Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote>[Link tới trang ký tên ủng hộ có ở cuối bài, hoặc
<a
href="https://docs.google.com/forms/d/150-ETuWFhltmVwg4l5v7vAku8tq54_vA6bH_4VauzLw/viewform"><span
class="underlined-text">ở đây</span></a>.]</blockquote>

Xét rằng, trong vụ án Đoàn Văn Vươn, chính quyền huyện Tiên
Lãng, Hải Phòng đã có nhiều sai phạm trong việc thực hiện
'công vụ', vi phạm nguyên tắc thượng tôn pháp luật và đi
ngược lại lợi ích của người dân,

Xét rằng, căn cứ truy tố Đoàn Văn Vươn cùng một số thân
nhân về tội giết người thi hành công vụ, theo điểm d,
Khoản 1, Điều 93, Bộ luật hình sự, và chống người thi hành
công vụ, theo điểm d, Khoản 2, Điều 257, cùng bộ luật, là
không thỏa đáng, do căn cứ này vi phạm nguyên tắc về tính
hợp pháp của công vụ,

Xét rằng, hành vi chống trả của Đoàn Văn Vươn cùng một số
thân nhân, xuất phát từ quyền tự vệ và quyền bảo vệ
đối với tài sản của gia đình đã được gây dựng trong
nhiều năm, là hệ quả của 'công vụ' sai pháp luật,

Xét rằng, phiên xử sơ thẩm của vụ án vào tháng Tư tới
đây có thể sẽ không đảm bảo được tính khách quan, bởi
cáo trạng không lột tả được bản chất sự việc, không làm
rõ những chứng cứ và nguyên tắc xác định sự thật của
vụ án, cùng nhiều bất cập khác,

<strong>Chúng ta, những người nhận thức rõ về các vấn đề
trên, xướng lên bản Tuyên ngôn Công lý cho Đoàn Văn Vươn,
nhằm nhắc nhở cơ quan xét xử (Tòa án Nhân dân TP. Hải
Phòng), phải thực hiện xét xử công minh, tuân thủ các nguyên
tắc xét xử của luật quốc gia và luật quốc tế, cùng các
chuẩn mực nghề nghiệp khác.</strong> Cụ thể như sau:

Theo Điều 130, Hiến pháp Việt Nam hiện hành, "Khi xét xử,
Thẩm phán và Hội thẩm độc lập và chỉ tuân theo pháp
luật."

Theo Điều 10, Tuyên ngôn Phổ quát về Nhân quyền, 1948: "<em>Ai
cũng có quyền, trên căn bản hoàn toàn bình đẳng, được một
toà án độc lập và vô tư xét xử một cách công khai và công
bằng để phán xử về những quyền lợi và nghĩa vụ của
mình, hay về những tội trạng hình sự mà mình bị cáo
buộc.</em>"

Theo Khoản 1, Điều 14, Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân
sự & Chính trị, 1966, mà Việt Nam đã gia nhập và do đó có
nghĩa vụ thực hiện: "<em>Mọi người đều bình đẳng
trước các toà án và cơ quan tài phán. Mọi người đều có
quyền được xét xử công bằng và công khai bởi một toà án
có thẩm quyền, độc lập, không thiên vị và được lập ra
trên cơ sở pháp luật...</em>"

<strong>Tuyên ngôn của chúng ta, những người yêu chuộng lẽ
phải, không chỉ nhắc nhở, mà còn khuyến khích cơ quan xét
xử hãy can đảm và thực hiện đúng vai trò quan tòa của mình,
một cách độc lập và khách quan nhất có thể, trong việc phân
định đâu là công lý.</strong>

Và vì thế, chúng ta ký tên vào bản tuyên ngôn này.

Chúng ta hiểu rằng, sự hưởng ứng dù chỉ bằng một chữ
ký, cũng có thể góp phần đáng kể để tạo nên một danh
sách hàng vạn chữ ký nhằm làm mạnh mẽ thêm tinh thần của
Đoàn Văn Vươn.

Chúng ta hiểu rằng, sự hưởng ứng dù chỉ bằng một chữ
ký, cũng có thể góp phần làm cho bóng tối khiếp sợ, và lùi
bước trước sự lan tỏa của ánh sáng.

Chúng ta hiểu rằng, mỗi chữ ký của chúng ta, sẽ góp phần
làm lay động những người bàng quan, và từ chỗ bàng quan, họ
trở thành những chiến hữu.

Chúng ta hiểu rằng, mỗi chữ ký của chúng ta, sẽ góp phần
tạo nên sức mạnh lớn lao của lẽ phải, để làm bừng lên
ánh sáng công lý cho Đoàn Văn Vươn.

Đồng ký tên khởi xướng cho tuyên ngôn này:

Nhóm sinh viên Luật, TP. HCM:

1. <strong>Nguyễn Trang Nhung</strong>, Sinh viên Luật, ĐH Luật TP.
Hồ Chí Minh, lớp 4B Văn bằng 2 Chính quy, niên khóa 2011-2014

Quote yêu thích: "<em>Ngay cả khi bạn không làm chính trị, chính
trị sẽ đến với bạn.</em>" (Aung San Suu Kyi)

2. <strong>Bùi Quang Viễn</strong>, Sinh viên Luật, ĐH Luật TP. Hồ
Chí Minh, lớp 3B Văn bằng 2 Chính quy, niên khóa 2010-2013

Quote yêu thích: "<em>Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là
những người tốt không làm gì cả.</em>" (Edmond Burke)

3. <strong>Phạm Lê Vương Các</strong>, Sinh viên Luật, ĐH Luật
TP. Hồ Chí Minh, lớp AUF35 Văn bằng 1 Chính quy, niên khóa
2010-2014

Quote yêu thích: "<em>Hạnh phúc trong tầm tay là biết chủ động
dấn thân lựa chọn những khó khổ cho mình.</em>" (Phạm Lê
Vương Các)

Sài Gòn, 31/3/2013

_________________________


<em><strong>Hãy để tuyên ngôn này được truyền đi và tiếp
sức! Và hãy hi vọng rằng nó sẽ tạo nên một làn sóng
hưởng ứng mạnh mẽ để triệu gọi công lý trở
về.</strong></em>

Trang ký tên tại:
https://docs.google.com/forms/d/150-ETuWFhltmVwg4l5v7vAku8tq54_vA6bH_4VauzLw/viewform

Danh sách ký tên được cập nhật lập tức tại:
https://docs.google.com/spreadsheet/ccc?key=0Ag9Hx35xPjoEdElIRDZEZVQ0YndveXFTZ0VmWHlEVGc

Liên hệ với nhóm khởi xướng qua:
tuyenngondvv@gmail.com

___________________________

<h2>DECLARATION: JUSTICE FOR DOAN VAN VUON</h2>

Whereas, in the legal case of Doan Van Vuon (name in Vietnamese: Đoàn Văn
Vươn), the local authority of Tien Lang (Tiên Lãng) district, Hai Phong
(Hải Phòng) has committed a great many wrongdoings in performing
"official duty", violating the principle of "rule of law", acting
against the interests of the people;

Whereas, the charge against Doan Van Vuon and his relatives with "murder of
persons being on public duties" as stipulated by Point D, Clause 1, Article
93, and "resisting persons in the performance of their official duties"
as stipulated by Point D, Clause 2, Article 257, the Penal Code of Vietnam,
is wrongful, because this charge violates the requirements of the lawfulness
of official duties;

Whereas, the resistance by Doan Van Vuon and his relatives, which is based on
his right to self-defense and to protect his family's long-acquired
property, came as the result of wrongful "official duty";

Whereas, the magistrate's court in the coming April may not ensure
objectivity, because the indictment has already failed to fully describe the
case or to clarify evidence and principles as to verify truth regarding the
case, and because of many other shortcomings;

We, those who are fully conscious of the above-mentioned issues, make this
Declaration of Justice for Doan Van Vuon, with the purpose of warning the
tribunal – the People's Court of Hai Phong City – to judge rightly and
to observe the principles of trial under national and international laws and
other codes of conduct.

This goes particularly as follows:

Under Article 30 of the current Vietnamese Constitution, "During trials,
judges and people's assessors are independent and subject only to the
law."

Under Article 10, "Everyone is entitled in full equality to a fair and
public hearing by an independent and impartial tribunal, in the determination
of his rights and obligations and of any criminal charge against him."

Under Clause 1, Article 14, the 1996 International Covenant on Civil and
Political Rights, which Vietnam is a signatory and thus is obliged to
implement, "All persons shall be equal before the courts and tribunals.
(…) Everyone shall be entitled to a fair and public hearing by a competent,
independent and impartial tribunal established by law."

This Declaration of us, who are reason-loving, does not just warn but also
encourage the tribunal to be courageous and to rightly implement its function
of the judge, in the most possibly independent and objective way, to do
justice.

And for these reasons, we sign on this Declaration.

We are aware that the support, even in the form of a signature only, can make
substantial contribution to creating a list of thousands of signatures, thus
uplifts Doan Van Vuon.

We are aware that the support, even in the form of a signature only, can help
intimidate the dark into yielding to the light.

We are aware that each signature of us can help to stir the apathetic, and
they will turn from apathy to sympathy to become our friends.

We are aware that each signature of us can contribute to the enormous power
of the common sense, thus ignites the light of justice for Doan Van Vuon.

<em>English version by Doan Trang</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/tuyen-ngon-cong-ly-cho-doan-van-vuon),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<em><strong>"Mặt trời trong tôi lặn để bình minh lại đến…
My sun sets to rise again" - Robert Browning</strong></em>

Kính thưa Quý Vị

Dù chỉ mới nhận được 15 câu hỏi "chất vấn" của Quý
Vị qua báo chí, tôi cũng xin phản hồi sớm vì sự mong đợi
của rất nhiều đọc giả; cũng như để tỏ lòng tôn kính
với "1,000 (?) đồng nghiệp" của tôi. Tôi cũng đã từng
làm một nhà đầu tư dự án BDS (real estate developer) ở tận
xứ Mỹ xa xôi vào cuối thập niên 1970's. Sau 7 năm huy hoàng
với lợi nhuận, tôi và các đối tác đã trắng tay trả lại
mọi vốn và lời trong dự án lớn ở Arizona vào năm 1982. Do
đó, tôi khá đồng cảm với trải nghiệm "của thiên trả
địa" hiện tại của Quý Vị.

Tôi không quen bị "chất vấn", không phải là một cậu học
trò phải thi trắc nghiệm, cũng không có "quyền lợi" hay
"nghĩa vụ" gì trong tình huống này, nên xin phép được trả
lời các bậc đàn anh theo phong cách của mình. Vả lại, những
chi tiết nhỏ nhặt của 15 câu hỏi đã được "trả lời"
qua các bài viết của tôi trong vài năm qua (còn lưu lại tại
www.gocnhinalan.com). Thêm vào đó, nhiều BCA (bạn của Alan) cũng
đã ra công sức phản biện qua các lời bình trên trang web này
và các mạng truyền thông khác. Quý Vị tự tìm tòi nhé.


<h2>Cốt lõi của vấn đề</h2>
Một khuynh hướng chung khi tìm giải pháp cho vấn nạn BDS hiện
nay của Việt Nam là đóng khung bài toán trong các công thức tài
chánh. Vài doanh nghiệp BDS nhờ tôi tư vấn tìm vốn vì họ nói
không thể tiếp cận được các nguồn tài trợ. Câu trả lời
của tôi là vấn đề BDS thuộc <strong>chuyện thị
trường</strong>.

Vốn trong dân tại Việt Nam được các nhà chuyên gia nước
ngoài ước tính vào khoảng 60 tỷ US dollars; và vốn từ Việt
kiều và các nhà đầu tư ngoại có thể lên thêm khoảng 20 tỷ
(các số liệu này có thể sai nhưng chúng ta sẽ không bao giờ
tìm được một thống kê chính xác và chính thống về các con
số nhậy cảm ở Việt Nam). Tuy nhiên, dù với con số nào, số
tiền này cũng thừa đủ để giải quyết mọi hàng BDS tồn
kho.

Trên góc cạnh thị trường, khi người bán <em>đáp ứng được
nhu cầu người mua</em> về sản phẩm và dịch vụ (gồm nhiều
yếu tố, nhưng quan trọng nhất là giá cả và chất lượng)
thì giao dịch xẩy ra. Do đó, câu hỏi cốt lõi là những BDS mà
quý vị đã và đang sản xuất có mức giá và chất lượng theo
đúng nhu cầu của người tiêu dùng chưa? Theo tôi biết, nhu
cầu về phân khúc nhà cho người thu nhập thấp rất cao; nhưng
sản phẩm gần như quá ít. Trong khi đó, nguồn cung cầu tại
phân khúc nhà cao cấp lại mất cân bằng và lượng tồn kho có
thể phải mất 10 năm mới tiêu thụ hết.

Tóm lại, khủng hoảng BDS hiện nay là một tính toán sai lầm
của nhà sản xuất BDS về giá cả và loại hàng.

<h2>Giá thành quá cao?</h2>

Nhiều người trong Quý Vị biện bạch là giá BDS cao ngất trời
vì giá đất, giá nguyên vật liệu, chi phí hành chánh và bôi
trơn… quá cao. Thật tình, lý giải này chỉ chứng tỏ tính
chất làm ăn thiếu hiệu quả vì không biết những tính toán
căn bản về đầu tư cho dự án; cũng như cho thấy yếu kém
của các quyết định bầy đàn và chụp giựt.

Nhưng đôi khi, tình thế ngoại vi cũng có thể làm sai trật
mọi tính toán. Chẳng hạn khi tôi bắt đầu dự án Arizona nói
trên vào 1979, chúng tôi đã không ngờ là lãi suất lên đến
16-18% mỗi năm khi hoàn tất, thay vì 8-9% như dự tính. Giá nhà
vẫn hợp lý, nhưng phần lớn người Mỹ mua nhà bằng tín
dụng, nên dự án phải phá sản. Dù không phải lỗi của chủ
quan, nhưng chúng tôi hiểu rõ luật chơi của thị trường và
cúi đầu chấp nhận.

Người mua nhà, hay ngay cả vợ con bạn bè của Quý Vị, thật
sự không quan tâm đến lý do tại sao giá nhà lại cao hay thấp
thế này? Vừa mua thuận bán thôi.

<h2>Một chút lịch sử</h2>

Dĩ nhiên, tất cả bàn luận trên đây dựa trên quy luật thị
trường. Nhiều bạn sẽ nói là nền kinh tế chúng ta có
"định hướng xã hội" nên chánh phủ phải nhẩy vào can
thiệp hay cứu trợ khi "con cái" gặp hoạn nạn.

Chắc Quý Vị còn nhớ, có khi giá nhà đất lên cao cả mấy
trăm phần trăm mỗi năm vào thập kỷ 1995-2006, không ai kiến
nghị chánh phủ phải can thiệp để cứu người tiêu dùng
bằng cách ngăn chận mọi sự tăng giá (nhiều khi phi pháp). Các
nhà sản xuất BDS quên mất "định hướng xã hội" của
Viêt Nam và ủng hộ triệt để nguyên lý thị trường.

Bây giờ, vào nửa hiệp sau của trận bóng, các cầu thủ lại
yêu cầu trọng tài áp dụng một luật chơi mới? Tính bất
nhất này làm mọi biện luận của Quý Vị trở nên ngây ngô
cùng ngạo mạn.

<h2>Hệ quả khi bong bóng BDS nổ </h2>

Trước hết, khi nói về hệ quả, tôi xin mọi người ghi nhận
công trạng của những nhà đầu cơ BDS trong việc tạo ra khủng
hoảng hiện nay. Tất cả những suy thoái, trì trệ và việc kém
hiệu quả trong các đầu tư để công nghiệp hóa hay gia tăng
sản lượng nông, hải, sản… đều có thể truy nguồn đến
những bong bóng tài chánh như BDS, chứng khoán và ngân hàng. Khi
dòng tiền tấp nập chảy về lãnh vực này để hưởng lợi
nhuận dễ dàng và nhanh chóng, chúng ta đã hy sinh những đầu
tư xã hội cần thiết và dài hạn như y tế, giáo dục, công
nghệ cao, nông nghiệp… Tai hại của sự lãng phí và tham ô
trong việc sử dụng tài lực quốc gia này sẽ làm cả dân tộc
trả giá trong nhiều thập kỷ sắp đến.

Nếu nhìn từ định hướng CNXH, các doanh nhân và quan chức có
liên hệ đến việc đầu cơ, thao túng và lèo lái dòng tiền
đầu tư… để thổi phồng các bong bóng tài sản đều có
thể bị kết tội dưới nhiều luật lệ. Hú hồn. May mà Quý
Vị còn chữ "kinh tế thị trường" để mà núp bóng.

Ngoài ra, về các hệ quả tương lai khi bong bóng BDS nổ, Quý
vị đã tự đặt cho mình một vị trí quá quan trọng trong nền
kinh tế chung. Dĩ nhiên có thể hơn 50% các doanh nghiệp kinh doanh
BDS và vật liệu xây dựng cũng như 50% các ngân hàng nhỏ yếu
sẽ chết vì nợ xấu… nhưng tôi chắc chắn là "không có
Mợ thì chợ vẫn đông". Thực ra, những doanh nghiệp, ngân
hàng… này cũng đã chết lâm sàng rồi. Họ kéo dài hơi thở
để đợi chút oxygen từ tiền thuế và phí của người dân.
Hiện tại, họ không đóng góp chút gì cho sản lượng quốc gia
trong khi tiếm dụng một phần nguồn lực không nhỏ.

Về các doanh nghiệp sản xuất vật liệu xây dựng, một số
lớn đã ngất ngư vì không thể cạnh tranh với sản phẩm của
Trung Quốc, Thái Lan… tại sân nhà hay sân người. Đổ lỗi cho
tình hình BDS chỉ là một thủ thuật phát sinh từ thói quen
lười biếng.

Con ngáo ộp thứ hai Quý Vị đem ra hù dọa là con số vài chục
ngàn trong số 53 triệu công nhân toàn quốc (với tỷ lệ thất
nghiệp khoảng 2.2% theo thống kê nhà nước) sẽ bị ảnh
hưởng khi bong bóng BDS nổ tung. Nếu nền kinh tế chúng ta phát
triển bền vững và bài bản, sự tạo ra việc làm cho các công
nhân này chỉ là chuyện nhỏ.

Con ngáo ộp thứ ba của Quý vị là các người dân bỏ tiền
trong các ngân hàng sẽ chịu mất mát khi vài ngân hàng đóng
cửa. Theo tôi hiểu, mỗi tài khoản hiện nay được bảo hiểm
đến 50 triệu VND và đang được NHNN đề xuất lên 100 triệu
VND (vì lạm phát nhiều năm qua). Tỷ lệ mất mát cho những tài
khoản trên 100 triệu VND tại các ngân hàng sẽ rất nhỏ; vì
các nhà đa triệu phú thường không ngu để mất tiền như Quý
Vị tiên đoán. Họ có nhiều giải pháp sáng tạo hơn Quý Vị
và nhà nước nhiều.

<h2>Những hệ quả tích cực</h2>

Trong bài "Thị trường sẽ cứu chúng ta" (www.gocnhinalan.com)
tôi đã ghi nhận 5 hệ quả tích cực hơn khi bong bóng BDS nổ.
Đó là số lượng vài trăm ngàn gia đình lần đầu sở hữu
một căn nhà vừa túi tiền, hiện tượng tâm lý "an cư lạc
nghiệp" tạo cú kích cầu tiêu dùng, gây lại niềm tin cho kinh
tế, loại bỏ các thành phần phi sản xuất yếu kém, tăng thu
ngân sách và thu hút đầu tư nội ngoại.

Trong đó, quan trọng nhất là việc tạo một tầng lớp trung
lưu mới, hết sức cần thiết cho mọi sự phát triển bền
vững. Nhìn qua các xã hội đã mở mang tại Âu Mỹ Nhật Úc,
tầng lớp trung lưu với những tài sản thâu góp được
thường là đầu tàu cho chiếc xe kinh tế. Họ tạo ra thị
trường tiêu dùng lớn nhất, họ đóng thuế nhiều nhất, họ
làm việc cần cù nhất, họ nợ nhiều nhất (tốt cho ngân hàng
và các ông chủ), họ có niềm tin cao nhất vào đất nước
…vì họ có quá nhiều thứ để mất. Một xã hội bất ổn
là khi phần lớn người dân không có gì để mất.

<h2>Hệ quả khi bong bóng không nổ</h2>

Tôi thì lại lo sợ về những hệ quả trái ngược nếu quyền
lực của Quý vị thành công và thuyết phục nhà nước bơm
tiền dân cứu Quý Vị và các ngân hàng yếu kém.

Trước hết, nền kinh tế zombies (xác chết biết đi) này sẽ
kéo dài ít nhất là một thập kỷ nữa.

Khi phải in tiền đủ để cứu trợ, nạn lạm phát sẽ bùng
nổ lại và tỷ giá VND sẽ rơi. Nhiều người đã quay qua Mỹ
quan sát về các gói cứu trợ ngân hàng tư và đề nghị NHNN
dùng giải pháp này cho Việt Nam. Một ghi chú nhỏ: chánh phủ
Mỹ cho các ngân hàng này vay vốn với lãi suất cực rẻ; nhưng
không cứu các doanh nghiệp hay giá BDS; và sau khi gây lại vốn
sở hữu bị mất trong cuộc khủng hoảng tài chánh 2008, hầu
hết các ngân hàng đã trả tiền lại cho chánh phủ. Giải pháp
này không thể thực hiện ở Việt Nam vì các ngân hàng thương
mại Việt không đủ uy tín, thương hiệu, tầm cỡ, tính minh
bạch hay khả năng quản trị để tiếp cận nguồn vốn nội
hay ngoại (vẫn rất dồi dào).

Chánh phủ hiện đã bội chi vì các vấn đề kinh tế xã hội
từ khủng hoảng và nguồn thu từ thuế và phí đang bị thu
hẹp đáng kể. Dùng những tài lực hiếm hoi để nuôi các
zombies phi sản xuất là kéo dài cuộc suy thoái cho các thành
phần khác trong nền kinh tế.

Nhưng tệ hại nhất là khi tung tiền cứu nguy cho "bồ nhà",
chánh phủ sẽ gởi một thông điệp bào mòn mọi niềm tin còn
sót lại của các nhà đầu tư trong và ngoài nước. Đó là:
"mọi sai phạm lầm lẫn sẽ được che đậy và bảo vệ; và
các quy luật của thị trường có quyền đi "nghỉ mát" khi
quyền lợi của các nhóm lợi ích bị xâm phạm".


<h2>Những giải pháp sáng tạo</h2>
Sau cùng, nếu con phượng hoàng có thể bay lên từ đống tro
tàn thì các zombies cũng có thể tái tạo lại một đời sống
mới. Trong nền kinh tế trí thức toàn cầu này, sáng tạo vẫn
là một điều kiện tiên quyết cho mọi doanh nghiệp.

Tôi không kinh doanh BDS từ năm 1982, nên tôi không dám "múa rìu
qua mắt thợ". Nhưng tôi nhận thấy có những đại gia
"thật lớn" của BDS đã phát triển mạnh trong khủng hoàng
này. Bầu Đức của HAGL chọn giải pháp "xuất ngoại" khi
bán tháo BDS tại Việt Nam và đem tiền đổ vào Lào và Myanmar.
Ngài Vượng của Vincom đạt được danh tỷ phú đô la với
phân khúc trung tâm thương mại cao cấp trong thời bão táp. Mr.
Quang của Nam Long thì thành công với vốn ngoại và mô hình
EHome cho phân khúc trung lưu. Các trường hợp phát triển như anh
Thìn Đất Xanh hay anh Đực Đất Lành là những thí dụ khác.

Trong lãnh vực vật liệu xây dựng, sản phẩm nhà tiền chế
theo dây chuyền hay các vật liệu từ công nghệ cao và xanh đã
biến nhiều doanh nhân thế giới thành tỷ phú. Trí tuệ Việt
chắc chắn phải có rất nhiều… Ngô Bảo Châu… trong ngành
BDS. Đây là tương lai của BDS Việt trong mong đợi của mọi
người; không phải hình ảnh của các zombies níu kéo vào dây
trợ sinh trên giường bệnh.

<h2>Thay cho lời kết</h2>

Tôi thực sự khâm phục khả năng lobby của Hiệp Hội BDS và
các thành viên. Tạo được một bong bóng khiến giá trị BDS
lên đến 25 lần thu nhập trung bình của người dân là một
thành tích đáng ghi vào kỷ lục Guinness. Tôi cũng tiên đoán là
chánh phủ rồi cũng sẽ tung nhiều gói cứu trợ BDS mặc cho
sự can gián của nhiều chuyên gia và đa số người dân. So với
Quý Vị, tiếng nói của chúng tôi không đủ trọng lượng để
chánh phủ lưu tâm.

Do đó, cuộc tranh cãi nên dừng lại ở đây để những người
dân chưa có nhà không nên kỳ vọng vào một phép lạ trong
tương lai gần.

Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn mang nhiều hy vọng. Có thể một
lúc nào đó, những tinh hoa của đất Việt sẽ quên đi quyền
lợi cá nhân của mình và gia đình… để san sẻ lại cho các
người dân kém may mắn hơn. Không phải để làm từ thiện, mà
nhận trách nhiệm rộng lớn hơn với cộng đồng, và với thế
đứng của Việt Nam trên thương trường quốc tế. Để doanh
nhân Việt được tự hào với tư duy sáng tạo cởi mở và
khả năng vượt khó bền bỉ. Để thế hệ sau còn có chút
niềm tin và lực đẩy khi họ phải ra biển lớn cạnh tranh.

Riêng đối với những vị đã mất mát tài sản vì sai phạm
đầu tư, tôi xin chia sẻ nơi đây câu thơ của tiền nhân mà
tôi tự an ủi mình sau khi ký giấy trao lại cho ngân hàng toàn
bộ dự án Arizona và ra đi với bàn tay trắng," Thế Chiến
Quốc, thế Xuân Thu… Gặp thời thế thế thì phải thế". Dù
sao, chỉ 3 năm sau đó, tôi lại kiếm được nhiều tiền hơn
trong một mô hình kinh doanh khác.

Mong Quý vị mọi điều may mắn và mong tinh thần "kẻ sĩ"
mãi cháy sáng trong cuộc đời Quý vị.

Thân ái,
Alan Phan

<strong>Tham khảo:</strong> Các bài về BDS từ trang 185 của cuốn
sách "Đi Tìm Niềm Tin Thời Internet" của Alan Phan do nhà sách
Thái Hà xuất bản (2012). Và các bài về BDS trên web site
www.gocnhinalan.com.

Những ảnh hưởng tích cực sau đây sẽ quay về giúp nền kinh
tế tiến về một định hướng bền vững hơn.

1. Khi đa số người dân sở hữu một căn nhà, tầm nhìn và
niềm tin của họ vào tương lai vững vàng hơn. Bây giờ họ có
một tài sản gì để mất; do đó, sự đóng góp của họ vào
nền kinh tế sẽ năng động và tích cực.

2. Niềm tin này mới là "gói kích cầu" quan trọng hơn cả
cho thị trường tiêu dùng và nó sẽ kích hoạt các cơ sở công
nghiệp cũng như nông nghiệp gia tăng sản xuất, giảm lượng
tồn kho và cải thiện năng suất lao động để cạnh tranh. Nên
nhớ là tiền dự trữ trong dân nhiều gấp 3 lần tiền dự
trữ của chánh phủ;

3. Khi các zombies (xác chết biết đi) bị loại bỏ khỏi hệ
thống ngân hàng và thị trường chứng khoán, những định chế
sống sót sẽ mạnh hơn nhờ thị phần gia tăng; sẽ chăm chú
hơn vào ngành nghề cốt lõi (sau bài học đầu tư đa ngành) và
lo trau luyện những kỹ năng cần cho sự cạnh tranh dài hạn;

4. Lạm phát hay tỷ giá sẽ không tăng tốc lâu dài, vì chánh
phủ không cần in tiền thêm để cứu ai (một thông điệp rất
rõ cho các DNNN) và ngân sách sẽ bội thu nhờ thuế phí tăng thu
từ sự tăng trưởng GDP; cũng như nguồn ngoại tệ sẽ dồi
dào hơn với sinh lực mới của khu vực xuất khẩu;

5. Khi kinh tế vĩ mô ổn định và khi luật thị trường thay
thế luật "hành dân", niềm tin quay lại với các nhà đầu
tư quốc tế và kiều hối. Kênh ngoại tệ này sẽ thâu ngắn
sự hồi phục và giúp chúng ta một lợi thế cạnh tranh mới.





***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/alan-phan-thu-goi-hiep-hoi-bat-dong-san),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<em>"Tôi yêu tiếng nước tôi
"Từ khi mới ra đời
"Mẹ hiền ru những câu xa vời
"À ơi..."</em>

Bà ngoại sinh mẹ tại nhà Bảo Sanh Ngô Liên đường Trần Quang
Khải, Tân Định. Sau này mỗi lần có dịp dẫn mẹ và cậu Hai
đi ngang nhà bảo sanh ngoại thường chỉ tay vào tòa nhà cho
biết "Má sanh hai đứa trong nàỵ" Cụ của con, mẹ chồng
của ngoại, đưa ngoại vào nhà sanh khi ngoại chuyển bụng. Ông
ngoại chỉ xuất hiện sau khi mẹ đã được cắt rốn, tắm
rửa sạch sẽ, bọc tả áo thơm tho. Ông ngoại mặc quân phục
thẳng nếp, mang giầy nhà binh cồm cộp vào thăm mới biết vợ
mình sinh con gái và đặt tên cho mẹ.

Ngày còn bé mỗi lần đi ngang nhà Bảo sanh Ngô Liên mẹ
thường thả hồn dệt mộng khi lớn lên mẹ sẽ lấy chồng,
sẽ vào nhà bảo sanh sinh con, và sau khi "đi biển mồ côi một
mình" sẽ có một ông mặc quân phục oai vệ tươi cười
bước vào ngắm nghía tác phẩm của hai người. Không có trí
tưởng tượng dồi dào phong phú nào báo cho con bé hay mơ mộng
hão huyền biết rằng mẹ sẽ sinh con bên kia bờ đại dương
tại nhà thương Kaiser ở Hayward, California. Rằng bố không đợi
đến lúc con sạch sẽ thơm tho mới xuất hiện mà đích thân
đưa mẹ vô nhập viện theo ngày giờ đã định sẵn với bác
sĩ để "thúc" con ra đời. Rằng bố ở lại chia xẻ với
mẹ từng nỗi nhọc nhằn hơn hai mươi tiếng đồng hồ, và là
người được chiêm ngưỡng dung nhan như mèo ướt của con
trước cả mẹ. Trong chín tháng cưu mang con mẹ vẫn hằng mong
con "xí được" cái mũi cao Tây phương của bố, ngờ đâu
đến lúc con chào đời bố lại phải thông tin cho mẹ biết
"Thúy này, nó hưởng cái mũi (tẹt dí) của em!"

Trí mơ mộng trẻ thơ của mẹ từ ngày còn bé cũng đã khẳng
định sẵn rằng tất cả những gì mẹ được đón nhận thời
thơ ấu sẽ được lập lại cho con của mẹ một cách nguyên
thủy trọn vẹn: tình thương bao la, sự giáo huấn nghiêm nhặt,
lời ru ngọt ngào, tiếng nói thiết tha... Mẹ ôm chặt con vào
lòng cất tiếng sẽ ru:

<em>"Ù ơ ví dầu cầu ván đóng đinh
"Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
"Khó đi mẹ dẫn con đi
"Con đi trường học, mẹ đi trường đời"</em>

Con có hiểu không mà con cứ cựa quậy cái đầu bé xíu chỉ
bằng nắm tay còn móp mép các góc cạnh vào ngực mẹ, dụi
dụi có vẻ rất bằng lòng. Con lớn lên trong sự nuôi dạy
chăm sóc của ngoại và bố mẹ. Tiếng Việt, tiếng Anh, ngôn
ngữ nào cũng súc tích từ ngữ yêu thương, cũng dồi dào cách
tỏ tình trìu mến. Khi mẹ ôm con ngồi cạnh ngoại mình sử
dụng tiếng Việt. Con bập bẹ kêu "Bà Wại", biết trả
lời "Mẹ đi làm" khi ai hỏi mẹ đâu, biết chỉ tay vào
đèn Noel sáng lóng lánh trước nhà kêu "bong bóng". Khi bố
mẹ âu yếm con mình dùng tiếng Anh. Con hát thuộc lòng bài "I
love you, you love me" của chú khủng long Barney cho bố mẹ nghe.
Năm con lên năm mẹ dẫn con đến trường Pioneer Elementary vào
học lớp mẫu giáo. Năm con lên sáu mẹ đưa con đến trường
Hòa Bình nhập lớp vỡ lòng Viêt ngữ.

Ngày đầu tiên đến trường Hòa Bình con mặc áo đầm đẹp,
mang vớ dài trắng, diện giầy "kẻng", tung tăng theo mẹ vào
lớp. Sau buổi họp phụ huynh đến lớp đón con mẹ sửng sốt
nghe thầy hiệu phó mách: "Này, con bé của chị hay khóc nhè
đấy nhé!" Con đi trường Mỹ còn nhỏ tuổi hơn mà con có
khóc nhè đâu! Hóa ra trong lớp chỉ có mình con mang hai dòng
máu, hai di sản ngôn ngữ và văn hóa trong người. Tất cả các
em khác đều có cha mẹ người Việt nên từ bé chỉ sử dụng
duy nhất tiếng Việt ở nhà. Phần con chỉ biết trả lời
"Con tên gì, mấy tuổi" nhưng đến các câu hỏi khác con
lúng túng, hãi sợ, rồi oà khóc một cách ngon lành giữa lớp!

Bố mẹ xin phép nhà trường cho bố vào lớp ngồi cùng để
"hỗ trợ tinh thần" con. Trong xã hội Mỹ bố tài giỏi hơn
người nhưng vào lớp Mẫu giáo Việt ngữ bố vất vả hơn ai.
Bố lúng túng nhồi nhết tấm thân hộ pháp của mình vào bộ
bàn ghế nhỏ xíu đóng cho các em năm sáu tuổi. Bố cố gắng
nhồi nhét các nguyên âm, phụ âm Việt ngữ trúc trắc xa lạ
vào trí nhớ đã bảo hòa, phùng mang trợn mắt đọc 'a, e, ê,
o, ô, ơ ... sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng" cùng với con. Về
nhà ôn bài con giúp bố đánh vần "bờ e be, bờ ê bê". Con
cười giọng đọc ngọng nga ngọng nghịu của bố nên cảm
thấy mình "chì" hơn bố nhiều. Bố con hủ hỉ cùng nhau
"dồi mài kinh sử" suốt năm cho đến ngày lễ mãn khóa. Con
nghe đọc tên mình thì te te bước lên sân khấu đứng thộn
mặt ra cùng với các bạn. Thầy hiệu trưởng, cha xứ, quí vị
đại diện cộng đoàn đọc những bài diễn văn hoa mỹ nhắc
nhở các em học sinh phải luôn cố gắng duy trì ngôn ngữ
nước nhà, bảo tồn văn hóa dân tộc, tiếp nối lịch sử
bốn ngàn năm văn hiến... để đừng thẹn mặt giòng giống
Lạc Hồng. Con nghe tai này chạy tọt sang tai kia, cứ đứng
đực ra như ông phỗng đá trên diễn đàn. Đến lúc nhà
trường xướng danh con lãnh phần thưởng hạng nhất lớp mẫu
giáo cả bố mẹ lẫn ngoại đều sửng sốt không ngờ! Trên
đường về bố mẹ hết lời khen ngợi con yêu của bố mẹ
được đứng đầu lớp. Con trố mắt ngỡ ngàng: "Ủa, thế
à?" May mà cô giáo không nghe được chứ nếu không chắc
phần thưởng sẽ bị cúp mất đấy con ạ!

Từ số vốn "ba, be, bi" khiêm nhượng con tập tễnh bước
lên lớp một. Số học sinh quá đông không đủ chỗ ngồi nên
"học sinh danh dự" là bố phải rút lui. Có được lối
thoát đường đường chính chính bố thở phào nhẹ nhỏm! Mỗi
chủ nhật con một mình thui thủi vào lớp. Mẹ biết con ước
gì được ngủ nướng buổi sáng Chủ nhật, được xem Tivi
trả thù suốt trong tuần bị cấm đoán, không phải dậy sớm
tắm rửa ăn uống, chuẩn bị sách vở, ôn bài để đến
trường... Con biết thân biết phận rằng từ mười hai giờ
trưa đến ba giờ chiều ngày chủ nhật là giờ phút "bất
khả xâm phạm". Được ai mời sinh nhật, họp mặt, hòa nhạc
con đều phải từ chối hoặc xin phép đến muộn sau giờ học.
Con uất ức vì "bị mất quyền công dân" nên rền rỉ đòi
ngoại đi theo ngồi với con, cho con cầm tay ngoại mân mê suốt
từ nhà đến trường để vơi bớt nỗi niềm đau khổ. Mẹ
thương tình treo mồi lơ lửng dụ khị khi tan lớp cho con đi
nhà sách Borders xem sách uống trà, đi Petco mua cá về nuôi, thu
xếp với chú Anthony cho con ghé nhà cu Mark chơi để an ủi phần
nào cực hình ngày chủ nhật.

Tiếng Anh con ngày càng thông thạo lưu loát còn ngược lại
ngôn ngữ Việt ngày càng trở nên bí hiểm hơn đối với con.
Con đánh vần ra rả một cách máy móc nhưng bắt đầu chắp
nối vần Anh vào vần Việt:

<em>"Ba đi ra đi vô
"Đo đự vì xa nhà..."</em>

làm ngoại cũng phải bật cười ngán ngẩm cho "con Mỹ con"
của bố mẹ. Ngày xưa khi học nói tiếng Anh mẹ nêm đủ cả
các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng vào cho đậm đà gia vị.
Còn con bây giờ đọc tiếng Việt thì quẳng tuốt các dấu đi
cho đời thêm đơn giản. Con nghe ngoại và mẹ nói chuyện khi
hiểu không khi không, mà hình như tầm hiểu biết của con có
một sự tính toán chọn lựa rất khôn ngoan. Khi nào sai bảo
việc gì thì luôn luôn: "Con không hiểu", "Con không
biết", nhưng nếu ngoại kể hôm nay đi chợ mua được quà
bánh gì thì lập tức "Á, cho con ăn với!". Con bắt đầu vá
víu những lổ thủng trong tiếng Việt nghèo nàn của mình bằng
cách dặm thêm tiếng Anh khi nói chuyện với ngoại, vì: "Bây
giờ ngoại đã là công dân Mỹ rồi, ngoại phải nói tiếng Anh
mới được!" Trong nhà bắt đầu có lối giao tiếp mới nửa
nạc nửa mỡ, hỏi bằng tiếng Việt nhưng được trả lời
bằng tiếng Anh. Dầu gì thì những mẫu đối thoại "Mỹ
Việt đề huề" này cũng giúp cho bố đỡ phần lạc lõng:
chỉ cần chú ý theo dõi năm mươi phần trăm câu chuyện bằng
tiếng Anh từ "phe ta" bố cũng có thể tự suy đoán ra gần
hết mọi chuyện, chứ nếu mẹ con bà cháu mình chỉ đấu toàn
tiếng Việt với nhau thì hóa ra bố lại bị bỏ rơi hoàn toàn.
Ba người đánh một, chẳng chột cũng què mà, cũng tội nghiệp
cho bố chứ.

Ấy vậy mà cuối năm lớp một con vẫn được lãnh phần
thưỏng hạng nhì, vượt hẳn sự mong ước của mẹ. Khi gọi
các học sinh ưu tú lên lãnh thưởng thầy Uyển chơi một màn
phỏng vấn đột suất trên sân khấu. Cu cậu hạng nhất trong
lớp con được thầy ban cho câu hỏi:
<em>
- Hôm nay em mặc áo màu gì, quần mầu gỉ?</em>

Cu cậu trả lời ngon lành:

<em>- Em mặc ắo màu trắng, quần màu xanh nước biển.</em>

Mẹ ngồi dưới này mà tim đập bộp bộp. Con của mẹ giỏi
đánh vần như vẹt chứ nói chuyện tiếng Việt còn "mỏi
tay" quá mà, làm gì nặn ra nổi một câu trả lời đàng hoàng
gẫy gọn. May sao đến phiên con có lẽ thầy biết tỏng "con
Mỹ con" ăn nói còn lúng ba lúng búng nên nhẹ tay cho một câu
"cứu bồ":
Trong lớp mình có học từ ngữ "cười ha hả", em thử diễn
tả cười ha hả là như thế nào cho mọi người biết.

Ui chao, lại một phiên hú hồn thoát nạn!

Làm sao giúp cho cóc của mẹ mở miệng được nhỉ? Ngày xưa
mẹ học tiếng Việt tự nhiên dễ dàng như ăn cơm, uống
nước, hít thở khí trời, như con mẹ học tiếng Anh trên đất
Mỹ ngày nay. Ừ phải đấy, con bé sinh tại nhà bảo sinh Ngô
Liên được nuôi nấng dạy dỗ trên đất Việt, nơi mọi
người thấm nhuần "mẹ hiền ru những câu xa vời" từ tấm
bé. Còn con bé sinh tại nhà thương Kaiser không hề biết đến
một quốc gia nhỏ hình cong chữ S bên kia bờ Thái bình dương,
nơi mọi người sử dụng một thứ tiếng nói thanh thoát trầm
bỗng như nhã nhạc du dương. Con vất vả lúng túng học tiếng
Việt trên đất Mỹ cũng như mẹ bị vướng vấp khi học
tiếng Anh trên đất Việt, cố cong mồm cong lưỡi phát âm
những từ ngữ xa lạ của một dân tộc mà mình chưa hề diện
kiến.

Bao nhiêu năm xa gia đình sang xứ người lập nghiệp mẹ chắt
chiu dành dụm chẳng dám về thăm nhà. Nay thì mẹ long trọng
hứa sẽ đưa con về thăm quê cha đất tổ của mẹ cho con
biết cội nguồn. Con nghiêm nghị "chỉnh" mẹ rằng mẹ thì
"về thăm" Việt nam chứ con chỉ là "đi thăm" mà thôi.
Ngồi máy bay hơn hai mươi tiếng đồng hồ con háo hức bồn
chồn không hề chợp mắt, liên tục hỏi mẹ bao giờ đến
nơi, bao giờ mẹ cho con đi xem cây dừa. Bước xuống phi
trường con choáng váng với cái nóng nung người, hoa mắt nhìn
xe cộ điên đảo ngược xuôi. Con hoảng sợ bị bao nhiêu
người xúm lại vò đầu bẹo má, rộn rã hỏi thăm hàng tràng
tiếng Việt con chẳng hiểu đâu là đâu. Nửa đêm con mớ ngủ
bật dậy, đầu ướt đẫm mồ hôi, ôm ngoại khóc nức nở
"<em>Cho con về lại Union City đi, xứ sở này không phải của
con!"
</em>
Ấy vậy mà chỉ ít hôm sau con "nhập gia tùy tục" một cách
ngon lành. Sáng thức dậy dện nguyên "ba la ma" chễm chệ
bước sang vỉa hè thím Hai ngồi bệt xuống xơi phở. Trưa theo
anh Trứ chị Thúy An ra công viên đánh đu, tu sữa đậu nành
ướp đá, mút cà rem câỵ Chiều đến ngóng cậu Hai đi làm
về nhảy phóc lên xe Honda ôm lưng cho cậu chở đi một vòng.

Ngày nào mẹ cũng sốt ruột thăm dò xem "người Việt thầm
lặng" đã mở miệng chưa hay còn phải thì thào vào tai mẹ
bằng tiếng Anh nhờ thông dịch lại dùm. Thủy và Trang con dì
Thanh rất thích xúm xít chơi với con nhưng cứ than phiền với
mẹ:

<em>-Dì Thúy! Dì Thúy biểu nó nói tiếng Việt đi. Sao nó không
nói gì hết vậy?</em>

Mẹ bật cười:
<em>
- Nó đâu có biết nói đâu con!</em>

Ngày mợ Hai tuyên bố "sắp cãi lộn đưọc rồi đó em"
cũng là ngày mẹ con bà cháu chuẩn bị khăn gói ra về.

Sau mùa hè con lại trở lại đời sống Mỹ, xem Tivi, giao tiếp
với thầy cô bạn bè toàn bằng tiếng Anh. Về nhà con huyên
thuyên kể lại cho bố mẹ nghe những mẫu chuyện đầu cua tai
nheo xảy ra tại trường bằng tiếng Anh, nghe bố mẹ giảng bài
ở trường cho con cũng bằng tiếng Anh. Bao vốn liếng tiếng
Việt thu thập trong mùa hè trôi tuột đi như nước chảy lá
môn. Mỗi lần mẹ gọi về Việt nam thăm nhà cậu mợ Hai đều
bảo gọi con ra nói chuyện. Con vờ trùm chăn ngủ hay chui xuống
gầm bàn trốn chẳng chịu ra.

Mẹ phục lăn vợ chồng bác Bắc tập cho Việt Anh, Việt Mỹ
nói tiếng Việt rành rẽ đến độ hai bác giảng bài cho con
cũng bằng tiếng Việt rồi để cho các con mình tự chuyển sang
tiếng Anh viết vào vở nộp cho thầy cô. Đúng là không hổ
danh con của giảng sư Việt học tại đại học Berkeley! Ngày
con nghỉ học mẹ thu xếp với hai bác cho con ngồi xe điện theo
mẹ đi làm buổi sáng rồi thả con xuống trạm nơi có hai bác
đón sẵn để con chơi cả ngày với Việt Mỹ. Chiều về mẹ
đáp xe qua trạm gần nhà hai bác "bốc" con về. Ngồi trên xe
mẹ hớn hở hỏi con: <em>"Hôm nay con chơi với Việt Mỹ có
nói tiếng Việt nhiều không?"</em> Con trả lời tỉnh bơ:
<em>"Làm gì có. Tụi con nói tiếng Anh không à!"</em> Kỳ
vọng của mẹ lại tan vèo như mây khói!

Lên lớp hai Việt ngữ con càng vất vả chật vật với những
vần ngược trúc trắc trong sách. Mẹ cho con đọc đi đọc lại
bao lần vẫn sai. Mẹ bắt con viết đi viết lại bao lần vẫn
đầy lỗi. Con bực tức, chán nản, càu nhàu, cự nự, tìm đủ
cách sinh sự với mẹ mỗi lần hai mẹ con ôn bài. "Mẹ phải
ngồi sang bên này cho gần con, không được ngồi bên kia."...
"Mẹ đọc nhanh lên đi chứ, sao chậm như rùa bò vậy?"...
"Mẹ phải đợi con viết hết bài rồi mới được nhắc chữ
sai, không được nhắc ngay tại chỗ..." Con vùng vằng khi bị
sửa lỗi, luôn mang thầy con ra khống chế mẹ: "Mẹ không
biết, thầy con bảo phải viết là "tắt mắt" chứ không
phải là "thắc mắc", phải viết "ăm tằm" chứ không
phải "âm thầm" v.v.." Mỗi lần xem các bài viết trong lớp
của con mẹ đau lòng khi thấy những từ Việt đơn giản
được con "Mỹ hóa" một cách ngon lành: "thịt thà" biến
thành "tịt tà", "rau thơm" thì phết luôn thành
"rotung"! Những bài kiểm tra chính tả của con thật xứng
đáng được liệt vào những hiện tượng "only in America":

<em>"Vì cẳm nặn
"Chú bị căm
"Cô ăm tằm
"Chăm shock chú..."</em>

Con đi "vấn kế Khổng Minh" với dì Julia và được dì bày
vẽ phải kiên nhẫn thăm dò đưòng đi nước bước, đợi cho
hội đủ cả các yếu tố "thiên thời, địa lợi, nhân
hòa" thì hẵng chộp lấy thời cơ. Một hôm nhân mẹ vui
cười hớn hở vì con đạt điểm cao ở trường Mỹ con thỏ
thẻ xin mẹ cho con nghỉ học tiếng Việt. Đang tươi như hoa
mẹ bỗng sa sầm mặt lại, nghiêm nghị nhắc nhở cho con biết
rằng mẹ có thể cho phép con nghỉ học đàn, nghỉ học bơi,
nghỉ sinh hoạt hướng đạo, nhưng không bao gì mẹ cho phép con
bỏ học tiếng Việt! Mẹ lo con mẹ bị "mất gốc" nên
nhất định bắt ép con cho bằng được. Cô Cẩm ở Việt nam
đọc thư mẹ thở than liền sốt ruột viết sang: <em>"Nên
nhớ là con mày có đến hai cái "gốc" lận đấy, gốc Mỹ
của bố nó và gốc Việt nam của màỵ Đừng mắng nó mất
gốc mà tội nghiệp nó."</em> Bác sĩ Woo thì nghiêm giọng
cảnh cáo mẹ: <em>"Bà phải ép buộc nó ngay từ bây giờ mới
được. Bây giờ nó khóc lóc oán trách nhưng sau này nó sẽ
nhớ ơn bà. Cứ nhìn tấm gương tầy liếp của tôi đâỵ Bây
giờ tôi hối tiếc ngày xưa không chịu học tiếng Hoa thì đã
quá muộn rồi!"
</em>

Cuối năm lớp hai con không được lên lớp, phải ngồi lại
một năm nữa. Điều này mẹ cũng đoán trước qua những bài
kiểm, bài thi trong lớp, qua những thành tích "lôi tôi lếck
thếck", "ngốc ngếck ngờ ngệck"... của con. Cô Linh tiệm
bánh cũng đã căn dặn mẹ từ đầu: <em>"Cứ cho tụi nó vô
"ngồi" đi, "ngồi" hết năm này qua năm khác, "ngồi"
tới bao giờ "thấm" thiệt kỹ thì lên lớp khác. Học
trường Mỹ mười hai lớp chứ học trường Việt có sáu lớp
thôi, mỗi lớp "ngồi" hai ba năm đâu có sao!"</em> Ấy vậy
mà mẹ cũng xót xa thầm cho con của mẹ, sợ con ở lại lớp
xấu hổ, sợ con mang mặc cảm không nhá nỗi tiếng Việt nên
buông trôi mọi cố gắng. Phải chi mẹ là bà tiên có phép
nhiệm mầu, vung chiếc đũa thần trong giấc ngủ say nồng để
khi con bừng tỉnh dậy bỗng chốc thông làu lưu loát. Đã bốn
năm ì ạch con mẹ vẫn chưa "thoát nạn mù chữ". Đường
còn dài đăng đẳng, không biết con có đi đến đích được
không. Không biết mẹ còn củng cố ngôi vị "bà mẹ độc
tài" được bao lâu. Càng ngày con càng lớn, càng muốn tách
khỏi sự đặt để khống chế của mẹ. Mẹ không muốn con
sinh ra ghét bỏ tiếng Việt chỉ vì bị mẹ ép buộc quá mức,
để rồi sau này lớn lên con nhớ mãi không quên những ngày
chủ nhật hắc ám nặng nề. Ngày con còn bé mẹ đã từng mất
ăn mất ngủ vì những "vấn nạn trầm kha" như làm sao tập
cho con biết ngồi bô, biết bỏ tả, làm sao cho con bỏ bú tay...
Bây giờ nghĩ lại mẹ không khỏi buồn cười cho cái tật hay
lo vớ vẩn của mình. Nay thì mẹ canh cánh bên lòng không biết
làm sao cho "con tôi yêu tiếng nước tôi". Ước chi năm
mười năm sau nhìn lại ngày này mẹ được hãnh diện tự hào
cho "cô gái Việt" của mẹ và lại được dịp tự cười
cho cái tật hay lo của mình.

"Khó đi mẹ dẫn con đi,
"Con đi trường học, mẹ đi trường đời"

Gắng lên nhé con yêu của mẹ!



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130330/yeu-tieng-nuoc-toi), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="boxright320"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/thdt-leaves-solitary-confinement-cell-03292013160103.html/duythuc-305.jpg/image"
/><div class="textholder">Ông Trần Huỳnh Duy Thức, ảnh chụp
trước đây. Photo courtesy of danchimviet</div></div>
Ông Trần Văn Huỳnh, cha của ông Trần Huỳnh Duy Thức có
chuyến thăm con tại trại giam Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, hôm
Chủ nhật vừa rồi nói với chúng tôi:

"Trước đây là biệt giam, tức là ở một phòng một mình và
như thế là một ngày được ra ngòai hai lần, mỗi lần nửa
giờ. Nhưng vừa rồi chúng tôi cũng được biết là tình hình
đã thay đổi."

Về nguyên do của sự thay đổi này, ông Huỳnh nói tiếp, "là
do phản ứng của các anh em tù chính trị, trong đó có Việt
Khang và một bốn anh em khác, họ tuyệt thực để phản đối
việc này."

Ông Trần Huỳnh Duy Thức đã khuyên các bạn tù ngưng tuyệt
thực và đã nói chuyện với các người có trách nhiệm của
trại giam. Và Ông Trần văn Huỳnh nhận thấy trại giam đã
không còn biệt giam con ông nữa:

"Có tất cả là sáu anh em được họ cho ở trong một vòng
rào B40 chừng 100 mét vuông. Mỗi ngày được ra ngoài tám
tiếng, được họat động trao đổi với nhau, tập thể dục,
trồng cây hay giúp đỡ nhau nấu ăn."

Ông Trần văn Huỳnh cho hay:

"Sức khỏe của Thức tương đối tốt, còn về tinh thần thì
Thức lúc nào cũng vững tin về việc làm của mình."

Khi được hỏi là với tư cách là người thân của người tù
chính trị Trần Huỳnh Duy Thức, gia đình có gặp khó khăn gì
từ phía chính quyền VN không, ông Huỳnh cho biết,

"Cho tới giờ này tôi không gặp áp lực nào cả từ phía an
ninh của Thành phố hay của cấp trên nữa. Tôi cũng an tâm."

Ông Trần Huỳnh Duy Thức tốt nghiệp khoa công nghệ thông tin
Đại học Bách khoa TP HCM năm 1989, sau đó họat động doanh
nghiệp rất thành công với công ty điện thọai internet OCI
họat động sang cả các nước láng giềng. Năm 2005, Thức cùng
Lê Thăng Long thành lập Nhóm nghiên cứu Chấn để nghiên cứu
tình hình chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam. Năm 2008 ông
lập blog Trần Đông Chấn đưa những phản biện về chính trị
cũng như đề nghị những cải cách cho Việt nam.

Năm 2009, ông bị chính quyền Việt Nam bắt giam với tội danh
Trộm cước điện thọai, nhưng sau đó trong phiên tòa đầu năm
2010 ông cùng các đồng sự đã bị xử tội họat động lật
đổ chính quyền, một bản án bị nhiều người chỉ trích.
Trong những người bị lãnh án, ông Thức chịu mức án nặng
nhất là 16 năm.

Ông Lê Thăng Long, một đồng sự của Thức, đựơc trả tự do
sớm và hiện đang thúc đẩy một phong trào trong nước mang tên
là Con đường Việt Nam nhằm cải thiện tình hình nhân quyền
ở Việt Nam. Ông Long cho biết suy nghĩ của ông Thức về diễn
biến hiện tại của xã hội VN:

"Dù vẫn là truyền thông một chiều nhưng những vấn đề
cấm kỵ bây giờ đã được nêu ra và làm cho nhân dân quan tâm
hơn. Như vấn đề điều 4, không công nhận độc quyền cai
trị của đảng cộng sản trong Hiến Pháp, trước đây mà nói
thì bị bỏ tù ngay, ngay nó được nói công khai. Điều thứ hai
mà anh Thức nói là những ai mà coi thường tiếng nói của
người dân thì sẽ trả giá đắt."

Được biết trong nhóm 4 người bị xử tù trong phiên tòa đầu
năm 2010 còn hai người còn bị giam là ông Trần Huỳnh Duy Thức
và thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung hiện ở trại giam Phan Đăng Lưu
TP HCM. Luật sư Lê Công Định được trả tự do hồi ngày 6/2
vừa qua, sau hơn ba năm thụ bản án 5 năm tù giam đối với ông
về những họat động mà chính quyền Việt nam cho là "họat
động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân."

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/ong-tran-huynh-duy-thuc-khong-con-bi-biet-giam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
VRNs (31.03.2013) – UB CL-HB - Ngày 29/3/2013, Ủy ban Công lý và Hòa
bình, trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, và Tòa Giám
mục Hải Phòng đã ra một văn thư gửi Tòa án Nhân dân Hải
Phòng, đề cập đến vụ án xét xử anh em ông Đoàn Văn Vươn
và gia đình.

Văn thư nói anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn vô tội và đề nghị
"trả tự do và bồi thường thiệt hại" cho họ.

Văn thư có đoạn viết: "Rõ ràng là ông Đoàn Văn Vươn và
gia đình vì bảo vệ lợi ích hợp pháp của cá nhân và gia
đình nên đã phòng vệ chính đáng trước các đối tượng đã
vi phạm pháp luật xâm hại đến lợi ích hợp pháp của công
dân, và hành vi phòng vệ chính đáng là không có tội. Họ
phải được trả tự do và bồi thường thiệt hại thỏa
đáng."

<center><img src="https://danluan.org/files/u1/sub03/130331clhb-1.jpg"
width="600" height="817" alt="130331clhb-1.jpg" /></center>

<center><img src="https://danluan.org/files/u1/sub03/130331clhb-2.jpg"
width="600" height="810" alt="130331clhb-2.jpg" /></center>

Nguồn: Ủy Ban Công lý và Hòa bình

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/van-thu-cua-uy-ban-cong-ly-va-hoa-binh-va-tong-giam-muc-hai-phong-ve-vu-xet-xu-ong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Hai vụ án liên quan đến nông dân Đoàn Văn Vươn (Tiên Lãng,
Hải Phòng) dự kiến xét xử sơ thẩm vào đầu tháng 4/2013
tại Tòa án nhân dân Thành phố Hải Phòng. Hai vụ án này bắt
nguồn từ sự kiện ngày 05/01/2012, khi đó chính quyền và các
lực lượng vũ trang huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng đã tiến
hành cưỡng chế thu hồi đất trái pháp luật đối với gia
đình ông Đoàn Văn Vươn. Một số cán bộ chiến sỹ Công an
và Quân đội bị thương nhẹ, do đột nhập vào nhà ông Đoàn
Văn Quý (em ông Đoàn Văn Vươn) - một khu vực không có quyết
định cưỡng chế. Một lực lượng công an Hải Phòng đã
tiếp viện, tấn công bằng hỏa lực mạnh vào nhà của ông
Đoàn Văn Quý, những người trong nhà đã may mắn thoát khỏi
nhà. Nhà và tài sản của ông Đoàn Văn Quý đã bị phá hủy
toàn bộ. Nhiều người không có mặt ở hiện trường đã bị
bắt, bị khởi tố trong đó có ông Đoàn Văn Vươn, vợ của
ông Đoàn Văn Vươn, và vợ của ông Đoàn Văn Quý (hai bà nay
tại ngoại).

Sau sự kiện này, các cấp chính quyền ở Trung ương và TP
Hải Phòng đã xác định các quyết định thu hồi đất và
cưỡng chế thu hồi đất là trái pháp luật, đã hủy bỏ các
quyết định đó, đã thừa nhận việc phá hủy tài sản của
gia đình ông Đoàn Văn Vươn và ông Đoàn Văn Quý là sai và
khởi tố vụ án hủy hoại tài sản này. Tuy nhiên, các cơ quan
pháp luật TP Hải Phòng vẫn truy tố ông Đoàn Văn Vươn và
nhiều người trong gia đình ra tòa án xét xử theo các tội danh
chống người thi hành công vụ và giết người.

Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, kêu gọi Tòa án
Nhân dân TP Hải Phòng hãy xem xét hai vụ án này một cách thận
trọng, công bằng, đúng các tiêu chuẩn và chuẩn mực quốc
tế và pháp luật Việt Nam, đề nghị Tòa án xem xét sáp nhập
hai vụ án trong một phiên xử vì có liên quan chặt chẽ với
nhau, làm rõ những nguyên nhân dẫn đến sự kiện ngày
05/01/2012.

Chúng tôi đề nghị Tòa án tham khảo lại vụ án Nọc Nạn ở
tỉnh Bạc Liêu, đã được tòa án dưới chế độ thực dân
Pháp xét xử năm 1928. Vụ án Nọc Nạn này có nhiều tình tiết
giống vụ án Đoàn Văn Vươn. Gia đình Biện Toại (có nhiều
người là bị cáo trong vụ này) đã khẩn hoang, đấu tranh với
thiên nhiên trên mảnh đất mà họ đang khai thác sử dụng.
Chính quyền thực dân Pháp và chính quyền tay sai địa phương
tiếp tay cho những kẻ muốn tịch thu những thành quả của gia
đình Biện Toại trên đất của họ, cử một lực lượng có
vũ trang cưỡng chế tấn công gia đình Biện Toại. Gia đình
Biện Toại buộc phải chống lại, dẫn đến một thảm kịch
đẫm máu, dẫn đến cái chết của 4 người nhà của Biện
Toại và một viên quan Pháp.

Trong vụ Đoàn Văn Vươn, ông Đoàn Văn Vươn và gia đình cũng
là những người tiên phong khẩn hoang, lấn biển ở Tiên Lãng,
Hải Phòng. Chính quyền địa phương tìm cách thu hồi đất và
thành quả mà gia đình Đoàn Văn Vươn đã tạo lập nên bằng
mồ hôi, nước mắt trong hàng chục năm để giao cho những nhóm
lợi ích khác. Việc cưỡng chế bắt đầu bằng việc lực
lưỡng vũ trang huyện Tiên Lãng tấn công nhà ông Đoàn Văn
Quý, và kết thúc bằng lực lượng tiếp viện dùng hỏa lực
nhằm tiêu diệt những người cố thủ trong nhà của Đoàn Văn
Quý. May mắn hơn so với vụ án Nọc Nạn, không có ai trong gia
đình Đoàn Văn Vươn và các lực lượng vũ trang, cưỡng chế
thiệt mạng, ngoài một số cán bộ, chiến sỹ bị thương
nhẹ.

Tòa án của thực dân Pháp đã tuyên tha bổng hầu hết các bị
cáo của gia đình Biện Toại. Như vậy, dù dưới chế độ
thực dân, quyền đấu tranh bảo vệ thành quả của nông dân
Việt Nam đã được thừa nhận và bảo vệ trong vụ án Nọc
Nạn.

Trong chế độ hiện nay, nông dân được coi là nền tảng, trụ
cột của Nhà nước, đương nhiên pháp luật và tòa án Việt
Nam phải bảo vệ cho được quyền đấu tranh của nông dân
Việt Nam trước mọi sự xâm phạm trái pháp luật của bất
cứ kẻ nào, thế lực nào đối với quyền sử dụng đất đai
và thành quả lao động của họ.

Vì vậy, chúng tôi yêu cầu Toà án nhân dân Thành phố Hải
Phòng:

1. Tha bổng cho tất cả những người trong gia đình ông Đoàn
Văn Vươn là bị cáo trong vụ án này. Đoàn Văn Vươn chính là
anh hùng của nông dân Việt Nam, không chỉ trong lao động, khai
phá miền đất mới mà còn trong cuộc đấu tranh bảo vệ
quyền căn bản của người nông dân.

2. Trừng trị nghiêm khắc những kẻ đã gây nên sự kiện
ngày 05/01/2012, đã có những quyết định thu hồi và cưỡng
chế đất trái pháp luật, đã có những hành vi cưỡng chế,
tấn công quá giới hạn, xâm phạm đến quyền và tài sản
của gia đình ông Đoàn Văn Vươn và ông Đoàn Văn Quý, gây nên
làn sóng phẫn nộ trong dân chúng, ảnh hưởng nghiêm trọng
đến uy tín của Nhà nước Việt Nam.

Chúng tôi, những nông dân Văn Giang (Hưng Yên) và Dương Nội
(Hà Nội) có chung hoàn cảnh phải đấu tranh để giữ
đất như gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Thấu hiểu sự
cực khổ mà họ đã chịu đựng từ khi bắt đầu khai
hoang, lấn biển, chúng tôi càng chia sẻ sự cùng khổ mà
họ đang trải qua trong cuộc đấu tranh giữ đất đầy
hiểm nguy này. Chúng tôi kêu gọi nông dân cùng đồng bào
cả trong và ngoài nước cùng lên tiếng bảo vệ gia đình
ông Đoàn Văn Vươn như một cách để khẳng định quyền
của người nông dân đối với ruộng đất của họ, cũng
như khẳng định sự đấu tranh đến cùng, không khoan
nhượng của người nông dân trong công cuộc giữ đất
này. Chúng tôi sẵn sàng tiếp nhận chữ ký ủng hộ
của đồng bào tại địa chỉ thư điện tử:
kiennghitienlang2013@gmail.com

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/479887_557889640898228_167400861_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/58032_557889794231546_650417759_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/524063_557889870898205_176135693_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/545357_557889887564870_1065360087_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/r90/8286_557889900898202_770078115_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/r90/482763_557889914231534_644127312_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/r90/8021_557889930898199_1655967624_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/r90/484132_557889954231530_488068126_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/530056_557890004231525_1133716573_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/582467_557890020898190_726116619_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/r90/408067_557890030898189_374058056_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/552406_557890044231521_1319920307_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/9050_557890087564850_1353665131_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/522397_557890100898182_1408546387_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/552429_557890120898180_483257631_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/524163_557890160898176_2096921792_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/579813_557890177564841_762048371_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/483931_557890194231506_1860527088_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/r90/392808_557890210898171_1160283750_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/5307_557890227564836_348143311_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/526462_557890240898168_1970859339_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/24620_557890260898166_287015633_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/733964_557890287564830_1743305720_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/65232_557890300898162_1007465070_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/r90/553320_557890334231492_1259297549_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/r90/392692_557890347564824_546959099_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/r90/8156_557890364231489_1517180515_n.jpg"
width="550" /></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/r90/526840_557890387564820_727707242_n.jpg"
width="550" /></center>



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/tuyen-bo-cua-nong-dan-van-giang-va-duong-noi-ve-hai-vu-an-lien-quan-den-gia-dinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Nhân việc Đảng cho phép Nhà nước tổ chức lấy ý kiến toàn
dân "tham gia góp ý" dự thảo sửa đổi Hiến pháp 2013, Bèo
Bọt tôi mạn phép các bác xin có đôi nhời như sau:

Trước hết nói về thực tế: trong Quốc hội của ta hiện nay
có đến 90% là Đảng viên cộm cán, 10% còn lại cũng là
người của Đảng; riêng Chính phủ tỷ lệ Đảng viên ở đây
có lẽ còn cao hơn nhiều; chưa nói đến lãnh đạo các địa
phương, đầu ngành, đoàn thể…thử hỏi xem có mấy ai là
người ngoài Đảng. Cho nên, toàn bộ hoạt động của các cơ
quan này luôn phải tuân thủ theo những nguyên tắc hoạt động
và chỉ đạo của các cấp ủy Đảng.

Bên tư pháp thì tất cả các vụ án hầu như luôn phải được
thông qua cấp ủy Đảng trước khi khởi tố, điều tra và xét
xử.

Về mặt văn bản: cao nhất là Hiến pháp, sau đó là Luật
pháp, Pháp lệnh, Nghị định, Thông tư, Chỉ thị, Quyết định
v.v... hỏi có văn bản nào không tiềm ẩn thực hiện đường
lối, Nghị quyết của các cấp ủy Đảng. Thậm chí có những
văn bản của cơ quan nhà nước cấp trung ương chẳng ngần
ngại còn ghi: "Thực hiện Chỉ thị số xyz của Ban bí
thư…"

v.v và v.v...

Vậy phải nói là Điều 4, Hiến pháp 1992 đã được Đảng khai
thác một cách rất triệt để và vô cùng hiệu quả. Hiến
pháp đã trở thành công cụ để chế các chủ trương, Nghị
quyết của Đảng. Chính vì lẽ đó mà Nguyên Chủ tịch nước
Nguyễn Minh Triết trước đây đã phải thốt lên: "Bỏ điều
4 Hiến pháp là tự sát!". Rồi vừa qua Tổng bí thư ĐCSVN
Nguyễn Phú Trọng và UVBCT, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh
Hùng phải sống chết bảo vệ điều 4 cho bằng được.

Từ ngày thành lập Đảng đến nay không biết câu: "Ý Đảng,
lòng dân" có từ bao giờ. Hai chữ trước quá đúng, còn hai
chữ sau chỉ phỉnh thôi. Thực chất xã hội ta lâu nay đâu có
dân chủ, bởi nếu có dân chủ rồi thì việc quái gì Đảng
phải trương câu khẩu hiệu: "dân chủ, công bằng và văn minh
xã hội!". Đấy là chưa nói đến câu khẩu hiệu: "Đảng
Cộng sản Việt Nam là người tổ chức, lãnh đạo và là nhân
tố quyết định sự thắng lợi của cách mạng Việt Nam."
Rồi: "Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi tôi đi theo
người." (Phạm Tuyên) v.v... cứ đua nhau tự sướng, ngây
ngất chẳng biết đâu là trời đất! Còn thực tế như thế
nào hỏi mấy ai không biết, chỉ thiếu chưa được công khai
chửi thề: "Đ. má đồ xảo trá!"!

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thay mặt ba triệu Đảng viên
bảo những công dân (kể cả người ngoài Đảng) đề nghị
bỏ điều 4 là suy thoái đạo đức, nay theo tin lề Đảng:
đại bộ phận số người tham gia góp ý dự thảo Hiến pháp
sửa đổi 2013 "đồng tình" giữ lại điều 4, "ý Đảng"
vậy, "lòng dân" vậy hỏi còn gì phải bàn. Các điều khác
trong Hiến pháp thực chất chỉ là cụ thể hóa điều 4 vai trò
lãnh đạo của Đảng mà thôi. Vậy theo tôi, để đơn giản
hóa và khỏi phải bàn nhiều mất thì giờ, rồi cũng chẳng đi
đến đâu cả, được anh được ả được cả đôi bên, tập
trung một mối sau này Đảng và Nhà nước khỏi dẫm chân nên
nhau, nay Hiến pháp của ta chỉ cần giữ lại mỗi điều 4 là
đủ, còn tất cả các điều khác đều bỏ!

Sài Gòn 30/3/2013.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/beo-bot-hien-phap-sua-doi-nam-2013-chi-can-giu-dieu-4-la-du),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
[video:http://www.youtube.com/watch?v=V1beJyceN_I]

http://www.youtube.com/watch?v=V1beJyceN_I

Mặc kệ lời cảnh báo của cha, cô Eep (Emma Stone) lẻn trốn ra
khỏi hang động khi cả nhà đã say ngủ, để tìm hiểu thế
giới bên ngoài. Trong lúc mạo hiểm cô gặp Guy (Ryan Reynolds),
một anh chàng cũng sống trong hang động, nhưng rất thông minh,
biết rất nhiều điều. Guy nhóm lửa, Eep bị ánh sáng nồng
ấm này thu hút, một điều trước đây cô chưa từng thấy. Guy
nói với Eep: thế giới họ đang sống sắp kết thúc, sẽ có
một điều gì đó thình lình xảy ra. Anh cho cô cái sừng và
dặn: Nếu gặp khó khăn cô cứ thổi sừng, anh nghe thấy tiếng
kêu sẽ đến giúp đỡ. Eep rất vui, vì được học biết
những điều mới lạ, những điều cô sẽ không bao giờ thấy
nếu cứ ở trong hang động. Nhưng ông Grug (Nicolas Cage) - cha
của Eep - luôn khẳng định: Cái gì mới cũng đáng sợ - New is
always bad. Ông mang câu chuyện Crispy Bear ra để răn đe riêng Eep
và cả nhà: Cô Crispy Bear đang sống tốt lành, chỉ vì tò mò
muốn biết những điều mới lạ đã phải trả giá bằng cái
chết. Ông bố Grug luôn luôn nghiêm khắc kết luận: …One day
she saw something new and died! Một ngày kia cô bé thấy những
điều mới lạ và mất mạng! Trong lúc Eep còn đang say sưa với
trời mới đất mới, ông Grug xuất hiện bắt cô về nhà. Hai
cha con sững sờ, khi chứng kiến trận động đất làm sụp
đổ hang động. Không còn nơi trú ẩn, gia đình Croods phải đi
tìm đất sống.

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/582367_354859211301637_1751247319_n.jpg"
/></center>

Cùng phiêu lưu với gia đình Croods là Guy. Những phát minh đặc
biệt của chàng trai trẻ khiến cả nhà Croods kinh ngạc. Tư
tưởng cấp tiến và quan niệm theo mới hoàn toàn theo mới
không chút do dự của Guy, làm đảo lộn cả hệ thống suy
tưởng của ông Grug, người luôn luôn khẳng định: Cái gì
mới cũng đáng sợ. Nhưng ông không thể khước từ cái mới,
nếu muốn gia đình ông được sinh tồn. Hơn nữa, ông tận
mắt thấy cây đuốc do Guy đốt lên đã xua đuổi lũ chim hung
dữ, tận mắt nhìn thấy lửa như pháo hoa bùng cháy lên sáng
rực cả khung trời. Gia đình Croods sững sờ trước trí khôn
và sức sáng tạo thần kỳ của Guy như thế nào, thì đời
sống đặc biệt trong hang động của họ cũng khiến Guy kinh
ngạc y hệt như vậy. Họ chia sẻ chuyện đời với nhau, cùng
tham dự vào những cuộc mạo hiểm đầy rủi ro, để đi đến
"ngày mai"

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/541334_354858744635017_2099119137_n.jpg"
/></center>

Thời tiền sử, kỷ nguyên Croodacious, là bối cảnh đạo diễn
Kirl DeMicco và Chris Sanders dùng để dàn dựng <em>"The Croods."</em>
Bộ phim hoạt hình 3D thuộc thể loại phiêu lưu-mạo hiểm-hài
hước này, hiện đang đứng đầu tại các phòng vé ở Bắc
Mỹ, đang được khán giả khắp nơi trên thế giới ưa chuộng.
<em>"The Croods"</em> dẫn đưa người xem đi vào cảnh sống hoang
sơ của người tiền sử, gặp gỡ những sinh vật hình như
chỉ có trong giả thiết hay trong trí tưởng, như chó lai cá
sấu, voi tí hon, cánh hoa ăn thịt người, những trái bắp hay
những quả trứng khổng lồ. Hang động đơn sơ, rừng xanh kỳ
vĩ, ngọn đuốc thần kỳ, ánh lửa lấp lánh như pháo hoa,
được DreamWork minh họa bằng những bức tranh sinh động, đầy
màu sắc, tuyệt đẹp. Đấu tranh với thiên nhiên với dã thú
để sinh tồn, thói quen sinh hoạt của gia đình Croods, hình dáng
thô kệch và thái độ hài hước của từng nhân vật, sự lém
lỉnh thông minh của chàng Guy, lòng yêu thích phiêu lưu của
nàng Eep, ở chừng mực nào đó đều để lại trong lòng khán
giả những cảm nhận đặc biệt.

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/168517_354859421301616_1988886431_n.jpg"
/></center>

<em>"Ngày mai"</em> là hình ảnh ẩn dụ trong <em>"The Croods."</em>
Cuộc phiêu lưu của gia đình Croods là cuộc phiêu lưu của
nhân loại. Bộ phim gợi nhớ hình ảnh chiếc tàu Mayflower chở
những người Pilgrims-Separatists, cập bến Massachusetts giữa mùa
đông khắc nghiệt. Đói và lạnh khiến một nửa trong số họ
đã qua đời. Nhưng sau đó bằng nghị lực, bằng trí tuệ,
bằng sự kiên cường, những người di dân năm 1620 đã khai sinh
ra quốc gia Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ ngày nay. Bộ phim gợi nhớ
hình ảnh người miền Nam Việt Nam, liều mạng bỏ nước ra đi
sau năm 1975. Biết bao nhiêu thuyền nhân đã vùi thây dưới nấm
mồ đại dương. Nhưng rồi bằng ý chí quyết tiến, người
Việt di tản đã trở thành một cộng đồng phát triển có
những thành công đáng kể, ở khắp nơi trên thế giới. Cũng
giống như gia đình Croods, trước khi thành công những người di
tản đều phải mạo hiểm, đều phải học biết những sinh
hoạt mới, lề thói mới, quy luật của xã hội mới để có
thể sinh tồn.

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/603980_354859574634934_545035077_n.jpg"
/></center>

<em>"Cuộc phiêu lưu của gia đình Croods"</em> không chỉ là sự
thay đổi địa lý để tìm nơi ăn chốn ở, mà còn là sự thay
đổi quan điểm và triết lý sống. Ông bố Grug không còn thấy
Cái gì mới cũng đáng sợ. Ông thông cảm với các con, cho phép
chúng mạo hiểm để tôi luyện sự can đảm và nghị lực.
Trong gian khó gia đình Croods hết lòng thương yêu nhau. Sự hiện
diện của chàng Guy chứng tỏ: <em>"a friend in need is a friend
indeed - khi hoạn nạn mới biết chân tình."</em> Nếu không gặp
Guy chắc gì gia đình Croods có thể đến <em>"ngày mai."</em>
Những điều này chính là thông điệp của <em>"The Croods"</em>
Hình ảnh đẹp và nội dung đầy triết lý sống cho thấy
<em>"The Crood"</em> sẽ là ứng cử viên không thể thiếu trong
giải Oscars 2013 lần thứ 86 ở…ngày mai.

<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>

8:08am Thứ Năm ngày 28 tháng 3 năm 2013





***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130331/hoang-nhat-phuong-the-croods-chuyen-phieu-luu-cua-gia-dinh-croods),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives