Hoàng Lan - Văn hóa từ chức: từ trên xuống không được, nên chăng làm từ dưới lên?

Gần đây người ta bàn nhiều tới văn hóa từ chức. Nhân
việc có vị lãnh đạo được hỏi có nên xây dựng văn hóa
từ chức hay không, ổng nói ổng không trốn tránh trách nhiệm.
Vụ này đã tốn nhiều giấy mực, chiếm chỗ nhiều bộ nhớ
các máy chủ lưu trữ trên mạng quá, tôi không lạm bàn dư
nữa. Từ trên làm xuống thấy e là khó, nay xin đặt câu hỏi
về thực hành từ chức mà làm từ dưới lên. Bởi chăng tự
cổ chí kim xây nhà muốn chắc không có ai xây từ nóc mái, mà
xây từ nền móng. Cũng như cái sự chọn lãnh đạo, có sàng
lọc, bầu cử thực sự từ cơ sở, có rèn luyện kinh qua các
vị trí kinh nghiệm từ dưới lên thì mới có năng lực mà làm
việc; chứ cứ cái cách trên cơ cấu xuống thì làm sao mà
chọn được người cho đúng?

Nhưng làm thế nào để thực hiện từ chức từ dưới lên?
Phàm muốn có từ chức thì phải là người có chức. Mà
thường có chức thì gắn với có quyền, có lợi (bên cạnh
nghĩa vụ, nhưng không phải ai cũng nhận thức đầy đủ về
nghĩa vụ của họ). Thế nên kêu người ta từ chức, tức là
kêu người ta từ bỏ cái quyền lợi gắn bó với vị trí đó,
e khó lắm thay.

Hãy đơn cử trường hợp chính các vị trí thức hàng đầu
bấy lâu vẫn kí tên trước hết trong rất nhiều các bản
kiến nghị, kêu gọi,… mà tôi vẫn thường đọc thấy trên
các trang mạng quen thuộc. Bên cạnh tên tuổi lừng danh của
các vị, mà bất cứ một ai chỉ cần có chút quan tâm đến
tình hình đất nước thì không thể không từng nghe qua, thế
nào cũng thấy có đôi ba chức danh, nguyên này nguyên nọ. Không
biết đã có ai thống kê lại số lượng bao nhiêu bản kiến
nghị, đề nghị, kêu gọi như thế, đã bao lần các vị ấy
đề tên mình với hàng loạt các chức vụ nguyên, hay đương
chức. Tôi tin chắc rằng các vị ấy hành động như vậy không
phải vì khoe khoang, hay đánh bóng thêm cho tên tuổi mình. Tên
tuổi các vị đã quá đủ rạng rỡ, thậm chí đến mức dù
cho không có những cái danh hiệu, không có những cái chức vụ
đi kèm kia, người ta vẫn có thể nhận ra tên các vị. Nếu vì
cho phép xưng hô được trang trọng, thì chỉ cần đặt thêm
bên cạnh tên các vị là nghề nghiệp như giáo sư (theo nghĩa
nghề nghiệp chứ không phải học hàm), bác sĩ, kĩ sư,… Hàng
dài lê thê những chức danh này kia mà các vị đã từng kinh
qua, có chăng lại chỉ nêu lên phần đóng góp của chính các
vị khi còn đương chức vào việc xây dựng ra hình ảnh của
nhà nước, chính quyền như hiện tại.

Lại xin hỏi thêm trong số các vị kí tên đó, hẳn không ít
các vị đang là đảng viên, hay đã từng là đảng viên? Nay
tình hình đất nước nguy ngập, kinh tế suy thoái trầm trọng,
nguy cơ mất nước cận kề,… tất cả đều là từ đảng
lãnh đạo mà nên. Vậy các vị có ai nhận thấy phần trách
nhiệm của mình đã từng là người đảng viên, liệu đã có
làm tốt vị trí của mình? Tôi tin các vị đã làm hết tâm,
hết sức, tôi cũng tin giả sử có đặt tôi vào vị trí các
vị, cũng chưa chắc tôi làm tốt hơn. Nhưng không vì thế mà
chúng ta không từ chức, có phỏng ạ? Làm không tốt công
việc, dẫn đến kết quả như ngày nay, gây hậu quả lâu dài,
ảnh hưởng nghiêm trọng tới tiền đồ của quốc gia, tương
lai của con cháu, tôi nghĩ các vị cũng nên từ chức. Đâu cứ
phải là nguyên này nguyên nọ, chức này chức nọ, phải là
đảng viên mới đóng góp xây dựng được cho Tổ quốc.

Hẳn các vị đã kí tên, đã gửi kiến nghị, đã đóng góp ý
kiến… thì đều biết được phản ứng im lặng không phản
hồi của lãnh đạo các cấp, dù là cấp cao nhất. Dù biết là
thế, cũng có những lí do để làm. Một người làm không gây
ra tiếng vang. Các vị tự âm thầm từ chức, chưa gây ra
được phong trào, chưa tạo nên văn hóa từ chức. Nay tôi xin
học theo các vị, XIN TRÂN TRỌNG KIẾN NGHỊ tới các vị trí
thức, đảng viên, những người có tâm huyết đã từng đóng
góp kí tên, xây dựng ý kiến… xin các vị hãy tiên phong
gương mẫu từ bỏ các chức vị, danh hiệu, vị trí mà các
vị từ tâm của mình nhận thấy việc từ chức đó sẽ có
lợi hơn cho nhân dân, cho Tổ quốc. Trong số ba triệu đảng
viên, chỉ cần những vị có tâm, lại có đủ tầm và dũng
khí để từ chức, hẳn là sẽ phúc cho nước nhà lắm thay.

Kính chúc các vị sức khỏe và một cái tết dân tộc đầm
ấm, hạnh phúc.

Hậu sinh kính bút,

Hoàng Lan

<strong>Đôi lời nhắn gửi:</strong> Tôi viết những nội dung
này, ở dạng comment trên trang Ba Sàm, lập tức bị biên tập
úp ngay cho cái mũ là "dư luận viên" rồi sau đó xóa comment
theo kiểu chỉ để lại một dòng. Chết dở oan tôi quá, tôi
chân thành muốn góp ý, có luận cứ luận điểm rõ ràng. Đấy
cứ hô hào chính quyền minh bạch, thẳng thắn, tiếp nhận góp
ý nhưng đến khi chính chúng ta được nhận góp ý thì lại
cũng sa vào cái bệnh chụp mũ, bịt miệng. Tôi cũng không ngại
bị chê, lại viết email kiến nghị gửi tới địa chỉ
kiennghisuadoihienphap2013@gmail.com như trong bản kiến nghị kêu
gọi, đã lâu không thấy hồi âm (giống cái cách mà chính
quyền họ đối xử với kiến nghị của các vị ấy thế
chứ). Cuối cùng, tôi cũng đã viết bài gửi trực tiếp tới
hòm thư của boxit.net tại bauxitevn@gmail.com, lại vẫn được
sự im lặng trả lời. Nay lại nhân đọc tin thầy Việt Khoa
tự từ chức giáo viên, rời bỏ ngành giáo dục nhiều tiêu
cực, bất cập tôi lại thấy vấn đề càng cấp thiết nên
gửi bài này của mình tới Dân Luận, để mong được rộng
đường dư luận cho mọi người cùng được biết và trao
đổi.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130204/hoang-lan-van-hoa-tu-chuc-tu-tren-xuong-khong-duoc-nen-chang-lam-tu-duoi-len),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét