Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="boxleft320"><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-ZLfnvGRp6IU/UQBoJLNcJ3I/AAAAAAAATX4/QLUazlmjhJ4/s320/nguyenphutrongtridung20120819224224.jpg"
/></div>
Ông Nguyễn Phú Trọng không phải là người duy nhất báo động
tình trạng đảng cộng sản đang nằm trên giường bệnh, có
thể chết bất cứ lúc nào, mà ông gọi là nguy cơ "đe dọa
sự sống còn của chế độ."

Ông Trọng nói thì người ta có thể tin, vì ông là tổng bí
thư, một người nhận được tin tức có lẽ đầy đủ nhất
để kết luận mạng sống của đảng cộng sản đang bị đe
dọa. Nhưng việc chẩn bệnh của ông Nguyễn Phú Trọng không
đầy đủ. Ông cho là nguyên nhân khiến sinh mạng của đảng
bị đe dọa là do cán bộ, trong đó có cả những người giữ
vị trí lãnh đạo, quản lý. Theo ông chẩn bệnh, họ bị "suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống."

Chẩn bệnh như vậy là chỉ thấy các triệu chứng bên ngoài,
không nhìn ra gốc của căn bệnh nằm từ bên trong. Ðịnh bệnh
sai thì không thấy được thuốc chữa đúng; chỉ lo chuyện
chữa các triệu chứng là không tìm hiểu tại sao lại sinh ra
các triệu chứng này. Không khác gì cứ cho một bệnh nhân
uống thuốc thông cổ, tiêu đờm, giảm chứng ho hen mà không
tự hỏi tại sao bệnh nhân ho. Không tìm hiểu nên không biết
hắn đã bị ung thư phổi từ lâu rồi.

Tại sao các cán bộ bị "suy thoái về tư tưởng chính trị,
đạo đức, lối sống?" Trong cơ cấu tổ chức của các
đảng cộng sản, trong phương cách đảng chiếm lấy chính
quyền và sử dụng quyền hành để cai trị, mà ông Trọng gọi
là lãnh đạo và quản lý, phải chứa đựng những căn bệnh
trầm kha cho nên mới nẩy sinh ra những cán bộ như vậy. Mà
cái triệu chứng ho hen này cứ kéo dài mãi mãi, càng ngày càng
nặng nề hơn, cho thấy nếu cứ chữa trị loay hoay ở bên
ngoài thì không bao giờ hết bệnh cả.

Chúng ta sẽ phân tích những vấn đề cơ cấu gây nên căn
bệnh của các đảng cộng sản khắp thế giới. Nhưng nguyên
nhân đầu tiên không phải chỉ nằm trong cơ cấu tổ chức, mà
thực ra đã có sẵn từ khi các chế độ cộng sản đầu tiên
ra đời. Ðó là những bệnh gọi là "tiên thiên." Giống như
những đứa trẻ bị tật bẩm sinh, người Việt gọi là
"tiên thiên bất túc."

Các đảng cộng sản ra đời dựa trên một niềm tin, tin vào
chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Họ lập ra những chế độ gọi là cộng
sản; chế độ dựa trên một trật tự tinh thần do hai ông Karl
Marx và Lenin đặt nền tảng. Ông Marx cho họ niềm tin vào lý
thuyết của ông về lịch sử, ông bảo lịch sử đã diễn
biến theo những quy luật mà ông tìm ra, và sẽ đi theo đúng
bản lộ trình đó. Cho nên, cứ theo ông mà đấu tranh thì đi
đúng đường của lịch sử. Marx đã dựng lên một thứ tín
ngưỡng, cống hiến cho người ta một niềm hy vọng ở một
tương lai tốt đẹp hơn. Nhiều người đi theo chủ nghĩa cộng
sản đã sẵn sàng hy sinh mạng sống vì niềm tin vào hy vọng
tương lai; không khác gì những người ôm bom tự sát bây giờ.

Ông Lenin đặt nền móng để thiết lập một giáo hội, huấn
luyện các giáo sĩ để thực hiện và truyền bá niềm tin đó.
Ông chủ trương dùng quyền lực nhà nước để thực hiện
những điều Marx đã tiên tri; thiết lập chế độ chuyên
chính. Một niềm tin cộng với một guồng máy chuyên chế, đó
là căn bản của các chế độ cộng sản.

Nhưng chỉ cần bình tâm suy nghĩ một chút, người ta đã thấy
những lý thuyết của cả Marx lẫn Lenin đều đưa người ta
vào ngõ cụt. Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở
đầu bằng một định đề nói rằng "lịch sử là lịch sử
đấu tranh giai cấp." Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý
luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến
lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này
hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về
bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì
cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó
đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng.

Ông Lenin thiết lập một kiểu mẫu chính quyền gọi là
"chuyên chính vô sản," với giả thiết rằng guồng máy
chuyên chế đó sẽ tới lúc tự nó giải tán, theo đúng lời
tiên tri của Marx. Giống như lập ra một giáo hội, tuyển chọn
những tay dám giết người và dám chết làm giáo sĩ; rồi ban
cho các giáo sĩ đó toàn quyền quyết định đời sống với
cái chết của tất cả mọi người; nhưng lại hứa hẹn rằng
sẽ có ngày tất cả giáo đoàn này sẽ tự giải tán. Ðó là
một ảo tưởng, còn hoang đường hơn cái ảo tưởng của Karl
Marx. Và độc hại hơn, vì ông Marx chỉ nói suông thôi chứ
chưa nhúng tay vào máu. Cuối cùng, ai cũng biết là những chế
độ độc tài toàn trị không bao giờ tự giải tán được.
Thay vì tiến tới một xã hội không có giai cấp, người ta
chỉ thấy hệ thống cấp bực chia chác các đặc quyền đặc
lợi ngày càng phức tạp và kiên cố hơn.

Chúng ta bây giờ đã sống hơn trăm năm kể từ ngày ông Marx
thuyết giáo, gần 100 năm kể từ lúc ông Lenin cướp được
chính quyền. Khi nhìn lại, phải tự hỏi không hiểu tại sao
đã có những người tin tưởng vào những lý thuyết mơ hồ và
đầy nghịch lý như vậy. Nhiều đảng viên cộng sản sau này
hay nêu ra những "nghịch lý" trong xã hội họ đang sống; khi
thấy lý thuyết và thực tế trái ngược nhau. Nhưng phải biết
từ căn bản, chủ nghĩa Mác-Lê Nin đã đầy mâu thuẫn ngay
trong tư tưởng. Chính vì thế mà ngay từ lúc thành hình các
chế độ cộng sản đều chứa sẵn cái mầm tự hủy diệt;
vì những mối mâu thuẫn càng ngày càng nặng hơn, không thể
tự cởi bỏ được. Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và
các nước Ðông Âu đã tự giải thể. Các đảng cộng sản
tự tan rã mà không ai tiếc nuối, kể cả các đảng viên. Trên
thế giới không còn ai coi những lý thuyết của Marx và Lenin là
chuyện đứng đắn nữa. May mắn cho các nước trên, những
cuộc cách mạng diễn ra trong hòa bình, không đổ máu vô ích.

Nhưng "diễn biến hòa bình" là con đường tốt nhất để
giải quyết những tai họa cho xã hội mà chế độ cộng sản
đã tạo nghiệp. Trong khi ai cũng biết một chế độ dẫu đầy
mâu thuẫn không thể nào tồn tại được nữa thì con đường
tốt nhất là cho chúng giải tán một cách hòa bình.

Nhưng ông Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng của ông lại lo
sợ về "diễn biến hòa bình." Khi đã biết thế nào cũng
phải giải tán, nếu không muốn tan rã một cách hòa bình tức
là chọn con đường tan rã trong hỗn loạn. Các lãnh tụ cộng
sản chống "diễn biến hòa bình" vì họ nghĩ rằng có thể
tìm một con đường khác để tiếp tục cai trị, coi như tất
cả mọi người đều ngu dốt hoặc hèn nhát, hoặc vừa ngu
lại vừa hèn. Cảnh tan rã của các đảng cộng sản ở Âu
Châu đã xóa sạch niềm tin vào chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Sau hơn 20
năm, các nước Ðông Âu trở lại cuộc sống bình thường đã
xây dựng dân chủ tự do và kinh tế phồn thịnh, ai cũng trông
thấy. Cho nên, chính các đảng cộng sản ở Trung Quốc cũng
như Việt Nam trên thực tế đang tự thực hiện một diễn
biến hòa bình! Họ đã biết không còn dùng chủ nghĩa Mác-Lê
Nin vào việc gì nữa. Thay vì tin vào cách mạng vô sản toàn
thế giới, ngày nay họ chỉ mong theo gót những chế độ độc
tài kiểu tư bản thời hoang sơ. Họ cố gắng bảo vệ độc
quyền chính trị với một hệ thống chia chác quyền lợi, nuôi
một bộ máy kìm kẹp dựa hoàn toàn trên lợi lộc. Tất cả
những tuyên ngôn về chủ nghĩa Mác-Lê Nin đưa ra trong các kỳ
đại hội chỉ là cái màn che đậy cho sự thật nhem nhuốc ở
bên trong. Như chúng ta đang chứng kiến, những màn tranh chấp,
đấu đá giữa Ba Dũng với Tư Sang, giữa Nguyễn Phú Trọng
với Nguyễn Tấn Dũng, giữa Dũng với Nguyễn Bá Thanh hoàn toàn
không liên quan gì đến các vấn đề như chủ nghĩa Mác-Lê Nin
hay tư tưởng Mao Trạch Ðông! Tất cả đều là những cuộc
cãi cọ về hệ thống chia chác quyền ban phát đất để làm ra
tiền.

Chế độ độc tài mới của đảng cộng sản dựa trên một
cơ cấu chia chác quyền lợi mà chính cơ cấu đó cũng chứa
đựng những mâu thuẫn không thể đứng vững được. Cả
Nguyễn Tấn Dũng lẫn Nguyễn Phú Trọng đều nói đến các cán
bộ, đảng viên suy thoái. Nhưng mọi người biết họ chỉ dùng
chiêu bài đó để tìm cách đá lẫn nhau, nếu được thì lật
đổ nhau. Tất cả đều tham nhũng như nhau, anh này đưa tay lên
chỉ trỏ bảo anh kia là tham nhũng. Vì vậy các anh giành nhau
cái chức trưởng ban bài trừ tham nhũng, để dùng khí cụ đó
hại lẫn nhau.

Những cảnh tranh quyền giành lợi lộc đang diễn ra cho thấy
sợi dây cấu kết các lãnh tụ cộng sản lớn nhỏ với nhau
đang rạn nứt. Mối rạn nứt ngày càng nặng nề hơn và càng
khó thỏa hiệp hơn. Vì vậy, cảnh tan rã của đảng cộng sản
đang diễn ra trước mắt chúng ta.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130124/ngo-nhan-dung-dang-tan-ra-tu-nen-tang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives