Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img
src="http://dinhtanluc.files.wordpress.com/2013/01/thuongtanglanhdao.jpg?w=480"></center>

<blockquote>"<i>Lãnh đạo nào cũng kiệt xuất cả mà sao đất
nước vẫn ăn mày?</i>" — Blogger Chung Do Kwan </blockquote>

Bà Nguyễn Thị Năm, còn được gọi là bà Cát Hanh Long, là
người đã cất công che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo
Việt cộng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn
Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian
đảng CSVN còn hoạt động bí mật. Hai con trai của bà, ông
Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước
1945, từng là chính ủy trung đoàn và đại đội phó bộ đội
thông tin khi phong trào Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) được phóng
tay phát động long trời lở đất rập theo mô thức "<i>thổ
địa cải cách</i>" củaTrung cộng.

Trong báo cáo trước Quốc hội kỳ 3 khóa I, Chủ tịch Hồ Chí
Minh đã nhấn mạnh: <em>"Phương châm của cải cách ruộng
đất là phóng tay phát động quần chúng nông dân"</em>. Phóng
tay, theo lời giải thích của ông Nguyễn Văn Trấn, nguyên Đại
biểu Quốc hội khoá I, đại diện Sài Gòn-Chợ Lớn, có nghiã
là lệnh cho phép <em>"cứ việc làm mạnh thả cửa"</em>. Nôm
na cho các đội dễ hiểu là "<i>đào tận gốc trốc tận
rễ</i>".

Cộng thêm nhận định của cố vấn Trung cộng là "<i>hổ
đực hay hổ cái đều ăn thịt người cả</i>", bà Cát Hanh
Long bị quy vào diện địa chủ/cường hào gian ác/bóc
lột/phản quốc/có nợ máu, và là người đầu tiên bị xử
bắn để làm bàn đạp đẩy mạnh phong trào đấu tố chia
thực quả trên toàn quốc. Cả Chủ tịch Hồ Chí Minh lẫn Thủ
tướng Phạm Văn Đồng bấy giờ đều ngoảnh mặt/im hơi/lặng
tiếng.

Phong trào CCRĐ trắng xương ngập máu trong giai đoạn 1953-1956
khép lại bằng những vết thương không đời nào hàn miệng
trong lòng dân Việt. Mọi lãnh đạo bấy giờ vẫn an nhiên,
bởi Điều 50 của Hiến pháp 1946 có ghi: "<i>Chủ tịch Nước
không phải chịu một trách nhiệm nào, trừ khi phạm tội phản
quốc</i>". Lãnh đạo, bấy giờ, chỉ tùy tiện giết dân,
chưa được coi là phản quốc. Vài năm sau đận CCRĐ, Phạm Văn
Đồng mới ký công hàm công nhận chủ quyền của Trung cộng
trên vùng biển đảo của VN.

Non hai thập niên sau bản án tử hình vị nữ ân nhân cách
mạng Cát Hanh Long, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, bấy giờ trong
cương vị là lãnh đạo thủ phủ kinh tế miền Nam, cố tránh
bước nhảy lăng ba chập chùng của người chủ tịch nước hay
vị thủ tướng mù lòa trước đó, đã âm thầm dang tay cứu
đỡ cho một vài người từng bao che cho cách mạng trong thời
kỳ bưng biền, vào dịp Hà Nội phóng tay phát động chiến
dịch tiêu diệt tư sản mại bản trong Nam, sau "<i>thống
nhất</i>". Ngay cả người thân cận của thủ tướng bị tù
về tội tham nhũng trong dự án đường dây điện Bắc-Nam, cũng
được ông Kiệt vào tận Chí Hòa thăm viếng/động viên.

Điều đó có thể được tuyên dương ở bề dày chữ
"Nghĩa" của một nông dân Nam bộ, nhưng không thể được
đánh giá cao ở góc cạnh pháp trị của một lãnh đạo đất
nước hai miền vừa thống nhất: Suốt những năm dài từ vị
trí đứng đầu thủ phủ miền Nam cho tới lúc bàn giao quyền
thủ tướng chính phủ lại cho người kế nhiệm (là Phan Văn
Khải), Ủy viên BCT Võ Văn Kiệt biết rõ hơn ai hết về các
mối chằng chịt của hệ thống "<i>lỗi cơ chế</i>" đến
mức trở thành tội ác có tổ chức, nhưng hiếm có lời phê
phán hay hành động chỉnh đốn hệ thống lỗi cơ chế đó.

Cũng trong thời kỳ đó, hầu hết những thành quả được coi
là ngoạn mục về mặt kinh tế (vươn lên từ chỉ số âm),
đều bắt nguồn từ những cú "<i>xé rào</i>" các chính sách
ngu xuẩn giết dân kiểu khác (hợp tác xã/kinh tế mới/ngăn
sông cấm chợ…).

Ngược lại, về mặt chính trị, toàn bộ xã hội bị kềm hãm
nghẹt thở bởi các loại hàng rào sắc lệnh/nghị quyết/nghị
định. Nổi bật hàng đầu và vang danh cực độc là Nghị
định 31/CP về "<i>Quản chế Hành chính</i>", gồm 4 chương
28 điều, do chính Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ban hành ngày
14-4-1997, dùng để bắt giam mọi đối tượng manh nha có ý
tưởng "xé rào" cái quyết tâm độc tài của đảng, mà
không cần lệnh bắt hay thời hạn giam giữ, cũng không cần
chứng cứ hay quy trình xét xử.

Nếu hành động bao che cho một vài thương gia thoát nạn Tiêu
diệt Tư sản Mại bản được coi là "ơn đền", thì Nghị
định 31/CP này chính là xưởng đẻ của chiến dịch "oán
trả". Bất kỳ mọi dị biệt giữa công dân với nhà nước,
chưa cần đến mức xung khắc/đối đầu/hiềm khích… đều
dẫn đến tù đày, lao cải và quản chế. Theo đó, chẳng
những mỗi người dân là một người tù dự khuyết, mà mỗi
căn hộ còn là một nhà tù xây sẵn.

"<i>Võ Văn Kiệt, nhà lãnh đạo kiệt xuất thời kỳ Đổi
mới</i>" là cách giật tít của VietnamNet một thời khốn khó
vừa trải qua bấy giờ, với một số danh ngôn còn được
truyền tụng hàng năm nhân ngày giỗ của ông. Thế nhưng,
những điều phát biểu của ông Kiệt, dù có làm cho một vài
trái tim thổn thức về một VN không của riêng ai hay đảng
nào, hoặc một sự kiện khiến triệu người vui đồng thời
làm triệu người buồn v.v…, nhưng ít ai thấy ra ông đã dám
va chạm/cọ sát vào cốt lõi của nguồn gốc sự sai trái và
đặc tính vô phương cứu chữa của hệ thống "<i>lỗi cơ
chế</i>" đã thành tội ác có tổ chức nói trên, so với một
số "nguyên" lãnh đạo khác, như ông <a
href="http://www.tuanvietnam.net/2010-06-24-cuu-chu-tich-quoc-hoi-ban-viec-sua-hien-phap">Nguyễn
Văn An</a>, chẳng hạn. Và nói cho cùng thì, tiếc thay, cả hai
ông, cùng với một số đồng chí khác nữa từng ở phẩm
trật ủy viên TW hay ủy viên BCT, chỉ "mở miệng" khi đã
về hưu.

Sau nhiệm kỳ của Phan Văn Khải là một lãnh đạo kiệt xuất
khác: Nguyễn Tấn Dũng, có tên gọi thân mật là đồng chí
3Dũng, vang danh với những bài cậy đăng trên báo rác của
Đức và Hàn, để tự PR. 3Dũng cũng nổi tiếng không kém về
tiến trình gom tụ tất cả các Tổng Cty, ngân hàng và Tập
đoàn kinh tế quy dưới trướng của phủ thủ tướng. Ở cuối
nhiệm kỳ một của 3Dũng, hàng loạt tập đoàn kinh tế mệnh
danh quả đấm thép liên tiếp hóa bùn, bong bóng bất động
sản vỡ ran như pháo tép, nợ xấu nuốt gọn GDP, thị trường
chứng khoán thủng đáy, chỉ số lạm phát thủng trần,…
nhưng tay thủ tướng chính chủ vẫn vượt thoát trận càn của
BCT và cả quốc hội ở đầu nhiệm kỳ 2.

Cũng trong triều đại này, thượng tầng đảng bị tách làm
nhiều mảnh, chỉ còn lay lắt dính vào nhau ở mẫu số chung là
thậm hèn với giặc, cực ác với dân. Cả bọn làm ngơ mặc
cho lũ giặc bá quyền chiếm trọn Biển Đông và cả thị
trường hàng hóa của ta. Đến mức bênh vực cho tàu giặc cắt
cáp tàu ta là …(vô tình!) "<i><a
href="http://www.tienphong.vn/xa-hoi/603071/Tau-ca-Trung-Quoc-lai-lam-dut-cap-tau-Binh-Minh-02-tpol.html">Tàu
cá Trung Quốc lại làm đứt cáp tàu Bình Minh 02</a></i>". Lại
còn quay dáo về phóng tay trừng trị những công dân yêu nước
xuống đường tuần hành phản đối chủ trương lấn chiếm và
hành động hung hãn của giặc Bắc.

Tổng bí thư đảng thì làm dáng, vừa trách cứ thanh niên vô
cảm đối với tình hình đất nước, lại vừa chỉ đạo
tống người yêu nước vào các <a
href="http://www.chuacuuthe.com/?p=42696">trại phục hồi nhân
phẩm</a>, bắt giam hàng loạt <a
href="http://www.thanhnienconggiao.blogspot.com/2012/12/tin-nong-muoi-bon-thanh-nien-cong-giao.html">thanh
niên Công giáo</a>, <a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20120806/vu-an-dieu-cay-ta-phong-tan-phan-thanh-hai-quyet-khong-the-la-vu-an-nhan-van-giai">tùy
tiện gia hạn án giam bloggers</a>, <a
href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/our-trgt-quan-s-arr-12282012072227.html">áp
án các luật sư</a> hoạt động vì dân chủ/nhân quyền bằng
các <a href="http://chhv.wordpress.com/">tội danh vu vơ</a>, thậm chí,
<a href="http://www.chuacuuthe.com/?p=44058">xúc phạm thân thể cả
nữ blogger</a>…

Chủ tịch nước, cùng phe với tổng bí thư đảng, không điều
động nổi BCT để kỷ luật đối thủ, cũng chẳng dám nêu
tên thật của hắn mà chỉ dám xách mé là "<i>đồng chí
X</i>", rồi núp bóng bên dưới lời kêu gọi nhân dân mạnh
dạn tố cáo tham nhũng, hoặc xúi giới luật sư góp ý về một
rừng luật sai trái hiện hành… Nhưng chẳng dám đề cập
đến việc cải sửa hiến pháp, lại trốn biệt tăm khi dân oan
khiếu kiện đòi công lý…

<center>* * *</center>

Toàn bộ non thế kỷ đất nước sang tay lãnh đạo, từ triều
đại Phạm Văn Đồng tới Nguyễn Tấn Dũng, đã (vô tình?)
nảy bật ra những điểm mấu chốt vô phương che đậy:

<ol>
<li>XHCN là một hệ tư tưởng lạc hậu đầy sai lầm. Định
hướng XHCN là mũi tên chỉ xuống vực thẳm. Nền kinh tế thị
trường theo định hướng XHCN là sân sau của đại gia tư bản
đỏ.</li>
<li>Dàn lãnh đạo "kiệt xuất" dẫn nhau đi thụt lùi và
đưa đất nước vào thảm họa kinh tế và gông cùm nô lệ,
hết Liên Xô rồi tới Trung cộng, nhân danh công trạng chiến
thắng Mỹ-Ngụy.</li>
<li>Mọi biện pháp "đổi mới" đều mang tính chắp vá,
đối phó tình thế và mị dân. Hệ quả là một nền sản
xuất gia công của một dân tộc bị đày làm mọi thiên
hạ.</li>
<li>Mọi thất bại kinh tế, vĩ mô lẫn vi mô, dù nhấn chìm
nhân dân vào rá gạo bó rau và nợ phải trả, đều được
bình thường hóa như tin thời tiết, và không một ai chịu
trách nhiệm.</li>
<li>Quân đội, dưới cây gậy chỉ huy của nền chính trị tay
sai, không còn khả năng bảo vệ cương thổ nước nhà, lại có
nhiều xác suất trở thành công cụ đàn áp nhân dân.</li>
<li>Công an, công khai và chính thức trở thành lực lượng
khủng bố đỏ, sẵn sàng giết dân bằng mọi giá và mọi sở
trường khủng bố mệnh danh là "nghiệp vụ".</li>
<li>Đảng viên các cấp, từ xã ấp lên tới TW, đều thể
hiện tính độc lập với nhau và ngày càng dày đặc những
phát biểu cực kỳ ấn tượng, nổi tiếng nhất là định
nghĩa mới về tự do…</li>
<li>Biện pháp phê và tự phê đã trở thành trò sơn đông
thuốc dán ngoài chợ. Điểm tựa Hồ Chí Minh gãy vụn. Các
hội nghị quán triệt nghị quyết là những dịp nhậu miễn
phí.</li>
<li>Mọi chức vụ, cả bên đảng, chính phủ lẫn MTTQ, đều có
giá biểu. Cả ba hệ thống tròng chéo này hoạt động tương
tự nhưng kém hiệu quả hơn cả siêu thị Big-C.</li>
<li>Sinh hoạt nổi cộm/rôm rả nhất của Tuyên giáo TW là quy
trách nhiệm thoái hóa mọi mặt của đảng cho thế lực thù
địch. Sự lúng túng càng cao thì việc bắt người càng
nhặt.</li>
<li>Ngay tại thượng tầng, mức độ phân rã lãnh đạo đã rõ
ràng trên từng nét mặt, từng lời nói, từng cơ hội… với
động lực đấu đá từ những "<i><a
href="http://www.diendantheky.net/2012/09/le-ang-doanh-nhom-loi-ich-nhan-danh-on.html">Nhóm
lợi ích nhân danh ổn định chính trị</a></i>".</li>
<li>Cốt lõi của mọi cốt lõi, chính bởi cái "<i>lỗi hệ
thống</i>" không thể chỉnh sửa, vì nó bị phủ trùm bởi
các biện pháp kinh tế vá víu nhân danh giữ gìn nguyên trạng
chính trị nuôi lỗi.</li>
<li>Không chỉ nhân dân, chính những đảng viên các phe các phái
cũng đã thấy ra những điểm mấu chốt đó, và đã có hiện
tượng lời nói đi đôi với hành động, ngay khi còn tại
chức.</li>
</ol>

<center>* * *</center>

Cựu ủy viên BCT Nguyễn Văn An, khi về hưu, đã trả lời
phỏng vấn đài ngoại rằng lãnh đạo CSVN cần: "<i>đổi
mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và chính
trị, thì chúng ta mới khắc phục được lỗi hệ
thống</i>"… Bằng không, đảng sẽ nhận lãnh hệ quả khó
lường của một cuộc thay đổi quy mô từ bên trong:
"<i>Những người cộng sản phá Đảng không phải chỉ là
những người cộng sản phản bội Đảng, những người cộng
sản bị kẻ thù mua chuộc, bị diễn biến hòa bình,… Mà
phần nhiều lại chính là những người cộng sản chân chính,
những người cộng sản không muốn bảo vệ Đảng của mình
nữa, vì thực tế Đảng của mình đã thoái hóa biến chất
mất rồi, nhất là vì Đảng của mình đã phạm sai lầm có
tính hệ thống mà không nhận ra được và không khắc phục
được. Đảng đã trở thành lực lượng cản trợ dân chủ,
tự do, cản trợ sự phát triển của xã hội. Đảng đã trở
thành ông Vua tập thể, đã trở thành Đảng trị mất
rồi</i>".

Còn theo Tướng Trần Độ, giải pháp cho VN là: "<i>Đảng
Cộng sản phải tự mình từ bỏ chế độ độc đảng, toàn
trị, khôi phục vai trò, vị trí vốn có của Quốc hội, Chính
phủ. Phải thực hiện đúng Hiến pháp, tức là sửa chữa các
đạo luật chưa đúng tinh thần Hiến pháp. Đó là phải có
những đạo luật ban bố quyền tự do lập hội, lập đảng,
tự do ngôn luận, luật báo chí, xuất bản. Sửa chữa các
luật bầu cử ứng cử tự do, từ bỏ quyền quyết định của
cơ quan tổ chức Đảng, trừ bỏ 'hiệp thương' mà thực
chất là gò ép</i>".

Nhiều năm trước đó nữa, trước cả Đại hội VII, khi còn
tại chức, cựu ủy viên BCT Trần Xuân Bách đã khuyến cáo:
"<i>Tất cả các nước XHCN đều nằm trong sự vận động
để tiến lên, đều có những mâu thuẫn lớn, đều phải phá
vỡ sức đè nén của những cái cũ, không anh nào có thể yên
trí mình ổn định được. Có khi tuần này còn huênh hoang,
tuần sau đã bị đảo lộn</i>".

Ông nhấn mạnh: "<i>Dân chủ không phải là ban ơn, không phải
là mở rộng dân chủ hay dân chủ mở rộng… Dân chủ là
quyền của dân, với tư cách là người làm nên lịch sử,
không phải là ban phát – do tấm lòng của người lãnh đạo
này hay người lãnh đạo kia. Thực chất của dân chủ là khơi
thông trí tuệ của toàn dân tộc và đưa đất nước đi lên
kịp thời đại</i>…".

Sau cùng, ông kết luận: "<i>Vấn đề đặt ra lúc này là
phải đổi mới đồng bộ, tổng thể, cả cơ chế kinh tế
lẫn cơ chế chính trị</i>".

Cái "<i>lúc này</i>" mà ông nói đó là ngày 13-12-1989, tức
là cách nay gần 2 con giáp. Bài phát biểu <i>Những vấn đề
Việt Nam </i>của ông Trần Xuân Bách vừa được trích đoạn
là do <i>Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ</i> quay ronéo
và phổ biến, được nhà xuất bản Trăm Hoa ở California in
lại năm 1992.

<center>* * *</center>

Gần gạnh với các chiến hữu trong <i>Câu lạc bộ những
người kháng chiến cũ, </i>là những người từng phát động
hoặc tham dự các cuộc biểu tình chống chính phủ Sài Gòn từ
trước năm 1975.

So với tay tổng bí thư đảng hay chủ tịch nước ấm ớ nói
trên, thì nay, chính các chiến hữu đó là những người thấy
ra rõ nhất sự chính xác đến mức chuẩn trong những nhận
định ngay vào lúc còn tại chức của ông Trần Xuân Bách. Và,
ngay cả khi đang còn đương chức, ông Hồ Ngọc Nhuận đã cùng
các chiến hữu một thời (Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng,
Tương Lai, Hồ Cương Quyết…) hiển thị những hành xử đúng
theo lương tâm và đòi hỏi không ít lòng can đảm và tự
trọng.

Có phải vì chính họ thấy ra bản thân mình từng "phóng
lao" bằng lý tưởng trong sáng của một thời tuổi trẻ, rồi
mất nhiều thập niên gặm nhấm nỗi đau đưa đất nước vào
cõi ăn mày, nhưng nhất định là không "theo lao" để lãnh
sổ hưu?

Có khiên cưỡng lắm không để bảo là từ "thù lao" có
một nghĩa khác thường? Hay "giải lao" là giải phóng nỗi
lao đao của dân tộc?

Không ai chắc. Người ta chỉ có thể mường tượng ra một
tương lai gần, trong đó, những kẻ ám hại trù úm một người
có tầm nhìn xa và đi trước thời cuộc như ông Trần Xuân
Bách, đặc biệt là Đỗ Mười, đã chìm mất tăm dưới lớp
bùn nhơ lịch sử có tên là XHCN.

Cái lóng lánh còn lại, chính là ý nghĩa cặp đối của Hà Sĩ
Phu tiên sinh:

<blockquote>"Đường XUÂN đã hướng đa nguyên, sao để ước
mơ về Chín suối?<br>
Chiếc BÁCH giữa dòng đơn độc, âu đành duyên nợ với Ba
sinh!"
</blockquote>

<b><i>01-01-2013</i></b><i> – Kỷ niệm 7 năm ngày mất cựu UV/BCT
Trần Xuân Bách.</i>

<b><i>Blogger Đinh Tấn Lực </i></b>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130101/dinh-tan-luc-theo-lao-vao-coi-an-may),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives