Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote>Kính gửi anh Nguyễn Công Huân,

Tôi xin trân trọng gửi tới anh một bài viết mới. Xin cám ơn
anh!

Thân kính
Đặng Huy Văn</blockquote>

<h2>XIN ÔNG HÃY NGẪM LẠI LỜI MÌNH NÓI!</h2>



<strong>Lời Dẫn:</strong> <em>Chương trình Thời sự VTV1, 19h,
ngày 25/2 đưa phát biểu tại Vĩnh Phúc của TBT ĐCS Việt Nam
Nguyễn Phú Trọng như sau:</em>

<em>"Các đồng chí phải lãnh đạo cái việc góp ý kiến dự
thảo sửa đổi hiến pháp. Cái này quan trọng lắm đấy.Vừa
rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là
suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức lối sống chứ còn
gì nữa. Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không,
phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên
đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Hả? Có phi chính
trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm
như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy.
Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa, chỉ ở đâu nữa
nào? Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, kí đơn tập thể...
thì nó là cái gì? Cho nên các đồng chí phải quan tâm xử lý
cái này."</em>

<div class="rightalign"><em>(Kính gửi ông TBT Nguyễn Phú Trọng và
mến tặng nhà báo Nguyễn Đắc Kiên)</em></div>


Nghe ông nói tại Vĩnh Phúc mà tôi thương ông quá!
Ông mới chỉ bảy mươi mà giờ đã lẫn đến thế sao?
Ông đang muốn toàn dân góp ý cho hiến pháp
Nghĩa là ông đang cần dân nói thật, phải không nào?

Dân còn rụt rè chỉ mới một số người góp ý
Họ đã dốc cả toàn tâm để góp ý kiến thật lòng
Họ nói thật vì mong muốn lợi ích cho đất nước
Sao thời gian góp ý còn dài mà đã quy chụp, thưa ông?


Góp ý kiến thế nào là quyền của người dân chứ?
Nếu ông không muốn nghe sao lại xin ý kiến làm gì?
Ông đã quen được nịnh bợ rồi nên nói thật thì phật ý?
Hay ông là vua nên có quyền chụp mũ để ra uy?


Ông có biết "suy thoái chính trị" nghĩa là gì không?
Là Cương Lĩnh nói một đằng mà đảng ông làm một khác
Mồm hô "xây xã hội không có kẻ giàu người nghèo, giai
cấp"
Vậy trong xã hội mà ông đang làm vua, ông có thấy thế không?

Ngày xưa nghèo đói, bất công là đổ tội cho thực dân đế
quốc
Còn nay đã 38 năm đảng ông được lãnh đạo toàn quyền
Dân đã sướng chưa khi cơm chưa no, nhà ở còn chui rúc
Mà lãnh đạo dưới quyền ông thừa biệt thự, xe riêng?

Đảng cầm quyền mà như thế là "suy thoái về chính trị"
Không chỉ chứa một con sâu mà chứa cả một bầy sâu
Một con sâu trung bình phá của nhân dân ngàn tỷ
Vậy ở hội nghị TW vừa rồi, ông đã xử lý đến đâu?

"Suy thoái đạo đức" để chỉ những kẻ lừa dân, phản
đảng
Chỉ vì đồng đô la mà bán tài nguyên, bán biển đảo cho Tàu
Đảng Bộ tỉnh Vĩnh Phúc có làm được điều đó không, ông
hỡi?
Mà ông bắt lãnh đạo tỉnh nghe toàn những chuyện không đâu!

"Suy thoái tư tưởng" ư? Tư tưởng gì, dân hỏi?
Hay ông ám chỉ Liên Xô, Đông Âu bỏ cờ đỏ búa liềm
Và phê phán ngài Putin đã đưa nước Nga thoát khỏi
Một chế độ độc đảng độc tài làm dân khổ triền miên?

Vì đâu dân khiếu kiện đông người, ông không biết thật sao?
Hay ông nghĩ các "thế lực thù địch" xui dân đi khiếu
kiện
Ông hãy đến vườn hoa Lý Tự Trọng một lần xem xuất hiện
"Thế lực thù địch" xui dân chính là "bọn đầy tớ"
được dân bầu!

Ngày ông học cùng tôi trên Đại Từ, ông hiền lành ít nói [1]
Nay đã được làm vua của muôn dân, lẽ ra phải kiệm lời
Không thể nói huyên thuyên như hồi vào làng đi mua sắn
Vua cũng phải học làm vua chứ đâu thể tùy tiện ông ơi!

Nhân tiện đây, tôi cũng xin góp vài lời cho hiến pháp
Độc đảng quá lạc hậu rồi, ông nên ngẫm lại coi!
Tổng Thống Myanmar đã tự nguyện bắt tay phe đối lập [2]
Để cùng nhau dựng xây Myanmar dân chủ cứu giống nòi

Vừa tránh bạo loạn như Trung Đông mà chức quyền vẫn giữ
Ôi ngài tổng thống Thein Sein vĩ đại biết nhường nào!
Vì lợi quyền của nhân dân ngài sẵn sàng xin thoái vị
Chế độ mình "văn minh hơn" mà không làm được thế hay
sao?

Ông thừa biết tôi là ai nên muốn bắt tôi lúc nào thì bắt
Tôi không quan tâm mà chỉ thương đất nước mình thôi
Tôi chỉ cầu mong ông đừng để nhân dân cơ cực quá
Rồi lại bạo loạn nổi lên làm đau đớn giống nòi!

Vậy, tôi xin ông hãy ngẫm lại lời mình nói!
Dân tộc mình đã phải hi sinh gần thế kỷ nay rồi
Nhân dân ta quá hiền lành, họ đã vì Tổ Quốc mà nói
Ông đừng quy chụp, đàn áp, bỏ tù mà tội nghiệp họ ông
ơi!


Hà Nội, 28/2/2013
Ts. Đặng Huy Văn

________________________

[1]- Tôi và TBT Nguyễn Phú Trọng đều cùng tuổi và cùng học
trường đại học Tổng Hợp Hà Nội, ông ấy học Khoa Văn còn
tôi học Khoa Toán. Từ 1965, trường đại học Tổng Hợp Hà
Nội phải sơ tán lên huyện Đại Từ, một huyện miền núi
rất nghèo của tỉnh Thái Nguyên. Vì đói nên chúng tôi thường
phải vào làng để mua sắn về nấu cháo cải thiện vào ban
đêm. Dân ở đó nay vẫn còn nghèo lắm!

[2]- Tổng thống đương nhiệm Thein Sein của Myanmar đã tự
nguyện hợp tác với phe đối lập của bà Aung San Suu Kyi để
mở mang nền dân chủ cho đất nước. Đây là một mô hình
chuyển từ độc tài sang dân chủ một cách ôn hòa và rất
nhân văn. Ước gì Việt Nam chúng ta cũng được đi theo con
đường của Mùa Xuân Miến Điện!



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/dang-huy-van-xin-ong-hay-ngam-lai-dieu-minh-noi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Sáng nay ra quán nước đầu ngõ, thấy mọi người nói chuyện
về xã hội đang suy thoái về đạo đức. Người bảo là suy
thoái trầm trọng, người bảo chưa. Cãi nhau điếc cả tai, Ông
bán nước tức quát:

- Ai cho chúng mày nhận định xã hội suy thoái đạo đức hay
không, việc đó là của người quản lý, họ trên cao, họ nhìn
toàn diện mới nhận định. Bọn mày ếch ngồi đáy giếng
nhìn trời băng vung.

Anh xe ôm nói:

- Ông không xem tin không biết, giờ cướp giết hiếp tràn lan.
Cướp trắng trợn người ta đang đi xe máy, nó vác dạo chặt
đứt tay cướp xe. Đang nhắn tin điện thoại đắt tiền, ipad
trong quán cà fe. Nó vào tận quán nó cướp.

Anh ghi số đề:

- Nó còn nhờ bạn bè hiếp dâm vợ để ly dị, rồi có đứa
hạ thủ chồng đi với trai, có đứa mang con nhỏ vài tuổi ra
đập chết vì tức chuyện vợ chồng.

Ông bán nước xua tay:

- Những chuyện đó là suy thoái về lối sống, nó chỉ chiếm
một số ít trong nhân dân, vài trường hợp thôi. Không thể
đem mấy cái chuyện đó mà nói là suy thoái đạo đức trong xã
hội.

Mấy người hỏi:

- Giết, cướp, hiếp tràn lan, lọc lừa nhau từng ngày, từng
giờ. Không phải suy thoái đạo đức thì đến bao giờ chết
hết mới là suy thoái à ông già?

Ông bán nước nói:

- Tao đã bảo chúng mày, đó chỉ là phần nhỏ, xã hội nào,
đất nước nào mà không có chuyện giết người, cướp của,
hiếp dâm. Mỹ cũng thế, Anh, Pháp, Đức cũng thế. Người ta
có bảo xã hội họ suy thoái đạo đức đâu, sao chúng mày cứ
nhục mạ dân tộc thế. Khi mà suy thoái đạo đức nó cũng
phải có tiêu chuẩn người ta mới nhận xét được thế. Phải
là người có trách nhiệm phát ngôn, không bừa bãi như mấy
thằng mày.

Bọn trẻ xúm lại hỏi:

- Vậy tiêu chuẩn nào thì gọi là suy thoái đạo đức xã
hội.? Bố nói con nghe.

Ông già nói:

- Đầu tiên phải là người có trách nhiệm, lãnh cương vị
cao.

Bọn trẻ thắc mắc:

- Cao cỡ nào?

Ông già:

- Cao như tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chỉ
tịch quốc hội. Những người nắm giữ chức vụ cao như thế,
họ quan sát có thông tin toàn diện, đầy đủ từ mọi địa
phương, họ mới nhận xét được.

Cả bọn gật gù:

- Đúng, người ta có chức vụ cao, người ta nói mới đúng, vì
họ chịu trách nhiệm.

Ông già bán nước nói:

- Thì đúng thế mà, suy thoái xã hội là một việc nghiêm
trọng, ảnh hưởng đến quốc gia đại sự, chứ mấy thằng
ăn cướp, giết người đâu gọi là suy thoái xã hội được.
Suy thoái đạo đức xã hội như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
đã nói, là đã có trường hợp lợi dụng việc đóng góp ý
kiến sửa đổi hiến pháp để chống phá Đảng ta, đòi đa
nguyên, đòi phi chính trị hoá quân đội, đòi bỏ điều 4
hiến pháp quy định Đảng lãnh đạo. Phải vi phạm những
điều lớn lao như thế mới đúng là suy thoái đạo đức xã
hội, vì Đảng ta là đạo đức, là văn minh, kết tinh mọi trí
tuệ dân tộc. Đòi truất vai trò lãnh đạo của Đảng mới
đúng là suy thoái đạo đức xã hội.

Cả bọn ồ lên tán thưởng, chí lý, chí lý. Rồi chúng hể
hả bảo nhau.

- MK, thế mới là suy thoái đạo đức chứ, còn như anh em ta
cờ bạc, gái mú một tí gọi là vui chơi, tệ nạn. Bọn
cướp, giết, hiếp kia chỉ là phần nhỏ phạm tội nước văn
minh đến đâu mà chả có. Chơi vô tư đê.

Lúc đó có một người bán hàng rong tạp hoá đỗ cạnh, nghe
hết chuyện. Ông ta lẩm bẩm:

- Đm hài thật, giờ tiêu chí đánh giá đạo đức xã hội lại
là nhìn vào việc góp ý kiến có vừa tai các ông ấy hay không,
chả vừa tai là thành suy thoái đạo đức.

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/644641_617035434989874_1759322931_n.jpg"
width="550" /></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/nguoi-buon-gio-the-nao-la-suy-thoai-dao-duc-xa-hoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Anh tên là Q. Thủ trưởng cơ quan anh (ông B.) đã đến tuổi
về hưu cần người thay thế. Cấp trên có ý kiến chỉ đạo
rất cụ thể: cho phép cơ quan được đề cử cán bộ tại
chỗ. Nếu cơ quan không chọn được cán bộ tại chỗ đủ
tiêu chuẩn thì cấp trên sẽ bổ nhiệm người ở nơi khác
về. Trước ý kiến chỉ đạo đó, anh Q. băn khoăn lắm.
Trước đây anh rất tự tin và luôn nghĩ rằng mình sẽ "nhắm
giải cạn". Bởi vì, ở cơ quan chỉ có anh là thủ phó duy
nhất, tuổi đời còn trẻ, sức khỏe tốt, lại có học hàm,
học vị tương đối cao. Thay thế thủ trưởng ngoài anh ra
chắc chẳng còn ai. Song không thể chủ quan và không thể "há
miệng chờ sung". Anh tự nhủ với lòng mình như vậy. Thế
là, anh lập tức phác thảo trên máy vi tính một phương án
với các bước đi rất cụ thể, rất chi tiết (kể cả đối
nội và đối ngoại) để bảo đảm chắc chắn rằng mình sẽ
là người chiến thắng. Anh gọi đó là lập trình quyền lực.
Nội dung cơ bản của cái gọi là lập trình quyền lực ấy là
xác định rất cụ thể một số loại đối tượng phải đặc
biệt quan tâm. Hay nói một cách khác, đó là những đối
tượng phải "mua" cho bằng được với bất cứ giá nào.

Đối tượng thứ nhất mà Q. nhắm tới là ông B. Q. hiểu rất
rõ rằng nếu được thủ trưởng ưu ái, giới thiệu thì phần
thắng sẽ rất lớn. Và, có lẽ anh được Trời phù hộ. Đang
lúc "tình hình rất nhạy cảm" thì vợ thủ trưởng B. bỗng
phải cấp cứu, nằm viện. Q. lập tức đến thăm và biếu
mười triệu đồng kèm theo những lời nói rất khéo những mong
thủ trưởng đừng hiểu lầm. Thủ trưởng B. rất cảm động
nhưng kiên quyết từ chối. Vì bệnh tình của vợ thủ trưởng
quá nặng nên bà đã qua đời sau một tuần lễ cấp cứu ở
bệnh viện.

Q. đã chỉ đạo cơ quan tổ chức tang lễ vợ thủ trưởng
rất chu đáo từ A đến Z. Và, trong số những phong bì nhỏ
nằm trong một phong bì rất lớn (tiền phúng viếng của cán
bộ, công nhân viên trong cơ quan) có một phong bì của Q. Trong
cái phong bì của Q. có tới hai mươi tờ giấy bạc loại mệnh
giá 100 USD. Lần này không thấy thủ trưởng trả lại. Q. mừng
lắm vì biết rằng như thế là "gió đã thuận chiều".

Đối tượng thứ hai là các thành viên trong đảng ủy cơ quan.
Trong quy trình đề bạt, bổ nhiệm cán bộ, ý kiến của đảng
ủy có giá trị quyết định chứ không phải chỉ có giá trị
tham khảo. Vì thế, Q. cũng đầu tư thích đáng cho loại đối
tượng này. Là thủ phó kiêm bí thư đảng ủy, nên cả bên
chính quyền và bên Đảng, cấp bậc của anh đều cao hơn các
thành viên khác trong đảng ủy. Song, anh luôn tỏ ra "rất
khiêm tốn" và "rất tôn trọng" họ. Còn về vật chất
thì khỏi phải nói, anh rất chịu chơi và chơi rất đẹp. Vì
thế, kết quả cuối cùng không nằm ngoài dự kiến. Anh giành
được ba phần tư số phiếu tán thành.

Đối tượng thứ ba là đội ngũ cốt cán trong cơ quan (những
người trong diện được bỏ phiếu lựa chọn thủ trưởng).
Phiếu tín nhiệm của loại đối tượng này cũng có giá trị
quyết định. Nếu giành được đa số phiếu tín nhiệm là
thắng, thiểu số là bại. Vì thế, Q. cũng đã có kế hoạch
đầu tư hữu hiệu cho loại đối tượng này. Và, kết quả
cuối cùng cũng thật mỹ mãn. Điều đó chứng tỏ anh đã
"giao dịch" và "mua bán" thành công.

Đối tượng thứ tư là các nhân vật quan trọng thuộc cấp có
thẩm quyền ra quyết định bổ nhiệm, đề bạt cán bộ. Khi
cơ quan đã có văn bản chính thức đề nghị nhân sự, nếu
các nhân vật quan trọng ở cấp này ủng hộ thì thuận lợi,
còn nếu họ phản đối hay có điều gì còn phải xem xét thì
hẳn sẽ gặp khó khăn. Q. xác định, vượt qua "cửa ải"
này là khó nhất. Song anh thề là sẽ vượt qua. Và, đúng là
anh vượt qua được thật. Không chỉ vượt qua mà anh còn
vượt qua một cách "ngoạn mục".

Với biệt tài trong vận động hành lang của Q., nên cơ quan
chỉ đề cử duy nhất một người thay thế thủ trưởng, đó
là anh. Và, sau gần một năm tiến hành các thủ tục lựa chọn
nhân sự, cuối cùng anh đã chiến thắng. Vì thế, cuối năm
2011, cùng với quyết định về hưu của Thủ trưởng B., anh Q.
cũng nhận được quyết định bổ nhiệm làm thủ trưởng cơ
quan.

Chuyện "Lập trình quyền lực" của anh Q. là như vậy. Nhận
xét về anh như thế nào là quyền của độc giả. Riêng tôi xin
"bái phục" anh!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/tccs-lap-trinh-quyen-luc), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Tạp chí <em>Viêm Hoàng Xuân Thu</em> số 8 năm 2011 có đăng bài
của ông Cao Khải nguyên Chủ nhiệm Phòng nghiên cứu thuộc Ủy
ban công tác pháp chế Quốc hội Trung Quốc viết về nội dung
liên quan trong bản Hiến pháp 1982, giúp mọi người hiểu rõ lý
lẽ tại sao Hiến pháp 1982 không giữ lại điều nói về sự
lãnh đạo của Đảng cộng sản Trung Quốc (CSTQ).

Đầu tiên bài báo giúp bạn đọc nhận thức một vấn đề là
phải làm rõ mối quan hệ giữa Đảng với Nhà nước. Trước
đây người Trung Quốc chưa nhận thức rõ vấn đề đó, vì
thế cách đặt vấn đề trong Hiến pháp 1982 khác hẳn trong
Hiến pháp cũ. Cho tới nay [năm 2012], nhiều người cũng vẫn
còn chưa hiểu rõ tính chất quan trọng của sự khác biệt này.
Ngược lại, một số người có tác phong chuyên chế độc
đoán sau khi giành được quyền lực trong các phong trào chính
trị, qua đó trở thành cán bộ lãnh đạo thì vẫn chưa chịu
tiếp thu cách đặt vấn đề [về sự lãnh đạo của Đảng
CSTQ] trong Hiến pháp 1982, thậm chí còn sử dụng và truyền bá
những từ ngữ sai lầm trong Hiến pháp cũ để cho các « âm
hồn tư tưởng cực tả » thời xưa tiếp tục lan truyền.

Hiến pháp cũ viết « Nước CHND Trung Hoa do Đảng CSTQ lãnh
đạo » — điều này về tình cảm là hợp với tâm nguyện
của chúng ta. Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và về lý luận
thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo [nguyên văn hoành man]
và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra.

Hội nghị lần thứ 3 Trung ương Đảng khóa XI trong khi thanh
toán các sai lầm của cuộc Cách mạng Văn hóa đã đạt được
nhận thức thống nhất về các vấn đề nói trên — điều
này có tác dụng rất quan trọng đối với công tác làm bản
Hiến pháp mới [tức Hiến pháp 1982, được sử dụng cho tới
nay, có một số bổ sung sửa đổi].

Trong một nước độc lập và có sự tôn nghiêm quốc gia, bất
kỳ đoàn thể hoặc tổ chức nào cũng đều phải tôn trọng
nhà nước, phải tuân thủ pháp luật của nhà nước. Đảng
CSTQ cũng phải như vậy: Đảng phải hoạt động trong phạm vi
luật pháp nhà nước, không thể có mâu thuẫn với bất kỳ
luật pháp nào của nhà nước, lại càng không được ra lệnh,
chỉ huy nhà nước và nhân dân. Trên thế giới này, quốc gia
nào dám nói mình là quốc gia « mong muốn thực hiện chế độ
dân chủ » thì đều không cho phép bất cứ một tổ chức
hoặc đoàn thể nào đứng cao hơn nhà nước. Nếu để cho một
tổ chức hoặc đoàn thể nào đó đứng cao hơn nhà nước thì
quốc gia đó sẽ biến thành một nước phong kiến độc tài
chuyên chế, thậm chí còn không bằng ngay cả các nước theo
chế độ tư bản. Giả thử để cho quyền thế của một
người nào đó cao hơn nhà nước thì quốc gia đó là một
quốc gia theo chế độ phong kiến do hoàng đế hoặc thái hậu
chuyên quyền, thậm chí theo chế độ nô lệ. Kiến thức thông
thường này chính là thứ trước kia chúng ta chưa nhận thức
được.

Khi chưa hiểu được kiến thức thông thường nói trên thì
người ta sẽ để cho một tổ chức nào đó, thậm chí một cá
nhân nào đó, xuất phát từ thanh danh và sự ân oán của cá
nhân mình mà tùy ý kiếm một lý do nào đấy để bừa bãi ra
lệnh cho nhà nước và nhân dân, đẩy nhà nước xuống hố bùn
của sự thống trị độc tài, phát sinh « nạn đói do con
người gây ra » làm hàng chục triệu dân đen chết đói. Có
cả trường hợp tồi tệ tới mức vì để trả mối tư thù
thê thiếp mà không chút tiếc nuối đẩy cả quốc gia xuống
vực sâu vô chính phủ gây ra biết bao vụ án oan án sai án
giả, gây ra họa đại loạn tùy ý đâm chém, đốt phá, bắn
giết nhau, biến nước nhà thành bãi chiến trường cướp phá
giết chóc. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì đất nước sẽ lao
xuống vực thẳm làm nhà nước tan rã.[ở đây tác giả muốn
nhắc tới các sai lầm của Mao Trạch Đông hồi thập niên 50-70
thế kỷ XX].

Hiến pháp 1975 của Trung Quốc có nhiều sai sót, chủ yếu là :
trong bản Hiến pháp cả thảy chỉ có 30 điều văn thì có
tới 4 điều (Điều 2, 13, 15, 16) nhắc đi nhắc lại lời khẳng
định « Đảng cộng sản lãnh đạo ». Điều 26 lại còn quy
định « quyền lợi và nghĩa vụ của công dân » là « phải
ủng hộ sự lãnh đạo của Đảng cộng sản ». Hiến pháp
sửa đổi trong thời gian Cách mạng Văn hóa còn xằng bậy hơn
khi viết : « quyền lợi và nghĩa vụ cơ bản của công dân là
ủng hộ Chủ tịch Mao và Phó Chủ tịch Lâm bạn chiến đấu
thân thiết của Người, ủng hộ Đảng CSTQ. » Ở đây người
ta đặt cá nhân lên trên Đảng cộng sản ; cá nhân và tổ
chức đều cao hơn nhà nước và nhân dân.

Dùng luật pháp để quy định công dân không được phép ủng
hộ các chính đảng khác mà mình yêu quý, như thế có thể coi
là « quyền lợi của nhân dân » không ? Nói thẳng ra một chút
: « Đây là Hiến pháp của hai người : Mao Trạch Đông và Lâm
Bưu », cái gọi là « nhân dân » chẳng qua chỉ là « nô lệ do
Hiến pháp quy định » mà thôi.

May sao mệnh vận của nhân dân Trung Quốc chưa đến nỗi đen
đủi đến tột cùng : Ngày 13 tháng 9 năm 1971, Lâm Bưu tử nạn
sau khi thất bại [trong âm mưu ám sát Mao], điều đó đã bóc
trần sự bê bối nội bộ của cuộc đấu đá tranh giành
quyền lực. Nhờ thế, điều văn Hiến pháp được soạn thảo
nói trên mới không bị « đóng dấu thông qua để thi hành » ;
nhân dân Trung Quốc mới chưa trở thành nô lệ của Mao-Lâm ;
việc soạn thảo Hiến pháp 1975 chỉ lưu lại một trò hề
lịch sử.

Vì Trung Quốc đã tuyên bố là « nước cộng hòa theo chế độ
hợp tác nhiều đảng », tuyên bố Đảng cộng sản là đầy
tớ [công bộc] phục vụ nhân dân. Như vậy nghĩa là nói nhân
dân mới là chủ nhân. Thế nhưng Hiến pháp cũ lại quy định
ông bà chủ phải ủng hộ đầy tớ, hơn nữa chỉ cho phép
ủng hộ đầy tớ đã được quy định bằng văn bản. Sự
ngược đời và mâu thuẫn như vậy há chẳng phải lại là
một trò cười nữa hay sao ?

Điều văn Hiến pháp cũ tuy có viết câu quyền lực tối cao
của Nhà nước thuộc về « Đại hội đại biểu nhân dân
toàn quốc (tức Quốc hội) ». Thế nhưng thực quyền đằng sau
câu chữ ấy lại do người đứng đầu Đảng thao túng, cho nên
người đó « không cần phải báo cho Quốc hội biết » đã
dám bậy bạ quy chụp những tội danh vu vơ lên vị Chủ tịch
nước do Quốc hội bầu lên, làm cho người ta chết oan. [ý nói
vụ Mao Trạch Đông dung túng cho phép giam giữ và hành hạ Chủ
tịch nước Lưu Thiếu Kỳ đến chết]. Đây không chỉ là trò
cười chưa từng có, hơn nữa còn là nỗi xỉ nhục chưa từng
thấy trong lịch sử Trung Quốc từ xưa tới nay, là vết sẹo
mất thể diện mãi mãi còn lại của dân tộc Trung Quốc.

Quốc phụ Tôn Trung Sơn từng ra lời kêu gọi làm cách mạng,
trong đó có một trọng điểm là chống lại chế độ nhân
trị xấu xa như Từ Hy Thái hậu, một cá nhân kiểm soát cả
một quốc gia. Chúng ta ngày xưa phát động nhân dân tham gia
cách mạng, nêu khẩu hiệu phải đánh đổ Tưởng Giới Thạch,
trong đó có một lý do quan trọng là vì Tưởng thực hành chế
độ « Đảng trị », một đảng độc chiếm quyền lực nhà
nước. Đó cũng là « chuyên chế độc tài » (tức chuyên chính
độc tài). Cho dù là « Nhân trị » hay « Đảng trị », bất
cứ sự « độc tài » nào đều là sự thống trị phản động
bóp chết dân chủ.

Tác giả Cao Khải cho biết : ngay từ năm 1941 Đặng Tiểu Bình
đã viết bài chỉ rõ : « Chúng ta phản đối 'chuyên chính
một đảng' của Quốc Dân Đảng, dùng đảng để cai trị
quốc gia [dĩ đảng trị quốc], nhất là phải phản đối cái
di độc ấy của Quốc Dân Đảng truyền vào trong Đảng ta. »
Hãy xem : trong thời gian trước và sau Cách mạng Văn hóa, việc
dùng Hiến pháp để quy định « sự lãnh đạo của Đảng »,
về thực chất là lợi dụng luật pháp cưỡng chế nhân dân
tất phải ủng hộ Đảng cộng sản, thực hành « Dĩ Đảng
trị quốc ».

Trong báo cáo sửa đổi Hiến pháp, Bành Chân [Chủ tịch Quốc
hội] đã nói một cách rõ ràng : « Chúng ta phải từ trên
luật pháp và trên thực tế bảo đảm công dân nước ta
được hưởng quyền tự do rộng rãi, đích thực. » Đồng chí
Cao Khải trong quá trình dự các cuộc họp của Quốc hội,
nhất là khi chấp bút sửa Hiến pháp, đã đích thân được
nghe các đồng chí Bành Chân, Tập Trọng Huân [cha đẻ Tập
Cận Bình], Dương Thượng Côn, Bành Xung và nhiều lãnh đạo
cấp Trung ương khác chỉ thị phải dầy công suy ngẫm, nghiêm
chỉnh tổng kết, đi sâu nghiên cứu các bài học kinh nghiệm
lịch sử.

Nhằm phòng tránh sự tái diễn các phong trào chính trị sai lầm
như « Cách mạng văn hóa » (nên kể thêm cả phong trào Chống
phái hữu và Đại Nhảy vọt), thì phải kiện toàn pháp chế,
kiên quyết thực hiện dùng pháp luật để cai trị đất
nước, kiên quyết phản đối « Nhân trị », kiên quyết phản
đối « dùng đảng để cai trị đất nước ». Khi tổng kết
kinh nghiệm của Đảng CSTQ, đồng chí Hồ Cẩm Đào nói : «
Một chính đảng trước đây tiên tiến không có nghĩa là hiện
nay cũng tiên tiến ; hiện nay tiên tiến không có nghĩa là mãi
mãi tiên tiến. » Đây là một câu nói với thái độ khoa học
thực sự cầu thị.

Công tác làm Hiến pháp 1982 được tiến hành trên cơ sở coi
trọng các bài học kể trên, tiếp thu tư tưởng dẹp loạn,
phục hồi trật tự xã hội và cải cách mở cửa ; bởi vậy
mới có thể dứt khoát xóa bỏ tất cả những từ ngữ đại
loại như « Trung Quốc là do Đảng cộng sản lãnh đạo », xóa
bỏ quy định cứng nhắc « công dân tất phải ủng hộ Đảng
CSTQ », cũng xóa bỏ tên của các cá nhân Mác, Lê-nin, Mao Trạch
Đông, làm cho Hiến pháp kiên trì nguyên tắc « Nhân dân là cao
nhất », từ chối bất cứ chính đảng và cá nhân nào cao hơn
nhà nước và nhân dân.

Hiến pháp Trung Quốc 1982 có 4 chương, 138 điều văn pháp luật.
Toàn bộ các điều văn đó đều được viết bằng ngôn ngữ
pháp lý có tính quy phạm. Trong các điều văn này từ đầu
đến cuối đều không còn sử dụng từ « đảng cộng sản »,
cũng không xuất hiện những từ ngữ như « do đảng nào đó
lãnh đạo », lại càng không có luận điệu sai lầm đại
loại như « tiếp tục làm cách mạng dưới nền chuyên chính
vô sản ».

Hiến pháp cũ phủ nhận chuẩn tắc « trước pháp luật mọi
người đều bình đẳng » được cả thế giới nhất trí tuân
theo. Bất cứ quốc gia nào tôn trọng nhân dân đều coi trọng
chuẩn tắc đó. Trong quá trình làm Hiến pháp mới, các nhà
cách mạng lớp trước đều nhiều lần nhấn mạnh Hiến pháp
nhất định phải thể hiện chuẩn tắc này.

Tại đây cần nhắc nhở mọi người: cho tới hiện nay vẫn
còn một số người có xu hướng thích sự thống trị độc
tài đang nghĩ cách tìm ra các khe hở nào đó trong Hiến pháp
mới, dùng các thủ đoạn giả dối và ngụy trang để công khai
hoặc ngấm ngầm ngăn chặn và xâm phạm quyền tự do dân chủ
của nhân dân. Các bậc cách mạng lão thành đề xuất : Đảng
CSTQ khẳng định sẽ cùng nhân dân các dân tộc trong cả
nước, các đảng phái dân chủ, các đoàn thể nhân dân bảo
vệ sự tôn nghiêm của bản Hiến pháp mới và bảo đảm thực
hiện bản Hiến pháp này. ▼

Nguyên Hải, lược dịch theo
新宪法为何取消"党的领导"(2012-08-14)
http://blog.sina.com.cn/

Chú thích trong ngoặc [ ] là của người dịch

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/nguyen-hai-vi-sao-hien-phap-trung-quoc-lai-huy-bo-dieu-noi-ve-su-lanh-dao-cua-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các phương tiện truyền thông VN thời gian nay hay kể chuyện
chiến tranh, chuyện "Once upon a time" quá, nói cách khác là
"Ăn mày dĩ vãng". Đọc câu chuyện này thấy rất thú vị,
quá khứ dù có đẹp đến đâu cũng không thể thay thế hiện
tại và tương lai.

"Một lớp của trường tiểu học Mỹ có 26 học sinh đặc
biệt vì chúng đều có những quá khứ tội lỗi: em thì đã
từng tiêm chích, em thì đã vào trại cải tạo, thậm chí có
một học sinh nữ trong một năm đã phá thai ba lần.

Gia đình đã từ bỏ chúng, các thầy cô giáo và nhà trường
cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Cuối cùng, lớp học được giao
cho cô giáo Phila chủ nhiệm.

Ngay ngày đầu tiên của năm học, Phila đã không dọa nạt, ra
oai với chúng như những giáo viên trước mà cô nêu ra cho cả
lớp một câu hỏi sau: "Cô kể cho các em một số điểm trong
quá khứ của 3 ứng cử viên như sau:

Người thứ nhất luôn tin vào y thuật của thầy cúng. Ông ấy
từng có hai người tình, ông ta hút thuốc và nghiện rượu
trong nhiều năm liền.

Người thứ hai đã từng bị đuổi việc hai lần. Ngày nào ông
ta cũng ngủ đến trưa, tối nào cũng uống một lít rượu
brandy và cũng từng hút thuốc phiện.

Người thứ ba từng là anh hùng trong chiến đấu. Ông ta luôn
giữ thói quen ăn kiêng, không hút thuốc, thỉnh thoảng mới
uống rượu, thường uống bia nhưng không uống nhiều. Thời
thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp".

Cô hỏi cả lớp trong 3 người, ai sau này sẽ cống hiến nhiều
nhất cho nhân loại. Các em học sinh đồng thanh chọn người
thứ 3, nhưng cô giáo làm cho cả lớp kinh ngạc khi trả lời:

"Các em thân mến, cô biết chắc chắn các em sẽ cho rằng
chỉ có người thứ ba mới có thể cống hiến được nhiều
cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy.

Ba người này là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến
thứ 2:

Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí
kiên cường, ông đảm nhận chức vụ tổng thống Mỹ trong
bốn nhiểm kỳ liên tiếp.

Người thứ hai là Winston Churchill, thủ tướng nổi tiếng nhất
trong lịch sử nước Anh.

Người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít đã cướp đi
sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội".

Khi cô nói xong, tất cả học sinh đều ngây người nhìn cô và
như không tin nổi những gì chúng vừa nghe thấy. Cô giáo nói
tiếp:

"Các em có biết không, những điều mà cô nói về ba nhân
vật này là quá khứ của họ. Còn sự nghiệp sau này của họ,
là những việc mà họ đã làm sau khi họ thoát ra khỏi cái quá
khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt
đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho
quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con
người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai.
Hãy bước Ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại
từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm nhất
trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất
chúng… ".

Sau khi những học sinh này trưởng thành, rất nhiều người
trên cương vị công tác của mình đã đạt được nhiều thành
tích đáng tự hào: Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có
người trở thành quan tòa, có người trở thành nhà du hành vũ
trụ. Điều đáng nói là, Robert Harrison, cậu học sinh thấp
nhất và quậy phá nhất lớp, giờ đây trở thành giám đốc
tài chính trẻ nhất của phố Wall".

Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là
một sự bắt đầu mới mẻ và hướng thiện, những vinh quang
và tủi nhục của ngày hôm qua đều trở thành dĩ vãng. Chỉ
cần bạn thực sự chịu trách nhiệm với bản thân, chịu
trách nhiệm với tương lai, tích cực nỗ lực để gia nhập
vào đội ngũ những người cầu tiến, ngày mai chắc chắn bạn
sẽ thành công.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/nguyen-hoang-anh-cau-chuyen-ve-ngay-hom-nay-hom-qua-va-ngay-mai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Anh Nguyễn Kinh Kỳ, người gốc phố cổ Hà Nội hiện đang
sinh sống và làm việc ở Nhật Bản vừa hạ cánh xuống sân
bay Nội Bài vào hồi 07h00 sáng hôm qua, 27/2. Sau khi mất hơn 800
nghìn đồng tiền tắc-xi kèm 1000 yên tiền boa, với yêu cầu
phóng nhanh nhất có thể về khu vực đồn công an phường Hàng
Đường, anh Kỳ đã cùng với vợ, chị Hoàng Phố Hiến <a
href="http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/110468/di-nuoc-ngoai-2-nam-bi-xoa-ten-khoi-ho-khau-.html">gia
hạn được hộ khẩu của gia đình trong thời hạn 2 năm</a>,
sau khi vắng mặt tại nơi thường trú 1 năm 364 ngày 23 giờ
đồng hồ và 59 phút.

<center><img
src="http://tinkhotin.com/wp-content/uploads/2013/02/IMG_3801-300x225.jpg"
/></center>
<center><em>Vì cuốn sổ này anh Kỳ vừa phải đặt vé máy bay
giờ chót từ Nhật về Việt Nam để cứu lấy hạnh phúc gia
đình.</em></center>

<center><img
src="http://tinkhotin.com/wp-content/uploads/2013/02/Bang-Kieu.jpeg"
/></center>
<center><em>Ca sĩ Bằng Kiều, do có nhiều thông tin hơn, đã về
nước và gia hạn hộ khẩu từ rất sớm.</em></center>
Thở phào nhẹ nhõm, anh Kỳ tâm sự: "Bố tôi mới nhập hộ
khẩu Hà Nội từ những năm 70, tạo nên bao điều kiện thuận
lợi như cưới xin, nhập học, xin việc, đăng kí xe biển đầu
29. Phải nói thật với nhà báo, bố mẹ tôi đã có công xây
dựng gia đình, anh em tôi phải cùng nhau giữ lấy tấm hộ
khẩu." Bố anh, ông Nguyễn Kinh Bắc, và em trai anh, anh Nguyễn
Kinh Hoàng hoàn toàn đồng ý với quan điểm này. Được biết
anh Hoàng đã hủy kế hoạch du học Ăng-gô-la để giữ gìn
vị trí của mình trong tấm hộ khẩu Hà Nội quý giá. Anh Hoàng
do không đủ điều kiện thi vào <a
href="http://tinkhotin.com/?p=703">đại học Hot Gơn</a>, hiện đang
có kế hoạch ghi danh vào <a
href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2013/02/quan-doi-la-truong-dai-hoc-danh-tieng-gioi-tre-can-hoc/">một
trường đại học danh tiếng hơn ở trong nước</a>. Chị
Nguyễn Thị Sen, nghề nghiệp: ô-sin, quan hệ với chủ hộ: 3
lần một tuần không có bình luận gì do hiện chị vẫn đang
giữ hộ khẩu gốc ở tỉnh Hà Nam.

Nhưng không phải mọi sự đều trôi chảy với những người
có nhu cầu gia hạn hộ khẩu. Anh Nguyễn Sơn Ngọc, nhân viên
bộ ngoại giao, đi công tác nước ngoài đã lâu hiện đang bị
chị Nguyễn Hà Phương, người yêu dọa bỏ. "Em tưởng yêu
anh, rồi lấy anh thì sẽ có hộ khẩu Hà Nội, chứ thế này
thì yêu nhau làm gì." Mặc cho anh giải thích về những chế
độ ưu đãi cho cán bộ cao cấp của nhà nước, thậm chí cả
hứa hẹn nếu không được về Hà Nội sinh sống thì sẽ <a
href="http://us.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/khai-thac-boxit-cang-lam-cang-lo-c46a522559.html">đi
khai thác bô-xít một vốn bốn lời</a>, chị Phương vẫn vùng
vằng không chịu. Dự kiến ngày 8/3 anh Ngọc sẽ phải khẩn
trương tung ra một cú đòn quyết định.

<center><img
src="http://tinkhotin.com/wp-content/uploads/2013/02/1bx-300x225.jpg"
/></center>
<center><em>Bô-xít, một loại đá quý có tiềm năng lợi nhuận
cao hiện đang được anh Ngọc quảng cáo với bạn
gái.</em></center>
Chị Céline Nguyen, Việt kiều Pháp, làm nghề dư luận viên nói:
"Bản thân tôi thấy các nước phát triển như Pháp, Mỹ cũng
đều có quy định một năm phải ở trong nước bao nhiêu ngày
thì mới được giữ thẻ xanh." Chị khẳng định, do ở Pháp
đầu thế kỉ trước không có các quy định quản lý chặt
chẽ các vấn đề thường trú, tạm trú, nên ở ngõ Công-poăng
đã có <a
href="http://www.baomoi.com/Nhung-bai-viet-ky-ten-Nguyen-Ai-Quoc-tai-Phap-tu-1919-den-1923-Ky-2/121/6392116.epi">trường
hợp ông A-Q Nguyen người gốc Việt</a> trà trộn vào viết báo
chí, yêu sách, khiến tình hình chính trị rất phức tạp. Hiện
nước bạn đã có các biện pháp rút kinh nghiệm nghiêm túc.

Trong khi đó, tại bộ Công an, ông Trần Thế Quân, vụ phó vụ
Pháp chế cho biết quy định về hộ khẩu sẽ không được
đưa vào trong dự thảo Luật cư trú. Điều ngày khiến anh
Ngọc thở phào nhẹ nhõm, còn anh Kỳ thì chỉ biết câm nín
xót tiền mua vé. Còn tại tòa soạn Tin Khó Tin, …

<center><img src="http://tinkhotin.com/wp-content/uploads/2013/02/PTC.jpg"
/></center>
<center>…Pé Tin Cute cho biết Pé đã sẵn sàng chuyển hộ khẩu
để sống trong tim người khác.</center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/tin-kho-tin-mot-nguoi-viet-nam-kip-ve-nuoc-de-gia-han-ho-khau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Kính gửi Ô. Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư BCHTƯĐCSVN,

Kính thưa anh Nguyễn Phú Trọng,

Tôi dùng cách xưng hô này để tiện cho nội dung thư sẽ viết
với tư cách của một người có hân hạnh được quen biết
Anh. Đúng hơn là biết, chứ chưa dám nói là quen, vì tôi cũng
chỉ gặp và nói chuyện với anh đôi ba lần kể từ dạo anh
làm Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản và có mặt trong buổi
tôi báo cáo với Tổng bí thư Đỗ Mười và Bộ Chính trị về
cuộc Khảo sát xã hội học về Cơ cấu xã hội và Phân tầng
xã hội, một đề tài nghiên cứu khoa học cấp nhà nước. Theo
lời thuật lại của Chu Hảo, lúc ấy là Thứ trưởng Bộ KH
và CN ngồi cạnh Anh, thì anh đã nhận xét về tôi "Tay này báo
cáo với Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mà cứ nói khơi khơi
như nói trước Hội đồng Khoa học của Viện không bằng!".

Lần gặp gần đây nhất là ngày 17 tháng 1 năm 2011 tại Hội
trường Hội nghị Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt
Nam ở Hà Nội. Có thể Anh quên vì bận nhiều việc nên tôi xin
được nhắc lại : Hôm ấy, khi tôi đi đăng ký phát biểu ý
kiến với Đoàn Chủ tịch Hội nghị, ngang qua chỗ Anh ngồi,
Anh đã chủ động đứng dậy chào gọi và bắt tay tôi. Tôi
cảm kích về cử chỉ thân thiện này, biết rằng thế là Anh
vẫn nhớ tôi, nên đã bắt tay Anh rất chặt và nói "Xin chúc
mừng Tân Tổng Bí thư".

Anh cười và hỏi: "Chúc mừng cơ à?". Tôi đoán biết và mang
máng hiểu ra Anh đang nghĩ gì và định nói gì, nên cũng vui vẻ
trả lời "<em>Phải chúc mừng chứ. Hãy cứ chúc mừng đã. Và
rồi tôi sẽ dõi theo công việc của Anh làm, hành động và
ứng xử của Anh với tư cách Tổng Bí thư, để rồi có tiếp
tục chúc mừng hay không là chuyện về sau, còn bây giờ thì
phải chúc mừng đã</em>". Cả Anh và tôi cùng cười. Những
người đứng cạnh cũng cười vì tôi vốn nói to, mọi người
đều nghe và nhìn thấy. Nhắc lại chuyện này để nói rằng,
hai năm qua, dõi theo những công việc Anh làm, quả thật tôi
nghĩ là phải rút lại lời chúc mừng đã đưa ra với Anh hai
năm trước. Vì sao?

Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao
đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá
sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước,của đời
sống đất nước ta. Chính vì thế, chưa bao giờ uy tín của
Đảng xuống thấp đến vậy. Điều này liên quan trực tiếp
đến trách nhiệm của Tổng Bí thư. Thực trạng này được
phơi bày quá rõ ràng mà chính Anh, cũng như nhiều người giữ
vị trí cao trong bộ máy cầm quyền, đã nhiều lần trực tiếp
hoặc gián tiếp nói ra, chứ chẳng phải do "những phần tử
thù địch" nào bôi nhọ cả!

Đành rằng với nguyên tắc "lãnh đạo tập thể", cả Bộ
Chính trị, và toàn thể BCHTƯĐ phải chịu trách nhiệm, tuy
nhiên, với trách nhiệm là người đứng đầu BCHTƯ, Tổng bí
thư là người phải gánh vác, không thể đổ cho ai được cả.

Trong bức thư này chưa thể nói nhiều về thực trạng của
đất nước mà người Tổng bí thư phải chịu trách nhiệm, xin
chỉ nêu lên hai điều trực tiếp nhất và gần đây nhất đã
làm trầm trọng thêm sự mất uy tín của Đảng, gây bức xúc
trong lòng dân : Một là phát biểu tùy tiện của Tổng Bí thư
tại Vĩnh Phúc gây phẫn nộ trong công luận, và hai là sự câm
lặng của Đảng, Nhà nước và cả Hệ thống chính trị trong
ngày 17 tháng 2! Cái ngày mà cách đây 34 năm, hơn nửa triệu
quân Trung Quốc xâm lược theo lệnh của Đặng Tiểu Bình đã
tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc, gây nên tội ác tày
trời đối với đồng bào ta, hàng van chiến sĩ ta đã hy sinh
trong cuộc chiến đấu đánh trả quân xâm lược, buộc chúng
phải tuyên bố rút quân.

Trong phạm vi bức thư ngắn này, tôi chỉ đề cập đến hai
vấn đề nói trên để mong được Anh xem xét và cho tôi câu
trả lời.

Quả thật, tôi quá sửng sốt khi nghe anh nói: "<em>Vừa rồi
đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là
suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì
nữa? Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không?
Phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên
đa đảng không? Muốn 'tam quyền phân lập' không? Hả? Muốn
'phi chính trị hóa quân đội' không? Người ta đang có
những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin
đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!
Chỉ ở đâu nữa nào? Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký
đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì? Cho nên các đồng chí
quan tâm xử lý cái này.</em>"

Sửng sốt vì không thể hình dung được đây là lời của
Tổng Bí thư, một người vốn tính thận trọng, lại tùy tiện
quy kết một cách hồ đồ như vậy. Sẽ quá dài dòng và có
lẽ cũng chưa là thật sự cấp bách vào lúc này để chỉ ra
sự lẫn lộn, nếu không muốn nói là đánh tráo khái niệm, khi
Tổng Bí thư nói đến "các luồng ý kiến" được nêu lên trong
dịp các tầng lớp nhân dân đóng góp ý kiến vào Dự thảo
Sửa đổi Hiến pháp theo Nghị quyết và lời kêu gọi của
Quốc hội, lại là "<em>suy thoái tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống</em>".

Là một trong những người đã ký vào Kiến nghị về sửa
đổi Hiến pháp 1992, tham gia vào đoàn đại biểu do ông Nguyễn
Đình Lộc làm trưởng đoàn đến 34 Hùng Vương Hà Nội để
trao bản Kiến nghị đó cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến
pháp năm 1992 kèm theo một Dự thảo Hiến pháp mới để tham
khảo, tôi hết sức bất bình về quy kết hồ đồ của Tổng
Bí thư đối với một số điểm trong nội dung của 7 vấn đề
mà bản Kiến nghị của chúng tôi đã chuyển cho Ủy ban Dự
thảo nói trên. Tuy vậy, trong thư ngỏ này, tôi chỉ nói ý
kiến của riêng tôi và chịu trách nhiệm về những điều tôi
nói trong bức thư này.

Phải nói thêm là, đoàn đại biểu chúng tôi đã được Ủy
ban Dự thảo tiếp đón trọng thị và tiếp nhận Kiến nghị
có 72 chữ ký cùng với Dự thảo Hiến pháp 2013. Một số phóng
viên báo đến dự và sau đó một số báo đã đưa tin về
cuộc gặp này. Trong thư gửi ông Nguyễn Đình Lộc, người
dẫn đầu đoàn đại biểu đến trao Kiến nghị, ông Ủy viên
Ủy ban, Trưởng Ban Biên tập đã cho biết là "<em>những
điều nêu trong Kiến nghị nói trên sẽ được tập hợp,
nghiên cứu trong quá trình chỉnh lý dự thảo sửa đổi Hiến
pháp</em>". Vậy thì, khi Tổng Bí thư quy kết "<em>vừa rồi
đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là
suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì
nữa?</em>" liệu có phải là nhằm vào những vấn đề mà bản
Kiến nghị của chúng tôi nêu lên không? Nếu vậy thì Nghị
quyết và lời kêu gọi toàn dân góp ý kiến vào việc Sửa
đổi Hiến pháp của Quốc hội còn có giá trị gì nữa khi mà
những ý kiến trái tai lãnh đạo thì bị quy là suy thoái tư
tưởng chính trị, đạo đức, lối sống! Là một đại biểu
Quốc hội, Tổng Bí thư phải trả lời với Quốc hội và với
cử tri về kết luận hồ đồ nói trên. Ít nhất, Tổng Bí thư
cần giải thích rõ những ý kiến mà Tổng Bí thư dẫn ra, vì
sao gọi đó là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối
sống.

Là nhà lý luận, lại từng là Chủ tịch Hội đồng lý luận
Trung ương, Tổng Bí thư cần giải thích rõ nội hàm của khái
niệm đạo đức, lối sống và tư tưởng chính trị để từ
đó mà nói rõ những "kiến nghị..." dẫn ra ở trên là suy
thoái đạo đức, lối sống,suy thoái về tư tưởng chính trị
như thế nào? Một nhà lý luận sao lại có thể giải thích tùy
tiện và hồ đồ rằng: "<em>Người ta đang có những quan điểm
đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì
như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!</em>". Vậy thì đã thừa
nhận người ta nêu lên "quan điểm" thì cần phải tranh luận
để làm sáng tỏ đúng sai, sao lại quy kết đó là "suy thoái"
và đòi phải " xử lý"? Sẽ không đúng lúc nếu lại đưa ra
tất cả những điều mà Tổng Bí thư cho đó là suy thoái về
tư tưởng, đạo đưc, lối sống, xin chỉ đề cập đến mấy
vấn đề sau đây :

Ở đâu thì tôi không rõ, chứ trong 7 điểm nêu trong Kiến
nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992, thì kiến nghị bỏ Điều 4
của Hiến pháp không đồng nghĩa với "phủ nhận sự lãnh
đạo của Đảng" theo cách hiểu của Tổng Bí thư. Xin nhắc
lại nguyên văn nội dung của kiến nghị đó trong văn bản đã
được trao cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992:
"<em>... Chính vì vậy chúng tôi đề nghị bỏ Điều 4 của Dự
thảo. Việc tiếp thu đề nghị này tạo cơ hội cho Đảng
Cộng sản Việt Nam lấy lại niềm tin đã từng có trong dân
để thực sự trở thành lực lượng lãnh đạo chính trị
được xã hội chấp nhận</em>".

Một vấn đề nữa được Tổng Bí thư nêu lên: "<em>Muốn
'tam quyền phân lập' không? Hả?</em>" và quy kết đó là
"<em>suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống</em>"
thì lại càng hồ đồ hơn nữa. Xin nhắc lại rằng, đây là
quan điểm chúng tôi đã nêu hơn mười năm trước trong nhiều
Hội thảo Khoa học do các cơ quan Nhà nước tổ chức và đã
đăng công khai trên nhiều tờ báo.

Xin chỉ dẫn ra một ví dụ trong bài "Nhà nước pháp quyền và
Xã hội dân sự" đăng trên báo "Người Đại biểu Nhân dân",
tiếng nói của Quốc Hội và Hội đồng Nhân dân, ngày
26.5.2006 và bài "Hành trình từ "chuyên chính vô sản" đến "Làm
chủ tập thể" và "Nhà nước pháp quyền" cũng đăng trên
"Người Đại biểu Nhân dân" ngày 10.6.2013, tôi đã trình bày
về vấn đề "tam quyền phân lập" như sau:

<blockquote>"Vấn đề cơ bản nhất của nhà nước pháp quyền
là pháp quyền ở trên nhà nước. Theo nguyên lý của tư tưởng
pháp quyền đó, nhà nước phải được tổ chức theo nguyên
tắc "tam quyền phân lập". Mục đích của sự phân quyền đó
là trong cơ cấu quyền lực phải có sự kiểm tra, kiểm soát
lẫn nhau nhằm tránh sự độc quyền, lạm quyền. Nhà nước và
công chức chỉ được làm những điều luật pháp cho phép, còn
dân thì được làm tất cả những điều mà luật pháp không
cấm, thể hiện rõ nguyên lý quyền lực chính trị và quyền
lực nhà nước đều thuộc về nhân dân, nhân dân có quyền
tham gia vào việc hoạch đinh pháp luật, giám sát và kiểm soát
hoạt động và nhân sự của bộ máy nhà nước. Đây là điểm
quy chiếu để xác lập sự khác biệt giữa nhà nước pháp
quyền và nhà nước không pháp quyền...Ở các kiểu loại nhà
nước không pháp quyền thì quyền lực được tập trung vào
độc quyền cá nhân [nhà vua] hay một nhóm người định đoạt
mọi vấn đề của đất nước. Sự chuyển giao quyền lực
giữa các chủ thể quyền lực là cơ chế nối truyền [gia
đình, dòng tộc, các nhóm quyền lực cùng chung lợi ích, nhân
dân đứng ngoài tiến trình này, hoặc chỉ là vật trang sức
để lừa mị mà thôi".</blockquote>

Vậy thì dựa vào cơ sở nào để quy kết rằng nói đến "tam
quyền phân lập" là "suy thoái tư tưởng chính trị, đạo
đức, lối sống" xin Tổng Bí thư chỉ rõ ra đặng chúng tôi
nâng cao nhận thức. Cũng xin nói thêm rằng, hai bài báo nói
trên lại nằm trong cụm bài trong mục "Đàm luận sáng thứ hai"
của tôi đã được tặng thưởng báo chí về Đề tài Quốc
hội và Hội đồng Nhân dân năm 2006. Ban tổ chức đã động
viên tôi bay ra Hà Nội nhận giải thưởng bằng việc cho biết
là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng sẽ là người đứng
ra trao giải thưởng đó. Tôi đã gửi thư cám ơn và in lỗi
đã không ra Hà Nội được, và bức thư đó đăng trên báo.
[Xin nói thêm là tiếp năm sau, tôi lại được tặng thưởng
lần thứ hai giải báo chí về Đề tài Quốc hội và Hội
đồng Nhân dân năm 2007 cùng với hai tác giả khác là ông
Nguyễn Văn An, nguyên Chủ tịch Quốc hội và hòa thượng Thích
Chơn Thiện, đại biểu Quốc hội] ! Vậy mà nay tôi lại bị
Tổng Bí thư quy kết là "suy thoái về tư tưởng chính trị,
đạo đức và lối sống" vì đã có tư tưởng về "tam quyền
phân lập" thì xem ra tôi khó mà tiếp thu sự khiển trách của
Tổng Bí thư về sự "suy thoái" của mình.

Đành tự an ủi với quan điểm tôi đã viết trong bức thư nói
trên [đăng trên báo Người Đại biểu Nhân dân ngày 31.12.2006
với đầu đề do Tòa soạn đặt: "Dùng ngòi bút của mình
chiến đấu cho lý tưởng cao cả". Quan điểm đó là:
"<em>Nhằm giữ cho ngòi bút của mình không thẹn với chính
mình, phải có sự lao tâm khổ tứ để chọn ý, chọn lời,
chọn cách diễn đạt để sao cho những cá nhân nào đó khỏi
động lòng, khiến họ có thể dùng thói độc quyền chân lý,
áp đặt tư duy, tùy tiện quy kết, gây khó khăn cho tờ báo đã
đăng bài của mình... Nhưng rồi nghề nào cũng có nghiệp ấy,
"đã mang lấy nghiệp vào thân" thì cũng phải bằng mọi cách
mà đi cho trọn con đường đã chọn... tôi sẽ tiếp tục
chiến đấu bằng ngòi bút trung thực của chính mình...!</em>".

Vả chăng, thưa anh Nguyễn Phú Trọng, tôi chỉ là hạt cát nhỏ
nhoi trong biển cả nhân dân, sự bị xúc phạm của tôi chưa là
gì so với điều mà anh đã xúc phạm đến nhân dân, trong đó
có những bậc lão thành cách mạng đáng kính, những trí thức
tâm huyết, những người từng giữ trọng trách, nay tuy đã về
hưu, tuy tuổi cao sức yếu, vẫn cố gắng tham gia soạn thảo
và ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992.

Họ làm điều ấy với lòng mong mỏi đóng góp vào việc soạn
thảo một Hiến pháp ngang tầm với đòi hỏi của thời đại,
đáp ứng được khát vọng của cả dân tộc muốn hội nhập
vào quỹ đạo phát triển của thế giới trong bối cảnh của
nền văn minh mới thế kỷ XXI. Trong số đó, có người từng
được Anh mời đến góp ý kiến với Hội đồng lý luận Trung
ương, mà nếu tôi nhớ không nhầm, thì rất nhiều lần Anh tỏ
ý kính phục và trân trọng trí tuệ và tâm huyết của những
đóng góp ấy với tư cách là Chủ tịch Hội đồng lý luận
TƯ. Những người như vậy mà Anh dám quy cho họ là "suy thoái
tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống" sao?

Anh Trọng ạ, nếu thật sự muốn chỉ ra sự suy thoái ấy thì
phải tìm vào trong những kẻ vong ân bội nghĩa với đồng bào,
đồng chí từng ngã xuống trong cuộc chiến tranh biên giới
cách đây 34 năm! Vong ân bội nghĩabằng sự câm lặng trong ngày
17 tháng 2 để khỏi phải phạm vào "điều cam kết" với những
kẻ đã từng xua hơn nửa triệu quân xâm lược tràn vào các
tỉnh biên giới năm 1979, tàn sát dân lành, tiêu hủy nhà cửa,
đốt phá làng mạc, kể cả việc đặt bom phá khu di tích Păc
bó. Vì vậy, nói về "suy thoái tư tưởng chính trị" thì không
thể chỉ quy chiếu vào sự trung thành hay không trung thành với
một hệ tư tưởng được áp đặt, khi mà thực tiễn đã
chứng minh những giáo điều từng được học thuộc lòng về
hệ tư tưởng ấy đã gây tai họa cho sự nghiệp của đất
nước ghê gớm như thế nào. Thì chẳng phải "Đổi Mới"
được xem là một cột mốc trong đời sống của dân tộc ta
vì nó đã đưa đất nước vượt qua thảm họa của sự sụp
đổ những năm 80 do sự áp đặt mô hình được xây nên bằng
những giáo điều tai hại đó sao!

Cho nên, trung thành vơi truyền thống không có nghĩa là quay về
những thế kỷ đã lụi tàn để ngắm một dãy dài những bóng
ma, mà trái lại phải đem hết sức mình tiến về phía trước,
như dòng sông chỉ có chảy ra biển mới gọi là trung thành
với ngọn nguồn của nó. Còn nói về tư tưởng chính trị
của Đảng thì có lẽ nên tham khảo cách định nghĩa về
"đảng chính trị" của Đại Bách khoa Toàn thư Pháp :" Nhìn
chung, một đảng chính trị có thể được định nghĩa như
thể là một tập thể xã hội tìm kiếm sự ủng hộ của nhân
dân nhằm trực tiếp thực thi quyền lực, và tập thể này
được tổ chức theo thời gian và không gian sao cho nó có thể
vượt qua được ảnh hưởng cá nhân của người lãnh đạo.
Định nghĩa này vận dụng ba yếu tố: nền tảng của đảng,
cơ cấu tổ chức và nhiệm vụ của nó mà người ta xem xét
trước khi xem xét những đảng được định nghĩa như vậy đã
hình thành trong lịch sử như thế nào".

Ấy vậy mà, đã từ lâu, ở ta, thường quen dùng và thích dùng
khái niệm "Đảng ta", xem đấy như là một lời phong tặng về
uy tín của Đảng trong lòng dân, biến khái niệm đảng chính
trị thành một thứ "bái vật giáo", mà quên mất rằng, khi là
đảng cầm quyền, thì cũng như mọi thực thể quyền lực
khác, đều không tránh khỏi sự tha hóa. Biểu hiện rõ nhất
của sự tha hóa ấy chính là sự suy thoái về tư tưởng chính
trị: ngày càng xa dân, cưỡi lên đầu lên cổ dân do cơ chế
toàn trị, không muốn và không dám tiếp nhận sự phản biện
xã hội [vì không có tự do tư tưởng, không có tự do báo chí,
không cho phép quyền tư do lập hội...]. Và sự tha hóa ấy bộc
lộ rõ quy luật đã được lịch sử đúc kết "quyền lực có
xu hướng tham nhũng, quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng
tuyệt đối"! Câu chuyện về "một bộ phận không nhỏ" thoái
hóa biến chất cứ ngày càng to dần lên, càng chống càng phình
to ra như một căn bệnh ung thư đã di căn vô phương cứu chữa,
mới đích thực là sự "suy thoái về tư tưởng chính trị"
gắn liền với "suy thoái về đạo đức lối sống" đáng sợ
nhất.

Thưa anh Nguyễn Phú Trọng.

Sự suy thoái mà Anh vừa nói, trước hết được biểu hiện
quá rõ mà "triệu con mắt đều nhìn vào, triệu ngón tay đều
chỉ vào" trong ngày 17.2. 2013 vừa rồi: Đó là sự quay lưng
lại với đồng chí, đồng bào đã chết dưới họng súng của
quân Trung Quốc xâm lược. Máu của hàng vạn đồng bào và
chiến sĩ ta đã thấm đẫm giải đất biên cương. Máu người
đâu phải là nước lã, ấy vậy mà để giữ "cam kết" với
thế lực hiếu chiến Bắc Kinh, người ta đã chỉ đạo quán
xuyến từ trên xuống dưới không có một nén hương, một vòng
hoa tưởng niệm? Cần phải nói thêm rằng, thế lực hiếu
chiến mà ai đó đã "cam kết" lại đã ngang nhiên tổ chức
rầm rộ lễ kỷ niệm về ngày 17.2, ngày chúng mở cuộc chiến
tranh xâm lược, nhưng lại rao rêu khắp cả nước, đưa cả
vào sách giáo khoa dạy trẻ em Trung Quốc, rằng đó là cuộc
chiến tranh tự vệ nhằm "dạy cho Việt Nam một bài học"! Thế
lực hiếu chiến mà ai đó "cam kết" lại đang dung dưỡng cho
chủ nghĩa dân tộc cực đoan, công nhiên đưa lên bảng hiệu
trong cửa hàng Beijing Snacks tại Bắc Kinh dòng chữ ngạo ngược
:"không phục vụ người Việt Nam, Philippines, Nhật Bản và
chó!".

Vậy thì ai đã đưa ra lời "cam kết" với bọn xâm lược là
"không nhắc lại quá khứ" để tuyệt đối câm lặng trong ngày
17.2 vừa rôi? Ai đã làm chuyện xấu hổ và dại dột ấy? Ai?
Xin Tổng Bí thư chỉ ra.

Thực hiện sự "cam kết" đó, cùng với hương tàn khói lạnh
trên các nghĩa trang liệt sĩ trong ngày 17.2, là sự câm lặng
trên toàn bộ báo chí chính thống và hệ thống truyền thông
theo một cây gậy chì huy thống nhất, là sự ngăn chặn, cản
trở, đe dọa bắt bớ và trấn áp những ai đã dâng hương hoa
tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc chiến đấu
chống quân xâm lược ở biên giới phía Bắc, biên giới phía
Tây Nam, ở Hoàng Sa năm 1974 và ở trận Gạc Ma, Trường Sa năm
1988. Còn sự suy thoái tư tưởng nào bằng sự vong ân bội
nghĩa ấy thưa anh Nguyễn Phú Trọng. Có sự sa đọa về đạo
đức và lối sống nào bằng sự vong ân bội nghĩa ấy thưa
Tổng Bí thư?

Mặt khác, nếu muốn rao giảng về đạo đức thì chính là
đạo đức đích thực khi dám vượt qua mọi sự đe dọa, trù
dập, trấn áp cho đến những thủ đoạn thấp hèn quen thuộc
là đuổi việc, đuổi học, vẫn quyết theo tiếng gọi của
lương tâm, phạm trù cơ bản nhất của đạo đức, quyết dâng
vòng hoa tưởng niệm tại Đài Liệt sĩ trên đường Bắc Sơn,
thắp nén hương tại tượng Quang Trung nơi Gò Đống Đa, giương
cao vòng hoa trắng quyết không cho những bọn vô sỉ giành giật
và bóc xé dòng chữ tưởng niệm tại tượng đài Cảm Tử bên
hồ Hoàn Kiếm, vượt qua mọi sự rình mò và soi mói để trang
trọng dâng hoa và những dòng chữ tưởng niệm nhân ngày
17.2.2013 dưới chân tượng Đức Thánh Trần gần bến Bạch
Đằng, quận I, thành phô Hồ Chí Minh. Chính là đạo đức, khi
trong mỗi ngôi nhà, không phân biệt là nhà cao tầng, biệt thự
hay nhà tranh vách đất, người ta thành tâm thắp một nén
hương, bày bình hoa trên ban thờ với dòng tưởng niệm những
người đã chết trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược
nhân ngày 17.2. Cũng chính là đạo đức, khi nêu cao một lối
sống không chịu khuất phục, dám ngẩng cao đầu để biểu
thị chính kiến của mình như nhà báo trẻ nọ " làm báo từ
năm 2006 đến giờ. Tôi nhận thức được hệ quả sẽ đến
với tôi." Biết rõ như vậy, nhưng nhà báo ấy vẫn nói lên
tiếng nói trung thực của chính mình, "hoàn toàn do mệnh lệnh
đạo đức của tôi" như anh khẳng định.

Thưa anh Nguyễn Phú Trọng,

Liệu sau khi nhỡ lời, anh có thấy hối tiếc vì mình đã xúc
phạm đến những người được nhân dân kính trọng, vị
tướng lão thành từng là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của
Việt Nam tại Trung Quốc, năm nay đã 97 tuổi, đã suy nghĩ,
nghiền ngẫm từng chữ từng lời, thêm bớt, bổ sung trước
khi ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992, và ngày
17.2 vừa qua đã cùng với một số người đáng kính khác ký
vào Kiến nghị ấy đã mang hoa đến tưởng niệm các liệt sĩ
ngã xuống vì sự tồn vong của Tổ quốc? Nếu có, thì Anh nên
xin lỗi họ, cũng tức là xin lỗi nhân dân. Chuyện nhất thời
có sự hồ đồ thiếu tỉnh táo cũng là chuyện thường tình,
cho nên xin lỗi là một cử chỉ văn minh trong lối sống của
người có hiểu biết và có đạo đức. Người có "tư tưởng
chính trị" vững vàng chính là người có bản lĩnh dám nhận
sai lầm.

Vả chăng, hơn lúc nào hết, khi con thuyền của đất nước
đang chao đảo, là người giữ trọng trách lèo lái thì biết
thu phục nhân tâm, trân trọng hiền tàiphải là cái đức của
người biết mình, biết người. Trót hồ đồ, nói thiếu cân
nhắc, xúc phạm những người đáng lý phải trân trọng, gây
phẫn nộ trong công luận, thì việc lắng nghe để bình tĩnh
nhận ra chân lý, có ứng xử thích hợp, luôn là điều đáng
làm.

Đến một vị vua từng nằm gai nếm mật, mười năm lãnh đạo
cuộc kháng chiến chống giặc Minh, lên ngôi đại định, mở
đầu cho một triều đại vẻ vang thế kỷ XV, vua Lê Thái Tổ
vẫn một lòng khiêm nhường kính cẩn: "<em>Nay trẫm gánh vác
trách nhiệm nặng nề, sớm khuya kính cẩn lo sợ, như đi trên
băng mỏng, như đứng bờ vực thẳm chỉ vì chưa kiếm được
hiền tài giúp đỡ việc trị nước...</em>". Còn vua Lê Thánh
Tông, gặp khi có thiên tai đã chỉ dụ rằng "Bởi chính trị
có thiếu sót, nên trời chỉ cho bằng tai biến. Đó là do lỗi
lầm của trẫm mà chuốc lấy họa chứ trăm họ có tội gì
đâu? Có phải vì trẫm đức tin chưa đến dân, lòng thành chưa
thấu tới trời mà đến nỗi như thế chăng?". Cũng trên cái
mạch tư duy ấy, vua Minh Mạng thế kỷ XIX khi nghe tâu về vỡ
đê, dân tình cơ cực đã xót xa tự vấn: "<em>Nghĩ tấm thân
lạm ở trên trăm họ, không biết tu đức để trời cho hòa
khí, đến nỗi dân ta bị tai họa ấy, thực là một điều
lỗi lầm của ta</em>"! Thì ra, cha ông ta xưa đã không mắc
phải điều mà ngày nay đã trở thành ca dao hiện đại:
"<em>mất mùa bởi tại thiên tai, được mùa bởi tại thiên tài
đảng ta</em>"!

Gợi lên vài dòng lịch sử chi nhằm nói thêm với người gánh
vác trọng trách quốc gia rằng: phải biết "kính cẩn, lo sợ,
như đi trên băng mỏng, như đứng bên bờ vực" chứ không thể
tùy tiện phán bảo và quen thói bịt miệng dân, chỉ muốn dân
cúi đầu tuân phục "chỉ thị, nghị quyết", cho dù thực tiễn
cho thấy có quá nhiều chỉ thị nghị quyết sai lầm gây bao tai
họa cho dân. Và rồi, cái cách lớn tiếng đe dọa "lợi dụng
việc góp ý kiến vào Hiến pháp để phá hoại đường lối
chính sách, làm mất uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng"
của một vài người có trọng trách trên báo chí và trên tivi
mấy ngày qua đã không hù dọa được ai! Trái lại, chỉ làm
cho lòng dân thêm phẫn nộ. Điều này mong Tổng Bí thư cần
lưu ý.

Đối với riêng tôi, khi tham gia soạn thảo và ký vào Kiến
nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 mà Tổng Bí thư đã phê
phán nặng lời, tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã thực hiện
lời chỉ dẫn của Các Mác "<em>trí thức là người nói sự
thật, phê bình không nhân nhượng về những gì đang hiện
hữu. Không nhân nhượng với nghĩa rằng họ không lùi bước
trước kết luận của chính mình, hoặc trước xung đột với
quyền lực, bất cứ quyền lực nào</em>".

Cho nên dù bị quy kết thế nào đi chăng nữa, tôi cũng thấy
là chẳng có gì đáng bận tâm. Bởi lẽ, là người am hiểu và
tôn trọng phép biện chứng, chắc Tổng Bí thư nhớ nằm lòng
ý tưởng của Hégel được Ph. Angghen dẫn ra để nói về biện
chứng của sự phát triển: "<em>mỗi bước tiến mới sẽ
tất yếu biểu hiện ra như là một sự xúc phạm tới cái
thiêng liêng, là một sự nổi loạn chống lại trạng thái cũ,
đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá</em>".

Người am hiểu về biện chứng như Tổng Bí thư chắc sẽ bình
tâm suy nghĩ về "những bước tiến mới" mà đời sống đất
nước đang chứng kiến, để với cương vị của mình, thúc
đẩy cho những ý tưởng mới phát triển nhằm đẩy lùi trạng
thái cũ đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hóa.
Làm được như vậy thì dấu ấn để lại trong lòng người và
cho lịch sử sẽ không là sự cáo chung của lực lượng bảo
thủ cố duy trì cái cơ chế đã đưa đất nước vào ngõ cụt,
mà là người đem lại sự canh tân, thuận với quy luật phát
triển, đáp ứng được lòng dân.


Kính gửi Tổng Bí thư lời chào trân trọng.
TP Hồ Chí Minh ngày 28.2.2013
Tương Lai


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130228/tuong-lai-thu-ngo-gui-ong-nguyen-phu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<center><img src="https://danluan.org/files/u23/democracy_is_not_easy.jpg"
width="550" alt="democracy_is_not_easy.jpg" /></center>

<strong>1.</strong> Hiến pháp là nền tảng pháp lí để tổ
chức lên Nhà nước được Nhân dân trao cho quyền lực quản
lí xã hội, phục vụ người Dân. Được Dân trao quyền lực
để phục vụ Dân nhưng kẻ nắm quyền thường lạm quyền,
dùng quyền lực của Dân để áp bức Dân, vì thế Hiến pháp
còn xác định những điều cơ bản trong mối quan hệ giữa Nhà
nước và người Dân, xác định quyền của người Dân và
trách nhiệm của Nhà nước trong việc bảo đảm quyền sống,
quyền mưu cầu hạnh phúc, quyền Công dân của người Dân.

Từ nhận thức như vậy để có vài đối chiếu với dự thảo
sửa đổi Hiến pháp 1992.

Lời nói đầu của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 có 447
từ thì có đến 394 từ tán dương chủ nghĩa Mác Lê nin và kể
lể công lao trời biển của đảng Cộng sản Việt Nam đối
với dân tộc Việt Nam! Dành tới gần chín mươi phần trăm
ngôn từ lời nói đầu của Hiến pháp để ngâm ngợi, suy tôn
đảng cầm quyền thì đó là Đảng pháp chứ đâu còn là Hiến
pháp!

Ngay lời nói đầu đã có sự lạm quyền vô lối của đảng
cầm quyền. Sự lạm quyền càng ngang nhiên không còn biết
đến lẽ phải và đạo lí ở điều 4, đặt xã hội Việt Nam,
đặt người dân Việt Nam trong sự cai trị đương nhiên vĩnh
viễn của đảng Cộng sản Việt Nam, tước mất một quyền
lớn của Công Dân, quyền người Dân được lựa chọn một
tổ chức chính trị tin cậy với những chính khách sáng giá
trao cho việc tổ chức lên một Nhà nước thực sự của Dân,
vì Dân.

Mở lời Thông điệp Liên bang 2013, Tổng thống Mỹ Barak Obama
thưa với Dân chúng Mỹ: <em>Cách đây 52 năm Tổng thống John F.
Kennedy tuyên bố trước căn phòng này rằng: Hiến pháp làm cho
chúng ta không phải là những đối thủ tranh giành quyền lực
mà là những đối tác vì sự tiến bộ.</em>

Đó là Hiến pháp Mỹ, Hiến pháp dân chủ. Hiến pháp dân chủ
không khi nào giành sẵn quyền lực cho một tổ chức chính trị
nào. Hiến pháp ghi nhận những quyền lực người Dân trao cho
Nhà nước. Chọn tổ chức chính trị nào đảm nhận quyền
lực Nhà nước lại vẫn là quyền của người Dân. Điều 4
trong Hiến pháp cũ và trong dự thảo Hiến pháp mới của ta đã
làm cho Hiến pháp của chúng ta trở thành nơi đảng Cộng sản
tranh giành, tước đoạt quyền lực của Dân!

Bầu cử chọn ra lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội
là quyền Công Dân lớn nhất, quan trọng nhất. Chỉ một điều
4 đã làm cho người dân Việt Nam gần như trắng tay về quyền
Công dân, người Dân không còn được quyền chọn mặt gửi
vàng, chọn những gương mặt xứng đáng để trao quyền lực
Nhà nước! Điều 4 đã giật mất quyền tối quan trọng của
Dân trao cho đảng Cộng sản! Người Dân vẫn cầm lá phiếu đi
bầu cử đấy nhưng chỉ là những rô bốt, đi bầu cử hộ
Đảng, bầu cho người Đảng đã chọn sẵn cho rồi!

Không cần lá phiếu bầu chọn của Dân, đảng Cộng sản Việt
Nam nghiễm nhiên lãnh đạo Nhà nước và xã hội như một
định mệnh nghiệt ngã của người Dân Việt Nam, Điều 4 đã
đặt đảng Cộng sản Việt Nam đứng trên Nhà nước, đứng
trên luật pháp!

Kẻ nắm quyền thường lạm quyền, dùng quyền lực của Dân
mưu cầu lợi ích riêng. Quyền lực làm hư hỏng con người là
vậy. Quyền lực tự nhiên mà có càng dễ làm hư hỏng kẻ
nắm quyền vì kẻ đó không có sự thử thách, chọn lọc của
người Dân, không có sự giám sát của người Dân. Sự hư
hỏng không có giới hạn, không có điểm dừng của bộ máy
Nhà nước ta hiện nay là hệ quả tất yếu của điều 4 Hiến
pháp thực thi suốt mấy chục năm qua đã tước quyền chọn
lọc, quyền giám sát bộ máy Nhà nước bằng lá phiếu của
người Dân.

<strong>2.</strong> Hẹp hòi, thiển cận, đố kị, hận thù giai
cấp, lấy giai cấp thống trị dân tộc, đảng Cộng sản Việt
Nam đã liên tiếp mở những chiến dịch đẫm máu và nước
mắt đánh vào người Dân Việt Nam, đánh tan rã khối thương
yêu đùm bọc dân tộc Việt Nam: Cải cách ruộng đất. Cải
tạo tư sản. Nhân văn Giai phẩm. Xét lại chống đảng. Tập
trung cải tạo thực chất là giam cầm, chà đạp nhân phẩm,
đày đọa thân xác làm chết dần chết mòn những người Việt
Nam không cùng ý thức hệ Cộng sản... Những chiến dịch đó
đã giết hại hàng triệu, hàng triệu người Việt Nam vô tội,
phần lớn là những người Việt Nam ưu tú, yêu nước, thức
thời, có trí tuệ, biết làm giầu chính đáng, có đóng góp
lớn lao và quyết định vào chấn hưng đất nước và tiến
bộ xã hội.

Đó là đảng Cộng sản Việt Nam hôm qua. Còn hôm nay?

Phải là đảng viên Cộng sản mới được giao quyền lực Nhà
nước. Có tí quyền lực, dù chỉ là quyền lực ở cấp thấp
nhất cũng hối hả vơ vét của công, cướp đoạt của dân,
ngang nhiên tham nhũng. Những vụ cướp đất của Dân ở Tiên
Lãng, Hải Phòng, ở Văn Giang, Hưng Yên đã lộ rõ cả một hệ
thống quyền lực hư hỏng, tham nhũng. Tham nhũng cố kết thành
băng đảng tàn phá tan hoang đất nước. Tạo ra và dung dưỡng
một Nhà nước tham nhũng, đó là trách nhiệm không thể chối
bỏ của đảng Cộng sản Việt Nam.

Yếu kém trong quản lí, điều hành nền kinh tế gây ra những
đổ vỡ nặng nề trong đời sống kinh tế đất nước. Mỗi
vụ đổ bể như Vinashin, Vinalines... cuốn ra sông ra biển hàng
ngàn tỉ đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của Dân, làm cho
xã hội Việt Nam càng ngày càng tụt xa so với thế giới! Trách
nhiệm đó cũng hiển nhiên thuộc về đảng Cộng sản Việt
Nam.

Cả chục triệu người Dân Việt Nam bỏ mạng trong cuộc chiến
đấu giành độc lập, tự do. Độc lập tự do phải đổi
bằng máu nhiều thế hệ người Việt Nam. Đất nước có độc
lập nhưng quyền tự do của người Dân Việt Nam thời đảng
Cộng sản cầm quyền lại kém xa quyền tự do của người Dân
Việt Nam thời còn bị thực dân Pháp đô hộ!

Con Người là cây sậy biết tư duy (R. Descartes). Con Người khác
thế giới sinh vật ở chỗ có tư duy, có tư tưởng, có ngôn
ngữ diễn đạt tư tưởng. Tự do tư tưởng, tự do ngôn luận
là quyền con Người, quyền tự nhiên mà có khi con Người sinh
ra, không cần ai ban phát. Nhưng tự do tư tưởng, tự do ngôn
luận, tự do báo chí trong xã hội Việt Nam hôm nay chỉ có trên
giấy, còn trong thực tế, người Dân không được xuất bản
báo tư nhân. Người Dân ôn hòa bộc lộ tư tưởng, chính kiến
khác với tư duy của đảng cầm quyền liền bị buộc tội
tuyên truyền chống Nhà nước, phải nhận những năm tháng dài
tù đày nghiệt ngã. Những bản án nặng nề dành cho tiến sĩ
Cù Huy Hà Vũ, dành cho những blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong
Tần, Phan Thanh Hải trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, dành cho
luật sư Nguyễn Văn Đài, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà giáo Vũ
Hùng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cô gái Phạm Thanh Nghiên, cô
gái Đỗ Minh Hạnh... là những bản án phi pháp, khắc nghiệt
đối với quyền tự do ngôn luận. Đảng Cộng sản Việt Nam
phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về những bản án giam
cầm tự do ngôn luận đó.

Suốt mấy ngàn năm chống chọi với bành trướng phương Bắc,
với thực dân phương Tây, với thiên nhiên hung dữ, cha ông
chúng ta đã không để mất một tấc đất mà còn mở mang thêm
bờ cõi. Ngày nay hàng trăm cây số vuông đất đai Việt Nam
thiêng liêng ở biên cương phía Bắc đã thuộc về Đại Hán
phương Bắc, phần buông xuôi để cho phương Bắc đánh chiếm,
phần Nhà nước Cộng sản Việt Nam tự nguyện cắt đất sang
nhượng cho phương Bắc như dâng lễ vật cầu thân với phương
Bắc hòng lấy phương Bắc làm chỗ nương tựa duy trì ý thức
hệ Cộng sản. Để mất mát quá lớn đất đai xương máu của
tổ tiên, trong lịch sử oai hùng Việt Nam chỉ có đảng Cộng
sản Việt Nam mới phạm tội tày trời đó!

Một đảng cầm quyền mang lại quá nhiều tai họa đau xót và
tủi nhục cho dân cho nước như vậy mà đảng đó vẫn buộc
Hiến pháp phải dành cho đảng sự quản lí đất nước, lãnh
đạo xã hội thì đảng đó có còn lương tâm không nhỉ?
Đảng đó có còn đủ lòng tự trọng để nhận trách nhiệm
trước Dân không nhỉ? Đảng đó có còn đủ tư cách để
"lãnh đạo Nhà nước và xã hội" không nhỉ?

<strong>3.</strong> Nhắc lại những chiến dịch đẫm máu và
nước mắt đánh vào Dân của đảng Cộng sản Việt Nam, nhắc
lại thảm cảnh đất nước tan hoang, người Dân điêu đứng
lầm than vì tham nhũng, cuộc sống ngột ngạt vì thiếu tự do,
nhắc lại những nỗi đau xót, tủi nhục để mất đất đai
thiêng liêng của cha ông, nhắc lại những dấu ấn đau buồn
đảng Cộng sản Việt Nam để lại cho đất nước, để lại
trong lịch sử Việt Nam để thấy rõ sự thiếu trung thực,
thói khoa trương, ngạo mạn của Lời nói đầu dự thảo sửa
đổi Hiến pháp.

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 có Lời nói đầu và 124
điều. Chỉ Lời nói đầu và một điều khoản cốt lõi đã
cho thấy người Dân không còn là chủ thể của Hiến pháp
nữa, đã cho thấy khẩu khí ngạo mạn, coi thường Dân của
bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Ngạo mạn coi thường Dân,
quyết biến Hiến pháp của Dân thành Hiến pháp của Đảng,
thành Đảng pháp, biến quyền lực của Dân thành quyền lực
của Đảng. Ngạo mạn, coi thường Dân đến mức đảng Cộng
sản chỉ có ba triệu đảng viên trong chín mươi triệu dân
Việt Nam nhưng toàn bộ ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992
đều là đảng viên Cộng sản, không hề có một chuyên gia
luật pháp của Dân!

Đất nước đang đứng trước nhiều nguy khốn hiểm nghèo. Kinh
tế suy sụp có cấp độ nguy khốn một, kẻ thù truyền kiếp
lấn đất, cướp biển, đầu độc lãnh đạo Nhà nước ta có
cấp độ nguy khốn mười thì lòng Dân li tán có cấp độ nguy
khốn tới một trăm. Những chiến dịch máu và nước mắt
đánh vào Dân. Tước đoạt quyền Công Dân của Dân. Tước
đoạt tự do của Dân. Cả bộ máy Nhà nước tham nhũng bòn rút
máu Dân, cướp đất của Dân. Nhà nước đó không còn là nơi
người Dân gửi lòng tin được nữa. Lòng Dân li tán, mất lòng
tin vào Nhà nước mới là nỗi khốn cùng của vận nước.

Khi vận nước nguy khốn thì lối thoát hiệu nghiệm duy nhất
là dựa vào sức mạnh Nhân Dân. Có sức mạnh Nhân Dân, dù nguy
nan đến đâu cũng sẽ vượt qua. Sửa Hiến pháp để Nhà
nước trở về với Dân, cái gì của Dân, trả lại cho Dân,
lấy lại lòng tin của Dân, tìm sức mạnh trong Dân để vượt
qua nguy khốn, xây dựng đất nước giầu mạnh. Mọi người
Dân Việt Nam đón chờ sửa đổi Hiến pháp đều với mong mỏi
đó. Và những trí tuệ, tâm hồn Việt Nam khắc khoải với
vận nước liền viết Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp để
Hiến pháp mới tạo ra một Nhà nước thực sự dân chủ, khai
thác, tập hợp được sức mạnh Nhân Dân.

Như bốn năm trước những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam đã
viết Kiến nghị yêu cầu dừng Dự án boxit. Ngạo mạn, coi
thường Dân, đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng sản
Việt Nam khinh bỉ không thèm trả lời Kiến nghị của những
trí tuệ và tâm hồn Việt Nam, vẫn quyết liệt thực hiện
"chủ trương lớn của Đảng", hăm hở đào bới boxit ở
Tây Nguyện. Nay "chủ trương lớn của Đảng" đang đứng
trước thua lỗ không tránh khỏi đúng như những cảnh báo của
những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam bốn năm trước.
"<em>Chủ trương lớn của Đảng</em>" đang nối tiếp vào
sau Vinashin, Vinalines, đổ ra sông ra biển hàng ngàn tỉ tiền
thuế mồ hôi nước mắt của Dân!

Người Dân mong Hiến pháp sửa đổi để Nhà nước trở về
với Dân, Nhà nước thực sự của Dân, vì Dân. Nhưng những
người Cộng sản cầm quyền lại rắp tâm sửa Hiến pháp chỉ
để tăng cường quyền lực của Đảng, gia cố Hiến pháp,
biến Hiến pháp thành nơi Đảng cố thủ với Dân! Và Kiến
nghị sửa đổi Hiến pháp của những trí tuệ và tâm hồn
Việt Nam rồi sẽ lại có chung số phận như Kiến nghị dừng
Dự án boxit mà thôi!

Nhưng Hiến pháp không phải là boxit. Hiến pháp là quyền lực
và ý chí của Nhân Dân. Hiến pháp tạo ra bầu không khí dân
chủ trong xã hội. Hiến pháp tạo ra ý nghĩa và giá trị cuộc
sống của mỗi con Người có mặt trong cõi đời. Người Dân
Việt Nam hôm nay có mạng internet toàn cầu đến với từng nhà,
từng Người, cho người Dân ý thức về quyền Công Dân, về
thời đại dân chủ hóa, về thời hội nhập trong kỉ nguyên
văn của loài Người. Người Dân Việt Nam hôm nay không còn là
người Dân Việt Nam của năm 1980, của năm 1992, những năm
điều 4 tước đoạt quyền quan trọng nhất của Công Dân ngạo
mạn xuất hiện trong Hiến pháp trong sự nín lặng cam chịu
của người Dân Việt Nam hiền lành vốn quen cam chịu.

Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp là đòi hỏi khẩn thiết,
chính đáng và vô cùng bình dị của Công Dân. Những chữ kí
của những người Dân Việt Nam khao khát đòi những giá trị
làm Người, khao khát tự do đang nối dài trong Kiến nghị là
những giọt nước trong câu thành ngữ dân gian "<em>tức nước
vỡ bờ</em>", những giọt nước nhỏ bé đang tích tụ, dâng
lên thành biển nước mênh mông, thành thác nước cuồn cuộn,
thành sức nước vỡ bờ và lật thuyền.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130227/pham-dinh-trong-sua-hien-phap-de-nha-nuoc-tro-ve-voi-dan-khong-phai-gia-co-hien),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives