Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Dân gian có câu ca <i>Tò vò mà nuôi con nhện, đến khi nó lớn
nó quyện nhau đi… </i>Có mà Giời biết bên trong tổ con tò vò
thực sự có gì, nên câu ca này cũng có nghĩa tương đương
với <i>xanh vỏ đỏ lòng, </i>hoặc với câu <i>Sông sâu còn có
kẻ dò… </i>

Bên Tây thì có chuyện về thần Hermes, cái đồng chí thần
này chuyên làm nhiệm vụ truyền tin, thông báo những "Lời"
của Đấng Sáng tạo Tối cao. Nhưng cái nhà ông thần này lại
có tính chơi khăm, nghịch ngợm, ông ấy hay lỡm thiên hạ,
bằng cách thông báo "Lời" của Bề trên một cách ỡm ờ,
úp mở, thậm chí có khi còn cắt xén nữa cho thiên hạ mỏi
cổ đoán mò rồi thì tha hồ mỏi miệng cãi nhau.

Dựa theo cái tâm lý người đời thể hiện trong cách cư xử
của thần Hermes, các nhà khoa học đương thời mở ra khoa
<i>Hermeneutics </i>(hoặc tiếng Pháp <i>Herméneutique</i>) được
gọi cho gọn là khoa <i>Văn bản học </i>mà nhiệm vụ của nó
là tìm hiểu, giải mã, lý giải về <i>bản chất của một văn
bản. </i>

Xin đừng hiểu "văn bản" chỉ là những bài văn viết. Một
tượng đài là một văn bản. Một lễ hội là một văn bản.
Một cách ăn mặc cũng có thể là một văn bản nốt. Gần
đây, Việt Nam có vài "văn bản" gây tranh cãi như Đinh La
Thăng, Vương Đình Huệ, Nguyễn Chí Vịnh, và gần hơn nữa có
cái văn bản cực kỳ "hot" Nguyễn Bá Thanh.

Về Đinh La Thăng, từ hôm ông ta nhậm chức rồi đi "mua"
dư luận trên những tờ báo dễ tính về việc ông ta đi làm
bằng xe buýt, thì kẻ viết bài này chỉ nhún vai coi trò quảng
cáo đó là vô cùng rẻ tiền, ai ngu lắm mới tin ông ta giỏi.

Sao dám nói thế? Một người lãnh đạo khi đụng vào một
việc gì là phải nhằm nghiên cứu về sự vật đó và tìm
cách làm cho cái sự vật đó đẹp lên, tốt lên. Người ta
không cần một lãnh đạo hà tiện cả đời ăn cơm muối vừng
và đi xe buýt. Người ta cần anh ta chị ta đi xe buýt và thấy
ngay mình cần làm gì, cơ quan mình cần làm gì, chính phủ mình
cần làm gì, để xe buýt trở thành phương tiện friendly với
mọi người.

Với Đinh La Thăng, sau vài ba chuyến đi xe buýt, tình hình
loại hình giao thông công cộng vô cùng quan trọng này trước
sau vẫn y như cũ. Trên xe buýt có một cái biển <i>Nội quy hành
khách đi xe buýt </i>mà ngay cái tên đã thiếu văn hóa. Một em
bé học lớp Hai học kỹ từ Hán Việt sẽ thấy "nội quy"
là quy định trong <i>nội bộ </i>một cộng đồng. Nội quy của
cán bộ và nhân viên hãng xe buýt chẳng hạn. Hành khách đi xe
buýt là một <i>đám đông </i>chứ không phải là một cộng
đồng. Nếu là một viên Bộ trưởng có học vấn tử tế từ
lớp Hai, thì hẳn phải nhìn thấy điều sơ đẳng đó. Hà Nội
xe buýt có nội quy, Sài Gòn xe buýt không có nội quy, xe của hai
nơi phục vụ tốt ngang nhau, vậy thì làm cả ngàn tấm biển
nội quy ở Hà Nội là tiêu phí ngần ấy tiền.

Bạn sẽ nói: ô hay, nói chuyện gì lặt vặt? Đấy chính là
cốt lõi gây khuyết điểm (có khi tội lỗi) cho nhiều thứ
hoạt động ở nước ta: các quý vị cán bộ anh nào cũng thích
là "lãnh đạo" (bây giờ thì rất vênh vang với chữ "quan
chức"), không thấy mình là một <i>người làm những việc
cụ thể. </i>

Đây là một số việc mà lao động cụ thể Đinh La Thăng dễ
dàng tìm ra mà xử lý. Ở điểm chờ xe buýt, dễ dàng thấy
cảnh người người rủ nhau nhảy qua rào chắn giữa đường
để chuyển sang bến xe buýt chuyển tiếp mình cần đi. Ai không
tin xin mời lên cuối đường Âu Cơ (Tây Hồ, Hà Nội) và cứ
theo tần suất 5 phút sẽ được chứng kiến chừng mười
thượng đế của ngành Giao thông leo rào như khỉ.

Chờ xe xong thì lên xe. Thật điếc tai vì những bản nhạc vô
cùng thiếu văn hóa của mấy ông lái xe và phụ xe (Nói cho công
bằng, cũng lại có tuyến buýt rất êm ả dùng loa thông báo
các bến đỗ). Đó chính là chỗ "nội quy" cần tác động
vào cộng đồng lao động xe buýt: trên xe, loa dùng để làm gì
và chỉ dùng vào việc gì và chỉ được dùng vào lúc nào.
Đến bến đỗ, xe phải dừng bao lâu, và chỉ được lăn bánh
khi có hiệu lệnh của ai (thời Pháp thuộc, anh "xơ-vơ" bán
vé kiêm việc canh cửa cho người lên đủ thì giật chuông ra
hiệu cho xe chạy).

Và còn nhiều thứ nữa xoay quanh chỉ một việc Bộ trưởng
đi xe buýt không chỉ là vấn đề đi xe buýt mà là đi để
thanh sát… Nhưng thôi, tôi là người có nghề nghiệp khác, tôi
viết bài này chỉ là để sẽ bàn tới chuyện khác, chứ tôi
đâu đã đến nỗi phải đi thanh sát xe buýt! Nên dừng chuyện
Đinh La Thăng ở đây.

Và sang chuyện Nguyễn Bá Thanh. Nếu Đinh La Thăng bộp chộp
dễ hở sườn, thì Nguyễn Bá Thanh giỏi tâm lý hơn, và biết
lúc nào nên xông lên và lúc nào nên ngồi im. Để ý mà coi:
trong các cuộc họp Quốc hội, Nguyễn Bá Thanh rất ít nói,
ngồi họp thường cúi mặt gườm gườm, thấy rõ cái tâm
trạng muốn "nổ" lắm nhưng kiềm chế.

Ông ta chỉ nổ ở lãnh địa của mình. Nhưng ngay ở đây,
ông cũng không nổ chuyện Cồn Dầu, mà rất có thể trong vụ
này ông chẳng có mấy thực quyền. Nói "rất có thể" không
vì dè dặt, mà vì cái lãnh địa Nguyễn Bá Thanh lại nằm bên
trong cái lãnh địa còn lớn hơn nữa của cái nhóm lợi ích
còn to hơn nhóm Nguyễn Bá Thanh nữa. Bên trong cái nhóm lợi ích
to đùng kia, Nguyễn Bá Thanh chẳng là cái đinh gì. Là con tò vò
hay là con nhện hay là con gì khác?

Nhưng rõ ràng với đàn em trong thành bang của mình, thì
Nguyễn Bá Thanh có oai. Nhưng cái oai Nguyễn Bá Thanh cũng chỉ
ở tầm Đinh La Thăng đi xe buýt là cùng. Đừng khen Nguyễn Bá
Thanh vì có Đà Nẵng đẹp. Đà Nẵng còn có thể đẹp hơn
nữa nếu có một cách làm việc tự do hơn, dân chủ hơn,
<i>phi-Bá Thanh </i>hơn, phi cả cái tổ tò vò hơn.

Nguyễn Bá Thanh có oai ở lãnh địa của mình không vì ông ta
giỏi mà còn vì đàn em của ông ta hèn. Không phải vì ông ta
thẳng thắn mà vì đàn em của ông ta không chọn cách đối
đầu vô ích. Họ đường đường là Giám đốc Sở, chẳng gì
thì dưới quyền mình có khi cũng có tới cả ngàn cử nhân,
thạc sĩ, tiến sĩ, kỹ sư, những danh hiệu ưu tú này nọ…
Thế hà cớ gì con cua đi ngang con ếch bị nó vỗ cái đã co
càng lại cho nó nuốt? Không một ai vặn ông Thanh rằng ngoài
việc "truy sát" các giám đốc nhân những cuộc họp toàn
thành phố, Nguyễn Bá Thanh giúp gì cho các nhân vật bị truy
bằng những giải pháp nghiệp vụ cụ thể? (Hình như nhiều
tờ báo vui miệng vẫn quên chưa nêu chuyện này).

Suy cho cùng, ứng xử của Nguyễn Bá Thanh ở thành bang Đà
Nẵng của ông có vẻ là chuyện chiến tranh tâm lý và chuyện
về tâm lý ứng xử cả thôi! Tại cương vị công tác mới,
Nguyễn Bá Thanh sẽ chẳng có cấp dưới để quát nạt ra oai,
bây giờ là lúc và là nơi phải làm việc theo lối đồng
thuận, thuyết phục nhau và hợp tác cùng nhau – một cách làm
việc tự do dân chủ thời bình giữa những con người ít ra
thì cũng có vẻ ngoài có học, và vẻ ngoài cũng tỏ ra là đủ
tư cách (không khéo léo, để bọn mũ cao áo dài này phản đối
liên miên thì có mà toi!).

Thế nên, nhân vụ Nguyễn Bá Thanh, cũng là lúc nên nêu ra vài
câu hỏi:

(1) Căn cứ vào đâu mà đề bạt ông Nguyễn Bá Thanh vào
chức vụ mới vô cùng quan trọng trong cuộc chống tham nhũng?
Ông Thanh có đề án đăng ký tự giao nhiệm vụ và biện pháp
thực thi không?

(2) Ngoài Nguyễn Bá Thanh, còn có ai cũng xung phong ứng cử
nhận công việc được giao cho ông Thanh? Vì sao lại chọn
Nguyễn Bá Thanh thay cho một ứng cử viên khác?

(3) Cứ cho là Nguyễn Bá Thanh đáng tin cậy trong việc hoàn
thành tốt đẹp nhiệm vụ mới. Nhưng, ngộ nhỡ ông ta làm
hỏng việc thì sao? Lấy chuẩn mực nào để đánh giá ông làm
tốt hay không tốt công việc?

Và thế là có thể thấy người Việt Nam sẽ còn đau khổ
dài dài vì chuyện thăng quan tiến chức thiếu công khai nên
rất dễ bị dư luận gộp chung vào những vụ mua quan bán chức
đầy dẫy khác, mà nguyên nhân sâu xa chỉ có một: <i>cách
thức đề bạt người gánh vác sơn hà. </i>

Chẳng nhẽ người Việt Nam sang thế kỷ XXI chỉ còn những
"hiền tài" tầm cỡ Đinh La Thăng, Vương Đình Huệ… và
bây giờ thêm Nguyễn Bá Thanh?

Rõ ràng là cần đi sâu vào bên trong cái tổ con tò vò, thử
coi bên trong đó có những cây gì và con gì.

<b>P.T.</b>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130108/pham-toan-ben-trong-to-to-vo-co-gi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives