Thuỳ Linh - Những cơn gió rát bỏng đầu hè

<div class="boxright500"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjWaLsd-jwKtjiRRfpwvsgIa4M89dJL6dCYQSL_H_ohLXHQUVmGOX3oCqNc9nBh9BLTuIUaF2WNg3-JhTcYiP5U67Gf9UFrV9sZG6wUzKo42zyve6XklNp9XpLMFcnRAZ5Kjriwhzk4xoOb/s400/_thumb.jpg"
/><div class="textholder">Dân Dương Nội biểu tình ngày
23/5</div></div>Mới đầu tháng 5, vừa vào hè mà người dân đã
rát mặt bởi những cơn nắng nóng khủng khiếp. Cái bỏng rát
vật lý tạt vào đời sống chật vật của mùa kinh tế khủng
hoảng, suy thoái, kiệt quệ. Và thêm những vết bỏng rộp trong
tâm hồn những người đang khắc khoải, cồn cào mong sự thay
đổi…

Mấy hôm nay, mọi người tạm quên những ồn ào, thị phi quanh
hội nghị TW7; quên rằng Hiến pháp vẫn giữ nguyên sau khi tốn
rất nhiều thời gian, công sức, tâm trí, tiền bạc của hàng
triệu công dân tham gia góp ý thay đổi; quên rằng một mùa hè
đỏ lửa và bão tố đang kéo đến…để tập trung vào người
hùng không chân tay Nick Vujicic đến từ Úc.

Nick là anh hùng. Những gì anh làm là kỳ tích. Đương nhiên
rồi. Thông điệp anh mang đến Việt nam là tốt đẹp, nhân
văn. Đương nhiên rồi. Phải cám ơn và tán thán Nick.

Nhưng có lẽ ồn ào nhất là Nick có nói về ông Hồ Chí Minh
như giới tuyên giáo hay nói là bị dịch sai, dịch thiếu?
Những kỳ tích như Nick đã làm được có thấy ở những
người khuyết tật ở Việt nam hay không? Lại nữa, ban tổ
chức không cho dịch câu nói về Chúa cũng được chia sẻ trên
mạng. Và nhiều bạn đã dẫn chứng sự thật đó bằng vốn
tiếng Anh không tồi của mình.

Chợt nhó đến trò chơi của truyền hình Mỹ cách đây không
lâu vào Việt Nam để làm chương trình truyền hình thực tế
gì gì đó…Họ phải nhớ và ghép thành bài hát mà nước chủ
nhà giới thiệu. Bài hát đó là bài "Ca ngợi đảng cộng
sản". Hình như câu đầu tiên là: "đảng CSVN quang vinh, ánh
sáng soi đường đưa ta…" (quên rồi). Cuối cùng các bạn
Mỹ vẫn hoàn thành được cuộc "sát hạch này". Sau đó các
bạn được đưa đến giới thiệu về cái hồ B52 trong làng
Ngọc Hà – một chứng tích chiến tranh giữa Viêt Nam và Mỹ.

Với tư cách chủ nhà đứng ra tiếp khách thì đây là một
chủ nhà thô lỗ, ngạo mạn. Không thể bắt khách nhớ về
một thất bại của họ trong một cuộc đối kháng đã xa với
chính chủ nhà.

Với tư cách người làm văn hóa thì chủ nhân này đã bỏ lỡ
một cơ hội giới thiệu về đất nước và con người Việt
Nam (hay ít ra là thủ đô Thăng Long cổ kính có hàng ngàn năm
lịch sử). Khách ra về mà không hề biết thêm gì về đất
nước mà họ tới, có thể chỉ một lần.

Với tư cách tuyên truyền viên thì người này xứng đáng bị
đuổi việc vì những gì anh ta hướng dẫn đoàn khách thực
hiện đã gây làn sóng bất bình và phẫn nộ với khán giả coi
chương trình đó.

Thực tế công tác tuyên truyền của nhà nước Việt nam đã
phát sản từ lâu. Giờ thì tuyên truyền tràn ngập cả các
chương trình giải trí, văn hóa, từ thiện…để trở thành
phản tuyên truyền.

Bỏ qua chuyện đó để thấy kỳ tích của Nick và niềm cảm
hứng đến những người khuyết tật Việt Nam vượt qua nỗi
tuyệt vọng. Xin tán thán Nick.

May mắn là Nick được sinh ra và lớn lên ở một đất nước
tự do, giàu có nên anh được hỗ trợ nhiều từ cộng đồng
để phát huy hết khả năng có thể. Còn người khuyết tật
Việt nam phải phát huy hết khả năng có thể để mưu sinh,
tồn tại, sống tự lập và tử tế đã là một kỳ tích.
Liệu Nick có được biết điều này không?

Sự tuyệt vọng lúc này không chỉ của riêng những người
khuyết tật, mà là của chung người dân Việt, vì như nhiều
người nói, dân Việt đang bị rất nhiều những khuyết tật
về tâm hồn. Một Việt Nam bệnh tật. Một chính quyền bệnh
hoạn. Còn kinh khủng hơn sự khuyết tật về thể xác nhiều,
Nick à.

Khi báo chí kêu gọi chia sẻ những thông điệp nhân văn mà Nick
đem đến với người Việt, thì nơi đây, chính quyền đang
công khai có những hành xử tương phản lại những gì Nick
truyền đạt. Sự phản ứng của cộng đồng mạng không phải
với Nick và những gì anh đem đến mà phản ứng chính vì sự
tương phản này.

Chỉ trong vòng 8 ngày, chính quyền đã sử dụng gần 100 năm tù
để kết án 16 người đang tuổi hoa niên rực rỡ và đẹp
đẽ nhất. Chỉ vì sự đấu tranh bất bạo động của họ
với một xã hội xấu xa và một chính quyền mục nát.

1. Đầu tháng trên mạng đã xôn xao vụ xử án hai sinh viên
Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha sắp diễn ra. Những
người tin tưởng và ủng hộ hai em thì thấp thỏm chờ đợi
một cái án như các vụ án tương tự trước đó, chừng 4, 5
năm tù cho tội 88. Mình thì thấp thỏm nỗi lo về những ứng
xử trước tòa của hai người còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm
sống, chứ đừng nói bản lĩnh chính trị cần thiết để
đương đầu với hệ thống hành pháp, tư pháp chối bỏ cách
hành xử văn minh nhân loại. Cuối cùng Uyên, Kha đã vượt qua
"kỳ sát hạch" lớn lao mà các em không muốn, làm nên một
kỳ tích.

Chị Kim Liên, mẹ Nguyên Kha kể là hồi hai em mới bị bắt,
chị mua hai cây sầu riêng đem về trồng vườn nhà. Để nhìn
cây mà nhớ đến con. Để hy vọng mùa bói quả "hai đứa sẽ
về". Mùa bói quả của sầu riêng, như chị nói, là 3 năm.
Cuối cùng Uyên bị kết án 6 năm, Kha 8 năm. Vậy là sẽ hai mùa
cây sầu riêng trổ bông thì may ra…Biết đâu có thể còn sớm
hơn mùa bói quả???

2. Ngay sau phiên tòa Uyên, Kha và phiên tòa phúc thẩm xử 14 thanh
niên Công giáo và Tin lành với nhiều phản ứng bất bình từ
dân chúng. Tổng cộng số năm tù dành cho họ là hơn 80 năm.
Xấp xỉ tuổi của đảng CS. Họ ôn hòa hơn những người CS
hoạt động bí mật hồi tiền khởi nghĩa vì họ chỉ đấu
tranh với những bất công xã hội bằng hình thức bất bạo
động. Họ làm nên kỳ tích khi đánh động tâm thức của
người dân về quyền được làm người tử tế.

<div class="boxright500"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuh64QG8eay4Fm4TTi2HgE3azAko5zLcFtHEAAmjrkkas5Dr6sH3xiJMNy3Ldlm1lqfV668w8uEggiYRVQDOoAnz39PRzRRulRZ5UPy8ZUC28NaWXXVqzgclVQLC3fxOe63mZyPwP_vUO0/s400/942417_4358108245867_821046051_n.jpg"
/><div class="textholder">Bà Nguyễn Thị Hóa (áo tím) bị đâm
kim</div></div>3. Mẹ của anh Nguyễn Đình Cương, người bị đưa
ra xét xử tại tòa án Vinh ngày 23/05/2013, bà Nguyễn Thị Hóa
đã bị một nữ an ninh dùng kim tiêm (hóa chất?) vào bên cạnh
sườn để ngăn cản không cho bà vào tham dự phiên tòa gọi là
xét xử công khai. Đây có phải là một trong những "kỳ
tích" chống lại nhân dân của chính quyền?

Vậy nên giữa những event nhân văn (tương tự như việc Nick
đến VN) của các tập đoàn, công ty thường là với ý định
tốt, nhưng gieo trên mảnh đất "lắm người nhiều ma" này
bỗng trở thành bão tố của những bất bình, tranh luận, chán
nản, khó chịu…

Người Việt sẽ nhớ một thông điệp của Nick: "<em>Người
Việt hãy giúp đỡ người Việt</em>" và "đừng để người
khác khiến bạn nản lòng". Cám ơn Nick.

Nhưng chúng tôi còn phải tri ân những thanh niên như Uyên, Kha,
14 thanh niên thành Vinh, Minh Hạnh, Đoàn Văn Chương…vì họ đã
lập được kỳ tích là "vượt qua sợ hãi" để sống có
lý tưởng.

Đúng vậy, sống có lý tưởng như họ thực sự là một kỳ
tích ở Việt Nam, không khác mấy với kỳ tích của Nick là
chiến thắng số phận kém may mắn. Uyên, Kha và nhiều thanh
niên khác không để bạo quyền làm họ nản lòng đâu, Nick yên
tâm nhé…

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130526/thuy-linh-nhung-con-gio-rat-bong-dau-he),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét