Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<strong>I.<span class="underlined-text"> Một chút về "Bên Thắng
Cuộc"</span></strong>:


Tôi đã chọn cách đọc "Bên Thắng Cuộc" [*] mà bản thân cảm
thấy như một phát hiện thú vị từ cách sắp xếp rất sáng
tạo của tác giả Huy Đức. Anh đã giúp cho người đọc một
sự lựa chọn "mở" [**] - nghĩa là, có hai cách lựa chọn:

- Đọc xuyên suốt từ đầu đến cuối.

- Có thể theo đọc đầu mục của những chương (phần) chính
và được phép lướt qua để đi vào chương (phần) khác mà
không phải lo không hiểu phần chưa đọc hay đọc lướt qua.

Cách tác giả tạo cho người đọc như thế làm tôi thích thú
bởi:

- Tôi có thể đi ngay vào các phần mà tôi quan tâm.

- Lướt qua các phần đã "đâu vào đó" rồi (ví dụ như: kinh
tế mới, nạn kiều, xé rào, vượt biên v.v...)

Nói như thế, không có nghĩa các phần tôi lướt qua là vô giá
trị, mà bởi những biến cố: "kinh tế mới", "đổi tiền",
"đốt sách", cạo râu", "vượt biên", "gian thương", "Sài Gòn
lại bắt đầu ghẻ lở" v.v... tôi đã khá hiểu với tư cách
sinh ra, lớn lên và chứng kiến những gì sau 1975 quanh tôi.

Nhờ có Huy Đức mà tôi càng khẳng định thêm rằng: Chính từ
lịch sử đau buồn 30/4/1975, mà các giá trị truyền thống
người miền Nam tích tụ như: đạo lý, văn hóa, thẩm mỹ
v.v... sụp đổ hoàn toàn theo từng ngày đói kém, thiếu thốn,
bị đày đọa với không khí khủng bố "nổi" hoặc "ngầm" bao
trùm cùng với sự chụp mũ "phản động" rất sắt máu cho bất
kỳ ai khi người CS thời bấy giờ ghét hay rắp tâm hãm hại,
mà trước đây tôi có loạt bài <em>"Nhân chuyện đổi tiền
nghĩ về Sài Gòn một thuở"</em> [1], dù chỉ được ghi lại
bằng ký ức khắc sâu trong tâm khảm của những tháng ngày bi
ai với tâm hồn lở lói một thời, trong một xã hội băng
hoại, rữa nát một cách lặng lẽ, âm thầm và dai dẵng. Vì
viết dưới góc độ ký ức (khó xóa nhòa) là chính, nên bài
viết đã bị một số người nghi ngờ về tính chân thật
[***].

Chính những ngày tháng mà người CS duy ý chí cộng với lòng
hận thù, tham lam, u mê đã tàn phá toàn bộ miền Nam từ kinh
tế cho đến pháp luật, từ luân lý cho đến đạo đức, từ
lương tri cho đến trách nhiệm mà di họa kéo theo 37 năm qua,
người Việt Nam không... ngóc đầu lên nổi!

Vì thế, như tôi đã viết:
<div class="special_quote">
"Chỉ khoảng 10 năm (1975 - 1985), người CSVN đã hoàn toàn "thành
công" trong việc phá hoại Saigon và miền Nam nói chung trên mọi
lãnh vực. Tinh thần cao thượng, vị tha, yêu gia đình, quê
hương, đồng loại hoàn toàn sụp đổ. Huống chi (khi nghĩ về)
Hà Nội và miền Bắc sao không bị phá tan hoang với thời gian
bị CS cai trị dài gấp đôi Saigon và miền Nam".</div>

Do đó, tác phẩm "Bên Thắng Cuộc" nên được đón đọc và
chiêm nghiệm bằng tấm lòng hướng thiện, sám hối để hòa
giải lòng người trong nước lẫn nhau cũng như giữa người
trong nước và người Việt hải ngoại, kết hợp đặt trong
bối cảnh Việt Nam nguy khốn hiện nay, hơn là nhận định hời
hợt, hậm hực, dằn dỗi, so bì và có phần võ biền như ông
Nguyễn Đức Hiển - báo Pháp Luật Tp.HCM [2].

Nhờ có Huy Đức mà tôi không còn phân vân để nói: chính sai
lầm trầm trọng sau 30/4/1975 bằng cách điều khiển mọi hoạt
động xã hội một cách tùy tiện, tùy nghi và tùy hứng của
người CS, do họ cóc cần... PHÁP LUẬT, nên toàn bộ người
dân từ Nam chí Bắc mới ra nông nổi ngày nay!!!

Cũng chính PHÁP LUẬT HOÀN TOÀN VẮNG BÓNG sau ngày miền Nam
"sạch bóng quân thù" mà không quá để nói, nó chính là nguồn
cội làm Việt Nam thụt lùi so với Singapore, Malaysia, Thái Lan
cả trăm năm (!).

Cũng chính từ cái "nền tảng" vô pháp đó mà ông Võ Văn Kiệt
- một trong những người được gọi là "lãnh đạo kiệt
xuất" - đã nổi lên như <em>"vị cứu tinh"</em> bằng những
hành động <em>"anh hùng trượng nghĩa"</em> (theo kiểu 108 anh
hùng Lương Sơn Bạc) để "cứu" một số người Sài Gòn vào
lúc bấy giờ cùng một số chính sách được gọi là "xé rào"
hay "sáng tạo" nhưng thực chất là bí bách quá nên phải làm,
vừa làm vừa dò dẫm mà thôi! Tiếc thay! Nó chỉ chứng tỏ
được cốt cách lục lâm thảo khấu đầy khí khái hơn là
một nhà kỹ trị đúng nghĩa!

Có vẻ điều này vô tình giúp ông Kiệt "lưu danh hậu thế" cho
đến ngày nay. Viết đến đây, tôi nhớ phóng viên Minh Thu
(nổi tiếng với phóng sự ca mổ Việt - Đức) khóc hết nước
mắt và quay quắt trước cổng Dinh Độc Lập, không biết làm
cách nào vào viếng tang ông Kiệt, bởi tang lễ được canh gác
quá cẩn trọng lúc bấy giờ. Tang lễ ông Kiệt hầu như chỉ
dân "tai to mặt lớn" mới được phép "léo hánh".

Trường hợp nhân vật Võ văn Kiệt đã được Huy Đức trình
bày bằng giọng văn bình thản, khách quan khi dẫn chứng trong
tác phẩm, dễ làm nhiều người hiểu lầm là "ưu ái" ông
Kiệt. Do đó, không có gì lạ khi một số người chưa đọc
kỹ cũng như không nắm rõ tình hình lúc bấy giờ, nên có
những tình tiết không tỏ tường, đã vội trách Huy Đức vẻ
như ca tụng ông Kiệt thái quá. Thử hỏi vào lúc "hổn mang",
"trời đất tối tăm" như sau một cơn đại hồng thủy như
thế, thì Võ Văn Kiệt trở thành hiện thân "bồ tát" cũng có
vẻ như là một "may mắn" cần có lúc bấy giờ, cho ngay người
dân đang vô cùng đói khát???

Hãy thử hình dung, người miền Nam bấy giờ tựa như bị giam
hãm giữa những người ngoài hành tinh vừa xông vào chiếm
đóng, bỗng thật "may mắn", trong đó có một "người" (ông
Kiệt) cảm được những giọt nước mắt của "loài người"
như "Maika - Cô bé từ trên trời rơi xuống" [****] đã lấy một
ngón tay của mình quệt giọt nước mắt trên má một cô bé là
người trái đất và:

Hỏi: "Cái này là cái gì?".

Trả lời: "Là nước mắt",

Hỏi: "Sao bạn có nước mắt mà tôi không có?",

Trả lời: "Khi con người buồn hay đau khổ thì có nước mắt.
Bạn không phải là con người nên không thể có được",

có lẽ hình tượng này có thể giúp cho một số người cảm
thông về những dòng Huy Đức viết về Võ Văn Kiệt!

Khái niệm "số đông" cũng nên được liên hệ để hiểu
rằng, số dân miền Nam ở lại lúc bấy giờ chiếm hơn 80% so
với số vượt biên (cả thoát và chết). Nhắc đến "số
đông" trong tác phẩm "Bên Thắng Cuộc" để mọi người cùng
chiêm nghiệm lại phạm trù "AI KHỔ HƠN AI" khi nhìn toàn dân
miền Nam lúc bấy giờ? Viết điều này, tôi chỉ muốn nói
đến những ai còn đang bâng khuâng, bận lòng, hoặc nhức nhối
như "vết thương trở trời" khi đọc "Bên Thắng Cuộc", hãy
hiểu rằng người miền Nam (và cả miền Bắc) còn đau khổ
hơn rất nhiều lần khi cho đến nay người trong nước vẫn
từng ngày cay đắng với trái ngang và oan khiên liên tục!

Tôi đã lướt qua những phần, có thể nói, như những khoanh
"vảy nến" [3] loang khắp cơ thể mà may mắn, tôi đã trút bỏ
căn bệnh tai quái này. Vì thế, nhắc lại chứng "vảy nến"
dễ làm nhiều người bị bỏng rát, ngứa ngáy, căng thẳng vì
giận dữ và gớm ghiếc nó!

Quyển sách còn làm nổi rõ giá trị ở chỗ: nêu được những
sự việc mang chất điển hình của một thời oan trái đối
với người miền Nam nói chung và dân Sài Gòn nói riêng bằng
những tư liệu hiếm với những số liệu cùng các nhân vật
điển hình và tên tuổi, đặc biệt đối với giới văn nghệ
sĩ như Kim Cương v.v... cho đến Đoàn Thạch Hãn, Từ Kế
Tường, Nhã Ca v.v...

Quyển 1, nếu có thiếu sót, theo tôi, chính là mảng "Tôn giáo".
Tác giả đã đề cập quá ít với sự việc Nhà thờ Vinh Sơn
chống lại người CS bằng súng ống vào bấy giờ. Các Tôn
giáo khác, như Phật giáo, đã bị o ép như thế nào không thấy
Huy Đức dõi theo, trong khi đó nhân vật nổi tiếng - Đức Tăng
Thống Đệ Ngũ - Thích Quảng Độ (người nhiều lần được
đề cử giải Nobel Hòa Bình) cho đến nay vẫn là một trong các
nhân chứng sống thuyết phục cho "mảng" Tôn giáo bị đàn áp.
Đó phải chăng là thiếu sót lớn trong quyển 1?

Tôi tin, "Bên Thắng Cuộc" phần 2 - Quyền Bính, sẽ là một
phần rất hấp dẫn bạn đọc mà tôi cũng đang mong chờ, xem
những gì xảy ra trong "cung vua và phủ chúa" qua các thời kỳ.

Tôi sẽ đọc kỹ lại những phần đọc lướt qua khi đạt
được trạng thái "tâm bình như thủy", bởi lúc này "tâm (tôi)
như bình thủy" :), nên tôi quyết định đi vào những phần mà
di họa để lại hiển hiện để cảnh báo ngay cho ông Nguyễn
Chí Vịnh.

<strong>II.<span class="underlined-text"> Ông Nguyễn Chí Vịnh đọc
"Bên Thắng Cuộc" chưa?</span></strong>:

Tôn trọng bản quyền, do đó, như là một "trailer", tôi chỉ
muốn ông Vịnh hãy nghiền ngẫm các phần sau:

<strong><span class="underlined-text">Chương V: Chiến tranh,
gồm</span></strong>:

- Biên giới Tây Nam
- Pol Pot
- Đi dây
- Khmer Đỏ và Campuchia dân chủ
- "Kẻ Thù Lịch Sử"
- Thất bại trong tấn công ngăn chặn (Pre-emptive War)
- "Nhất Biên Đảo"
- "Áo lính lại khoác vào ngay"

vì nghe nói ông đã từng phục vụ tại chiến trường Campuchia,
nhưng lúc bấy giờ ông "loanh quanh ở đâu" thì người dân như
tôi không rõ?!

Nguyễn Chí Vịnh sinh năm 1957, nghĩa là vào lúc xảy ra chiến
tranh với Campuchia, có lẽ ông ta đang ở tuổi đôi mươi cùng
với cái mác con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, biết đâu
đóng quân ở một chỗ "mưa không tới mặt, nắng không tới
đầu"? Nếu quả vậy, chắc ông Vịnh khó có cơ hội "nằm gai
nếm mật" và càng khó biết được những tình tiết quan trọng
lúc bấy giờ. Vì lẽ đó, với tư cách là "nhà quân sự" hay
"nhà ngoại giao quân đội", ông nên tỏ tường và chiêm nghiệm
từ sách của Huy Đức trước khi cao giọng nói: <em>"Tôi đã
từng chiến đấu, công tác gắn bó với Campuchia,[...] và sau
đó là cuộc chiến tranh để cứu cả một dân tộc khỏi họa
diệt chủng do Khmer Đỏ gây ra".</em>

Tuy nhiên, tôi khuyên ông Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn
Chí Vịnh cần đọc kỹ phần dưới đây, mà riêng tôi, tôi
còn quá nhiều dấu hỏi chưa giải quyết được:

<strong><span class="underlined-text">Phần II, Chương XI</span></strong>:

- Bị cô lập
- Phương Bắc
- Hội nghị Thành Đô

Những dòng chữ "Hội nghị Thành Đô" dễ làm cho nhiều người
nhảy nhổm và giật thột hay một cảm giác gì đó tương tự
như thế. Dù sao, ông Nguyễn Văn Linh đã chết, nên thiết nghĩ
cũng cần dẫn ra một vài đoạn trong "Bên Thắng Cuộc" để
nhiều người cùng suy xét:

<div class="special_quote">
...Ngày 7-10-1989, khi tiếp Tổng Bí thư Lào, ông Kayson Phomvihan,
Đặng Tiểu Bình đã dùng sáu mươi phút trong toàn bộ bảy
mươi phút nói chuyện để nói về Việt Nam. Trong khi phê phán
nặng nề Lê Duẩn, Đặng đã ca ngợi Nguyễn Văn Linh là
"người sáng suốt". Một thông điệp bình thường hóa giữa
Đặng Tiểu Bình và Nguyễn Văn Linh đã được truyền đi. Tuy
nhiên, theo ông Trần Quang Cơ, Bắc Kinh vẫn tiếp tục lạnh
lùng sau khi Nguyễn Văn Linh phản hồi tích cực.

Con đường đến với Bắc Kinh còn qua một kênh khác mà cả
Tướng Lê Đức Anh lẫn Bộ Ngoại giao đều hoàn toàn không
biết. Tháng 9-1989, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước Phan
Văn Khải sang Nhật gặp chủ tịch Đảng Tự do Dân chủ, ông
Michio Watanabe [594]. Cuộc gặp tại trụ sở đảng của ông
Watanabe diễn ra thân mật,đôi bên bàn một số vấn đề chiến
lược về hợp tác kinh tế, bàn những công việc có thể bắt
đầu ngay sau khi Mỹ bỏ cấm vận. Theo ông Phan Văn Khải, cuối
cuộc gặp, ông Watanabe gợi ý: "Tôi có nhiều bạn bè quốc
tế, liệu tôi có thể giúp được gì không?". Được lời,
ông Khải nói: "Việt Nam muốn bình thường hóa với các
nước, đặc biệt là với Trung Quốc và Mỹ"...</div>

Tiếp theo, tại trang 404, Huy Đức viết:

<div class="special_quote">...Ngày 29-8-1990, Đại sứ Trương Đức
Duy xin gặp gấp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội
đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, chuyển thông điệp của Bắc
Kinh mời Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn
Đồng sang Thành Đô - thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc -
vào ngày 3-9-1990 để "hội đàm bí mật về vấn đề Campuchia
và vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước". Chuyến đi
Thành Đô vào ngày 2-9-1990 gồm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và
Cố vấn Phạm Văn Đồng, được tháp tùng bởi Hồng Hà, chánh
Văn phòng Trung ương, Hoàng Bích Sơn, trưởng Ban Đối ngoại và
Thứ trưởng Ngoại Giao Đinh Nho Liêm. Bộ trưởng Ngoại giao
Nguyễn Cơ Thạch không có trong thành phần cuộc gặp...</div>

Nội bộ người CS lúc đó phân hóa và dấu diếm, lén lút nhau,
được Huy Đức viết tiếp:

<div class="special_quote">...Ngày 5-6-1990, trong cuộc gặp Đại sứ
Trương Đức Duy, <strong>tổng bí thư Việt Nam đã sốt sắng
ngỏ ý muốn sang gặp lãnh đạo Trung Quốc để "bàn vấn
đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội"</strong>. Ông Nguyễn Văn Linh
nói với Trương Đức Duy: "Chúng tôi muốn cùng những người
cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã
hội... Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao
Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. <strong>Các
đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay...</strong> Trung
Quốc cần giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, kiên trì
chủ nghĩa Mác-Lênin"598. <strong>Thay vì bắt đầu một kỷ
nguyên Việt Nam thiết lập quan hệ với Trung Quốc bằng tư
thế độc lập của một quốc gia và chỉ vì quyền lợi quốc
gia, Trung Quốc vẫn được coi là đàn anh trong mối tương quan
của hai quốc gia cộng sản</strong>. Điều này còn ảnh hưởng
đến mối quan hệ giữa Hà Nội và Phnom Penh...</div>

Thật khó để không nghĩ, nhiều độc giả sẽ không sôi sục
với phần in đậm (như trên), nhất là từ Nguyễn Văn Linh -
một người những tưởng là... "đổi mới" trong mắt những
"con cừu" của thập niên 90 (!!!)

Sau khi sốt sắng đến như thế, thì:

<div class="special_quote">...Theo ông Trần Quang Cơ, trong <strong>bảy
điểm về Campuchia thống nhất ở Hội nghị Thành Đô, có hai
điểm có tính chất chung, năm điểm còn lại hoàn toàn là đáp
ứng yêu cầu của Trung Quốc, không có điểm nào theo yêu cầu
của Việt Nam</strong>601...</div>.

Huy Đức đã không thể nói thêm chi tiết về "năm điểm" mà
có vẻ vô cùng quan trọng???

Đó là điều tôi vẫn thắc mắc cho đến khi đọc hết phần
này.

Sẵn đây, câu nói nổi tiếng của vị tướng Cộng sản lừng
danh trong cuộc chiến với người Mỹ cùng người anh em ruột
thịt VNCH :<strong>"bám thắt lưng địch mà đánh"</strong> cũng
nên được chuyển tới ông Thứ trưởng Bộ quốc phòng -
Thượng tướng - Phó giáo sư - Tiến sĩ chuyên ngành quan hệ
quốc tế - Nguyễn Chí Vịnh để kích thích tinh thần quân nhân
của ông mạnh mẽ hơn lên so với phát biểu lòng vòng, đầy
mâu thuẫn và tròng tréo đã được một thanh niên tên Vũ Huy
Hoàng tranh luận khá sắc bén [4]

<strong>III. <span class="underlined-text">Tạm kết:</span></strong>

Tôi không tin ông Nguyễn Chí Vịnh cũng như các ông "tai to mặt
lớn" khác không thèm đếm xỉa chút nào đến "Bên Thắng
Cuộc", bởi có như thế đi chăng nữa, nhất định thư ký,
trợ lý, thân tín của các ông cũng buộc phải đọc. Việc họ
đọc với tâm thức nào, tâm trạng gì và báo cáo cho các ông
ra sao là điều đáng lưu tâm hơn.

Thật khó để không nghĩ sự xuất hiện của "Bên Thắng Cuộc"
(dù chỉ mới phần 1) không góp phần làm <em>"lung lay lòng
đảng"</em>, bởi những ngày gần đây dồn dập những bài báo,
những phỏng vấn, hội nghị của giới cầm quyền VN ngày càng
tỏ rõ sự hốt hoảng, hoang mang, mất phương hướng khó chối
cãi mà do chính Trần Đăng Thanh, Nguyễn Thanh Tuấn, Vũ Hải
Triều, Nguyễn Phương Nga, Nguyễn Chí Vịnh v.v... cho đến cả
Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng bộc lộ
quá rõ.

"Bên Thắng Cuộc" không phải là tiểu thuyết, tuy thế tôi có
thể cam đoan nó khá hấp dẫn với nhiều tình tiết ly kỳ
không kém phim truyện, đặc biệt những đoạn về cái chết
của Đinh Đức Thiện, Lê Trọng Tấn với phần "Bàn tay Lê
Đức Thọ" và những phần về mối tình miền Nam của Lê Duẩn
cùng nhiều phần khác...

Chỉ ngay từ phần một, nếu có một đạo diễn tài năng và
hứng thú, "Bên Thắng Cuộc" nên được biên kịch để sản
xuất một bộ phim dài nhiều tập, đủ chất hồi hộp, ly kỳ,
gay cấn, éo le và không thiếu những chi tiết gây cười một
cách đáng yêu (thật sự, không mỉa mai) của những "chú bộ
đội" vừa "chân ướt chân ráo" vào Sài Gòn những ngày đầu
sau 30/4/1975. Nhất định, bộ phim (nếu có) này sẽ trở thành
bộ phim vừa đậm chất sử thi vừa đậm chất bi -hài - chính
kịch, cho thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rõ ràng hơn về một
thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử hiện đại của Việt
Nam.

Năm 2012 khép lại với cuộc đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ
bị bỏ rơi mà không biết năm mới nội dung này sẽ ra sao,
trong khi đó Nguyễn Chí Vịnh lại nói: <em>"Nếu như các ông
[Mỹ] làm đúng những gì đã nói thì tôi hoan nghênh, còn nếu
không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1975
rời khỏi Việt Nam"</em>, dù là bịa hay thật, lời phát ngôn
như thế xuất phát từ miệng của một Tiến sĩ - Phó giáo sư
tốt nghiệp chuyên ngành "quan hệ quốc tế", quả thật không
tài nào hiểu nổi "tài ngoại giao" của ông tướng này (!)

2013 vừa đến, tôi miên man nghĩ về vận nước long đong...!


Nguyễn Ngọc Già
________________

[*] Chân thành cảm ơn anh Nguyễn Công Huân đã mua tặng tôi
một bản ebook.

[**] Quyển một gồm 2 phần chính:

Phần I: Miền Nam, gồm 7 chương, 55 phần.
Phần II: Thời Lê Duẩn, gồm 4 chương, 36 phần.
Và 2 phần phụ lục

[***] Nhân đây, chân thành cám ơn tác giả Huy Đức đã tái
hiện "lịch sử đói kém" một cách khoa học với tư liệu
hiếm, giúp cho loạt bài "Nhân chuyện đổi tiền nghĩ về Sài
Gòn một thuở" có độ khả tín hơn.

[****] Bộ phim "Maika - Cô bé từ trên trời rơi xuống" rất thu
hút khán giả lúc bấy giờ (nêu không lầm) khoảng những năm
1979 - 1982 gì đó.
http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4_b%C3%A9_%C4%91%E1%BA%BFn_t%E1%BB%AB_nh%E1%BB%AFng_%C4%91%C3%A1m_m%C3%A2y

http://danluan.org/tin-tuc/20110919/nguyen-ngoc-gia-nhan-chuyen-doi-tien-nghi-ve-saigon-mot-thuo
[1]

https://anhbasam.wordpress.com/2013/01/02/cuon-sach-ben-thang-cuoc-cua-huy-duc-cai-nhin-thien-kien-ve-lich-su/
[2]

http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%87nh_v%E1%BA%A9y_n%E1%BA%BFn [3]

https://anhbasam.wordpress.com/2013/01/02/1522-tranh-luan-cua-mot-sinh-vien-8x-voi-thuong-tuong-nguyen-chi-vinh/
[4]

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130102/thuong-tuong-nguyen-chi-vinh-da-doc-ben-thang-cuoc-chua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives