Ngô Nhân Dụng - Làm sao cho người Việt tin nhau?

Trên báo Tia Sáng, ông Giáp Văn Dương mới viết một bài rất
đáng đọc, ông đặt câu hỏi: Tại sao ở nước ta mọi
người không tin nhau. Ông kể chuyện có lúc đã sống ở một
nước ngoài 12 năm, thấy người ta bao giờ cũng tin nhau.

<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjSNxPf8hvMJIy0bcM-v2Da0BZzZn6f30PBGg47YpuJkt7fl22qj6NF3P0GjdIyqeCvCKxsdlaPxkV_DouuwdmM3MvJEUv3hyfr8VDsdDPA8W6BTKaNla12Wyoolb4RiokmIqsRUHgcBkY/s1600/trust.jpg"
/></center>

Ông kể, "Tôi và một người bạn đi mua bảo hiểm xe. (Hợp
đồng bảo hiểm viết rằng), nếu mất xe thì sẽ được đền
xe mới. Bạn tôi hỏi: "Nếu chúng tôi bán xe rồi báo bị
mất thì sao?" Nhân viên bảo hiểm ngạc nhiên, một lúc lâu
mới nghĩ ra được câu trả lời: "Tôi tin các anh không làm
thế." Giáp Văn Dương kết luận: Nước họ giàu mạnh vì họ
tin ở con người.

Ngược lại, khi trở về sống ở Việt Nam, ông thấy người ta
luôn luôn nghi ngờ nhau trước, không ai tin ai cả. Lãnh hành lý
ở phi trường bị hỏi giấy tờ, "Tên tôi đây. Ðịa chỉ
tôi đây. Hộ chiếu của tôi đây. Vậy sao mà rắc rối đến
vậy? Sao phải xác nhận? Sao phải chứng minh? Sao phải công
chứng bản gốc?"

Vào siêu thị thì lúc ra trả tiền phải đi qua hai chặng, trả
tiền rồi, đi hai thước lại có nhân viên kiểm soát hóa đơn,
thấy con dấu đỏ "đã thanh toán" mới được đi qua. Ông
Dương hỏi: "Vì sao người Việt không tin nhau?"

Mình không cần nhắc đến tên Việt Nam trong câu hỏi này. Ở
nhiều nước khác người ta cũng không ai tin ai cả. Nên đặt
câu hỏi là: "<em>Trong những xã hội như thế nào thì người
ta dễ tin nhau? Còn những xã hội người ta không tin nhau thì nó
sống thế nào?</em>"

Mình không nên nghĩ oan cho giống dân Việt. Có lần tôi kể
chuyện những thành phố người ta bỏ xe đạp ngoài đường qua
đêm, không khóa; như ở Dubuque, Iowa; hay ở Helsinki, Phần Lan
(trước khi di dân Ðông Âu qua). Họ không lo mất xe, vì tin là
mọi người chung quanh đều lương thiện. Nhiều độc giả đã
viết thư nhắc nhở rằng xưa kia ở nước ta cũng vậy. Một
vị cho biết hồi 1950 ở Sài Gòn ông đã sống như thế. Ðêm
không khóa cửa nhà, xe đạp dựng trước nhà cũng không khóa.
Một vị độc giả khác kể chuyện năm 1959 ông dựng cái xe
đạp ngoài bờ sông Sài Gòn đứng hóng mát; sau đó có một
người rủ lên xe hơi đi uống bia. Ông đi tới 11 giờ khuya,
trở lại Bến Bạch Ðằng thấy cái xe không khóa vẫn dựng
đó không mất. Bác Sĩ Nguyễn Tư Mô kể hồi 1955 ông đi trong
một phái đoàn y tế xuống Châu Ðốc chẩn bệnh phát thuốc;
lúc vào chợ ăn trưa thì một người trong đoàn bỏ quên cặp
kính mát. Tới buổi chiều, một nhân viên xã mang cặp kính mát
đến hỏi có ai đánh rớt không? Có người lượm được, đem
đến trả phái đoàn, vì biết chỉ dân ở Sài Gòn mới mua
được kính mát loại sang như vậy.

Người Việt Nam vốn đã tin nhau chứ chẳng phải không. Vì ông
bà chúng ta vẫn dạy dỗ con cháu sống theo đạo lý, và chính
họ sống làm gương. Trong xã hội nào mọi người cũng sống
với những hợp đồng ngầm hiểu, dài hạn, hết đời này sang
đời khác. Các xã hội Á Ðông theo truyền thống Nho Giáo đều
có những "hợp đồng hiểu ngầm" như vậy. Ra đường gặp
ai là có thể tin đến 99% rằng người đó cũng được cha mẹ
dạy các quy tắc Lễ Nghĩa Liêm Sỉ giống như mình. Ngay cả sau
khi nước ta bị Pháp đô hộ, bản Hợp Ðồng Tín Nghĩa vẫn
được giữ gìn. Cách sống của Phan Châu Trinh cũng không khác
lối cư xử của Nguyễn Ðình Chiểu hay Hoàng Diệu. Tư cách
đó vẫn truyền qua đến Trần Trọng Kim, Khái Hưng, Nguyễn An
Ninh, hay Phan Văn Hùm. Nền tảng đạo lý đó chỉ bị phá vỡ
từ khi có một chính quyền chủ tâm xóa bỏ hết nền văn hóa
cũ, thay thế bằng "văn hóa vô sản."

Tại sao các nước Á Ðông khác, ngoài Việt Nam và Trung Quốc,
vẫn giữ được những bản hợp đồng Tín Nghĩa suốt đời
này sang đời khác trong hai ngàn năm?

Phân tích theo lối kinh tế học, thì lý do chính là: Tín Nghĩa
là một cách sống có lợi về lâu về dài. Không ai muốn làm
sai bản hợp đồng tín nghĩa vì nếu nó bị xóa bỏ, chính
mình sẽ bị thiệt thòi. Nói rõ hơn: Cuộc sống của mỗi
người sẽ "tốn kém" hơn! Mức tốn kém tăng lên từ một
khoản chi tiêu mà các nhà kinh tế gọi là "phí tổn giao
dịch" (transaction costs). Hãy lấy những thí dụ mà ông Giáp
Văn Dương nêu ra. Một người vào siêu thị mua hàng, trả
tiền, được mang thức ăn về nhà. Trong "giao dịch" kinh tế
này, siêu thị cũng phải trả tiền khi mua hàng, khi thuê mướn
cửa hàng, thuê nhân viên, vân vân. Người mua trả một số
tiền lớn bằng số chi phí của siêu thị, cộng với tiền
lời mà nếu không có thì không ai mở siêu thị.

Nhưng trong một xã hội mà người ta không tin nhau thì siêu thị
phải lo đặt hệ thống báo động, phải thuê thêm người canh
gác, thêm người kiểm soát lần thứ hai bên ngoài quầy trả
tiền. Tất cả những chi phí mới đó, tất nhiên, chủ nhân
họ tính ngay trong giá bán. Ðó là một thứ phí tổn giao dịch
phụ trội; mà nếu trong xã hội mọi người tin nhau thì không
cần. Nhìn rộng ra, trong một xã hội mà người ta không tin nhau
thì phí tổn giao dịch sẽ tăng vọt trên khắp mọi mặt. Cả
xã hội phải chịu. Thử nhìn vào số lượng công an, cảnh sát
ở nước ta. Tại sao một nước cần nhiều công an như vậy?
Vì người ta nghi ngờ nhau. Chính quyền nghi ngờ dân. Nếu mọi
người tin nhau thì mấy trăm ngàn công an cảnh sát có thể
giải ngũ. Những người đó có thể đi làm những việc hữu
ích hơn về kinh tế, như làm kỹ sư, đi kinh doanh, làm ca sĩ,
hay trồng cây ăn trái bán. Bởi vì trong nước vẫn cần rất
nhiều kỹ sư, nhiều nhà kinh doanh, nhiều nhà nông có tài. Lực
lượng công an thu hút mất bao nhiêu người ưu tú, đó là một
thiệt hại lớn cho cả nền kinh tế quốc dân.

Làm cách nào để xã hội cùng theo những quy tắc sống có Tín
Nghĩa? Làm cách nào để mọi người nhìn thấy nhau là hãy tin
cậy trước khi nghi ngờ, nghe ai nói gì thì trước hết hãy tin
đó là lời nói thật? Có thể thiết lập lại bản hợp đồng
xã hội lấy Tín Nghĩa làm tiêu chuẩn hay không?

Có lẽ chúng ta sẽ tránh không lên giọng hô hào phục hồi môn
đạo đức trong trường học, dù đó là một việc chắc chắn
phải làm. Nên tìm ra những giải pháp thực tế. Mà khi nói
đến chuyện thực tế thì có thể tính toán theo lối kinh tế
học. Theo lối nhìn kinh tế học thì muốn người khác tin mình
tốt nhất là làm sao cho người ta biết nếu mình không làm
đúng lời hứa hẹn, thì chính mình sẽ bị thiệt hại rất
lớn. Mình có hai đường: Giữ lời hứa có thể bị thiệt,
nhưng cũng có thể không bị thiệt; ngược lại, nếu sai lời
thì sẽ bị thiệt hại rất nhiều, với xác suất 100%!

Nếu mọi người trong một xã hội đều biết như vậy thì
hầu hết sẽ cố giữ Tín Nghĩa, xã hội sẽ thay đổi. Quy
tắc này vẫn được sử dụng trong đời sống kinh tế: Khi
chúng ta đi vay nợ, ngân hàng yêu cầu phải có vật cầm thế
"làm tin," ghi rõ trong hợp đồng. Nếu mình không trả nợ,
sẽ mất mát hơn gấp bội!

Khả năng có thể ký hợp đồng mà bản hợp đồng có hiệu
lực thi hành, đó là một nền tảng tạo ra lòng tin tưởng
lẫn nhau. Trong các xã hội hoang dã, việc thi hành hợp đồng
là do mỗi người tự làm lấy. Họ dùng vũ lực để thi hành
các bản hợp đồng. Theo lối mafia, ai không làm đúng hợp
đồng thì cho một lưỡi đao, hay một phát súng; vì Mafia không
thể ký những hợp đồng hứa hẹn cùng đi ăn cướp hoặc
giết người, ai làm sai sẽ bị kiện!

Còn trong xã hội văn minh thì niềm tin giữa mọi người dựa
trên hệ thống pháp luật. Muốn người ta tin thì cứ làm sao
để người ta thấy là họ có thể kiện mình ra tòa, nếu mình
làm sai. Như Thomas Schelling diễn giải: Một người dễ được
tin tưởng khi hắn có thể bị thưa kiện! Một người có thể
bị kiện ra tòa (nếu làm sai lời) thì dễ được người khác
tin tưởng hơn. Nếu tất cả đều sống theo quy tắc đó thì
chúng ta có thể tạo nên niềm tin cho cả nước.

Giữ cho guồng máy nhà nước trong sạch là bước đầu tiên
để tái tạo niềm tin. Những người đi hối lộ và ăn hối
lộ đều "xé bản hợp đồng" mà mọi người đã thỏa
thuận với nhau. Không những họ làm người dân đút lót mất
tiền, mà họ còn phá nát đạo lý xã hội. Cũng giống như khi
có người lái xe ngoài đường mà bất chấp luật lệ vậy.
Nếu nhiều người cứ ngang nhiên lái xe như thế mãi, thì cả
thành phố hay cả nước sẽ không còn luật lái xe. Bản hợp
đồng bị xé rồi, mạnh ai nấy sống. Nạn tham nhũng là thứ
làm tiêu hao đạo lý cả xã hội, chưa kể nó làm cho kinh tế
không tiến được đúng tiềm năng.

Trước khi xé bản hợp đồng với xã hội để ăn hối lộ mà
biết trước mình có thể bị thiệt hại rất nặng nếu bị
bắt, thì thế nào người ta cũng ngần ngại không đòi đút
lót nữa. Xác suất bị bắt càng cao thì càng bớt tham nhũng.
Án trừng phạt càng nặng, thì càng bớt. Nếu một hệ thống
chính trị cứ để cho xác suất bị bắt thấp, mà việc trừng
phạt cũng nhẹ, thì sẽ nuôi đầy tham nhũng, hối lộ.

Phải làm sao cho xác suất tội tham nhũng bị tố giác càng cao
càng tốt, đó là một cách giảm bớt tham nhũng và tạo niềm
tin trong xã hội. Muốn vậy thì ngoài guồng máy tư pháp công
minh chính trực cần phải có nhiều "bộ máy tư nhân" tình
nguyện tham dự việc tố giác tội tham nhũng. Số hội đoàn,
trong xã hội công dân càng phát triển thì càng nhiều người
tự nguyện làm công việc đó. Nhiều người còn sẵn sàng làm
công việc đó, vì có lợi cho họ. Ðó là các nhà báo, khi họ
được tự do. Nhà báo nào điều tra ra những vụ tham nhũng và
loan tin sẽ được nhiều người đọc, nhiều người kính
trọng. Chính họ sẽ tự nguyện đi tìm ra những tin tức đó.
Còn nếu nhà báo đi điều tra rồi lại bị tù thì hết nói!

Khi bản hợp đồng đạo lý của xã hội bị xé rồi, rất khó
tái lập. Phá nó dễ, xây dựng lại rất khó. Nhưng không phải
vì khó mà chúng ta không bắt đầu ngay. Phải thiết lập một
chế độ tự do dân chủ, quyền tư pháp độc lập, xã hội
công dân phát triển, mọi người có quyền tự do hội họp,
tự do phát biểu. Cứ như thế, trong một vài thế hệ, sẽ
không ai cần đặt câu hỏi: Tại sao người Việt không tin nhau?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130213/ngo-nhan-dung-lam-sao-cho-nguoi-viet-tin-nhau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét