Nguyễn Chí Đức - Tưởng niệm người chết để nhắc nhở người sống và sống sao cho nhân bản với nhau trong tương lai

Dạo trước ở công ty tôi có hay nói chuyện phiếm với một
anh đồng nghiệp là công an chuyển ngạch về các vấn đề xã
hội. Có lần tôi nói với anh này rằng chuyện tôn vinh ngày
thương binh liệt sỹ 27-7 của chế độ Cộng Sản chủ yếu
để giáo dục cho thanh niên, các sỹ quan quân đội đang cắm
chốt tại biên giới, hải đảo chắc tay súng, vững ý chí
chiến đấu bảo vệ tổ quốc mà thôi. Chứ còn đối với
những người đã mất họ chẳng bao giờ mong và nghĩ đến
một ngày nào đó được vinh danh ở các tượng đài, nghĩa
trang liệt sĩ. Những người ngã xuống vì tiếng gọi non sông,
tình yêu quê hương đất nước mà nhập ngũ hay xung phong khi có
lệnh tổng động viên chứ không phải vì chủ thuyết nào mỹ
miều hay bả danh lợi gì đó. Tuy nhiên đạo lý tốt đẹp của
người Việt nhằm tôn vinh những người vị quốc vong thân
trong môi trường Cộng Sản cũng bị méo mó, bị toan tính nhằm
mục đích chính trị cho các thành phần lãnh đạo hơn là cho
đại cuộc của quốc gia-dân tộc.

Chẳng nói đâu xa, những năm gần đây chính quyền Cộng Sản
có chiều hưởng chỉ ca ngợi, tôn vinh những người trong cuộc
kháng chiến chống Mỹ, Pháp trong khi đối với những thương
binh, liệt sĩ chống Tàu trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên
giới phía Bắc rất hiếm khi được phổ biến qua các phương
tiện thông tin đại chúng và sách giao khoa dạy cho con trẻ.
Nếu chẳng đặng đừng phải đề cập thì họ không dám nhắc
đến 2 từ "Trung Quốc".

Còn đối với người sống ở miền Nam hay Hải ngoại thì
thực tế hiện nay phân nửa là những người có liên quan dù
ít hay nhiều đến chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì chính quyền
Cộng Sản ca ngợi thái quá về tổng tấn công Tết Mậu Thân
1968, đại thắng mùa xuân 1975 khiến cho cuộc chiến tranh này
vẫn tiếp tục gây ra dư luận cho đến ngày hôm nay. Tôi cho
rằng họ cố tình gây chia rẽ khiến cho bên thua trận bị tổn
thương nhưng bên thắng trận cũng không lấy làm vẻ vang và
tự hào gì khi sự thật đã được bạch hóa nhan nhản trên
Internet. Ở đây tôi nhấn mạnh là thua trận và thắng trận,
chứ còn về đường lối chính trị theo xu hướng thế giới
có khi phải nói ngược lại : bên thua trận thì thắng chung
cuộc, còn bên thắng trận thì thua chung cuộc.

<center><img
src="http://donghailongvuong.files.wordpress.com/2013/02/quan-trung-nguyen-hue.jpg?w=710"
width="550" /></center>
<center><em>Những người yêu nước đặt vòng hoa tưởng niệm
tại tượng đài vua Quang Trung. Ảnh : JB Nguyễn Hữu
Vinh</em></center>

Hôm nay tại Hà Nội, tôi có may mắn hòa cùng mọi người
đứng trước tượng đài vua Quang Trung tưởng niệm các anh
hùng, liệt sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu bảo vệ
biên giới phía Bắc trước Trung Quốc xâm lược. Nguyên nhân
phải đến đây vì lực lượng bảo vệ của quân đội tại
đài tưởng niệm liệt sĩ trên đường Bắc Sơn gây khó dễ
khiến cho buổi dâng hoa, thắp hương không được diễn ra. Có
ý kiến kéo nhau ra Gò Đống Đa để thành kính mong hồn thiêng
sông núi, vua Quang Trung, các vị anh hùng dân tộc phù hộ độ
trì nhằm bảo vệ đất nước thoát khỏi sự ác hiểm của
ngoại bang cũng như nội thù.

Bỗng nhiên tôi chạnh lòng nghĩ đến những người yêu nước
của các đảng phái quốc gia thời kỳ chống Pháp bị Cộng
Sản dẫn dụ và cuối cùng bị thủ tiêu chẳng qua do muốn
độc bá, độc quyền yêu nước. Tôi cũng suy tư tới những
người lính Việt Nam Cộng Hòa. Nói chung cùng là người Việt
trong sâu thẳm ai chẳng có tình yêu gia đình, gắn bó với quê
hương, tình tự dân tộc. Có ai muốn bỏ mạng, mất một phần
máu xương nơi chiến trường nhưng rồi cuối cùng do thua trận
mà bị tuyên truyền là ngụy, con cháu bị ghi lý lịch đen tới
ba đời đâu cơ chứ? Tàn dư phong kiến vẫn được áp dụng
trong chế độ Cộng Sản. Vậy phải chăng chế độ hiện nay
là một chế độ phong kiến trá hình trong khi lúc nào cũng ra
rả tuyên truyền về cách mạng, về dân chủ?

Tôi cũng liên tưởng đến cuộc nội chiến giữa nhà Tây sơn
– nhà Nguyễn, trớ trêu làm sao ông Tổ gần (nhánh đi vào
Nghệ An) của tôi hận Tây Sơn đến mức ghi hẳn vào gia phả.
Có lẽ bối cảnh thời đó loạn lạc khiến cho các anh tài
khắp các vùng miền nổi lên tập hợp lực lượng và chuyện
người thắng, kẻ thua là lẽ dĩ nhiên. Nhưng rõ ràng ở bối
cảnh bây giờ, lí trí bình thường nhất cũng hiểu Quang Trung
là anh hùng dân tộc có công đánh đuổi quân Thanh xâm lược.
Ngược lại mới vài năm gần đây khi chưa từ bỏ ĐCSVN, tôi
vẫn đủ lý trí để phân tích không phải cứ cái gì Cộng
Sản tuyên truyền là giặc, là phản nước hại dân có nghĩa
là đúng mà có khi phải hiểu ngược lại chẳng qua muốn độc
bá nên họ có ý đồ bôi nhọ người ta.

Thực ra bài viết này tôi muốn gửi gắm cho những vị lãnh
đạo Cộng Sản đang cầm quyền hơn là bạn đọc thường quan
tâm đến các vấn đề chính trị vì tôi cam đoan là họ thừa
hiểu lịch sử, thừa hiểu mọi vấn đề hơn tôi do họ từng
là người trong cuộc có điều kiện tiếp cận thông tin. Nhưng
theo xu thế thời đại họ không thể ham hố quyền lực mãi
được. Càng rắp tâm có ý định đó, càng dùng công an để
đàn áp dân lành, bịt miệng những tiếng nói tự do thì chế
độ Cộng Sản càng mất dần đi những tình cảm còn sót lại
của những người dân đen vốn không bị những áp bức bất
công gây nên, còn phần lớn xã hội thì ai ai cũng chán nản
lắm rồi. Hơn nữa, những người là cựu chiến binh, lão thành
Cộng Sản chân chính cũng không thể ôm khư khư, hoài niệm về
quá khứ trong khi xã hội thì đã thay đổi khác xa với thời
của họ dấn thân. Đó là những người có lương tri, nhân
phẩm của người Việt. Họ chẳng dại gì làm bình phong cho
các ông lãnh đạo dùng người này, người kia có uy tín để
trấn an dư luận. Theo suy nghĩ của tôi thì họ thay vì có danh
là nhân sĩ, trí thức của chế độ chỉ có tiếng vang nhất
thời do Cộng Sản ca tụng mà phải là Nhân sĩ-Trí thức dấn
thân của dân tộc thì tiếng thơm muôn thở và được các
tầng lớp nhân dân kính trọng.

Chúng ta tưởng niệm cho người chết dù là anh hùng liệt sĩ,
bỏ mạng nơi biển cả đi tìm tự do, oan hồn tức tưởi trong
Cải Cách Ruộng Đất… nhưng chính là nhắc nhở cho người
sống để mà yêu thương, để mà hàn gắn, để mà tha thứ cho
nhau. Vì xét chung cuộc chúng ta không đủ mạnh về tư tưởng,
đủ tự lực-tự cường và đủ yêu thương lẫn nhau khiến cho
các nước lớn chi phối và áp đặt. Từ đó dẫn đến việc
chúng ta bị chia rẽ theo bên này huặc bên kia, cuối cùng là
chém giết lẫn nhau và hệ lụy đó còn kéo dài cho đến ngày
hôm nay.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130217/nguyen-chi-duc-tuong-niem-nguoi-chet-de-nhac-nho-nguoi-song-va-song-sao-cho-nhan),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét