Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-SgawCFxgZBA/UPwFoG_VcJI/AAAAAAAAL38/hxDDwzUzQNw/s1600/ondinhchinhtri.jpg"
border="0"></center>

Lúc này, trong dư luận xã hội, câu hỏi đó đang được
đặt ra khá phổ biển coi đây là vẫn đề cấp bách. Ở tất
cả các nước, các dân tộc trên thế giới, bất cứ một thể
chế xã hội nào cũng mang màu sắc chính trị riêng, hoặc khu
biệt. Điều hiển nhiên, không ổn định chính trị thì không
một xã hội náo có thể tồn tại và phát triển.

Trong các kỳ Đại hội Đảng vẫn có những đánh giá như một
thành tích, đầy tự hào, rất mỹ mãn về "giữ vững ổng
định chính trị". Nhưng, cần xem xét, phân tích rõ: "Thực
chất của ổn định chính trị là gì?".

Trong chế độ chính trị do Đảng cầm quyền, ổn định
chính trị được đánh giá là khả năng lãnh đạo, uy tín của
Đảng đối với quần chúng, khả năng tập hợp để phát huy
sức mạnh nội lực từ trong quần chúng, sức mạnh của cả
hệ thống chính trị gắn chặt với sức mạnh toàn dân, của
cả dân tộc; thể hiện bằng hiệu quả, chất lượng kinh
tế-xã hội phát triển mạnh, uy tín trên trường quốc tế
ngày càng nâng cao. Đó chính là thực thi nền dân chủ xã hội,
tôn trọng dân quyền, kết hợp chặt chẽ kỷ cương phép
nước với phát triển lành mạnh xã hội dân sự. Dân chủ tư
sản, dân chủ chuyên chế, hay dân chủ XHCN cũng đều đi đến
kết cục là sự hài lòng, tin tưởng của người dân đối
với chế độ chính trị, thể chế quản lý, điều hành xã
hội.

Cần phải có quan điểm nhất quán là đứng ở góc độ nhìn
thẳng vào sự thật, Đảng ta có thật sự là đảng vững
mạnh hay không? Đảng có tập hợp, phát huy được sức mạnh
toàn dân tộc hay không? Người dân có hài lòng với đảng lãnh
đạo hay không? Đảng ta đã đúc kết: <i>"Thực tiễn là sợi
chỉ đỏ xuyên suốt trong toàn bộ chủ nghĩa Mác".</i> Nhưng
miệng hô hào trung thành tuyệt đối với những nguyên lý cơ
bản của chủ nghĩa Mác-Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, còn
thực tế hành động thì xa rời thực tiễn, nặng về lý luận
giáo điều, nhất là không học được ở Chủ tịch Hồ Chí
Minh được gì, mặc du đã cả chục năm tốn kém tiền bạc,
mất nhiều thời gian tổ chức đủ loại hình "học tập, làm
theo"!.

Không thể né tránh một thực tế là Đảng ta ngày càng đánh
mất vị thế, vai trò lãnh đạo, uy tín bị xói mòn, mất dần
và đứng trước nguy cơ tồn vong của một chính đảng cầm
quyền, kèm theo đó là nguy cơ tồn vong của chế độ. Đảng
không còn được cái danh tiếng "đạo đức, văn minh", tóm
lại: Mất thiêng rồi!

Chỉ nhìn từ hơn 20 năm qua, 5 nhiệm kỳ Đại hội Đảng,
vấn đề uy tín lãnh đạo của Đảng, vấn đề ổn định
chính trị đã được nêu ra, thấy hết thực chất, thực
trạng, nhìn rõ mạnh-yếu ở chỗ nào, nhưng dù hô hào mạnh
mà khắc phục lại quá yếu kém, uy tín lãnh đạo mất dần.
Nhiều mặt cho thấy ngày càng bị xuống cấp. Vai trò lãnh
đạo của Đảng mờ nhạt dần, sức chiến đấu kém, đội
ngũ đảng viên đông đảo, nhưng không mạnh. Gọi là "phai
nhạt lý tưởng", nhưng thực chất là không có lý tưởng.
Sự hào nhoáng, tô vẽ vẫn gia tăng, nhưng thực chất bên trong
ngày càng biểu hiện sự mục ruỗng, kém, nát, chỉ còn cái
vỏ bề ngoài, nước sơn tự phết! Thực tế đó không nên có
ai đó cố tình ngụy lý, phủ nhận, tiếp tục "tự hào cái
không có".

Hãy bình tĩnh đọc lại những câu chữ được dùng trong Văn
kiện Đại hội VII của Đảng, tháng 6-1991: <i>"Nhiều đảng
viên giảm sút ý chí phấn đấu, một bộ phận đã tha hoá,
tham nhũng, xa dân, làm giảm sút nghiêm trọng uy tín của Đảng.
Nội dung và phương thức lãnh đạo của Đảng đổi mới còn
chậm, cơ cấu tổ chức còn nhiều bất hợp lý, bộ máy vẫn
cồng kềnh, kém hiệu quả. </i>

<i>Phương hướng tới cần chú trọng thực hiện dân chủ
trong Đảng và lãnh đạo thực hiện dân chủ trong xã hội một
cách đúng hướng, vừa phát huy trí tuệ tập thể, thực hiện
quyền công dân, vừa bảo đảm sự ổn định về chính
trị".</i> Tuy nhiên, trong Nghị quyết Đại hội VII của Đảng
vẫn không quên đánh giá: <i>"Mặc dù những khó khăn trở
ngại còn nhiều, nhưng những thành tựu đổi mới đã xác
nhận khả năng tự đổi mới của Đảng Cộng sản và nhân
dân Việt Nam". </i>Phải chăng đó cũng là thói quen tự khen,
chủ quan, vỗ ngực, tự huyễn hoặc, từ PR cho chính mình?

Từ tháng 6 -1991 đến nay, cái cụm từ <b><i>"ổn định
chính trị" </i></b>liên tục được nhắc tới, nhấn mạnh, và
có vẻ rất tự hào, coi là thành tích: "Giữ vững ổn định
chính trị". Nhưng, cần phân định rõ, đánh giá một cách
nghiêm túc: "Thực chất ổn định chính trị" là gì? Chỉ
cần gõ vào mục tìm kiếm trên trang Google, trong 0,20 giây đã
hiện lên trên 11.600.000 kết quả của 4 từ: "Ổn định chính
trị".

Thực tế cần khẳng định rằng ít nhất đã hơn 20
năm qua, thực chất xã hội ta chưa có ổn định chính trị,
nền chính trị-xã hội đặt trong những hoàn cảnh bấp bênh.

Sự trì trệ, yếu kém kéo dài, rõ nhất là nhiệm
kỳ lãnh đạo IX và X đã buông lỏng vai trò lãnh đạo của
Đảng. Báo cáo Chính trị tại Đại hội XI nêu rõ: "Tình
trạng s<i>uy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối
sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và
tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu, những tiêu cực và
tệ nạn xã hội chưa được ngăn chặn, đẩy lùi mà còn tiếp
tục diễn biến phức tạp, </i>cùng với sự phân hoá giàu
nghèo và sự yếu kém trong quản lý, điều hành của nhiều
cấp, nhiều ngành làm giảm lòng tin của nhân dân đối với
Đảng và Nhà nước, đe dọa sự ổn định, phát triển của
đất nước. Cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm
gương đạo đức Hồ Chí Minh" chưa thực sự đi vào chiều
sâu, ở một số nơi còn mang tính hình thức, hiệu quả chưa
cao, làm theo chưa đạt yêu cầu. <i>Tệ quan liêu, tham nhũng,
lãng phí, tội phạm, tệ nạn xã hội, suy thoái đạo đức,
lối sống... chưa được ngăn chặn, đẩy lùi. </i>Nền dân
chủ xã hội chủ nghĩa và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân
tộc chưa được phát huy đầy đủ. Còn <i><b>tiềm ẩn những
yếu tố gây mất ổn định chính trị - xã hội</b></i>". Vậy
là do chất lượng, vai trò lãnh đạo của Đảng mà nền chính
trị đất nước vào đầu năm 2011 đã mất ổn định hơn so
với 20 năm trước (Đại hội VII - 1991). Qua 4 nhiệm kỳ, nghị
quyết vẫn chỉ là nghị quyết mà thôi.

Nguy cơ báo động mất ổn định chính trị phát sinh ngay trong
nội bộ Đảng chính là sự tiềm ẩn nguy cơ tồn vong của
Đảng và chế độ. Có <b>7 biểu hiện cơ bản</b> như sau:

- Lãnh đạo mà gian dối, trước tổ chức, trước nhân dân
thì nhũn nhặn, xin lỗi, hứa hẹn cho xong, nhưng "qua cầu rút
ván", thoát nạn rồi thì vẫn chứng nào tật ấy, thủ đoạn
càng sâu hiểm thêm, vỏ bọc dày thêm.

- Nội bộ Đảng không thống nhất cao, bằng mặt không bằng
lòng; có những biểu hiện tranh quyền, đoạt lợi; dùng nhiều
thủ đoạn kéo bè kết cánh, xâu xé chia rẽ, bài trung dùng
gian, xưng hùng xưng bá, mất đoàn kết; từ đó xuất hiện các
nhóm đối trọng, thậm chí đối địch nhau về quyền lợi,
quyền hành.

- Mất dân chủ ngày càng nghiêm trọng.

- Vi phạm pháp luật ngày càng phổ biến và trắng trợn, kỷ
cương phép nước không nghiêm. Không dám kỷ luật, truy tố ai,
giữ một đội ngũ xấu-tốt lẫn lộn, cào bằng, đánh đồng
hổ lốn trung kiên lẫn với gian hùng, kẻ suy thoái, biến chất
lẫn với người giữ vững phẩm chất - như thể không thể
gọi là "giữ vững ổn định chính trị" mà là duy trì mầm
mống sinh loạn, đảng càng mất uy tín.

- Khoảng cách giữa lãnh đạo với người dân ngày càng bị
roãng xa, thiếu hẳn sự gắn kết cần thiết, phát sinh mâu
thuẫn.

- Phân hóa giàu-nghèo theo kiểu chia ra tầng lớp, giai cấp
ngày càng rõ nét, mất dần đoàn kết cộng đồng, bất công
phát sinh ngày càng nguy hại.

- Pháp luật Nhà nước, nguyên tắc điều lệ Đảng bị xem
nhẹ. Khiếu nại, tố cáo, mít tinh, biểu tình gia tăng.

Bên ngoài giặc ngoại xâm lăm le, bên trong như
ngọn lửa ngún cháy chỉ chờ bùng phát đấu tranh nội bộ
với nhau, đấu tranh vì quyền vì dân chủ, dân sinh, vì công
bằng xã hội, làm sao mà gọi là "ổn định chính trị"?

<strong>Những việc cần làm:</strong>

- Năng cao sức mạnh đoàn kết trong Đảng, đề phòng trong
cuộc chống suy thoái, chống tham nhũng lại nảy sinh ra đấu
trận giữa Đảng, Nhà nước, Chính phủ, tự phân rã nội bộ.
Tăng cường và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

- Đảng phải mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá
đúng thực chất mạnh-yếu, nhất là trong đội ngũ lãnh đạo
có chức có quyền.

- Cần xác định chính xác "thế lực thù địch" của cách
mạng, của nhân dân là kẻ nào?

- Coi trọng dân chủ và nhân quyền.

- Nhìn rõ nguy cơ "tự diễn biến" do suy thoái, biến chất,
tham nhũng ngay trong nội bộ đảng cầm quyền.

- Kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng, dứt khoát đưa
pháp luật, nguyên tắc điều lệ vào việc xử lý kỷ luật
nội bộ đảng, kiên quyết đưa ra khỏi đảng những cán bộ
lãnh đạo, đảng viên không còn đủ tư cách đảng viên cộng
sản. thoái hóa, biến chất.

- Không nên dùng quyền đảng, quyền của chính quyền (vì bảo
thủ, cố hữu, độc đoán chuyên quyền) huy động công an, quân
đội thay hai chữ "dân chủ" thành "chuyên chính với nhân
dân", mất cảnh giác với thù trong-giặc ngoài; không được
làm mất quyền dân chủ, hoặc mù quáng đi ngăn chặn những
hoạt động dân chủ của xã hội.

- Lãnh đạo không nhu nhược, không luồn cúi trước thế lực
thù địch lớn nhất là Trung Quốc đe dọa chủ quyền dân
tộc, biển đảo của VN, không ngăn chặn những bày tỏ thái
độ lòng yêu nước, kể cả mít tinh, biểu tình chống quân
xâm lược Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc.
Cần có thái độ dứt khoát, kiên quyết, làm yên lòng dân thì
mới "ổn định chính trị"...

Cũng về nội dung này, trong bài "Đất nước Miến Điện và
dân chủ", nhà bình luận Trần Bình Nam đã nói: "Cái luận
thuyết: 'Ổn định chính trị là môi trường cần thiết cho
sự phát triển kinh tế' cũng có cái giá trị thực tế của
nó, nhưng vấn đề là môi trường nào và có thực chất hay
không. Thông thường các chế độ độc tài hay dùng luận
thuyết đó như một chiêu bài. Không ai đặt câu hỏi, thế nào
là ổn định chính trị và muốn ổn định chính trị có nhất
thiết phải duy trì một chính sách độc tài không. Một chế
độ dân chủ với khối quần chúng có trình độ và với
những người lãnh đạo có trách nhiệm là môi trường tốt
nhất cho ổn định chính trị và phát triển kinh tế. Trên căn
bản đó tôi cho lập luận 'ổn định chính trị để phát
triển kinh tế' cũng là ngụy biện cho sự bảo thủ".

Nhìn rõ thực trạng đánh giá đúng tình hình, có giải pháp
thích hợp và kiên quyết, thì mới giữ vững được ổn định
chính trị trong tình hình hiện nay, thoát khỏi được những
nguy cơ mất nước, mất dân.

<em><strong>BVB </strong></em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130121/bui-van-bong-the-nao-la-on-dinh-chinh-tri),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives