<div class="boxright300"><img
src="http://buivanphu.files.wordpress.com/2013/05/buivanphu_20130510_hienphap_h01_blog.jpg?w=640"
/><div class="textholder">Việt Nam cần một hiến pháp mới thể
hiện nguyện vọng toàn dân và hợp với xu thế dân chủ thời
đại</div></div>
Lịch sử Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua cho thấy chế độ
nào cũng có người bất đồng với chính sách của lãnh đạo.
Nhưng cách nhà cầm quyền đối xử với thành phần đối lập
nhiều khi rất thô bạo, thiếu tính văn minh và dân chủ.
Dưới chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, ngoài Bắc có vụ
án Nhân văn Giai phẩm trên mặt trận văn hoá, chính trị; có
nông dân nổi loạn chống chính quyền qua Quỳnh Lưu Khởi
nghĩa, có Vụ án Xét lại. Nhiều người phải đổ máu khi
phản đối chính sách cải cách ruộng đất, nhiều văn nghệ
sĩ bị trù dập, giam tù vì có suy nghĩ khác hơn tư tưởng
chính thống của Đảng Cộng sản dưới sự lãnh đạo của
Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Cầm, Phùng
Quán, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Chí Thiện, Vũ Đình Huỳnh đã
phải vào tù vì bất đồng với nhà nước.
Thời Việt Nam Cộng hoà, trong Nam có nổi loạn Bình Xuyên, có
vụ án trí thức Caravelle, có nhà văn Nhất Linh bị giam khiến
ông uất ức tự tử trong tù và Ngoại trưởng Vũ Văn Mẫu
cạo đầu, từ chức để phản đối chính sách của Tổng
thống Ngô Đình Diệm.
Những năm cuối thập niên 1960 và đầu 1970 có Ngô Kha, Huỳnh
Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Nguyễn Công Khế, Ngô Lập, Tiêu Dao
Bảo Cự và nhiều người khác đã mất mạng hay bị giam tù vì
bất đồng với cách cai trị của Tổng thống Nguyễn Văn
Thiệu.
Sau khi đất nước thống nhất vào năm 1975, dưới chế độ
Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cũng có phản kháng bằng
bạo lực, như vụ án Vinh Sơn, vụ án hồ con rùa.
Trong khi đó, những phát biểu bất đồng dù trong ôn hoà cũng
được nhà nước đáp lại bằng xách nhiễu hay án tù. Thập
niên 1990 có tiếng nói của Đoàn Viết Hoạt, Dương Thu Hương,
Trần Xuân Bách, Phan Đình Diệu, Nguyễn Thanh Giang, Trần Độ,
Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Văn Lý, Thích Quảng Độ, Tiêu Dao Bảo
Cự, Hà Sĩ Phu v.v…
Kế tiếp là Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Vũ Bình,
Lê Chí Quang, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định,
Phạm Hồng Sơn, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Tiến Trung,
Tạ Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương, Đỗ Thị Minh Hạnh v.v…
cũng đã phải đối diện với những án tù nhiều năm vì lên
tiếng đòi các quyền căn bản cho dân, vì có quan điểm bất
đồng với nhà nước.
Khi đất nước còn chia đôi, Đảng Cộng sản với quyết tâm
giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước nên mọi tiếng
nói đối lập đều bị dập tắt ở miền Bắc.
Tại miền Nam, tuy nhiều thành phần chống chính quyền được
hoạt động công khai nhưng không được ủng hộ hay tuyên
truyền cho cộng sản. Ai hoạt động cho cộng sản thường bị
an ninh theo dõi và nhiều người đã bị bắt, bị giam tù nhiều
năm ở Tam Hiệp, Chí Hoà, Côn Sơn, Phú Quốc.
Điều 4 của Hiến pháp Đệ Nhị Cộng hoà ban hành ngày 1-4-1967
ghi:
"Việt Nam Cộng Hòa chống lại chủ nghĩa cộng sản dưới
mọi hình thức. Mọi hành vi nhằm mục đích tuyên truyền hay
thực hiện chủ nghĩa cộng sản đều bị cấm chỉ."
Điều này loại bỏ sự tham dự của thành phần cộng sản vào
sinh hoạt chính trị miền Nam lúc bấy giờ. Tuy nhiên, những
người ủng hộ cộng sản đã nhân danh quyền tự do phát
biểu, hội họp, tự do báo chí ghi trong hiến pháp để xuống
đường, để công khai đòi hỏi các quyền căn bản trên các
phương tiện truyền thông.
Các vụ án gọi là "tuyên truyền cho cộng sản" hay "làm
phương hại đến an ninh quốc gia" của sinh viên, của ký giả
đã khiến chánh án khó xử vì họ chỉ tố cáo tham nhũng trong
chính quyền, kêu gọi hoà hợp hoà giải, đòi quyền dân tộc
tự quyết, đòi chấm dứt chiến tranh. Tạp chí Đối Diện
của linh mục Chân Tín, các nhật báo Sóng Thần, Điện Tín,
Đại Dân Tộc đã phải ra toà nhiều lần.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hiến Pháp Cộng hoà Xã hội
Chủ nghĩa Việt Nam, 1980 và 1992, lại cũng có Điều 4, nhưng
mang một giá trị pháp lý ngược hẳn với Điều 4 của Hiến
pháp Việt Nam Cộng hoà.
Điều 4 Hiến pháp 1992 ghi:
"Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công
nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp
công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ
nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng
lãnh đạo Nhà nước và xã hội."
Điều này mặc nhiên loại bỏ sự đóng góp vào tiến trình
xây dựng đất nước của những thành phần cộng đồng quốc
gia, chiếm đại đa số trong dân không phải là đảng viên
cộng sản, không theo chủ nghĩa Mác-Lê.
Như thế trong lịch sử dân tộc đã có thời gian những người
hoạt động cho cộng sản không được tham gia vào sinh hoạt
chính trị của đất nước. Và ngày nay, với Điều 4 của
Hiến pháp 1992, những người không phải đảng viên cộng sản
không được tham gia vào việc lãnh đạo đất nước.
Bế tắc chính trị hiện nay nằm ở chỗ người dân thực sự
không có cơ hội đóng góp vào sinh hoạt chính trị vì mọi
chuyện đều do đảng quyết định từ trên đưa xuống. Ai
không đồng ý thường bị xách nhiễu, trù dập hay trong nhiều
trường hợp phải chịu án tù.
Gần đây nhà nước phát động góp ý sửa đổi Hiến pháp
1992, nhưng không muốn thay đổi Điều 4. Đã có nhiều góp ý
cho rằng hiến pháp hiện nay lỗi thời và Việt Nam cần có
những cải tổ chế độ chính trị cho hợp với xu thế và nhu
cầu phát triển thời đại.
Nhưng làm sao để có một hiến pháp mới tổng hợp được
nguyện vọng toàn dân. Để có điều này, người dân phải
được tham gia vào việc thảo luận về hiến pháp, về các tu
chính hay được quyền chọn một hiến pháp mới, qua trưng cầu
dân ý, hay qua một cuộc bầu cử quốc hội lập hiến với sự
tham gia của nhiều khuynh hướng chính trị để soạn một hiến
pháp mới cho Việt Nam.
Đây là tiến trình dân chủ mà người dân Việt xứng đáng
được hưởng sau bao năm đã đổ xương máu giành độc lập
và xây dựng đất nước.
Để nguyện vọng của mọi thành phần được phản ánh,
người dân cần có quyền phát biểu chính kiến mà không sợ
bị giam tù; cần có quyền tự do báo chí để truyền đạt
thông tin, quan điểm; cần tự do lập hội và tự do ứng cử
để tham gia vào việc lãnh đạo và điều hành đất nước.
Tiến trình này nên được bắt đầu bằng việc bãi bỏ hay
sửa đổi điều 79 và 88 luật hình sự để tránh trường hợp
bắt giam những người chỉ vì bày tỏ chính kiến bất đồng
mà bị ghép tội "chống lại tổ quốc Việt Nam" hay "âm
mưu lật đổ chính quyền nhân dân".
Một lộ đồ dân chủ hoá cũng cần được đặt ra với việc
quốc hội ban hành những đạo luật dân chủ cho dân được ra
báo, được hội họp, biểu tình, lập đảng chính trị, tham
gia ứng cử. Thời hạn một hay hai năm để dân chủ hoá đất
nước là khoảng thời gian hợp lý để đưa Việt Nam hoà nhập
với xu thế thời đại.
Thủ tướng Võ Văn Kiệt khi còn sống đã từng phát biểu:
"Chính kiến khác nhau, ý kiến khác nhau là bình thường, và
điều quan trọng là cần phải có đối thoại, nói chuyện với
nhau một cách sòng phẳng."
"Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt
Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào".
Ông Võ Văn Kiệt đã nói thế trong một cuộc phỏng vấn với
BBCVietnamese.com ngày 19-04-2007.
Tôi tâm đắc với phát biểu của ông. Có như thế nhà nước
mới tìm được sự đồng thuận của dân, cũng như của Việt
kiều, để đóng góp vào việc xây dựng quốc gia. Vì có nhiều
người Việt, trong cũng như ngoài nước, yêu nước mà không
yêu chủ nghĩa xã hội, nếu không có đảng nào khác hơn Đảng
Cộng sản thì ai sẽ là đại diện cho họ và chỗ đứng của
họ là ở đâu trong sinh hoạt chính trị.
Điều mà cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt nêu ra cũng chính là
nền tảng cho sự hoà giải dân tộc đang rất cần có trong lúc
này.
© 2013 Buivanphu
[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com 10.05.2013]
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130518/bat-dong-la-bieu-hien-cua-long-yeu-nuoc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét