<div class="boxright300"><img
src="https://danluan.org/files/u23/danluan_b062.jpg" /></div>
Điều 4 Hiến Pháp đã và đang bị nhiều người chỉ trích và
đòi xóa bỏ. Luận điểm của những người chỉ trích nói
chung cho rằng điều 4 Hiến Pháp mâu thuẫn với các Điều 2,
Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 83… của
chính bản Hiến pháp, xin xem bài <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20130127/dieu-4-hien-phap-1992-pha-huy-nen-tang-cua-chinh-ban-hien-phap">"Điều
4 Hiến pháp 1992 phá hủy nền tảng của chính bản Hiến
pháp"</a> của Trần Mạnh Hảo (1).
Nhưng trong bất cứ một bài bình luận nào, hay một bài nghiên
cứu khoa học nhân văn nào (như phê bình văn học, nghệ thuật,
chính trị, triết học, kinh tế, xã hội, và pháp luật), để
khách quan và có tính thuyết phục, cũng cần có phần phản
biện (refutation), tức là phần tác giả xem xét một cách khách
quan quan điểm đối nghịch. Chỉ có trong học đường và xã
hội Cộng Sản hay xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa, các bài các bài
viết của học sinh, sinh viên hay các bài nghiên cứu khoa học
nhân văn mới không có phần phản biện, chỉ một chiều. Trong
vấn đề đòi xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp, bên đối nghịch là
quan điểm của những người bênh vực điều 4 Hiến Pháp, quan
điểm của những đảng viên trung kiên. Trong việc chống lại
đòi hỏi bỏ điều 4 Hiến Pháp, quan điểm của Đảng cho
rằng điều 4 Hiến Pháp là cần thiết để duy trì sự thống
nhất quyền lực (ghi chú: đây không phải là quan điểm của
tác giả). Quan điểm này đã được Đảng chính thức đưa lên
trong bài <a
href="http://www.nhandan.com.vn/cmlink/nhandandientu/thoisu/chinh-tri/xa-luan/xay-d-ng-nha-n-c-phap-quy-n-x-h-i-ch-ngh-a-th-t-s-c-a-nhan-dan-do-nhan-dan-vi-nhan-dan-1.365651">"Xây
dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thật sự của
nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân"</a> đăng trên báo Nhân
Dân ngày 2/9/2012. Bài báo đó viết, <em>"...do Ðảng Cộng sản
Việt Nam lãnh đạo; quyền lực Nhà nước là thống nhất; có
sự phân công, phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ
quan trong việc thực hiện các quyền: lập pháp, hành pháp và
tư pháp."</em> (Ghi chú: kể từ đây cho tới hết, tác giả giả
định là người bênh vực điều 4 Hiến Pháp) Xét thấy rằng
quan điểm này trên thực tế cũng hợp lý. Bởi vì, mặc dù,
theo nguyên tắc của nhà nước pháp quyền thì cần có sự phân
công giữa ba ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp, nhưng nếu
sự phân công cứng ngắc thì quyền lực nhà nước sẽ bị
phân tán. Mà một khi quyền lực nhà nước bị phân tán thì
nhà nước sẽ gặp hai trở ngại quan trọng, thứ nhất là
không thực hiện được một cách mau chóng và hữu hiệu các
chính sách lớn như xóa đói giảm nghèo và xóa bỏ cách biệt
giầu nghèo giữa các giai tầng xã hội. Bằng chứng là tại Hoa
Kỳ, quốc gia được cho là dân chủ và giầu mạnh hàng đầu
trên thế giới, nhà nước phải mất nhiều thập niên mới
đạt được đạo luật về chính sách cải tổ y tế, mang
lại bảo hiểm y tế cho toàn dân Hoa Kỳ, mà sự cải tổ cũng
không được trọn vẹn. Bài <a
href="http://topics.nytimes.com/top/news/health/diseasesconditionsandhealthtopics/health_insurance_and_managed_care/health_care_reform/index.html">"Health
Care Reform"</a> trên nhật báo The New York Times, số ra ngày
15/2/2013 viết rằng, <em>"Sau nhiều thập niên, sau một loạt
thất bại của các vị tổng thống của đảng Dân Chủ và
một năm tranh cãi kịch liệt trước đó giữa hai đảng Dân
chủ và Cộng Hòa, vào ngày 23/3/2010 tổng thống Obama đã ký ban
hành đạo luật Cải tổ việc chăm sóc y tế (Health Care Reform).
Đạo luật mở rộng bảo hiểm sức khỏe cho hơn 30 triệu
người, chủ yếu là nới rộng trợ cấp y tế của chính phủ
liên bang cho những người có lợi tức thấp và trợ giúp
những người có lợi tức trung bình (middle-income Americans) mua
các bảo hiểm y tế tư."</em>. Một chính sách xã hội y tế có
lợi cho số lớn dân chúng như thế mà phải mất nhiều thập
niên Hoa Kỳ mới đạt được, chỉ vì nhà nước Hoa Kỳ thiên
về phân quyền cứng ngắc mà thiếu tập trung thống nhất
quyền lực.
So với Hoa Kỳ, đất nước chúng ta vừa yếu kém hơn, vừa
nghèo hơn, dân trí còn thấp hơn, và còn nhiều vấn đề kinh
tế, xã hội lớn hơn, cấp bách hơn, nếu chọn phương pháp
phân tán quyền lực cứng ngắc theo kiểu Hoa Kỳ như một số
người đòi hỏi, nhà nước sẽ rất khó thực hiện những
chính sách mang lại sự thăng tiến cuộc sống cho người dân.
Thêm nữa, khác với Hoa Kỳ, là một cường quốc mạnh cả về
kinh tế lẫn quân sự, không bị quốc gia nào đe dọa, Việt Nam
chúng ta là một quốc gia còn yếu kém về quân sự lại đang
có đe dọa biển Đông, hải đảo và trong tương lai có thể
cả ở đất liền. Mặc dù tinh thần chiến đấu chống ngoại
xâm của chúng ta là vô địch, chúng ta đã chứng minh sự vô
địch qua hai cuộc kháng chiến thần thánh đánh đuổi hai đế
quốc đầu xỏ là Pháp và Mỹ, dành lại độc lập và tự do
cho dân tộc, nhưng trong thế kỷ kỹ thuật hiện đại, sức
mạnh quân sự của chúng ta còn hạn chế nhiều về phương
diện vũ khí. Trong tình hình hiện nay nếu không có sự lãnh
đạo thống nhất quyền lực của Đảng đối với nhà nước
(government), chúng ta sẽ khó bảo vệ được sự toàn vẹn vùng
biển, vùng trời, hải đảo và đất liền nếu có tình huống
xảy ra.
Chúng ta thử tự hỏi, trong hai giải pháp sau đây chúng ta chọn
giải pháp nào:
1- Hoặc chúng ta nhân danh dân chủ, nhân quyền tuyệt đối, hay
gần tuyệt đối, để đòi hỏi một sự phân quyền cứng
ngắc giữa ba ngành của nhà nước như của Hoa Kỳ hay Âu châu,
khi có tình huống xảy ra, chúng ta không thể bảo vệ được
tổ quốc, chỉ vì không có sự thống nhất chỉ huy, thống
nhất lãnh đạo, nên không thể dồn mọi tâm huyết và lực
lượng của toàn dân vào việc bảo vệ tổ quốc, để rồi
một lần nữa tổ quốc lại rơi vào vòng nô lệ ngoại bang,
khi đó thì cái gọi là <em>"dân chủ, nhân quyền, và mọi thứ
quyền khác"</em> của nhân dân cũng không còn nữa.
2- Hay là chúng ta hãy tạm chấp nhận giới hạn dân chủ, giới
hạn nhân quyền và quyền công dân, chấp nhận có một sự
<em>"phân quyền mềm dẻo"</em> và sự phối hợp và thống nhất
quyền lực của ba ngành nhà nước dưới sự lãnh đạo của
Đảng để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ trong mọi tình huống
và thực hiện mau chóng, hữu hiệu các chính sách kinh tế, xã
hội và quân sự để thăng tiến phúc lợi của nhân dân.
Không cần phải lý luận nhiều, chắc chắn những người sáng
suốt và yêu nước sẽ thấy rằng việc hạn chế một phần
dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất
lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của
tổ quốc. Nói cách khác, đúng như Chủ tịch Nước Nguyễn Minh
Triết đã tuyên bố, <em>"Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự
sát"</em>, không phải là Đảng tự sát mà là Tổ quốc tự
sát, mà là Nhân dân tự sát.
Những người đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp ít ra phải có đủ
luận chứng thuyết phục hơn cả về mặt lý thuyết pháp lý
lẫn mặt tình cảm yêu nước chống lại luận chứng này của
phe trung kiên với Đảng thì mới mới hy vọng có thêm sự ủng
hộ.
<strong>Nguyễn Tường Tâm</strong> (luật gia)
__________________________________________________
<strong>Ghi chú:</strong>
(1) <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20130127/dieu-4-hien-phap-1992-pha-huy-nen-tang-cua-chinh-ban-hien-phap">Trần
Mạnh Hảo - Điều 4 Hiến pháp 1992 phá hủy nền tảng của
chính bản Hiến pháp</a> (Dân Luận)
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130216/phan-bien-cua-phan-bien-dieu-4-hien-phap),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét