<center><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/nguyenquocquan-dieucay-02062013101120.html/donkhangan-dieucay2-360/image"
/></center>
<center><em>Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày gửi TS Nguyễn
Quốc Quân chuyển ra ngoài.</em></center>
TS Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt bị Việt Nam
trục xuất hồi tháng trước, ngoài chuyện được tự do ra
khỏi nhà tù, ông còn mang theo được lá thư của một tù nhân
lương tâm nổi tiếng khác tại Việt Nam là blogger Điếu Cày
sang Mỹ.
<div class="boxleft320"><img
src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-nest-trial-of-blogger-dieu-cay-ml-12262012123631.html/NguyenVanHai-305.jpg"
/><div class="textholder">Nhà báo Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu
Cày tại phiên sơ thẩm hôm 24/9/2012.</div></div>
Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân xung
quanh lá thư của blogger Điếu Cày. Mời quý vị cùng theo dõi.
<em>Chân Như: Lời đầu tiên xin gởi lời chào đến TS Nguyễn
Quốc Quân. Xin ông có thể cho khán thính giả của Đài Á Châu
Tự Do biết là ông đã nhận được lá thư của blogger Điếu
Cày trong trường hợp nào?</em>
TS Nguyễn Quốc Quân : Chào Chân Như. Kính chào quý vị khán
thính giả của Đài RFA. Tôi nhận được cái thư của anh
Điếu Cày, thứ nhất là anh Điếu Cày nhập vào Trại B-34 từ
nơi khác đến vào ngày 23 tháng 9. Ảnh vào B-34 để mà chuẩn
bị ra tòa về vụ Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và anh Điếu
Cày ở đó được khoảng chừng gần 2 tuần cho nên có cái cơ
hội anh em thò miệng ra ngoài cửa sổ để nói chuyện với
nhau. Tôi quen giọng anh Điếu Cày cho nên nghe giọng thì cũng
nhận ra ảnh là anh Điếu Cày. Và những người tù bên cạnh
khi ảnh đi ngang qua thì thấy mặt và họ bảo đó chính là anh
Điếu Cày.
Khi nhận được thủ bút của anh Điếu Cày thì tôi mới dám
nghĩ rằng 99% người viết chính là anh Điếu Cày, nhưng mà qua
tính khí khái của những lời lẽ mà ảnh nói thì quả thật
tôi cho rằng tôi rất là may mắn được giao lưu, tức là trò
chuyện với anh Điếu Cày xuyên qua lỗ cửa sổ.
Tôi ở Phòng 14 còn anh Điếu Cày ở Phòng 16, tức là chỉ cách
nhau một phòng thôi. Đó cũng là một điểm rất là lạ mà
chúng tôi, tôi và Điếu Cày cũng có bàn với nhau là không
biết tại sao họ lại để cho hai người tù chính trị ở sát
với nhau như thế.
<em>Chân Như : Như theo lời ông kể thì có nghĩa là ông bị giam
chung nhà tù với blogger Điếu Cày. Ngoài việc giao lưu qua lại
qua lỗ cửa sổ, vậy còn cơ hội gặp mặt với blogger Điếu
Cày trong tù thì sao ạ?</em>
TS Nguyễn Quốc Quân : Về gặp mặt thì không thể gặp mặt
rồi, và ngay cả lúc tôi đi "làm việc", theo cái nghĩa là
đi ra ngoài để điều tra, hay là anh Điếu Cày đi ra ngoài để
dự phiên tòa đó, thì cũng không bao giờ đi ngang phòng nhau, do
đó cũng không có cơ hội để nhìn thấy mặt nhau. Nhưng mà sau
khi ảnh vào rồi ảnh trò chuyện với người bên cạnh thì
người bên cạnh mới bảo là có anh Nguyễn Quốc Quân. Cho nên
chúng tôi đã lên tiếng với nhau để làm quen và nói chuyện
với nhau.
Chúng tôi mỗi lần nói chuyện, vì chỉ cách có một phòng thôi
nên gần nhau, cho nên chúng tôi có thể nói chuyện một cách
trực tiếp, nghĩa là chỉ cần nói to lên thôi là phòng bên
cạnh có thể nghe được.
Trong những giờ cửa mở, khi cửa mở thì chúng tôi ra cái hàng
rào để mà có chỗ tắm, mặc dù không thể nhìn mặt nhau và
mặc dù khoảng cách vẫn nhất định như vậy, nhưng mà mình
có thể nói lớn và nói xuyên qua cái hàng rào để mà nghe
được. Đó là cơ hội để mà nói chuyện. Và ở trong tù
thỉnh thoảng người ta vẫn hát cho nhau nghe vào ban đêm.
Người này hát, người kia hát, chẳng hạn như hôm đó, hai hôm
sau anh Điếu Cày có hát bản "Tự Do", còn tôi thì tôi đọc
tặng cả dãy nhưng thực sự tặng anh Điếu Cày, tôi đọc bài
thơ "Lời Mẹ Dặn" của nhà thơ Phùng Quán, mà có mấy câu
thơ cuối cùng thì anh Điếu Cày rất đắc ý, mặc dù ảnh
chưa từng nghe bao giờ. Các câu thơ đó là :
<em>Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.</em>
Những câu đó rất phù hợp với vai trò anh Điếu Cày trong
thời gian này.
<em>Chân Như : Dạ vâng. Trở lại với nội dung chính. Xin ông
có thể cho biết một vài điểm chính trong bức thư này được
không ạ?</em>
TS Nguyễn Quốc Quân : Nói là bức thư thì không hẳn đúng là
như vậy. Đó là cái đơn kháng cáo của anh Điếu Cày. Như
tất cả quý khán thính giả đã biết là anh Điếu Cày bị xử
án, cùng với chị Tạ Phong Tần, là 12 năm tù và 5 năm quản
chế. Ảnh có nói với tôi như thế này: Công tố viện đã
đòi phải xử thật nặng, nhung khi mà vào hội đồng xét xử
thì họ đã khuyến mãi thêm 2 năm tù nữa và 5 năm quản chế.
Tổng cộng là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh bảo rằng là
ảnh tin rằng cái Điều 88 khắc nghiệt này là chắc chắn sẽ
chết trước khi ảnh ra tù. Đó, tôi cho cái đó mới là thông
điệp chính.
Nói trở lại cái tờ giấy mà tôi nhận được, đó chính là
cái đơn kháng cáo sau khi nhận được bản đó rồi về ngày
hôm sau ảnh có viết một cái đơn kháng án để đòi xử án
lại. Thì cái đơn ảnh viết là khá đanh thép và rất hào
hùng, do đó người quản giáo không chịu nhận tờ giấy đó.
Họ bảo rằng là muốn kháng cáo phải viết một tờ giấy lễ
phép hơn. Thế là anh Điếu Cày có tranh luận với họ, nhưng
người quản giáo chỉ biết chấp hành lệnh trên thôi. Nếu mà
không viết lại thì họ không gửi cái đơn kháng án. Do đó
ảnh đã lấy tờ giấy khác để viết lại. Thế là cái tờ
giấy mà ảnh viết trước đó (tôi xin mở ngoặc kép) nó bay
qua phòng của tôi giống như một món quà, để cho tôi đọc.
Và khi tôi đọc cái đơn kháng án đó thì tôi rất là xúc
động. Ảnh bảo rằng là không có gì để gửi tâm tư của
mình ra bên ngoài thì nhờ Quân thuộc cái đó để nói lại
với công luận thế giới, nói lại với công luận Việt Nam ở
nước ngoài. Tôi đã quyết tâm là làm thế nào cho tờ giấy
đó được đến tay của hải ngoại.
Nếu mà quý vị biết thì trong bất cứ nhà tù nào, đặc biệt
là nhà tù cộng sản không hề có những dòng chữ, không hề
có bút hay giấy, và mỗi một tháng họ đều vào trong phòng
họ xét rất kỹ. Và tôi biết chắc rằng nếu một khi tôi
rời khỏi trại giam là họ xét tôi rất là kỹ, do đó tôi
không thể giữ tờ giấy đó ở trong phòng. Tại vì tôi nhận
được từ hồi tháng 9, do đó tôi đã tìm cách nhờ những
người tin cậy chuyển tờ giấy đó ra khỏi trại. Người giúp
đỡ đó tôi xin phép không được nói tên ở đây. Rất là may
mắn, mọi thứ đã êm xuôi, và tờ giấy đã ra được đến
hải ngoại sau khi tôi đã đến nơi an toàn ở bên Hoa Kỳ một
ngày.
Nội dung của tờ kháng án đó gồm 2 phần chính mà phần đầu
nói lên sự sai trái trong buổi xét xử và suốt trong thời gian
điều tra, tức là những cái sai phạm, các vi phạm pháp luật
cho bộ luật tố tụng hình sự. Phần thứ hai là anh Điếu Cày
đã nêu lên những phi pháp của Điều 88 nói riêng và một số
điều luật khác nói chung ở trong bộ luật tố tụng hình sự.
Không những thế, anh Điếu Cày còn liệt kê một số điều
luật trái ngược với chính Hiến Pháp Việt Nam nữa, do đó anh
mới bảo rằng là Điều 88 là điều cần phải bị xóa bỏ
khỏi Bộ Luật Tố Tụng cùng với một số điều luật khác.
Tôi cho đó là một bản thông điệp và mong chờ hải ngoại
cũng như quốc tế hãy tìm cách xóa bỏ Điều 88.
<em>Chân Như : Vậy ông có kế hoạch nào để vận động cho
blogger Điếu Cày trong thời gian tới hay không? Và liệu với
lá đơn kháng án trong tay, ông có hy vọng gì trong việc đi tìm
công lý cho blogger Điếu Cày?</em>
TS Nguyễn Quốc Quân : Cho đến nay thì cũng chưa có cái kế
hoạch gì một cách cụ thể và cái đơn kháng án của anh
Điếu Cày mang ra giống như lời kêu gọi đồng bào hãy chú
tâm vào điều luật mà họ đã rất là tùy tiện bắt giữ
người và rất là tùy tiện khi xét xử. Tôi cho rằng đơn
kháng án của anh Điếu Cày coi giống như là một lời nhắn
gửi thân thương của anh Điếu Cày đến đồng bào hải ngoại
vì đã từ lâu rồi anh ấy vắng mặt. Rất là mong sự tiếp
tay của đồng bào, cũng như sẽ vận động để coi như là
cái bằng chứng để cho chính quyền Hoa Kỳ nếu quan tâm về
tình hình nhân quyền ở Việt Nam thì lúc đó có thể coi như
là một lý do để làm thế nào vô hiệu hóa hai Điều 79 và 88.
<em>Chân Như : Xin cám ơn Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã cho Đài
Á Châu Tự Do những chia sẻ vừa rồi ạ.</em>
TS Nguyễn Quốc Quân : Dạ vâng. Xin cảm ơn Đài đã cho tôi có
cơ hội để mà hoàn thành một phần nào đó cái thông điệp,
cái tấm lòng của anh Điếu Cày, một người mà tôi vô cùng
mến phục, kính phục, và chúng tôi đã học hỏi lẫn nhau rất
là nhiều điều. Trong suốt thời gian trong tù chính anh đã
chuyển thức ăn cho tôi vì tôi rất là thiếu thức ăn, và tôi
cũng tặng cho anh hai cuốn sách mà sách ở trong tù thì rất là
quý. Tôi đã tuyệt thực nhiều ngày để có các sách đó và
tôi cảm thấy món quà đó vào tay anh Điếu Cày thì nó có giá
trị hơn rất là nhiều.
<center>* * *</center>
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự Do - Hạnh Phúc
ĐƠN KHÁNG ÁN
Bản án hình sự sơ thẩm số 340/2012/HSTS
ngày 20/7/2012
Kính gởi: Tòa án nhân dân tối cao tại TP Hồ Chí Minh
Tôi tên: Nguyễn văn Hải, sinh năm 1952
Quê quán: Hải Dương,
Nơi Đăng Ký Thường Trú: 57/3 & 57/4 Phạm Ngọc Thạch Phường
3. Quận 3. TP Hồ Chí Minh
Bị bắt ngày 20/10/2010 Hiện đang bị giam giữ tại trại tạm
giam B34/BCA.
Tôi làm đơn này Kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm được
đưa ra xét xử ngày 24/9/2012 tại Trụ sở Tòa Án Nhân Dân TP
Hồ Chí Minh.
Bằng cách điều hành độc tài, chủ tọa phiên tòa Vũ Phi Long
đã ngang nhiên tước đoạt hầu hết quyền lợi của bị cáo,
luật sư...
* Khống chế thời gian bào chữa của Luật sư còn 10 phút.
* Tước đoạt quyền tự bào chữa của bị cáo.
* Không cho bị cáo tranh luận cùng Viện Kiểm Soát.
* Không đưa ra chứng cứ buộc tội tại phiên tòa.
* Không cho bị cáo thẩm vấn những nhân chứng buộc tội mình.
* Không chứng minh được bị hại và tiến hành tố tụng không
liên quan với nhau.
* Không cho Luật sư tiếp cận hồ sơ gốc của vụ án v.v...
* Không có mặt giám định viên Văn Hóa Thông Tin và Công Nghệ
Thông Tin tại tòa.
Đây là một vụ án có rất nhiều vi phạm trong quá trình
điều tra, vi phạm trong quá trình tiến hành tố tụng nhưng
chủ tọa đã tước đoạt hầu hết quyền được trình bày
quan điểm bào chữa của Luật Sư, bị cáo không thể hiện
được đó là một phiên tòa công bằng, công khai, độc lập
và không thiên vị mà còn làm đổ vỡ hình ảnh một nhà
nước pháp quyền trong mắt bạn bè quốc tế. Phiên tòa này
đã là bằng chứng rõ nhất cho sự thất bại của việc xây
dựng một nền dân chủ tại Việt Nam.
• Căn cứ Hiến pháp Việt Nam.
• Căn cứ các điều 5; 18; 19; 21; 22 Công ước Quốc tế về
các quyền Dân sự và Chính trị 1966 mà Việt Nam đã tham gia
ngày 24/9/1982.
• Căn cứ trên đầu mỗi bộ luật của VN rằng: "Trong bộ
luật này, nếu có những điều, khoản không phù hợp với Công
ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết thì phải
được hiểu theo Công ước quốc tế".
Việc tham gia thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, việc thực
hiện Quyền Tự do Báo chí, Tự do Ngôn luận, Tự do Lập hội,
biểu tình, hội họp là không vi phạm pháp luật.
Phiên tòa được lập và đưa ra xét xử với lý do một số
bài có nội dung chống Nhà nước và Đảng cộng sản nhưng
lại không đưa ra được tên bài, nội dung bài viết và tranh
luận nội dung bài viết đó mà chỉ đưa ra và sự suy diễn,
quy chụp của Giám định viên văn hóa Thông Tin để xét xử mà
không cần có giám định việc làm khác tại tòa tham gia tranh
luận là không công bằng.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130206/don-khang-an-cua-blogger-dieu-cay),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét