<h2>Nick Vujicic trả lời phỏng vấn độc quyền TTXVH.</h2>
<div class="boxleft320"><img
src="http://daotuanddk.files.wordpress.com/2013/05/nick-vujicic1.jpg?w=300&h=199"
/></div>
<em>Nick, chào mừng anh đến Việt Nam. Xin hãy nói về cảm nhận
của mình sau 2 ngày ở đất nước tươi đẹp này.</em>
Xin lỗi các bạn. Tôi có nhìn thấy gì đâu ngoài dây điện và
đầu người. Còn về cảm nhận ư, Việt Nam thật dễ chịu
với sự cuồng nhiệt. Tôi đã chứng kiến những giọt nước
mắt ở khắp nơi trên thế giới, nhưng không ở đâu người ta
khóc khi đi xem xiếc thú cả.
<em>Nick, có lẽ anh vẫn chưa thoát khỏi mặc cảm của người
khuyết tật chăng! chúng tôi đến để nghe anh nói chứ không
đến để xem anh diễn.</em>
Tất nhiên không phải là tất cả. Nhưng tôi nhìn thấy sự tò
mò trong mắt nhiều người. Trong chương trình của chúng tôi ở
khắp nơi trên thế giới, tôi đồng ý để những người
khuyết tật được ôm mình, để họ cảm nhận bằng xương
bằng thịt ý chí và nghị lực. Nhưng ở đất nước các bạn,
rất nhiều người lành lặn chỉ muốn đến gần để chụp
ảnh với tôi như chụp ảnh với ngọn tháp Eiffel. Hơn nữa,
tôi không thích việc nhiều người đến chỗ cái bàn của tôi,
cúi người và định… xin lỗi, tôi nhớ đến Bi Rain. Bởi
điều mà một người không chân tay như tôi muốn nói với họ
là các bạn hãy đứng trên đôi chân của mình và đừng bao
giờ cúi đầu. Khi người ta đã cúi đầu có phải là người
ta sẽ phải gập gối không?
<em>Vì sao anh lại có ý tưởng nói chuyện với giới doanh nhân
Việt?</em>
Ồ, ban đầu tôi chỉ định giao lưu với sinh viên và khoảng
9000 trẻ em đường phố. Nhưng sau đó, phía Việt Nam đề nghị
giao lưu với giới doanh nhân. Họ đưa ra số liệu là hàng trăm
ngàn DN phải bỏ trốn, tự tử, hoặc vào nhà thương điên.
Họ nói doanh nhân Việt giờ còn tuyệt vọng hơn những người
khuyết tật. Và vì thế tôi đồng ý nói chuyện và chủ đề
đưa ra là "Đừng bao giờ bỏ cuộc" dù nói thật tôi không
tin việc cứ lao đầu vào rọ là một giải pháp khôn ngoan. Nhà
giàu tuyệt vọng nguy hiểm hơn nhà nghèo, bởi người ta sẽ
sốc nặng và suy sụp rất nhanh khi không quen với sự tuyệt
vọng. Tôi nghĩ sự tuyệt vọng nào cũng cần được giúp đỡ,
nhất là sự tuyệt vọng của những người bình thường.
<em>Anh tin là anh có đủ kinh nghiệm thương trường để nói
chuyện và thuyết phục giới doanh nhân Việt?</em>
Câu đầu tiên mà tôi nói với họ là các bạn hãy nhìn xem,
tôi đã kiếm được 1,6 triệu USD ở một đất nước đang suy
thoái kinh tế. Hãy tìm mọi cơ hội trong mọi hoàn cảnh.
<em>Nick! Nói về chuyện tiền nong, số tiền 31,7 tỷ đồng có
phải là quá nhiều cho vài buổi nói chuyện nhẽ ra phải là vì
mục đích từ thiện?</em>
1,6 triệu dollar chứ không phải 31,7 tỷ.
<em>Ồ, 1,6 triệu dollar có khác gì 31,7 tỷ?</em>
Khác chứ. Chúng tôi không nhận đồng tiền không thể tiêu ở
đâu khác ngoài Việt Nam. Hơn nữa, Nhà băng Úc có lẽ sẽ cần
một bài nói chuyện để khỏi sốc khi bỗng nhiên nhìn thấy
một khoản tiền hơn 10 chữ số được chuyển khoản cho vài
ngày nói như các bạn là chém gió.
<em>Xin đặt lại câu hỏi: Anh có thể giải thích vì sao số
tiền cho vài buổi diễn thuyết lại lớn đến thế?</em>
Chắc ý bạn nói là đắt?! Cựu tổng thống Mỹ từng được
trả 750 ngàn dollar cho một bài diễn thuyết ở Hồng Kông,
nhưng bài diễn thuyết đó không thể truyền niềm tin và nghị
lực sống. Hơn nữa, cứ 4 năm, hoặc cùng lắm là 8 năm nước
Mỹ lại cho ra đời thêm một diễn giả, trong khi trên thế
giới chỉ có một Nick. Tôi có giá hơn Bill bởi vì tôi không
đứng diễn thuyết bằng chân. Các bạn thấy đấy, tôi cũng
không có tay. Nhưng liệu ai có thể mở chìa khóa trái tim và
niềm tin bằng tay bao giờ.
<em>Việt Nam của chúng tôi cũng có những Nguyễn Ngọc Ký,
những Nguyễn Công Hùng, theo anh vì sao họ lại không thể thành
công như anh?</em>
Ồ, tôi cũng đã được nghe về Nguyễn Công Hùng. Tôi khâm
phục anh ấy, nhất là khi hiệp sĩ công nghệ thông tin của các
bạn từng nói thật là đã tước đoạt niềm tin của nhiều
người, vì sự bất lực của mình. 6,7 triệu người khuyết
tật và chỉ có vài "Nguyễn Công Hùng". Vì sao anh ấy không
thể thành công như tôi ư. Nói đơn giản chẳng hạn ở Việt
Nam có lẽ tôi cũng sẽ phải lê la đầu đường xó chợ nào
đó. Các bạn thử nghĩ xem, các tòa nhà và phương tiện công
cộng ở Việt Nam thật khủng khiếp đối với người khuyết
tật. Các bạn nên tự hào với Nick Việt Nam khi bản thân tôi
cũng thực sự cảm phục anh ấy.
<em>Nick. Hôm qua anh đã khuyên các bạn trẻ hãy học tập Bác
Hồ. Anh đã tìm hiểu và biết về lãnh tụ của chúng tôi như
thế nào?</em>
Ồ, đây là bí quyết kinh doanh, đáng lẽ tôi không nên chia
sẻ. Nhưng đại khái là mỗi khi đến một quốc gia nào đó
tôi thường nhìn vào tờ giấy bạc. Tờ giấy bạc in hình của
ai tôi chắc chắn sẽ tìm hiểu về người đó. Ông Vũ có nói
với tôi ở Việt Nam đang có phong trào học tập tấm gương
đạo đức của người có chân dung trên tờ giấy bạc- tôi
quên mất tên rồi- và tôi nghĩ nếu nói điều gì về lãnh tụ
của các bạn có lẽ chắc các bạn sẽ thích. Tôi nói thế có
khó hiểu không? Đại khái, nếu sang Triều Tiên, tôi sẽ nói
các bạn cần học tập Kim Chính Nhật, Kim Chính Vân.
<em>Nhưng anh đã nói đến hai chữ "tự do"?</em>
Ồ nhà báo, câu đó anh cũng tự trả lời được mà, cũng là
bí quyết kinh doanh cả thôi. Người ta thiếu cái gì, tôi sẽ
nói về cái đó.
<em>Anh sẽ còn trở lại Việt Nam?</em>
Có lẽ là không. Tôi đã nhìn thấy sự thất bại của mình.
Thần thánh gì cũng không thể truyền niềm tin và nghị lực cho
những người bại não mà không biết mình bại não.
(Theo TTX vỉa hè- nhà tiếng Úc học Lại Văn Quay dịch)
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130524/dao-tuan-nick-vujicic-khong-o-dau-nguoi-ta-khoc-khi-di-xem-xiec-thu-nhu-o-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét