Trần Ngân -Thống Đốc Bình có mắc chứng hoang tưởng vĩ cuồng?

Đặt ra câu hỏi này chắc hẳn sẽ làm nhiều người ngạc
nhiên vì làm sao đương kim thống đốc ngân hàng trung ương
của một quốc gia lại mắc chứng bệnh hoang tưởng vĩ cuồng
vốn là một loại bệnh tâm thần được. Tác giả bài này
không phải là một chuyên gia tâm thần học nên đây cũng chỉ
là nhận định mang tính chủ quan dựa trên những phát ngôn
của thống đốc trên báo chí.

Đầu tiên, một người mắc chứng "hoang tưởng" có những
triệu chứng gì?

<blockquote> <i> Hoang tưởng tự cao là dạng rối loạn thường
gặp, bệnh nhân cho rằng mình có tài năng xuất chúng nhưng
chưa được công nhận. Bệnh nhân bị hoang tưởng có một
niềm tin, một kết luận hoàn toàn sai với sự thực nhưng lại
được người bệnh tin tưởng một cách tuyệt đối, không
thể bác bỏ được. Do đó, người thân không thể thuyết
phục người bệnh là họ sai, cũng không thể lên án người
bệnh vì niềm tin tuyệt đối đó (<a
href="http://vtc.vn/324-248210/suc-khoe-gioi-tinh/benh-va-thuoc/mot-tac-len-gioi-cua-benh-nhan-hoang-tuong.htm">VTC
21-05-2010</a>)</i> </blockquote>

Vậy tại sao tác giả của bài này lại cho rằng thống đốc
Bình có những triệu chứng của bệnh hoang tưởng theo như
định nghĩa ở trên. Chúng ta hãy lấy hai phát ngôn thuộc hàng
"nổi tiếng" nhất của ông làm ví dụ:

<blockquote> <i>"Người ta tìm ra bộ 3 bất khả thi giữa tăng
trưởng, lạm phát và tỷ giá, ông đó được quốc tế cho
giải thưởng Nobel. Vậy mà hiện nay chúng ta phải vừa làm sao
kiềm chế được lạm phát mà vẫn phải tăng trưởng. Tôi đã
có lần nói đùa với Chủ tịch Quốc hội là em chỉ cần nửa
giải thưởng Nobel cũng được, nếu em làm được một trong
hai", ông nói. </i>(<a
href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2012/11/thong-doc-ngan-hang-xin-nhan-mot-nua-giai-nobel/">VnExpress
23-11-2012</a>)

<i>Ông Nguyễn Văn Bình chia sẻ: Hơn một năm qua, trong công
việc mình chưa bao giờ nản lòng nhưng buồn thì có nhất là
những khi đồng đội không hiểu, dư luận thì nghi hoặc. Có
lần trong cuộc họp, một thành viên đã ví mỗi một ủy viên
Trung ương là một ngôi sao, mình lên phát biểu liền bảo tôi
không nghĩ mình là "sao" nhưng nếu có thì chắc "tôi là
ngôi sao cô đơn".</i> (<a
href="http://www.tienphong.vn/Kinh-Te/611004/Thong-doc-Ngan-hang-Toi-la-ngoi-sao-co-don-tpp.html">Tiền
Phong 10-2-2013</a>) </blockquote>

Như vậy, trong hai phát biểu ở trên, dù chỉ là "nửa đùa
nửa thật", thống đốc đã cho rằng mình xứng đáng được
"nửa giải Nobel" và cũng tự cho mình là "ngôi sao cô
đơn". Tất nhiên người bênh thống đốc có thể nói rằng
đây chỉ là cách nói ví von nhưng trên thực tế, nếu trong
đầu thống đốc không nghĩ tới điều đó nhiều lần thì khi
ra trước diễn đàn Quốc hội và trong một cuộc trả lời
phỏng vấn báo chí nghiêm túc thống đốc không thể nói ra
điều đó. Trong đoạn trên, có thể thấy thống đốc cũng
nói: "<i>nhưng buồn thì có nhất là những khi đồng đội
không hiểu, dư luận thì nghi hoặc".</i>

Như vậy, thống đốc đã có biểu hiện của triệu chứng
về bệnh hoang tưởng đã nói ở trên là:

<blockquote> <i> "Hoang tưởng tự cao là dạng rối loạn
thường gặp, bệnh nhân cho rằng mình có tài năng xuất chúng
nhưng chưa được công nhận".</i> </blockquote>

Trong bài phỏng vấn dưới đây, thống đốc Bình cũng tự khen
mình là người "có kiến thức kinh tế, vừa bao quát, vừa
chuyên sâu, từng trải, bản lĩnh…":

<blockquote> <i>Như lời một bài hát đã viết mà tôi rất tâm
đắc: "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng thì gian khổ biết dành
phần ai". Dù là "ghế nóng" nhưng nhất định là phải có
ai đó ngồi vào để gánh vác trọng trách đó. Làm ngân hàng
là một nghề, đòi hỏi có kiến thức kinh tế, vừa bao quát,
vừa chuyên sâu, từng trải, bản lĩnh và cả sự nhạy cảm
nữa. </i>(<a
href="http://vneconomy.vn/20130206102147342P0C6/ghe-nong-thi-phai-biet-lam-nguoi.htm">VnEconomy
7-2-2013</a>) </blockquote>

Chỉ có điều người "có kiến thức kinh tế, vừa bao quát,
vừa chuyên sâu" lại phát biểu sai về "bộ ba bất khả
thi", là kiến thức cơ bản mà bất kỳ sinh viên chuyên ngành
kinh tế nào cũng phải biết, trên diễn đàn Quốc hội (nói
thêm là thống đốc có bằng TS kinh tế tốt nghiệp ở Nga dù
theo TS Lê Hồng Giang thì luận án của thống đốc Bình giống
với Kinh tế chính trị hơn là kinh tế):

<blockquote> <i>Chẳng hạn, khi nói về "bộ ba bất khả thi",
thống đốc dẫn ra ba yếu tố là tăng trưởng, lạm phát và
tỉ giá để cho rằng không thể đồng thời thực hiện ba mục
tiêu này. Tuy nhiên, thật ra "bộ ba bất khả thi" đề cập
tới ba mục tiêu là ổn định tỉ giá, tự do hóa dòng vốn và
chính sách tiền tệ độc lập. Như vậy, thống đốc hoặc
chưa hiểu chính xác về lý thuyết "bộ ba bất khả thi",
hoặc cố lấy sự thông cảm để né câu hỏi của đại biểu
</i>(<a
href="http://tuoitre.vn/kinh-te/520771/thong-doc-hieu-chua-chinh-xac.html">Tuổi
Trẻ 17-11-2012</a>) </blockquote>

Trong bài trả lời phỏng vấn Thời báo Kinh tế Việt Nam dẫn
ở trên, khi nói về chính sách quản lí vàng của NHNN, thống
đốc Bình có nói:

<blockquote> <i>Chúng tôi biết trước là sẽ bị phản đối
quyết liệt nhưng không làm không được. Bởi con đường đã
đi thì phải đi, đích đến vẫn phải đến. Sự chống đối
của nhóm lợi ích có mặt khắp nơi, từ vận động hành lang
chính sách đến các công cụ truyền thông, thậm chí, còn
mượn cả "dân" để làm bình phong. Nếu không tin tôi thì
cứ đi hỏi xem dân nào có đủ tiền đến mức lũng đoạn cả
thị trường vàng? Chỉ những người buôn bán vàng đầu cơ
mới quen làm mưa, làm gió thị trường, gây bất ổn cho kinh
tế vĩ mô, bị đụng chạm lợi ích trong lần này thì mới bị
thiệt hại thôi.. </i>(<a
href="http://vneconomy.vn/20130206102147342P0C6/ghe-nong-thi-phai-biet-lam-nguoi.htm">VnEconomy
7-2-2013</a>) </blockquote>

Chính sách quản lí vàng của NHNN với những phát kiến rất
"độc đáo", rất "Việt Nam" (tức là chẳng giống ai)
đã bị rất nhiều chuyên gia phản đối với những lập luận,
dẫn chứng hết sức thuyết phục. Chẳng hạn TS. Ngô Trí Long
trong bài dưới đây đã nói rõ:

<blockquote> <i> Từ góc độ Nhà nước, Việt Nam đang quản lý
thị trường vàng theo kiểu "một mình một chợ", thiếu
hội nhập và liên thông với thế giới. Cả trong quá khứ và
hiện tại, trên thế giới chưa một ngân hàng trung ương nào
có chính sách chỉ duy trì một thương hiệu vàng và độc
quyền sản xuất vàng miếng. Việc quản lý này đã lẫn lộn
giữa chức năng quản lý Nhà nước và kinh doanh.</i>

<i> Ngân hàng Nhà nước điều tiết thị trường bằng biện
pháp hành chính, mệnh lệnh (cấp giấy phép chuyển đổi, quản
lý máy móc sản xuất của doanh nghiệp...), bỏ qua các yếu tố
cung cầu của thị trường dẫn đến bế tắc trong sản xuất
và lưu thông. Điều này đã tạo ra khan hiếm cung - cầu giả
tạo.</i>

<i>Giá trong nước gần đây cao hơn 3-4 triệu đồng/lượng so
với giá quốc tế. Trong lịch sử thế giới cũng như Việt Nam
chưa từng có sự chênh lệch vô lý như vậy. </i>(<a
href="http://vneconomy.vn/2012122610462633P0C6/can-som-thay-doi-tu-duy-quan-ly-thi-truong-vang.htm">VnEconomy
27-12-2012</a>) </blockquote>

TS Hoàng Công Gia Khánh, Trưởng khoa Tài chính ngân hàng Trường
ĐH Kinh tế-Luật cũng cho biết:

<blockquote> <i> Theo nguyên tắc chung trong quản lý vàng và kinh
nghiệm ở hầu hết các nước phát triển như Mỹ, Úc, Canada,
Nhật Bản… đều đã tự do hóa thị trường vàng từ rất
lâu.</i> </blockquote>

Còn như ở Ấn Độ và Trung Quốc:

<blockquote> <i>sau cải cách, cơ quan nhà nước vẫn quản lý
sản xuất, bán buôn, bán lẻ vàng nhưng đều được thực
hiện theo cơ chế minh bạch và hoàn toàn không có sự độc
quyền dù là độc quyền nhà nước hay tư nhân. Việc quản lý
nhập khẩu vàng được thực hiện một cách linh hoạt trên cơ
sở xử lý hài hòa giữa trạng thái cán cân thanh toán và tình
trạng nhập lậu. <b>Ngân hàng trung ương hoàn toàn không tham gia
trực tiếp vào hoạt động nhập khẩu, sản xuất.</b> Chính
sách quản lý được thực hiện theo nguyên tắc thị trường,
thông thoáng nhằm tạo được sự liên thông thị trường trong
nước với thị trường nước ngoài khi đã chuẩn bị đầy
đủ các điều kiện. </i>(<a
href="http://phapluattp.vn/20130120060510182p0c1014/quan-ly-vang-mieng-nhin-tu-the-gioi.htm">Pháp
Luật TPHCM 20-1-2013</a>) </blockquote>

Tức là ở trên thế giới hiện nay, không có Ngân hàng Trung
ương nào lại đi quản lí thị trường vàng theo mô hình hiện
nay ở Việt Nam mà thống đốc Bình tự chế ra cả. Nhiệm vụ
của NHTW ở bất cứ nước nào quan trọng nhất là kiểm soát
lạm phát và có thể thêm mục tiêu thúc đẩy tăng trưởng kinh
tế. Với nguồn nhân lực và khả năng có hạn, NHNN ở Việt
Nam thực hiện được hai mục tiêu trên đã rất khó rồi, tự
dưng bây giờ lại ép buộc để sinh ra một thương hiệu vàng
độc quyền quốc gia, tham gia kinh doanh, mua bán, cấp phép…
trên thị trường vàng. Đây là mô hình trên thế giới cả các
nước phát triển và đang phát triển không đâu có cả, chỉ do
thống đốc Bình và êkíp nghĩ ra rồi tự cho là hoàn hảo,
tốt hơn kinh nghiệm của thế giới. Chỉ riêng điều này đã
cho thấy mô hình quản lí vàng như vậy chắc chắn sẽ thất
bại, làm ảnh hưởng rất lớn tới quyền lợi người dân khi
phải mua vàng giá cao, bán vàng giá thấp, ảnh hưởng tới hàng
ngàn tiệm vàng trên cả nước… Chính sách này chắc chắn sẽ
gây di hại hết sức lâu dài tới nền kinh tế. Cũng TS. Ngô
Trí Long viết:

<blockquote> <i> Trước đây, căn cứ Nghị định 174/1999/NĐ-CP
của Chính phủ về quản lý hoạt động kinh doanh vàng và Nghị
định số 64/2003/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung Nghị định
174/1999/NĐ-CP, Ngân hàng Nhà nước đã cấp phép sản xuất vàng
miếng cho 8 ngân hàng và công ty vàng. Mỗi đơn vị đã bỏ ra
hàng chục tỷ đồng đầu tư máy móc, trang thiết bị, nhưng
nay chỉ sau khoảng 10 năm đã trở nên vô giá trị do Ngân hàng
Nhà nước ban hành quyết định độc quyền sản xuất vàng
miếng từ 25/5/2012.</i>

<i> Chưa kể hàng nghìn lao động trở thành thất nghiệp do
hoạt động của các đơn vị nói trên bị đình chỉ, thì một
biện pháp hành chính đã gây lãng phí tài sản, nguồn lực
của doanh nghiệp - cũng là tài sản của đất nước, nhân dân
mà không có ai đứng ra đỡ hậu quả.</i>

<i>Sự hình thành mạng lưới các doanh nghiệp, cửa hàng kinh
doanh vàng nhỏ lẻ là xuất phát từ nhu cầu tất yếu của
thị trường, là hệ thống phân phối tự nhiên trên cơ sở
cung - cầu xã hội. Không ai bỏ vốn đầu tư kinh doanh khi thị
trường không có nhu cầu.Việc dẹp bỏ 12.000 doanh nghiệp, cửa
hàng nhỏ lẻ đồng nghĩa với việc tước mất công ăn việc
làm của hàng chục nghìn lao động, biến các doanh nghiệp này
trở thành kinh doanh bất hợp pháp, ngoài ý muốn vì họ vẫn
phải tiếp tục tồn tại và nuôi sống chính mình. </i> (<a
href="http://cafef.vn/tai-chinh-ngan-hang/chinh-sach-quan-ly-thi-truong-vang-nhung-bat-cap-va-he-luy-20121119070038664ca34.chn">Cafef
19-11-2012</a>) </blockquote>

Nhưng thống đốc Bình lại cho rằng như sự phản đối nói
trên là do biểu hiện của "lợi ích nhóm" không tốt:
"<i>Sự chống đối của nhóm lợi ích có mặt khắp nơi, từ
vận động hành lang chính sách đến các công cụ truyền thông,
thậm chí, còn mượn cả "dân" để làm bình phong." (đã
dẫn ở trên).</i>

Trước những chứng cứ và kinh nghiệm rành rành ở thế
giới mà thống đốc Bình nhất định bịt tai không nghe, lại
còn trách báo chí là không đồng thuận và nói thẳng rằng
"<i>Báo chí có chiến đấu thế, chứ chiến đấu nữa thì
kết quả vẫn vậy, cuộc sống là như thế"</i> tức là
thống đốc Bình không cần quan tâm tới điều người khác
nói, dù có chính xác tới đâu mà chỉ cho điều mình làm là
đúng:

<blockquote> <i>Tuy nhiên điều mà tôi trăn trở là trong 100% khó
khăn thì báo chí gây ra chiếm 40-50%</i>. <i>Sự ủng hộ, đồng
thuận của báo chí chưa cao, chạy theo vụ việc đơn lẻ, thổi
lên quá đà, tạo dư luận chung của xã hội không tốt. Báo
chí có chiến đấu thế, chứ chiến đấu nữa thì kết quả
vẫn vậy, cuộc sống là như thế. Do đó, năm nay mong báo chí
đồng thuận với Ngân hàng Nhà nước hơn </i>(<a
href="http://vtc.vn/1-361048/kinh-te/thong-doc-binh-trach-kheo-bao-chi.htm">VTC
25-11-2012</a>) </blockquote>

thì rõ ràng là thống đốc Bình đã có biểu hiện rõ ràng
của triệu chứng hoang tưởng đã nói ở trên:

<blockquote> <i> Bệnh nhân bị hoang tưởng có một niềm tin,
một kết luận hoàn toàn sai với sự thực nhưng lại được
người bệnh tin tưởng một cách tuyệt đối, không thể bác
bỏ được. Do đó, người thân không thể thuyết phục người
bệnh là họ sai, cũng không thể lên án người bệnh vì niềm
tin tuyệt đối đó.</i> </blockquote>

Nếu thực sự thống đốc có những dấu hiệu của chứng
bệnh hoang tưởng thì đúng là không thể thuyết phục thống
đốc được là thống đốc đã sai và cũng không thể lên án
thống đốc. Tuy nhiên, tôi chỉ thấy thương cho Việt Nam, đã
khó khăn chồng chất vì đồng chí X, nay lại có một thống
đốc mắc chứng hoang tưởng vĩ cuồng và tự sướng thế này
thì rồi nền kinh tế đất nước sẽ đi về đâu?

Tác giả gửi cho <i>viet-studies</i> ngày 23-2-13

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130224/tran-ngan-thong-doc-binh-co-mac-chung-hoang-tuong-vi-cuong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét