiều nhân vật vì họ xứng đáng, nhưng tôi im
lặng về những đồn đại không kiểm chứng được từ thiên
hạ.
<div class="boxright220"><img
src="http://www.gocnhinalan.com/wp-content/uploads/2013/05/ton-trong-nguoi-khac.jpg"
/></div>
Tôi cũng không ganh tị với bất cứ ai. Những người hơn tôi
về khía cạnh nào đó như tiền của, sự nghiệp, danh tiếng,
quyền lực hay kiến thức, tâm hồn, sức khỏe, kỹ năng…
đều hơn tôi thật và tôi bao giờ tôi tranh cãi với thực
tại. Thích hay không thích, chỉ cúi đầu chấp nhận thôi, và
không nên lưu lại trong tâm trí, nếu đây là một cuộc ganh
đua vô vọng. Hãy để thì giờ chú tâm vào những việc quan
trọng hơn (như ra biển chơi đùa với các con hải âu hay lên
núi dang tay nắm những chùm mây).
Tuy nhiên, gần đây tôi bị lôi kéo vào những cáo buộc hoàn
toàn không có cơ sở hay bắng chứng.
Trường hợp Nick Vujicic là một thí dụ. Tôi không biết là
rất nhiều người Việt đã phong thánh cho bạn này và khi tôi
chỉ bàn đến kỹ năng PR của Nick mà không đề cập đến
"thánh tính" của anh ta, nhiều người cho là tôi phạm
thượng và coi thường Nick. Dù rằng, tôi đã khai mào là tôi
không biết gì về con người của Nick và sẽ không bình luận
gì đến các khía cạnh khác của nhân vật này.
Trường hợp sau là ông Bầu Đức. Nhiều người nghĩ là tôi
ganh tị và thù ghét ông Đức vì chuyện ông ta đăng đàn mắng
mỏ tôi. Thực ra tôi thích những người phê bình chỉ trích
tôi công khai, dù đúng hay sai. Tôi đã tổ chức một ngày hội
để mọi bạn hữu kẻ thù có thể "roast" tôi cơ mà. Tôi
chỉ ghét những anh chị ném đá dấu tay, xài "nick" trên các
diễn đàn mạng mà không dám ra mặt hay cho địa chỉ. Những
bài viết về nạn phá rừng hoàn toàn không nhắm đến ông
Bầu Đức hay bất cứ một cá nhân nào. Sự quan tâm của tôi
đến môi trường đã được nêu rõ qua các bài viết tiếng
Việt suốt 3 năm qua và các bài viết tiếng Anh hơn 12 năm
trước. Tôi cũng đã là Trưởng phân khoa Môi Trường của
đại học Kỹ Thuật Phú Thọ từ năm 1971 đến 1975 (không
biết ông Đức đã sinh ra chưa vào thời này).
Thực ra tính tôi hay bông đùa một cách vô hại, không hề có
ác ý hay dìm ai xuống bùn đen để đề cao mình. Cho đến bằng
này tuổi dầu, con người tôi thực sự là một cậu học trò
(nhất quỷ nhì ma…), và chắc chắn là không nên nết. Khi ông
Đức mắng tôi là 'cực kỳ vô văn hóa", tôi đã cười hề
hề với bạn bè và nghĩ rằng ông nói đúng, theo góc nhìn của
ông. Nếu ông ở gần, có lẽ tôi sẽ đến "hi-fi" ông một
cái. Làm sao mà ganh tị hay thù ghét ông được?
Gần 40 năm đầu trong đời người ngắn ngủi, có thể nói tâm
tôi không bình yên vì những bực tức và cáu giận với tha
nhân. Từ gia đình, bạn bè đến đối tác nhân viên, tôi luôn
luôn khơi phá lên những sai lầm hay ác ý của họ để chứng
minh mình đúng và họ là những con sâu gây khổ cho mình. Nhưng
khi nhìn kỹ hơn lại con người chính mình và những lý do để
họ hành xử như vậy, tôi mới nhận ra cách duy nhất để
sống với đời và tha nhân là hãy quên đi những khác biệt và
"live and let live" (sống và để người khác sống).
Mỗi con người là một thực thể sống động với những trải
nghiệm và tư duy khác nhau. Nếu có những đụng chạm và mâu
thuẫn mà không thể giải quyết thỏa đáng, hãy tôn trọng
người khác và né sang đường khác. Thế giới còn quá rộng
để tranh dành hay thù hận những miếng đất hay sự việc nhỏ
nhoi. Tha thứ cho người và tha thứ cho mình.
Tuy nhiên, một vài bạn sẽ hỏi,"nếu đó là một tranh chấp
để sống còn, để giữ phẩm cách cho con người mình, để
đáp ứng với chuẩn mực đạo đức và quyền làm người, ta
có né tránh được không". Tôi luôn luôn đau khổ với câu
trả lời," bạn phải sẵn sàng trả giá cho cuộc chiến và
xin ơn trên phù hộ cho bạn". Nhưng thắng hay thua, hãy tôn
trọng kẻ thù.
Alan Phan
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/alan-phan-ton-trong-nguoi-khac), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
cá nhân nào. Những năm còn trẻ, tôi cũng mang nhiều tự tôn
và tự ti, nhiễm bệnh thích phê bình chỉ trích, nhất là
người mà mình không thích vì lý do nào đó. Cho đến một
ngày đủ tự tin và kiến thức, mở rộng tư duy để nhìn mọi
sự việc khoa học hơn, tôi mới nhận thấy rằng bất cứ
người nào tôi đã gặp, đều có những khía cạnh mà tôi
không biết rõ. Tôi tôn vinh và khen ngợi những phân khúc hay và
đẹp của nhiều nhân vật vì họ xứng đáng, nhưng tôi im
lặng về những đồn đại không kiểm chứng được từ thiên
hạ.
<div class="boxright220"><img
src="http://www.gocnhinalan.com/wp-content/uploads/2013/05/ton-trong-nguoi-khac.jpg"
/></div>
Tôi cũng không ganh tị với bất cứ ai. Những người hơn tôi
về khía cạnh nào đó như tiền của, sự nghiệp, danh tiếng,
quyền lực hay kiến thức, tâm hồn, sức khỏe, kỹ năng…
đều hơn tôi thật và tôi bao giờ tôi tranh cãi với thực
tại. Thích hay không thích, chỉ cúi đầu chấp nhận thôi, và
không nên lưu lại trong tâm trí, nếu đây là một cuộc ganh
đua vô vọng. Hãy để thì giờ chú tâm vào những việc quan
trọng hơn (như ra biển chơi đùa với các con hải âu hay lên
núi dang tay nắm những chùm mây).
Tuy nhiên, gần đây tôi bị lôi kéo vào những cáo buộc hoàn
toàn không có cơ sở hay bắng chứng.
Trường hợp Nick Vujicic là một thí dụ. Tôi không biết là
rất nhiều người Việt đã phong thánh cho bạn này và khi tôi
chỉ bàn đến kỹ năng PR của Nick mà không đề cập đến
"thánh tính" của anh ta, nhiều người cho là tôi phạm
thượng và coi thường Nick. Dù rằng, tôi đã khai mào là tôi
không biết gì về con người của Nick và sẽ không bình luận
gì đến các khía cạnh khác của nhân vật này.
Trường hợp sau là ông Bầu Đức. Nhiều người nghĩ là tôi
ganh tị và thù ghét ông Đức vì chuyện ông ta đăng đàn mắng
mỏ tôi. Thực ra tôi thích những người phê bình chỉ trích
tôi công khai, dù đúng hay sai. Tôi đã tổ chức một ngày hội
để mọi bạn hữu kẻ thù có thể "roast" tôi cơ mà. Tôi
chỉ ghét những anh chị ném đá dấu tay, xài "nick" trên các
diễn đàn mạng mà không dám ra mặt hay cho địa chỉ. Những
bài viết về nạn phá rừng hoàn toàn không nhắm đến ông
Bầu Đức hay bất cứ một cá nhân nào. Sự quan tâm của tôi
đến môi trường đã được nêu rõ qua các bài viết tiếng
Việt suốt 3 năm qua và các bài viết tiếng Anh hơn 12 năm
trước. Tôi cũng đã là Trưởng phân khoa Môi Trường của
đại học Kỹ Thuật Phú Thọ từ năm 1971 đến 1975 (không
biết ông Đức đã sinh ra chưa vào thời này).
Thực ra tính tôi hay bông đùa một cách vô hại, không hề có
ác ý hay dìm ai xuống bùn đen để đề cao mình. Cho đến bằng
này tuổi dầu, con người tôi thực sự là một cậu học trò
(nhất quỷ nhì ma…), và chắc chắn là không nên nết. Khi ông
Đức mắng tôi là 'cực kỳ vô văn hóa", tôi đã cười hề
hề với bạn bè và nghĩ rằng ông nói đúng, theo góc nhìn của
ông. Nếu ông ở gần, có lẽ tôi sẽ đến "hi-fi" ông một
cái. Làm sao mà ganh tị hay thù ghét ông được?
Gần 40 năm đầu trong đời người ngắn ngủi, có thể nói tâm
tôi không bình yên vì những bực tức và cáu giận với tha
nhân. Từ gia đình, bạn bè đến đối tác nhân viên, tôi luôn
luôn khơi phá lên những sai lầm hay ác ý của họ để chứng
minh mình đúng và họ là những con sâu gây khổ cho mình. Nhưng
khi nhìn kỹ hơn lại con người chính mình và những lý do để
họ hành xử như vậy, tôi mới nhận ra cách duy nhất để
sống với đời và tha nhân là hãy quên đi những khác biệt và
"live and let live" (sống và để người khác sống).
Mỗi con người là một thực thể sống động với những trải
nghiệm và tư duy khác nhau. Nếu có những đụng chạm và mâu
thuẫn mà không thể giải quyết thỏa đáng, hãy tôn trọng
người khác và né sang đường khác. Thế giới còn quá rộng
để tranh dành hay thù hận những miếng đất hay sự việc nhỏ
nhoi. Tha thứ cho người và tha thứ cho mình.
Tuy nhiên, một vài bạn sẽ hỏi,"nếu đó là một tranh chấp
để sống còn, để giữ phẩm cách cho con người mình, để
đáp ứng với chuẩn mực đạo đức và quyền làm người, ta
có né tránh được không". Tôi luôn luôn đau khổ với câu
trả lời," bạn phải sẵn sàng trả giá cho cuộc chiến và
xin ơn trên phù hộ cho bạn". Nhưng thắng hay thua, hãy tôn
trọng kẻ thù.
Alan Phan
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/alan-phan-ton-trong-nguoi-khac), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Nguyễn Văn Thạnh - Đề nghị cơ quan công an đảm bảo an toàn cho sự kiện phát bong bóng ngày 1/6/2013
Tôi và nhóm bạn vừa gửi đơn đề nghị bảo đảm an ninh cho
việc phát bong bóng 1.6.2013 về. Hy vọng lãnh đạo công an TP
Đà Nẵng sẽ bảo đảm trị an tốt cho công dân sinh sống,
thực hiện các quyền của mình. Nếu ngày đó lộn xộn xảy
ra, côn đồ giả danh an ninh hoàng hành, nhân viên an ninh lạm
quyền thì chứng tỏ lãnh đạo công an TP không bảo đảm
được công việc dân giao, không xứng đáng tiền thuế mồ hôi
nước mắt dân đóng. Mong các bạn theo dõi tin tức ngày 1.6
tới
Trân trọng,
Nguyễn Văn Thạnh
P.s: Dù được cơ quan an ninh mời làm việc sáng nay nhưng vì
không sắp xếp được thời gian nên tôi chưa đi làm, sáng nhân
viên an ninh có gọi điện thoại nhưng tôi không đáp ứng
được giấy mời. Nhân đây xin thông báo cho ACE biết thêm tình
hình.
<img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/977132_262694043872095_802982410_o.jpg"
width="600" height="450" alt="977132_262694043872095_802982410_o.jpg" />
<img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/965218_262694053872094_692472532_o.jpg"
width="600" height="450" alt="965218_262694053872094_692472532_o.jpg" />
<center><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/964557_262694057205427_1968361687_o.jpg"
width="600" height="450" alt="964557_262694057205427_1968361687_o.jpg"
/></center>
<center>* * *</center>
<h2>Chương trình tặng bong bóng cho các em thiếu nhi</h2>
Nhân ngày quốc tế thiếu nhi 1.6.2013 sắp tới, nhóm vận động
cho ý tưởng có chương trình tặng 1.000 bong bóng có logo quảng
bá ý tưởng cho các em thiếu nhi tại 10 điểm vui chơi ở TP
Đà Nẵng.
Các điểm đó là:
- Cầu Sông Hàn (vỉa hè dọc sông).
- Nhà Văn Hóa thanh niên quận Cẩm Lệ
- Công viên vui chơi thiếu nhi Hòa Khánh
- Trước chợ Hòa Khánh
- Công viên vui chơi đầu đường Ông Ích Khiêm
- ………
Chúng tôi mong muốn được đồng hành cùng các bạn sinh viên
trong chương trình tình nguyện này
Thời gian từ 7h30-9h30 tối 1.6.2013. Tại mỗi vị trí chúng tôi
cần 3-5 người, chúng tôi sẽ cung cấp áo pull có in logo dự
án, bong bóng để các bạn thực hiện.
Bạn nào có tấm lòng tình nguyện, vui lòng liên hệ:
Nguyễn Văn Thạnh
Tel: 0984,973,376
thanhipi@gmail.com
<center><img
src="http://quyhoangsatruongsa.files.wordpress.com/2013/05/bong-bong-1.jpg?w=600&h=450"
width="500" /></center>
<center><img
src="http://quyhoangsatruongsa.files.wordpress.com/2013/05/dsc00247.jpg?w=600&h=450"
width="500" /></center>
Nguồn: <a
href="http://quyhoangsatruongsa.org/2013/05/25/chuong-trinh-tang-bong-bong-cho-cac-em-thieu-nhi/">Dự
án Hoàng Sa - Trường Sa</a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/nguyen-van-thanh-de-nghi-co-quan-cong-an-dam-bao-an-toan-cho-su-kien-phat-bong-bong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
việc phát bong bóng 1.6.2013 về. Hy vọng lãnh đạo công an TP
Đà Nẵng sẽ bảo đảm trị an tốt cho công dân sinh sống,
thực hiện các quyền của mình. Nếu ngày đó lộn xộn xảy
ra, côn đồ giả danh an ninh hoàng hành, nhân viên an ninh lạm
quyền thì chứng tỏ lãnh đạo công an TP không bảo đảm
được công việc dân giao, không xứng đáng tiền thuế mồ hôi
nước mắt dân đóng. Mong các bạn theo dõi tin tức ngày 1.6
tới
Trân trọng,
Nguyễn Văn Thạnh
P.s: Dù được cơ quan an ninh mời làm việc sáng nay nhưng vì
không sắp xếp được thời gian nên tôi chưa đi làm, sáng nhân
viên an ninh có gọi điện thoại nhưng tôi không đáp ứng
được giấy mời. Nhân đây xin thông báo cho ACE biết thêm tình
hình.
<img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/977132_262694043872095_802982410_o.jpg"
width="600" height="450" alt="977132_262694043872095_802982410_o.jpg" />
<img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/965218_262694053872094_692472532_o.jpg"
width="600" height="450" alt="965218_262694053872094_692472532_o.jpg" />
<center><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/964557_262694057205427_1968361687_o.jpg"
width="600" height="450" alt="964557_262694057205427_1968361687_o.jpg"
/></center>
<center>* * *</center>
<h2>Chương trình tặng bong bóng cho các em thiếu nhi</h2>
Nhân ngày quốc tế thiếu nhi 1.6.2013 sắp tới, nhóm vận động
cho ý tưởng có chương trình tặng 1.000 bong bóng có logo quảng
bá ý tưởng cho các em thiếu nhi tại 10 điểm vui chơi ở TP
Đà Nẵng.
Các điểm đó là:
- Cầu Sông Hàn (vỉa hè dọc sông).
- Nhà Văn Hóa thanh niên quận Cẩm Lệ
- Công viên vui chơi thiếu nhi Hòa Khánh
- Trước chợ Hòa Khánh
- Công viên vui chơi đầu đường Ông Ích Khiêm
- ………
Chúng tôi mong muốn được đồng hành cùng các bạn sinh viên
trong chương trình tình nguyện này
Thời gian từ 7h30-9h30 tối 1.6.2013. Tại mỗi vị trí chúng tôi
cần 3-5 người, chúng tôi sẽ cung cấp áo pull có in logo dự
án, bong bóng để các bạn thực hiện.
Bạn nào có tấm lòng tình nguyện, vui lòng liên hệ:
Nguyễn Văn Thạnh
Tel: 0984,973,376
thanhipi@gmail.com
<center><img
src="http://quyhoangsatruongsa.files.wordpress.com/2013/05/bong-bong-1.jpg?w=600&h=450"
width="500" /></center>
<center><img
src="http://quyhoangsatruongsa.files.wordpress.com/2013/05/dsc00247.jpg?w=600&h=450"
width="500" /></center>
Nguồn: <a
href="http://quyhoangsatruongsa.org/2013/05/25/chuong-trinh-tang-bong-bong-cho-cac-em-thieu-nhi/">Dự
án Hoàng Sa - Trường Sa</a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/nguyen-van-thanh-de-nghi-co-quan-cong-an-dam-bao-an-toan-cho-su-kien-phat-bong-bong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Minh Văn - Chuyện thường ngày
Tôi là người không ưa và thường phê phán chế độ Cộng
Sản, có nhiều người biết và hiểu rõ quan điểm này của
tôi. Tuy có đồng tình, nhưng ít người tin rằng sẽ có sự
thay đổi cho xã hội Việt Nam. Cô gái trẻ mà tôi thường gặp
và quý mến một hôm khuyên tôi rằng: "<em>Xã hội này bất
công, điều đó em hiểu và cũng không ưa gì nó. Tuy nhiên em
nghĩ mình hãy sống an phận vì không thay đổi được gì
đâu</em>". Tuy ngạc nhiên nhưng tôi không bất ngờ với lời
nói của cô, vì đó là suy nghĩ và tâm trạng chung của nhiều
người Việt Nam. Nó cho thấy sự cam chịu và bất lực của
họ trong việc thay đổi và cải tạo cái xã hội Cộng Sản
đầy bất công, thối nát. Vì rằng chế độ độc tài này đã
phát triển thành một lực lượng toàn trị, kiểm soát mọi
hoạt động của đời sống xã hội. Tôi bình thản trả lời
cô gái: "<em>Cảm ơn em đã có lời khuyên. Tuy nhiên xưa cũng
như nay, xã hội tiến lên được là nhờ ở những con người
cho rằng họ thay đổi được chứ không cam chịu chấp nhận
hiện tại</em>".
"<em>Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi</em>", đó là nhan
đề một bộ sách nổi tiếng gồm 6 tập của tác giả Andrew
Matthews, được giới trẻ ngày nay háo hức tìm đọc. Nội dung
khẳng định một chân lý rằng: Con người chỉ thay đổi khi
họ thực sự muốn thay đổi. Và cuộc đời sẽ thực sự thay
đổi khi chúng ta nhìn nhận nó với một nhãn quan mới, chứ
không phải bằng ánh mắt u ám của sự thất vọng hiện tại.
Do đó mà chúng ta không nên giữ một cái nhìn thiển cận đối
với cuộc đời, không bị những nguyên lý cũ mèm của cái xã
hội sai trái mà chúng ta đang sống trói buộc và kìm kẹp. Chỉ
có như vậy thì những ý thức hệ mới mẽ và tốt đẹp mới
có cơ hội vươn lên những mầm xanh tươi tốt, để rồi nở
hoa kết trái dâng đời.
Ngày nay, chế độ độc tài với một bộ máy quyền lực toàn
trị đang trói buộc và khống chế xã hội Việt Nam ta. Nó dung
túng và bảo vệ những giá trị sai trái và cũ mèm của ý
thức hệ Cộng Sản, cấm đoán tư tưởng dân chủ tốt đẹp.
Một hệ thống các tổ chức xã hội – chính trị do nhà
nước lập ra cũng tích cực tham gia vào quá trình đi ngược
với quy luật đó. Những giá trị dân chủ chân chính, vốn là
quyền lợi cơ bản của người dân đã bị ngập chìm trong mớ
bòng bong giả tạo. Khiến cho người dân không còn phân biệt
được sự thật, khi mà người ta cố tình tạo ra một xã hội
với những chuẩn mực dối trá hiện hữu. Vì thế mà nói,
nếu không có một thiên hướng cao quý, không có một nhận
thức và bản lĩnh sống vững vàng, thì người dân dễ sa vào
sự sợ hãi và bất lực. Từ đó mà có tư tưởng phó mặc và
cam chịu số phận, tùy nghi cho cái ác thống trị hoành hành.
Trong lần nói chuyện khác, một anh bạn nói:
- Nực cười cho kiểu dối trá của người Cộng Sản. Họ tham
nhũng và vơ vét người dân kiệt quệ, nhưng lại tuyên bố là
không tơ hào đến cái kim sợi chỉ của dân...
Dừng lại một phút để nuốt cái cục tức đang ứ lên đầy
cổ, anh đỏ mặt nói tiếp:
- Phải rồi, cái kim sợi chỉ của dân thì họ đụng đến làm
gì. Chủ yếu là ăn cướp tài nguyên đất nước, đất đai,
tài sản và mồ hôi công sức của nhân dân thôi.
Như thế mới là ăn cướp chứ, vậy là vừa được tiếng
vừa có miếng. Vừa tham nhũng vơ vét nhưng lại được tiếng
tốt thanh liêm. Hay nói cách khác là "Vừa ăn cướp vừa la
làng". Đảng ăn cướp của dân, nhưng bắt dân phải biết ơn
và ca ngợi. Thế mới là cao tay và tàn nhẫn chứ, có lẽ chỉ
có người Cộng sản mới làm được như vậy, không có kẻ
thứ hai trên đời. Vì vậy mà việc đấu tranh để xóa bỏ
sự bất công giả dối đó là trách nhiệm của toàn dân, để
xã hội được công bằng hạnh phúc.
Văng vẳng trên cao cái cột điện, loa phường lại đang phát
bài "<em>Người Mông ơn Đảng</em>", nghe xúc động và đầy
sự ban phát. Đám dân đen bên dưới nhìn nhau cười khẩy mà
rằng "<em>Người Kinh nó đã coi ra gì, huống gì là người
Mông?</em>". Xin được giải thích ngay, người Kinh tức là dân
tộc Việt chiếm đa phần dân số Việt Nam ta hiện nay. Mà có
riêng gì người Mông, mà người Tày, người Mường... họ
đều bắt phải biết ơn Đảng cả, nói chung là cả dân tộc
phải biết ơn đảng. Sự giả dối vì thế đã trở nên phổ
cập và lan tràn, trở thành những giá trị sống dưới thời
Cộng Sản.
Người dân vì thấy sự giả dối và sự ác tràn ngập mà
thấy nản chí. Nhưng họ quên mất một điều quan trọng là xã
hội có độc tài toàn trị, thì chúng ta mới cần phải đấu
tranh để giành lại quyền tự do dân chủ về mình. Cái xấu
cái ác có ngự trị thì chúng ta mới phải thay đổi để cái
tốt đẹp được thay thế và hiện hữu. Niềm tin đó ở trong
mỗi con tim và khối óc chúng ta, hãy thay đổi bản thân để
đổi thay xã hội.
Hãy tin rằng chúng ta làm được, và sự thật là lịch sử bao
giờ cũng làm được. Đó là quá trình tồn tại và phát triển
mang tính quy luật của xã hội loài người. Đừng vì những
khó khăn trở ngại, đừng để sự sai trái vây bọc và điều
khiển suy nghĩ chúng ta. Hãy luôn là bản thân mình, bởi mỗi
cá nhân chúng ta là một thực thể tự do cả về thể xác lẫn
tâm hồn. Tạo hóa ban cho chúng ta điều đó, các giá trị của
thời đại cũng bảo vệ chân lý đó.
Hãy vững tin vào chân lý, và đó là khởi nguồn cho sự thay
đổi tốt đẹp của xã hội chúng ta.
31/5/2013
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/minh-van-chuyen-thuong-ngay), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Sản, có nhiều người biết và hiểu rõ quan điểm này của
tôi. Tuy có đồng tình, nhưng ít người tin rằng sẽ có sự
thay đổi cho xã hội Việt Nam. Cô gái trẻ mà tôi thường gặp
và quý mến một hôm khuyên tôi rằng: "<em>Xã hội này bất
công, điều đó em hiểu và cũng không ưa gì nó. Tuy nhiên em
nghĩ mình hãy sống an phận vì không thay đổi được gì
đâu</em>". Tuy ngạc nhiên nhưng tôi không bất ngờ với lời
nói của cô, vì đó là suy nghĩ và tâm trạng chung của nhiều
người Việt Nam. Nó cho thấy sự cam chịu và bất lực của
họ trong việc thay đổi và cải tạo cái xã hội Cộng Sản
đầy bất công, thối nát. Vì rằng chế độ độc tài này đã
phát triển thành một lực lượng toàn trị, kiểm soát mọi
hoạt động của đời sống xã hội. Tôi bình thản trả lời
cô gái: "<em>Cảm ơn em đã có lời khuyên. Tuy nhiên xưa cũng
như nay, xã hội tiến lên được là nhờ ở những con người
cho rằng họ thay đổi được chứ không cam chịu chấp nhận
hiện tại</em>".
"<em>Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi</em>", đó là nhan
đề một bộ sách nổi tiếng gồm 6 tập của tác giả Andrew
Matthews, được giới trẻ ngày nay háo hức tìm đọc. Nội dung
khẳng định một chân lý rằng: Con người chỉ thay đổi khi
họ thực sự muốn thay đổi. Và cuộc đời sẽ thực sự thay
đổi khi chúng ta nhìn nhận nó với một nhãn quan mới, chứ
không phải bằng ánh mắt u ám của sự thất vọng hiện tại.
Do đó mà chúng ta không nên giữ một cái nhìn thiển cận đối
với cuộc đời, không bị những nguyên lý cũ mèm của cái xã
hội sai trái mà chúng ta đang sống trói buộc và kìm kẹp. Chỉ
có như vậy thì những ý thức hệ mới mẽ và tốt đẹp mới
có cơ hội vươn lên những mầm xanh tươi tốt, để rồi nở
hoa kết trái dâng đời.
Ngày nay, chế độ độc tài với một bộ máy quyền lực toàn
trị đang trói buộc và khống chế xã hội Việt Nam ta. Nó dung
túng và bảo vệ những giá trị sai trái và cũ mèm của ý
thức hệ Cộng Sản, cấm đoán tư tưởng dân chủ tốt đẹp.
Một hệ thống các tổ chức xã hội – chính trị do nhà
nước lập ra cũng tích cực tham gia vào quá trình đi ngược
với quy luật đó. Những giá trị dân chủ chân chính, vốn là
quyền lợi cơ bản của người dân đã bị ngập chìm trong mớ
bòng bong giả tạo. Khiến cho người dân không còn phân biệt
được sự thật, khi mà người ta cố tình tạo ra một xã hội
với những chuẩn mực dối trá hiện hữu. Vì thế mà nói,
nếu không có một thiên hướng cao quý, không có một nhận
thức và bản lĩnh sống vững vàng, thì người dân dễ sa vào
sự sợ hãi và bất lực. Từ đó mà có tư tưởng phó mặc và
cam chịu số phận, tùy nghi cho cái ác thống trị hoành hành.
Trong lần nói chuyện khác, một anh bạn nói:
- Nực cười cho kiểu dối trá của người Cộng Sản. Họ tham
nhũng và vơ vét người dân kiệt quệ, nhưng lại tuyên bố là
không tơ hào đến cái kim sợi chỉ của dân...
Dừng lại một phút để nuốt cái cục tức đang ứ lên đầy
cổ, anh đỏ mặt nói tiếp:
- Phải rồi, cái kim sợi chỉ của dân thì họ đụng đến làm
gì. Chủ yếu là ăn cướp tài nguyên đất nước, đất đai,
tài sản và mồ hôi công sức của nhân dân thôi.
Như thế mới là ăn cướp chứ, vậy là vừa được tiếng
vừa có miếng. Vừa tham nhũng vơ vét nhưng lại được tiếng
tốt thanh liêm. Hay nói cách khác là "Vừa ăn cướp vừa la
làng". Đảng ăn cướp của dân, nhưng bắt dân phải biết ơn
và ca ngợi. Thế mới là cao tay và tàn nhẫn chứ, có lẽ chỉ
có người Cộng sản mới làm được như vậy, không có kẻ
thứ hai trên đời. Vì vậy mà việc đấu tranh để xóa bỏ
sự bất công giả dối đó là trách nhiệm của toàn dân, để
xã hội được công bằng hạnh phúc.
Văng vẳng trên cao cái cột điện, loa phường lại đang phát
bài "<em>Người Mông ơn Đảng</em>", nghe xúc động và đầy
sự ban phát. Đám dân đen bên dưới nhìn nhau cười khẩy mà
rằng "<em>Người Kinh nó đã coi ra gì, huống gì là người
Mông?</em>". Xin được giải thích ngay, người Kinh tức là dân
tộc Việt chiếm đa phần dân số Việt Nam ta hiện nay. Mà có
riêng gì người Mông, mà người Tày, người Mường... họ
đều bắt phải biết ơn Đảng cả, nói chung là cả dân tộc
phải biết ơn đảng. Sự giả dối vì thế đã trở nên phổ
cập và lan tràn, trở thành những giá trị sống dưới thời
Cộng Sản.
Người dân vì thấy sự giả dối và sự ác tràn ngập mà
thấy nản chí. Nhưng họ quên mất một điều quan trọng là xã
hội có độc tài toàn trị, thì chúng ta mới cần phải đấu
tranh để giành lại quyền tự do dân chủ về mình. Cái xấu
cái ác có ngự trị thì chúng ta mới phải thay đổi để cái
tốt đẹp được thay thế và hiện hữu. Niềm tin đó ở trong
mỗi con tim và khối óc chúng ta, hãy thay đổi bản thân để
đổi thay xã hội.
Hãy tin rằng chúng ta làm được, và sự thật là lịch sử bao
giờ cũng làm được. Đó là quá trình tồn tại và phát triển
mang tính quy luật của xã hội loài người. Đừng vì những
khó khăn trở ngại, đừng để sự sai trái vây bọc và điều
khiển suy nghĩ chúng ta. Hãy luôn là bản thân mình, bởi mỗi
cá nhân chúng ta là một thực thể tự do cả về thể xác lẫn
tâm hồn. Tạo hóa ban cho chúng ta điều đó, các giá trị của
thời đại cũng bảo vệ chân lý đó.
Hãy vững tin vào chân lý, và đó là khởi nguồn cho sự thay
đổi tốt đẹp của xã hội chúng ta.
31/5/2013
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/minh-van-chuyen-thuong-ngay), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Vì sao blogger Mẹ Nấm tình nguyện đi tù cùng ông Trương Duy Nhất?
<center><img
src="http://gdb.voanews.com/0B7BDB7E-231F-4978-884B-C437EFAA454C_w640_r1_s.jpg"
width="500" /></center>
<center><em>Một tuần trước khi ông Nhất bị bắt, bà Quỳnh
cũng phải 'làm việc với cơ quan an ninh điều
tra'.</em></center>
Blogger Mẹ Nấm (tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) kêu gọi cộng
đồng người viết blog ở Việt Nam lên tiếng tranh đấu cho
quyền tự do ngôn luận, sau khi một blogger khác là ông Trương
Duy Nhất bị bắt vì 'vi phạm pháp luật theo điều 258 Bộ
luật Hình sự'.
Ông Nhất là chủ trang blog 'Một góc nhìn khác' (hiện không
thể truy cập được), và nhiều lần chỉ trích giới chức
chính phủ trong nước.
Bà Quỳnh cho rằng điều ông thể hiện ôn hòa trên mạng có
thể đụng chạm đến cá nhân và nhà nước, nhưng đó là
quyền tự do ngôn luận của blogger 49 tuổi.
Bà còn tuyên bố 'tình nguyện đi tù' cùng ông vì cho rằng
vụ bắt giữ cựu ký giả đã 'xâm phạm nặng nề tới
quyền tự do' của bà.
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Nếu như hôm nay bắt
được Trương Duy Nhất thì ngày mai họ cũng sẽ bắt được
tôi.<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Blogger Mẹ Nấm
nói.</div></div>
Blogger từ tỉnh Khánh Hòa nói với VOA Việt Ngữ: "Nếu như hôm
nay bắt được Trương Duy Nhất thì ngày mai họ cũng sẽ bắt
được tôi. Để chống lại điều này, tôi nghĩ rằng tôi tình
nguyện đi tù để được nói điều mình muốn nói".
Bà nói tiếp: "Hy vọng rằng với phản ứng của tôi như vậy
thì những blogger khác ở Việt Nam sẽ suy nghĩ làm sao lên
tiếng để điều 258 không tiếp tục là cái mũ để chụp lên
đầu những người sử dụng mạng".
Vụ bắt giữ ông Nhất đã khiến cộng đồng blogger ở Việt
Nam rúng động, nhưng bà Quỳnh nói nó không làm bà nhụt chí.
Bà cho rằng nếu giới viết blog ở Việt Nam giữ im lặng thì
ngày mai 'sẽ đến phiên chúng ta chứ không phải một người
nào khác'.
Blogger này cho biết bà cũng không quan tâm tới những tranh cãi
hiện nay xoay quanh vụ bắt ông Nhất.
Bà nói: 'Có thể những người khác họ theo dõi thường xuyên
hơn họ sẽ nghĩ ông Nhất là người của phe này hay phe kia, và
việc bắt ông là động thái của việc đánh nhau trong nội bộ
của Bộ Chính trị. Tôi không quan tâm tới điều đó. Tôi chỉ
quan tâm tới một điều duy nhất là ông Nhất dùng blog để
nói điều mình nghĩ và ông bị bắt vì điều đó'.
Một tuần trước khi ông Nhất bị bắt, bà Quỳnh cũng phải
'làm việc với cơ quan an ninh điều tra' vì tham gia phát bản
tuyên ngôn quốc tế nhân quyền cho một số công dân ở Khánh
Hòa.
Hồi năm 2009, bà cũng từng bị bắt giữ vì điều 258 Bộ
luật Hình sự sau khi 'phản đối dự án khai thác bô xít và
tuyên bố Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam'.
Liên quan tới không gian ảo ở Việt Nam, bà Quỳnh nhận định
rằng có sự bùng nổ, và nhiều người đã sử dụng mạng xã
hội để nói lên ý kiến của mình.
Nhưng theo blogger này, rất khó để các công dân mạng tại
Việt Nam nói lên quan điểm trái chiều.
Bà nói: "Ý kiến của anh được ghi nhận thư thế nào và
quyền được nói của anh nằm ở chỗ nào thì điều đó lại
không phụ thuộc vào quyết định của người nói, người
viết mà nó phụ thuộc vào quyết định của nhà nước. Với
các blog bị coi là đi ngược lại với luồng thông tin chính
thống từ báo chí thì dễ bị quy chụp là các trang mạng phản
động".
Blogger Mẹ Nấm cho rằng sự bùng nổ thông tin khiến nhà nước
không thể kiểm soát nên họ phải ban hành nhiều thông tư,
nghị định hơn về luật sử dụng Internet.
Điều 258 Bộ luật Hình sự về tội 'lợi dụng các quyền
tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi
ích hợp pháp của tổ chức, công dân' có khung hình phạt từ
2 tới 7 năm tù.
Việt Nam từng dẫn số người dùng Internet lên tới hàng chục
triệu người làm bằng chứng cho quyền tự do sử dụng mạng
của người dân.
Nhưng bà Quỳnh nói rằng phần đông giới trẻ sử dụng mạng
toàn cầu để chơi game hay tìm hiểu các thông tin về thời
trang, còn phần thông tin chính trị xã hội không có sự bùng
nổ.
Việt Nam nhiều năm qua đã bị tổ chức Phóng viên Không biên
giới liệt vào danh sách các nước là kẻ thủ của mạng
Internet vì đàn áp người bất đồng trên mạng.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/vi-sao-blogger-me-nam-tinh-nguyen-di-tu-cung-ong-truong-duy-nhat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
src="http://gdb.voanews.com/0B7BDB7E-231F-4978-884B-C437EFAA454C_w640_r1_s.jpg"
width="500" /></center>
<center><em>Một tuần trước khi ông Nhất bị bắt, bà Quỳnh
cũng phải 'làm việc với cơ quan an ninh điều
tra'.</em></center>
Blogger Mẹ Nấm (tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) kêu gọi cộng
đồng người viết blog ở Việt Nam lên tiếng tranh đấu cho
quyền tự do ngôn luận, sau khi một blogger khác là ông Trương
Duy Nhất bị bắt vì 'vi phạm pháp luật theo điều 258 Bộ
luật Hình sự'.
Ông Nhất là chủ trang blog 'Một góc nhìn khác' (hiện không
thể truy cập được), và nhiều lần chỉ trích giới chức
chính phủ trong nước.
Bà Quỳnh cho rằng điều ông thể hiện ôn hòa trên mạng có
thể đụng chạm đến cá nhân và nhà nước, nhưng đó là
quyền tự do ngôn luận của blogger 49 tuổi.
Bà còn tuyên bố 'tình nguyện đi tù' cùng ông vì cho rằng
vụ bắt giữ cựu ký giả đã 'xâm phạm nặng nề tới
quyền tự do' của bà.
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Nếu như hôm nay bắt
được Trương Duy Nhất thì ngày mai họ cũng sẽ bắt được
tôi.<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Blogger Mẹ Nấm
nói.</div></div>
Blogger từ tỉnh Khánh Hòa nói với VOA Việt Ngữ: "Nếu như hôm
nay bắt được Trương Duy Nhất thì ngày mai họ cũng sẽ bắt
được tôi. Để chống lại điều này, tôi nghĩ rằng tôi tình
nguyện đi tù để được nói điều mình muốn nói".
Bà nói tiếp: "Hy vọng rằng với phản ứng của tôi như vậy
thì những blogger khác ở Việt Nam sẽ suy nghĩ làm sao lên
tiếng để điều 258 không tiếp tục là cái mũ để chụp lên
đầu những người sử dụng mạng".
Vụ bắt giữ ông Nhất đã khiến cộng đồng blogger ở Việt
Nam rúng động, nhưng bà Quỳnh nói nó không làm bà nhụt chí.
Bà cho rằng nếu giới viết blog ở Việt Nam giữ im lặng thì
ngày mai 'sẽ đến phiên chúng ta chứ không phải một người
nào khác'.
Blogger này cho biết bà cũng không quan tâm tới những tranh cãi
hiện nay xoay quanh vụ bắt ông Nhất.
Bà nói: 'Có thể những người khác họ theo dõi thường xuyên
hơn họ sẽ nghĩ ông Nhất là người của phe này hay phe kia, và
việc bắt ông là động thái của việc đánh nhau trong nội bộ
của Bộ Chính trị. Tôi không quan tâm tới điều đó. Tôi chỉ
quan tâm tới một điều duy nhất là ông Nhất dùng blog để
nói điều mình nghĩ và ông bị bắt vì điều đó'.
Một tuần trước khi ông Nhất bị bắt, bà Quỳnh cũng phải
'làm việc với cơ quan an ninh điều tra' vì tham gia phát bản
tuyên ngôn quốc tế nhân quyền cho một số công dân ở Khánh
Hòa.
Hồi năm 2009, bà cũng từng bị bắt giữ vì điều 258 Bộ
luật Hình sự sau khi 'phản đối dự án khai thác bô xít và
tuyên bố Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam'.
Liên quan tới không gian ảo ở Việt Nam, bà Quỳnh nhận định
rằng có sự bùng nổ, và nhiều người đã sử dụng mạng xã
hội để nói lên ý kiến của mình.
Nhưng theo blogger này, rất khó để các công dân mạng tại
Việt Nam nói lên quan điểm trái chiều.
Bà nói: "Ý kiến của anh được ghi nhận thư thế nào và
quyền được nói của anh nằm ở chỗ nào thì điều đó lại
không phụ thuộc vào quyết định của người nói, người
viết mà nó phụ thuộc vào quyết định của nhà nước. Với
các blog bị coi là đi ngược lại với luồng thông tin chính
thống từ báo chí thì dễ bị quy chụp là các trang mạng phản
động".
Blogger Mẹ Nấm cho rằng sự bùng nổ thông tin khiến nhà nước
không thể kiểm soát nên họ phải ban hành nhiều thông tư,
nghị định hơn về luật sử dụng Internet.
Điều 258 Bộ luật Hình sự về tội 'lợi dụng các quyền
tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi
ích hợp pháp của tổ chức, công dân' có khung hình phạt từ
2 tới 7 năm tù.
Việt Nam từng dẫn số người dùng Internet lên tới hàng chục
triệu người làm bằng chứng cho quyền tự do sử dụng mạng
của người dân.
Nhưng bà Quỳnh nói rằng phần đông giới trẻ sử dụng mạng
toàn cầu để chơi game hay tìm hiểu các thông tin về thời
trang, còn phần thông tin chính trị xã hội không có sự bùng
nổ.
Việt Nam nhiều năm qua đã bị tổ chức Phóng viên Không biên
giới liệt vào danh sách các nước là kẻ thủ của mạng
Internet vì đàn áp người bất đồng trên mạng.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130531/vi-sao-blogger-me-nam-tinh-nguyen-di-tu-cung-ong-truong-duy-nhat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)