Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Chúng tôi chọn đăng bài này
vì nó đề cập đến câu hỏi: Phải chăng trí thức Việt Nam
ngu dốt, không đủ khả năng nhận thức đúng / sai để chọn
ra con đường phù hợp cho đất nước tại những ngã ba lịch
sử? Mời độc giả tham gia tranh luận xung quanh câu hỏi này.
Xin nói rõ, Dân Luận không tán đồng với quan điểm của tác
giả rằng <span class="underlined-text"><a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20130303/doan-trang-noi-voi-minh-va-cac-ban-dung-len-an-nguoi-vo-cam">bài
viết của bác Đoan Trang</a></span> là "vô ích" hay "nhảm", bởi
lẽ chúng tôi tin rằng, cũng giống như bác Vương Văn Quang, bác
Đoan Trang cũng mong muốn cho "Lừa bớt Lừa", nhưng bằng cách
khuyên nhủ ngọt ngào và bằng lòng yêu thương chứ không phải
bằng chửi mắng hay khích tướng.</blockquote>

Nguyên nhân đầu tiên [và có lẽ, duy nhất] khiến tôi viết
những dòng này, vì tôi đọc thấy chữ "xứ lừa" trong bài
của bà Đoan Trang. Chữ "xứ lừa", tự nhiên, như một cú
điểm huyệt với tôi. Cú điểm huyệt này không tới từ tình
tự tông dật hay tự hào dân tộc, chỉ đơn giản, tôi là
[một trong những?] kẻ đầu tiên sử dụng từ này, từ hồi
còn Yahoo 360, diễn đàn X-cafe… Nhận bản quyền trên cõi ảo
là việc làm ngây ngô, vô nghĩa, nhưng dù sao, tôi cũng nhói đau
khi thấy đứa con hoang của mình bị coi thường [không viết
hoa. Tôi luôn viết hoa. Lừa ơi].

Bà Đoan Trang cho rằng, những kẻ gọi "xứ lừa" là những
kẻ "yếm thế, bất đắc chí, vô cảm". Tôi không nghĩ
vậy.

Viết những bài dài hơi với lý luận hùng hồn sắc bén
được bảo chứng bởi không ít những trích dẫn Tây Tầu
nhằm "góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu
hơn về chính trị, về tự do ngôn luận" là việc làm hồn
nhiên, đáng yêu. Giống với bà Đoan Trang, tôi cũng viết hàng
đống bài như thế với mục đích cao đẹp tương tự khi tôi
còn trẻ trung đầy nhiệt huyết và không thiếu vô tư hồn
nhiên [vô hồn] vô tư duyên dáng [vô duyên].

Hôm nay, dù không còn trẻ trung hồn nhiên, nhưng tôi tin mình
không "vô cảm yếm thế" khi dưới ngón tay của tôi luôn
tuôn ra hàng đống Lừa ở xứ Lừa [thậm chí tôi còn đang
viết một cuốn sách về Lừa ở xứ Lừa]. Bà Đoan Trang [cùng
những người khác] viết lách nghiêm túc, lí luận hùng hồn,
lí thuyết chặt chẽ; tôi không phản đối, thậm chí tôi còn
ủng hộ quyết liệt. Đó là lựa chọn của bà. Lựa chọn
của tôi là "Lừa ở xứ Lừa". Dĩ nhiên, lựa chọn của
tôi không đứng đắn, thiếu lí luận đanh thép hay du dương
hùng biện…, nhưng tôi không tin việc làm của bà Đoan Trang có
ích, có ý nghĩa hơn việc làm của tôi. Tôi nghĩ niềm tin này
có cơ sở, bởi, như đã nói, tôi từng làm cái việc giống
bà, viết hàng trăm bài viết dài hơi với không thiếu lí
luận, hùng biện văng bọt mép.

"Thân lừa ưa nặng", "ngu như lừa" là những thuộc tính
người ta gán cho giống lừa. Chính vì những thuộc tính này,
nên tôi nghĩ, dùng Lừa để gọi tên, để ám chỉ là không
quá đáng. Có lẽ đặc tính lớn nhất của dân tộc này là
<strong>ngu và nghèo</strong>. Gọi là đặc tính vì sự ngu và
nghèo nó không có tính đột xuất, nó không xuất hiện trong
từng thời điểm vài chục năm hay một, hai trăm năm, mà nó
đồng hành với dân tộc này suốt quá trình lịch sử. Cái ngu
và nghèo đến từ nguyên nhân chủ quan hay khách quan, là việc
đáng bàn nhưng khi mà ngu nghèo đeo đẳng dân tộc suốt lịch
sử thì nên đặt câu hỏi, liệu dân tộc này có phải là một
dân tộc đặc biệt?

Trong lịch sử, dân Lừa có vài thời điểm tưởng như thoát
kiếp ngu nghèo, nhưng trớ trêu, đó là những thời điểm mà
Lừa được ngoại nhân dắt mũi tét mông. Cụ thể là người
Pháp, người Mĩ. Ông Nguyễn Gia Kiểng đã nói rất hay: Người
Pháp còng tay người Việt dắt vào văn minh. Người Mĩ thì sao,
họ đã đô hộ bóc lột nam Lừa, tức Việt Nam Cộng Hòa, tới
mức ông Lí Quang Diệu phải thốt lên, ước gì Singapore bằng
được Việt Nam Cộng Hòa.

Phải có kẻ xỏ dây vào mũi dắt và tét mông mới chịu đi,
đó chỉ có thể là lừa or Lừa.

<strong>Bỏ qua cái nghèo, xét về cái ngu.</strong> Cái ngu tôi
muốn nói không phải cái ngu của đám đông, mà tôi muốn nói
tới cái ngu của đám tinh hoa, trí thức. Giới tinh hoa Lừa, bên
cạnh cái ngu, còn có một số đức tính đáng quí khác, đó là
hèn, là vô liêm sỉ.

Có người la, Đảng Cộng Sản Lừa lừa Lừa. Một trong những
thuộc tính của kẻ làm chính trị [chính trị gia, khác với ý
thức chính trị ở đám đông] là nói láo, lừa đảo. Vậy sao
trách họ lừa đảo khi đó là thuộc tính của họ? Tại sao
nạn nhân - những kẻ bị lừa – không nghi vấn sự sáng suốt
của mình, hay nói thẳng ra là vì ngu nên bị lừa.

Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì
Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời
vẫn lọ mọ viết bài đánh "<a
href="https://danluan.org/thu-vien/20090709/ha-si-phu-dat-tay-nhau-di-duoi-nhung-tam-bien-chi-duong-cua-tri-tue-1988">Dắt
tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ</a>".
Một ông thợ toán có giải vàng quốc tế, uy tín xã hội lừng
lững đã phát biểu rằng, trí thức tốt là kẻ làm ra sản
phẩm trí thức chất lượng cao, trí thức không liên can, không
cần quan tâm tới những trò như phản biện xã hội hay bất
cứ gì khác. Một ông có cha là trí thức gộc bị cộng sản
đập chết ăn thịt mà vẫn hồn nhiên "Đảng đã cho ta mùa
xuân". Có ông đoạt giải Chopin, uy tín xã hội cũng vật vã,
cũng có bố là Nhân văn-Giai phẩm, khốn khổ khốn nạn vì
cộng sản, nhưng ông theo chủ nghĩa Mackeno, vẫn về Lừa oánh
đàn choang choác và hớn hở nhận danh hiệu NSND.

Nhà văn, giới được coi là lương tâm của xã hội, thì sao?
Nhà văn Lừa cũng như giới tinh hoa Lừa nói chung, ngoài sự ngu
thì họ có rất nhiều vô liêm sỉ và hèn mạt. 95% nhà văn
Lừa hồn nhiên làm thân nô tài nếu độ ngu và hèn cao hơn
độ vô sỉ; nếu độ vô liêm sỉ cao hơn họ sẽ làm nô tài
một cách toan tính. 5% nhà văn còn lại không ngu thậm chí còn
có chút tài, càng không vô sỉ vì họ còn biết đối kháng,
bất đồng chính kiến, nhưng họ đâu cả rồi? Họ chết rồi,
vì họ chọn sống lưu vong. Nhà văn, tách hắn khỏi môi
trường của hắn, hắn chết. Thực tế đúng như thế, những
tài năng văn chương Lừa ở hải ngoại, họ viết gì ngoài
thỉnh thoảng quăng ra một tiểu luận xuất sắc hóm hỉnh
đầy trí tuệ và cũng rất nhảm nhí. Giúp gì cho đời?

Suốt hành trình lịch sử văn học chữ quốc ngữ, ở Lừa
chỉ có một kẻ duy nhất xứng đáng vơi danh xưng Nhà Văn, đó
là Nhất Linh. Tại sao ngay từ thời điểm sơ khai, manh nha của
cộng sản Lừa, ông ta không những không bị lừa mà còn chống
đối quyết liệt? Hỏi là trả lời đấy!

Hiện tượng gần đây xuất hiện hàng loạt những hồi kí
của những kẻ có uy tín xã hội, những tên tuổi lớn, nói
lên điều gì? Chẳng gì khác ngoài ngu, hèn, và vô liêm sỉ.
Tại sao từng ấy năm trong lòng chế độ, họ vẫn cúc cung
tận tụy, thậm chí còn sắt máu, ăn bổng ăn lộc vinh thân
phì gia, cho đến khi về hưu sắp chết mới "phản tỉnh"?
Lại, hỏi là giả nhời đấy!

Cũng lại gần đây, hiện tượng các nhân sĩ trí thức liên
tục đơn, thư, kiến nghị, đề nghị, các kiểu các loại,
trong khi giới cầm quyền lì lợm như trâu, không phản ứng,
không quan tâm. Một bên không quan tâm, bên kia cứ gù lưng kiến
nghị.

Tôi không phản đối việc đơn thư kiến nghị của các vị
nhưng tôi thấy việc làm ấy nó có cái gì rất giống Nguyễn
Trường Tộ khi xưa [một trí thức lớn mong vua sáng tôi hiền,
chuyên nghề tấu biểu lên vua dù vua nghe hay không].

Trở lại bài viết của bà Đoan Trang. Bà trưng ra ông Tây để
lí giải cho sự vô cảm ở một bộ phận [lớn] Lừa. Thưa bà,
ông Tây ấy sai rồi, hay ít nhất, lí thuyết của ông ta không
đúng khi mang áp dụng vào Lừa [tôi nói rồi, Lừa đặc biệt
mà]. Chẳng có "cố gắng", "ngăn trở", "đáp ứng",
"nhu cầu" nào gây nên sự vô cảm ở Lừa. Sự vô cảm của
Lừa xuất phát từ sự hồn nhiên ngu dốt bản năng được
tương tác với chính sách giáo dục nhồi sọ ngu dân của cộng
sản Lừa. Chỉ có một nguyên nhân ấy, và chỉ một mà thôi.

Để chữa bệnh vô cảm Lừa, ông Tây của bà Đoan Trang cũng
sai nốt khi cho rằng "Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm
hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng, để cùng nhau
vượt qua bệnh vô cảm"

Chữa bệnh vô cảm cho Lừa không dễ như thế [cả ông Tây
lẫn bà Đoan Trang hơi bị lãng mạn]. Chữa bệnh vô cảm cho
Lừa chính là chữa bệnh ngu. Muốn chữa ngu, cần thay đổi
toàn bộ từ nền móng, tư duy của ngành giáo dục. Nhưng làm
việc này sao đây khi thể chế độc tài vẫn chình ình ngự
trị? Thật là đội đá vá trời. Bế tắc ư? Không đến nỗi
bi quan như vậy. Việc trước mắt nhằm làm Lừa bớt lừa, là
ở giới tinh hoa, tri thức. Họ nên suy xét ngắm nghía lại mình
và việc làm của mình, bên cạnh đó là không ngừng hoàn
thiện bằng việc bổ túc kiến thức [kiến thức nhân loại là
bao la] nhằm thoát khỏi tình trạng ếch đáy giếng và tư
tưởng vua sáng tôi hiền. Đại khái thế.

Cuối cùng, tôi mong bà Đoan Trang ở những lần viết sau, nên
suy xét thận trọng hơn, tránh khái quát vội vã, tránh vô tư
hồn nhiên [vô hồn, như tôi ngày xưa] để rồi cho ra những
bài viết vô ích [tôi không muốn nói là nhảm]

<em>Vương Văn Quang – 4/3/2013</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130304/vuong-van-quang-noi-voi-minh-va-cac-ban-lua-o-xu-lua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives