Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="special_quote"><em>Bài viết dưới đây (trên <a
href="http://chumonglong.wordpress.com/2012/10/30/tham-vong-cua-quyen-luc-thu-tu/">blog
Chu Mộng Long</a>) có nội dung rất đáng đọc trừ cái tiêu
đề là sai. "Quyền lực thứ tư" ư? Đó là "Tham vọng
của một thứ công cụ quyền lực" thì đúng hơn. Làm gì có
thứ hai, thứ ba để mà có thứ tư trên cái đất nước này
hiện nay? Cứ làm như nước Việt Nam đang theo chế độ tam
quyền phân lập không bằng? Các nhà báo của hệ thống báo
chí nhà nước chỉ dọa được dân đen về cái mác "quyền
lực thứ tư" mà họ đang ảo tưởng thôi. Thực ra họ cũng
chỉ là một thứ công cụ của một lực lượng quyền lực duy
nhất trong "chế độ độc nhất vô nhị quyền" này. Vì là
công cụ nên họ được (bị) sử dụng nhưng cũng chẳng
được coi trọng, nhiều lúc họ còn bị những người đang sử
dụng họ bắt nạt trở lại (**). Chính vì thế họ đòi
được coi trọng, được trả công hoặc chia phần xứng đáng
hơn trong nội bộ chính cái "hệ thống độc nhất quyền"
ấy mà thôi! Nhân dân chẳng được gì cả trong những chuyện
như thế này!</em>

<em>Đi cùng nhân dân để đòi lại đầy đủ những quyền dân
sự chính đáng cho nhân dân (trong đó có chính mình) cũng như
các quyền dân sự chính đáng cho hoạt động nghề nghiệp của
mình, đừng ham hố mấy cái đặc quyền "công vụ" ấy thì
mới là các nhà báo chân chính! Lúc ấy mới mong đến ngày có
THỨ HAI, THỨ BA rồi THỨ TƯ thực sự theo đúng nghĩa của
nó.</em>

<strong>Hahien's Blog</strong></div>
_________________________________________________________

<h2>Chu Mộng Long - Tham vọng của thứ quyền lực thứ tư</h2>

Ngày 26 tháng 10 năm 2012, tại nghị trường, ông dân biểu Hà
Minh Huệ, phó Chủ tịch Hội Nhà (b)áo đề xuất: "Việc coi
báo chí là cơ quan thực thi công vụ cũng cần được đưa vào
luật. Việc này sẽ bảo vệ cho báo chí, phóng viên. Ví dụ
trong quá trình phóng viên tác nghiệp, nếu người nào cản trở
thì sẽ phạm tội danh chống người thi hành công vụ, có thể
chuyển qua xử lý theo luật hình sự".

Một đề xuất bề ngoài tưởng chính đáng nhưng bên trong
chứa đầy tham vọng: tham vọng nắm lấy quyền lực vô biên!

Nếu Quốc hội thông qua đề xuất này, từ nay một phóng viên
có quyền hạn như một công an, một đặc vụ, thậm chí kinh
khủng hơn, một công an, đặc vụ chỉ thực thi pháp luật trong
vòng pháp luật cho phép với những ràng buộc khắt khe, còn
đám phóng viên choi choi kia sẽ chuyển quyền lực thứ tư đang
có của chúng thành một thứ quyền lực vô biên. Nhà báo có
lương tri thì ít, hoặc đã bị đốt hoặc bị tù đày, loại
nhà báo vô lương tri thì đông như quân Nguyên ngồi xổm trên
pháp luật, bất chấp đạo đức, văn hóa tối thiểu. Lợi
nhuận của thứ lá cải trong thời buổi kinh tế thị trường
bị mất kiểm soát cùng với chiếc bùa hộ mệnh là "thực
thi công vụ" sẽ làm cho đám yêu quái này nhảy choi choi giữa
trần gian tự do hoành hành: rình rập, soi mói, vặn vẹo, đâm
bị thóc thọc bị gạo, vòi vĩnh, kiếm chác, thậm chí trấn
áp bất cứ đối tượng nào mà chúng muốn hoặc kiếm ăn
hoặc tiêu diệt.

Rất nguy hiểm, vì động cơ hành động của chúng sẽ đâu
phải chỉ để tự vệ hay cần được pháp luật bảo hộ như
ông nghị trên kia biện hộ, chúng đang có thứ quyền lực thứ
tư là tạo ra công luận sẵn sàng ném đá vào bất cứ ai, bây
giờ lại còn thêm thứ quyền sinh quyền sát là "thực thi
công vụ" trong tay nữa thì bất cứ ai cũng có thể trở thành
nạn nhân của chúng!

Nghe mà vãi đái. Trước hết là đám quan chức từ cơ quan sự
nghiệp nhà nước đến các loại doanh nghiệp vãi đái. Nhưng
quan chức còn có quyền và tiền để bảo hộ, dùng công quỹ
cúng tế cho yêu quái để an thân. Thứ đến là nhân dân, chính
người dân không tấc sắt mới là nạn nhân thảm khốc. Bởi
dân bây giờ lại là đối tượng để bọn yêu quái đội lốt
"thi hành công vụ" tấn công quậy phá một cách tự do mà
tuyệt nhiên không có gì bảo hộ.

Cứ thông qua điều luật này đi, quần chúng ta lại thêm một
phen tơi tả cho bọn báo chí quốc doanh chĩa mũi chĩa mồm vào
đó mà kiếm ăn, trục lợi!

Lợi dụng tự do của thứ quyền lực ảo mang danh dự cá nhân,
tổ chức người ta ra bôi nhọ và cho dư luận ném đá là một
kiểu nhục hình man rợ của thời trung cổ mà báo chí mệnh
danh "chính thống" gần đây đã làm, và làm một cách man
rợ mà không ai ngăn chặn!

Tự do như thế là quá lắm rồi, ông nghị Hà Minh Huệ ơi! Sự
tham vọng quá mức nào cũng chỉ có thể là sự tự lưu đày
vào địa ngục của quỷ sứ chứ không mang lại điều tốt cho
ông và đồng nghiệp của ông đâu!

Đã có bao nhiêu thế lực lợi dụng "thực thi công vụ" làm
khổ dân rồi, thêm báo chí với lực lượng đông như quân
Nguyên "thực thi công vụ" nữa thì không biết dân chúng
phải chạy dạt về đâu???

Nếu Quốc hội vì "nguyện vọng" của ông nghị đại diện
Hội Nhà (b)áo kia mà thông qua điều luật trao "quyền thực
thi công vụ" cho mấy triệu nhà báo thì tôi chắc rằng,
người Việt, từ quan đến dân, sẽ có một phen chạy loạn
hơn cả chạy giặc cướp!

Theo tôi, trong điều kiện nhân cách của nhà báo quốc doanh
hiện nay, nếu các ông dân biểu thực sự là đại biểu của
dân thì hãy thông qua cái điều luật ngược lại: Những tờ
báo không bảo vệ dân mà tấn công vào dân thì cứ cho dân ném
cà chua và trứng thối mỗi khi đám phóng viên của chúng xuất
hiện! Những nhà báo thuộc hàng giá áo túi cơm hèn hạ chỉ
biết lợi dụng tự do nhảy choi choi giữa trần gian, chĩa mũi,
chĩa mồm vào quần chúng nhân dân, tổ chức cơ quan để kiếm
ăn, lũng đoạn truyền thông để làm cái việc tuyên truyền
phản tuyên truyền thì hãy bịt mồm chúng lại, ném chúng trở
lại cái địa ngục vốn là nơi cư trú của chúng!

Thưa Quốc hội, với xu hướng lá cải hóa báo chí gọi là
"chính thống" hiện nay để làm hại dân hại nước thì
chỉ có điều luật tiêu diệt hơn là bảo hộ!

Sau đây xin giới thiệu <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20121028/huu-long-hoat-dong-bao-chi-la-cong-vu">bài
viết của tác giả Hữu Long</a> gửi cho Blog Chu Mộng Long bàn
về cái nội dung đề xuất của ông nghị Hà Minh Huệ. Bài
viết hay, súc tích với trình độ lí luận tỉnh táo, sắc
sảo, nhưng rất tiếc cái tiêu đề không thích hợp lắm. Xin
thưa tác giả, chúng không "đầu đất" tí nào mà ranh ma
xảo quyệt với tham vọng độc quyền sinh sát trong thời buổi
chiếc bùa trấn yêu quái của pháp luật, đạo đức, văn hóa
không đủ mạnh để trấn dẹp chúng.

<a
href="http://chumonglong.wordpress.com/2012/10/30/tham-vong-cua-quyen-luc-thu-tu/">Theo
blog Chu Mộng Long</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/chu-mong-long-tham-vong-cua-mot-thu-cong-cu-quyen-luc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Trong tất cả những ngôn từ dành cho việc đảm ảo thứ an
sinh xã hội tối thiểu phát biểu tại Quốc hội sáng nay, Bộ
trưởng Vương Đình Huệ đã dùng sai một chữ: Đó là chữ
"tăng".

Chắc phải gãi đầu gãi tai chán, Chính phủ và Bộ Tài chính
mới đành, bất đắc dĩ, quyết định tăng lương, dù mức
tăng chỉ 100 ngàn mỗi tháng, và cũng cho chỉ 7-8 triệu người,
tức là chỉ khoảng 1/3 số đối tượng đáng lẽ được tăng
lương theo lộ trình.

Cái khó này rất đáng được thông cảm, bởi theo phát biểu
của Bộ trưởng Vương Đình Huệ sáng nay tại Quốc hội, để
có khoản thu cho việc tăng 100 ngàn tiền lương này, CP đã
buộc phải tính đến việc giảm đầu tư công, để có khoảng
10 ngàn tỷ; phải tiết kiệm chi thường xuyên. Và thậm chí,
phát hành thêm trái phiếu khoảng 50-60 ngàn tỷ khác trong khi
đã "thống nhất không tăng thêm dự toán thu 2013".

9 tháng của năm 2012 đã lần đầu tiên chứng kiến 1 kỷ lục:
28 tỉnh thành, trong đó có những trọng điểm thu, đã không
đạt dự toán thu. Ngân sách rỗng là một thực tế. Và Bộ
trưởng Bộ Tài chính, hay Thủ tướng không thể móc tiền túi
cho việc tăng lương.

<center><img
src="http://daotuanddk.files.wordpress.com/2012/10/hue.jpg?w=425" /></center>

Nhưng trong tất cả những ngôn từ dành cho việc đảm ảo thứ
an sinh xã hội tối thiểu này, Bộ trưởng Huệ đã dùng sai
một chữ: Đó là chữ tăng.
Thực tế, 100 ngàn tăng thêm mỗi tháng cho 7-8 triệu đối
tượng này không thể gọi là tăng, bởi cứ tình đúng như dự
báo của Chính phủ, lạm phát 2013 sẽ vào khoảng 8%, chưa nói
đến tăng giá tâm lý, có thể nói, khoản bèo bọt gọi là
"tăng" này thực ra không đủ bù trượt giá. Huống chi nhu
cầu sinh hoạt tối thiểu, dùng được để tính lương tối
thiểu hiện nay vẫn đang được tính toán trên cơ sở giỏ
hàng hóa của năm 1985, tức là gần 30 năm trước.

Vụ trưởng Vụ Tiền lương- Bộ Nội vụ, ông Đoàn Cường,
có lần đã nói đầy lạc quan về Đề án Cải cách tiền
lương giai đoạn 2013-2020, rằng: Tinh thần là sẽ cải cách
lương để công chức có thể sống được bằng lương. Nhưng
với 100 ngàn an ủi này, Đề án đã khởi đầu với sự tồi
tệ đến không thể tồi tệ hơn.

Sáng nay, có đại biểu QH đã nói về kỳ vọng vào việc tăng
lương, như một "biện pháp kích cầu". Có đại biểu còn
lạc quan đề xuất "CP cần giải quyết căn cơ trong việc
tăng lương lần này". Nhưng kích cầu, tháo gỡ hàng tồn sao
được khi việc "tăng lương" không đủ bù cho tăng giá.
Nhưng giải quyết căn cơ sao được khi 7-8 triệu người được
tăng lương, trong khi hơn 80 triệu dân còn lại phải chịu tăng
giá, (có khi lại khởi đầu từ việc 7-8 triệu người được
tăng lương). Và lạc quan sao được khi một vị Phó chủ nhiệm
Ủy ban các vấn đề xã hội của QH có lần đã bình luận:
Mỗi lần cải cách (tiền lương) là một lần chắp vá.
Còn một con số nữa đáng để nói. Đó là có tới 22 triệu
người, tức là ¼ dân số "hưởng lương". Nhiều đến vô
lý, nhất là đối với những người phải đóng thuế nhưng
không có lương. Tất nhiên, tất cả những vô lý này bắt
nguồn từ một con số vô lý "cơ bản" khác: Sau 4 năm thực
hiện NĐ 132 về tinh giản biên chế, 54.220 người đã được
tinh giản. Tuy nhiên, sau "tinh giản", biên chế bộ máy hành
chính nhà nước tăng thêm 25%. Cụ thể hơn, nếu đầu những
năm 2000, tổng biên chế công chức hành chính của cả nước
chỉ trên dưới 200 ngàn người thì sau "tinh giản", đã lên
tới 260 ngàn.

Nhớ tại phiên họp của Ủy ban TVQH, Bộ trưởng Huệ đã có
câu nói bất hủ về nguồn tiền tăng lương đang khó đến
mức: "trừ phi Thường vụ Quốc hội đồng ý cho in thêm
tiền". Chuyện này bảo là nói đùa cũng đúng mà bảo Bộ
trưởng nói thật cũng không sai.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/dao-tuan-bo-truong-hue-da-dung-sai-mot-chu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="boxright300"><img
src="http://hailuablog.files.wordpress.com/2012/10/120.jpg?w=265" /></div>
Hồi còn bé, những bài học làm người đầu tiên là những
bài học mà Lúa tích cóp được từ mẹ. Có thể vì Lúa là
con gái, gần mẹ nhiều nhất lại rất hay để ý... Một lần,
Lúa nhìn thấy mẹ ngồi nấp trong bụi tre, nhìn một ông hàng
xóm chặt trộm buồng chuối sim sau nhà, khi Lúa ra đến nơi,
mẹ đưa tay lên miệng yêu cầu Lúa không được la lên, đợi
ông ta vác buồng chuối bước xuống xuồng và chèo đi, mẹ
ngồi dậy rồi bước vào nhà. Lúa hỏi, sao mẹ không la lên cho
ông ấy bỏ buồng chuối lại? mẹ nhìn Lúa rồi bảo "họ
nghèo, nhà đông con nên mới ăn cắp... thôi hãy ngoảnh mặt đi
cho người ta đở tủi thân…… mình còn nhiều buồng chuối
khác…."

Ca dao Việt Nam có câu "nhàn cư vi bất thiện", hiểu nôm na
là không có công ăn việc làm thì sẽ nảy sinh những việc làm
sai trái . Điều đó cũng dễ hiểu thôi vì con người ai cũng
cần có cái ăn để mà sống, vì thế nếu không có công ăn
việc làm, không có thu nhập đủ để trao đổi, mua lấy những
nhu cầu tối thiểu sẽ dễ dẫn tới những hành động sai
trái, khuất tất, lỗi đạo khi họ không muốn chết. Một câu
tục ngữ khác có lẽ mang tính chất khẳng định hơn "bần
cùng sinh đạo tặc", tức là khi con người bị đẩy vào thế
bần cùng sẽ sinh ra trộm cướp, họ biết là họ phải vi
phạm đạo đức, vi phạm luật pháp nhưng vẫn vi phạm vì họ
đã bần cùng rồi.

Xã hội tiến bộ là một xã hội mà ở đó người ta khống
chế con số những người bần cùng này, tạo điều kiện cho
tất cả mọi người đều có điều kiện để lao động. Khi
đó họ không nhàn cư nữa để mà bất thiện, họ cũng có thu
nhập thì không thể rơi vào cái thế của kẻ bần cùng. Trong
trường hợp không thể tìm việc làm, họ có một khoản trợ
cấp gọi là trợ cấp thất nghiệp, đủ cho nhu cầu tối
thiểu về thực phẩm của họ. Ở Nhật, nếu bị bắt gặp ăn
cắp một lần thì đồng nghĩa với việc bạn sẽ phải đi ăn
mày mà sống vì không một nơi nào, một cơ quan nào chịu nhận
một kẻ có cái điểm đen trong lý lịch là "ăn cắp". Tuy
nhiên, nếu ăn cắp một hộp cơm, khi bị bắt chỉ cần bạn
nóí, tôi đói quá, lập tức sẽ được tha bổng và không bị
ghi chú trong lý lịch. Họ coi việc một người bị đói là
trách nhiệm của xã hội, công việc được phân công như thế
nào, nguồn quỹ cho phúc lợi xã hội ra sao mà lại có người
phải đi ăn cắp vì họ đói.

Thế nhưng một xã hội mà người ta vẫn có việc làm nhưng thu
nhập lại không đủ bù đắp, tái tạo sức lao động đã bỏ
ra; như thế, sức lao động sẽ ngày càng bị mai một, liên
tục bị "thâm hụt" cũng sẽ dẫn đến tình trạng bần
cùng nếu chẳng may họ bị bệnh mà số tư bản tích lũy không
đủ khả năng chi trả cho việc chữa bệnh. Vì thế thu nhập
(từ lương) luôn được tính toán sao cho con người ít nhất
cũng đáp ứng được những chi phí đó. Trong trường hợp
ngược lại thì người lao động bị "lỗ vốn sức khoẻ"
hay nói một cách dễ hiểu là "thu không đủ chi".

Việt Nam được xếp vào một trong những nước có tỉ lệ
tham nhũng là quốc nạn. Trước đây người ta còn né tránh,
không nói đến nó nhưng bây giờ thì tất cả, tất cả từ cao
xuống thấp, từ trên xuống dưới quan chức đều công nhận.
Tham nhũng chính là hình thức ăn cướp của công làm của tư
thông qua quyền lực, ảnh hưởng mà cá nhân đó, tổ chức đó
có được. Vậy thì, ai, ai là người có quyền lực, có quyền
ra những cái quyết định để tạo ra những kẻ hở cho tham
nhũng hoành hành? Chắc không phải là những người dân nghèo,
thấp cổ bé họng. Bây giờ, hóa ra cái bài học những kẻ ăn
cắp thường là những kẻ nghèo xem ra không còn đúng nữa, mà
những kẻ ăn cắp này giàu, rất giàu, chúng không hề nhàn cư
nhưng vẫn bất thiện, chúng không hề bần cùng nhưng vẫn là
đạo tặc. Và chúng không chỉ câu trộm con cá, bắt trộm con
gà, chặt trộm buồng chuối để ăn vì thiếu thốn, vì đói;
mà chúng ăn những thứ to lớn hơn, "cồng kềnh hơn", từ
sắt thép, tàu thuyền, ụ nổi,…. chúng cũng không phải ăn
cắp của một người hay vài người mà ăn cắp của cả xã
hội, ăn cắp của cả những người dân nghèo khổ, những
người tất tả lao đao vì kiếm sống, những người với đàn
con xanh mắt vì đói, mòn mỏi chờ những đồng cứu trợ của
những tấm lòng hảo tâm gửi đến.

Bài học mà mẹ dạy cho Lúa đã hơn 20 năm qua có lẽ nào đã
là lạc hậu, cũ kỹ rồi chăng? Hay chính cái đạo đức, luân
lý đã bị đảo lộn?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/hai-lua-khi-ke-trom-cuop-khong-chi-la-ke-ban-cung),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Một ngày sau phiên xử án hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ
Anh Bình ở Saigon, tôi gọi điện cho một anh bạn nhà văn và
hỏi đùa "Nghe án tù cho nghệ sĩ chưa? Sợ không?". Tôi nghe
bên kia đầu dây bật lên một tiếng cười sảng khoái, một
giọng cười miền Nam an nhiên.

Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có lẽ cũng đã an nhiên nhận
những mức án rất nhiều năm cho các bài hát của họ - những
bài hát hoàn toàn phản ánh hiện thực đời Việt Nam hơn là
thù địch, chống phá gì đó như lời của những vị quan tòa
không rõ mặt đã nêu trong buổi sáng ngày 30-10-2012. Những bài
hát đã vụt nổi tiếng bất ngờ ngay sau tiếng búa tòa, vượt
quá tầm kiểm soát của những người căm ghét nó, hoặc đang
giả vờ căm ghét nó.

Đây không phải là lần đầu tiên giới nghệ sĩ Việt Nam
chứng kiến những án tù cho đồng nghiệp của mình. Từ những
năm xa xôi của thế kỷ 20, người ta đã chứng kiến án tù cho
Hoàng Hưng, Phan Đan, Đặng Đình Hưng… những lưu đầy của
Phùng Quán, Văn Cao… Sau năm 1975, đã lần lượt có các án tù
cho Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca, Dương Nghiễm Mậu… nhưng
rất lâu rồi, chuyện bắt tội một nghệ sĩ với quyền tự do
sáng tác của họ trở thành chuyện xa xưa, tưởng chừng như
đã chỉ còn trong những ngày tháng mông muội nào đó.

Nói như vậy, để hiểu rằng trong lịch sử riêng của giới
văn nghệ sĩ Việt Nam, án lệ và lao tù không phải là chuyện
lạ. Nhưng dường như bất chấp những nguy nan đó, bản năng
sáng tạo và phản ánh hiện thực của giới nghệ sĩ qua cách
viết, cách hát, vẫn xuất hiện một cách rất an nhiên.

Việc bắt giữ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã tạo nên
một làn sóng phản ứng khó lường. Thậm chí với cộng đồng
người Việt đã xa quê hương và xa những con người Việt thế
hệ mới trong nước, họ cũng đã bày tỏ sự sửng sốt của
mình, khi nghe có những con người đang đối diện với lao tù
chỉ vì ca hát, bằng cách xuống đường và chia sẻ những chữ
ký hết sức ấn tượng.

Nhưng đâu chỉ là chuyện người Việt với nhau, tuy xa cách
địa lý, nhưng dường như sợi dây vô hình của nền văn minh
loài người đều tạo ra những phản ứng nối kết tương
đồng, như cái cách thế giới đã phản ứng trước việc cô
bé Malala Yousafzai bị Taliban bắn vào đầu hay việc Putin cho giam
giữ nhóm nhạc Pussy Riot.

Đôi khi những phán quyết đưa ra, nó không chỉ làm hủy hoại
đời của một con người, mà ngược lại còn có thể tạo ra
một lực phản hồi, phá hủy mọi danh tiếng và sự bền vững
của hệ thống đưa ra bản án đó. Chưa bao giờ viên đạn
của phe Taliban đã bắn vào đầu của cô bé Yousafai, 14 tuổi,
trở thành viên đạn bắn thẳng vào lương tâm thế giới như
lúc này. Chưa bao giờ người ta nhìn ra sự tồi tệ của chính
quyền công an trị Putin ở nước Nga như lúc này, qua song sắt
của cả 3 cô gái nhóm Pussy Riot. Và ở Việt Nam, chưa bao giờ
những kẻ bị kết án là Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình lại
được quan tâm, chia sẻ như bây giờ.

Đôi khi, tôi tự hỏi không biết những người soạn bản án
cho Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có thật sự lắng nghe những
bài hát của họ hay không? Vì nếu chỉ dựa trên những con
chữ để định đoạt số phận, tôi nghĩ công bằng nhất là
nên mở một loạt phiên tòa nghiên cứu tái xét xử tất cả
các nghệ sĩ, hay dễ dàng hơn là với các nhạc sĩ Việt Nam,
từ Trịnh Công Sơn đến Phạm Duy và nhiều người khác nữa.
Dĩ nhiên, trong đó có cả tôi.

Có lẽ trong phiên toà, những người xét xử cũng ngại ngùng
và cố gắng tránh đi công việc ấu trĩ đó, nên đã không
dành thời gian bàn sâu về các bài hát, mặc dù án vẫn định.
Lẽ ra những bài hát đó phải được mở lên ngay tại toà,
hoặc photo đầy đủ cho tất cả mọi người xem - nghe, như
một chứng cứ cụ thể.

Nói tới lắng nghe, tôi chợt nhớ đến nhiều tình huống khó
quên. Trong Schindler's list của đạo diễn Steven Spielberg, khi
những tên lính phát xít Đức đang rầm rộ tiến vào các ngôi
nhà của người Do Thái, đã đứng sững và lặng yên nghe đến
lúc dứt khúc nhạc dương cầm của một người đánh đàn
tuyệt vọng. Hoặc trong phim the Pianist của đạo diễn Roman
Polanski, viên sĩ quan Đức Quốc Xã đã lột bỏ toàn bộ trạng
thái thù địch để lắng nghe một nghệ sĩ Do Thái đàn những
khúc nhạc được sáng tác các quốc gia đang đối đầu như Nga
hay Ba Lan. Kẻ thù vẫn biết lắng nghe nhau, chẳng lẽ những
người chung dòng máu và khát vọng dân tộc lại câm điếc
với nhau?

Trong các tuyên bố chính trị ở Việt Nam lúc này, người ta hay
đọc thấy cụm từ "nhóm lợi ích". Rõ ràng là phải có
những nhóm lợi ích kinh tế bí mật nào đó đang đục khoét
quốc gia và đang bị đánh động. Nhưng liệu có hay không
những nhóm lợi ích bí mật về chính trị nào đó, đang cảm
thấy bị bối rối và tức giận trước những cảnh báo về
hiện thực tổ quốc từ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, nên
đã vội vàng khép tội họ? Nếu không, tôi hoang mang tự hỏi,
họ đã phạm tội gì khi hát bằng tình yêu tổ quốc mình?

Những con người đó không làm chính trị. Họ chỉ phản ánh
hiện thực xã hội theo cảm nhận nghệ sĩ của mình. Quyền
phản ánh hiện thực – không phản bội lại nhân cách của
mình, là một giá trị tuyệt đối của người nghệ sĩ. Quyền
đó được nhìn nhận bằng lương tâm và giá trị văn minh của
con người, bất chấp một thể chế chính trị nào phủ nhận
nó. Chà đạp và từ chối quyền đó, cũng đồng nghĩa vinh danh
giá trị của người nghệ sĩ và khẳng định thêm về sự trì
trệ và lạc hậu của chính hệ thống đương trị.


31-10-2012
Tuấn Khanh

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/tuan-khanh-an-tu-cho-nghe-si-co-so-khong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="special_quote">Kính gửi BBT Dân Luận,

Nguyễn Hàm Thuận Bắc xin trân trọng gửi đến Dân Luận một
bài viết mới để kịp thời khích lệ mẹ Nguyễn Thị Nhung
của nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đang bị giam gữ tại
trại tạm giam TP Tân An, tỉnh Long An.

Xin trân trọng
Nguyễn Hàm Thuận Bắc</div>

<strong>Lời Dẫn:</strong> <em>Ngày 23/10/2012, cơ quan an ninh điều
tra tỉnh Long An đã thừa nhận là nữ sinh viên Nguyễn Phương
Uyên đang bị tạm giam nhưng cho biết là cô đã bị chuyển đi
nơi khác và không tiết lộ đó là địa điểm nào.</em>

<em>Bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ của Phương Uyên, nói khi bà tìm
được tới nơi con gái đang bị giữ ở trại tạm giam 159
Nguyễn Đình Chiểu, thành phố Tân An, tỉnh Long An, thì bà chỉ
được phép gửi quà. Bà cho biết:</em>

<em>"Xin gặp không được, xin nhìn con từ xa cũng không
được. Cuối cùng, tôi chỉ xin gửi cho con gái ba chữ 'Mẹ
yêu con' trên tờ giấy gửi quà, nhưng cho dù tôi năn nỉ thế
nào, khóc lóc thế nào, họ vẫn hoàn toàn vô cảm và rất tàn
nhẫn."</em>


<h2>HÔM ĐẾN TRẠI TẠM GIAM TÂN AN MẸ KHÓC?</h2>

Con nghe nói
Hôm đến trại tạm giam Tân An mẹ khóc?
Vì công an không cho mẹ gặp Phương Uyên
Mẹ đành viết lên trên giấy gói quà ba chữ
"Mẹ Yêu Con!" rồi họ đuổi về liền

Có mang nặng đẻ đau mới thấm nỗi lòng này của mẹ
Nơi Bình Thuận quê nghèo chưa được phút bình yên
Nhớ ngày nhỏ Phương Uyên hiền, líu lo như chim hót
Yêu mẹ cha, yêu cô thầy, yêu bè bạn hồn nhiên!

Chúng con đã mấy lần theo Phương Uyên về thăm mẹ
Mẹ luộc củ mì đãi chúng con vừa lượm mãi đồng xa
Lũ học trò vô tư thì nghịch như bầy quỷ
Mẹ mỉm cười nhìn chúng con bao âu yếm thiết tha!

Nay Phương Uyên bị tạm giam, chúng con đều xa mẹ
Đứa đi học, đứa đi làm, đứa cầm súng ở đảo xa
Nhưng mẹ Nhung ơi! Xin mẹ đừng khóc nữa
Bởi vì Phương Uyên chỉ yêu nước thương nhà!

Và thưa mẹ!
Phương Uyên bị tạm giam vẫn còn đỡ khổ hơn nhiều thiếu
nữ
Phải cởi hết quần áo trần truồng trước mặt bọn Hàn,
Đài
Nhằm kiếm một tấm chồng đặng thoát nghèo bớt khổ
Mà phải đến xứ người để chết chẳng toàn thây!

Phương Uyên ở trại giam còn đỡ nhục hơn nhiều cô gái
Bị lừa bán qua biên giới Việt Trung làm vợ lũ cuồng điên
Thậm chí bị nhốt trong nhà hầm để lũ đàn ông đồi bại
Hành hạ xác thân không kể suốt ngày đêm!

Thà ở trại giam còn hơn đi làm "Ô Sin" khắp thế giới
Ngày giúp việc gia đình, đêm làm vợ không công
Chồng gà trống nuôi con nhận đồng tiền hờn tủi
Hỏi cả thế gian còn nơi nào như ở nước này không?

Chính vì thế mà Phương Uyên quyết hi sinh tranh đấu
Chống bè lũ tham nhũng độc tài đang dày xéo nhân dân
Bán biển đảo, bán rừng, bán tài nguyên... cho Tàu cộng
Để kiếm đô la gửi nước ngoài mưu danh lợi vinh thân

Mẹ Nhung ơi! Viết đến đây, cặp mắt con nhòa lệ
Phương Uyên ở trại giam không biết sống ra sao?
Bị tra tấn, bị ép cung... em rất cần bên mẹ
Bên bè bạn, bên thầy cô, bên ruột thịt đồng bào!

Nhưng con tin tưởng một Phương Uyên mạnh mẽ
Khi đã xác định cho mình lý tưởng để dấn thân
Mẹ Nhung ơi! Phương Uyên là gương soi ngàn thế hệ
Trên đất nước của Vua Hùng lịch sử bốn nghìn năm!

"Vì danh dự Tổ Quốc chống giặc Tàu xâm lược!"
"Vì tương lai đất nước chống tham nhũng bạo quyền!"
Phương Uyên ơi! Ôi giá chi anh được
Ngày ngày đưa cơm cho em
Để em được bình yên!

Đảo Sơn Ca, 31/10/2012

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/nguyen-ham-thuan-bac-hom-den-trai-tam-giam-tan-an-me-khoc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="boxleft300"><img
src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2008/08/20080801015941140/TiTaNic-Chim.jpg"
/></div>Chuyện kể rằng, ban đầu, đoàn làm phim Titanic định
quay ở VN.

Đêm. Đại dương đen ngòm. Bầu trời đầy sao. Trên chòi cao,
người hoa tiêu của tàu Titanic chăm chú nhìn về phía trước.
Bỗng anh hốt hoảng:

- Có một núi băng phía trước tàu khoảng 10 km.

Tin đó lập tức được gửi tới phòng hoa tiêu trưởng. Ông
này bận dự lễ cắt băng khánh thành câu lạc bộ bida trên
tàu. Nhận được tin, ông lắc đầu:

- Phải mang ra phường xác nhận xem núi băng đó thuộc về ai
thì tôi mới có hướng giải quyết.

Một bức điện cấp tốc được gửi về phường xin xác nhận
ngay, nhưng cô văn thư giữ con dấu lại nghỉ vì nhà có đám
giỗ, còn chủ tịch phường thì hiện đang đi nghỉ mát theo
lời mời của Ban quản lý dự án giải phóng mặt bằng.

- Núi băng còn cách tàu 5 km - Hoa tiêu lại báo xuống.

Tin được chuyển ngay xuống thuyền phó. Ông ta vội vã triệu
tập một cuộc hội thảo với chủ đề Băng trôi - Thực
trạng và giải pháp. Giấy mời hội thảo đề 3AM, nhưng 4AM
vẫn chưa đủ số đại biểu vì chưa rõ là có tiền ăn sáng
hay không, đồng thời nhân viên cũng báo cáo lại là một số
đại biểu đang mải chơi tú Strip nên không thèm nhận giấy
mời. Cuối cùng thì buổi hội thảo cũng vẫn được tổ chức
lúc 4.30AM sau khi Chủ tọa tuyên bố có tiệc đứng sau buổi
họp. Các tham luận đều không đưa ra hướng cụ thể gì, chỉ
nhấn mạnh là cần phối hợp giải quyết nhịp nhàng và đây
là trách nhiệm của tất cả các ban ngành. Cuối buổi, Chủ
tọa kết luận dõng dạc:

- Cuộc họp hôm nay chúng ta đã được nghe nhiều ý kiến phát
biểu có giá trị cao về cả lý thuyết lẫn thực tế. Các ý
kiến đã chỉ ra được tầm nguy hiểm của hiện tượng băng
trôi và đưa ra một số giải pháp giải quyết. Các giải pháp
tuy còn nhiều tính chất "trừu tượng" và đôi chỗ mâu thuẫn
với nhau, nhưng thật khó để có thể kết luận ý kiến nào
đúng, ý kiến nào sai. Đây chính là tiền đề để chúng tôi
sẽ tiếp tục tổ chức một buổi Hội thảo nữa vào ngày này
năm sau. Xin cám ơn quý vị và mời quý vị dùng tiệc. (Clap
clap)

- Băng còn cách tàu 100m - hoa tiêu hét lên.

Tin này đến tai thuyền trưởng. Ông vội vã ra lệnh:

- Lái tàu, lùi lại.

- Dạ báo cáo anh, em chưa học lái tàu đi lùi ạ.

- Thế sao bảo có bằng lái tàu thủy???

- Dạ, thú thiệt là bằng này em... "mua" ạ.

- Hả???... RẦM!!!

Sườn tàu va vào núi băng. Nước ào ào chảy vào các phòng.

Trên giường ngủ, diễn viên nam do DiCaprio thủ vai thức dậy
trước tiên. Anh lay những người xung quanh:

- Dậy mau lên, nước ngập.

Mọi người ngái ngủ ngó xuống rồi càu nhàu:

- Mưa thì nước ngập, có chi đâu.

- Nhưng mà ngập đến đầu gối rồi!

- Bực quá, khu phố tôi ở mỗi khi mưa dù là mưa nhỏ mà đều
ngập đến bụng cơ, thế này nhằm nhò gì - Rồi họ ngủ
tiếp.

Hốt hoảng, DiCaprio rút điện thoại di động gọi cho diễn
viên nữ Kate Winslet để báo tin. Trong máy vang lên một giọng
ngọt ngào: "Thuê báo quí khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng
phủ sóng hoặc tắt máy, xin vui lòng liên lạc lại sau. The
number you've called...".

Kêu trời vì thất vọng, DiCapio chạy ào lên phòng người yêu,
kéo cô chạy lên bong.

Đôi tình nhân dìu nhau lên những bậc thang chật hẹp. Lúc này
trong tàu đã nhốn nháo vô cùng.

Dòng người đang xô đẩy bỗng chựng lại.

- Kẹt xe.

DiCaprio cáu:

- Trong tàu thuỷ làm sau kẹt xe được?

Bà con giải thích:

- Được. Xe mấy ông thuỷ thủ nhập lậu giấu kỹ, bây giờ
nước ngập ai cũng lôi ra nên kẹt cứng rồi.

Đôi uyên ương lao tới chỗ để xuồng cấp cứu. Còn rất
nhiều chỗ trống. Hai người định nhảy xuống xuồng thì một
nhân viên chặn lại:

- Yêu cầu anh chị mua vé.

- Chúng tôi mua vé tàu rồi mà? - Winslet kêu to.

- Vé tàu khác, vé xuồng khác - Anh nhân viên giải thích - Y như
ở công viên, vé vào cửa đâu kèm vé trò chơi!

DiCaprio đành thò tay vào túi, rút ra tờ 100 USD. Người bán vé
cầm lấy, điện thoại vào đất liền hỏi tỉ giá chính
thức. Cô trực tổng đài cho biết là 8 giờ sáng mới có giá
mới, còn nếu tính theo giá hôm qua thì DiCaprio bị thiệt 2
chục ngàn. Đang giằng co thì có một bà béo chạy lại đon
đả:

- Anh giai để em đổi theo giá ngoài, vừa nhanh vừa cao hơn.

Tính ra theo cái "giá ngoài" đó thì DiCaprio chỉ bị thiệt có 18
ngàn mà thôi.

Đúng lúc nguy cấp thì điện tắt phụt. Thiên hạ la rầm trời
đất. Thuyền trưởng chạy tới quay điện thoại hỏi lý do.
Suốt tiếng đồng hồ máy bên kia cứ bận liên tục, cuối
cùng thuyền trưởng phải cử thuyền phó xuống tận nơi thì
được thông báo:

- Một con chuột chạy lụt mắc kẹt ở đường dây và đã bị
nướng chín vàng khiến đường dây chập mạch. Phải tìm ngay
một con mèo.

Lúc này mối nguy hiểm đã cận kề. Tàu Titanic kêu răng rắc
như răng bà lão và gãy làm đôi. Tất cả tranh nhau xuống
xuồng và tranh nhau phao cấp cứu. Lượng phao ít hơn lượng
người nên đôi tình nhân chỉ được có một chiếc. Họ cứ
nhường nhau, nước mắt đầm đìa rất cảm động. Âm nhạc
nổi lên tha thiết. Hơn một ngàn rưởi hành khách sắp chết
đuối vì thiếu phao. Tàu sắp chìm sâu xuống đại dương.
Bỗng nhiên thuyền trưởng vụt nhớ lại kỳ thi tốt nghiệp
THPT của mình. Ông cởi chiếc phao trên thân, đưa vào máy
Photocopy nhanh chóng in ra hàng ngàn chiếc. Thế là hành khách ai
cũng có đủ, thậm chí một người được dăm bảy loại phao.
Một điều lạ là trên các loại phao này lại ghi chi chít
những công thức toán học, các bài văn mẫu. Nhưng lúc nước
sôi lửa bỏng thế này, có phao là tốt rồi nên cũng không ai
để ý mà đều ôm phao nhảy ào xuống biển.

Titanic chìm xuống. Tất cả mọi người đều nổi lên. Pháo
bông bắn rực trời. Trên nền trời đêm hiện lên dòng chữ:
Tỷ lệ "nổi" đạt 100%. Caprio và Winslet ôm nhau hôn thắm
thiết!

Bộ phim kết thúc.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/titanic-ngoai-truyen), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="special_quote"><strong>Dân Luận:</strong> Đây là một tin
cũ, từ tháng giêng năm 2012, nhưng hy vọng nó sẽ truyền cảm
hứng cho những nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam, để họ
tìm ra những phương thức phản đối đầy sáng tạo, thu hút
được đông đảo giới trẻ quan tâm.</div>

<em><strong>Cảnh sát ở một thành phố ở vùng Siberi yêu cầu
bên công tố nghiên cứu tính hợp pháp của cuộc biểu tình
của những búp bê bé nhỏ cầm các biểu ngữ phản đối chính
phủ.</strong></em>

<center><img src="/files/u1/sub03/barnaul-russia-protest-to-006.jpg"
width="460" height="276" alt="barnaul-russia-protest-to-006.jpg" /></center>
<center><em>Hình người Lego, trứng Kinder và các đồ chơi nhỏ
khác đang đóng vai "người biểu tình" ở Nga (Hình chụp
bởi Sergey Tephlyakov).</em></center>

Cảnh sát ở thành phố Barnaul thuộc Siberi đã yêu cầu phía
công tố nghiên cứu tính hợp pháp của một cuộc biểu tình
gần đây, trong đó những đồ chơi bé nhỏ: gấu bông, hình
người của Lego, các nhân vật trong South Park v.v…, đã tập
hợp ngoài trời với những tấm biển có dòng chữ "<em>Chúng
tôi ủng hộ bầu cử trong sạch</em>" và "<em>Chỗ dành cho
một tên trộm là trong tù, chứ không phải ở điện
Kremlin</em>".

"Các lực lượng chính trị đối lập đã sử dụng các
phương thức mới để tổ chức các sự kiện công chúng –
dùng đồ chơi với biểu ngữ nhỏ xíu để biểu tình", Andrei
Mulintsev, Phó phòng cảnh sát thành phố, đã nói trong một buổi
họp báo vào tuần qua, báo chí địa phương cho biết. "Theo
quan điểm của chúng tôi, đây vẫn là một sự kiện không
hợp pháp".

Các nhà hoạt động xã hội đã dàn dựng cuộc biểu tình
bằng đồ chơi này sau khi nhà chức trách liên tiếp từ chối
yêu cầu của họ là được tổ chức một cuộc biểu tình
hợp pháp - tương tự như những cuộc biểu tình đã diễn ra
ở Moscow để phản đối cuộc bầu cử quốc hội đầy tranh
cãi và việc quay trở lại ghế Tổng thống của Vladimir Putin
sau cuộc bầu cử Tháng Ba.

Những người đi qua đã chiêm ngưỡng cuộc biểu tình bằng
đồ chơi với sự thú vị, nhưng cảnh sát thì coi đây là sự
việc nghiêm trọng, và họ đã nghiên cứu mọi chi tiết, thậm
chí ghi chép lại cả những gì viết trên biểu ngữ.

"Nỗ lực hạn chế quyền công dân của nhà cầm quyền, không
cho họ bày tỏ chính kiến đã trở thành lố bịch," Lyudmila
Alexandrova, một sinh viên cao học 26 tuổi và là người tổ
chức cuộc biểu tình, đã nói. "Chúng tôi muốn phóng đại
sự lố bịch và tức cười này và cho người dân thấy nhà
cầm quyền đã nỗ lực như thế nào trong việc hạn chế
quyền tự do của họ".

Họ không phải là nhóm đầu tiên làm việc này. Nhóm Blue
Buckets của Nga, đã tập hợp lại để phản đối quan chức
chính phủ Nga lạm dụng quyền ưu tiên giao thông, đã <a
href="http://www.guardian.co.uk/world/2010/may/28/russia-moscow-blue-buckets-cars">chạy
qua đầu xe của chính phủ với một cái xô trên đầu</a>, đã
khiến chính quyền hết sức giận dữ.

Voina, một hội nghệ thuật mang tính "nổi loạn", đã nhận
được sự chú ý trên toàn thế giới sau khi <a
href="http://www.guardian.co.uk/world/2011/apr/08/voina-banksy-penis-prize">vẽ
một cái dương vật dài 65m trên một chiếc cầu cất ở thành
phố Saint Petersburg</a>, mà khi cầu được kéo lên, sẽ đối
mặt với trụ sở chính của Cơ Quan An Ninh Liên Bang Nga (FSB).
Các thành viên của hội đã liên tục bị bắt giữ.

Các nhà hoạt động tại Barnaul nói họ không có giải pháp nào
khác ngoài việc phải sử dụng tới những biện pháp sáng
tạo. Nhà cầm quyền địa phương đã từ chối cấp giấy phép
cho các cuộc biểu tình phản đối kể từ 10/12/2011, <a
href="http://www.guardian.co.uk/world/2011/dec/10/russia-protests-election-vladimir-putin">ngày
đầu tiên của cuộc phản đối trên toàn quốc ở Nga</a>.
Khoảng 2000 người đã xuống đường ở Barnaul vào hôm đó,
một con số chưa từng có cho thành phố nhỏ này.

Cảnh sát đã tìm cách gây sức ép để buộc họ chấm dứt
cuộc biểu tình bằng đồ chơi, những người tổ chức cho
biết. "Họ cố thuyết phục chúng tôi rằng việc chúng tôi
làm là bất hợp pháp – họ thậm chí nói rằng việc để
đồ chơi trên mặt tuyết phải có sự đồng ý và phải trả
tiền thuê mặt bằng cho chính quyền thành phố", Alexandrova
nói.

Tất cả các cơ quan chính quyền đang được đặt ở mức
cảnh báo cao, khi mà Nga đang chuẩn bị bước vào ngày phản
đối toàn quốc kế tiếp vào 4/2/2012, một tháng trước cuộc
bầu cử Tổng thống mà Putin hy vọng sẽ quay trở lại điện
Kremlin. Vào thứ Năm, văn phòng thị trưởng Moscow đã chấp
thuận yêu cầu của phía đối lập cho phép 50 ngàn người tập
trung và tuần hành qua trung tâm thành phố.

Đám cảnh sát dễ giật mình nhất là ở Kaliningrad, một bộ
phận tách rời của nước Nga ở vùng Baltic. Khoảng hai tá thanh
niên theo chủ nghĩa dân tộc đổ ra đường đi bộ để khuyến
khích một lối sống lành mạnh, mang theo cờ truyền thống có
màu đen, vàng và trắng của mình – cảnh sát đã nhảy vào
đoàn diễu hành, vì nhầm đây là một cuộc tuần hành của
người đồng tính. Quyền đồng tính luyến ái vẫn chưa
được thừa nhận rộng rãi ở Nga, và các cuộc tuần hành
của người đồng tính thường là bị cấm. Cảnh sát đã
chất vấn các nhà hoạt động xã hội này trước khi trả tự
do cho họ, báo chí địa phương cho biết.



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/nhung-con-bup-ben-bieu-tinh-gay-tro-ngai-cho-canh-sat-nga),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Bà nội tôi chỉ có hai người con trai là bác và ba tôi. Thấy
hai người đang học chữ Nho tự dưng nghe theo phong trào Duy Tân,
chuyển sang học chữ Quốc Ngữ, rồi hớt tóc ngắn, mặc đồ
tây bà lo sợ lắm. Bà suốt ngày canh chừng và căn dặn: Hai con
đừng có làm phản chống Tây mà triều đình bắt xử chém.

Đúng thế, thời đó triều đình Nhà Nguyễn được mẫu quốc
Tây cho một ít đất miền Trung để ngồi làm vì cai quản cho
oai nên rất cúc cung tận tụy với mẫu quốc, ai tỏ ý chống
Tây là bắt tù và xử trảm ngay. Bao nhiêu người ở quê Quảng
Nam tôi, thời đó bị tù đày hoặc bị xử trảm vì tội
chống Tây. Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng...bị tù. Nguyễn Duy
Hiệu, Phan Bá Phiến, Tiểu La Nguyễn Thành, Trần Cao Vân, Trần
Quý Cáp, Thái Phiên...bị chém đứt đầu, chưa nói hàng chục
người khác đứng lên biểu tình chống xâu thuế cũng bị xử
trảm. Người dân quê tôi nhìn vào đó mà không khỏi không
rùng mình sợ hãi.

<center><img
src="http://img39.imageshack.us/img39/919/hanoiconducteurdepp.jpg"
width=500/></center>

Nội tôi sợ đến mức lúc nhắm mắt còn trăn trối lại với
hai ông con trai: "Con ơi đừng có chống Tây!" đâu biết rằng
cả hai ông con trai đều theo Việt Minh chống Tây từ đời nào.
Cả nước thời đó đều như vậy. Ai sợ thì sợ, ai chống
Tây thì cứ chống Tây. Hết lớp nầy đến lớp khác, hết
cách nầy đến cách khác, bao nhiêu thế hệ bị tù đày, hy sinh
không thể nào kể ra hết...

Lịch sử dường như được lặp lại. Không biết thời nầy
đất nước mình có độc lập tự do thật sự hay chưa, nhà
cầm quyền của mình có bị thằng Tàu bảo hộ hay không mà ai
tỏ ý chống Tàu xâm lược đều cũng bị truy bức và bị
đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng.

- Cù Huy Hà Vũ bị tù vì đã đòi kiện Thủ Tướng về việc
cho Tàu vào khai thác bô xít ở Tây Nguyên và nhiều chuyện
khác.

- Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị tù vì biểu tình và viết bài
chống Olympic Bắc Kinh để phản đối việc Tàu thành lập
thành phố Tam Sa.

- Bùi Hằng bị đưa đi cải tạo vì liên tục tham gia biểu
tình chống Tàu cộng xâm lược.

- Cô gái trẻ Phạm Thanh Nghiên bị tù vì treo biểu ngữ chống
Tàu cộng xâm lược.

- Đảng viên trẻ Nguyễn Chí Đức bị bắt thô bạo và bị
đạp vào mặt vì tham gia biểu tình chống Tàu cộng xâm lược.

- Các bạn sinh viên, các bạn trẻ yêu nước, các blogger trẻ
như Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Trầm
Tử, Paulo Thành Nguyễn, Gió Lang Thang, Hành Nhân, Người Yêu
Nước, Thụy Nga, Uyên Vũ, Thi Đen, Tào Lao, Diên An Lê, Vy
tong...bị công an bắt, bị hành hung, bị côn đồ luôn bám theo
hành hung, bị gây khó dễ trong cuộc sống...cũng vì "tội" tham
gia biểu tình chống Tàu xâm lược.

- Mới đây nhất, đang gây rúng động dư luận trong và ngoài
nước là sự kiện em sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị mất
tích sau đó được thông báo là do an ninh bắt vì tội làm thơ
chống Tàu và chụp hình truyền đơn chống Tàu.

- Cũng đang gây ra sự căm phẫn trong dư luận là vụ xử hai
nhạc sĩ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình. Hai nhạc sĩ
ấy đã bị tuyên tổng cộng 10 năm tù vì "tội" sáng tác ra
các bài ca yêu nước và chống Tàu.
Nếu bà nội tôi còn sống lại ở thời nay chắc cũng sợ hãi
mà la to: Các con ơi đừng có chống Tàu mà triều đình bắt
nhốt tù.

Nhưng cũng như thời còn Tây bảo hộ, dân ta có sợ chi ai. Có
thằng trời nào bảo hộ, dân ta cũng lớp lớp đứng lên
chống đến cùng và chống luôn cả những thằng chấp nhận
sự bảo hộ ô nhục đó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/huynh-ngoc-chenh-con-oi-dung-co-chong-tau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<em><strong>Bế mạc HNT.Ư 6: Mục đích thực hiện NQT.Ư 4 là Tám
chữ vàng: "cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn
đe"...</strong></em>

<div class="boxleft320"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-cZJxQ8ZXlW0/UI_mrst3TvI/AAAAAAAAAHc/f1j8pGQqkRI/s1600/HoinghiTW6a.jpg"
/><div class="textholder">Trung ương 6 "thành công tốt đẹp!"- Một
Hội nghị chưa từng có trong lịch sử 82 năm của Đảng
ta.(!)</div></div>

Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 5, Tống
bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: "<em>Ban Chấp hành Trung ương
đã quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung
ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính
trị.</em>

"<em>Không phải cứ lập Ban chỉ đạo là xoay chuyển ngay
được tình hình như "một chiếc đũa thần". Bởi vì, đấu
tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí là cuộc đấu tranh vô
cùng khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài, đòi hỏi phải có
sự vào cuộc của toàn Đảng, toàn dân, của các cấp, các
ngành, của cả hệ thống chính trị dưới sự lãnh đạo của
Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Trong đó, vai trò của
các đồng chí Trung ương, các đồng chí lãnh đạo, quản lý
của các ngành, các cấp là cực kỳ quan trọng. Mỗi đồng chí
Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên phong, đi
đầu trong cuộc đấu tranh này</em>".

Nhưng, sau Hội nghị Trung ương 6, cán bộ đảng viên và nhân
dân trong cả nước bị "dội gáo nước lạnh", quá bất
ngờ. Và khi đó, người ta mới nghiệm ra rằng "đũa thần"
khó kiếm lắm, mà tính tiên phong của các đồng chí Ủy viên
Trung ương Đảng trong cuộc chiến chống tham nhũng cũng bị
mất tiêu luôn. Đọc và suy nghiệm, thấy TBT biết khả năng
chống tham nhũng không mấy dễ dàng, cho dù Ban Chỉ đạo PCTN
có thuộc Bộ Chính trị do TBT giữ chức Trưởng ban cũng chưa
chắc làm ra tấm ra miếng gì.

Khi con người ta thiếu bản lĩnh, không chí quyết thì chẳng
làm được việc gì có chất lượng, huống hồ chống được
tham nhũng tràn lan như dịch sâu thì càng là việc khó, cần
phải thể hiện quyết tâm bản lĩnh rất cao. Vì vậy, ông cũng
tinh khôn rào trước đón sau: "<em>… đấu tranh phòng, chống
tham nhũng, lãng phí là cuộc đấu tranh vô cùng khó khăn, phức
tạp, gian khổ, lâu dài</em>"…

Vâng, biết là "khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài". Cả
nước biết rồi, tham nhũng nổi lên và thấy rõ ít nhất cũng
hơn 20 năm nay, 4 nhiệm kỳ Đại hội Đảng đều thấy nêu sang
sảng trong Nghị quyết là "kiên quyết đấu tranh phòng chống
tham nhũng". Nay còn xác định lâu dài chắc thế hệ 10X hiện
nay đã thành cố nội rồi mà tham nhũng càng dầy thêm tham
nhũng, kẻ tham nhũng vẫn là ẩn số: "đồng chí X", rồi "các
đồng chí Y, Z, W…" trong phương trình mà những người giải
quên hết, hoặc cố tình bỏ qua công thức...(?!).

<div class="boxright320"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-1xpUYc7XgN8/UI_oOKZUfVI/AAAAAAAAAHk/woCMM8UcExE/s400/canh+cao.jpg"
/></div>
Còn khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức Thủ
tướng thay ông Phan Văn Khải (từ nhiệm trước nhiệm kỳ 1
năm), đã hứa một câu xanh rờn: "<em>Làm Thủ tướng, khong
chống đựơc tham nhũng thì tôi xin từ chức!</em>". Nay, bước
sang nhiệm kỳ thứ hai rồi, tham nhũng càng lấn sâu, thủ
đoạn tinh vi, cấu kết nhóm lợi ích càng chặt chẽ, khó
giằng ra lắm! Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng không làm gì
có hiệu quả, cho nên Đảng cầm quyền không chịu được,
mới bàn cách: "<em>Thôi, tốt nhất để Đảng làm, vì Đảng
lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện</em>". Chỉ
riêng động thái đó cũng thấy rằng phòng chống tham nhũng dù
Ban Chỉ đạo chuyên trách đã gần 10 năm hoạt động hầu như
không phòng được gì và cũng không chống được ai, nhất là
các vụ lớn, cán bộ có chức quyền cao, làm thất thoát của
nhà nước hàng chục, hàng trăm tỉ đồng, lại sinh ra nợ xấu
kìm hãm, gây ách tắc cho nền kinh tế, kéo lùi sự nghiệp
đổi mới. Thế mà ngay như kỷ luật Đảng coi như "<em>chịu
trách nhiệm về chính trị</em>" mức nhẹ hều là khiển trách
cũng không có, nói gì đến từ chức?

Hóa ra, Thủ tướng chỉ là "<em>nói dzậy mà hổng phải
dzậy</em>", có thấy ai từ chức đâu. Hơn nữa, qua 129/175 lá
phiếu tại Hội nghị Trung ương 6 mới rồi, người ta càng
thấy rõ là ông TBT NPT nói cũng không sai: "<em>Một bộ phận
không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm
sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận
trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không
nghiêm</em>".

Vậy nên, cái "đũa thần" mà TBT đã nêu không ở đâu xa. Đó
là lòng dân, <em><strong>là thực thi dân chủ</strong></em> một
cách thực sự có hiệu quả cao, là Nhà nước pháp quyền -
"sống là làm việc theo Hiến pháp và pháp luật" - như pa-nô,
khẩu hiệu đỏ rực. Đó là thực hiện nghiêm nguyên tắc
điều lệ Đảng, kỷ cương phép nước, có bản lĩnh tự chủ,
tự quyết, không thỏa hiệp với bất cứ ai hoặc làm theo sự
chỉ đạo của bất kỳ thế lực nào....

Nếu không làm được như thế, "đũa thần" dù muốn
cũng không thể có, vì Phật, Bụt đâu có giao đũa thần cho
những người mà ngay như cầm quyền cũng không biết cách cầm
cho chắc ăn, không biết tôn trọng "thực tế khách quan", không
xem xét "khách quan, khoa học, biện chứng", tùy tiện làm theo ý
chủ quan, theo sự cạn suy của mình... (chắc Phật nghĩ: Giao
đũa thần cho người không biết quý sự thần diệu của sức
mạnh đoàn kết toàn dân, sức mạnh công lý, lẽ phải, không
khéo bị bọn gian tham ăn cắp đem bán chuyển thành vàng, ngoại
tệ).

Còn tính tiên phong, nhắc lại như TBT nêu lên: "<em>Mỗi
đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên
phong, đi đầu trong cuộc đấu tranh này</em>". Rõ là họ đã
rất tiên phong. Tiên phong trong việc bỏ lá phiếu cho xong, rồi
về, tiếp tục củng cố "trận địa tham nhũng" để khi
cần là kịp thời phản pháo, trả đũa lại ai chống tham
nhũng. Chỉ có dzậy và chỉ dzậy, không mong gì hơn. Vì thế,
trời sinh ra tiếng gáy của con gà trống sau khi đã sung sướng
phạch, phạch trên lưng con gà mái, nhảy lên chỗ cao nhất trên
đụn rạ: "Đời-có-thế-mà-thôi (!).

<em><strong>Bùi Văn Bồng</strong></em>

<div class="special_quote"><center><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-mX8q1WTOb6w/UI_qUsJis3I/AAAAAAAAAHs/Y9F-dR1o3y8/s1600/hochoi.jpg"
/></center>

<em>- Này con, hỏi ý kiến của con, nhà ta "dân chủ" mà! Coi như
bố có lỗi, con đánh bố đi!</em>

<em>- Thôi, kỳ lắm, ai lại ngược đời, con lại đánh bố bao
giờ, mang tội "dưới kỷ luật trên", bất hiếu lắm! ... Hì,
hì.. con chưa đánh, bố đã mếu máo rồi, thấy "xương nhắm",
tha cho bố đấy!</em>

<em>- A! Thằng này giỏi, biết ý tứ! Vậy là con tha cho bố?
... Hí hí, he he... thế là bố công khai với mọi người: "Ta
không có lỗi gì cả!"...</em></div>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/bui-van-bong-dua-than-o-dau), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="boxleft220"><img
src="http://quechoainfo.files.wordpress.com/2012/10/clip_image0015.jpg?w=300&h=168"
/></div>Mình không tin bất kì một phán xét nào của phiên tòa
nếu như phiên tòa đó diễn ra thiếu minh bạch. Phiên tòa xử
hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, theo bác Lê Hiếu
Đằng kể lại (<a
href="http://anhbasam.wordpress.com/2012/10/31/1335-tran-ap-khong-dap-tat-duoc-nhung-tieng-noi-yeu-nuoc-phan-khang/">tại
đây</a>) nó na ná phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ ở Hà Nội:
"<em>Nói là phiên tòa công khai nhưng không khí rất là căng
thẳng. Công an dàn lực lượng ra để đối phó với những
người đi tham dự phiên tòa. Nếu đã nói công khai minh bạch,
tại sao không cho dân người ta tham dự ? Và nếu không cho nhân
dân tham dự, thì ít nhất cũng phải cho người thân được tham
dự. Nhưng gần đây, có hiện tượng, ngay cả những người
thân, ví dụ sáng nay chẳng hạn, những người thân của anh
Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình lại không được dự</em>".
Sự thiếu minh bạch của phiên tòa chỉ xảy khi mấy ông quan
tòa không có lý do chính đáng để kết tội một công dân yêu
nước. Đó là một điều chắc chắn.

Trên FB Huy Đức đã viết status thể hiện rất rõ ràng quan
điểm của anh, như thế này:

"<em>Sau khi toà xử nhạc sỹ Việt Khang 4 năm tù và đồng
nghiệp của anh, nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, 6 năm tù vì tội
"Tuyên truyền chống Nhà nước" tôi đã nghe lại hai bài hát
của anh: "Việt Nam tôi đâu" và "Anh là ai". Ở thời
điểm khi hai bài hát này ra đời tôi tin đó là "nỗi lòng"
của Việt Khang trước việc "Trung Quốc đang hoành hành trên
Biển Đông</em>".

<em>Theo toà thì hai anh còn tham gia một tổ chức có tên "Tuổi
trẻ yêu nước". Cho dù "tổ chức này có mục đích tuyên
truyền chống nhà nước Việt Nam" như các anh thừa nhận thì
"cá thể hoá trách nhiệm hình sự" là một nguyên tắc bất
di bất dịch của tố tụng.</em>

<em>Người dân có thể bất tín nhiệm một đảng vì tình
trạng tham nhũng nhưng chỉ có thể bỏ tù từng cá nhân bởi
những hành vi tham nhũng mà các cơ quan tố tụng có thể chứng
minh. Cũng như sinh viên Nguyễn Phương Uyên, cho dù có ai đứng
sau thì em cũng chỉ phải chịu trách nhiệm về những tờ
truyền đơn chống Trung Quốc (nếu đó là của em).</em>

<em>Các điều tra viên, kiểm sát viên, thẩm phán phải nhớ, nay
anh có thể nấp sau một tổ chức để bất chấp luật pháp
nhưng ngày mai thì lịch sử sẽ buộc các anh phải chịu trách
nhiệm cá nhân về những phán quyết của ngày hôm nay.</em>"

"Lịch sử sẽ phán xét" là câu cửa miệng của dân Việt
ta thời này, chưa thời nào lời nhắc nhở và đe nẹt "lịch
sử sẽ phán xét" lại nhiều như thời này. Nhưng lời đe
nẹt ấy chẳng làm cho quan tòa chùn tay. Những kẻ ăn xổi ở
thì đâu có thèm để ý đến sự phán xét của lịch sử, quan
thầy của họ mới đáng kể, là trước tiên và trên hết. Ai
muốn nói gì thì nói, kệ sư bố chúng mày!

Thế đấy, đối với trâng tráo và trơ trẽn thì lịch sử
phán xét chỉ là cái đinh gỉ.

Nguyễn Quang Lập

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/nguyen-quang-lap-lich-su-se-phan-xet),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Nhà kinh tế Paul Blustein nhận định bài học rút ra là cách
thức tuyên bố phá sản; phải làm sao để mọi sự diễn ra có
trật tự, không đột ngột, để tránh gây sốc và thảm họa.

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://phapluattp.vn/20120609115748212p0c1014/tranh-di-vay-de-cuu-no-xau-cua-dnnn.htm">Tránh
đi vay để cứu nợ xấu của DNNN</a></li>
</ul></div>

"Phá sản", "vỡ nợ", "bị phát mại, tịch biên gia
sản" là những từ ngữ luôn có khả năng làm người nghe
giật mình. Nói đến nợ quốc gia, người dân cũng thường lo
sợ rằng những khoản nợ khổng lồ sẽ khiến nền kinh tế
đổ vỡ và con cháu chúng ta sẽ phải nai lưng trả nợ cho cha
ông. Tuy nhiên, thực chất vấn đề nợ quốc gia không hoàn
toàn như số đông vẫn nghĩ. Với riêng Việt Nam, rủi ro nằm
ở một chỗ khác…

Nợ quốc gia, hay còn gọi là nợ công, là các khoản nợ của
chính quyền, tồn tại dưới hình thức các chứng khoán mà
chính quyền phát hành và đang nợ. Tính đến cuối năm 2011,
nợ công của Việt Nam đã lên tới 58,7% GDP.

Khi Cục Quản lý Nợ và tài chính đối ngoại (Bộ Tài chính)
công bố con số nợ công, nhiều người băn khoăn không hiểu
tỉ lệ 58,7% và 31,1% GDP trên đây là ít hay nhiều, liệu có
khả năng các thế hệ tương lai của Việt Nam phải "è cổ
gánh nợ" hay không và quan trọng nhất là: Sẽ ra sao khi một
quốc gia phá sản? Thắc mắc càng trở nên đáng lo ngại khi
đặt trong bối cảnh Hy Lạp vừa trải qua khủng hoảng nợ
công, làm cả châu Âu phải dốc sức ứng cứu.

<h2>Quốc gia vỡ nợ thì làm sao?</h2>

Sử dụng tỉ lệ nợ công tính trên GDP là một trong những
biện pháp chủ yếu để đánh giá nợ của một quốc gia.
Chẳng hạn, một trong các tiêu chuẩn của EU để được gia
nhập đồng euro là nợ của một quốc gia không được vượt
quá 60% GDP của nước đó.

<center><img
src="http://phapluattp.vcmedia.vn/zmFXaMf02iyYngijCf8krGuUCNG8J4/Image/2012/06/10-6/4chot_1a2db.jpg"
/></center>

<center><em>Biếm họa về khủng hoảng nợ công Hy Lạp trên tờ
The Guardian: Bảo quản giá bán lẻ các khối đá của đền
Parthenon.</em></center>

Tuy nhiên, theo một số chuyên gia thuộc Trung tâm Nghiên cứu Kinh
tế và Chính sách (VEPR), cũng có những trường hợp tỉ lệ
nợ công tính trên GDP không phải là vấn đề, mà quan trọng
là khả năng trả nợ của quốc gia như thế nào. Ví dụ, nợ
công của Nhật Bản lên tới 200% GDP, thuộc hàng cao nhất trong
những nước phát triển nhưng do kinh tế tăng trưởng ổn
định (dù không cao), vẫn đảm bảo thu được thuế, cho nên
không ở tình trạng báo động về nợ công. Song cùng thời gian
đó, ở châu Âu lại xảy ra khủng hoảng nợ công khiến nhiều
nước lao đao, với tỉ lệ nợ công của Hy Lạp năm ngoái là
160% GDP, Ý 120% GDP, Hungary 76,1% GDP. Lý do là tốc độ tăng
trưởng kinh tế của họ thấp, thậm chí âm.

Bên cạnh đó, cơ cấu nợ cũng là một yếu tố để xem xét,
chẳng hạn nếu có một cơ cấu trong đó nợ dài hạn được
rải đều ra các năm, thì quốc gia có thể cân đối được
các hoạt động vay nợ mới để trả nợ cũ, do đó không
chịu sức ép của nợ nần.

Khi một quốc gia lâm vào tình trạng phá sản, nghĩa là họ
không còn thanh toán được các khoản tín dụng nước ngoài
hoặc không có ngoại tệ để chi trả cho nhập khẩu. Điều ít
người biết là, theo nhà kinh tế học Ken Rogoff của ĐH Harvard,
việc các nước bị vỡ nợ không phải là bất thường:
"Nhiều nước đã phá sản mà thậm chí họ không biết;
chuyện ấy thậm chí không được ghi lại trong sách lịch sử
của họ. Nhiều nước phá sản ít nhất vài lần". Hậu quả
của vỡ nợ là quốc gia đó không còn khả năng nhập khẩu
hàng hóa và dịch vụ cần thiết, thậm chí thiết yếu; nạn
tháo vốn bùng nổ; và nhất là trong một thời gian dài sẽ
không nước nào dám cho họ vay mượn nữa. Đây là chuyện đã
xảy ra với Argentina năm 2001, khi Tổng thống Adolfo Rodríguez Saá
tuyên bố ngừng thanh toán nợ, tập trung vào "nghĩa vụ trong
nước của nhà nước đối với dân chúng". Hậu quả là nền
kinh tế sụp đổ, biểu tình bạo loạn càng tồi tệ hơn, ngân
hàng phải đóng cửa để ngăn chặn tháo vốn. Ác mộng kéo
dài khoảng vài năm, cho đến khi vì đồng peso mất giá mà giá
hàng hóa của Argentina lại thành ra rẻ trên thị trường quốc
tế, xuất khẩu gia tăng và ngoại tệ lại đổ về, các nước
khác lại tiếp tục cho vay. Nhà kinh tế Paul Blustein nhận định
bài học rút ra là cách thức tuyên bố phá sản; phải làm sao
để mọi sự diễn ra có trật tự, không đột ngột, để
tránh gây sốc và thảm họa.

<h2>Nợ công của Việt Nam: Rủi ro lại nằm ở… DNNN</h2>

Như trên đã phân tích, đặt trong bối cảnh tăng trưởng kinh
tế thấp và doanh nghiệp phá sản hàng loạt dẫn đến thất
thu thuế, tình trạng nợ công của Việt Nam hiện nay không
phải là lành mạnh. Điều may mắn là xét về cấu trúc, các
khoản nợ phần lớn là vay ưu đãi trong thời hạn dài với
lãi suất thấp, cho nên hiện tại chưa có nguy cơ xảy ra cuộc
khủng hoảng nợ công nào.

Tuy nhiên, một điều cũng ít người biết là về lâu về dài,
khối DNNN mới là mối đe dọa đối với nợ công. Rủi ro nằm
ở những khoản vay mượn nước ngoài của DNNN, do Nhà nước
đứng ra bảo lãnh (chính là "nợ chủ quyền" - "sovereign
debt") và trong tương lai sẽ được Nhà nước hỗ trợ chi
trả bằng tiền ngân sách. Sự hỗ trợ sẽ diễn ra dưới các
hình thức khoanh nợ, giãn nợ (còn được gọi một cách kỹ
thuật là "tái cấu trúc nợ", chuyển từ vay ngắn hạn
thành vay dài hạn), thậm chí xóa nợ. Trong một bài báo trên
Thời báo Kinh tế Việt Nam, tháng 9 năm ngoái, ông Nguyễn Quang
Dũng, Tổng Giám đốc Ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB), đã
cho biết: "Nợ của các tập đoàn, tổng công ty… chiếm
khoảng 75%-80% tổng dư nợ của VDB. Tình hình như hiện nay có
rất nhiều đồng chí lãnh đạo tập đoàn, tổng công ty có
văn bản gửi cho tôi đề nghị lùi nợ, giãn nợ". Tính đến
tháng 9-2011, tổng nợ của khối DNNN được Chính phủ bảo
lãnh chiếm khoảng 17,5% dư nợ của DNNN. Khó mà khẳng định
được tỉ lệ này là cao hay thấp nhưng với chất lượng
điều hành và hoạt động kinh doanh ở các tập đoàn Nhà
nước, cũng như xét những bê bối Vinashin, Vinalines… vừa qua,
thì khả năng Nhà nước phải thâm hụt ngân sách vì nợ công
là một rủi ro hoàn toàn có thể thành hiện thực.

<div class="special_quote"><h2>Rủi ro gia tăng về nghĩa vụ nợ dự
phòng</h2>

Nợ công của Việt Nam vẫn đang ở mức bền vững, song mọi
người ngày càng nhận thức rõ được rằng nghĩa vụ nợ dự
phòng có thể là một mối nguy lớn. Tổng số nợ nước ngoài
do chính phủ đi vay và được Chính phủ bảo lãnh tăng gần 50%
kể từ năm 2008 (21,8 tỉ hoặc 21% GDP) cho đến cuối năm 2010
(32,5 tỉ hoặc 32,7% GDP) do Chính phủ áp dụng gói kích thích
tài khóa. Mặc dù vay nợ của Chính phủ từ các nhà đầu tư
nước ngoài tăng từ khoảng 3 tỉ USD trong năm 2008 lên 5,4 tỉ
USD năm 2010, song 80% nợ nước ngoài của Chính phủ và do Chính
phủ bảo lãnh vẫn là nợ dài hạn và nợ ưu đãi từ các
nguồn viện trợ chính thức. Nợ công trong nước tăng từ
khoảng 18% GDP trong giai đoạn 2006-2008 lên khoảng 21,5% GDP trong
năm 2010, nguyên nhân cũng là do gói kích thích tài khóa.

Mặc dù mức nợ hiện nay vẫn trong tầm kiểm soát, song những
rủi ro về nghĩa vụ nợ tiềm ẩn từ các DNNN và khu vực tài
chính là không nhỏ. Những nghĩa vụ nợ tiềm ẩn không được
phản ánh trong số liệu thống kê về nợ của Chính phủ và
nợ được Chính phủ bảo lãnh là một nguồn gốc bất trắc
đáng kể.

Chính phủ sẽ phải tìm cách để cân bằng một cách hợp lý
giữa hai mục tiêu thúc đẩy tăng trưởng trong ngắn hạn và
xây dựng một nền kinh tế hiệu quả và năng suất cao trong
dài hạn. Chính phủ quan niệm rằng phần lớn các tập đoàn
kinh tế nhà nước đều hứa sẽ cắt giảm chi phí thông qua
cải thiện hiệu quả hoạt động. Nếu như DN không có khả
năng làm ăn có lãi hay tự mình đứng vững được thì Chính
phủ lại phải bù đắp cho họ thông qua ngân sách.

Tuy nhiên, dư địa tài khóa cho những biện pháp kiểu trợ cấp
như thế này không còn nhiều!

Nguồn: <em>Báo cáo của Ngân hàng Thế giới tháng
6-2012</em></div>

ĐOAN TRANG

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121031/doan-trang-no-cong-viet-nam-nguon-rui-ro-nam-o-doanh-nghiep-nha-nuoc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Vậy là thấm thoắt đã một năm câu lạc bộ bóng đá NO-U ra
đời. Sau một mùa hè đỏ lửa năm 2011 với 11 cuộc xuống
đường biểu tình của đông đảo các thế hệ người Việt
Nam yêu nước tại Hà Nội để phản đối dã tâm của nhà
cầm quyền Trung Quốc đòi độc chiếm biển Đông và cướp
tài sản cũng như giết hại ngư dân ta đang làm ăn lương
thiện trên vùng biển của cha ông họ từ ngàn đời nay. Để
giảm bớt áp lực cho chính quyền Hà Nội, khi mà họ hàng ngày
phải huy động lực lượng ngăn cấm người biểu tình một
cách vô lối và áp đặt, đồng thời để gắn kết những con
người NO-U nên một số anh em đã kêu gọi thành lập một CLB
bóng đá sinh hoạt hàng tuần bên nhau trên tinh thần: XOÁ
ĐƯỜNG LƯỠI BÒ BẢO VỆ TỔ QUỐC và HOÀNG SA - TRƯỜNG SA LÀ
CỦA VIỆT NAM.

Để kỷ niệm lại quãng đường một năm, tối nay các thành
viên chúng tôi quây quần bên nhau cùng nâng ly chúc mừng NO-U FC
sẽ càng ngày càng phát triển và vững mạnh.

Theo dự định ban đầu, tiệc sinh nhật sẽ được tổ chức
tại nhà hàng Dê Phố 66 Quan Nhân, nhưng khi chúng tôi đến thì
nhà hàng có nói là bên công an và an ninh gì đó không muốn nhà
hàng phục vụ chúng tôi, vậy nên chúng tôi phải dời sang
địa điểm 358 đường Láng, cũng chính vì vậy buổi tiệc dự
trù có 50 khách đã tăng lên con số 100 thành viên tham dự.

Xin mời!


<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-cDvE5H1spxQ/UJAFSI80TBI/AAAAAAAAOe8/8CtGsDCykb8/s400/DSC_8725+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Khách mời Lê Hiền Đức đã đến nhưng nhà hàng buộc
không được tiếp khách</b>





<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-LChtdlTSFEY/UJAFTrRCujI/AAAAAAAAOfE/J4DY1gmiUkE/s400/DSC_8728+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Dê Phố phải lên rừng</b>



<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-Ey_wfFuwM8g/UJAFVY3Z3II/AAAAAAAAOfM/aD1bKLwopl0/s400/DSC_8730+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Anh em NO-U rất vui vẻ vì đã quen thế này</b>



<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-etmf96XMkmM/UJAFXHtQ7qI/AAAAAAAAOfU/xaUK5wBDqxI/s400/DSC_8732+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Bác Quang A cũng đến rồi nhưng phải sơ tán thôi</b>



<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-AY264A4ImJo/UJAFY8EGz9I/AAAAAAAAOfc/cnFabTdwUss/s400/DSC_8733+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Và những thành viên NO-U khác</b>



<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-QtInojVXdws/UJAFackNygI/AAAAAAAAOfk/tKVl2OqZnDY/s400/DSC_8736+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-PafKQfwmuWg/UJAFcW3iOGI/AAAAAAAAOfs/bvLFTxkpTFQ/s400/DSC_8738+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-JosVMhlCWio/UJAFd35WLVI/AAAAAAAAOf0/K5A1PsaPEjA/s400/DSC_8740+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-zA2xl9b_gyI/UJAFfquKRqI/AAAAAAAAOf8/mw92Gf-4XBw/s400/DSC_8742+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-Jj3tc39JPTA/UJAFhEVWkHI/AAAAAAAAOgE/hV-btw7S9Ow/s400/DSC_8744+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-oMBCfPsQld4/UJAFiwG4URI/AAAAAAAAOgM/606_OWn7QIY/s400/DSC_8746+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Ai cũng vui vẻ chấp nhận cơn nóng lạnh của nhà cầm
quyền</b>





<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-JGOVw2NoTpE/UJABbIyuLdI/AAAAAAAAOas/nOMgcL-66K4/s400/DSC_8759+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Và NO-U FC đá đến địa chỉ mới, họ đang chụp ảnh
lưu niệm</b>



<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-bbCaWQe3Mgk/UJABdeNFS9I/AAAAAAAAOa0/AnivBiekZLs/s400/DSC_8766+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-xJ6MYFJa-ys/UJABhhIUWII/AAAAAAAAOa8/4EERHRTdNq4/s400/DSC_8769+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Đội trưởng kỹ thuật NVP nhận quà mừng của những
tấm lòng không tham dự được hôm nay</b>



<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-0NBAUuA-VaA/UJABn_bx-zI/AAAAAAAAObE/gbjLi_0WlM4/s400/DSC_8771+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-nxmbQlPlVPM/UJABsEzFnUI/AAAAAAAAObM/cZxyCHrLums/s400/DSC_8774+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Bác Quang A phát biểu cảm tưởng. "Tôi rất hạnh phúc vì
NO-U ngày một trưởng thành"</b>



<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-3de9xziyGjE/UJABvifaF7I/AAAAAAAAObU/LJNky7LAy70/s400/DSC_8778+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Giao lưu</b>



<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-BcqORd8QQ4E/UJABzkqsuWI/AAAAAAAAObc/rsjUf3xHTEY/s400/DSC_8781+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-jPRfErutAFk/UJAB2t9sSXI/AAAAAAAAObk/YFVIk-xIkeY/s400/DSC_8821+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-VMk4r0AMRHI/UJAB5YHTGjI/AAAAAAAAObs/Spu6d7kD2hE/s400/DSC_8824+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-EV99kzUOzlM/UJAB9B03njI/AAAAAAAAOb0/-8Izc33no6U/s400/DSC_8881+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-cAkayIiFeIE/UJACA8MqSQI/AAAAAAAAOb8/5moZvqOqs88/s400/DSC_8884+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Ca nhạc</b>



<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-qCopSuLLuNY/UJACDqNQ1RI/AAAAAAAAOcE/Iol_Gok8jMY/s400/DSC_9022+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-rrhAzF1Wwpo/UJACGnNmeuI/AAAAAAAAOcM/LSwKQ0avuRM/s400/DSC_9024+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-Ax8_cnj7FDk/UJACKBd0d8I/AAAAAAAAOcU/vnfjxVTP_as/s400/DSC_9072+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-H6uqM3cdPU4/UJACMh-49VI/AAAAAAAAOcc/T1AzaKHc3F4/s400/DSC_9123+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Bắt đầu trao giải NO-U bằng những cặp cốc NO-U 1
tuổi</b>



<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-IFM5vdkgniM/UJACPB_nwKI/AAAAAAAAOck/zrkos6w5aU4/s400/DSC_9131+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-jIu31rcZD3o/UJACRdWYJxI/AAAAAAAAOcs/dwVTzsusk_Q/s400/DSC_9140+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-vTyz-hIZz1M/UJACT45n86I/AAAAAAAAOc0/-hmEQxest5k/s400/DSC_9141+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-U3LFTJUIqMY/UJACWRiPNvI/AAAAAAAAOc8/OBKr6ZcGb0w/s400/DSC_9151+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-Qjd8cVkTUVg/UJACY5IFRnI/AAAAAAAAOdE/rkR7LfuXZpQ/s400/DSC_9159+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Không nhớ vị chủ tịch danh dự đang trao giải gì?</b>



<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-He71zwPB-QA/UJACbUSFvyI/AAAAAAAAOdM/q4A5M9pgcWY/s400/DSC_9167+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-Af2eySy7sQc/UJACd49kKyI/AAAAAAAAOdU/RfCDdXxGh9k/s400/DSC_9179+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-1vQqKD7FoUc/UJAChgbVPBI/AAAAAAAAOdc/XkdZlTbILGs/s400/DSC_9182+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Giải "Thành viên mới nhất NO-U" mới chỉ 5' trước đây
đã gia nhập NO-U FC</b>



<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-AhUg72iCMJ0/UJACktEc-1I/AAAAAAAAOdk/BschwDMgpHY/s400/DSC_9191+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-3Z6TYSCJQMg/UJACoFH7VvI/AAAAAAAAOds/v3A8Mz0GMrE/s400/DSC_9198+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-Vq9HcBAvD1w/UJACrImZwgI/AAAAAAAAOd0/aAMuOJURLoo/s400/DSC_9209+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-XYl5zS_D1eM/UJACufJUj4I/AAAAAAAAOd8/8UCKMNxmUxI/s400/DSC_9228+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://3.bp.blogspot.com/-nnki75ZJqAA/UJACxChgMdI/AAAAAAAAOeE/iigb0W7A5Uc/s400/DSC_9236+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Giải thưởng "Phu nhân NO-U" cho bà xã bác Tường Thụy</b>



<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-R__Lazyym6w/UJACz1HjOqI/AAAAAAAAOeM/8E0YAewYSL4/s400/DSC_9246+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://4.bp.blogspot.com/-qjC8kPyCNGg/UJAC2CmpZtI/AAAAAAAAOeU/sIfJ_k8qZ50/s400/DSC_9247+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-AlarYzbp7_4/UJAC4a_ZeLI/AAAAAAAAOec/ix8jJD0Rudk/s400/DSC_9276+(Copy).JPG"
border="0" width="400">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-_67ygJiWPug/UJAC7qVVcpI/AAAAAAAAOek/p9MktlRIiBM/s400/DSC_9332+(Copy).JPG"
border="0" width="400">
<b>Giải tiến bộ nhất NO-U Người Hà Nội</b>



<img
src="http://2.bp.blogspot.com/-o3577mEf8wA/UJAC98hjGTI/AAAAAAAAOes/7Nougm22DSM/s640/DSC_9335+(Copy).JPG"
border="0" width="424">


<img
src="http://1.bp.blogspot.com/-M7aRgILOBsE/UJADAgzxDLI/AAAAAAAAOe0/ZZt1AYMkqRc/s400/DSC_9336+(Copy).JPG"
border="0" width="400">

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121030/tuong-thuat-buoi-gap-go-nhan-ky-niem-sinh-nhat-no-u-fc-tron-mot-tuoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives