Bằng Kiều, Thu Phương từng bị cấm cửa về vì phản đối
các chính sách của nhà nước trong buổi họp báo ở Mỹ, có
treo cờ vàng 3 sọc Việt Nam Cộng Hòa. Thu Phương đành ngậm
đắng nuốt cay, muốn gặp con phải đi Thái Lan rồi người nhà
mang con từ Hà Nội qua cho mẹ con thăm nhau. Ngược lại, từng
có ca sĩ của Thúy Nga về Việt Nam hát cho một chương trình
lễ hội có treo cờ đỏ sao vàng; đã bị ngừng hát khi trở
lại Mỹ. Còn nhớ, năm 1999 lá cờ đỏ sao vàng và chân dung
Hồ Chí Minh xuất hiện ở Little Saigon - Cali, trong cửa tiệm
băng đĩa của ông Trần Văn Trường đã khiến cộng đồng
người Việt ở Mỹ biểu tình phản đối suốt 56 ngày đêm,
cho tới khi tiệm bị cảnh sát vào lập biên bản tịch thu hết
băng đĩa, dụng cụ kinh doanh vì lý do "in sang băng lậu".
Trần Văn Trường sập tiệm và sau đó còn ra tòa lãnh án tù 3
tháng, tội làm ăn bất hợp pháp.
Lá cờ là biểu trưng cao nhất của một quốc gia. Bất kỳ
một chế độ nào đi nữa, việc sử dụng cờ của một chính
thể đối lập hay một chế độ không được công nhận;
những chuyện xảy ra như vậy là thường tình. Yếu tố cờ
vàng 3 sọc trong vụ Phương Uyên dễ khiến dư luận hiểu theo
hướng "<em>bị các thế lực phản động hải ngoại giật dây,
lợi dụng</em>". Với một cán bộ Đoàn, được cho đã trưởng
thành và có đầy đủ ý thức chính trị, thậm chí vượt
trội hơn những bạn bè đồng lứa; thì không thể không hiểu
những chuyện sơ đẳng như vậy!
Tui tham gia mạng xã hội gần 8 năm, từ blog Yahoo!360 đến
Multiply rồi facebook, cũng từ mạng xã hội tui phải trãi qua 2
vụ án, một ra tòa dân sự (Phương Thanh) và một án hình sự,
tạm giam 3 tháng (tướng CA Nguyễn Khánh Toàn); đã chịu nhiều
đau đớn và ngột ngạt đến cùng cực của đời người. Bản
thân có khá nhiều chuyện uất ức, nhưng không phải chuyện gì
cũng chia sẻ được. Khi nhìn thấy Phương Uyên trong chiếc áo
trắng gắn phù hiệu ra tòa, tui lập tức đánh giá cao cô bé 20
tuổi này, rất thông minh và hoàn toàn làm chủ về tình thế
của mình.
....
Có một chuyện chưa từng kể ra.
Đêm trước khi ra tòa sơ thẩm quận Tân Bình, tui đã thức
gần trắng đêm chỉ để suy nghĩ coi... mặc đồ gì. Và cuối
cùng, đã quyết định tự cắt ngang mái tóc trước, tìm một
cái áo trắng cổ lá sen ngắn củn cởn và chiếc quần Tây xanh
không nếp, đeo thêm chiếc kính không độ. Nhìn vào gương tui
bật cười vì không nhận ra mình, chỉ thấy một con ngố, lờ
khờ và không có vẻ gì nguy hiểm, sắc sảo hay đáng phải dè
dặt, e ngại. Đó là một hình ảnh tui muốn mọi người nhìn
thấy, đặc biệt là nhóm ngồi xử án và đối thủ. Tui đã
dành thắng lợi 100% trong phiên tòa, nhờ rất nhiều vào sự
mất cảnh giác của phe kia.
Những gì thấy bằng mắt không chắc đã chính xác!
Không như giai đoạn sơ khai đó, mạng xã hội bây giờ phát
triển rầm rộ. Theo TechInAsia điều tra, thì cư dân Facebook
Việt hiện có thể lên tới 15 - 20 triệu người. Có bao nhiêu
trong đó là an ninh mạng, là "hàng gài", là dư luận viên, là
người của các đảng phái chính trị... FB là con dao hai lưỡi,
lợi thì có lợi nhưng đôi khi răng chả còn! Thỉnh thoảng tui
có lạc vào vài FB sặc mùi chống Cộng, hay lớn tiếng hô hào
dân chủ, đa nguyên đa đảng, chửi chế độ như chửi một con
chó lúc say...nhưng profile thì mập mờ, avatar chẳng rõ thật hay
giả, hoặc chẳng có tí hình ảnh nào chứng minh chính chủ.
Chuyện yêu nhau qua FB, lừa nhau qua FB, hãm hại nhau qua FB, lợi
dụng nhau qua FB...đã không còn là chuyện hiếm. Nhẹ dạ hay
cả tin là sập bẫy. Cuộc chơi trên này, mỗi người cần
phải có sự phòng vệ riêng của mình!
Uyên-Kha không phải là hai người đầu tiên bị án có dính
tới việc phát tán truyền đơn. Đoàn Huy Chương, người hoạt
động đấu tranh cho quyền lợi của công nhân tại Việt Nam
bị bắt hồi đầu năm 2010; đã từng rải ở khu vực Tân Sơn
Nhất, Đồng Nai, Trà Vinh. Khi ở trong trại B.34, trước khi bị
chuyển đi K.4. nghe Chương bảo, nếu cho làm lại anh vẫn chọn
con đường đấu tranh cho công nhân mà không hề hối hận,
nhưng hình thức rải truyền đơn thì không. Anh cho biết, những
ai nhặt được truyền đơn đều bị liên lụy và bị làm khó
dễ, nó nguy hại cho sự bình an của nhiều người. Và, cũng
không ít người nhặt được đã tỏ thái độ như nhặt giấy
lộn. Vài tờ truyền đơn không thể làm thay đổi ý thức một
đám đông, đó chỉ là sự thôi thúc nội tại của một vài
cá nhân!
...
Trong bất cứ vụ án nào cũng có những khuất tất của nó. Có
hai chi tiết đáng chú ý vụ Uyên - Kha, là chiếc máy ảnh và
thuốc nổ: máy ảnh được giải thích là dùng chụp hình chơi
với bạn bè, còn thuốc nổ của nhà Kha dùng làm pháo. Những
đồ vật có thể chỉ bình thường, vô hại hoặc sử dụng cho
đời sống hàng ngày; nhưng khi gặp chuyện sẽ được dùng
để chống lại mình. Còn nhớ ông sáu Được trong vụ án 5
Cam, có lần khoe với tui mới mua ở Thái Lan về mấy bộ áo
quần rằn ri thủy quân lục chiến cho ông và mấy đứa con,
mặc vô nhìn rất thời trang rất ngầu. Nhưng khi bị bắt, lục
soát nhà chả tìm được gì ngoài mấy bộ đồ đó; tui đã
không nén cười khi đọc trên báo thấy tội của sáu Được
có cả "tàng trữ quân trang quân dụng".
Tui vốn không ưa viện dẫn điều này luật nọ, vì bản thân
từng là nạn nhân của cái gọi là pháp luật – của người
quyền thế, vẫn còn tồn tại ở Việt Nam. Nên những gì nói
ra, đều mang tính thực tế; không vẽ vời cũng không bơm
phồng. Uyên và Kha đã quá vị thành niên, trưởng thành về
nhận thức và có quyền được nhìn nhận, được đánh giá
như những công dân khác trong xã hội; nói về Uyên - Kha như
những đứa trẻ bé bỏng là xúc phạm hai em. Tinh thần Uyên và
Kha xứng đáng được trân trọng và cảm phục, nhưng việc làm
của hai em không phải là hành động của những anh hùng. Tui có
đọc vài bài thơ tụng ca Uyên - Kha, có câu đại khái rằng,
muốn được tự do phải bước qua nhà tù. Bản thân người
viết câu thơ đó, đòn đau nhất có lẽ chỉ là bị cơ quan
đuổi việc; chưa từng nếm mùi lao tù, chưa từng bị cùm chân
ngồi nếm những thức ăn thua bữa của một con chó, chưa từng
nếm cái đau của việc tra khảo, chưa từng bước ra khỏi
phòng biệt giam với đôi mắt mờ nhòe,... Nếu như làm được,
đừng cổ súy việc đó! Hãy chỉ cho những người trẻ có
thể vẫn sống tốt trong tư thế ngẩng cao đầu, vẫn đàng
hoàng đấu tranh cho lẽ phải, cho quyền được bảo vệ lãnh
thổ của tiền nhân để lại mà không nhất thiết phải trải
qua việc đau đớn thân xác và kiệt quệ tinh thần trong tù!
...
Có một người tui muốn nhắc tới, là ông Trương Tấn Sang.
Long An, nơi thụ lý vụ án Uyên – Kha là quê hương của chủ
tịch nước. Sau khi hai em bị bắt, ngày 30.10.2012 đã có 157
nhân sĩ, trí thức viết và ký tên vào tâm thư gửi cho ông.
Lúc biết chuyện này, tui im lặng không muốn bàn tán, vì bản
thân đã không có hy vọng nhiều ở ông. Tui từng chỉ dẫn cho
gia đình Hoàng Khương gửi thư cầu cứu tới CTN Trương Tấn
Sang khi vụ việc xảy ra, vợ Khương cũng đã từng tìm mọi
cách tiếp cận và đưa đơn xin cứu xét. Tất cả đều không
hồi âm. Giá như có thể làm được điều gì đó để giảm
nhẹ án cho Uyên - Kha, thì sự nghiệp chính trị của ông có ý
nghĩa biết chừng nào! Bản án 6 năm của Uyên và 8 năm của Kha
thật sự quá nặng và ác nghiệt, đi ngược với truyền thống
nhân ái của người Việt. Cầu mong hai em mạnh khỏe, chân
cứng đá mềm vượt qua khúc quanh đời mình!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/node/20107), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét