<div class="boxleft300"><img src="http://danluan.org/files/u23/give_love.jpg"
/></div>
Ngày 30 tháng 04 là những ngày nghĩ lễ khỏi phải đi cày,
thấy phần nhiều ai cũng thích, có dịp vui chơi đó mà. Tôi
không biết tôi nên đứng đâu trước hàng rào <em>"có triệu
người vui có triệu người buồn"</em> của ngày 30/04 lịch sử
mỗi năm.
Biểu tượng chiến thắng là hy vọng, đừng tự lừa dối
nữa. Cơn ác mộng dai dẳng đã bắt đầu từ ngày đất nước
được hòa bình, luôn phải đối mặt với sự xấu xa đen tối
bao quanh. Kẻ thắng cuộc lạc quan chiếm ưu thế khi phân chia
buồn vui, nhưng sự thật đã chứng minh. Từ ngày Mr. Ho đem
Chủ nghĩa Cộng Sản ngoại lai về, thì đất nước dân tộc
Việt đã tiềm ẩn chung một tai ương để đến tận ngày hôm
nay, gánh chịu trên đầu gãy cổ oằn lưng một chữ BUỒN to
tổ bố. Thành phần nào đã vui trên trang lịch sử chảy máu
huynh đệ tương tàn này, khi đất nước dân tộc bị nhiễm
độc từ con vi trùng đỏ? Giấc mơ về một đất nước giàu
dân mạnh chỉ là giấc mơ. Trái tim tôi từng đau nhói khi lần
đầu đọc thấy hai câu thơ của ông Bùi Minh Quốc <em>"Quay
mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu
cáng đã lên ngôi"</em>. Tôi nhìn lại quá khứ tự hào thắng
cuộc giống như một vực thẳm, và mỗi người dân với đôi
chân gần bên mép vực. Chế độ độc tài, những người độc
tài chỉ vì từ tham vọng quyền lực, tham lam quyền lợi đã
phá vỡ mọi thứ. Tôi học được gì từ mái trường đỏ nơi
lập lờ đánh lận con đen chữ nghĩa dối trá cần được tung
hô, cần nhìn nhận lũ độc tài các ông như những vị anh
hùng, phải biết ơn đến một chế độ bạo lực du côn. Lũ
độc tài các ông rất muốn biến chúng tôi thành những con
vẹt, tệ hơn là những con robot.
Tôi đã lớn lên trong sự hoang mang dưới một hệ thống tuyên
truyền đáng sợ, khả năng nhận thức mơ hồ chen lẫn cảm
giác mâu thuẫn giữa thật giả đúng sai, giữa phe ta phe địch
khi tiếp cận với những trang lịch sử nước nhà. Càng hiểu
ra thêm đau lòng, có chế độ nào lại nhồi nhét vào đầu óc
đứa trẻ những câu thơ kinh dị như <em>"Thương cha thương mẹ
thương chồng. Thương mình thương một thương Ông (Stalin)
thương mười (đù má, ông cái con cặc)"</em> hoặc như là
<em>"Thương biết mấy tiếng đầu lòng con gọi. Tôn quý vô
cùng: ba chữ Xít-Ta-Lin"</em>. Có đứa trẻ Việt nào mà tiếng
đầu lòng không là ba ba cha cha má má ma ma, điều bất khả xâm
phạm này mà lũ nó cũng muốn cướp đoạt (đù má, Xit Ta Lin
cái con cặc). Nâng cu nâng dái gì thì kệ mẹ quyền tự do cá
nhân, nhưng tự sướng trong phòng riêng thì không nói. Đằng
này được đưa vào giảng dạy trong chương trình văn học mới
tởm làm sao. Nói tới người đã khuất mà nói nặng quá cũng
không hay chứ nói thiệt lòng là tôi chỉ muốn phun một bãi
nước bọt. Bản thân tôi khi tìm lại trang lịch sử máu này,
và ngẫm nghĩ về hiện tại. Thưa lũ độc tài các ông, hiểu
thế nào là<em> "Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi, quay
mặt vào đâu"</em> tôi đã mửa không ghìm được, mửa thốc
mửa tháo, trái tim co thắt oặn đau từng cơn.
Bản thân tôi cần nghiêng về người lính bên nào, hỡi các anh
lính VNCH, hỡi các anh giải phóng quân? Nếu tôi nói tôi ủng
hộ cả hai thì hóa ra tôi muốn hai anh đánh nhau nhừ tử hả.
Điều gì riêng điều nào chung? Tôi đau lòng khi nhìn thấy hình
ảnh biến cố tang thương mất mát đau đớn từ những người
thua cuộc, khi những người lính VNCH ngã xuống. Tôi cũng đau
lòng khi nhìn thấy hình ảnh những người lính giải phóng quân
nằm chết như rạ trên con đường Nam tiến. Những người lính
cả hai bên, những cái chết rất trẻ. Ngày 30/04/75 khi xe tăng
ủi sập cổng Dinh Độc Lập, cũng là ngày hai chữ Tự Do bị
thiêu chết trên giàn lửa đỏ. Tôi yêu thương người dân
miền Bắc vì tôi hiểu ra họ chịu đựng khổ sở lâu dài hơn
cả người dân miền Nam từ chủ nghĩa cộng sản chết tiệt.
Tự hào thắng cuộc đi hỡi lũ nói dối, lũ độc tài các ông
không bao giờ có thể trả hết nợ hay bù đắp được trước
những vành khăn tang trắng trên đầu những người dân cả hai
miền khi đã mất đi người thân vĩnh viễn bởi mưu đồ chính
trị bẩn thỉu do các ông khởi xướng.
<div class="boxright300"><img
src="http://danluan.org/files/u23/xe_tang-dinh_doc_lap.jpg" /><div
class="textholder">Ngày 30/04/75 khi xe tăng ủi sập cổng Dinh Độc
Lập, cũng là ngày hai chữ Tự Do bị thiêu chết trên giàn lửa
đỏ.</div></div>
Thế hệ Ông Bà hai bên Nội Ngoại của tôi, thế hệ Cha Mẹ
tôi và đến thế hệ tôi. Chúng tôi chỉ là những người dân
bình thường, cần cù làm ăn, tiện tặn tích lũy chút của
cải. Hiểu biết về lịch sử, kinh tế, văn học, khoa học
rất là khiêm tốn. Nghĩ về chiến tranh không có học thuyết
này học thuyết nọ, không có hô hào thắng làm vua thua làm
giặc, chỉ có tình yêu thương giữa người và người. Tôi nghe
Ông kể, trong thời buổi giao tranh, mỗi khi nhà nào có con chết
trận (có nhà mất một hơi mấy đứa con) thì cả xóm đều u
buồn mặc niệm, một cái tang chung. Ông tôi nói <em>"thằng Tí,
thằng Thìn, thằng Sửu... ông đã nhìn thấy chúng lớn lên.
Chúng nó như con cháu của ông."</em> Bà tôi vẫn nghẹn ngào khi
hồi tưởng lại <em>"Chúng chết trẻ quá, thương lắm."</em> Có
những người cha đau khổ cúi đầu lặng lẽ bên quan tài đứa
con trai chết trận, không một lời nói về chiến tranh. Có
những người mẹ, người vợ đau khổ xỉu lên xỉu xuống
nằm lịm mê man trên giường, cũng không một lời nói về
chiến tranh. Những người láng giềng lâm râm cầu nguyện cho
người chết, cũng không một lời nói về chiến tranh. Họ dâng
hiến những đứa con khi đất nước cần, những người trai
trẻ lên đường theo tiếng nước gọi. Bài ca yêu thương đất
nước dân tộc là bài ca được cất cao tiếng hát cội nguồn
tự nhiên, từ lúc bắt đầu cho tới lúc kết thúc. Duy trì
lời ca yêu thương để chiến thắng bóng tối.
Tôi ghét chủ nghĩa cộng sản, tôi bất mãn chế độ độc
tài, nhưng tôi tin vào lý tưởng chính nghĩa của những người
lính không phân biệt lính Nam hay lính Bắc, kệ mẹ bọn chóp bu
chính trị bẩn thỉu. Máu của những người lính cả hai bên
chiến hào sáng ngời sự hy sinh, đó là chân lý. Hai chữ hy sinh
của các anh trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn, tôi không
đặt nó trong từ điển một mất một còn của chiến tranh,
thắng hay thua của người lính. Tôi xin được đặt nó trong
từ điển yêu thương ở một nơi trân trọng nhất. Trái tim
tôi xin được thắp lên những nén hương lòng tưởng nhớ tới
những người lính đã chết và xin hãy ghi nhận lòng biết ơn
của tôi. Các anh để lại những bài học đầy nước mắt và
máu để cho thế hệ đi sau, trong đó có tôi qua đó nhìn nhận
thật rõ hơn bộ mặt bịp bợm xảo trá ác độc của một
chế độ độc tài cs đáng sợ đáng ghê tởm như thế nào.
Thế hệ tôi, thế hệ sau tôi khó yên thân với nước Việt
buồn hôm nay, nỗi buồn có thể kéo dài rất lâu. Nhưng tôi tin
rằng, chỉ khi nào chế độ độc tài chiến thắng lần nữa
mới mong tước bỏ hết mọi nhân quyền của người dân.
Ngược lại, cần được thay đổi hoặc chấm dứt.
Không có chế độ nào tồn tại vĩnh viễn, chỉ có hình ảnh
những người lính là sống mãi trong sự yêu thương, và lòng
biết ơn. Lòng biết ơn là nền tảng tự hào của những thế
hệ đi sau. Máu xương của các anh là cầu nối với đất
nước này, với dân tộc này. Không có thắng cuộc hay thua
cuộc, cho người chết đã yên nghỉ, cho người sống chưa yên
nghỉ. Chúng ta đều là con của mẹ Việt Nam.
Mẹ Việt Nam đã, đang khóc. Cái giá Tự Do đắt quá mẹ ơi!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130430/govapha-nhung-nen-huong-long), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét