Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

TPO - Người dân "khoái" ông Nguyễn Bá Thanh không chỉ bởi
phong cách nói và làm cuốn hút, hết sức cụ thể và thiết
thực, thậm chí thẳng đến mức nhiều khi làm cấp dưới toát
mồ hôi...

<center><img
src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=270656&Width=460"
/>
Ông Nguyễn Bá Thanh giải đáp kiến nghị của dân. Ảnh:
Nguyễn Huy.</center>

Cũng đúng thôi, bởi những điều ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư
Thành ủy Đà Nẵng vừa được Bộ Chính trị phân công làm
Trưởng Ban Nội chính T.Ư, nói ra đều giống như mệnh lệnh,
nhưng lại gần gũi và thiết thực với đời sống mỗi người
dân, là động lực để biến nơi đây trở thành "Thành phố
đáng sống nhất Việt Nam".

Đã thành thông lệ, cứ mỗi khi ông Thanh đăng đàn nói chuyện
hay tới mỗi kỳ đại hội HĐND thành phố sắp diễn ra, đa
phần người dân Đà Nẵng đều có chung tâm trạng háo hức
chờ đợi.

Người ta chờ không phải bởi có quá nhiều điều bức xúc
cần phải giải quyết, người ta đợi không phải có quá
nhiều điều trong cuộc sống cần phải đổi thay. Cái mà
người dân chờ đợi ở đây chính là để nghe ông Bí thư sẽ
nói gì, vì mỗi lời ông nói trước bàn dân thiên hạ đều
gắn với những quyết sách quan trọng của thành phố, ảnh
hưởng thiết thực đến cuộc sống người dân và làm cuộc
sống của họ ngày một tốt lên.

<strong>'Không biết mấy ổng làm kiểu chi?'</strong>

Mới đây thôi, tại kỳ họp HĐND thành phố Đà Nẵng, ông
Nguyễn Điểu - Giám đốc Sở Tài nguyên - Môi trường Đà
Nẵng hồ hởi khoe: "Đà Nẵng được Diễn đàn hợp tác Châu
Á – Thái Bình Dương (APEC) tôn vinh là một trong 20 thành phố
sạch nhất thế giới".

Nghe tin này, ông Thanh tỏ ra nghi ngờ: "Không biết mấy ổng
chấm kiểu chi mà tui thấy chưa sướng lắm nghe. Chắc mấy
ổng không đi vào chỗ mà hôm trước tôi và anh Huy (ông Trần
Văn Huy – Bí thư quận Thanh Khê) lội vô ở ven sân bay. Mấy
ông tới đó chắc không chấm điểm Đà Nẵng đâu. Úi chui cha,
đô thị chi rứa mà là đô thị, ăn ở mất về sinh, rác
rưởi vất tùm lum".

Kỳ thật, đến được khen mà cũng chưa mãn nguyện. Dường
như, cái hay nhất của ông Thanh làm mọi người thích thú ở
chỗ đó. Ông thấy được cái vẫn còn hạn chế của thành
phố, không tự vỗ ngực, dù đó là người khác khen; không tự
cao tự đại để rồi dẫn đến tự mãn, mặc dù lời khen đó
xét cho cùng cũng không phải không có sơ sở.

Tuy nhiên, cái hay của ông Thanh lại ở chỗ ông tự nhủ và
"khích tướng" để mọi người làm tốt hơn: "Dù muốn hay
không, họ cũng công bố rồi. Mình lỡ bị công bố nên phải
làm cho tốt hơn, chứ làm không đạt là mang tiếng".

Qua việc này, người dân lại càng thích ông hơn, bởi cái tính
đi sâu sát, gắn bó với thực tế, với người dân lao động
để tìm ra cái xấu, cái chưa tốt của thành phố, và đề ra
những quyết sách có lợi hơn cho cuộc sống người dân, tốt
hơn cho sự phát triển của thành phố.

<strong>"Không làm được thì nên từ chức"</strong>

Người dân "khoái" nghe ông Thanh không chỉ vì cái cách nói
cuốn hút vừa dân dã, vừa dể nghe, dễ hiểu nhưng lại hết
sức cụ thể và thiết thực. Nó không nặng nề kiểu Nghị
quyết này, Thông tư nọ, chi bộ này, đồng chí kia, mà luôn đi
thẳng vào vấn đề, không né tránh, không vòng vo, hết sức
công khai và minh bạch.

Nhớ lại cách đây gần một năm khi ông Trần Văn Minh –
nguyên Chủ tịch thành phố, mới được điều động ra làm
Phó ban tổ chức TƯ và thành phố còn khuyết chức danh quan
trọng như Chủ tịch, Phó chủ tịch và Giám đốc Sở Xây
dựng, ông Thanh đã "đăng đàn" để nói chuyện với hơn
4.500 cán bộ chủ chốt.

Tại buổi nói chuyện này, rất nhiều người "không mời mà
đến", gồm cán bộ về hưu, người dân, cánh báo chí và
được truyền hình trực tiếp… dẫn đến hội trường quá
tải.

Tại đây, mỗi ứng viên vào những chức danh quan trọng trên
đã được ông Thanh nêu lên và phân tích, mổ xẻ xem ông nào
giỏi, ông nào tài và đâu là hạn chế của mỗi ông, để
rồi cuối cùng, khi các chức danh trên được bổ nhiệm, đại
đa số người dân đều đồng tình và cho là hợp lý và rất
đúng người, đúng việc.

Có lẽ, đây cũng là địa phương duy nhất trên cả nước mà
cái chức danh to nhất của địa phương được đem ra "bình"
trước bàn dân thiên hạ.

Hay cũng mới đây thôi, khi nói về hiện tượng cướp giật
lộng hành tại các thành phố lớn, ông Thanh cho rằng, để
xảy ra tình trạng trên là "sự đáng xấu hổ" của chính
quyền. Ông chỉ mặt điểm tên những cơ quan phải chịu trách
nhiệm là chính quyền và công an.

Ông so sánh: "Ở Hàn Quốc hay Singapore có bao giờ người ta hô
hào cả hệ thống chính trị phải vào cuộc khi tệ nạn xã
hội xảy ra đâu, mà người đầu tiên phải chịu trách nhiệm
là chính quyền và công an. Không làm được thì tự động xin
từ chức đi, chứ đừng đổ lỗi cho tập thể, cho người
dân. Trách nhiệm của chính quyền là phải đảm bảo cuộc
sống bình yên cho người dân chứ sao lại cứ đổ lỗi cho
người này, người nọ".

Và cũng không ít lần trước thiên hạ, ông Thanh "răn đe" chính
quyền: "Việc này là của chính quyền, nếu thấy có lợi cho
dân thì phải làm ngay đi chứ, sao cứ phải chần chừ. Nếu
các ông không làm tui sẽ dùng quyền Chủ tịch HĐND thành phố
để quyết cho coi".

Thế mới biết, để người dân đồng tình và nghe và làm theo
không phải dễ. Muốn làm được điều đó, người lãnh đạo
phải có cái tâm, cái tầm, công khai minh bạch và đặc biệt
phải cương quyết thực hiện cho bằng được.

Phải thành thực mà nói, trong mấy năm qua, Đà Nẵng đã trở
thành một địa phương có tốc độ phát triển vượt bậc,
một "hiện tượng" về cải cách và phát triển kinh tế -
xã hội trên cả nước, một mô hình để các nơi khác cần
thiết phải suy ngẫm và noi theo.

<strong>"Thương hiệu" người đứng đầu</strong>

Nếu nói về lãnh đạo một tỉnh thành nào trên cả nước thì
"Nguyễn Bá Thanh" chắc chắn là "thương hiệu" mà nhiều
người biết đến. Đó là Bí thư thành ủy Đà Nẵng - ông
Nguyễn Bá Thanh.

Người tán dương ông tài giỏi, xuất chúng, kẻ lại dè bửu
chê bai ông chuyên chế, độc tài, nhưng tựu chung, bất cứ
người dân nào của Đà Nẵng cũng phải tâm phục, khẩu phục
mà công nhận: những gì ông Thanh làm được cho cái thành phố
miền Trung này, để nơi đây trở thành "thành phố đáng
sống" thì không cần bàn cãi.

Dù mỗi quyết sách mà Đà Nẵng đưa vào thực hiện đều có
sự tham gia góp ý của nhiều "cái đầu", tuy nhiên, những ý
tưởng hay, những sáng tạo tốt bắt nguồn từ ông Thanh rất
lớn. Nếu không có sự quyết liệt của ông Thanh, chắc chắn
nhiều việc khó có thể mà thực hiện được.

Điều đầu tiên và cũng là thú vị nhất tạo ra "thương
hiệu" Nguyễn Bá Thanh là sự mạnh mẽ, quyết liệt trong công
việc. Trong bất cứ buổi họp hay nói chuyện nào, trong khi
người dân thích thú và kéo đến rất đông để nghe ông Thanh,
thì lãnh đạo các Sở, ngành lại rất "sợ" ông chất vấn.

Những vấn đề ông Thanh đưa ra rất cụ thể, sát thực và
gần gũi với đời sống người dân, được hầu hết già
trẻ, lớn bé quan tâm mong đợi. Trong khi đó, đây lại là
những "bài toán khó" đối với lãnh đạo các Sở ngành, mà
nếu không đi sâu sát, thì khó "giải được".

Đã không ít lần, chính các vị "quan dân" này phải lúng
túng "như gà mắc tóc", khi ông Thanh nêu đích danh sự việc,
địa điểm con người và yêu cầu phải có hướng giải quyết
cụ thể, xác thực.

Tại một cuộc họp HĐND thành phố, khi bàn về lệnh cấm sử
dụng Internet quá khuya trong các cửa hàng kinh doanh dịch vụ, vì
xảy ra nhiều tệ nạn xã hội do thanh niên tụ tập đêm khuya
chát chít và chơi các trò chơi bạo lực, một lãnh đạo Sở
Thông tin truyền thông Đà Nẵng báo cáo lệnh cắt Internet từ
23h đến 5h sáng đang chờ phê duyệt và thuộc thẩm quyền của
Bộ Thông tin - Truyền thông.

Ông Thanh ngay lập tức yêu cầu: "Tôi yêu cầu các ông phải
làm ngay lập tức, tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này. Ở
đây tôi to hơn các ông, nếu có ai cắt chức tôi sẽ là
người mất chức trước. Những việc thấy có lợi cho dân, cho
nước thì phải làm ngay chứ chờ đợi đến bao giờ".

Cũng trong buổi họp hôm đó, một việc tưởng rất nhỏ nhưng
ông Thanh đã làm rất quyết liệt, đó là khi hỏi Giám đốc
Sở công an thành phố về số điện thoại nóng để người
dân phản ảnh khi có sự vụ xảy ra.

Khi nghe xong, ông Thanh thủng thẳng: "Số điện thoại các ông
cho là nóng mà sao lủng củng khó nhớ vậy, tôi nghe còn khó
nhớ thì người dân sao mà nhớ nổi. Tôi yêu cầu ngay ngày mai
bên viễn thông cấp cho công an một số khác thật đẹp, thật
dễ nhớ để làm số điện thoại nóng. Số có đẹp, có dễ
nhớ thì người dân mới gọi cho công an nhanh được chứ".

Trong các cuộc họp, trong khi lãnh đạo các tỉnh thành khác hay
nhắc đến câu "tôi nghe báo chí, người dân nói rằng…"
thì cái mà mọi người nghe được từ ông Thanh lại là "hôm
trước tôi đi ngang qua chỗ này… chỗ nọ và thấy…".

Nếu chỉ xét về nội dung thôi thì 2 cụm từ trên quả không
khác nhau là mấy, nhưng suy ra thì sự khác nhau là rất lớn,
một bên là thụ động, chờ đợi người khác mách bảo mới
biết, còn một bên là chủ động tìm hiểu và quan sát. Và rõ
ràng do tự chủ động nên ông Thanh thấy rất rõ những cái
hay, cái dở và đưa ra hướng giải quyết rất nhanh

Tại kỳ họp HĐND thành phố lần thứ 4 khóa VIII, ông Thanh đã
yêu cầu Giám đốc các Sở phải đi sâu, đi sát cơ sở để
nắm bắt tình hình thực tế của người dân, không chỉ chờ
cấp dưới báo cáo lên mới biết.

Ông Thanh nhấn mạnh: "Lãnh đạo các Sở, ngành phải thực sự
tâm huyết, hành động quyết liệt, tự chịu trách nhiệm
trước lãnh đạo thành phố và nhân dân. Nếu cảm thấy mệt
quá, không thể hoàn thành nhiệm vụ thì xin nghỉ, còn làm thì
phải làm đến nơi đến chốn, không thể nói chung chung và
trách nhiệm chung chung".

Một câu chuyện có thật, nhưng cũng khá hài hước do chính ông
Thanh kể ra đó là cách đây mấy năm khi mà Sân bay Đà Nẵng
mói vừa được khởi công, do nhìn bản thiết kế thấy xấu
và chưa hợp lý nên ông Thanh đã cho mời lãnh đạo Tổng Công
ty Hàng không miền Trung đến và yêu cầu điều chỉnh lại sao
cho đẹp và phù hợp hơn.

Vị lãnh đạo hàng không khi nghe xong đã nói lại đại ý
rằng: đây là dự án do Bộ GTVT làm chủ đầu tư chứ có
phải của Đà Nẵng đâu mà thành phố can dự vào.

Ông Thanh nghe xong không lưỡng lự mà ngay lập tức trả lời:
"đúng, đây là dự án của Bộ nên thành phố không có quyền
tham gia, nhưng tên của sân bay mới khi xây xong sẽ là: Sân bay
quốc tế Đà Nẵng. Vậy nếu các ông không sửa thì xin bỏ
cái tên Đà Nẵng đi, khi đó các ông muốn làm gì thì làm,
chắc chắn chúng tôi cũng sẽ không có ý kiến gì nữa".

Với thái độ quả quyết như vậy nên sau đó Bộ GTVT đã có
những điều chỉnh để sân bay Đà Nẵng to đẹp và hoanh tráng
như ngày hôm nay.

<strong>Chỉ Đà Nẵng mới có</strong>

Có lẽ chưa ở đâu trên đất nước này mà cái chức Chủ
tịch của một thành phố trực thuộc TƯ lại được bình
chọn một cách công khai trước bàn dân thiên hạ như ở Đà
Nẵng.

Trong buổi nói chuyện với gần 4500 cán bộ công chức ở Đà
Nẵng và được truyền hình trực tiếp trên sóng truyền hình,
ông Thanh công khai giải thích tại sao Thường vụ thành ủy
lại bầu ông này, mà không bầu ông kia vào chức Chủ tịch
thành phố Đà Nẵng.

Ông cũng nêu đích danh 3 ứng viên được chọn và phân tích
mặt mạnh, điểm yếu của từng ứng viên khi được bầu vào
chức danh đó.

Cũng nhân cơ hội này, ông Thanh yêu cầu mọi cán bộ phải làm
trước khi nói và tuyệt đối không được sách nhiễu, vòi
tiền người dân hay doanh nghiệp.

Ông Thanh yêu cầu: "các đồng chí đừng biến mình thành
những con thú trong rạp xiếc, cứ thấy cho ăn thì mới làm mà
hãy làm trước đi, và nếu làm tốt thì người dân cũng sẽ
không quên ơn đâu".

Ông Thanh cũng khẳng định, việc thăng quan tiến chức ở Đà
Nẵng tuyệt nhiên không có chuyện chạy vạy, mất tiền mà do
năng lực thực tế. Bất cứ ai phát hiện việc chạy chức,
quyền báo cho lãnh đạo thành phố sẽ điều tra và nếu có
thật sẽ cách chức ngay lập tức.

Ông Thanh còn an ủi những cán bộ giỏi, cán bộ có tâm huyết:
"nếu vì một lý do gì đó mà những người giỏi, có năng
lực và tâm huyết chưa được đến đáp đúng mức, chưa
được đề bạt một cách công bằng thì hãy kiên nhẫn chờ
đợi, một ngày nào đó sẽ được thăng quan tiến chức xứng
đáng, thành phố luôn dõi theo những người này và chắc chắn
không để rơi họ".

Một việc mà không chỉ người dân Đà Nẵng mà trên cả
nước đều rất đồng tình đó là quyết định hỗ trợ mỗi
chiến sĩ CSGT 5 triệu đồng/tháng. Giải thích về điều này,
lãnh đạo Đà Nẵng cho rằng, việc hỗ trợ nhằm giảm bớt
những khó khăn về đời sống kinh tế cho các cán bộ chiến
sĩ để họ yên tâm công tác, tránh mọi cám dỗ, tiêu cực.

Tuy nhiên, đổi lại tất cả CSGT đều phải tuyệt đối không
được nhận tiền của các chủ phương tiện với bất cứ
hình thức nào và với giá trị bao nhiêu, nếu bị phát hiện
sẽ tước quân tịch và cho nghỉ việc ngay lập tức.

Chính vì lẽ đó nên nếu bất cứ ai, chức vụ nào mà vi phạm
luật lệ giao thông tại địa bàn thành phố Đà Nẵng đều mau
chóng chấp hành phạt mà không hề kêu ca hay xin xỏ, bởi họ
thừa biết rằng nếu kêu ca hay nhờ vả cũng không có ai dám
tha. Không những vậy, bất cứ ai dù ở chức vụ gì mà xin xỏ
cho người vi phạm giao thông nếu phát hiện cũng sẽ bị kỷ
luật.

Tôi có một anh bạn từ Hà Nội vào Đà Nẵng mua đất, do
việc mua bán đến gần 12 giờ trưa mới hoàn tất nhưng vẫn
thiếu một khâu quan trọng là công chứng giấy tờ. Trong khi
đó, do chủ quan nên anh bạn tôi đặt vé máy bay để 2h chiều
ngày hôm đó bay ngay ra Hà Nội.

Sau một hồi lưỡng lự, anh bạn tôi vẫn quyết định ra phòng
công chứng nhưng trong lòng tự nhủ sẽ khó mà làm được vì
lúc đó đã hết giờ làm việc, nếu để đến chiều chắc
chắn sẽ trễ chuyến bay.

Tuy nhiên, khi đến nơi và được nghe trình bày, cô nhân viên
phòng công chứng rất vui vẻ nhận lời giúp. Sau khi mọi việc
hoàn tất, với tâm trạng hết sức cảm kích, anh bạn tôi chân
thành lấy ra chiếc phong bì, trong đó có vài trăm ngàn nói lời
cảm ơn và biếu cô nhân viên một chút gọi là bồi dưỡng
làm việc ngoài giờ.

Nhưng kỳ thay, cái việc mà anh bạn tôi cho rằng rất hợp lý
và chắc chắn sẽ xảy ra đó đã không diễn ra. Cô gái kia
kiên quyết từ chối chiếc phong bì và mỉm cười nói rằng
đó chỉ là bổn phận và cô ta cũng chẳng mất gì khi làm
việc đó cả.

Thế là kể từ đó đến nay đã gần 2 năm trôi qua, mỗi khi
"trà dư tửu hậu" hay có ai đó nhắc đến Đà Nẵng, anh
bạn tôi đều kể lại câu chuyện này với một vẻ hết sức
ngưỡng mộ và hào hứng.

Chúng tôi, những người làm trong nghề đều hiểu rằng, nếu
ở một xã hội khác, một quốc gia nào đó trên thế giới này
thì đây có lẽ chỉ là "ba cái chuyện lẻ tẻ" và không có
gì đáng phải bàn, nhưng sao ở Việt Nam nó lại trở thành
chuyện "hiếm như sao buổi sáng".

Và chắc chắn không có bất cứ một phương tiện truyền thông
nào lại tuyên truyền tốt hơn cái cách truyền miệng để
đến bây giờ Đà Nẵng được nhiều người mến yêu như thế

Không chỉ đưa ra những quy định hay chế tài hợp lý mà
những chính sách của Đà Nẵng còn rất có tình. Do thời gian
gần đây, mật độ xe cộ bắt đầu khá đông nên Đà Nẵng
đã chọn một số tuyến làm đường một chiều. Vài ngày
đầu, do thói quen nên khá nhiều người dân và du khách ngoại
tỉnh vẫn vi phạm và đi vào đường ngược chiều và bị
phạt.

Biết được điều này, đích thân ông Trần Văn Minh khi đó
còn là Chủ tịch UBND thành phố đã ra "chỉ dụ" cho lực
lượng công an và dân phòng: "tuyệt đối không được phạt
người dân hay xe ngoại tỉnh khi họ đi vào đường ngược
chiều, chúng ta phải cắm biển cấm và chỉ dừng xe để nhắc
nhở người vi phạm trong 2 tháng đầu tiên.

Trong thời gian đó, tôi cũng yêu cầu các phương tiện thông tin
đại chúng phải liên tục đăng tải để người dân biết các
đường ngược chiều để họ có ý thức và tránh đi vào, sau
2 tháng triển khai nhắc nhở nếu ai vi phạm thì mới được
phạt.

Còn với xe ngoại tỉnh, chúng ta chỉ dùng xe để nhắc nhở
thôi vì họ đâu có phải người dân ở đây mà biết đường
cấm. Tôi tin là nếu biết chắc chắn không ai dám đi vào. Họ
có yêu thì mới đến với Đà Nẵng, nếu vì vô tình mà ta cứ
phạt thì sẽ để lại hình ảnh xấu cho du khách".

Nhờ những chính sách kiểu như vậy mà đến nay người dân
Đà Nẵng chấp hành rất nghiêm chỉnh luật lệ giao thông, trong
khi du khách không hề có cảm giác lúc nào cũng nơm nớp lo sợ,
đề phòng bị "vặt" khi vô tình vi phạm giao thông như các
thành phố lớn khác.

Đối với vấn đề giải quyết chỗ ở cho đối tượng thu
nhập thấp, có lẽ không đâu trên cả nước có giá rẻ như
vậy. Chỉ cần tối thiểu hơn 200 triệu một chút là có thể
mua được một căn hộ khá gần trung tâm thành phố với diện
tích 50m2 có thang máy lịch sự, vườn hoa và chỗ sinh hoạt
công cộng.

Không chỉ giá rẻ, điều kiện sinh hoạt tốt, gần trung tâm
mà nhà thu nhập thấp ở Đà Nẵng mua cũng khá dễ dàng, ngay
cả những vợ chồng công chức làm ở ngân hàng cũng rất dễ
được xét duyệt.

Sự dễ dàng này bắt nguồn từ việc trong nững năm qua Đà
Nẵng đã dành rất nhiều sự quan tâm cho nhũng đối tượng
chính sách, người nghèo nên sự cấp thiết về nhà ở không
còn nhiều, mặc dù trong những năm qua, Đà Nẵng luôn là thành
phố có số lượng người ngoại tỉnh định cư nhiều nhất.

Nếu chỉ nói những việc lớn, vĩ mô hay cái hay, đẹp thì
thật là thiếu sót bởi cuộc sống chung quanh ta đôi khi có
những cái tầm thường nhưng lại tạo nên một cái đẹp, cái
văn minh làm cho cuộc sống thêm phần thi vị.

Một trong những cái nhỏ đó vẫn đang hiện hữu trong cuộc
sống thường ngày tại Đà Nẵng. Một câu chuyện nhỏ tưởng
như "chuyện lạ có thật" là cái nhà vệ sinh công cộng ở
bến xe khách liên tỉnh Đà Nẵng.

Tại đây, bất cứ ai "buồn cái sự đời" đều được nhà
vệ sinh công cộng đón tiếp miễn phí. Tuy nhiên, điều đặc
biệt mà chắc chắn chưa ở đâu trên đất nước Việt Nam
này, thậm chí là ở trên toàn thế giới có được, là bất
cứ ai vào đây cũng phải để giày dép ở ngoài, sau đó thay
dép khác mới được vào.

Chưa ai có thể khẳng định việc bỏ giày dép ở ngoài là hay
hay dở, nhưng một sự thật mà ai cũng có thể hiểu được,
đó là nhà vệ sinh ở đây chắc chắn phải rất sạch sẽ thì
người ta mới làm được cái điều lạ lùng đó.

Lại bàn về chuyện tuân thủ quy định, luật pháp tại Đà
Nẵng. Hình như người dân ở đây rất "ngại" đụng chạm
đến pháp luật, họ tuân thủ một cách tự nguyện và vui vẻ.

Một chuyện rõ nhất đó là việc thu tiền tại các nơi công
cộng hay bãi biển. Ở bất cứ chùa chiền nào, dù ngày rằm,
mùng một hay những lúc cao điểm, giá trông giữ xe vẫn luôn
như vậy, giá cho mỗi xe máy vẫn là 2000 đồng. Thậm chí, ở
một ngôi chùa rất nổi tiếng là chùa Linh ứng, các phật tử
hay du khách đến thắp hương còn tự tâm muốn bỏ bao nhiêu
cũng được.

Một chuyện mà đã rất nổi tiếng cho Đà Nẵng là thu phí
trông xe, tắm biển. Mặc dù giữa những ngày hè nóng nực 39,
40 độ, người dân Đà Nẵng cũng như du khách kéo đến các
bài biển đông ngẹt, giá gửi một xe máy và hai người tắm
tráng cũng chỉ mất 4000 đồng, cái giá mà rất nhiều người
Hà Nội vào đây phải sửng sốt vì quá rẻ.

Đã có lần tôi thử hỏi một người trông xe tại sao không
tăng giá lên một chút khi khách đông, câu trả lời chỉ đơn
giản là không được, nếu thành phố mà biết thì chỉ còn
cách giải nghệ mà thôi.

Phải chăng sự kiên quyết của các cấp chính quyền Đà Nẵng
là rất tốt để ai cũng phải tự giác chấp hành. Nói đến
vấn đề này, tôi lại chạnh lòng khi nghĩ đến Hà Nội với
vô số việc tăng giá vô tội vạ mà người dân phải cam chịu
mà không biết kêu ai, bởi ngay chính cả Giám đốc Công an
thành phố cũng từng là nạn nhân.

Nhiều người ở địa phương khác có dịp ghé Đà Nẵng rất
'nể' ông Thanh bởi ở đây hầu như không có cảnh giữa
đường chỉ vì một va chạm nhỏ mà giành giật đâm chém.

Không có chuyện lợi dụng sự khó khăn của người khác mà
bắt chẹt, chèn ép. Không chỉ có thế, người dân ở đây còn
được sống trong một môi trường sống hết sức lành mạnh,
không có chuyện ra đường hễ một tý là sừng sộ đâm chém
một cuộc sống có cạnh tranh nhưng không hề xô bồ bon chen,
một đô thị lớn đang phát triển rất nhanh mà từ không khí,
điều kiện sống rất tốt.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin khẳng định, trên đây
chỉ là một số nhỏ những cái bề nổi mà tôi cũng như
nhiều người từng nhìn và nghe thấy. Chắc chắn đằng sau cái
hay, đẹp đó sẽ có cả những điều dở, những điều còn
chưa tốt. Nhưng tôi tin rằng, cái dở, cái không hay đó chỉ
là cá biệt và chiếm tỷ lệ rất nhỏ.

Một thành phố mà cái hay thấy nhiều, cái dở rất hiếm gặp,
chắc chắn nơi đó phải là đô thị được quản trị tốt,
bởi nếu không phải vậy tại sao người dân Đà Nẵng lại
rất yêu, khách du lịch lại rất thích khi đến với thành phố
biển miền Trung đầy thơ mộng này.

<div class="special_quote"><strong>Người dân lao động đồng
tình</strong>

Cái cách nói chuyện của ông Thanh không chỉ cuốn hút những
cán bộ, trí thức mà còn rất dễ làm cho người dân lao động
đồng tình. Mỗi chính sách ông đưa ra bao giờ cũng có mục
đích tạo ra cuộc sống thuận lợi, sung túc cho người dân.

Tại cuộc họp HĐND vừa rồi, khi bàn về vấn đề đất đai,
ông Thanh nêu rõ: Tôi yêu cầu trong năm 2013 này, thành phố
phải hoàn tất việc làm sổ đỏ cho dân.

Người ta sinh sống lâu năm trên mảnh đất của họ mà không
trong diện kiện cáo hay quy hoạch thì phải làm sổ đỏ cho
người ta chứ. Cái sổ đỏ không chỉ là tấm bìa sở hữu mà
còn để trong lúc khó khăn bà con còn đêm ra thế chấp vài
đồng làm ăn hay giải quyết khó khăn qua ngày".
</div>

<div class="rightalign"><strong>Tuấn Bình</strong></div>

<div class="special_quote">Thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung
ương 5 và Nghị quyết Hội nghị Trung ương 6 khóa XI, ngày
28/12/2012, Bộ Chính trị đã ban hành Quyết định số 158-QĐ/TW
về việc thành lập Ban Nội chính Trung ương; Quyết định số
159-QĐ/TW về chức năng, nhiệm vụ, tổ chức bộ máy của Ban
Nội chính Trung ương.

Cùng ngày, Bộ Chính trị cũng đã ban hành Quyết định số
160-QĐ/TW về việc thành lập Ban Kinh tế Trung ương; Quyết
định số 161-QĐ/TW về chức năng, nhiệm vụ, tổ chức bộ
máy của Ban Kinh tế Trung ương.

Bộ Chính trị cũng ban hành các Quyết định số 655-QĐNS/TW về
việc phân công ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng,
giữ chức Trưởng ban Nội chính Trung ương.

Đồng thời, Quyết định số 656-QĐNS/TW của Bộ Chính trị
phân công ông Vương Đình Huệ, Ủy viên Trung ương Đảng, giữ
chức Trưởng ban Kinh tế Trung ương.

<strong>Theo Thông Tấn Xã Việt Nam</strong></div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130103/tien-phong-vi-sao-nguoi-dan-khoai-ong-nguyen-ba-thanh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives