govapha - Chém gió

Theo thằng Govapha thì chém gió được hiểu đơn giản là "võ
mồm". Dù là ở quán nhậu hay ở quán cà phê, tôi thoải mái
chửi từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài mà chưa có thằng
CA nào sờ gáy. Tại sao? Tại vì tôi là thành viên trong "Hội
Chém gió", mới ở hạng sơ cấp, có con dấu chứng nhận hẳn
hòi đây.<div class="boxright200"><img
src="http://www.webtrangsuc.com/Teghe/2010/1/20/tron-bo-suu-tap-con-dau-chung-nhan-kieu-gi-cung-co/logo_vuigiaitri_045.gif"
/><div class="textholder"></div></div>

Hội của tôi có đủ thành phần, có những cụ ông nhàn rỗi
thích nói nhiều nhưng nói câu trước đã quên câu sau, có
những anh già sẵn thêm nhăn vì thường trăn trở suy tư thích
triết lý, có những anh đang trong giai đoạn khủng hoảng của
tuổi trung niên nên thường nhiều ý kiến, có những anh công
nhân lắm bức xúc hay chửi vung xích chó, có những cậu sinh
viên trẻ ăn khỏe. Trên mạng, chém trúng tủ thì đường gió
phần phật. Không biết cũng chả sao, cứ ngay đầu thằng gú
gồ mà chém. Còn ngoài đời, nếu kiến thức không sâu thì cứ
chém vào tin đồn vì khó kiểm chứng, miễn ai chém giỏi thì
trấn áp được quần hùng. Người nào cũng một bụng kinh bang
tế thế cộng thêm động tác phất tay, gió cứ thế thổi ào
ào. Trời Sài Gòn đang nắng gắt oi bức, nhưng chỉ cần "Hội
chém gió" có mặt thì nơi đó có gió thổi. Mấy ghệ diện váy
ngắn đang đi tung tăng trên đường, thì gió ơi gió thổi hất
tung cả váy. Có ghệ không nén lòng được phải hét to lên như
fan cuồng lúc đi coi ca sĩ Hàn quốc hát vậy <em>"WOW, thằng nào
chém gió kinh vãi. Anh hùng chém gió sống mãi trong em".</em> Một
tay ghệ giữ chặt mép váy, còn một tay đặt lên tim bị nhịp
loạn. Gió thổi loanh quanh, má ghệ đỏ hồng.

Lúc trước tôi chơi mạng hơi vô tư và hơi trẻ con. Ở chỗ
là thích ai rồi thì rắm nó bắn ra cũng không thấy thối, nó
làm sai cũng binh cho bằng được. Từng thích chú Ba Ếch nên ai
đụng tới chú ấy để chê bai nói xấu là tôi cự liền, tôi
không cho dìm hàng chú Ếch là chú ếch con dễ thương tuy hai
mắt hơi híp. Còn thì thường tôi vào mạng để tìm vui vẻ,
cần giải quyết tình huống hàng ngày, dung tục đến mức có
thể ăn thịt chó trong chùa. Nóng mình nổi mụn, đái dắt, bị
bồ đá, bị chủ chửi, bị đòi nợ, vưn vưn. Có lúc tâm tình
với anh em như ngầm nói đừng cho anh cảm giác bơ vơ nhá. Sau
này thì tôi chịu khó đọc nhiều, trang nào có tường lửa tôi
cũng chịu khó leo vào ráo. Mưa dầm thấm lâu, đến một ngày
thấy lòng không còn thích chú Ba Ếch nữa. Cả đám bộ sâu
nhỏ sâu chúa, tôi chửi ráo. Đến ông Hồ tôi cũng có ánh
nhìn và suy nghĩ quay ngoắt 180 độ luôn.

Người ta thường nói thời thế tạo anh hùng, thời càng loạn
càng dễ nảy sinh người tài chí lớn và những người tài này
lại chính là những người sẽ tạo ra thời thế. Vế đặt
xuôi ngược gì cũng lọt trúng vô đích. Vì vậy, chế độ
độc tài hiện nay chỉ sợ những người ra mặt công khai dám
nói là làm luôn, chứ mấy thằng chém gió thì thôi kệ mẹ.
Dở hơi đâu mà đi rình rập bọn chém gió có mà mệt cả ngày
lại chả ích lợi gì, miệng thiên hạ làm sao mà bịt kín cho
hết được. Với lại chiêu "võ mồm" đừng hòng múa rìu qua
mắt thợ. Chém gió khác với trò "rỉ tai" mà ngày xưa thành
phần đi làm cách mạng rất thích sử dụng. Đường dây tuyên
truyền chuyên đi sâu đi sát vào quần chúng nghèo khổ, có tính
chất phù hợp gần gũi nên cho dù luận điệu có mị dân, bịp
bợm vẫn trúng mánh như thường. Mặt trận "rỉ tai" đánh đòn
tâm lý rất kinh nguyệt, lộn, rất kinh khủng. Những sự thổi
phồng, không chính xác, vu khống, chụp mũ luôn được tạo
dựng kín kẽ để đạt được ý nghĩa chính đáng. Dạng thông
tin tới quần chúng có ý đồ lừa dối, nhưng lại là sức
mạnh dạng công cộng. Khiến nhiều người tin, tin rồi là coi
như toàn thắng về ta. Đối diện với thế giới phẳng khác
với tiếp cận đường dây tuyên truyền. Dạng tuyên truyền là
đánh thẳng, tác động thẳng vào tâm trí. Còn dạng thông tin
thì có tự do suy nghĩ, tự do tranh luận quan điểm, đối kháng
để đi tới điểm có thể chấp nhận được. Nghĩa là, mỗi
người tự quản lý thông tin.

Người nào cũng biết nói ai cũng có một thời tuổi trẻ, và
đã có những người sống rất đẹp. Như hình ảnh hai em Uyên
- Kha và nhiều người trẻ khác nữa mà tôi đã thấy. Mỗi
lần nghĩ tới thời tuổi trẻ hoang đàng của tôi đã trôi qua
hoang phí vô vị như thế nào, lòng cứ thấy tiếc hùi hụi.
Thời chiến tranh ông Sơn cứ <em>"Hò ho ho hó.. ho ho hò, sao ngủ
tuổi hai mươi?"</em> Những đứa con da vàng đi rồi không về,
nghe đi nghe lại sầu đéo tả. Thời bình có chuyện thời bình
để lo, nhất là lại sống dưới chế độ độc tài CS. Cứ
nghe Anh là ai? Việt Nam tôi đâu? của ông Việt Khang, nghe đi
nghe lại rầu bỏ mẹ. Ôi tuổi trẻ hôm nay ùn ùn vươn vai
đứng dậy trên nhiều mặt trận, xuống đường chống giặc
Tàu xâm lăng, đòi lại đất đai bị cướp, đi đòi công lý,
đòi quyền con người, vưn vưn. Thằng hèn tôi ngay cả việc
viết lên những hàng chữ mà lòng rất muốn nói "<em>Bọn giặc
Tàu ngoài biển Đông, cút mẹ chúng mày đi</em>" hoặc là
"<em>ĐCSVN độc tài hãy xéo hết đi"</em>. Công khai và xuống
đường thôi. Có không? không. Tôi ngụy biện cho rất nhiều
cái để sợ mất bằng nhiều lý do để "hợp pháp hóa" cái
hèn đó. Tôi xin lỗi các em, xin lỗi những người bạn trẻ.
Lý tưởng của các em qua nhận thức biết những điều gì ở
hiện tại như thế nào và biết làm thế nào để ảnh hưởng
đến tương lai. Một niềm tin tốt đẹp ở phía trước, một
niềm tin trong sáng quá!

Nhờ ơn đảng mới sáng mắt sáng lòng, điệp khúc yêu nước
là yêu XHCN trở nên lỗi thời, chủ nghĩa CS chết tiệt chả
định hướng được nữa. Cùng một vấn đề DC-TD, mục tiêu
để thay đổi, mỗi người theo đuổi khác nhau. Khí giới cuối
cùng là tư tưởng, nhất là đụng phải những tư tưởng
"cứng" thì đảng độc quyền về quyền lực rất sợ về mặt
này. Vốn quý của tuổi trẻ chính là sự độc lập tư
tưởng, có tấm lòng quan tâm, đóng góp tích cực bằng nhiều
hình thức cho những vấn đề liên quan tới đất nước dân
tộc để có sự thay đổi cho tốt hơn và chỉ có chế độ
độc tài cs mới không thích như vậy. Nhận thức về hiểm
họa từ Trung cộng, cất lên tiếng nói mà bị ghép thành tội
thì cái đảng này đã làm hỏng đi quá trình phát triển tự
nhiên của tuổi trẻ. Độc tài đã ngăn chận sự khuấy động
lên niềm hy vọng trong tương lai cần hướng tới. Đã làm mất
đi sự hùng khí cần có từ người dân trước sự lấn lướt
xâm phạm của Tàu. ĐCSVN chỉ là một cái tên của một đảng
cầm quyền, tham nhũng cũng từ những vị trí đặc quyền mà
sinh ra. Những gì đảng nói không phải lúc nào nhân dân cũng
đồng ý, và khi không đồng ý thì có quyền cất lên tiếng
nói phản kháng. Nhưng cứ phản kháng là đi tù, chế độ này
thật đáng sợ thật ghê tởm.

Việc làm của hai em Uyên - Kha, chuyện lá cờ không quan trọng
đéo phải trọng tâm. Đừng lồng hình ảnh lá cờ để trói
buộc để "mệnh danh" lên lý tưởng của hai em khi hai em chỉ
muốn cảnh báo tới một vấn đề quan trọng đã không được
sự quan tâm từ phía lãnh đạo. Đừng đánh giá quá cao về
sức ảnh hưởng từ lá cờ thuộc về quá khứ, vô tình lại
trở thành công cụ phục vụ cho mục đích của đảng độc
tài, không được nói những điều không hay về TQ, không
được chống đảng dù đảng lãnh đạo như cứt. Cần gì
phải dùng ánh mắt cảnh giác, lời nói cảnh giác dành cho hai
người trẻ này. Chỉ có lẽ phải mới là sự thống trị chứ
không phải từ bạo lực dùng để chứng tỏ quyền lực. Khi
bạo lực hoành hành dung dưỡng cho hệ thống chết tiệt này
sẽ còn tiếp tục làm cho nhiều người trở thành nạn nhân
nữa. Đảng sai lầm thì đâu chỉ mỗi cái đảng đó chết
đâu, mà nó sẽ làm chết cả đất nước dân tộc này.

Báo chí mỗi ngày tràn ngập những câu chuyện tội phạm,
chuyện người đẹp chân dài phát ngôn gây sốc, lộ hàng, bán
dâm, chơi chó, hốt đĩ, trò chơi game mới, tư vấn từ chuyện
tình cảm đến phòng the, lá số tử vi... Tin tức quan trọng
được xếp phía sau, thuộc hàng hiếm. Có cái được đăng lên
lại lật đật gỡ xuống cứ như trò đùa, toàn tay ảo thuật
gia thứ thiệt. Độc tài che đậy giỏi cỡ nào cũng không thể
làm chủ tất cả những xung đột chung quanh một khi xã hội
chuyển động, nhân dân chuyển động.

Thiệt ra chém gió rất buồn, không đem lại kết quả gì cho
thực tế. Thằng nào thằng nấy đấu võ mồm xong rồi mạnh ai
nấy về nhà. Nếu nó không có tên như những bài hát của ông
Vũ Thành An thì không nói làm gì. Đằng này nỗi buồn có tên
rõ ràng, nhưng tôi chỉ biết võ mồm. Đủ mọi cảm xúc luôn
đè nặng trái tim. Đêm nằm thịt da tối sẫm đau, hình ảnh
những người tù lương tâm như than hồng trong tâm trí. Nhớ
lời của một người anh nói với tôi "Việt Nam là một đất
nước không có tương lai". Đau điếng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130525/govapha-chem-gio), một số đường
liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé
thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể
bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách
vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét