Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote>Kính gửi: BBT báo Dân Luận

Tôi xin được gửi đến BBT báo Dân Luận bài viết dưới đây
để góp ý cho việc xây dựng một hiến pháp thực sự dân
chủ cho nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.
Rất mong được BBT báo Dân Luận đăng tải cho bạn đọc.

Xin chân thành cảm ơn BBT báo Dân Luận

Lê Thăng Long
Người đồng sáng lập và khởi xướng phong trào Con đường
Việt Nam
Website: conduongvietnam.org and facebook.com/quyenconnguoi</blockquote>

_________________________

<h2>LÀM GÌ ĐỂ CÓ MỘT HIẾN PHÁP DÂN CHỦ</h2>

Việc sửa đổi hiến pháp đang đặt nước ta trước một
bước ngoặt. Trong một bối cảnh như hiện nay, nó có thể sẽ
là một vận hội lịch sử. Nhưng cũng có thể ngược lại.

Từ khi ra đời bản hiến pháp đầu tiên đến nay đã gần 70
năm nhưng chưa bao giờ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có
được một bản hiến pháp thực sự là của nhân dân. Tôi tin
rằng đó là lý do chính vì sao chúng ta chưa từng bao giờ có
được dân giàu, nước mạnh cho dù nhiều thế hệ đã phải hy
sinh cho mục đích này.

Cuộc cách mạng vì độc lập, tự do, hạnh phúc đã được
dấy lên bởi bao nhiêu nhiệt huyết vì lý tưởng cho một Việt
Nam giàu đẹp, nhưng đến giờ chúng ta vẫn còn phải chiến
đấu với đói nghèo và bao nhiêu vấn nạn đạo đức. Lý
tưởng cách mạng đó là rất cao đẹp, nhưng vì sao nó vẫn
mãi là cái đích ở phía trước, và liệu di sản mà nó để
lại cho thế hệ mai sau có giúp được thế hệ này nhanh chóng
đạt đến cái đích đó không?

Hơn lúc nào hết, chúng ta cần một suy nghĩ thực tế để nhìn
nhận lại cả một quá trình. Sự nhìn nhận đúng sẽ giúp
chúng ta nhìn ra vận hội, ngược lại nó sẽ dẫn đến sự
sụp đổ không thể tránh khỏi. Giải pháp hữu hiệu nhất
nhiều lúc rất đơn giản và ở ngay quanh ta. Hố vực cũng
thường ở ngay trước mắt ta.

Khi đất nước đang còn bị nô lệ cho ngoại bang, khát khao mang
đến tự do, độc lập cho nhân dân đã giúp những thế hệ đi
trước giành lại chủ quyền cho đất nước với mục tiêu xây
dựng một đất nước tự do và công bằng để "ai cũng có
quyền có cơm no, áo ấm". Điều đó đã trở thành lý tưởng
cách mạng, vốn đã thôi thúc bao nhiêu triệu thanh niên dấn
thân để hiện thực hóa nó vì nhân dân, vì một xã hội tốt
đẹp. Nhưng thay vì đặt mục tiêu tối thượng là quyền con
người để tất yếu có được tự do, dân chủ, công bằng,
thịnh vượng thì các thế hệ đi trước đã lao vào bảo vệ
các chủ thuyết chính trị chủ quan. Thay vì đánh giá kết quả
thực tế đạt được so với mục đích của lý tưởng đã
đề ra nhằm xem xét lại các biện pháp đã sử dụng có phù
hợp không thì các thế hệ cách mạng trước đã giáo điều
bảo vệ các biện pháp đó đến mức biến chúng trở thành
mục tiêu tối thượng, thành lý tưởng mà cách mạng theo
đuổi. Nó đã biến lý tưởng vì một Việt Nam tự do, công
bằng, dân chủ, giàu mạnh thành lý tưởng vì một chủ thuyết
chính trị và tôn thờ nó.

Thay vì thừa nhận thất bại để thấy rõ những gì không phù
hợp trong các chủ thuyết đó thì những người làm cách mạng
đã trấn áp những người đã dám chỉ ra những sai sót và
vạch ra những con đường hiệu quả hơn. Nên giờ đây những
thanh niên đầy nhiệt huyết khi xưa, nay đã trở thành những
lão thành cách mạng, phải đành hài lòng và trấn an mình bằng
những kết quả đại loại như "đã đạt được những thành
tựu có ý nghĩa lịch sử" cho những mục đích mà nhiều dân
tộc đã hoàn thành hơn một thế kỷ trước. Nhiều nước có
cùng xuất phát điểm như ta cũng đã hoặc chuẩn bị bước
vào thế giới thứ nhất.

Chắc hẳn không ít người trong số đó đã rất khắc khoải
vì sao mà một mục đích khiêm tốn "tự do, công bằng, ai cũng
có cơm no, áo ấm" được khát khao hơn nửa thế kỷ rồi mà
đến giờ - khi mà mình đã gần đất xa trời sau cả một
đời dấn thân - vẫn chưa hoàn thành được. Những người
trong số đó còn bị trấn áp khi thực hiện những quyền con
người cơ bản của mình để biểu tình bày tỏ quan điểm
nhằm bảo vệ đất nước. Không có tự do cá nhân thì không
thể có độc lập dân tộc và dân giàu nước mạnh được.
Muốn vậy thì phải có một hiến pháp của nhân dân.

Một bản hiến pháp chỉ có thể là của nhân dân khi nó phải
được người dân trực tiếp và đích thân bỏ phiếu để
thông qua. Tức là dân phải có quyền phúc quyết hiến pháp.
Không thể có chuyện một cá nhân, một tổ chức hoặc đảng
phái nào đó tự cho mình có lý tưởng, mục đích hoặc cương
lĩnh vì dân để làm ra một bản hiến pháp rồi tự thông qua
nó và bảo rằng nó là của nhân dân. Khi một chuyện như vậy
lại xảy ra được trong thực tế thì đó chính là sự tiếm
quyền, theo cách nói của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn
Văn An.

Chưa cần nói đến điều 4 của bản dự thảo hiến pháp sửa
đổi có phù hợp với nguyên tắc pháp quyền hay không. Chỉ
cần nó là điều không được người dân phúc quyết thì nó
cũng sẽ không đủ giá trị pháp lý. Nếu đảng cộng sản
Việt Nam tin rằng nó là sự lựa chọn của lịch sử, của
nhân dân, là tất yếu theo quy luật thì không có lý do gì không
đưa nó ra cho người dân bỏ phiếu quyết định. Nếu đa số
nhân dân tán thành như vậy thì thiểu số còn lại cho dù không
đồng tình thì cũng phải chấp nhận và không đủ cơ sở pháp
lý để bác bỏ. Đó là chưa kể ĐCSVN đang có trong tay gần 4
triệu đảng viên là công dân có quyền phúc quyết. Một lợi
thế áp đảo tuyệt đối so với bất kỳ tổ chức nào không
đồng tình với điều 4 hiến pháp sửa đổi. Vậy thì tại sao
đảng CSVN lại không dám, không tự tin để hợp pháp hóa
điều mà mình mong muốn?

Lịch sử thế giới và thực tế đang tồn tại ở nhiều
nước cũng đâu thiếu những ví dụ tương tự như điều 4
được nhân dân nhiều nước chấp nhận. Hiến pháp của Nhật
và nhiều nước Bắc Âu đều trao quyền đại diện và lãnh
đạo tối cao của đất nước cho các gia đình hoàng tộc ở
đó và được truyền từ đời này sang đời khác. Nhân dân
các nước này không những chấp nhận mà còn đồng tình cao
với sự trao quyền như vậy vốn đã kéo dài hàng trăm năm
rồi. Đó mới chính là sự lựa chọn của lịch sử, của lòng
dân nên nó mới tất yếu. Chẳng có một quy luật tất yếu
nào tự nhiên trao quyền tối cao cho một cá nhân, gia đình, tổ
chức nào ngoài trừ cái chủ thuyết thiên tử "trời ơi"
của các vua chúa phong kiến cả. Nếu đảng CSVN muốn duy trì
điều 4 một cách hợp pháp, không bị gọi là vua tập thể và
để lịch sử nguyền rủa thì chỉ có một cách là đưa hiến
pháp sửa đổi lần này ra cho toàn dân phúc quyết. Nếu không
thì chỉ là đảng chủ, quốc hội chủ chứ hoàn toàn không
phải dân chủ như ông Nguyễn Văn An đã từng phát biểu.

Một bản hiến pháp dân chủ, cho dù nó có trao quyền tối cao
cho ai đi nữa thì nó vẫn phải bắt đầu bằng việc khẳng
định các quyền công dân, quyền con người là tối thượng và
bất khả xâm phạm. Các quyền này phải được bản hiến pháp
đó bảo vệ bình đẳng cho mọi người. Ông vua, nữ hoàng,
chủ tịch nước, tổng thống, thủ tướng cũng không có hơn
các quyền này so với một đứa trẻ, một người thiểu năng
hay những người phạm tội. Nếu không đảm bảo được nguyên
tắc này thì một bản hiến pháp như vậy không bao giờ có
thể tạo nên một nền dân chủ thực chất dẫn đến một
quốc gia thịnh vượng và văn minh.

Đối với đa số người dân, những ngôn từ, kỹ thuật lập
hiến, nguyên tắc pháp quyền, v.v.. đều là những thứ rối
rắm và khó hiểu. Do vậy nhân dân chỉ cần yêu cầu hiến
pháp phải đảm bảo bất di bất dịch hai điều trên cho một
bản hiến pháp. Tức là:
- Quyền phúc quyết hiến pháp.
- Quyền con người phải được tôn trọng trước tiên, được
bảo vệ trên hết và bình đẳng cho từng công dân Việt Nam.

Chỉ cần hai điều đó thì sẽ luôn dẫn đến một bản hiến
pháp dân chủ, đảm bảo được những nguyên tắc pháp quyền
bằng những kỹ thuật lập hiến khác nhau. Lúc đó hiến pháp
mới thực sự là của nhân dân và sẽ tạo nên một nhà nước
thực sự do nhân dân, để hoạt động vì nhân dân.

Không đảm bảo được những yêu cầu trên thì một bản hiến
pháp cho dù có điều 4 hay không đều sẽ dẫn đến một nền
dân chủ hình thức, giả hiệu, lợi dụng và khai thác nhân
dân.

Hiến pháp phải là một văn bản thể hiện ý nguyện của nhân
dân muốn tạo nên một nhà nước như thế nào và trao quyền
cho các bộ phận khác nhau của nó ra sao. Bắt đầu một bản
hiến pháp mà khẳng định đây là sự cụ thể hóa cương lĩnh
của một đảng thì sự phản dân chủ đã bắt đầu ngay từ
lúc khởi đầu.

Lần này nếu chúng ta không đấu tranh để có được một bản
hiến pháp thật sự của nhân dân bằng 2 yêu cầu cụ thể nêu
trên thì chắc chắn đất nước sẽ tiếp tục một giai đoạn
chậm tiến, nghèo nàn và lạc hậu. Người dân sẽ càng khó
khăn vất vả.

Chúng ta cần hành động có trách nhiệm với thế hệ tương lai
của đất nước. Đây là một việc làm đơn giản nhưng rất
thiết thực để nhanh chóng hoàn thành được lý tưởng của
các thế hệ đi trước và sẽ để lại một di sản vô giá và
muôn đời cho con cháu mai sau.

Chính chúng ta, từng công dân Việt Nam đang giữ một vai trò
rất quan trọng để quyết định tổ quốc ta sẽ mở ra một
vận hội lịch sử hay tiếp tục một giai đoạn bất ổn và
sụp đổ.

Do vậy chúng ta cần đòi hỏi bằng được hai yêu cầu cụ
thể, đơn giản trên đối với bản hiến pháp sửa đổi.

<em><strong>Lê Thăng Long</strong></em>
Người đồng sáng lập và khởi xướng phong trào Con đường
Việt Nam
Website: conduongvietnam.org and facebook.com/quyenconnguoi

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130107/le-thang-long-lam-gi-de-co-mot-hien-phap-dan-chu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives