Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Lâu nay hai chữ nhân quyền tồn tại trong tôi cứ như một
thuật ngữ tội phạm vậy. Mà là dạng tội phạm chính trị
ghê gớm mới đáng sợ chứ. Tôi thậm chí cũng không có chổ
trong não để liên tưởng đến cái nghĩa tiếng Việt thông
thường là quyền con người. Cái não trạng đó không chỉ của
riêng tôi đâu mà là hầu hết của những người xung quanh mà
tôi biết. Ba tôi, má tôi, anh chị em, bà con lối xóm... đều co
rúm lại khi nghe nói về đề tài này. Nghe nhiều nhất là từ
các báo đài nhà nước bảo là "<em>lợi dụng dân chủ, nhân
quyền</em>" thế này thế nọ. Mà hầu hết là từ các vị to
nhất của Đảng và Nhà nước thì sao mà không hãi chứ. Lâu
lâu lại xuất hiện một vụ án nổi đình nổi đám. Báo đài
đồng loạt lên án một số người đã lợi dụng nhân quyền,
quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống nhà nước, lật
đổ chính quyền của nhân dân. Họ bị nhận những bản án mà
nếu là mình thì chắc là tôi phải vãi mất linh hồn. Cứ như
vậy nhân quyền đồng nghĩa với phản động và khắc sâu vào
tâm trí của mọi người. Vậy thì ai mà dám nhắc tới nó.

Tôi lớn lên ở vùng quê xa xôi lên tỉnh lập nghiệp. Lúc ở
quê tôi thân thiết với một chị lớn hơn tôi 15 tuổi. Chị
là gia đình cách mạng. Ba là liệt sỹ khi chị mới 7 tuổi và
em trai vừa lọt lòng. Bản thân là Đảng viên và chồng chị
cũng là Đảng viên. Gia đình họ sống đàng hoàng, chẳng giàu
có gì nhưng được láng giềng tôn trọng. Có những dịp 27
tháng 7 Phó chủ tịch tỉnh còn về tặng quà cho má chị. Báo
đài địa phương còn đi theo phát tin những lời ca ngợi gia
đình chị hết lời. Chị là một viên chức bưu điện địa
phương. Còn chồng là một quan chức nhỏ trên tỉnh. Em trai
chị cũng là một Đảng viên làm việc cho một nông trường ở
tỉnh lân cận.

Cách đây hơn 3 năm tôi về quê ăn Tết, định qua nhà thăm
chị nhưng ba tôi bảo chị chuyển lên tỉnh sống rồi, chỉ
còn một mình má chị sống ở nhà. Tôi đến thăm. Bà cụ đã
hơn 80 tuổi lui cui một mình. Tôi hỏi thăm chị thì bác nói
trước Tết chị có về nhưng không ở lại vì có công tác gì
đó mấy ngày này nên không ở lại được. Tôi hỏi thăm em
trai chị thì bác nói anh cũng bận không về. Lòng băn khoăn sao
chị ấy lên tỉnh mà không gọi cho mình. Chị biết rõ là tôi
làm việc trên đó mà. Mấy tháng trước tôi điện thoại cho
chị thấy tắt máy. Không có việc gì quan trọng nên tôi không
gọi lại. Tôi lấy máy điện cho chị thì nghe bảo số thuê bao
này không còn. Tôi hỏi bác chị có đổi điện thoại không?
Bác bảo có nhưng không nhớ số.

Sau Tết vài tháng tôi tình cờ gặp chị trên tỉnh. Dù rất
thân thiết nhưng tôi phải gặng hỏi mãi mới nghe chị trút
bầu tâm sự.

Chị nói gần một năm trước, em trai chị bị bắt và sau đó
bị kết án ba năm tù vì lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm
phạm lợi ích của nhà nước. Chuyện xảy ra ở tỉnh lân cận
nơi anh ấy làm việc cho nông trường. Tôi hỏi nguyên cớ gì
thì được biết do anh ấy giúp nhiều người viết đơn và kéo
nhau đi khiếu kiện về đất đai. Tôi khá ngạc nhiên vì từ
nhỏ tôi đã biết anh ấy là người ít nói, không thích giao du.
Nhưng ai cũng phải công nhận là anh rất lành tính và tốt
bụng. Chị kể tiếp rằng đã phải chạy vạy các kiểu để
người ta không đưa tin rộng rãi về chuyện em mình bị bắt.
"Làm sao mà sống nổi nếu chính quyền địa phương và xóm
giềng biết nhà có người phản động", chị nói mà nước
mắt tuôn ra. Không những tốn tiền lo lót mà còn phải khuyên
can em mình thành khẩn nhận tội, xin khoan hồng và hứa không
tái phạm. Chị bảo khi nghe một cán bộ viện kiểm sát hứa
là sẽ xét xử kín, không cho báo chí đưa tin thì chị mừng
như được vàng. Thực tế đã xảy ra đúng như lời hứa đó.
Nhưng chị vẫn không thoát khỏi kiếp nạn. Chồng chị trước
khi xảy ra vụ án của người em đã có bất hòa công việc
với cấp trên. Cũng đang kiện thưa nhau lùm xùm, không ngờ
chuyện em vợ là phản động lại trở thành cái cớ để
chồng chị bị quật ngã. Mất chức và bị khai trừ khỏi
Đảng. Rồi anh ấy bị chuyển công tác đến một vùng xa. Chị
vì vậy mà phải xin chuyển chổ làm để có thể ở gần
chồng chứ không phải là lên tỉnh như má chị nói.

Tôi gặp chị ở đây là vì chị đang trên đường đi thăm
nuôi người em trai ở tỉnh lân cận. Chị cho biết cứ hai ba
tháng phải đi hàng trăm cây số đem tiền và đồ ăn cho em. Dù
rất xa nhưng chị không dám gửi tiền và hàng bằng bưu điện.
Chị làm ngành này, người ta mà biết chị có em đang ở tù
thì làm sao mà yên ổn. Tôi hiểu và thông cảm cho chị. Tôi mà
ở vào hoàn cảnh chị chắc cũng không làm khác được. Chị
bảo mỗi lần đi như vậy mất hơn một ngày. Từ sáng sớm
hôm nay đến gần trưa hôm sau mới về tới nhà. Phải đi xe
chuyền qua nhiều chặng, không dám đi tuyến xe dịch vụ chở
thân nhân đi thăm tù. Như thế sẽ bị phát hiện. Đi như vậy
mà còn phải nhìn tới ngó lui, đội xụp nón lá suốt. Chia tay
chị cho tôi số di động mới và dặn đừng nói chuyện gì về
em trai chị trên điện thoại. "<em>Công an nghe được hết đó,
chị làm bưu điện nên biết mà</em>". Tôi nhờ chị chuyển
lời thăm anh ấy nhưng chị bảo không nên, "<em>nói chuyện công
an nghe thấy không hay cho em đâu</em>".

Về nhà, hình ảnh ngươì con trai mà tôi đã từng để ý hồi
nhỏ giờ là tù nhân phản động cứ ám ảnh tôi. Tôi lên
mạng tìm nhưng không có một chút thông tin gì về anh. Cho nên
tôi tìm đọc những vụ án tương tự. Tôi bắt đầu có chủ
ý phải hiểu vì sao đó là những tội phạm. Lâu nay tôi cứ
biết như vậy vì người ta tuyên truyền như thế. Tôi để
những lời đó lọt qua tai mình mà không hề có chút ý thức
tự phân tích nào đọng lại trong đầu. Mà ngược lại là
dường như cái vùng sợ hãi trong não trạng tôi cứ tự nhiên
lớn dần lên sau mỗi lần như thế. Tôi bắt đầu đọc những
thông tin không thuộc dòng chính thống. Tức là những cái bị
cho là phản động mà trước đây tôi chẳng bao giờ dám bén
mảng tới. Tôi dần hiểu ra ý nghĩa đúng đắn của quyền con
người rồi cảm thấy xót thương và phẫn uất. Những người
như anh không phải là lợi dụng nhân quyền mà ngược lại bị
xâm phạm quyền con người của mình. Cả gia đình anh cũng bị
chà đạp lên cái quyền đó.

Quyền được xét xử công bằng, công khai là một quyền con
người. Nhưng những người có quyền thế đã làm cho chị
phải bỏ tiền ra để mong người ta ban ơn mà tước bỏ cái
quyền đó của em trai mình. Vì sao? Vì chị và gia đình muốn
được sống yên ổn. Quyền được sống mà không phải bị đe
dọa đến an nguy là quyền thiêng liêng nhất trong các quyền con
người. Nhưng tôi dám nói rằng, không riêng chị mà tất cả
người dân đều bị đe dọa đến cái quyền đó nên buộc
phải đánh đổi rất nhiều quyền con người khác của mình
để được yên ổn. Chỉ trừ những kẻ quyền thế ăn trên
ngồi trước. Còn lại thường dân đều bị những nỗi sợ
hữu hình lẫn vô hình khống chế mọi suy nghĩ, hành động
của mình. Người ít học đã thế nhưng kẻ học cao hiểu
rộng cũng chẳng khá hơn là bao. Sợ cọp đến cứt cọp cũng
sợ nốt. Tôi dám nói không ngoa rằng không ít kẻ nhờ ca ngợi
cứt cọp thơm mà nên danh nên phận.

Những trái ngang, bẩn thỉu đó vẫn tồn tại nhiều đời nay.
Nhưng tôi đã không có sự liên tưởng chúng đến quyền con
người. Nhân quyền lâu nay bị hiểu như những vấn đề chính
trị cấm kị mà nên tránh xa. Đến khi có ý thức tìm hiểu
thì tôi mới nhận ra rằng những tệ nạn đó đều từ sự
thiếu vắng quyền con người mà ra cả. Không nói đâu xa, câu
chuyện về anh và chị gái anh đều quanh quẩn từ quyền con
người. Khiếu kiện đất đai vì sao? Vì quyền được sở hữu
tài sản và không bị tùy tiện tước đoạt, bị xâm phạm.
Nghe lén điện thoại ư? Quyền riêng tư, không bị xâm hại bí
mật cá nhân. Còn anh ấy thì phải nhận tội xin khoan hồng là
bởi vì sự an nguy của gia đình mình bị đem ra thách thức.
Đó chính là hình thức truy bức. Quyền con người không cho
phép như vậy. Luật pháp cũng cấm triệt việc truy bức, nhục
hình nhưng nó tồn tại càng tinh vi hơn. Còn nhiều lắm, cứ
chịu khó nghĩ thì thấy tất cả đều từ sự thiếu tôn
trọng hoặc chà đạp quyền con người mà ra.

Tôi càng hiểu thì thấy mình có phần tự tin hơn khi nói đến
những đề tài cấm kỵ. Tôi cũng bắt đầu thay đổi lối
nghĩ và hành động của mình. Nhưng để làm sao để có được
quyền con người cho mình nhiều hơn là điều tôi còn đang cố
gắng tìm tòi. Trải nghiệm của tôi mới đến đây. Tôi muốn
chia sẻ nó cho các bạn. Mong những người khác đã có những
trải nghiệm thành công hơn cùng chia sẻ cho tôi và mọi
người.

Cảm ơn Con đường Việt Nam đã cho tôi cơ hội để bày tỏ
và chia sẻ. Sự quan tâm của tôi đến quyền làm người cho
mình đã tăng lên nhiều hơn sau khi Phong trào này ra đời./.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130121/quyen-con-nguoi-ca-day), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives