<h2>Thư của Nguyễn Thị Từ Huy gửi GS Đàm Thanh Sơn</h2>
GS. Đàm Thanh Sơn kính mến,
Tiếp theo câu chuyện của chúng ta, tôi xin nói thêm một vài
lời.
Phương Uyên và Nguyên Kha vào tù. Điều đó có nghĩa là chừng
nào quyền lãnh đạo còn rơi vào tay một chính đảng duy nhất
thì chừng đó công lý không tồn tại trên đất nước chúng
ta.
Phương Uyên và Nguyên Kha bị kết án đi từ tội danh viết «
nội dung không hay về Trung Quốc » đến tội danh « chống phá
nhà nước xã hội chủ nghĩa ». Điều đó có nghĩa là độc
lập dân tộc không còn tồn tại trên đất nước chúng ta.
Phương Uyên và Nguyên Kha bị kết án hàng chục năm tù. Điều
đó cũng có nghĩa là các giá trị nhân đạo và tinh thần luật
pháp không còn tồn tại nơi hệ thống tư pháp của chúng ta.
Tóm lại là, nếu tôi hiểu đúng, thì với sự thỏa hiệp khi
đồng ý giữ lại điều 4 của hiến pháp các anh hy vọng rằng
những giải pháp do các anh đề xuất sẽ khả thi, rằng sẽ
khiến Quốc Hội lắng nghe các anh và thực thi các đề nghị
của các anh về quyền con người, về tự do ngôn luận, tự do
công dân, tam quyền phân lập…, nhưng vụ án của Phương Uyên
và Nguyên Kha, diễn ra hơn một tháng sau khi đề xuất của các
anh được công bố, đã ngay lập tức chứng minh một cách hùng
hồn rằng những đề nghị của các anh không hề khả thi một
chút nào.
Tuy nhiên, việc Phương Uyên và Nguyên Kha ngẩng cao đầu kiêu
hãnh chấp nhận án tù giúp chúng ta « không mất hy vọng ở con
người ».
Đúng vào cái ngày đen tối khi hai sinh viên đáng quý của
chúng ta bị kết tội một cách phi lý, còn phi lý hơn những gì
mà văn học phi lý có thể hình dung, tôi đọc được câu này
của Albert Einstein, và tôi muốn chia sẻ với anh :
« Chúng ta không thể mất hy vọng ở con người, bởi vì bản
thân chúng ta cũng chính là con người » (trích trong cuốn Thế
giới như tôi thấy, bản tiếng Việt, tr.116)
Tôi nghĩ rằng vẫn chưa muộn để nhóm chủ trương trang Cùng
Viết Hiến Pháp điều chỉnh hướng ảnh hưởng của website
này đối với nhận thức của người dân; vẫn chưa muộn để
các anh thể hiện thái độ và vị thế của mình một cách rõ
ràng hơn trước các vấn đề của nhân dân.
GS Đàm Thanh Sơn kính mến, tôi không mất hy vọng vào những
người như anh, như GS Ngô Bảo Châu, nghĩa là tôi không mất hy
vọng vào chính bản thân tôi, và những người xung quanh tôi.
Cho dù cái giá để trả cho niềm hy vọng ấy có thể là bằng
máu, mà đôi khi máu đổ ra chỉ vì những lý do lãng xẹt như
tai nạn giao thông.
Tôi nghĩ rằng vẫn còn chưa muộn, đối với tất cả chúng
ta, để hành động cùng với Phương Uyên và Nguyên Kha, để
sự hy sinh của các sinh viên ấy không trở nên vô ích.
Tôi viết mấy dòng này cho anh. Để chúng ta còn có thể tin
tưởng lẫn nhau!
Sài gòn, ngày 19/5/2013
Kính thư,
Nguyễn Thị Từ Huy
<em>Tác giả gửi Quê Choa</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130519/nguyen-thi-tu-huy-de-chung-ta-con-co-the-tin-tuong-lan-nhau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét