Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="boxright300"><img
src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/c1/Red_Guards.jpg/300px-Red_Guards.jpg"
/><div class="textholder">900 dư luận viên đã sẵn
sàng</div></div>Mấy hôm nay giới bloggers có vẻ hồ hởi đón
nhận diễn đàn sẽ mở ra nay mai giữa họ và các "dư luận
viên" của chính quyền đang thành lập. Dòng sông cuộc sống
mải miết trôi, càng ngày bên bồi, bên lở khiến hai nhóm
người đứng hai bên bờ càng xa cách. Khó tắm chung dòng và
khó nghe nổi lời của nhau là sự thật bấy lâu nay giữa hai
phía. Đáng lẽ diễn đàn tranh luận các quan điểm đối
ngược phải có từ lâu rồi.

Trước hết cần thống nhất với nhau đây thực sự là các
cuộc tranh luận, chia sẻ về các quan điểm, cách nhìn, những
ước muốn, hy vọng về sự đổi thay tốt đẹp cho đất
nước. Hết sức tránh những từ "đấu tranh"; "phê
phán"…Bởi người ta chỉ đấu tranh, phê phán với những
cái xấu xa, tồi tệ. Hơn nữa hiện giờ thế giới hãn hữu
mới dùng đến phương pháp bạo lực, nghiêm khắc khi muốn thay
đổi cái xấu. Thay vì đấu tranh, phê phán, lật mặt cái xấu,
kẻ xấu, người ta cố gắng khơi gợi điều tốt đẹp trong
con người, cuộc sống để thay thế dần sự bất cập, tồi
tệ.

Một điều kiện tiên quyết để có thể tranh luận, chia sẻ
các quan điểm giữa hai (hay nhiều) phía, tạm gọi là lề trái,
lề phải, trung dung có hiệu quả là, không nên bắt đầu bằng
các kết luận, cũng như sự dè chừng cảnh giác như với
"thế lực thù địch" nào đó. Khi bắt đầu bằng những
kết luận thì cần gì, còn gì để tranh luận, chia sẻ nữa?
Điều này phía "lề phải" hay mắc phải, hay áp đặt cho
"lề trái" nhân danh chính quyền. Ví dụ chưa bước vào các
tranh luận thì các nhà quản lý đã bắt đầu bằng sự răn
đe, rào chắn như: đấu tranh với các luận điểm sai trái;
ngăn ngừa các hành vi lợi dụng để xuyên tạc chính sách,
đường lối của đảng; kịp thời sẽ ngăn chặn kẻ xấu
kích động nhân dân; nêu cao tinh thần cảnh giác, đấu tranh
làm thất bại những âm mưu, thủ đoạn, luận điệu sai trái
của các thế lực thù địch; xử lý kịp thời những hành
động tán phát tài liệu xấu, mạo danh, nặc danh để xuyên
tạc, công kích, chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân…

Theo ông Hồ Quang Lợi, trưởng ban Tuyên giáo thành ủy Hà Nội
tuyên bố thì thành phố đã chuẩn bị được 900 dư luận
viên, các tổ phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh và "nhóm
chuyên gia" đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên
Internet. Đến nay đã xây dựng được 19 trang tin điện tử,
hơn 400 tài khoản trên mạng…Giới bloggers rất mong muốn
được tranh luận với những ai có chính danh chứ không thể
nói với người đối thoại mà không chịu trách nhiệm lời
nói của mình. Nếu 400 tài khoản trên internet chỉ để làm các
"còm sĩ" ảo như lâu nay thì đương nhiên sẽ có các "còm
sĩ" ảo phía bên kia tiếp chiêu mà chính quyền không được
phép bắt họ khai báo tên thật. Tranh luận phải công bằng từ
việc nhỏ đó. Không nên dùng ngụy danh để tranh luận với
chính danh.

Việc nữa thiết tưởng không cần nói nhưng vì đã và đang lan
tràn trên mạng khiến nhiều người khó chịu, nhất là "còm
sĩ" của lề phải. Các "còm sĩ" này khi lên tiếng bênh
vực chính quyền, cạn lý thường chửi tục và nói tục không
kiêng dè. Nếu có thể bảo vệ các quan điểm của mình bằng
chửi tục, thóa mạ lẫn nhau thì không cần tranh luận, chỉ
cần mở cuộc thi chửi.

<div class="boxleft300"><img
src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m14uyqOC9J1ro4it0o1_500.jpg" /><div
class="textholder">Nếu có thể bảo vệ các quan điểm của mình
bằng chửi tục, thóa mạ lẫn nhau thì không cần tranh luận,
chỉ cần mở cuộc thi chửi</div></div>Trong tranh luận tránh
hướng đến việc thóa mạ, bới móc đời tư cá nhân, nhất
là người đang tranh luận với mình. Trừ khi những vấn đề
cá nhân của ai đó ảnh hưởng đến việc chung, thậm chí vận
mệnh đất nước. Cần loại bỏ sự thành kiến về hành vi,
sai lầm trong quá khứ của cá nhân khi mọi việc đã kết thúc,
đã trả giá…Chắc chắn dân oan mất đất có quyền được
biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, chứ không thể nói
rằng họ lợi dụng việc biểu tình để chống chế độ. Cũng
như thế, một blogger có thể là tù hình sự trước đây, hoàn
toàn có thể là chính danh tử tế, đàng hoàng đối thoại với
"dư luận viên" của chính quyền mà không bị bới móc
chuyện cũ ra như một bằng chứng rằng anh ta là người không
đủ tư cách tranh luận, phản biện.

Đã chấp nhận tranh luận cởi mở thì không nên giới hạn
vấn đề và vùng "nhạy cảm" bắt buộc phải tránh né,
không được đề cập. Càng nhạy cảm càng nên tranh luận minh
bạch để tiệm cận đến gần sự thật nhất.

Bởi ai cũng hiểu, tranh luận là để tìm ra sự thật. Sẽ có
người nói sự thật của ai người nấy biết, vì đứng ở
góc nào sẽ nhìn sự vật bắt sáng ở góc đó. Đúng vậy,
thế gian không có bản chất riêng của nó. Nó được xác
quyết do tâm trí của con người. Con người càng ít vô minh thì
thế gian càng sáng tỏ với họ, bằng không sẽ chỉ nhận
những sai lầm bởi những ham muốn cuồng dại. Mà muốn ít vô
minh thì rất cần dẹp bớt tham-sân-si.

Không lẽ sẽ là những cuộc tranh luận bất tận khi thế gian
lệ thuộc vào sự tiếp nhận của con người? Và sẽ là thất
bại thảm hại nếu kết quả các cuộc tranh luận khi "lề
trái" bị qui kết như sự dè chừng, răn đe, cảnh giác ban
đầu đưa ra: luận điệu sai trái của các thế lực thù
địch; tán phát tài liệu xấu, xuyên tạc, công kích, chống
phá Đảng, Nhà nước và nhân dân…v.v.vv…

Có một điều chắc chắn, sự thật nào gần với lẽ phải
nhất thì sẽ được mọi người đồng tình nhiều nhất. Nhưng
lại có người căn vặn, thế nào là lẽ phải? Bởi những gì
người ta nghĩ về các vấn đề của thế gian đều bị chi
phối của dục vọng người đó. Cho nên lẽ phải chắc chắn
sẽ phản chiếu rất ít (hoặc không còn) lòng tham, sự ích kỉ
của con người. Nếu ai suy nghĩ, hành động vì lợi ích của
người khác, vì sự phát triển chung, vì thiện tâm, chí thành
thì chắc chắn đó là lẽ phải, là sự thật.

900 dư luận viên (có thể sẽ nhiều hơn) nên bắt đầu thu
thập lý lẽ biện minh cho chính thể có nạn tham nhũng gần như
đứng đầu thế giới, thay vì tìm cách "chiến đấu, "phê
phán" các luận điệu bị cho là thế lực thù địch chống
phá…Vì chính nạn tham nhũng, độc tài đã tạo ra một thế
gian bị méo mó, sai lạc do lòng tham của con người. Có một
câu chuyện thế này…

Ngày xưa có một vị vua anh minh, cai trị thần dân bằng sự
sáng suốt của mình. Vương quốc vì thế rất thịnh vượng,
bình an. Nhà vua treo giải thưởng cho những ai đưa ra những
lời dạy quí giá. Sự thành tâm của nhà vua được thần thánh
chú ý, nhưng vẫn muốn thử thách nhà vua. Một vị thần biến
thành quỉ sứ xin yến kiến nhà vua và hứa cho nhà vua lời
khuyên quí giá. Nhà vua rất vui mừng nên đón tiếp quỉ sứ ân
cần. Đầu tiên quỉ sứ đòi ăn thịt người. Thái tử hiến
thân, rồi đến hoàng hậu, nhưng quỉ sứ vẫn còn muốn ăn
thịt nhà vua. Trước khi nộp mạng cho quỉ, nhà vua đề nghị
nói cho biết lời dạy kia. Vị thần nói: "Đau khổ và sợ
hãi bắt nguồn từ nhục dục. Những ai đã diệt dục thì
không còn sợ hãi hay đau khổ". Và vị thần trở lại hình
dạng thật của mình. Thái tử, hoàng hậu cũng sống trở lại
như cũ…

Nếu người cai trị thế gian tuân thủ nguyên tắc cai trị bản
thân mình trước hết, giảm thiểu tối đa dục vọng, lòng tham
thì dân chúng hà cớ gì không hạnh phúc, noi gương?

Nhân gian lại dạy rằng, có 7 lời dạy đưa đất nước đến
thịnh vượng:
<ul>
<li>Thứ 1, dân chúng phải thường xuyên tập hợp bàn chuyện
chính sự và bàn chuyện quốc phòng.</li>
<li>Thứ 2, dân chúng trong mọi giai tầng xã hội nên họp lại,
bàn bạc chuyện quốc gia.</li>
<li>Thứ 3, dân chúng nên kính trọng tập quán lâu đời và
không nên thay đổi tập quán này một cách phi lý. Dân chúng
nên tuân thủ qui định nghi lễ và duy trì công lý.</li>
<li>Thứ 4, dân chúng phải nhận biết sự khác nhau của giới
tính và thâm niên, giữ vững sự thuần khiết của gia đình và
công cộng.</li>
<li>Thứ 5, dân chúng phải hiếu thảo với cha mẹ và trung
thực với thầy giáo, các bậc cao niên.</li>
<li>Thứ 6, dân chúng nên kính trọng đền thờ tổ tiên và duy
trì lễ nghi hàng năm.</li>
<li>Thứ 7, dân chúng phải coi trọng luân thường đạo lý,
kính trọng cách hành xử có đức hạnh, lắng nghe những bậc
thầy đáng kính.</li>
</ul>

Tạo cho dân chúng thói quen quan tâm vận mệnh quốc gia khi họ
được tự do thể hiện quan điểm, tư tưởng của mình không
chút sợ hãi.

Liệu sắp tới đây các cuộc tranh luận (hay như ông Hồ Quang
Lợi gọi là đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến) trên
internet có được xem mở màn cho sự lên tiếng, thể hiện đa
nguyên về tư tưởng mà nhiều người mong mỏi đã lâu?

Liệu kết quả qua các cuộc tranh luận có giúp phá vỡ nhiều
bức tường bưng bít những sự thật cần bày tỏ? Bởi nếu
không làm được việc này thì việc chính quyền lập nên các
trang web, đào tạo các dư luận viên, các chuyên gia tham chiến
chỉ là cách lùa "cua vào giỏ" để dễ lôi từng con ra vặt
càng, hoặc cho vào cối giã nát theo ý muốn của chính quyền
khi cần thiết?

Nhưng dù thế nào thì nhu cầu được bày tỏ đã tới lúc khó
kìm nén hơn được nữa…Cho nên món "lẩu dư luận" dù
chính quyền muốn định hướng gia vị thì từng người vẫn
sẽ gia giảm theo khẩu vị của họ. Chỉ có lẽ phải, sự
thật thì dù dư luận ngang tắt ra sao nó vẫn sẽ bất diệt.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130110/thuy-linh-lau-du-luan), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives