Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img width="550"
src="http://4.bp.blogspot.com/-l6wJbNPNUfs/UP7nV3fY7wI/AAAAAAABCVY/Lte8tWpV8Ik/s1600/lichsu-12a-danlambao.jpg"></center>

Tôi chưa đọc <i>Bên Thắng Cuộc</i> đầy đủ để viết về
tác phẩm này. Sách do một người em gởi từ California vẫn
chưa đến. Có thể khi đọc xong cả hai cuốn, sẽ nhận xét
<i>Bên Thắng Cuộc</i> với tư cách một người miền Nam đã
sống những năm khắc nghiệt ở Sài Gòn, "sinh viên chế độ
cũ", đi kinh tế mới, vượt biển và trăn trở cùng đất
nước. Bài viết này chỉ bàn đến luận điểm mà các báo lề
đảng dùng khi viết về tác phẩm <i>Bên Thắng Cuộc</i>.

Hầu hết báo lề đảng đều đòi hỏi <i>"Hãy tôn trọng
lịch sử"</i>, vâng, nhưng lịch sử nào?

Một trong những đề án lớn của các quốc gia thuộc khối CS
Liên Xô cũ không chỉ phục hồi kinh tế, ổn định xã hội sau
gần 80 năm sống trong chế độ toàn trị kinh hoàng nhưng là
viết lại lịch sử. Các nhà sử học Nga dành nhiều năm để
đánh giá các sự kiện diễn ra từ thời Vladimir Lenin đến
Mikhail Gorbachev và cho đến nay vẫn còn đang đánh giá. Nhiều
chi tiết như các điều khoản bí mật trong hiệp ước
Molotov-Ribbentrop, việc chiếm đóng các quốc gia vùng Baltic, sự
giúp đỡ của đồng minh trong thế chiến thứ hai v.v... đã bị
xóa trong sử CS. Một số sự kiện có nhắc đến nhưng lại
cố tình viết sai thủ phạm như vụ tàn sát 22 ngàn sĩ quan Ba
Lan tại Katyn vào tháng 3 năm 1940 được viết là Đức Quốc Xã
chứ không phải do mật vụ Sô Viết hành hình. Không chỉ sử
Nga mà cả lịch sử thế giới, sự sụp đổ của đế quốc La
Mã, các hình thái kinh tế cũng được giải thích theo quan
điểm CS.


<div class="boxright220"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-OPqD4Os43NU/UP7ji4ETTVI/AAAAAAABCRs/6hT0oNgAQX0/s200/Ben-Thang-Cuoc-loa.jpg"
/></div>

Các nhà sử học Việt Nam trong tương lai cũng sẽ nhức đầu
như thế. Lịch sử không có một dòng chảy chính thống và
trong suốt qua các thời kỳ đất nước. Lịch sử Việt Nam từ
năm 1954 ở miền Bắc và từ năm 1975 trên phạm vi cả nước
là lịch sử của kẻ thắng trận, được giải thích theo quan
điểm của kẻ thắng trận và để phục vụ cho mục đích
của kẻ thắng trận. Lịch sử Việt Nam mà sinh viên học sinh
đang học là lịch sử được phát ra từ cái loa, biểu tượng
cho bộ máy tuyên truyền của chế độ, giống như cái loa mà
Huy Đức có thể đã ám chỉ trong bìa sách <i>Bên Thắng
Cuộc</i>.

Rất nhiều tranh luận về lý do tồn tại của chế độ CS tại
Việt Nam. Trong cái nhìn của riêng tôi, chế độ CS tại Việt
Nam chưa sụp đổ, không phải nhờ đổi mới kinh tế, ổn
định xã hội nhưng chính là nhờ tác dụng của cái "loa
lịch sử" đó. Đảng CS ít nhiều đã thành công trong việc
che giấu được tội ác và khoát cho mình chiếc áo chính danh,
chính nghĩa hay ít nhất không một thành phần dân tộc nào
chính danh, chính nghĩa hơn đảng CS.

Đảng Cộng sản tại năm quốc gia sót lại từ phong trào CS
quốc tế, đặc biệt Trung Quốc và Việt Nam đã pha chế chủ
nghĩa Dân tộc vào chủ nghĩa Cộng sản thành một loại hợp
chất gây mê man nhãn hiệu Dân tộc Xã hội chủ nghĩa. Đảng
CS lý luận rằng họ ra đời để đáp ứng một nhu cầu lịch
sử và, như một tác giả viết trong báo <i>Pháp Luật, "những
người cộng sản chỉ nối tiếp sứ mệnh mà lịch sử giao
phó"</i>. Lịch sử nào giao phó?

Chủ trương nhuộm đỏ Việt Nam của đảng CS rõ như ban ngày
khi đẩy hàng triệu thanh niên miền Bắc mang súng đạn Nga Tàu
vào cưỡng chiếm miền Nam. Pháp rút sớm hay rút muộn, Mỹ
đến hay không đến cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mục tiêu
thiết lập một nhà nước CS trên toàn lãnh thổ Việt Nam nhất
quán từ ngày thành lập đảng CS vào năm 1930. "Độc lập dân
tộc", "Thống nhất đất nước" chỉ là những chiêu bài.
Nếu không dùng khẩu hiệu "Chống Mỹ cứu nước" bộ máy
tuyên truyền tinh vi của đảng cũng thừa khả năng để nặn ra
hàng trăm chiêu bài, khẩu hiệu hấp dẫn khác để kích thích
và vận dụng lòng yêu nước. Bộ máy tuyên truyền của đảng
nhồi nhét vào nhận thức của các thế hệ Việt Nam, nhất là
thế hệ sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến, rằng cuộc chiến
tranh gọi là "Chống Mỹ cứu nước" trước 1975 là cuộc
chiến chính nghĩa, "đánh Mỹ" là bước kế tục của chiến
tranh chống Thực Dân Pháp. Đó là lý luận của kẻ cướp.
Đảng CS không chỉ cướp đất nước mà cướp cả niềm tin
và khát vọng của những người đã chết.

Như tôi đã viết trước đây, miền Nam có đàn áp chính trị
nhưng cũng có đấu tranh chính trị, có ông quan tham nhũng nhưng
cũng có nhiều phong trào chống tham nhũng hoạt động công khai,
có ông tướng lạm quyền nhưng cũng có ông tướng trong sạch,
có nghị gà nghị gật nhưng cũng có những chính khách, dân
biểu, nghị sĩ đối lập chân chính. Xây dựng một xã hội
dân chủ vừa bước ra khỏi phong kiến và thực dân là một
tiến trình vinh quang nhưng cũng đầy trắc trở. Dân chủ ở
miền Nam như một chiếc cây non lớn lên trong mưa chiều nắng
sớm. Nhưng dù có khó khăn, tham nhũng thối nát bao nhiêu đi
nữa, đó cũng là vấn đề riêng của Việt Nam Cộng Hòa không
dính dáng gì đến đảng CS ở miền Bắc. Những ông như Trịnh
Đình Thảo, Lâm Văn Tết có đủ không gian và phương tiện
để đấu tranh một cách hợp pháp tại miền Nam cho một xã
hội tốt đẹp hơn như hàng trăm chính khách quốc gia khác. Dĩ
nhiên, họ có thể thất bại, bị tù đày và ngay cả bị giết
nhưng vẫn là những người quốc gia chân chính. Tuy nhiên, khi
tham gia Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, chấp
nhận làm công cụ cho đảng CS, họ đã tự chắt chiếc cầu
biên giới giữa họ và nhân dân miền Nam.

Tác giả viết trong <a
href="http://www.sggp.org.vn/nhipcaubandoc/2013/1/309281/"><i>Sài Gòn
Giải Phóng</i></a> nhắc đến "10 cô gái Đồng Lộc" mà không
biết rằng nếu có thể hiện hồn về, công việc đầu tiên
của các cô chết trong hố bom Đồng Lộc là đi tìm lãnh đạo
đảng CS để thanh toán cả vốn lẫn lời vì cái chết oan
uổng của các cô chỉ để đổi lấy một đất nước nghèo
nạn, lạc hậu, một chế độ độc tài, tham nhũng, phản văn
minh tiến bộ như ngày nay.

Tác giả trên báo <i>Sài Gòn Giải Phóng</i> cũng nhắc đến
đến "nhà tù Côn Đảo", "nghĩa trang Hàng Dương" làm tôi
nhớ đến nơi này. Tôi cũng đã từng đến đó, không phải vì
phải ở tù mà chỉ vì muốn biết một di tích lịch sử của
dân tộc. Đảng xem nhà tù Côn Đảo như một "trường đại
học CS", tài sản riêng của đảng CS nhưng đừng quên nhà tù
Côn Đảo do thực dân Pháp lập ra năm 1862 tức 68 năm trước
khi đảng CS ra đời. Năm 1945, đảng CS ước lượng có khoảng
5 ngàn đảng viên. Cho dù thực dân Pháp bắt và đày nguyên cả
đảng ra Côn Đảo cũng không thể so với số tù nhân thuộc
các phong trào yêu nước khác. Với tôi, cuộc chiến chống
thực dân Pháp là cuộc chiến chính nghĩa. Trong suốt gần một
thế kỷ trong bóng tối thực dân, hàng vạn đồng bào thuộc
nhiều thế hệ Việt Nam đã bị bắt, tra tấn và đã hy sinh
trên Côn Đảo. Những đồng bào đã hy sinh trong cuộc chiến
chống Thực Dân và bỏ xác trên đảo đều xứng đáng được
tôn vinh.

Nếu họ đã từng là đảng viên Cộng sản thì sao? Không sao
cả. Như tôi đã có dịp viết trong tiểu luận <a
href="http://www.talawas.org/?p=4778"><i>Từ buổi chiều trên nghĩa
địa Hàng Dương</i></a>, việc tham gia vào đảng Cộng sản của
một số người Việt Nam, chủ yếu là để được tổ chức
hóa nhằm mục đích hợp đồng chiến đấu, đạt đến chiến
thắng dễ dàng hơn chứ không phải vì tin vào chủ nghĩa Cộng
Sản. Ngày đó, vì điều kiện giao thông khó khăn, núi non cách
trở, sự phát triển của các đảng phái chống thực dân ít
nhiều bị giới hạn bởi các đặc tính địa phương, bà con
giòng họ, hoàn cảnh trưởng thành. Nếu họ sinh ra ở Quảng
Nam họ sẽ gia nhập Việt Nam Quốc dân Đảng, sinh ra ở Quảng
Trị họ sẽ gia nhập Đại Việt, sinh ra ở Cần Thơ, Vĩnh Long,
An Giang họ sẽ gia nhập Dân xã Đảng. Đó là trọng điểm
của các đảng phái chống Pháp trong những thập niên đầu
của thế kỷ 20. Những người Việt yêu nước thời đó chọn
lựa đảng phái như chọn một chiếc phao để đưa dân tộc
sang bờ độc lập. Những nông dân hiền hòa chất phác, những
công nhân đầu tắt mặt tối làm sao biết được con đường
họ đi không dẫn đến độc lập, tự do, hạnh phúc mà dẫn
đến nghèo nàn, lạc hậu, độc tài và làm sao biết được
chiếc phao họ bám cũng là chiếc bẫy buộc chặt chẳng những
cuộc đời họ mà còn gây hệ lụy cho cả dân tộc đến ngày
nay. Đảng Cộng sản như một tổ chức thì khác. Mục đích
của đảng CS không chỉ nhuộm đỏ miền Nam, nhuộm đỏ Việt
Nam mà còn nhuộm đỏ cả dòng lịch sử.

<div class="boxright220"><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-EO38ll3ojHY/UP7mJRSoH6I/AAAAAAABCVI/7oGtRKA0NsE/s320/toiacVC7.jpg"
/></div>

Tác giả viết trên báo <a
href="http://phapluattp.vn/20130101101335798p1015c1015/cai-nhin-thien-kien-ve-lich-su.htm"
id="internal-source-marker_0.6139924698208178">Pháp Luật</a> so sánh
việc chính quyền miền Nam tra tấn các đảng viên CS và tù
"cải tạo" sau 1975 khi kết án tác giả <i>Bên Thắng
Cuộc</i> đã <i>"Nhấn mạnh "chế độ hà khắc" của các
trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những
trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với
những người yêu nước." </i>

Những kẻ ném lựu đạn vào nhà hàng, ám sát, đặt mìn trên
quốc lộ 1, quốc lộ 4, đặt bom trong sân vận động, đốt
chợ, đốt làng, giết người vô tội không phải tù chính trị
hay tù binh chiến tranh mà chỉ là những tên khủng bố. Chúng
là những kẻ yêu đảng chứ không phải là <i>"những người
yêu nước"</i>. <a
href="http://www.flickr.com/photos/13476480@N07/sets/72157627481846037/">Bấm
vào đây</a> để xem các "chiến công hiển hách" của Biệt
động thành Sài Gòn Gia Định khi ám sát hàng loạt "Mỹ
ngụy" còn mặc tã ở nhà hàng Mỹ Cảnh. Tội ác giết phụ
nữ trẻ em của chúng phải được xét xử theo đúng luật
pháp. Điều đó đã và đang được áp dụng tại mọi quốc gia
trên thế giới không riêng gì Việt Nam Cộng Hòa.

So sánh tù CS ở Côn Đảo và tù "cải tạo" là một cách so
sánh vụng về và không cân xứng. <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_H%E1%BB%AFu_Th%C3%BAy">Tổng số
tù tại Côn Đảo</a> khác nhau tùy theo bên nào tống kết, 5
ngàn theo con số của VNCH công bố và 17 ngàn theo con số của
Hà Nội. Dù chọn con số 17 ngàn của đảng thổi phồng vẫn
không thể so với hơn 200 ngàn công nhân viên chức và sĩ quan
quân đội VNCH bị giam giữ trong 150 trại tù, đa số tận rừng
sâu nước độc kéo dài từ 1975 đến 1992 mà chính <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%8Dc_t%E1%BA%ADp_c%E1%BA%A3i_t%E1%BA%A1o">Thủ
tướng CS Phạm Văn Đồng thừa nhận</a>. Các tổ chức quốc
tế ước lượng cho đến 1982 số viên chức và sĩ quan VNCH bị
giam giữ vẫn còn lên đến 300 ngàn người. Theo tổng kết của
báo chí Mỹ, <a
href="http://dartcenter.org/content/camp-z30-d-survivors#.UPsB2Ia8SqU">khoảng
165 ngàn người</a> đã chết trong các trại tù CS. Ngoài ra, hàng
triệu thân nhân, gia đình, con cái họ bị đày ra các vùng kinh
tế mới, bị bạc đãi như nô lệ thời CS chỉ vì lý lịch
VNCH.

Một điều quan trọng mà người dân miền Nam sẽ không bao giờ
quên, không giống tù Côn Đảo xảy ra trong thời chiến, tội
ác "tù cải tạo" vô cùng phi nhân đã được đảng thực
thi sau khi đất nước đã hòa bình, sau khi Lê Duẩn ngọt ngào
tuyên bố <i>"chiến thắng này thuộc về nhân dân Việt
Nam"</i> và sau khi Trần Văn Trà, Chủ tịch Ủy ban Quân quản
Sài Gòn Gia Định vuốt ve các viên chức VNCH còn trong Dinh Độc
Lập <i>"</i><i>Nhân dân Việt Nam chính là người chiến thắng
và chỉ đế quốc Mỹ mới thật sự là kẻ bại trận mà
thôi." </i>

Phân tích như vậy để thấy lý luận trong bài viết trên báo
<i>Pháp Luật</i> cho rằng cuộc chiến chấm dứt sáng 30-4-1975
<i>"không phải là chiến thắng của một "bên thắng cuộc"
hạn hẹp mà là chiến thắng của mọi người Việt Nam, trong
đó cả những người từng ở phía bên kia"</i> đúng là sản
phẩm của chính sách tẩy não. Miền Nam sau 30-4-1975 là một nhà
tù và nhân dân miền Nam là tù nhân dưới nhiều hình thức
khác nhau.

Từ 1983, để tồn tại, đảng CS phải <a
href="http://danlambaovn.blogspot.com/2011/12/dien-bien-va-tu-dien-bien-hoa-binh.html">tự
diễn biến hòa bình</a> bằng cách mở thêm một vài ô cửa sổ
cho gió vào nhưng thực chất đất nước vẫn còn bị bao bọc
bằng bức tường dày bưng bít thông tin và một chế độ trấn
áp không thua tiêu chuẩn một nhà tù khắt khe quốc tế nào. Lý
thuyết Mác Lê có thể chỉ còn trong đầu môi chót lưỡi, trong
các diễn văn, trong các bài ai điếu của các lãnh đạo đảng
nhưng các phương tiện chuyên chính, toàn trị CS vẫn không khác
gì nhiều so với thời triệt để cách mạng trước đây. Một
nhạc sĩ trẻ Việt Khang chỉ viết hai bài hát chống Tàu bị
kết án bốn năm tù. Một cô gái Đỗ Thị Minh Hạnh mới ngoài
hai mươi tuổi, đấu tranh cho quyền lợi công nhân phù hợp
với luật pháp của đảng CS quy định bị kết án bảy năm
tù, một thanh niên trẻ Lê Sơn chỉ đưa tin tức các cuộc
biểu tình chống Trung Quốc và chống khai thác Bauxite tại Tây
Nguyên bị kết mười ba năm tù. Và hàng trăm, hàng ngàn người
khác đã sống và đã chết, nhiều trường hợp rất âm thầm,
trong nhà tù CS chỉ vì dám nói lên khát vọng dân chủ tự do.

Tác giả trên báo <i>Sài Gòn Giải Phóng</i> viết <i>"Có thể
lúc này lúc khác, Đảng có sai lầm. Cuộc sống khó khăn, đôi
khi tôi cũng mất lòng tin vào đường lối của Nhà
nước."</i> Hãy chỉ dùm tôi, không phải một năm, một tháng
mà chỉ một ngày thôi đảng CS đã <i>"lúc này lúc
khác"</i>. Bản chất của chế độ chưa hề thay đổi dù chỉ
một giờ.

Lãnh đạo đảng có 38 năm để chọn một hướng đi phù hợp
với trào lưu tiến hóa của nhân loại, có hàng trăm cơ hội
để sửa sai nhưng họ không làm. Tất cả chính sách của
đảng chỉ nhằm một mục đích duy nhất là củng cố quyền
cai trị mặc cho dân tộc bị bỏ lại phía sau một đoạn
đường quá xa so với đà tiến của nhân loại sau cách mạng
tin học và toàn cầu hóa kinh tế cuối thập niên 1980. Tội ác
của đảng với "tù cải tạo", "kinh tế mới", "đổi
tiền", "đánh tư sản", có viết hàng tủ sách cũng không
hết. Nỗi đau và sự chịu đựng vô bờ bến của nhân dân
miền Nam nói riêng và cả nước nói chung, không thể nào diễn
tả cạn dòng. Hàng ngàn câu chuyện thật đau lòng đã xảy ra
trên con đường máu nhuộm Việt Nam sau 1975 và chỉ được phơi
bày khi bức tường chuyên chính CS bị đạp đổ.

Có hai cách để đạp đổ bức tường chuyên chính. Thứ nhất,
đi mượn một cái búa lớn của các cường quốc đem về đập
phá bức tường và thứ hai xoi mòn bằng những bàn tay nhỏ
Việt Nam kiên nhẫn. Sau 38 năm, những người đi tìm búa hoặc
chết trên đường hoặc trở về không. Còn lại hôm nay là
những bàn tay Việt Nam nhỏ nhoi. Bàn tay Đỗ Thị Minh Hạnh,
Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Văn Hải, Tạ
Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Quốc Quân,
Đặng Xuân Diệu, Hồ Đức Hòa, Lê Văn Sơn và hàng ngàn
người Việt Nam yêu nước khác. Dù đang ngồi trong bốn bức
tường đen, họ mới chính là những người đang viết sử và
thấy đâu là sự thật.

<b><i>Trần Trung Đạo</i></b>
danlambaovn.blogspot.com

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130122/tran-trung-dao-hay-ton-trong-lich-su-nhung-lich-su-nao),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives