<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjN5ydyLOEsgCqskI-QM__91hGBoBcAFqK9SIM7puw1bZmDX3U4kncDkmxH54FH8kL62-4C2tq2r0AN-HFoMhBAXN9BSfMVqo2579CvWZN9X7bzX4lTVG0mjXXN9NOPt3-06rdNyw01Nlc3/s400/487166_358822530892028_1929386903_n.jpg"
/></center>
<center><em>Ảnh internet</em></center>
Tết năm nay anh đến thăm tôi, đó là một ngoại lệ vì hầu
như năm nào tôi cũng đến thăm anh trước tết, coi như bổn
phận của một thằng em chứ chẳng phải anh làm xếp, mà dù
có là xếp thì anh là xếp của đám lính nô bộc lúc nào cũng
xun xoe kia của anh chứ của đếch gì tôi. Anh hiểu và chúng
tôi - những anh em chơi với nhau, quan tâm đến nhau, vì cái tình
quê hương, chứ chẳng vì cái gì khác. Hay chăng chơi với tôi
thì anh chẳng có gì để mà phiền lòng, vì quan điểm của tôi
việc ai nấy làm, và không muốn nhờ vả anh điều gì, ngoại
trừ khi giỗ chạp, bố ốm, mẹ đau... thì thông báo cho anh em
một tiếng là xong. Thế nơi chơi với tôi chắc anh cũng cảm
thấy như được vào trú ngụ một nơi râm mát mà đời sống,
công việc trong thời buổi này thì luôn bị bức bối và nắng
nôi. Tiếp anh chẳng bia chẳng rượu, anh cũng cười hiền lành.
- Mày dở bỏ mẹ khó khăn thì có gì mà phiền, rồi qua cả
thôi, mà lại đéo đến anh cũng chẳng nói tiếng nào, cứ im
như thóc là đéo được đâu...
Câu chuyện lại trở về những ngày tết quê hương, nào củ
hành muối, đĩa dưa cải nén cả cây mặn chát... nào đĩa
thịt mỡ trắng hếu, chai rượu trắng nhà cất lấy... trên
mâm cơm cỗ nơi quê nhà những năm xưa. Vẫn là lòng hoài
hương cố hữu của những kẻ tha hương. Nhiều khi nhớ lắm,
nhớ đến cháy lòng những điều nhỏ nhặt, nhớ cả những
bụi cỏ lùm cây, nhớ cả mùi ngai ngái cuả rơm của rạ...
cái mùi của làng quê thưở trước...
- Hôm rồi anh có nghe "cả hệ thống chính trị của chúng ta
không dám nói lên sự thật hay không"?
- Láo, bố láo, thằng nào nói?
- Anh không đọc à?... Đầy trên mạng đấy, ông chủ tịch
nước nói chứ ai.
- Xì... xì tin đéo gì mấy cái lời nói gió bay. Mà bây giờ
mấy thằng nói mà hay thì mày còn lạ đéo gì... nữa.
Ô hô! Lạ đéo gì - là câu cửa miệng của anh, nhưng trong
trường hợp này thì mình hoàn toàn nghĩ khác về anh, anh không
bình thường một tý nào, một quan chức hẳn hoi, anh cũng là
một thành phần trong cái hệ thống chính trị ấy chứ đâu...
- Theo em ông này nói thì được chứ dân đen như bọn em mà nói
thì có khi bị bọn anh bắt ngay, bị coi như phản động hoặc
bị thế lực thù địch thuê mướn giật dây... khốn khổ thế
đấy. Hê he nếu suy luận thì đích thị ông này là phản
động, hoặc không ông ta cũng có thể là một kẻ thức thời,
ông ta đang đi theo xu hướng không cưỡng được của thời
cuộc... phải không anh?
- Thôi mày ơi nói đến bọn nó làm đéo gì, quan tâm làm gì...
Hi hi bọn nó à? Hi hi... LẠ ĐÉO GÌ!
Ô hô lại thế, lại là câu cửa miệng của một quan chức:
LẠ ĐÉO GÌ!
<h2>ĐÈN XANH ĐƯỢC VƠ VÉT!</h2>
Với những thông tin quá là không hay về Bauxit Tây Nguyên ngay
từ lúc bắt đầu dự án, biết bao đoàn nghiên cứu của chính
phủ và đặc biệt là sự can ngăn đến độ phải đi tù của
một số người, những sự cảnh báo của các nhà khoa học cả
trong và ngoài nước cũng chẳng làm nao lòng các cấp lãnh đạo
của chính phủ. Không phải là họ không hay, không biết, càng
không thể nói là họ ngu dốt, vậy tại sao họ vẫn làm? Đơn
giản quá - Một sự cố tình vơ vét, đại phá hoại! Sự phá
hoại đầy tính toán và có tính chiến lược!
Ta hãy nhìn lại tổng thể tất cả các hoạt động kinh tế
của các thành phần nhà nước và ngoài nhà nước mới có thể
thấy được tình trạng tham nhũng, cố tình vơ vét, phá hoại
một cách có hệ thống và ngày càng trắng trợn đến mức...
coi dân như cứt. Chỉ đơn giản là các thành phần chóp bu
không muốn ngã ngựa, không muốn bị ai đó, thế lực nào đó
túm cổ họ, lôi họ xuống vì cái sự phá hoại đó nên họ
quyết tâm gây bè kéo cánh cùng nhau phá hoại... cho nó có
đồng bọn, một kiểu tư duy buôn có bạn, bán có phường,
cùng nhau tạo sự đồng thuận, đoàn kết bảo vệ nhau... thay
vì lôi một vài kẻ chóp bu thì ở đất nước này đâu đâu
cũng thế nên chẳng thể có thể lôi cá nhân nào ra được -
đây chính là sách lược tham nhũng và phá hoại. Chẳng thế có
vị lãnh đạo còn nói rằng nếu kỷ luật hết thì lấy ai mà
làm việc. Qúa đúng!
<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgl0NHH-CQYtCXWIBbPUITyCmBIbr7oEoivDGhQ-CJTk9P7TW8KvNUZUkAfCIIhByf0KMiLNkSHcuVNFddAZbfsjypWBc-CTAKcasiS3OcsVSoqLCEamNAAXKKg5k3kYH0-M91JIJonV1Rg/s400/317686_10151165935507453_1108222947_n.jpg"
/></center>
<center><em>Ảnh internet</em></center>
Nếu không như thế thì sao có Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản...
đó là sự kết hợp hài hòa và tài tình giữa công và tư,
giữa tư nhân và nhà nước, giữa tiền và quyền.
Sách lược là như vậy, có sao thì cũng chẳng mình ông, mình
tôi phá... Cái tội của nhiều thằng khác với một thằng,
tội của cả một hệ thống, đèn xanh bật lên là chính vì lý
do đó. Người ta - nhân dân chỉ có thể kết tội tập thể,
kết tội đảng CS, chỉ nhân dân mới đủ tư cách và quyền
để làm điều đó, nhưng họ đã tước đoạt hết quyền hành
đó của dân và họ đã làm cho dân mê man vì ngủ gần một
trăm năm này rồi, để đến lúc tỉnh thì u u mê mê như đi
trong cõi mộng. Với một nhân dân như thế, một đối trọng
như thế thì họ coi chẳng ra cái cứt gì là phải. Nhân dân ư
- chẳng là cái cứt gì với tao - chúng tao.
Thật sự là thế, rõ ràng hơn là vụ Bauxit. Đến giờ này
người ta vẫn còn cố tình bơm tiền cho dự án Nhân cơ đó
sao? Một sự thách thức, lại một cú đèn xanh dọn đường
xanh lè cho những cơ hội tận vơ tận vét cuối cùng có thể!!!
Nhân dân ư? Họ vẫn còn u u mê mê trong liều thuốc lú và trong
sự sợ hãi khốn cùng!
<h2>ĐỒ TỂ HAY TỂ TƯỚNG?</h2>
Thực sự không thể nào hiểu nổi và cảm thấy xấu hổ và
nhục nhã khi một quốc gia mà có mỗi cái chuyện chuyển đổi
giới tính của một giáo viên (tỉnh Bình Phước) lại và chờ
đến quyết định của thủ tướng thì quá thể lắm lắm lắm
rồi...
...Một ông thày lang có tiếng ở khu vực Hải Phòng là người
bạn thân lâu năm của bố tôi, khi được hỏi tại sao ông
không truyền nghề cho 2 anh con trai đầu mà cứ để họ bươn
chải với nghề đánh xe ngựa và chạy xe đạp thồ, trong khi
nhà cửa lúc nào cũng đông nghẹt người đến xin chẩn bệnh
bốc thuốc từ khắp mọi miền, quanh xóm ông trở thành một
khu trọ của những người từ nơi xa đến. Hai ông bà già cứ
cặm cụi làm việc từ sáng tới tối, ngay cả việc chế biến
thuốc ông cũng không để cho 2 hai con trai lớn làm, chẳng thấy
ông gắt gỏng với ai bao giờ ngoài cái sự nghiêm khắc với
anh con út - người con duy nhất được ông truyền nghề thuốc.
Ông nói với bố tôi: - Tôi không thể truyền nghề cho 2 đứa
chúng nó (2 con trai lớn) vì nếu để chúng hành nghề chúng sẽ
làm việc thất đức với thiên hạ, tôi có tội với tổ tông
của tôi, nhất là với cụ thân sinh ra tôi vì tôi theo nghiệp
của cụ. Thà cứ để chúng nó làm cu ly, cổ cày vai bừa chúng
còn là những người lương thiện đáng kính còn hơn là dúi
vào tay nó cái trọng trách nắm sinh mạng người ta. Sự dốt
nát và lòng tham của chúng sẽ làm hại chúng, hại người và
hại chúng sinh, chúng nó sẽ lấy củi, cỏ... làm thuốc, rồi
bán thuốc lấy tiền, gọi ra bệnh để làm giàu, giết người
lấy tiền... khả năng chúng sẽ giàu có và rất có thể chúng
trở thành những ông nọ bà kia vì những đồng tiền dơ bẩn
mà chúng kiếm được, nhưng người đời sẽ nguyền rủa chúng
và nguyền rủa chính tôi, ngay cả khi tôi chết họ có thể
đào mồ quật mả tôi lên cũng không rửa sạch tội lỗi của
tôi nếu tôi biến chúng thành những ông lang, những thày
thuốc, nếu tôi để chúng sử dụng cái danh tiếng nghề lang
của tôi để trục lợi, kiếm tiền và làm giàu.
Ông nói giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đều đều nhưng có gì đó
buồn buồn. Đời tôi đã được chứng kiến lần trò chuyện
đó của ông với bố tôi và có lẽ cả đời tôi thường
xuyên qua lại thăm ông và gia đình ông, ngồi với ông mỗi khi
có thể, tôi càng hiểu ông và kính phục ông.
Chuyện nghề thuốc đến chuyện muôn dân, ngẫm đi ngẫm lại
thấy máu xôi lên sùng sục.
... Người ta nhìn thấy khả năng xuất chúng gì ở Y, đảng
dựa vào cái gì để bồi dưỡng, hun đúc... lăng sê Y lên
đến chức tể tướng triều đình?
Ở đời này Không hẳn kẻ cầm dao giết trâu đã phải là
đồ tể? Nếu có thể được phải lôi cổ đàn đàn lũ lũ
những thằng, những chính đảng nào đã nhào nặn ra cái thằng
người cầm dao kia mới phải, mới đúng đạo của đất trời!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130224/luu-gia-lac-la-deo-gi), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét