Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Chiếc ghế tổng thống Mỹ được thiết kế để mang lại
thất vọng. Mỗi ứng viên phải hứa hẹn đem lại cho người
dân những điều vượt quá quyền lực của mình. Chẳng ai
tưởng tượng được một ứng cử viên có thể trúng cử
bằng cách nhấn mạnh rằng nội các của mình có quá ít quyền
lực, và vì thế người đi bầu đừng trông đợi nhiều ở
ông ta. Và như thế các ứng cử viên luôn hứa hẹn những
chương trình tuyệt vời và mang tính thay đổi toàn diện.
Những gì người chiến thắng có thể cung cấp thực sự phụ
thuộc vào các thể chế khác, các quốc gia khác và thực tế
cho phép ông ta. Mặc dù khoảng cách giữa lời hứa và thực
tế sẽ phá hủy những ứng cử viên ba hoa, đó là điều mà
những nhà lập quốc của chúng ta tin rằng sẽ bảo vệ nền
cộng hòa. Họ không tin vào chính phủ nói chung và văn phòng
thủ tướng nói riêng.

Tất cả các thể chế như Quốc hội, Tòa án tối cao và Hội
đồng Dự trữ Liên bang đều có khả năng hạn chế quyền
lực của tổng thống trong nước. Điều này cộng với quyền
tự chủ của mỗi bang đã trói tay trói chân tổng thống rất
chặt, đúng như những nhà lập quốc của chúng ta mong muốn.
Để đạt được bất cứ điều gì đáng kể, tổng thống
phải tạo ra một liên minh quyền lợi chính trị trong các ngành
khác của chính phủ để đưa ra quyết định. Ấy thế mà cùng
một lúc – đây chính là một nghịch lý chính của văn hóa
chính trị Mỹ - ghế tổng thống được coi là một thể chế
mang tính quyết định và người nắm giữ văn phòng tổng
thống được coi là người giữ vị trí quan trọng hơn cả.

<h2>Những hạn chế trong vũ đài Đối Ngoại</h2>

Tổng thống có quyền nhiều hơn đối với chính sách đối
ngoại, nhưng chỉ hơn chút thôi. Ông ta bị mắc kẹt bởi dư
luận xã hội, bởi sự can thiệp của Quốc hội, và trên tất
cả, bởi thực tế của địa chính trị. Vì lý do đó, trong khi
tổng thống George W. Bush tranh luận chống lại chính sách "xây
dựng đất nước" (nation-building) trong chiến dịch tranh cử
năm 2000, đến khi ngồi vào ghế tổng thống, ông ta lại chỉ
làm mỗi việc này (và lãnh nhận chính xác hậu quả mà ông
đã cảnh báo trong chiến dịch tranh cử). Và bất chấp ông cố
gắng mô hình hóa chính sách ngoại giao của mình trong chiến
dịch tranh cử thứ nhất thế nào, sự kiện 9/11 đã thay đổi
hoàn toàn các dự định này của tổng thống.

Tương tự như vậy, Barack Obama vận động tranh cử bằng lời
hứa tái xác định mối quan hệ của Mỹ với cả châu Âu và
thế giới Hồi giáo. Cả hai thứ này đều không xảy ra. Mọi
người đều thấy và ghi nhận rằng chính sách ngoại giao thời
Obama chả khác mấy so với thời George W. Bush. Điều này không
có nghĩa là Obama không có ý định thực hiện một chính sách
đối ngoại khác, mà đơn giản là những gì tổng thống muốn
và những gì thực sự xảy ra là việc rất khác nhau.

Sức mạnh thường được gán cho vị trí tổng thống Mỹ bị
thổi phồng. Nhưng ngay cả như vậy, mọi người - bao gồm cả
các nhà lãnh đạo - trên toàn thế giới vẫn tin vào sức mạnh
đó một cách nghiêm túc. Họ muốn tin rằng một người nào
đó kiểm soát những gì đang xảy ra. Cảm giác rằng không ai
có thể kiểm soát được một thứ to lớn như một quốc gia,
hay một thế giới, là một cảm giác đáng sợ. Lý thuyết âm
mưu giúp người ta giải tỏa cảm giác khó chịu này, bởi
người ta cho rằng một khi những kẻ xấu đang điều hành thế
giới, thì chí ít là thế giới vẫn có ai đó điều hành. Tất
nhiên, còn có một quan điểm thay thế khác, đó là trong khi
không ai điều hành thế giới, thì các hành vi của nó vẫn có
thể dự đoán được, miễn là bạn hiểu được các lực
lượng phi cá nhân hướng dẫn nó. Đây là một khái niệm khó
chịu và không thể chấp nhận được cho những người muốn
tạo sự khác biệt trên thế giới. Đối với những người
như vậy, cuộc đua tổng thống - như tranh chấp chính trị trên
toàn thế giới - có ý nghĩa lớn.

Nói cho cùng, tổng thống không có khả năng thay đổi chính
sách đối ngoại của Mỹ. Thay vào đó, lợi ích của nước
Mỹ, cấu trúc của thế giới và các giới hạn của quyền
lực là động lực xác định chính sách đối ngoại.

Xét theo nghĩa rộng nhất, chính sách đối ngoại hiện tại
của Mỹ đã được định hình và sử dụng từ khoảng một
thế kỷ nay. Trong thời gian đó, Hoa Kỳ đã tìm cách để cân
bằng và tái cân bằng hệ thống quốc tế để kiềm chế các
mối đe dọa tiềm năng ở bán cầu phía Đông, vốn đã bị
tàn phá bởi chiến tranh. Nửa tây bán cầu nói chung, và Bắc
Mỹ nói riêng, không chịu ảnh hưởng. Không có tổng thống
nào dám nhận rủi roc ho phép xung đột đến Bắc Mỹ.

Ở một mức độ, quyết định của tổng thống là có giá
trị: Những chiến lược mà họ theo đuổi nhằm giữ cho nửa
tây bán cầu khỏi bị xung đột là có giá trị. Trong Thế
chiến lần thứ nhất, Hoa Kỳ đã can thiệp khi quân Đức bắt
đầu đe dọa đường hàng hải qua Atlantic, và chỉ vài tuần
sau sự sụp đổ của Nga Hoàng. Vào thời điểm này của cuộc
chiến, hệ thống Châu Âu dường như đã mất cân bằng, và
Đức trở thành lực lượng thống trị. Vào Thế chiến lần
thứ hai, Hoa Kỳ cũng theo đuổi một chiến lược tương tự,
cho phép cả Châu Âu lẫn Châu Á trở nên bất ổn trước khi
can thiệp. Điều này được gọi là chủ nghĩa biệt lập
(isolationism), nhưng đó là một mô tả đơn giản của chiến
lược dựa vào sự cân bằng quyền lực để tự điều chỉnh
và chỉ can thiệp khi đó là giải pháp cuối cùng.

Trong cuộc chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ đã đón nhận chiến lược
ngược lại, đó là chủ động duy trì cân bằng quyền lực ở
bán cầu phía Đông qua tiến trình can thiệp liên tục. Chúng ta
cần nhớ rằng số lính Mỹ chết dưới thời chiến tranh lạnh
là 100 ngàn (bao gồm Việt Nam, Triều Tiên và một số vùng xung
đột nhỏ khác), một con số không kém so với 116 ngàn lính Mỹ
chết trong Thế chiến lần thứ nhất, điều này cho thấy
chiến tranh lạnh thực ra không lạnh, mà là một cuộc đối
đầu đầy bạo lực.

Quyết định chủ động duy trì cân bằng quyền lực là một
phản ứng trước những thất bại về chính sách ghi nhận ở
Thế chiến lần thứ hai. Lập luận rằng can thiệp sớm có lẽ
có thể ngăn cản sự sụp đổ cân bằng quyền lực ở Châu
Âu, có lẽ đã chặn được chính sách phiu lưu của Nhật Bản,
và cuối cùng là ít người chết hơn là con số 400 ngàn người
Mỹ bị tổn thương trong cuộc chiến. Một đồng thuận sau
thế chiến lần thứ hai rằng chủ động cân bằng quyền lực
theo hướng "chủ nghĩa quốc tế" là biện pháp tốt hơn so
với việc phó mặc cho tự nhiên tự cân bằng chính mình.
Cuộc chiến tranh lạnh đã được chiến đấu theo chiến lược
này.

<h2>Đồng thuận Chiến tranh Lạnh tan vỡ</h2>

Giữa năm 1948 và chiến tranh Việt Nam, sự đồng thuận này
được duy trì. Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, tuy nhiên,
một quan điểm nổi lên trong Đảng Dân chủ rằng chính chiến
lược chủ động cân bằng quyền lực đã đem lại mất ổn
định ở bán cầu phía Đông, gây ra xung đột không cần thiết
và do đó nước Mỹ bị các quốc gia khác xa lánh. Quan điểm
này cho rằng chủ động cân bằng tăng khả năng xung đột, làm
cho các liên minh chống Mỹ hình thành, và quan trọng nhất,
cường điệu hóa nguy cơ mất cân bằng của hệ thống cũng
như hậu quả của sự mất cân bằng này. Việt Nam được đưa
ra như là một ví dụ về cân bằng quá mức.

Ý kiến phản biện cho rằng trong khi chiến lược chủ động
cân bằng có thể tạo ra một số xung đột, thế chiến lần
thứ nhất và lần thứ hai là minh chứng cho hậu quả của
việc để mặc cho cán cân quyền lực tự đi theo con đường
của mình. Quan điểm này cho rằng thất bại của Hoa Kỳ trong
việc tham gia một cách chủ động, thậm chí là dùng vũ lực,
để cân bằng với Liên Xô sẽ làm tăng khả năng xung đột
trên những phương diện tồi tệ nhất cho Hoa Kỳ. Như thế,
ngay cả trong trường hợp Việt Nam, chủ động can thiệp sẽ
tránh được hậu quả tồi tệ nhất. Tranh luận giữa những
người muốn hệ thống quốc tế tự điều chỉnh và những
người muốn Hoa Kỳ phải chủ động điều khiển sự cân
bằng đã diễn ra từ thời George McGovern tranh cử với Richard
Nixon vào năm 1972.

Nếu chúng ta xem xét cẩn thận các phát biểu của Obama trong
chiến dịch tranh cử 2008 và những nỗ lực của ông khi ngồi
ở tòa Bạch Ốc, chúng ta có thể thấy ông đang cố gắng
dịch chuyển chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ ra khỏi hướng
chủ động can thiệp, và mong muốn để các cán cân quyền lực
trong khu vực tự duy trì bản thân. Ông ta đã không di chuyển
đột ngột sang chính sách này, như nhiều người ủng hộ ông
trông đợi. Thay vào đó, ông ta từ từ tiến tới nó, đồng
thời gia tăng nỗ lực của Hoa Kỳ ở Afghanistan, trong khi giảm
bớt sự can thiệp ở các khu vực khác ở trong giới hạn mà
hệ thống chính trị của Mỹ và các tiến trình toàn cầu cho
phép.

Những nỗ lực của Obama để di chuyển ra khỏi chiến lược
chủ động cân bằng đã được nhìn thấy ở châu Âu, nơi ông
chỉ có những nỗ lực nhỏ để ổn định tình hình kinh tế,
và ở vùng Viễn Đông, nơi mà không có nhiều thay đổi ngoại
trừ một số tái định vị quân sự nhỏ lẻ. Syria cũng là
nơi thể hiện xu hướng để cho cán cân quyền lực trong khu
vực tự điều chỉnh của Obama. Sự tồn tại của chế độ
tổng thống Syria Bashar al Assad sẽ gây ra mất cân bằng trong khu
vực, tạo ra một không gian ảnh hưởng lớn hơn đáng kể cho
Iran. Chiến lược của Obama là không can thiệp ngoài cung cấp
hỗ trợ hậu cần hạn chế cho phe đối lập, nhưng để cho
sự cân bằng trong khu vực tự đối phó với vấn đề này.
Obama đã trông đợi ở Ảrập Xêút và Thổ Nhĩ Kỳ để ngăn
chặn Iran bằng cách làm suy yếu al Assad, không phải vì Hoa Kỳ
yêu cầu họ làm như vậy, mà bởi lợi ích của chính họ.

Quan điểm của Obama được xây dựng dựa trên những chỉ
trích đối với chiến lược chủ động cân bằng thời chiến
tranh lạnh, những người cho rằng khi không có một cường
quốc lớn ở lục địa Âu Á đe dọa hòa bình của nửa bán
cầu này, sự can thiệp của Hoa Kỳ chỉ đem lại những liên
minh chống Hoa Kỳ và đó chính là mối lo ngại của Hoa Kỳ khi
nó quyết định chủ động cân bằng quyền lực. Nói cách
khác, Obama không tin rằng các bài học kinh nghiệm từ thế
chiến lần thứ nhất và lần thứ hai có thể áp dụng cho hệ
thống toàn cầu hiện nay, và như ở Syria, quyền lực toàn cầu
phải để mặc cho quyền lực trong khu vực tự cân bằng.

<h2>Romney và chủ động cân bằng</h2>

Romney có quan điểm cho rằng chủ động cân bằng là cần
thiết. Trong trường hợp của Syria, Romney tranh luận rằng bằng
cách cho phép hệ thống tự xử lý vấn đề, Obama đã cho phép
Iran thăm dò và rút lui mà không phải đón nhận hậu quả nào,
và không cung cấp một giải pháp thực sự cho vấn đề cốt
lõi. Vấn đề cốt lõi là Mỹ rút quân khỏi Iraq đã để lại
một khoảng trống cho Iran - hoặc sự hỗn loạn – nảy nở,
và rằng tình hình sẽ sớm trở nên đe doạn và bất ổn đến
mức Hoa Kỳ sẽ phải can thiệp. Để khắc phục điều này,
Romney đòi hỏi trong chuyến thăm Israel một giải pháp quyết
định cho vấn đề Iran, không chỉ đơn thuần là kiềm chế
Iran.

Romney cũng không đồng ý với quan điểm của Obama rằng không
tồn tại một thế lực bá quyền đáng kể ở lục địa Á-Âu
đáng để Hoa Kỳ phải lo lắng. Romney đã nêu lên sự nổi lên
của nước Nga như là một mối đe dọa tiềm năng đối với
lợi ích của Mỹ đòi hỏi hành động của Mỹ trên một quy
mô đáng kể. Ông cũng lập luận rằng trong trường hợp Hoa
Kỳ bỗng dưng xác định rằng Trung Quốc đại diện cho một
mối đe dọa, thì mức độ lực lượng hiện tại được sử
dụng để cân bằng nó sẽ là không đủ. Đối với Romney,
những bài học của thế chiến lần thứ nhất và lần thứ hai
và chiến tranh lạnh rất khớp nhau. Để cho cân bằng quyền
lực tự đi con đường của nó sẽ chỉ trì hoãn sự can thiệp
của Hoa Kỳ, và đem lại một giá đắt hơn. Theo ông, chiến
tranh lạnh kết thúc như nó đã kết thúc chính là bởi có sự
can thiệp chủ động của Hoa Kỳ, bao gồm cả tham chiến khi
cần thiết. Nếu không có sự chủ động này, chiến tranh lạnh
có thể đã kết thúc khác đi và cái giá mà Hoa Kỳ phải trả
có thể đã cao hơn.

Tôi cũng có cảm giác rằng Romney ít nhạy cảm với dư luận
toàn cầu hơn so với Obama. Romney sẽ lưu ý mọi người rằng
Obam đã thất bại trong việc gây ảnh hưởng lên dư luận toàn
cầu, mặc dù có những trông đợi rất lớn trên thế giới
vào nhiệm kỳ tổng thống của Obama. Theo Romney thì đó là bởi
đáp ứng mong muốn của thế giới sẽ là điều không thể, vì
chúng là mâu thuẫn. Ví dụ, trước khi thế chiến lần thứ
hai, dư luận thế giới bên ngoài khối Trục lên án Hoa Kỳ vì
đã không can thiệp. Nhưng đến thời chiến tranh lạnh và cuộc
chiến tranh thánh chiến, họ lại lên án Hoa Kỳ vì đã can
thiệp. Đối với Romney, sự lên án của thế giới không thể
là một hướng dẫn cho chính sách đối ngoại của Mỹ. Trong
khi Obama sẽ tranh luận rằng tinh thần chống Mỹ của thế
giới là nhiên liệu cho chủ nghĩa khủng bố và các liên minh
chống Mỹ, Romney đáp lại rằng ý thức hệ và lợi ích, chứ
không phải tinh thần, sẽ khiến bất kỳ quốc gia nào chống
lại quyền lực hàng đầu của thế giới. Cố gắng xoa dịu
tình cảm do đó sẽ chuyển hướng chính sách của Mỹ ra xa con
đường thực tế.

<h2>Hứa hẹn trong chiến dịch tranh cử và thực tế</h2>

Tôi đã cố gắng đưa ra những lập luận mà hai bên sẽ sử
dụng nếu họ phải đối mặt trong một chiến dịch tranh cử,
nơi mà mục tiêu của họ không phải là để lựa chọn một
chính sách ngoại giao mạch lạc, mà đơn giản chỉ để làm
bẽ mặt đối phương và kiếm phiếu. Trong khi không có gì cho
thấy đây là một con đường thiếu hiệu quả của một ứng
cử viên tổng thống, nó buộc chúng ta phải tìm kiếm các hành
động và gợi ý để xác định vị trí thực tế của họ.
Căn cứ vào hành động và gợi ý đó, tôi sẽ lập luận rằng
những bất đồng của hai ứng cử viên về chính sách đối
ngoại cuối cùng chỉ là "dựa vào cân bằng khu vực" hay
"chủ động cân bằng".

Nhưng không có nghĩa tôi kết luận rằng đây là lựa chọn mà
đất nước chúng ta phải đối mặt với. Như tôi đã tranh
luận ngay từ đầu, tổng thống Mỹ là thể chế yếu kém,
bất chấp uy tín rất lớn của nó. Nó bị hạn chế bởi hiến
pháp, bởi chính trị và bởi các hành động của người khác.
Nếu Nhật Bản không tấn công Hoa Kỳ, người ta không chắc
rằng Franklin Roosevelt đã có sự tự do để làm những gì ông
đã làm. Nếu al Qaeda không tấn công vụ 9/11, tôi nghĩ rằng
nhiệm kỳ tổng thống của George W. Bush sẽ rất khác.

Thế giới hình thành chính sách đối ngoại của Mỹ. Thế
giới càng tích cực hơn, thì càng ít lựa chọn hơn cho vị trí
tổng thống, cũng như những lựa chọn này càng nhỏ bé hơn.
Obama đã tìm cách để tạo ra một không gian cho Hoa Kỳ có thể
thoái lui khỏi chiến lược chủ động cân bằng. Làm như thế
nằm trong quền lực hợp hiến của ông, và cho đến nay vẫn
được hệ thống chính trị chấp nhận. Nhưng liệu thể chế
quốc tế có cho phép ông đi tiếp con đường này hay không là
cả một câu hỏi ngỏ. Jimmy Carter đã có một tầm nhìn tương
tự, nhưng cuộc Cách mạng Iran và cuộc xâm lược của Liên
Xô ở Afghanistan đã làm đắm nó. George W. Bush đã nhìn thấy
sự phản đối của mình với chính sách xây dựng đất nước
bị sự kiện 9/11 nhấn chìm, và nhiệm kỳ tổng thống của
ông bị nghiền nát dưới sức nặng của thứ mà ông muốn
tránh.

Tổng thống làm nên lịch sử, nhưng không phải dựa vào ý chí
của họ. Họ bị ràng buộc và xô đẩy bởi thực tiễn. Khi
chọn lựa một vị tổng thống, cần nhớ rằng các ứng cử
viên sẽ nói tất cả những gì cần nói để được bầu lên,
nhưng ngay cả khi họ nói thật mong muốn của mình, thì cũng
chưa chắc họ có quyền lực để thực hiện chúng. Lựa chọn
không nằm trong tay họ. Có hai đường lối ngoại giao khá rõ
trong cuộc bầu cử lần này. Thế nhưng mức độ ảnh hưởng
của đường lối chiến thắng lại không rõ ràng, mặc dù
biết khuynh hướng của các ứng cử viên tổng thống, cho dù
họ có hay không có khả năng thực hiện chúng, cũng có một
số giá trị nhất định.

Xét cho cùng, vị trí tổng thống Mỹ được thiết kế để
hạn chế quyền lực điều hành của ông ta. Ông ta có thể
nhiều nhất là dẫn dắt, và nhiều khi ngay cả dẫn dắt cũng
bị hạn chế. Đặt vị trí tổng thống trong góc nhìn này cho
phép chúng ta duy trì cuộc tranh luận của mình trong đúng bối
cảnh của nó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13607), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<center><img
src="http://danluan.org/files/u1/sub02/283758_443622662327301_1223709966_n.jpg"
width="600" height="809" alt="283758_443622662327301_1223709966_n.jpg"
/></center>

Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật - Tạ Phong Tần,
Anhbasaigon - Phan Thanh Hải là những người yêu nước. Lòng yêu
nước của các anh chị đã được thể hiện bằng hành động
ngay từ những ngày đầu dân Việt xuống đường lên tiếng
bảo vệ biển đảo và lãnh thổ Việt Nam vào năm 2007. Lòng
yêu nước đã thể hiện qua tâm tư khắc khoải lo âu cho vận
mệnh dân tộc được trang trải trên nhiều trang viết.

Lòng yêu nước đó đã và đang bị giam cầm và ngày 7 tháng 8
năm 2012 tới đây, tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh
– 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, Quận 1.

Mỗi chúng ta – những người thiết tha với quê hương này –
đều ấp ủ trong tim lòng yêu nước ấy, nung nấu dần theo năm
tháng, mong mỏi tình yêu ấy được thoát ra khỏi lồng ngực,
được tự do bày tỏ, được ôm lấy mảnh đất nghìn đời
này mà yêu thương.

Bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội Điếu Cày - Nguyễn Văn
Hải, Công Lý Sự Thật - Tạ Phong Tần, Anhbasaigon - Phan Thanh
Hải chính là bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội lòng yêu
nước của chính <strong>CHÚNG TA</strong>.

Vì vậy CHÚNG TA phải có mặt tại "phiên tòa kết tội lòng
yêu nước". Phải đồng hành với những người bạn yêu nước
của CHÚNG TA.

Khi quyền tự do thiêng liêng nhất là quyền bày tỏ lòng yêu
nước, quyền bảo vệ giang sơn, quyền góp phần quyết định
vận mạng chung của đất nước bị tước đoạt, đe doạ, bỏ
tù thì độc lập quốc gia sẽ không còn, tự do con người là
nô lệ của sự xin cho và hạnh phúc nhân dân chỉ là bánh vẽ.

Tự do hay là chết!

Có người đã nói như vậy.

Trong bóng đêm bành trướng của bá quyền phương bắc ngày hôm
nay chúng ta có thể nói: Tự do hay là mất nước - Tự do hay
mất cả sự hiện hữu của con người Việt Nam.

Ngày hôm nay, đất nước chúng ta tuy không bị xâm lăng toàn
bộ như đã xảy ra nhiều lần trong lịch sử hơn 4000 năm. Tuy
nhiên, chúng ta lại phải đối diện với một một kế hoạch
xâm lấn lâu dài và tinh xảo. Hệ quả là Mẹ Việt Nam như
một người bệnh ung thư đang bị gặm nhấm, mất đi từng
phần của thân thể.

Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, biên giới Việt Bắc, Hoàng Sa
Trường Sa và thềm lục địa Việt Nam đã nằm trong tay bá
quyền phương Bắc.

Còn phải bao nhiêu phần thân thể của đất Mẹ bị cướp đi
để Việt Nam chính thức trở thành ngôi sao hèn mọn thứ 5
trên lá cờ đại Hán?
Còn thêm bao nhiêu mất mát nữa để chúng ta tiếp tục chần
chờ lưỡng lự trong nỗi sợ hãi và ngồi yên sống trong hy
vọng vào bước chân và hy sinh của người khác.

Còn thêm bao nhiêu tủi nhục nữa để chúng ta tự ban cho mình
đặc ân đứng bên lề cuộc bể dâu của đất nước vì hoàn
cảnh kinh tế cá nhân, hạnh phúc gia đình mình?

Còn bao lâu nữa chúng ta có thể say sưa ăn mày hào khí Diên
Hồng của ngàn năm trước, ngủ vùi với giấc mơ tự do, dân
chủ, phú cường mà đôi chân tê cứng vì sợ hãi, đầu óc
đông lạnh vì những tính toán được mất của cá nhân?

Còn bao lâu nữa chúng ta an phận với cuộc sống nô lệ bình
an?

Chúng ta đã lỡ hẹn với con tàu yêu nước được khởi hành
bởi những Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải,
Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Nếu tất
cả chúng ta cũng như họ, thì có lẽ bạn bè ta đã không ngồi
tù, vận mệnh của dân tộc đã khác.

Một người hy sinh cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn; 1.000
người sẵn sàng đối diện với khó khăn, thử thách, giá
phải trả sẽ thấp đi; 10.000 người quên đi toan tính cá nhân,
vận nước sẽ chuyển động; 100.000 người đứng lên, đất
nước 90.000.0000 người sẽ hồi sinh. Chúng ta hãy là con số
1.000 người đầu tiên ấy.

Chúng tôi, những người bạn của Điếu Cày, Công Lý Sự Thật
và Anhbasaigon sẵn sàng chia sẻ với các anh chị ấy và những
người yêu nước dũng cảm đang tranh đấu cho độc lập dân
tộc và toàn vẹn lãnh thổ hiện nay cái giá phải trả cho lòng
yêu nước. Chúng tôi sẵn sàng là con số nhỏ nhoi ban đầu
đó.

<strong>Và chúng tôi sẽ có mặt.</strong>

<strong>Đây không chỉ là một lời kêu gọi mà là lời cam
kết.</strong>

<strong>Chúng tôi sẽ có mặt.</strong>

Hãy cùng với chúng tôi vừa là nhân chứng của phiên toà bỏ
tù lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, vừa là những
người bạn đồng hành của những người tù Việt Nam yêu
nước.

Hãy cùng nhau không còn thấy cái tôi của từng người, nỗi
sợ hãi lẽ loi mà chỉ có CHÚNG TA và dáng đứng can đảm của
Dân Tộc.

CHÚNG TA: những người con dân nước Việt không chấp nhận
viễn ảnh nô lệ, Bắc thuộc lần thứ 5 đang dần trở thành
hiện thực.

CHÚNG TA: những người không chấp nhận đầu hàng để
"được" làm người "tự do" trong nhà tù lớn mang tên Việt Nam
bây giờ để rồi con cháu ngày mai sẽ "được" làm người
"tự do" trong nhà tù lớn mang tên Trung Quốc.

CHÚNG TA: những người khao khát Tự Do của ngày hôm nay sẽ
cùng nhau viết tiếp nhật ký Ái Quốc trong đêm tối đại họa
của dân tộc để luôn gìn giữ và phát huy niềm hãnh diện
của các thế hệ trước đã để lại trong ta: CHÚNG TA LÀ
NGƯỜI VIỆT NAM!

Những người bạn của Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, Công Lý
Sự Thật - Tạ Phong Tần, Anhbasaigon - Phan Thanh Hải.

<strong>Địa chỉ Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh</strong>
131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, p.Bến Nghé, q.1
Đt: (84 - 8) 8 292 448

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13606), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết
hoa.

Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không?
Không hề.

Cách đây đã lâu, tôi đọc "Người Trung Quốc xấu xí"
của ông Bá Dương (Đài Loan), chưa bàn tới hay / dở / đúng /
sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ
nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc
lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà
từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng
có những cuốn "Người Mỹ xấu xí", "Người Nhật Bản
xấu xí", rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa
đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có
một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình
trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là "<em>cần cù, nhân
hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu
nhau,…</em>" & nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu
thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng
ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay
lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi
cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có
chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần
hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi!
Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong
đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì
năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng "thần tượng Su-Ju"
của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng
của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho
nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận
được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất
nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn
lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một
dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế
thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con
thành ra như thế sao? Đừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học
đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha
mẹ & nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hãy biết hốt
về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có
lỗi.

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang
sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất
kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối
trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.
Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài
đống xe máy chạy đầy đường & trong túi ai cũng có một cái
điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có,
bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia
rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được
ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng "<em>cơm
no, áo ấm</em>". Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc
hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! "<em>Doanh nhân là
chiến sĩ thời bình</em>". Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu
sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không
còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia,
côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền
việt nam trước khả năng dùng "luật im lặng" của họ với
dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm
cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù
đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con
cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp
ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất. Trong
khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ
gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Đơn giản thôi. Nó tin
rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ,
thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền,
đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân
dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân & gia đình nó – nếu
nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao
đẹp nào có thể tin vào lúc này? Đừng nói với tôi là "lý
tưởng Hồ Chí Minh" hay "lý tưởng cộng sản" nhé! Hỏi
những đứa mặc áo xanh cán bộ Đoàn thử xem, nó nói có trôi
chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi
nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là
"phản động".

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình,
tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi,
quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những
chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất
học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người
mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một
ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu,
không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng
rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ
soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu
ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện
nằm gầm giường chờ chết,..

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng
kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho
cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ
để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm
của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của
một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh,
chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ
còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám
người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng
có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp
bên dưới.

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý,
làm công an, làm công chức,… làm "đầy tớ" của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê
bỏ xứ, lên Sài gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt
ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải
dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân
ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn
có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn
bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và
cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ
có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một
người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền
vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ.
Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ,
triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa
là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi
đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng
sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ
hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp
khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như
một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế
là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta
uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường
hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang
tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức
thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác.
Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng
ta lương thiện.

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc
biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết
tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra
nó.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi
dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm
hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình
thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ & lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết
giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được
điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại
được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên
hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết
đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta
bị cả con đường đè ra mà cướp!

… còn rất nhiều tin.

<strong>Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?</strong>

Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều
đó.

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là "<em>nền
văn chương than khóc</em>".

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở
lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều,
nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm
kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc
việt nam của tôi thực sự là "<em>cần cù, nhân hậu, thông
minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu
nhau,…</em>" một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình
tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc
của miền Bắc thời chiến tranh đi! <strong>Đó không phải là
văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc
người ta chém giết & chết</strong>. Không hơn không kém.

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm
thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:

- Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt,
vô thưởng vô phạt.

- Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu
những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi
đâu và vứt cho ai?

- Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc
tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ
chỉ đến mức đó thôi.

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp
báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng
mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không
cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?

Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi
cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ
vấy hết cho cộng sản.

<strong>Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng
ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!</strong>

Nghe nói cụ Tản Đà có câu:

<em>Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
Cho nên quân ấy mới làm quan.</em>

Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người
khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần
nhắc lại.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn
tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo
vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một
dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới
trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng
sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không
điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều
chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người
lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta
khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không
ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa
nhận đức tin đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán
thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít,
chém mẹ ruột, giết con đẻ,… Vì những người này họ không
sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị
của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta
không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày
xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ
không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có
Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong
mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc
quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống
thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn
loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu
về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự
trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta -
những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những
kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri,
những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị
hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng
không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một
nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru
ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai,
không hiểu nên làm gì cho đúng.

Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất
hiện và nói: Đời chúng mày chỉ cần <em>độc lập – tự do
– hạnh phúc</em>.

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có
mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi
đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế
nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con
người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách,
hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri
cần phải hành động.

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi
những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá
là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam "<em>cần cù,
nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết
thương yêu nhau,…</em>" đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các
bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ
để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn
trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp
nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta
còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm
chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là "<em>Mỹ đã
đến biển Đông</em>", "<em>bà Hillary dọa TQ không nên gây
hấn</em>",.. để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ
chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được
Tàu đào tạo để cám ơn họ đã "<em>dạy dỗ</em>" cả
đám chóp bu việt nam. "<em>Đĩ</em>" chưa từng thấy! Chưa có
cái chính quyền nào mà "<em>đĩ</em>" như chính quyền việt
nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào
cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không
khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất
cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? <em><strong>Mà cầm
súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng
thấy cả rồi, không cần nói nữa.</strong></em>

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ
đợi hồi chuông báo tử.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13604), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Vài ý kiến ngắn trong bài viết này là phản ứng cộng hưởng
với Thái Kim Lan, Nguyễn Xuân Lộc và Nguyễn Huệ Chi[1], nhưng
không bàn thêm chuyện khả dụng ở thế kỷ 21 của sự minh
triết trong "Cư trần lạc đạo phú" của Trần Nhân Tông
cách đây 7 thế kỷ trong tình thế Việt Nam hiện nay, không
phản biện, hoặc phản phản biện[2] , và cũng không giải trí
trí tuệ[3] . Bài viết cố gắng gọi con bò là con bò, con chó
là con chó, rất nôm na, cố tránh những mách qué mà ngôn ngữ
"học thuật'' có thể gây ra.

<h2>1. Cái gì là vốn xã hội?</h2>

Hệ thống cân bằng kinh tế cung - cầu dựa trên tương tác
(trao đổi) giữa những tác nhân (người tiêu thụ, xí nghiệp
sản xuất) tự do hành xử theo, và vì, lợi ích (phúc lợi) cá
nhân là nền tảng của nền kinh tế thị trường. Dưới một
số tiền đề, cân bằng kinh tế này tối ưu theo nghĩa hiệu
quả Pareto [4]. Xin kê hai tiền đề quan trọng: (1) phân bố lợi
tức của những tác nhân không quá chênh lệch và, (2) thông tin
đầy đủ cho mọi tác nhân. Dĩ nhiên, hai tiền đề này không
phải là những điều kiện tự nhiên và thực tiễn. Để thực
hiện tính hiệu quả, nhà nước được coi như đại diện xã
hội đảm trách việc phân bố lợi tức không quá chênh lệch
giữa những tác nhân. Cuối thập niên 60, Kenneth Arrow - giải
Nobel, người khởi đầu nghiên cứu hiện tượng thông tin không
đầy đủ và bất đối xứng như "chọn tréo cẳng ngỗng"
(adverse selection), chơi lận (moral hazard), những khái niệm chủ
cho những công trình về thiết kế cơ chế kinh tế (mechanism
design) đoạt giải Nobel năm nay [5] - phát biểu rằng một khi
nền kinh tế thị trường lệch lạc không mang lại hiệu quả
(market failures), xã hội có những cơ chế "ngoài thị
trường" để bù đắp hoàn chỉnh (phần nào) tính hiệu quả:
truyền thống văn hóa, tôn giáo, quan hệ liên kết gia đình,
làng xã, tính vô vụ lợi, lòng từ bi, sự tương thân tương
trợ… là những thí dụ. Tổng hợp những cơ chế này ta gọi
là vốn xã hội [6] , tổng thể những tương quan con người
với nhau trong xã hội. Những tương quan này bao gồm toàn bộ
gia sản văn hoá, lịch sử, đạo đức, phong tục tập quán
v.v..., gọi gọn là đạo lý xã hội mà con người đã tạo
dựng và phát huy. Như hệ luận, nền kinh tế thị trường dựa
trên nền tảng lợi ích cá nhân càng ít hiệu quả, tất vốn
xã hội phải tăng lên để bù đắp.

Phân bố lợi tức ở Việt Nam chênh lệch khá trầm trọng
giữa thị dân và nông dân, giữa những vùng kinh tế, giữa
những khâu sản xuất, những loại xí nghiệp. Về mặt thông
tin (kinh tế) đến đại chúng, không thể nói nó hoàn hảo và
đầy đủ. Trường hợp điển hình: Có những phóng viên bị
kết tội vì đã loan tin đình công có hại cho đất nước!
Nhưng tại sao ở Việt Nam, với tính hiệu quả [7] của nền
kinh tế rõ là kém, vốn xã hội lẽ ra phải tăng lên để bù
đắp, lại giảm đến độ có nguy cơ phá sản? Nguy cơ phá
sản vốn xã hội này, nói rộng, chính là nguy cơ phá sản của
truyền thống đạo lý xã hội.

<h2>2. Vốn xã hội có nguy cơ phá sản, tại sao?</h2>

Câu trả lời: Vì Việt Nam là một nền kinh tế thị trường
có định hướng xã hội chủ nghĩa. Phần định hướng xã
hội chủ nghĩa có lẽ quan trọng hơn khâu thị trường, và
cụm từ "xã hội chủ nghĩa" cũng "nói vậy mà không phải
vậy". Khâu thị trường trong bối cảnh này không phải là thị
trường tự do. Đầu tiên ở Việt Nam ta, là tiền đâu (và vào
túi nào)… thì mới có chữ ký cho phép làm này làm nọ với
một cái khung pháp lý dựng lên trong một xã hội mà chính trị
vẫn thống soái, và chính trị là một quyền lực toàn trị
phủ trùm từ lập pháp đến hành pháp và tư pháp. Quyền lực
tập trung ở trung ương trong hàng chục bộ, trong hàng vài chục
thành phố và tỉnh, trong hàng trăm huyện, thậm chí đến cả
cấp xã kể đến hàng ngàn, lại rất "sứ quân" kiểu chủ
trương đúng nhưng cấp thừa hành cứ bằng chân như vại tiếp
tục sai trái, thì sự bảo đảm an ninh của các thứ chữ ký,
lệnh miệng… là bưng bít thông tin, chủ yếu những thông tin
có hại, nghĩa là làm suy suyển tính chính danh của quyền lực.
Hai thể loại "làm giàu'' ngày nay gần như phổ biến: cướp
đất nông dân nhân danh đô thị hóa cần mặt bằng phát triển
công nghiệp, và móc ruột những công trình xây dựng công cộng
bằng tiền đi vay, bằng những joint-venture với nước ngoài…
Móc đến 30, 40 % ngân sách để bỏ túi nên cầu sập, đường
lún… Lẽ ra độ bền vững của hạ tầng xây dựng này có
thể đến 30, 50 năm, nhưng chỉ 5, 7 năm sau cầu ta, đường
ta… hư hao thì cái độ tăng trưởng mỗi năm hô lên là 8%
nếu phải khấu hao đi cho đúng tiêu chuẩn quốc tế, còn
được bao nhiêu [8] ?

Nhưng thời đại này bưng bít thông tin không phải dễ với
internet, blog, youtube, điện thoại di động… Vậy, cơ quan thông
tin văn hóa phải làm sao đây? Rất đơn giản:

Thứ nhất, làm sao cho thông tin không còn chuyển tải ý nghĩa
bằng cách làm nhiễu nó, dùng thủ thuật biến nó thành dạng
đa chiều, sự thật chỉ còn một phần, tha hồ diễn dịch, đa
nguyên trong sự mập mờ, và có mấy ai chẳng biết chuyện anh
mù sờ voi, nó có thể là vòi, là tai, là chân, là đuôi…

Thứ nhì, làm sao cho dẫu có thông tin nhưng những con người
decodeurs cũng chẳng biết phải hiểu thế nào và xử lý thông
tin ra sao. Sách lược này dĩ nhiên "cơ bản''. Đó là làm
thế nào để hạ dân trí xuống cái mức "ổn định''
được xã hội. Ở mức quần chúng, nó là chính sách ngu dân.
Vậy, làm cho cái nghề giáo xuống cấp đến độ bần cùng,
lợi tức hàng tháng trung bình ở khoảng 1,4 triệu đến 1,7
triệu [9] , hơn ô-shin nhưng không bao nhiêu. Nhà giáo bèn xoay ra
kinh doanh chữ, và mở những lớp bổ túc, con em học mọi cấp
ở trường chính qui xong thì đi học tư, ngày tổng cộng hàng
chục tiếng, học đến độ "mụ'' người ra. Trong khi đó,
ở trình độ đại học, tiếng rên rỉ "xuống cấp'' ầm
ĩ, rồi là hô hào xây dựng đại học đẳng cấp quốc tế,
quên bẵng đi đại học đẳng cấp nào thì giáo sư và sinh
viên ở đẳng cấp ấy. Một khi lạm phát bằng tiến sĩ, phó
tiến sĩ, lạm phát chức danh giáo sư với phó giáo sư, và
trước khi thành sinh viên thì đã học đến "mụ'' ra rồi,
cái đại học đẳng cấp quốc tế kia chỉ là chuyện lạc quan
của cái lưỡi nói tếu.

Thông tin nhiễu khi không bưng bít được, và giáo dục xuống
cấp đến độ ngu dân như thế, lại với đâu 2/3 dân số là
lớp trẻ, liệu xã hội đã ù lì ở độ "ổn định''
chưa? Chưa chắc! Vì sao? Vì bần cùng tất sinh đạo tặc. Phải
chống lại cái nguy cơ này. Bằng cách tạo thuốc gây mê. Mê
gì? Làm giàu. Bây giờ làm giàu là yêu nước. Và ai cũng có
quyền làm giàu, bất cứ cách nào, mua quyền bán chức, tham
nhũng, trộm cướp, thôi thì đủ cách trong một xã hội công
bình với "nếp sống văn minh đậm đà bản sắc dân tộc''.
Và hô khẩu hiệu chung chung, làm giàu được hay không, tùy khả
năng bạn, đất nước tự do nào có ai cấm cản. Trên truyền
hình, gây mê bằng phim tập Đài Loan, Hàn quốc. Thế hệ 8X, 9X
ở đô thị nhiều người nay sống kiểu bắt chước, tóc tài
tử này, áo quần minh tinh kia, ăn nói điệu đàng TV, vong bản
vong thân, sống không cần biết đến gì ngoài mình, hoặc khá
hơn một chút, ngoài gia đình mình.

Nông dân chiếm gần 80% dân số, mất đất, giá nông sản
thấp, thì… dễ thôi, còn trẻ cứ lên thành thị, trai làm
công nhân (nếu tìm ra việc), gái làm ô-shin, hoặc lấy chồng
người Đài Loan, người Đại Hàn, người Mã, người Phi, thậm
chí cà người Trung Quốc vĩ đại sát nách cũng còn nghèo nhưng
khá hơn ta một chút. Hiện, đàn bà Việt Nam lấy chồng Đài
Loan khoảng từ 120 đến 140 ngàn, phần lớn những đấng phu
quân là nông dân, trình độ văn hóa cấp 1 hay 2, có người bị
liệt, bị tâm thần, góa hoặc ly dị. Họ chi khoảng 5000 đô
cho đám môi giới lo từ xem mặt đến visa xuất cảnh. Gia đình
"cô dâu'', thường là làm áp lực bắt con đi lấy chồng
ngoại, trả cho dịch vụ từ 500 đến 1000 đô. Cưới hỏi xong,
nhà gái bội thu được đâu 4, 5 trăm đô, và đó là giá bán
đứt con, với hy vọng lâu lâu được con trợ cấp cho một, hai
trăm đô. Hàng chục cho đến hàng trăm cô gái tuổi từ 17
đến 30 xếp hàng cho dăm bẩy đấng phu quân tương lai chọn
lựa.

Đây là nạn buôn phụ nữ. Buôn được vì người Việt Nam
đói nghèo khốn khổ đến độ cha mẹ bán con, dẫu biết con
mình có thể sẽ là một loại nô lệ. Tình dục, đã đành. Nô
lệ lao động, dĩ nhiên. Số phận những cô dâu Việt được
nhà báo Trang Hạ đưa lên Yahoo 3600 - trangha's Blog với loạt
bài "Cô dâu Việt trên đất Đài". Và đặc biệt những hình
ảnh từ xem mặt đến làm visa của dịch vụ "sớm quen chiều
cưới'' này trong phóng sự ảnh "Những tâm trạng Đài Loan"
là những hình ảnh mủi lòng. Nhưng quan trọng hơn, xin mời
bạn đọc 80 lời bàn của những blogers (dĩ nhiên chắc thuộc
lớp trung và thượng lưu, có văn hóa, biết sử dụng máy vi
tính mà). Đa phần họ thương xót chung chung. Một số (4) cảm
thấy nhục. Một số (5) cho rằng đó là chọn lựa "tự
do'', đời ai nấy lo, không cần băn khoăn, bảo các cô gái
lấy chồng ngoại là vì ham tiền, đua đòi. Chỉ có ba phản
ứng [10] là những phản ứng có ý thức xã hội. Điều này cho
thấy rằng chính trị đã, và đang, thủ tiêu xã hội để áp
đặt quyền lực lên những con người rời rạc không thể
đối kháng vì không còn ý thức xã hội [11] . Bóp ý thức mỗi
con người cho đến chỉ còn một cá nhân vị kỷ với lợi
dục trước mắt để đua đòi tranh đoạt với nhau, xã hội
như một tập thể liên kết và đồng thuận trên những giá
trị nhân bản và văn hóa tất trên đà tiêu vong. Hệ luận
hiển nhiên, thế thì làm gì còn đạo lý. Thế thì làm gì có
thể có cái chúng ta gọi là vốn xã hội.

<h2>3. Что делать?</h2>

Nôm na, Việt Nam đang sống trong cái bối cảnh phong hóa xơ xác,
truyền thống tàn tạ, đạo đức suy đồi như chưa từng
thấy. Xã hội đối mặt với nguy cơ tuột dốc thành một tập
thể vong thân vong bản, u mê huyễn tưởng giàu có trong tương
lai, mạnh ai nấy sống, quan hệ giữa người với người xuống
cấp đến mức hành hạ áp bức nhau để trục lợi: mua quyền
bán chức với "phong bì'' cấp trên - cấp dưới trong chính
quyền [12] , thầy - trò với chuyện điểm, chuyện thi… trong
học đường. Còn cán bộ với dân thường thì khỏi nói. Ở
mọi nơi mọi cấp, từ anh công an giao thông túm cổ người đi
Honda, ông công an con nhà lãnh đạo múa kiếm ở phi trường Đà
Nẵng dọa nạt, từ ông bạt tai dân đến ông bịt miệng nhà
tu "cứng cổ'', ông đi áp tải anh thầy chùa đi từ Nam ra
Bắc cứu trợ đồng bào gặp thiên tai, ông xiềng tay chàng thư
sinh đi viết đơn khiếu nại hộ cho dân oan không biết luật,
lại ít chữ nghĩa. Rồi chuyện sử dụng "đầu gấu'' bởi
những cơ quan có nhiệm vụ an ninh, chuyện bạo hành trên
đường phố, trong gia đình, bóc lột ô-shin, bán trẻ thơ sang
Kampuchia làm đĩ… Chao ôi! Kể ra thì bảo hiện tượng thôi,
rồi từ từ khắc phục. Khi nói chính cái bản chất của
quyền lực độc tôn nhưng mù lòa kia đã tạo ra những hiện
tượng khốn nạn cầm cố tương lai một dân tộc thì lại đi
kết nhau cái tội "tuyên truyền chống phá nhà nước xã hội
chủ nghĩa" theo cái điều 88 trong Luật Hình sự gì đó.

Làm gì đây? Что делать?

Làm gì như những người tự do có ý thức, rất khó. Anh xây
dựng công đoàn "độc lập'' để bảo vệ quyền lợi công
nhân? Không, công đoàn Việt Nam, một bộ phận chính thống
của chính quyền, không ủng hộ đình công [13] , và anh làm
thế là anh phá! Thế thì xây dựng hiệp hội nông dân: Rất
nhiều vấn đề, phải làm thế nào chính quyền đừng ép giá
sản phẩm, đừng tăng giá phân bón, đừng giải tỏa "mua"
đất nói để công nghiệp hóa, đừng để cho hàng trăm ngàn
nông dân thiếu đói khi nước ta đứng hạng nhì trong xuất
khẩu nông phẩm. Không, trăm lần không! Anh làm thế thì xin
mời anh đi toong, anh đụng vào yếu huyệt của nhà nước ta,
tội lớn tày đình, tru di tam tộc đấy! Vậy chống tham nhũng,
công khai minh bạch, lại đúng đường lối. Chết, chẳng xong
đâu! Chống tham nhũng là độc quyền của lãnh đạo, có cái
ông trí thức, lại nguyên đảng viên, xưa muốn lập cái hội
chống tham nhũng mong tiếp tay giúp nhà nước thì lập tức bị
kết tội chống Đảng đấy thôi, chớ quên! Chống tham nhũng
không như tắm dội nước từ đầu xuống chân đâu. Tắm đây
là kiểu tắm cạn, nhổ nước bọt vào rồi kỳ cọ, từ chân
giở lên, từng bước, chớ nóng vội. Vậy thì… vậy thì ta
tổ chức những hội từ thiện. Được đấy, nhà nước từ
hai thập niên nay đang "xã hội'' [14] hóa việc an sinh, nhưng
nhớ phải được tổ chức thông qua chính quyền cho chính qui,
đừng như mấy ông thầy chùa từ bi bác ái lăng nhăng mà bị
đòn đấy. Tổ chức, tổ chức và ba là, vẫn tổ chức. Sáng
tạo Lenin là vậy. Hệ luận Stalin thì kiểm soát, kiểm soát,
và ba là, vẫn kiểm soát… hè hè! Chân lý ấy đời đời
không thay đổi được đâu. Tóm lại, câu hỏi chung làm gì khó
trả lời. Vì câu trả lời nằm trong thực tiễn một xã hội
sao thì sao vẫn tiếp tục vận động, với cái giá phải trả.

Làm gì, ở tư thế những người trí thức, trong nước (như
Nguyễn Xuân Lộc, Nguyễn Huệ Chi và nhiều người khác) và
ngoài nước (như Thái Kim Lan, và nhiều người khác) là một
câu cũng chẳng dễ gì trả lời. Ít nhất, chúng ta thấy họ
tha thiết với đất nước, viết từ những bức xúc trước
những xung động của thời đại mang những nguy cơ phá sản
của cái chúng ta gọi là vốn xã hội Việt Nam. Với Thái Kim
Lan, tôi nghĩ chị mong mỏi sự tái thiết một xã hội dân sự
là chính, chuyện "cư trần lạc đạo" chỉ là cách nói. Thưa
chị, nếu cái xã hội dân sự đó là cơ chế tản quyền của
một quyền lực độc tôn toàn trị thì tôi e rằng "hơi
bị'' vướng. Với các anh Nguyễn Huệ Chi và Nguyễn Xuân
Lộc, hòa hợp hòa giải có lẽ là kêu gọi quyền lực chính
thống chấp nhận cách nghĩ khác, chẳng hạn không cứ yêu
nước tức là, chỉ một cách… yêu chủ nghĩa xã hội (không
hiện thực). Các anh hướng tới chuyện đa nguyên, nhưng vẫn
chưa quên ca dao tân thời "đa thê thì đặng đa nguyên thì
đừng", và hẳn biết rằng đa nguyên tất phải nới ra cho thêm
một tí tự do, một tí dân chủ, vừa mát mặt Đảng vừa
thỏa lòng dân.

Như thế, các anh chị dẫu sử dụng ngôn ngữ rất ý nhị, tôi
vẫn cố hiểu ra và xin vỗ tay tán thành. Nhưng tôi chỉ e nói
khéo quá thì ít người hiểu cho đúng ý, và không khéo
"chúng'' xuề xòa vỗ vai nhưng trong bụng lại khinh mình. Vì
vậy, tôi thẳng ruột ngựa, gọi con bò là con bò, con chó là
con chó, và… con đường khôi phục xã hội ta đang khủng
hoảng đạo lý sớm muộn là phải thiết lập một nền dân
chủ với quyền hạn phân lập và với những tiêu chí công
bằng và văn minh chẳng chỉ ở đầu môi chót lưỡi. Cứ tạm
gọi thể chế ấy là dân chủ xã hội, cũng được. Nói ra,
càng nhiều người hiểu thì con đường đi đến đó càng bớt
những chặng quanh co, càng đỡ hao phí thời gian, và nhất là
tiết kiệm được những nỗi đau lẽ ra không cần có.

Nam Dao

Nguồn: Vanchuongviet.org

[1] Thái Kim Lan, "Vốn xã hội Việt Nam, nguy cơ phá sản và
triển vọng phát huy", Diễn đàn, 27-10-2007,
http://www.diendan.org/phe-binh-nghien-cuu/von-xa-hoi-o-viet-nam/. Nguyễn
Xuân Lộc và Nguyễn Huệ Chi, "Mấy chữ 'cư trần lạc
đạo' và vấn đề hoà giải - hoà hợp dân tộc hiện nay",
talawas, 6-11-2007,
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11397&rb=0401

[2] Thái Kim Lan, "Về bài tham luận 'Vốn xã hội ở Việt Nam,
nguy cơ phá sản và triển vọng phát huy'", talawas, 26-11-2007,
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11558&rb=0401

[3] Nguyễn Huệ Chi, "Vài lời phân trần", talawas 26-11-2007 và
Nguyễn Xuân Lộc, "Nối thêm vài lời phân trần", talawas 28-11-
2007, http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11559&rb=0401

[4] Tức là, không thể tăng lợi ích một tác nhân mà không
giảm lợi ích một tác nhân khác. Tính tối ưu Pareto cho hệ
thống cân bằng là tiêu chí cho mọi can thiệp vào cơ chế thị
trường.

[5] Giải 2007 trao cho L. Hurwicz, E. Maskin, R. Myerson.

[6] Theo Thái Kim Lan, "Vốn xã hội là tổng thể những tương
quan tin cậy và tự nguyện mà trong lúc chung sống những thành
viên trong cộng đồng hay đoàn thể kiến tạo nên, nó bao hàm
sự hỗ trợ tình thương, tính thân hữu, liên lạc. Chính mối
giây tương quan tinh thần qua lòng tin cậy lẫn nhau có thể đem
đến lợi ích mà một xã hội cần có: sự an lạc và phúc
lợi cộng đồng, an sinh hạnh lạc, đồng thời nó đem lại
những món lãi vật chất..."

[7] Xin đừng lẫn lộn giữa tính hiệu quả và độ tăng
trưởng.

[8] Chuyện những con số thống kê vĩ mô biết nói dối như
thế chẳng phải là bí mật gì ngày nay!

[9]Vũ Quang Việt, "Phân tích số liệu của Bộ Giáo dục",
Diễn đàn 30/11/2007,

http://www.diendan.org/viet-nam/phan-tich-so-lieu-bgd/. Trích: "... chi
tiêu cho giáo dục năm 2006 lên tới 82 ngàn tỷ, bằng 8,4% GDP.
Theo ý tác giả con số 9,2% dựa vào điều tra thống kê đáng
tin cậy hơn. Nhưng dù chọn con số nào thì chi tiêu cho giáo
dục ở Việt Nam đã là bậc nhất thế giới. Phần xử lý số
liệu chi này cho phép tác giả tính tiềm năng lương của giáo
viên vào năm 2006 có thể tới 47 triệu (khoảng 4 triệu/ tháng -
tg) nếu như quản lý nền giáo dục hiện nay hữu hiệu (tức
không bị ăn cắp ăn chặn - tg).'' [10]

1. Ôi đất nước ta ơi. Thanh niên trí thức trẻ thì đi làm
thuê cho nước ngoài, du học sinh nhà nước cử đi học thì
không trở về, các cô gái trẻ cũng tìm đường đi lấy chồng
ngoại. Đất nước chúng ta còn lại những gì sẽ đi đến
đâu.

2. That tu ai dan toc qua, nhung nguoi phu nu nay cu nhu la mot mon hang de
cho nhung nguoi dan ong do lua. khong biet moi nguoi nghi gi? may ong lon oi
phai lam gi di chu? cu nhu la dang ban dan minh cho nguoi khac vay. khong lam
mot bien phap nao di chu, ong nha nuoc oi.

3. Hội phụ nữ địa phương họ làm cái gì vậy nhỉ. Chả
thấy mặt mũi họ đâu. Thật là tốn tiền nuôi cơm. Giống
trong vụ em Nguyễn Thị Bình bị hành hạ trên 10 năm ròng mà
bà chủ tịch hội phụ nữ phường cũng không biết. Nuôi chó
còn giữ được nhà chứ nuôi mấy cái tổ chức nhố nhăng
chỉ tốn tiền của dân (Sunday November 18, 2007 - 07:17 pm).

[11] Chỉ với 80 câu góp ý, điều vừa nói dĩ nhiên không phải
là một "sự thật'' thống kê có tính khoa học, vậy xin
coi nó như một giả thiết và mong sao các nhà xã hội và chính
trị học cho đây là một vấn đề cần làm sáng tỏ. Giả
thiết này từng là một tiền đề quan trọng trong phân tích
những chế độ toàn trị.

[12] Thế nhưng hỏi, chỉ 6% dân Việt Nam nói rằng họ chống
tham nhũng (http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/12/757907/)! Vong thân
đến thế, lại tha hóa tưởng mình là những kẻ nhũng nhiễu
chính mình, thì đúng là một đỉnh cao của nhân loại.

[13] Thế đấy! Đấu tranh giai cấp là chuyện xưa rồi, lỗi
thời, quá đát. Vậy mà trí thức Việt Nam ta vẫn tranh luận
Marx đúng hay Marx sai, say sưa giải trí trí tuệ (cách nói của
Nguyễn Xuân Lộc), post trên talawas đến 80 bài tranh luận về
chủ nghĩa Marx
(http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11644&rb=0502). Cứ đà
này, trí thức Việt Nam sẽ "làm sống lại'' và "ăn
tươi'' chủ nghĩa Marx trong thế kỷ 21.

[14] Xin hiểu kiểu tân thời hiện đại, "xã hội'' hóa là
trả công việc an sinh phúc lợi về tay tư nhân, nhà nước
không lo nữa. Thế thì có nhà nước để làm gì? Đây là một
thí dụ minh họa tính nhí nhảnh của văn hoá ta.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13502), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="special_quote"><strong>Dân Luận:</strong> Không chỉ có
giáo dục, mà nhiều vấn đề khoa học và xã hội khác ở
Việt Nam không được quyết định một cách nghiêm túc dựa
trên số liệu thống kê, vì người ra quyết định chưa quen
với việc sử dụng số liệu, hoặc số liệu không được thu
thập đầy đủ và tin cậy. </div>
Entry này chỉ nhằm ghi lại một vài suy nghĩ vụn của tôi,
liên quan đến các số liệu giáo dục trên báo chí phổ thông
của VN.

Số là cách đây ít lâu trên một tờ báo lớn của TP HCM có
một bài phóng sự khá "nổi đình đám" về tình trạng tiêu
cực trong thi cử ở VN. Chi tiết chính xác tôi không nhớ rõ
(các bạn hoàn toàn có thể tìm được qua google), chỉ nhớ bài
báo có cái tựa rất "shocking", đại khái là hơn 400/500 học
sinh (thí sinh?) cho rằng có tiêu cực trong kỳ thi tốt nghiệp
THPT, chiếm tỷ lệ trên 80%.

Không chỉ có thế, mà sau bài phóng sự này còn có khá nhiều
phát biểu của các vị có tên tuổi, đại khái đa số đều
dựa vào số liệu do bài báo đưa ra mà phán rằng giáo dục VN
là quá tồi tệ, tóm lại có lẽ có thể nói là không còn chút
giá trị nào, chỉ đáng vứt vào sọt rác! Đáng ghi nhận hơn,
có một vị tiến sĩ, phát biểu từ một đại học lớn nhất
thành phố này, dẫn khơi khơi lời một ông Tây nào đó rằng
chỉ một lần quan sát kỳ thi ngoại ngữ ở VN thì ông ta đã
được thấy những tiêu cực bằng những gì ông ta đã thấy
cả đời cộng lại. Rất hình tượng và thú vị, cứ như
đọc văn trong tiểu thuyết vậy.

Hơn thế, hôm sau tờ báo còn có thêm một bài thuộc dạng
"op-ed" (nhận định, ý kiến) nhắc lại lời phát biểu trên và
nhận định rằng điều đó chẳng có gì là ngạc nhiên cả.
Việc tiêu cực trong thi cử ở VN thì ai chẳng biết, thì báo
chí đã chẳng la oai oái lên bao nhiêu lần rồi sao? Cho nên bây
giờ nếu ai nói không có tiêu cực thì mới ngạc nhiên, chứ
nói có tiêu cực thì có gì đâu mà lạ nhỉ?

Tôi không thắc mắc gì về tình trạng tiêu cực trong thi cử
vốn có thật ở VN. Nhưng tình trạng đó nghiêm trọng đến
đâu thì rõ ràng là phải có các điều tra cẩn thận. Nếu nhà
nước không làm, thì các nhà khoa học (độc lập) và báo chí
(độc lập) sẽ phải làm.

Nhưng làm như thế nào? Tôi nhớ, khi đọc phóng sự ấy thì
điều đầu tiên tôi nghi ngờ là những từ "lấy mẫu ngẫu
nhiên". Ai có hiểu biết về thống kê thì đều biết rằng
lấy mẫu ngẫu nhiên có nghĩa là mọi phần tử trong dân số
đều có cơ hội được lựa chọn như nhau. Vậy áp dụng vào
khảo sát nói trên thì phải làm như thế nào?

Nếu khảo sát ấy muốn lấy mẫu ngẫu nhiên các thí sinh ở
các tỉnh phía Nam (ví dụ, từ Đà Nẵng trở vào) đến dự thi
tại TP HCM thì nhà nghiên cứu phải có trong tay danh sách toàn
bộ các thí sinh ở tất cả các thí sinh này. Sau đó, sử dụng
một phương pháp nào đó (ví dụ, lấy mẫu ngẫu nhiên đơn
giản hoặc lấy mẫu ngẫu nhiên phân tầng) để rút các thí
sinh này ra theo một tỷ lệ định sẵn (vd: 1/500), sao cho bảo
đảm được là việc rút các thí sinh này ra là hoàn toàn khách
quan, không thiên vị, không có chủ ý. Sau khi có danh sách các
thí sinh được chọn ngẫu nhiên từ dân số thì nhà nghiên
cứu (trong trường hợp này là phóng viên của tờ báo) mới
tiếp xúc với từng thí sinh được chọn để phát phiếu hỏi
và thu phiếu lại, từ đó viết ra bài phóng sự kia.

Điều này rõ ràng là không ai có thể làm được trong điều
kiện các quy định hiện hành của VN (và cũng sẽ khó ở các
nước khác, vì không ai cho phép làm phiền thí sinh trong một
kỳ thi quan trọng như kỳ thi đại học). Tôi đoán chừng cách
phát phiếu thăm dò của tờ báo chỉ là cách lấy mẫu thuận
tiện (convenience sampling) mà thôi. Tức là tiếp cận được
người nào thì hỏi người đó, sau đó mới về cộng trừ
nhân chia lại, rồi "phán" rằng đấy là mẫu ngẫu nhiên (để
cho nó đáng tin cậy mà, vì mẫu thuận tiện thì không cho phép
ta khái quát hóa lên từ một tỷ lệ rất nhỏ của dân số).

Sẽ có người nói, 400 không phải là con số nhỏ, vì trong
nghiên cứu xã hội thì một mẫu khoảng 30 đã có thể tạm
chấp nhận rồi (mẫu nhỏ). Đúng, nhưng chỉ đúng nếu ta lấy
mẫu ngẫu nhiên, chứ không phải là mẫu thuận tiện như thế
này, trời ạ!

Ngoài vấn đề về mẫu, khảo sát nói trên còn vướng một
vấn đề cũng trầm trọng không kém, đó là công cụ khảo
sát, tức là những câu hỏi cung cấp cho thí sinh. Nói rằng hơn
80% số thí sinh được hỏi cho là có tiêu cực trong thi cử,
nhưng tờ báo lại chẳng đưa ra danh sách các câu hỏi được
gửi đến cho thí sinh gì cả. Chẳng biết điều này là vô
tình hay cố ý, nhưng rõ ràng không có câu hỏi thì những số
liệu kia chẳng có ý nghĩa gì hết.

Không có ý nghĩa, bởi vì không có câu hỏi kèm theo thì không
ai i biết "tiêu cực" trong cuộc khảo sát kia được hiểu là
gì. Tiêu cực có phải là thí sinh tìm cách hỏi nhau, hoặc tìm
cách nhìn bài của nhau? Nếu chỉ cần trong mỗi phòng thi có 1
trường hợp hỏi nhau hoặc nhìn nhau đã bị xem là tiêu cực
rồi, thì tôi nghĩ tỷ lệ 80% kia là rất đáng ngạc nhiên chứ
không phải là không có gì ngạc nhiên cả. Kinh nghiệm của tôi
- với khá nhiều lần đi thi, và suốt đời ở trong ngành giáo
dục nên kinh nghiệm đi coi thi cũng rất nhiều - bảo cho tôi
biết rằng hầu như trong phòng thi nào cũng sẽ có ít nhất là
một trường hợp thí sinh làm bài không được, vì vậy sẽ
tìm cách loay hoay nhìn ngó xung quanh.

Vì biết điều này nên Bộ đã có những quy định về việc
nhắc nhở hoặc thậm chí kỷ luật những trường hợp nói
trên. Đây chưa phải là tiêu cực, mà chỉ mới là phản ứng
tự nhiên của thí sinh thôi - tất nhiên là hành vi này không
được phép trong phòng thi. Nếu làm nhiều lần, bị nhắc nhở
mà vẫn không chám dứt, thì thí sinh có thể bị lập biên
bản. (Hình như theo quy định hiện hành thì phải bị nhắc
nhở 3 lần mới lập biên bản; như vậy nếu chỉ liếc nhìn
một lần, hoặc hỏi một lần, thì không thể cho là tiêu
cực.)

Đấy, một phóng sự như vậy mà chẳng có ai thắc mắc gì
với các số liệu do bài báo đưa ra, mà ngược lại, mọi
người đều chấp nhận (dường như còn có chút gì hồ hởi
nữa chứ, hình như mọi người chỉ chờ có thế: đấy, tôi
đã bảo mà, tiêu cực trong giáo dục của VN là khủng khiếp
lắm rồi! Dẹp quách kỳ thi tốt nghiệp THPT đi rồi; thậm chí
có người cực đoan còn cho rằng phải giải tán ... Bộ GD đi
nữa chứ, sợ quá!)

Tôi chẳng bênh gì Bộ GD đâu, vì tôi cũng rất thất vọng và
bất bình với nhiều cách làm thiếu căn cứ và cơ sở khoa
học của Bộ. Nhưng để phản biện Bộ (chỉ để cải thiện
thôi, chứ không phải để chống đối gì) thì phải có cách
làm khoa học hơn, chứ không phải là chủ quan, cảm tính như
thế!

Thật ra, tôi chưa định viết bài này. Nhưng hôm nay lại đọc
báo, lại thấy có một phát biểu của một vị tiến sĩ khác,
cũng từ trường đại học lớn nhất thành phố ấy (và là
trường lớn nhì trên cả nước), với một lời phán khơi khơi
như sau (đại khái, không nhớ nguyên văn): trong khi ở các
nước thì đa số thí sinh chọn vào trung cấp chứ không phải
là đại học, thì ở VN tình trạng lại ngược lại, đa số
chọn vào đại học.

Nghe xong mà... phát rầu, vì theo hiểu biết (hạn hẹp) của
tôi, hình như không phải thế! Ít ra là ở những nước tôi
biết, đó là mấy nước nói tiếng Anh như Anh, Mỹ, Úc, Canada.
Hoặc mấy nước ASEAN, ví dụ như Thái Lan, Indonesisa. Thì cứ so
sánh số lượng trường đại học và trường trung cấp ở các
nước này thì sẽ rõ thôi mà! Ví dụ như ở Mỹ, có cả thảy
4500 trường đại học và cao đẳng nhưng chỉ có 2300 trường
nghề. Và số học viên trong các trường này thì vô cùng nhỏ,
không đến 2% tổng số người đi học nhé (300,000/16,000,000)!
Số liệu lấy từ Acenet (trang 2), link ở đây:
http://www.acenet.edu/bookstore/pdf/2004_higher_ed_overview.pdf.

Thực ra, đề cập đến mấy vị tiến sĩ (vốn là đồng
nghiệp của tôi trong ngành giáo dục) chỉ thông qua mấy lời
phát biểu trên báo thì có lẽ cũng hơi oan cho mấy vị ấy. Vì
biết đâu các vị ấy phát biểu rõ ràng hơn, chính xác hơn,
có số liệu đầy đủ hơn, nhưng bị báo chí cắt đi thì sao
nhỉ? Cũng mong là như vậy, chứ nếu không, trí thức, tiến
sĩ, nhà giáo, nhà nghiên cứu giáo dục mà phát biểu khơi khơi
không số liệu như thế kia, thì chả trách giáo dục VN cứ
luần quần mãi với mấy vấn đề lập đi lập lại mà không
sao giải quyết được. Vì có ai biết rõ hiện trạng là gì,
nguyên nhân do đâu, và giải pháp nào có thể phù hợp (đã
được kiểm chứng) đâu mà giải quyết được vấn đề cơ
chứ?

Thôi thì đành mong đợi các tờ báo Việt Nam, nếu có viết
bài gì thì cũng xin có số liệu cho chính xác và đầy đủ,
rồi hãy kết luận hoặc kiến nghị gì. Chứ nếu không thì...
không chừng càng đưa vấn đề, càng vấn kế, kiến nghị,
đề xuất vv thì giáo dục của ta lại càng rối rắm hơn
đấy.

Rất mong được như vậy! (<em>Hoặc nếu dùng lời của tôn
giáo thì là: Amen!</em>)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13602), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<center>Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc</center>

<div class="rightalign">Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 27 tháng 7 năm
2012</div>

<strong>Kính gửi:</strong>
- Thường trực Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam Thành phố
Hồ Chí Minh
- Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh
- Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh

<center><strong>v/v: Đề nghị tổ chức cuộc biểu tình tuần
hành phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục có những
hành động gây hấn, mưu toan xâm chiếm vùng lãnh hải và đặc
quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông</strong></center>

Sau khi Luật Biển được Quốc hội Việt Nam
thông qua với đa số áp đảo, nhà cầm quyền Trung Quốc đã
hằn học dùng các phương tiện truyền thông chính thức của
Đảng và Nhà nước Trung Quốc công kích, đe dọa Việt Nam,
thành lập và xây dựng chính quyền cái gọi là "Thành phố
Tam Sa" (Tam Sa thị) gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam,
cho gọi thầu công khai những lô dầu nằm sâu trong vùng đặc
quyền kinh tế của Việt Nam, dùng các đội hải giám, ngư
chính mà thực chất là các tàu vũ trang tiếp tục bách hại,
cướp bóc ngư dân Việt Nam. Ngày 12-07-2012 Trung Quốc lại mở
cuộc ra quân rầm rộ gồm 29 tàu đánh cá hiện đại cùng với
tàu hậu cần và chế biến hải sản hàng ngàn tấn vào gần
đảo đá chữ thập trong quần đảo Trường sa thuộc chủ
quyền của Việt Nam cùng với lời dọa dẫm dùng vũ lực khi
gặp cản trở.Những khiêu khích chưa dừng lại, họ tuyên bố
thành lập khu quân bị Tam Sa và đưa quân đến đồn trú trên
đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và chuẩn
bị diễn tập bắn đạn thật tại Biển Đông Những hành
động thô bạo trên đây đã đe dọa nghiêm trọng chủ quyền
và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam mà cha ông chúng ta qua
nhiều thế hệ đã đổ biết bao xương máu để bảo vệ cho
đến ngày nay.Tại hội nghị các ngoại trưởng của khối ASEAN
ở Phnom Penh, thông qua nước chủ nhà Campuchia, Trung Quốc, kẻ
đứng sau bọn diệt chủng Pol Pot – Ieng Sary thảm sát mấy
triệu dân Campuchia, đã phá hoại sự thống nhất của khối
ASEAN làm cho Hội nghị không công bố được tuyên bố chung
trong đó có điều khoản nói về vấn đề tranh chấp ở Biển
Đông, điều chưa từng xảy ra từ khi khối ASEAN được thành
lập đến nay. Điều đó càng chứng minh ý đồ độc chiếm
Biển Đông, phá hoại sức mạnh đoàn kết giữa ba nước Việt
Nam, Lào và Campuchia, bao vây Việt Nam và không loại trừ khả
năng nhà cầm quyền Trung Quốc tiến hành chiến tranh xâm lược
nước ta, tự lột trần 16 chữ vàng và 4 tốt giả dối mà từ
trước tới nay họ vẫn rêu rao.

Đứng trước tình hình cấp bách và nguy hiểm nói trên, chúng
tôi, những công dân yêu nước và những người đã từng tham
gia phong trào đấu tranh thống nhất đất nước trước 1975;
từng giữ những cương vị trong bộ máy Đảng, Nhà nước,
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể quần chúng sau
1975, ký tên dưới đây đề nghị:

1/ Thành ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân Thành phố
Hồ Chí Minh cần có chủ trương để cho Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, các đoàn thể thành viên trong
đó có Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp
Thanh niên, Hội Sinh viên Thành phố, Hội Liên hiệp Phụ nữ
Việt Nam, Hội Cựu chiến binh và các tổ chức chính trị xã
hội khác đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình tuần hành
để nói lên ý chí của nhân dân thành phố chống âm mưu bành
trướng, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc mà gần đây
nhất là những hành động gây hấn khiêu khích như đã nói ở
trên

2/ Trong trường hợp Thành ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban
Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vì lý do gì không có chủ
trương nói trên thì chúng tôi, những công dân của thành phố,
thực hiện quyền biểu tình đã được ghi trong Hiến pháp, tự
đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình tuần hành, thể hiện
quyết tâm của nhân dân thành phố, bảo vệ chủ quyền và
toàn vẹn lãnh thổ của đất nước Việt Nam thân yêu của
chúng ta.

Chúng tôi sẽ thông báo ngày giờ và địa điểm tổ chức
cuộc biểu tình tuần hành nói trên. Để cuộc biểu tình có
kết quả tốt đẹp chúng tôi kiến nghị bố trí lực lượng
chức năng giữ gìn trật tự an ninh, giúp chúng tôi phát hiện
những kẻ quá khích có những hành động đi ngược lại mục
tiêu chống hành động bành trướng, xâm lược của nhà cầm
quyền Trung Quốc mặt khác tránh việc bắt bớ, đàn áp những
người yêu nước như trong cuộc biểu tình ngày 01-07-2012 vừa
qua. Rất mong nhận được phúc đáp sớm nhất.

Trân trọng,

Đồng ký tên,

1/ Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, Ủy viên Ủy ban Mặt
trận Tổ quốc Việt Nam Tp Hồ Chí Minh

2/ Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành
phố Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin Sáng

3/ Linh mục Huỳnh Công Minh

4/ Hồ Ngọc Cứ, Luật gia, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt
trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên phó chủ nhiệm Hội đồng Tư
vấn Dân chủ và Pháp luật của Trung ương Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam

5/ Tương Lai, Giáo sư, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học,
ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

6 /Huỳnh Tấn Mẫm, Bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên
Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975.

7/Trần Hữu Tá, Phó Giáo sư - Tiến sĩ, nguyên Chủ nhiệm khoa
Ngữ văn trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh

8/ Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên
Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám
đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist).

9/ Trần Văn Long, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh
niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó
Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist).
Hiện đang ở nước ngoài, đã đồng ý ký tên.
10/ Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương
Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt
Nam, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Thành phố Hồ Chí Minh, Đại biểu Hội đồng Nhân dân Thành
phố khóa 4, 5.

11/ Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải
phóng thuộc Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

12/ Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước
Thành phố Hồ Chí Minh (nay là Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ
thuật Thành phố).

13/ Võ Thị Bạch Tuyết, nguyên Giám đốc Sở Lao động, Thương
binh, Xã hội Thành phố Hồ Chí Minh.

14/ Linh mục Thiện Cẩm, Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam, Ủy viên Hội đồng Tư vấn Tôn giáo, Phó Chủ
tịch Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam Thành phố Hồ Chí
Minh.

15/ Hồ Hiếu, nguyên cán bộ phong trào đấu tranh của nhân dân,
sinh viên học sinh tranh thủ dân chủ TP Đà Lạt, nguyên Chánh
văn phòng Quận ủy Quận 1, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận
Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, cựu tù chính trị Côn Đảo

16/ Ngô Văn Phương, nguyên Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ 6, nguyên Đại biểu
Hội đồng nhân dân Thành phố khóa 5

17/ Phạm Đình Trọng, nhà văn.

18/ Nguyễn Hoàng Trúc, nguyên Tổng thư ký Tổng hội Sinh viên
Sài Gòn, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Nhà Bè

19/ Hạ Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc
Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, cựu tù chính trị Côn
Đảo.

20/ Trần Văn Mỹ, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên giảng
viên Đại học Sài Gòn

21/ Nguyễn Xuân Lập, nguyên Phó Chủ tịch Hội Y Dược Việt
Nam, Trưởng đoàn sinh viên Phật tử Sài Gòn (trước 1975)

22/ Nguyễn Huy Diễm, Bác sĩ, nguyên Chủ tịch Ban Đại diện
Sinh viên Y khoa năm 1971-1972, cựu tù chính trị Côn Đảo

23/ Hà Thúc Huy, Tiến sĩ, giảng viên Đại học Khoa học Tự
nhiên Thành phố Hồ Chí Minh

24/ Phan Thị Hoàng 0anh, Tiến sĩ, Giảng viên Đại học Sư phạm
Thành phố Hồ Chí Minh.

25/ Dương Hồng Lam, nguyên Tổng giám đốc Vinabico, nguyên cán
bộ Ban Tuyên huấn Trung Ương cục Miền Nam

26/ Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng
Du lịch Bình Quới - Saigontourist.

27/ Lê Thân, nguyên cán bộ phong trào đấu tranh của nhân dân,
sinh viên, học sinh tranh thủ dân chủ Thành phố Đà Lạt; cựu
tù chính trị Côn Đảo
28/ Nguyễn Phú Yên, nhạc sĩ

29/ Bùi Tiến An, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban
Dân vận Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Chủ tịch
Lực lượng Phụng sự Lao động (trước 1975)

30/ Đỗ Hữu Bút, nguyên cán bộ Thành đoàn

31/ Trương Hồng Liên, nguyên cán bộ Thành đoàn

32/ Đỗ Trung Quân, nhà thơ, nhà báo; nguyên thành viên lực
lượng Thanh niên Xung phong Thành phố Hồ Chí Minh.

33/ Tuấn Khanh, nhạc sĩ

34/ Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo

35/ Nguyễn Quốc Thái, nhà báo

36/ Nguyễn Viện, nhà văn

37/ Nguyễn Hòa, nhà báo tự do

38/ Trần Hữu Kham, cựu tù chính trị Côn Đảo, thương binh

39/ Trần Hữu Khánh, cựu biên tập viên Nhà xuất bản Trẻ

40/ Bùi Chát, nhà thơ, hoạt động xuất bản độc lập

41/ Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ

42/ Tô Lê Sơn, Kỹ sư Kinh tế

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13601), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives