Khi tôi ra đời, đất nước đã thống nhất được 5 năm. Khi
tôi là một đứa trẻ, với những gì tôi được học trong nhà
trường thì ngày thống nhất 30/4 được mô tả như là ngày
hội chiến thắng của toàn dân tộc. Theo năm tháng, tôi lớn
dần và những góc nhìn khác biệt về cuộc chiến bắc nam lần
thứ 2 (lần thứ nhất là Trịnh-Nguyễn phân tranh) làm cho tôi
hoài nghi ý nghĩa của cuộc chiến.
Câu hỏi day dứt mãi trong tôi là: Ai là người chiến thắng
thực sự trong cuộc chiến này? Không thể nói chiến thắng này
là của toàn dân tộc vì sau cuộc chiến hơn 3 triệu người
đã phải rời bỏ tổ quốc ra đi, nhiều người trong số họ
đã bỏ mạng trên biển, nhiều người ở lại đã bị giam
cầm tra tấn trong các trại tập trung hay bị đẩy lên vùng ma
thiêng nước độc, không thể nói chiến thắng là của họ.
Không thể nói chiến thắng này là của dân miền bắc vì nếu
nói thế thì hóa ra dân bắc xâm lược miền nam à? Chiến
thắng này có thể gán cho những người cộng sản được
không? Có thể, bởi vì sau cuộc chiến toàn đất nước đã
bị nhuộm đỏ. Tuy nhiên, nếu xem chiến thắng này là của
Đảng cộng sản thì cái giá mà dân tộc phải trả là quá
đắt: đó là từ đó trở đi dân tộc lại tiếp tục rơi vào
vòng nô lệ của một thứ tư tưởng ngoại lai là chủ nghĩa
Mac-Lê-Mao, và đẩy dân tộc tới chỗ bị người tàu chi phối
ngay trong bộ não. Tôi nghĩ chúng ta đã mất biển đảo và một
phần đất liền, điều đó thật tệ, nhưng điều tệ hơn là
cái đầu của chúng ta đặc biệt của những nhà lãnh đạo
chẳng có định hướng gì cả ngoài việc ngó sang bên Tàu xem
họ làm gì để làm theo. Tất cả những biểu hiện của tư
tưởng chống lại sự hán hóa trong bộ não luôn bị đàn áp
thẳng tay và cực kỳ thô bạo. Nhiều người đã bảo, chiến
thắng 30/4 đánh dấu một thời kỳ Bắc thuộc mới. Tóm lại,
chiến thắng này chỉ có thể xem là thuộc về những người
cộng sản quốc tế (những người Cs Liên Xô+Trung Quốc + Việt
nam) chứ không thể xem là của riêng người CS Việt Nam. Tôi
đã khóc khi nghĩ về thân phận của dân tộc mình, đất nước
mình, đã bị các đế quốc (Pháp, Mỹ, Tàu) xem như một cô
điếm đẹp và hiền lành để chúng tranh giành với nhau (các
bạn có thể xem phim "Một người Mỹ trầm lặng" để hiểu
thêm cái paradigm của mấy đế quốc đó đối với dân tộc
Việt), trong khi đó những đại diện ưu tú của dân tộc luôn
tìm cách bỏ tổ quốc ra đi để bán chất xám cho chính các
đế quốc đó.
Vậy, những ai có thể tự hào về chiến thắng 30/4? Như trên
đã nói, chiến thắng này không thuộc về dân tộc Việt, cũng
không thuộc hoàn toàn về những người cộng sản Việt, cho
nên không ai có thể tự hào về chiến thắng 30/4. Vậy có nên
gọi 30/4 là ngày "Chiến Thắng" hay không? Theo tôi là hoàn
toàn không nên. Việc thống nhất đất nước là cần thiết dù
cho chúng ta đã chọn một cách thức tồi tệ để có được
nó. Chúng ta vẫn có thể kỷ niệm 30/4 và chỉ nên gọi đó là
ngày "thống nhất đất nước" để tránh kích động hận
thù trong quá khứ. Liệu chúng ta có thể hàn gắn được vết
thương chiến tranh đã hằn sâu trong tâm hồn của người dân
ở hai bên chiến tuyến? Đến bây giờ 38 năm sau ngày thống
nhất, vết thương tâm hồn đó lại mưng mủ và làm đau nhói
tim ta! Có thể hàn gắn được vết thương đó không, khi mà
cứ đến ngày này, bên chiến tuyến này vẫn linh đình kỷ
niệm "chiến thắng" một cách ngạo mạn, còn bên chiến
tuyến kia lại ôm sầu của một ngày "quốc hận".
Tôi vẫn nghĩ lạc quan là vẫn có thể hàn gắn được vết
thương này. Tuy nhiên, để làm được điều đó, tức là để
hòa giải dân tộc thì cần một sự dũng cảm và quyết đoán
của cả hai phía, và đặc biệt là của những người cộng
sản lãnh đạo đất nước hiện thời. Điều đầu tiên cần
làm là đánh giá lại cuộc chiến một cách khách quan thông qua
đối thoại bình đẳng giữa những người ở hai bên chiến
tuyến. Những người cộng sản cần phải dũng cảm thừa nhận
một cách thành thực rằng họ đã thắng trong chiến tranh nhưng
đã thất bại trong hòa bình, trong điều hành đất nước. Và
họ cần phải hòa giải chân thành bằng cách chia sẻ hay
nhường lại quyền điều hành đất nước cho những người có
tài năng và tâm huyết bất kể đó là người thuộc chiến
tuyến hay đảng phái nào.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130501/quach-hoang-lan-doan-khuc-buon-304),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét