Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img src="http://danluan.org/files/u23/4t1.jpg" width="259"
height="194" alt="4t1.jpg" /></center>

Nó tự nhận nó là <strong>chính thống</strong>, giang hồ gọi nó
là <strong>lề phải</strong>, là <strong>lề đảng</strong>. Nhưng
đúng tên của kẻ sinh ra nó gọi nó là cách mạng.

Nó chính là hệ thống báo chí. Tức là những cơ quan truyền
thông của nhà cầm quyền, do nhà cầm quyền cấp phép và đặt
dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng. Nó là nền
<strong>báo chí cách mạng Việt Nam</strong> mà ngày 21.6 sắp tới
đây là ngày giỗ của nó.

Tất cả là báo chí cách mạng nhưng có báo được bao cấp
toàn diện, được bao tiêu sản phẩm, có báo được bao cấp
một phần, có báo tự bươn chải với thị trường để kiếm
sống.

Trong những tờ báo tự bươn chải để kiếm sống, có tờ
kiếm sống được, có tờ đã chết, có tờ sống ngoắc
ngoải, có tờ mới sinh ra đang tìm cách quậy lật.
Những tờ báo cách mạng đang ngoắc ngoải hoặc mới sinh sau,
trong tình hình càng lúc càng khó khăn vì sự cạnh tranh của
báo lề dân, phải cố sống cho được bằng mọi giá. Chúng
vất hết đi chuyện cách mạng, không đếm xỉa gì đến cái
chính trị mà đảng định hướng để rảnh chân lao vào cuộc
cạnh tranh khai thác mọi yếu tố giật gân: đâm, chém, cướp,
hiếp, đồng tính, loạn luân, ma quái, lộ hàng...nhằm câu
khách bán báo, câu "viu" bán quảng cáo. Loại báo nầy đang bị
đồng loại cách mạng xếp vào loại báo lá cải. Nhưng vì
chúng cũng là báo chí cách mạng nên phải gọi đúng tên là
<strong>báo chí cách mạng lá cải</strong>.

Sự xuất hiện loại hình báo chí cách mạng lá cải làm cho
nền báo chí cách mạng trở nên đa dạng và phong phú.

Cũng từ đó, diện mạo của nền báo chí cách mạng vốn dĩ
đã méo mó buồn cười nay càng trở nên dị hợm và tức
cười hơn.

Tôi thấy vui đấy chứ, nhìn vào mặt nó là khỏi cần phải
đi xem tấu hài.
Ha Ha Ha, báo chí cách mạng Việt Nam! Báo chí cách mạng lá cải
Việt nam! Thế giới không ai có (à quên, trừ Trung Cộng).

<center><img src="http://danluan.org/files/u23/4t.jpg" width="600"
height="443" alt="4t.jpg" /></center>

<em><center>Bộ 4T - Tranh cũ, vấn nạn không cũ/biếm họa của
Kỳ Văn Cục</center></em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12794), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Ông Phạm Quang Tuấn đã <a
href="http://boxitvn.blogspot.de/2012/05/tra-loi-bai-ve-cac-y-kien-cua-ong-pham.html">trả
lời</a> lại bài phản biện của tôi <a
href="http://danluan.org/node/12745">"Về các ý kiến của ông Phạm
Quang Tuấn"</a>, đồng lúc ông Dương Danh Huy cũng <a
href="http://danluan.org/node/12768">lên tiếng</a> về bài phê bình
của tôi <a href="http://danluan.org/node/12732#comment-59157">"Hiểu
thế nào về nội dung bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong
tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?"</a>. Hai bài có
đăng trên trang BauxiteVN.

Bài của ông Phạm Quang Tuấn cũng như bài trước, chỉ lập
lại các ý kiến đã viết, những chi tiết lặt vặt, không
liên quan gì đến nội dung hay chủ đề của các bài viết (ba
bài) của tôi. Bài của ông Dương Danh Huy thì cố gắng biện
hộ cho cho việc <em>"quyền chủ quyền của Phi trong khu vực
Scarborough"</em> là <em>"quyền chủ quyền của Phi từ đảo
Luzon"</em>. Nhưng điều tệ, trong bài này, ông Huy đã vượt qua
mức tranh luận thuần túy khoa học để bước vào lãnh vực
chỉ trích cá nhân, khoe khoang và tự mãn lố bịch.

Bài viết này, tôi sẽ đề cập đến:

<div class="special_quote">
1/ lần nữa cho rõ ràng và dứt khoát về <em>"quyền chủ quyền
trong khu vực bãi cạn Scarborough". </em>

2/ Về điều 121 của Bộ Luật Biển 1982 về hiệu lực các
đảo.

3/ Sau cùng là một số điều <em>"lặt vặt"</em> khác.
</div>
<strong>I. Ta có thể hiểu thế nào về câu: <em>"Chúng tôi hoàn
toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ
quyền chủ quyền của nước Cộng Hòa Philippines trong khu vực
Panatag Shoal?"</em></strong>

Không thấy người nào trong nhóm ký tên lên tiếng giải thích.
Chỉ có ông Dương Danh Huy, một người đã rút tên ra khỏi danh
sách, lên tiếng. Theo ông này:

<div class="special_quote"><em>... "quyền chủ quyền trong khu vực
bãi cạn Scarborough" (một cụm thuật ngữ ám chỉ về vùng
đặc quyền kinh tế và thềm lục địa) là khác với "chủ
quyền tại bãi cạn Scarborough" (ám chỉ về các mỏm đá cao
hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng)… nó không
ủng hộ chủ quyền của bên nào đối với các mỏm đá cao
hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng, nhưng nó
ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực, tức là cho
rằng vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về
Philippines. Trên phương diện pháp lý, có thể giải thích…
với lập luận vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó
thuộc về đảo Luzon của Philippines thay vì thuộc về các mỏm
đá cao hơn mặt nước tại bãi cạn Scarborough, bất kể nước
nào có chủ quyền đối với các mỏm đá đó.</em></div>

Tức là việc: <em>"Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ
quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước
Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal"</em>, trong đó
<em>"khu vực Scarborough"</em> phải hiểu là <em>"vùng đặc quyền
kinh tế trong khu vực đó thuộc về đảo Luzon".</em>

Giải thích như vậy là không thuần lý, bởi hai lẽ, đã nói
trong bài trước:

<em>1/</em> về từ vựng, nhắc lại thí dụ, khi nói <em>"quyền
chủ quyền của Việt Nam tại vùng (hay khu vực) đảo Phú
Quốc"</em> thì người ta sẽ hiểu <em>"quyền chủ quyền"</em>
đó sinh từ đảo Phú Quốc chứ không phải <em>"quyền chủ
quyền"</em> khu vực đó sinh từ bờ biển của lục địa.

2/ Về <em>"quyền chủ quyền"</em> theo luật Biển 1982. Các
quyền này sinh ra từ chủ quyền lãnh thổ. Luật pháp của Phi
đã xác định bãi cạn Scarborough thuộc chủ quyền của Phi. Khi
Phi có chủ quyền tại Scarborough dĩ nhiên nước này có các
<em>"quyền chủ quyền"</em> tại bãi cạn này. Tạm gác hiệu
lực ZEE để bớt tranh cãi, lãnh hải 12 hải lý và vùng tiếp
cận 12 hải lý của bãi Scarborough cũng là một quyền thuộc
<em>"quyền chủ quyền"</em> của Phi. Cột nước, mặt nước,
vùng trời, thềm lục địa, tài nguyên...trong phạm vi 24 hải
lý (tính từ đường cơ bản) của bãi này thuộc quyền tài
phán của Phi. Nước này có quyền khai thác, phát triển kinh tế
trong khu vực này. Đó là các <em>"quyền chủ quyền"</em> của
Phi. Nên biết, chu vi bãi này là 45 km và diện tích này lên tới
150 km², chưa tính diện tích vùng lãnh hải và vùng tiếp cận
lãnh hải.

Mặt khác, thử chấp nhận rằng (để bớt tranh cãi), nội dung
của tuyên bố trên không nhằm ủng hộ chủ quyền của Phi ở
Scarborough. Như vậy, nếu chủ quyền bãi cạn này thuộc về
Trung Quốc, thì việc ủng hộ <em>"quyền chủ quyền của Phi
trong khu vực Scarborough"</em> sẽ không ổn. Vì khu vực ZEE của
đảo Luzon sẽ chồng lấn với đòi hỏi của Trung Quốc về
lãnh hải, vùng ZEE và thềm lục địa ở bãi Scarborough. Đòi
hỏi này phù hợp với tinh thần của luật Biển 1982.

Điều này mâu thuẫn, vì ta không thể ủng hộ hoàn toàn
<em>"quyền chủ quyền"</em> của Phi trong một vùng thuộc chủ
quyền của Trung Quốc. Việc này chỉ có thể đưa tới khủng
hoảng ngoại giao lớn giữa Việt Nam và Trung Quốc, nếu không
nói là chọc giận Trung Quốc ở những điều không đáng.

Giải thích của ông Dương Danh Huy như thế vừa không thuần lý
(ý nghĩa từ vựng) vừa không phù hợp pháp luật của Phi, lại
vừa mâu thuẩn với luật Biển 1982.

Ông Phạm Quang Tuấn cho biết, những người soạn thảo bản
tuyên bố này là những nhà <em>"nghiên cứu"</em> nổi tiếng.
Tôi không đặt vấn đề về khả năng của các vị này. Nội
dung Bản tuyên bố, theo tôi, thì rất rõ ràng và hoàn chỉnh.
Nhưng lý luận của ông Dương Danh Huy, qua bài viết nhằm giải
thích khác đi ý nghĩa bản tuyên bố, mới làm hỏng mọi việc.
Điều này tôi đã viết trong bài trước: nó sẽ làm phật lòng
giới trí thức Phi. Mọi người sẽ đặt câu hỏi: Mới ký
ủng hộ chưa ráo mực, sao lại tìm cách thay đổi nội dung như
thế?

Lại thêm hành động rút tên ra khỏi danh sách. Ông Huy sợ
trách nhiệm về chữ ký của mình?

Ngồi chung một thuyền, mới gặp chút bão giông mà nhảy lên
bờ, bỏ đồng bọn. Như thế rõ ràng đó thuộc <em>"type"</em>
người <em>"chơi không được"</em>.

(Nếu bản tuyên bố này có gởi cho tôi, tôi sẽ không ngần
ngại ký tên, nhưng sẽ góp ý thêm ở khoản 1 và khoản 4. Bản
tuyên bố, khoản 1 mâu thuẫn với khoản 3. Khoản 1 ủng hộ
hoàn toàn, hàm ý luôn việc sử dụng vũ lực. Trong khi khoản 3,
ủng hộ nội dung tuyên bố của bộ Ngoại Giao Việt Nam là
ủng hộ một giải pháp ôn hòa. Khoản 4 tôi sẽ đề nghị
thêm Hoàng Sa của Việt Nam vào chung với Scarborough. Nội dung
mạnh mẽ của bản tuyên bố như thế sẽ đi thẳng vào lòng
quần chúng Phi, khiến tình hữu nghị hai bên Việt Phi sẽ thắt
chặt. Vấn đề khác ý kiến trong giới trí thức, cá nhân tôi
với nhóm trí thức ký tên, là chuyện thường tình. Mọi
người cùng tề chỉnh đồng ý thì mới là có vấn đề.)

<h2>II. Về hiệu lực các đảo ở điều 121 của bộ luật
Biển 1982:</h2>

Bản tiếng Việt bộ luật này viết về điều 121 như sau:

Điều 121: chế độ các đảo

<div class="special_quote">

1. Một đảo là một vùng đất tự nhiên có nước bao bọc, khi
thủy triều lên vùng đất này vẫn ở trên mặt đất.

2. Với điều kiện phải tuân thủ ở khoản 3, lãnh hải, vùng
tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của
một hòn đảo được hoạch định theo đúng các qui định của
công ước áp dụng cho các lãnh thổ đất liền khác.

3. Những đảo đá nào không thích hợp cho con người đến ở
hoặc cho một đời sống kinh tế riêng, thì không có đặc
quyền kinh tế và thềm lục địa.</div>

Tôi đã đưa ra một số thí dụ trong bài viết, một đảo
không có người ở, không có đời sống kinh tế riêng, đôi khi
vẫn có hiệu lực về hải phận <em>"kinh tế độc quyền –
ZEE"</em> và <em>"thềm lục địa"</em>. Một số thí dụ về
những đảo đá nhỏ, không có người sinh sống và khả năng
kinh tế tự túc, vẫn có thể có hiệu lực về ZEE và thềm
lục địa.

Bộ luật SB 2699 của Phi qui định bãi cạn Scarborough cùng các
đảo TS có <em>"regime of Islands – chế độ của đảo"</em>. Bộ
luật không xác định Scarborough và các đảo Trường Sa là
<em>"đảo – island"</em> hay <em>"đá – rock"</em>. Như đã thấy,
<em>"đảo"</em> hay <em>"đá"</em>, trong một số trường hợp
chúng vẫn có thể có ZEE và thềm lục địa.

Như thế, trên thực tế cho thấy, khoản 3 của điều 121 của
bộ luật Biển 1982 có nhiều điều cần xét lại.

Ngày xưa, khi khoa học kỹ thuật còn phôi thai, một đảo đá
nhỏ, hay các đảo san hô có tầm cỡ các đảo Hoàng Sa và
Trường Sa, không cách nào con người có thể sinh sống. Nền
kinh tế tự túc do đó cũng không có. Thậm chí, các đảo lớn
như Groenland, thời tiết khắc nghiệt không thích hợp cho đời
sống con người, mặt đất quanh năm tuyết phủ. Chiếu theo
khoản 3 điều 121, các đảo này không thể có vùng ZEE và thềm
lục địa. Nhưng dưới đà tiến bộ của khoa học kỹ thuật
hôm nay, một đảo đá, đảo san hô, tầm cỡ của các đảo
Hoàng Sa, Trường Sa, thậm chí một nhà giàn, một đảo nhân
tạo (đèn pha)… vẫn có thể cho phép con người đến sinh
sống ở đó.

Về khái niệm <em>"đời sống kinh tế riêng"</em>, thế nào là
đời sống kinh tế riêng? Trong thế giới <em>"toàn cầu
hóa"</em> hôm nay, các nước đều liên thuộc với nhau về kinh
tế, mỗi nước đều có nền kinh tế riêng của mình nhưng
chắc chắn không thể tách ra sống riêng rẽ. Một đảo đá,
đảo san hô, vẫn có thể có một nền kinh tế, như khai thác
các nguồn tài nguyên về cá, dầu khí, du lịch… Thuật ngữ
<em>"nền kinh tế riêng"</em> vì thế rất tương đối.

Như vậy, một đảo đá, đảo san hô, trước kia không thể có
người sinh sống, thì hôm nay nhờ Khoa Học Kỹ Thuật tiến
bộ, các đảo đó con người vẫn có thể sinh sống và cũng có
một nền kinh tế tự túc.

Đã có rất nhiều bài nghiên cứu của các học giả trên thế
giới nói về điều 121 Bộ Luật Biển 1982. Có rất nhiều ý
kiến trái ngược nhau về hiệu lực các đảo. Nhưng mọi
người đều đồng ý ở chỗ là việc thiếu chính xác của
điều 121. Tức ai muốn diễn giải thế nào cũng được. Nhưng
nếu ta muốn tìm hiểu ý nghĩa ban đầu của các tác giả
điều 121, thì ta thấy, tiên khởi, (trong bản sơ thảo), một
đảo chỉ được định nghĩa như khoản 1. Tuy nhiên, một số
quốc gia phản đối điều này, vì vùng biển của họ có mặt
các đảo của nước khác, do đó khoản 2 và 3 mới được thêm
vào, nhằm hạn chế hiệu lực các đảo không có người sinh
sống. Các yếu tố <em>"con người sinh sống"</em> và <em>"nền
kinh tế tự túc"</em> là hai yếu tố quyết định để một
đảo có vùng ZEE và thềm lục địa hay không. Đảo lớn hay
nhỏ chỉ là một điều rất phụ, không hề được đề cập
ở điều 121 của Luật biển. Điều cần chú ý khác là tình
trạng địa lý gần bờ hay xa bờ của các đảo không hề
được qui định theo Luật Biển. Tức một đảo cận bờ hay xa
bờ, đều áp dụng điều 121 như nhau.

Quí ông Phạm Quang Tuấn và Dương Danh Huy luôn viện lý do các
đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều là các đảo nhỏ, do đó
không thể cho chúng hiệu lực như đất liền (tức có vùng ZEE
và thềm lục địa, quan niệm này chủ quan, vì nó không dựa
lên một yếu tố pháp lý nào.

Hiện nay điều 121 của Bộ Luật Biển có các cách giải thích
khác nhau, tùy theo quyền lợi của các quốc gia. Các quốc gia
có đảo dĩ nhiên sẽ đòi hiệu lực các đảo của họ ở
mức tối đa có thể đòi hỏi. Các quốc gia giáp biển nhưng
không có đảo, bị các đảo của nước khác chi phối, dĩ
nhiên yêu cầu hiệu lực đảo này ít nhất có thể được. Hai
quan niệm trái ngược này có thể đưa tới tranh chấp, thậm
chí xung đột, vì quan niệm của hai bên đều dựa trên những
lý lẽ chánh đáng. Bộ Luật Biển 1982 không dự trù điều
khoản nào về cách phân chia vùng ZEE và thềm lục địa giữa
hai quốc gia, mà chỉ nói hai bên phải giải quyết bằng
<em>"thỏa thuận theo như qui định ở điều 38 của Qui Chế Tòa
Án Quốc Tế"</em>. Tức hai bên phải giải quyết trên tinh thần
<em>"équitable – công bằng"</em>.

Vấn đề là: thế nào là công bằng?

Chia theo trung tuyến? Nếu đảo nhỏ quá so với lục địa thì
nước lục địa cho là không công bằng. Chia theo tỉ lệ diện
tích? Nước có đảo sẽ cho là không công bằng vì Luật Biển
điều 121 nói rằng <em>"đảo được hoạch định theo đúng các
qui định của công ước áp dụng cho các lãnh thổ đất liền
khác"</em>. Tức là đảo và đất liền có giá trị như nhau
trước pháp luật. Chia theo dân số? Nếu vậy thì Trung Quốc
sẽ rất mừng, họ có dân số 1/5 thế giới. Công bằng là 1/5
biển trên địa cầu này thuộc về họ? Nếu vậy các nước
khác sẽ không đồng ý, vì việc phân phối biển cho các nước
ven biển là tính theo đơn vị quốc gia chứ không tính theo dân
số của quốc gia. Vấn đề <em>"công bằng"</em> vì thế cũng
là một khái niệm rất tương đối. Luật công bằng thật ra
là luật của kẻ mạnh, hay của kẻ hiểu biết, khôn ngoan.
Thử nhắc lại tranh chấp Hoàng Sa - Trường Sa giữa Việt Nam
và Trung Quốc (và một số nước khác. Việt Nam nên có quan
niệm thế nào về Hoàng Sa và Trường Sa?

Nếu hai quần đảo này không thuộc Việt Nam, dĩ nhiên phía
Việt Nam sẽ quan niệm rằng các đảo Hoàng Sa và Trường Sa
chỉ là các đảo đá nhỏ, không phù hợp cho đời sống con
người cũng như không có nền kinh tế tự túc, do đó không có
qui chế <em>"đảo"</em> theo điều 121.

Nhưng nếu hai quần đảo này thuộc Việt Nam, dĩ nhiên ta sẽ
cho chúng có đầy đủ hiệu lực, đúng theo qui định điều
121. Thật vậy, các đảo Trường Sa của Việt Nam hiện nay có
người sinh sống và chúng có thể có một nền kinh tế tự túc
nếu phát triển đúng mức. Nếu ta có ý kiến khác, tức các
đảo này của mình nhưng mình xem chúng có giá trị như <em>"đá
– rock"</em>, điều hiển nhiên người ngoài sẽ đặt nghi vấn
về chủ quyền của mình tại các đảo này. Đó một hiện
tượng, gọi là đồng thuận ám thị, các đảo này không phải
của Việt Nam. Phía Trung Quốc biết tỏng điều này do đó họ
càng làm mạnh, đòi hỏi đầy đủ hiệu lực cho các đảo
Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam nhượng bộ, họ càng lấn
tới.

Và khi người Việt Nam nào lựa chọn điều này, chắc người
đó không thuộc loại <em>"hiểu biết và khôn ngoan"</em> rồi!

Vấn đề đặt ra, vừa đứng trên bình diện bang giao quốc
tế, vừa nhân danh quyền lợi của quốc gia, dân tộc, Việt Nam
cần có quan niệm nào để chính mình không bị thiệt hại và
không làm thiệt hại cho quốc gia khác?

Nếu Việt Nam không mạnh, thì Việt Nam phải khôn ngoan. Tôi đã
nói nhiều lần, lựa chọn qui chế đảo của Việt Nam tại
Hoàng Sa và Trường Sa là một lựa chọn chiến lược. Tương
tự như sự lựa chọn của Phi tại bãi cạn Scarborough hiện
nay.

Áp dụng máy móc điều 121 thì không ổn mà không áp dụng
điều này cũng không ổn luôn. Làm thế nào để quyền lợi
quốc gia không mâu thuẫn với Luật Biển 1982 đồng thời, quan
trọng hơn cả, không mâu thuẫn với quyền lợi các nước
khác.

Việt Nam <em>"trụ"</em> hay không <em>"trụ"</em>? hay <em>"Dĩ bất
biến ứng vạn biến"</em>? Trụ cũng chết mà không
<em>"trụ"</em> cũng chết. <em>"Bất biến"</em> lại càng chết
sớm.

Ta thấy tranh chấp biển đảo ở khu vực biển Đông cực kỳ
phức tạp:

<div class="special_quote">1/ chủ quyền các đảo,
2/ Quan niệm khác biệt về hiệu lực các đảo,
3/ Việc chồng lấn giữa vùng biển ZEE và thềm lục địa sinh
ra từ các đảo với vùng biển ZEE và thềm lục địa sinh ra
từ bờ biển của các nước.
4/ Quan trọng hơn cả là thái độ bá quyền, bất chấp luật
lệ của nhà nước Trung Quốc.</div>

Việt Nam cần phải có một sách lược như thế nào để có
thể bảo vệ được chủ quyền của mình trên các đảo,
điều này tôi đã nói trong bài viết ở đây:

<a
href="http://blog.yahoo.com/_I66R5T4RFJ5LH5KE4IOX6IW264/articles/235392">Việt
Nam cần điều chỉnh lại chiến lược biển Đông.</a>

Về thái độ của Phi qua Bộ Luật SB 2699. Một vài dấu hiệu,
mà ông Phạm Quang Tuấn có nhắc, cho thấy có thể Phi quan niệm
các đảo Trường Sa (và bãi cạn Scarborough) là <em>"đá"</em>.
Một vài nguồn tin khác cho biết Phi đề nghị với Trung Quốc
để chia đôi bãi cạn Scarborough. Nhưng các điều này không có
gì chắc chắn. Nhắc lại rằng, theo tuyên bố bảo lưu năm 1984
khi thông qua Luật Biển 1982, Luật Quốc Gia của Phi có hiệu
lực cao hơn Luật Biển 1982. Khi dùng thuật ngữ <em>"regime of
Islands"</em> để chỉ cho các đảo Trường Sa và bãi Scarborough,
là họ để một khoảng trống chiến lược, ai muốn hiểu sao
thì hiểu. Họ có thể giải thích Bộ Luật SB 2699 một cách
bất kỳ, lúc nào họ cảm thấy có lợi. Bộ ngoại giao, kể
cả tổng thống, đều không có thẩm quyền giảng giải hay ký
kết cảc kết ước liên quan đến lãnh thổ. Ký kết nghiên
cứu và thăm dò giữa Phi và Trung Quốc của tổng thống Aroyo
năm 2005 (sau đó có mặt Việt Nam) đã bị quốc hội Phi hủy
bỏ.

<h2>III/ Về các chi tiết lặt vặt:</h2>

Người ta nói <em>"lượng tiểu phi quân tử"</em>. Hai bài viết
của ông Phạm Quang Tuấn chỉ nói những điều <em>"lặt
vặt"</em>. Riêng ông Dương Danh Huy, thái độ rút tên ra khỏi
danh sách bản tuyên bố, tìm cách thay đổi nội dung bản tuyên
bố, cho thấy ông này chỉ là loại <em>"quân tử nói đi nói
lại"</em>.

Về thuật ngữ <em>"chủ quyền – souveraineté"</em>, thực ra
thuật ngữ này không đơn thuần là <em>"chủ quyền"</em>, mà
định nghĩa của nó vượt ra ngoài phạm vi tranh luận hôm nay.
Hiểu <em>"souveraineté"</em> là chủ quyền, như tinh thần của
quốc tế công pháp, thường phải kèm theo chữ <em>"territoriale
– lãnh thổ", "souveraineté territoriale – chủ quyền lãnh
thổ"</em>, hay sử dụng một thuật ngữ khác là <em>"danh nghĩa
chủ quyền"</em>. Khi có danh nghĩa chủ quyền trên một lãnh
thổ (một hòn đảo), chiếu theo Bộ Luật Biển 1982, thì sẽ
có những quyền sinh ra từ danh nghĩa này. Đó là các quyền đã
được định nghĩa về vùng ZEE, thềm lục địa v.v…

Vấn đề trong bài viết của tôi là không bàn về thuật ngữ
<em>"souveraineté"</em>, mà nói về việc ông Dương Danh Huy thay
đổi ý nghĩa của bản tuyên bố. Không thể biến hóa từ
<em>"quyền chủ quyền của Phi tại khu vực bãi cạn
Scarbourough"</em> thành ra <em>"quyền chủ quyền của Phi tại khu
vực ZEE của Luzon"</em> được.

Ông Phạm Quang Tuấn có thể chẻ sợi tóc ra làm tư, có thể
lăng nhăng với <em>"chủ quyền"</em> và <em>"quyền chủ
quyền"</em>, có thể làm sạch rác trong các bài viết của tôi,
nhưng không thể bênh vực ông Dương Danh Huy, phù phép biến khu
vực Scarborough thành khu vực ZEE của Luzon.

Ông Phạm Quang Tuấn cũng có nói về <em>"moral support"</em> để
phản biện vụ tôi nói động từ <em>"support"</em> có hai nghĩa
theo tiếng Pháp <em>"supporter và soutenir"</em>. Nghĩa nào thì cũng
không thể ủng hộ <em>"miệng"</em>. Nhưng văn bản còn đó,
nguyên văn là <em>"fully support"</em>. Chỉ có <em>"moral support"</em>
thì không đủ rồi!

Về việc cộng tác báo chí nước ngoài, tham gia các hội thảo,
tranh luận với học giả nước ngoài, viết thư phản biện các
tạp chí khoa học ...v.v… tôi thành thực khen ngợi quí vị nào
có những nỗ lực đóng góp cho việc củng cố chính nghĩa của
Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa trước cộng đồng quốc
tế. Ông Dương Danh Huy chỉ trích tôi chưa từng làm các việc
này. Tôi quan niệm rằng, mỗi người một sở trường một sở
đoản một tình trạng đặc biệt cá nhân, làm việc gì thì
nên tính toán để có kết quả lâu dài. Tình trạng tranh chấp
Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc là con bệnh ung thư đến
thời kỳ thứ ba, nếu chỉ xức thuốc đỏ thì cũng như không.

Tôi đã từng thông báo cho mọi người, từ nhiều năm trước,
trên diễn đàn Talawas, là các Atlas trên thế giới đa số đều
ghi Hoàng Sa là của Trung Quốc. Không ai tin, bây giờ thì ai cũng
thấy cho tới cơ quan Quốc Gia địa dư của Hoa Kỳ cũng ghi
Hoàng Sa của Trung Quốc. Tôi đã từng thông báo từ nhiều năm
trước, ít ra 05 năm, bản đồ <em>"Trung Quốc chính khu"</em>
với hình chữ U chín gạch, sẽ được loan truyền ra khắp thế
giới. Nay thì đúng vậy, bản đồ này được loan truyền rộng
rãi qua các công tác trao đổi giáo dục, văn hóa… giữa các
nước với Trung Quốc. Hiện nay, các văn bản của các học
giả Trung Quốc, các bài học dạy sinh ngữ Hoa tại các trường
ở Châu Âu… đều có bản đồ Trung quốc chính khu với hình
chữ U chín gạch. Quí vị khoe khoang là tham dự hội thảo này
kia, nhưng quí vị biết gì về các chuyện đó? Chờ nước
đến cổ mới nhảy thì đã quá muộn rồi! Những gì quí vị
phản đối Nature hay Science đều chỉ là bề nổi của tảng
băng, hay chỉ là công tác <em>"nước đổ lá môn"</em> mà thôi.

Tôi cũng có đọc bài <em>"tranh luận"</em> của ông Phạm Quang
Tuấn với một học giả nước ngoài về tranh chấp Hoàng Sa và
Trường Sa. Cười bể bụng. Một bên khách quan, khoa học nói
có sách mách có chứng, một bên nói chuyện tình cảm dạt dào.
So sánh lý lẽ của ông Phạm Quang Tuấn với lý lẽ của học
giả kia, tôi liên tưởng đom đóm với mặt trời. Có điều
đom đóm nói ngang thì mặt trời cũng lặn, chịu thua thôi! Tôi
cũng có đọc các bài của ông Dương Danh Huy trên báo chí
nước ngoài, đôi khi giật mình té ghế. Ông này điển hình là
một <em>"học giả Việt yêu nước ngoài"</em>. Khi thì yêu
nước Phi, khi thì yêu nước Tàu. Hôm nào rảnh điểm lại các
bài này để độc giả cười rã ruột cho vui.

Về việc công bố các công trình nghiên cứu, lẽ ra tôi đã cho
ra mắt cuốn <em>"Địa lý chiến lược biển Đông"</em> từ mùa
hè năm ngoái, nhưng có nhiều vấn đề thay đổi quá nhanh, cần
phải điều chỉnh lại. Tôi cũng đang cặm cụi sửa chữa và
dịch tác phẩm <em>"Biên giới Việt-Trung 1885-2000 lịch sử
thành hình và những tranh chấp"</em> in năm 2005 của tôi sang
tiếng Pháp nhưng chưa xong. Vì còn chờ kết quả phân giới,
cắm mốc của Hiệp Ước Biên Giới Việt - Trung vừa kết
thúc.

Theo tôi, mỗi người có một sở trường, một sở đoản.
Không nên ép ai trong một lãnh vực nào. Trên vấn đề Hoàng Sa
và Trường Sa, viết bằng ngôn ngữ nào không phải là điều
tiên quyết, mà quyền lợi của dân tộc Việt Nam được đặt
ở đâu trong bài viết đó. Trường hợp bản tuyên bố ủng
hộ Phi của các nhà trí thức, tôi bóp trán suy nghĩ sẽ chờ
bao lâu nữa mới có một dịp bằng vàng nhằm <em>"quốc tế
hóa"</em> tranh chấp Hoàng Sa, đưa chủ đề này vào các diễn
đàn ASEAN, hay đưa vào hiệu lực của DOC, và sắp tới, DOC.
Tôi lên tiếng phê bình và tôi bất chấp dư luận phê phán tôi
ra sao.

Những dòng mà ông Dương Danh Huy viết ra, quá là khoe khoang cá
nhân, mặc dầu qua hình thức chỉ trích người khác (tức là
tôi), mà điều này không có chỗ đứng trong các vấn đề của
đất nước. Những việc quí vị đã làm, đã lấy lại cho
Việt Nam những gì? Đem lợi cho Việt Nam những gì? Nếu chưa
có gì thì đừng nên kể lể công trạng ra như vậy.

Nay mai có dịp tôi sẽ cho đăng bài <em>"Từ hội chứng Gruzia
(Géorgie) đến mặc cảm ăn cháo đá bát"</em>, trong đó tôi có
đề cập đến hai ông Dương Danh Huy và Phạm Quang Tuấn, một
tiến sĩ vật lý, một giáo sư hóa học, hai <em>"học giả"</em>
Việt đầu tiên đã ví Việt Nam với Gruzia và Trung Quốc với
Nga trong tranh chấp giữa các nước này. Quí vị đón đọc.


<strong>Trương Nhân Tuấn</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12786), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<div class="special_quote">Hơn một năm về trước, loạt bài "Việt
Nam nhất định có cách mạng sớm nếu..." đã không nhận
được sự thu hút bàn luận nhiều từ các độc giả. Tuy vậy,
nó không làm người viết ngã lòng để thôi tiếp tục, "Cách
mạng" không phải trò chơi cũng như "chiến tranh" không phải
trò đùa. Tổ Quốc, Dân Tộc lại là điều mà những ai còn
mang nặng trong suy tư buộc phải suy nghĩ.</div>

Trong 3 phần trước, người viết đã nhắc lại lực lượng
cách mạng quan trọng tại Việt Nam cho đến nay (với các cứ
liệu cụ thể) vẫn phải là lực lượng nông dân, công nhân,
tiểu thương và dân nghèo khác. Kể từ "tiếng bom" Đoàn Văn
Vươn, để sau đó xuất hiện ngày càng nhiều và quy mô, dữ
dội các cuộc đấu tranh đòi đất, giữ đất, kể cả tiểu
thương bãi thị đòi quyền lợi chính đáng, càng củng cố
luận điểm này???

Nhắc tới lực lượng này dễ làm nhiều người lo lắng (về
bạo lực, đổ máu, trả thù) như cái gọi là "cuộc cách mạng
trời long đất lở" của mấy mươi năm trước do người CSVN
tiến hành. Ngày nay, ai cũng biết, người CS đã lừa dối và
phản bội người nông dân, công nhân và dân nghèo sau khi cướp
được quyền lực.

Người viết bài tự đặt câu hỏi: Xã hội Việt Nam ngày nay
có phải vẫn cần <strong>"Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc,
NHƯNG kết hợp cuộc cách mạng tự do dân chủ?"</strong>

Giải phóng dân tộc thoát ách áp bức, bóc lột của CSVN cũng
như họa nô lệ Trung Quốc đang hiện rõ? kết hợp với tự do
dân chủ (đa đảng, bầu cử tự do hợp pháp, tam quyền phân
lập) để không còn nền chính trị độc đảng vô pháp luật.
Thử hình dung, nếu tạm loại trừ yếu tố khoa học kỹ thuật
tiến bộ (đặc biệt là phát minh internet) để nhìn hiện
trạng xã hội Việt Nam hiện nay, <strong>có phải người VN gần
như đang sống vào đúng thời chị Dậu, anh Pha gần trăm năm
trước?</strong>, thậm chí còn tồi tệ hơn nhiều nếu xét thêm
yếu tố đạo đức, văn hóa!?

<strong>Cần xác định lại một lần nữa bản chất cuộc cách
mạng hiện nay như thế để có tư tưởng rõ rệt, để các
học thuyết cần chỉnh sửa, các phương pháp tiến hành cách
mạng cần thích ứng</strong> đễ vẫn lấy thành phần này làm
nòng cốt cho cuộc cách mạng???

Thành phần này càng được khẳng định sau hội nghị TƯ 5
vừa qua, vì ĐCSVN vẫn xác quyết đất đai là của họ dưới
cái áo "sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện và thống
nhất quản lý" - ý nghĩa này cho thấy <strong>não trạng của
người CS hiện nay vẫn là não trạng của hơn 50 năm về
trước</strong>. Tư duy họ không theo được tiến hóa xã hội
Việt Nam và thế giới, vậy các tổ chức chính trị, các nhà
hoạt động dân chủ độc lập có nên suy nghĩ về việc
<strong>thích ứng</strong> để "đồng hành" với người dân trên
con đường cách mạng???

Cướp đất, cướp sức lao động (người công nhân với đồng
lương không đủ sống) cướp tài nguyên thiên nhiên Quốc gia,
bên cạnh vay mượn quốc tế và bán sức lao động người dân
ra nước ngoài vẫn tiếp diễn ngày một lan rộng là những
điểm tựa chính yếu nhất để chế độ này tiếp tục tồn
tại.

Dù chưa có cuộc điều tra xã hội học hiện trạng Việt Nam
quy mô và khoa học, tuy nhiên có thể thấy lòng dân chán ngán
và oán thán rất nhiều trên mọi lĩnh vực. Lập luận "một
nhúm" nhỏ xíu biểu tình hay "loe hoe" vài trăm mống "chống nhà
nước" v.v... còn được người Cộng sản lặp đi lặp lại
bởi chưa có số liệu chính thức nào. Tuy vậy, nó lộ ra cho
người dân thấy, họ quá sợ và chạy trốn cuộc điều tra
cần thiết này, bởi họ không đủ tự tin để làm một cách
minh bạch, công khai. Nó cũng cho thấy hiện trạng bế tắc của
xã hội khi không có số liệu chắc chắn, thuyết phục về
"lòng dân".

Cần lắm cuộc điều tra như thế. Hiện nay chỉ có các tổ
chức lớn, uy tín mới có thể làm được. Những tổ chức như
thế này lại chủ yếu là tổ chức nước ngoài. Đó là môt
điểm khó, mong mọi người góp sức giải đáp câu hỏi này.

Chúng ta cũng đã nhắc đến vai trò trọng tâm của trí thức
trong cuộc cách mạng, cũng như giới trẻ và lực lượng những
người nổi tiếng (1), là thành phần quan trọng cho cuộc cách
mạng. Hai năm qua, lực lượng này không làm người dân thất
vọng khi ngày càng dấn thân nhiều hơn, quyết liệt hơn.

Nay, tình hình kinh tế tồi tệ trong suốt 3 năm qua đã góp thêm
một thành phần khác, đó là thành phần trung lưu đang ngày bị
"nghèo hóa" do suy trầm kinh tế mang lại, góp thêm tình trạng
đói nghèo tại Việt Nam đang gia tăng nhanh(2) và được TS. Lê
Đăng Doanh nhận định là có đủ căn cứ. Đó càng là chứng
cớ để tin tưởng cuộc cách mạng đang trong giai đoạn thuận
lợi nhất bởi ngoài những yếu tố trên, tình hình an ninh
quốc phòng, chủ quyền biển đảo, tình trạng mất đoàn kết
không ngại che giấu cũng như phơi hết "ruột gan" thối rữa
của ĐCSVN trong năm qua, càng cho thấy ĐCSVN bế tắc và ý thức
hệ tư tưởng theo chủ thuyết Marx - Lenin chỉ còn là chiếc
phao cứu sinh thủng lổ chổ.

Một lực lượng quan trọng nữa mà không thể không nhắc tới,
đó chính là những đảng viên (hưu trí và cấp thấp) và
những người còn tin tưởng vào bản chất tốt đẹp của
ĐCSVN, ngày càng rơi rụng dần và hoang mang. Tâm trạng này
không hề bị lung lạc từ "thế lực thù địch" nào cả mà
sự thật sống động, chân xác trong xã hội phô ra đến mức
họ không thể nào biện minh cho ĐCSVN nữa(*). Lực lượng này
cần được chú ý để mau chóng thức tỉnh họ trước vận
mệnh đất nước. Đặc biệt, cần lưu tâm tới vấn đề lợi
ích của họ còn gắn với chế độ để làm sao chính họ
hiểu ra, những lợi ích của họ nhỏ nhoi và không bị cướp
sạch như người CS đã làm, cũng như phải làm cho họ tin sẽ
không có "tắm máu", trả thù một khi cuộc cách mạng thành
công.

Đó cũng là điều khó khăn cho các tổ chức chính trị trong
ngòai nước hiện nay. Điều này cũng lý giải, <strong>nhược
điểm lớn của các tổ chức chính trị lâu nay là chưa truyền
tải được niềm tin này đến với họ.</strong> Công tác (tạm
gọi) PR hình ảnh (nghĩa đen) của các đảng phái hình như chưa
được chú trọng trong thời gian qua (**).

Tất nhiên, nhược điểm này đã được ĐCSVN khôn ngoan "biên
tập" kỹ lưỡng bằng cách luôn vẽ ra "bộ mặt" các tổ chức
chính trị đều là "bọn xấu", "hầm hố", "dữ dằn", "khủng
bố", "phá hoại", "cực đoan", "hung hăng", chỉ muốn thay chỗ
của ĐCSVN để cướp bóc và đày đọa người dân dưới lớp
áo tự do dân chủ v.v... để người dân sợ hãi và càng tránh
xa các tổ chức chính trị, hoặc chí ít là e dè, sợ sệt. Do
đó, CSVN rất sợ hình ảnh những người dấn thân cho Dân Tộc
trở nên thuyết phục quảng đại quần chúng.

Nếu chúng ta để ý, hình ảnh (nghĩa đen) của những người
bị bắt như TS. Lê Quốc Quân (râu ria lởm chởm), Lê Công
Định (xanh xao vàng vọt) Phạm Thị Phượng (mệt mỏi với
đôi mắt sưng vù), Trần Anh Kim (tóc tai bù xù, xanh mướt),
Trần Huỳnh Duy Thức (cúi đầu buồn bã) v.v... là những chi
tiết nhỏ mà rất quan trọng, nó đánh ngay vào cái nhìn ban
đầu thiếu tin tưởng của người dân về những tù nhân này.
Cho tới nay, những hình ảnh như: Hòa Thượng Thích Quảng Độ,
Đức Giám mục Ngô Quang Kiệt, TS. Cù Huy Hà Vũ là chưa bị
"chộp" theo cách bóp méo thâm hiểm như thế (***), tuy nhiên còn
ít quá!

<em>Bên cạnh đó, như là một <strong>bảo chứng niềm
tin</strong> vì dân, vì nước, vì dân chủ ôn hòa bất bạo
động - giải thưởng danh giá và uy tín trên thế giới - Giải
Nobel Hòa Bình, để quảng đại quần chúng trong nước biết
đến rõ rệt - vẫn chưa đến tay người Việt Nam</em>.

Cá nhân người viết, đang rất mong thế giới quan tâm đến
việc quan trọng này. Dù cho BS. Nguyễn Đan Quế, Hòa Thượng
Thích Quảng Độ, Doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, TS Luật Cù
Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày hoặc bất kỳ ai trong số những
người hy sinh nổi tiếng được trao giải này, chắc chắn đó
là tín hiệu trời rung đất chuyển cho cuộc cách mạng. Có
phải chăng, cuộc cách mạng hiện nay vẫn thật cần chất xúc
tác đặc biệt quan trọng này???

Chúng ta đều công nhận, để có tiếng nói nặng ký buộc
ĐCSVN phải chú ý lắng nghe, nhất định phải xuất phát từ
người đoạt giải như thế này, bởi tiếng nói của người
đoạt giải không còn là tiếng nói cá nhân, không còn là
tiếng nói chỉ riêng Việt Nam, đó là tiếng nói của Hòa Bình
mà thế giới trao sứ mạng cho người đó. Sức mạnh tiếng
nói chính là như thế.

Khổ tận cam lai. Tôi vẫn hằng tin trong năm nay thế giới sẽ
không bỏ quên người Việt Nam nữa.

Tuy nhiên, Giải Nobel Hòa Bình 2012 không phải là yếu tố duy
nhất để cách mạng diễn ra và thành công khi xã hội Việt Nam
là bản sao của Trung Quốc với Nobel Hòa Bình 2010 Lưu Hiểu Ba
còn nguyên đó. Tuy nhiên xét hoàn cảnh cụ thể xã hội Trung
Quốc và Việt Nam thì có thể nghĩ rằng, Việt Nam không thể
"cương" theo kiểu Trung Quốc làm đối với thế giới, khi xét
về nhiều yếu tố trong tình trạng bi đát nhiều mặt hiện nay
của Việt Nam. Nhất định, giải Nobel Hòa Bình 2012 nếu về tay
người Việt Nam, rất có thể trở thành bước đi mạnh mẽ
tiến nhanh hơn cho cuộc cách mạng.

Bên cạnh đó, vẫn cần có tổ chức chính trị hoạt động
công khai trong nước. Phải chăng từ người đoạt giải này,
có thể góp thêm yêu cầu cho tiếng nói việc chỉnh sửa Hiến
pháp đang diễn ra lưu tâm tới "luật thành lập đảng phái"?
Đó là điểm bế tắc lớn hiện nay.

Nhìn về Miến Điện, với bà Aun Sang Suu Kyi vừa có thân thế
quá nổi tiếng, với lòng yêu nước nồng nàn, ý chí kiên trì
suốt mấy chục năm, lại thêm giải Nobel Hòa Bình cộng với
đảng của bà vẫn tồn tại nhiều năm mặc dù trong o ép, sự
thức tỉnh của nội các Thein Sein v.v... để càng thương hơn
các tù nhân chính trị tại Việt Nam. Hầu như trong số họ, ai
cũng thiếu một số yếu tố thuận lợi như bà Aun Sang Suu Kyi.

Làm sao giải quyết?

(còn tiếp)

<strong>Nguyễn Ngọc Già</strong>
_______________

http://danluan.org/node/10791 (1)


http://www.youtube.com/watch?v=PoRLV1gIu7w (2)

(*)Ví dụ: bản kết tội Điếu Cày, AnhBaSaigon và Tạ Phong Tần
lộ hết bản chất đê tiện, trơ trẽn. Việc nông dân mất
đất xảy ra cùng khắp, mới đây là 2 mẹ con tại Cái Răng
Cần Thơ đã phải lõa thể để giữ đất, tình trạng tham
nhũng trắng trợn, bổ nhiệm chức sắc tùy tiện, hình thức
"đấu tố kiểu mới" đang nảy nở như nấm độc từ nội bộ
gia cang như Nông Đức Mạnh, cho đến Đặng Thị Hoàng Yến
v.v..., cả giáo dục, y tế đang hấp hối về đạo đức, y
đức v.v...

(**) Nói vui (nhưng có ý nghĩa): ví dụ hình ảnh anh Nguyễn Công
Huân mà PR thì hết ý với vẻ điển trai và sáng láng. Cỡ như
tôi, ai mà gặp, cái nhìn đầu tiên sẽ cảm thấy khó tin
tưởng là...người tốt :(

(***) Vì thế họ quyết không cho TS. Cù Huy Hà Vũ mặc veston,
thắt cravate trong lần phúc thẩm, tuy nhiên họ đã thất bại.
Vậy, có thể nói, hình thức không phải là cái quyết định
nhưng đó là cái bắt đầu thật quan trọng trong mắt người
dân trước khi biết rõ về nhân cách người đó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12791), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Ngày 05/06/2011 là một ngày đáng nhớ đối với những người
tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc và những ai căm
phẫn, sôi sục trước sự bành trướng ngang ngược của Trung
Quốc trên biển Đông. Tôi nghĩ, mỗi người đều có những
cảm xúc khác nhau về ngày này, riêng cá nhân tôi, một người
đã tham gia đoàn biểu tình, tôi thấy xao xuyến lắm. Khó mà
tả được cái cảm giác lâng lâng, nuối tiếc, thèm thuồng
và hy vọng.

Đã gần một năm qua đi kể từ ngày chung tay đều bước cất
lên tiếng ca Việt Nam quê hương ta, "này người anh em"…
đến hôm nay nhìn lại, bọn Tàu kia vẫn ngang nhiên cắt cáp
dầu khí, bắt giữ tàu đánh cá, ngư dân Việt Nam, tàu của
chúng tràn ngập biển Đông. Chúng tận lực khai thác ngay trên
biển đảo quê hương ta mà nói đó là điều rất đỗi bình
thường. Máu căm hờn ai thấy cũng sục sôi, hào khí xưa con
cháu Tiên Rồng, sự dồn nén, cam chịu khiến cho những người
con nhìn về Tổ quốc, nhìn về nơi hải đảo xa xôi Hoàng Sa
– Trường Sa yêu dấu trong nỗi uất nghẹn, đau buồn. Cảm
xúc ứ đọng thành những giọt nước mắt nặng hạt đong
đầy trong khóe mi cay.

Ngày này của năm trước, tôi không có can đảm viết và nói ra
như ngày hôm nay. Có lẽ cũng do biến cố gia đình khiến tôi
hiểu biết nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là, nó không liên quan
đến những gì mà tôi đã làm, không liên quan đến bước chân
đồng hành trong đoàn biểu tình của những ngày hè oi ả,
nắng cháy hăng say một năm trước.

Cũng có thể có nhiều người ác ý hay cố tình đánh tráo khái
niệm cho rằng tôi đang mập mờ giữa hai chuyện đó. Nhưng họ
quên đi một điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tôi
đã từng nói cũng như trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn
để thể hiện rõ quan điểm cá nhân:

- Tôi đòi công lý cho bố mình với tư cách là một
người con.

- Tôi tham gia biểu tình yêu nước với tư cách 1 người
công dân.

Xin đừng đánh đồng những điều đó với nhau.

Không thể nói tôi tham gia vào hoạt động yêu nước là tôi
phải vứt bỏ công việc của gia đình mình.

Càng không thể cho rằng tôi đấu tranh đòi sự công bằng minh
bạch cho cái chết của bố mình thì tôi không được quyền
yêu nước.

Và tôi cảm thấy rằng không ai có quyền chất vấn tôi khi
không trực diện, thẳng thắn mà phải ẩn mình thông qua những
người khác, những blog khác, bởi vì những gì tôi làm đều
là trách nhiệm mà tôi nghĩ phải làm. Tôi không nghĩ rằng mình
sẽ không bao giờ làm điều gì sai, bởi phàm là con người thì
khó có ai có thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng tôi có thể chắc
chắn một điều rằng: Tôi chưa làm sai điều gì đối với
người khác, đối với gia đình, và đối với đất nước
của tôi.

Khi tôi bước chân xuống đường tôi chưa hề nghĩ đến một
ngày người ta biết tôi là ai, không nghĩ cuộc đời sẽ đưa
đẩy tôi đến với những người bạn nào. Khi đọc được
lời kêu gọi biểu tình yêu nước chống Trung Quốc trên mạng,
qua tìm hiểu trên Facebook, tôi biết được đất nước tôi,
quê hương tôi đang phải đối diện, trải qua những khó khăn,
sự đe dọa, rình rập, xâm lược của tên hàng xóm xấu bụng
mà báo chí vẫn gọi là "láng giềng tốt". Tôi đã quyết
định tham gia vào cuộc biểu tình khẳng định chủ quyền của
dân tộc mình, khẳng định quyền của một công dân trong một
đất nước độc lập với truyền thống yêu nước với bốn
ngàn năm lịch sử.

Nhưng ngày 05/06 năm ngoái, tôi không có xuống đường. Tôi
không bước từng bước, hô từng tiếng vang "Hoàng Sa-
Trường Sa là của Việt Nam", " Phản đối Trung Quốc xâm
lược". " Bảo vệ chủ quyền Việt Nam, bảo vệ toàn vẹn
lãnh thổ, bảo vệ ngư dân Việt Nam"…

Tôi có đi, tôi có đến chỗ mọi người biểu tình, có nhìn
thấy những đoàn người từ nhiều ngả trên đường phố hô
vang. Nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống cùng họ. Tôi
không có biết là xuống đó biểu tình rồi có sao không nữa,
rồi có bị bắt, có bị xử phạt hay như thế nào đó không.
Tôi không có kinh nghiệm cũng như sự hiểu biết nhiều trong
việc đó, trong khi tôi lại đi xe, không biết gửi sao cho tiện.
Tôi chỉ đi qua, dừng xe lại, cầm chiếc máy ảnh du lịch trên
tay và bấm lấy những bức hình. Qua Bờ Hồ rồi vòng lên
đường Hàng Bông, những đoàn người khác nhau, nhưng những
giọt mồ hôi trên khuôn mặt của những người tham gia biểu
tình như hoà cùng máu và nước mắt của cha ông đã đổ
xuống vì quê hương thân yêu. Những tiếng hát, lời ca như
bùng lên dữ dội trong sự kìm nén. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt
thèm thuồng, bằng sự ham muốn tuột bậc, sự ham muốn được
"YÊU NƯỚC", chẳng có gì hơn, họ đã truyền cho tôi nghị
lực và sức mạnh của lòng dũng cảm. Và tôi quyết định,
một quyết định gan dạ và táo bạo, có thể nói như vậy
với lúc bấy giờ, vào khoảng thời gian đó của tôi, tôi
bước xuống đường, bước ra khỏi những lý thuyết của sự
sợ hãi, ngày 12/06 tôi đã xuống đường. Đó là sự kỳ diệu
đối với tôi, đúng vậy, nhận thức là cả một quá trình.
Vượt qua nỗi sợ hãi là cả một bài học.

Trong những buổi biểu tình, tôi có rất nhiều kỉ niệm, vui
có, sợ có, lo lắng có, hoài nghi có, thậm chí đau lòng cũng
có. Đau lòng là khi tôi chứng kiến, tôi nhìn thấy đồng bào
tôi, những người đáng lẽ ra phải đứng về phía chúng tôi,
bảo vệ chúng tôi, lại chĩa mũi nhọn, họng súng vào chúng
tôi mà ngăn cản. Có khi thì tôi thấy thương yêu, thương
những người mà tôi chưa gặp lần nào, khi họ bị bắt vì
cũng như tôi đi biểu tình yêu nước mà đến tối mịt vẫn
chưa được thả ra, đó là những anh chị em Sài Gòn ngày
17/07/2011 đã bị bắt, bị đánh. Tôi cũng thao thức như người
thân của họ ngóng chờ họ trở về. Về những cô chú, anh
chị em cùng tôi biểu tình ngoài Hà Nội thì rõ ràng tình cảm
đó là chắc chắn, sự lo lắng và yêu thương khi họ bị bắt
là không thể khác được với những nhịp đập hồi hộp của
trái tim tôi vì ngoài chí hướng đồng lòng của những con
người cùng nhiệt huyết, chúng tôi còn có tình cảm chân tay,
đồng đội mến thương, sẻ chia tiếp sức cho nhau trên con
đường nắng cháy. Còn đây, những người kia là những người
cách tôi cả ngàn cây số, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc,
hay nắm tay hô vang cùng họ một lần, vậy mà sao khi họ bị
bắt đem đi, tôi lại thương lo họ đến vậy. Tất cả tình
thương mến thương đó giữa chúng tôi, không hề có sự vụ
lợi, toan tính hay nghĩ rằng mình làm để được gì cho bản
thân, tất cả đều xuất phát từ một điểm duy nhất, đó là
tình yêu quê hương đất nước, tình yêu máu thịt đồng bào.
Những con người không có trái tim và chỉ có những kẻ không
có trái tim và bộ óc thì mới chối bỏ dân tộc mình, anh em
mình, thì mới có thể nghĩ những giọt nước mắt, mồ hôi
đang chảy của đồng bào mình là gian dối, là toan tính.

Ngày cũ đã qua đi, nhưng ngày mới sẽ lại tới, tôi tin rằng
rồi một ngày, một ngày không xa ấy, tất cả chúng ta, những
con người Việt Nam, sẽ cùng " đứng chung đồng bào" để
"Đáp lời sông núi".

"<em>Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên
đường tay trong tay đều nhịp bước.</em>

<em>Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại
vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng.</em>

<em>Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình
yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào.</em>

<em>Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc
chúng ta giành lại.</em>

<em>Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng.</em>

<em>Này người anh em, nắm tay cùng tôi !</em>"

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/s720x720/292591_426849980668575_100000307303806_1472443_1995815528_n.jpg"
/></center>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/s720x720/601545_426850250668548_601050483_n.jpg"
/></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12793), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<center><img
src="http://img-wap.socbay.vn/data/54e/6f/cb5c2b40dc4dba28ab75f88b7cb.jpg"
/></center>

Khi ta biết thương yêu một ngọn cỏ dưới chân, là ta biết
thương yêu tổ quốc mình. Bảo vệ một ngọn cỏ cũng là bảo
vệ tình yêu tổ quốc. Một đất nước mà không có cỏ thì
nó sẽ là gì? Là không có gì mọc lên được. Là một đất
nước không còn gì để yêu.

Nếu ta nghĩ cỏ cũng là dân, ta sẽ thương yêu dân. Vì không
có dân thì sẽ chẳng ai cần đến quan. Vì không có dân thì có
vua để làm gì?

<em><center>Chợt thương quan không dân chợt thương ngai không
chủ
thương những đời người chung thân trong áo mão cân
đai</center></em>

Nhưng có vua quan đó mà sao dân khổ thế? Vua quan để làm gì
nếu không nói là để làm cho dân sướng.

Thời này ở ta vua quan đã hết thời, chỉ còn lại lãnh đạo.
Lãnh đạo mà làm cho dân sướng thì lãnh đạo cũng mệt lắm.
Cho nên, nhiều vị lãnh đạo không chọn dân sướng mà chọn
mình sướng. Mình sướng là được. Dân khổ kệ dân.

Nổi lên cái sự khổ đó là phong trào cưỡng chế thu hồi
đất. <em>"Dân có đất dập dìu hợp tác"</em> đã qua rồi.
Bây giờ luật lệ chả biết làm thế nào mà đất của dân
thành đất nhà nước. Đất hương hỏa bao đời của dân lại
trở thành của công. Một cú <em>"sở hữu tập thể"</em>
(nhà nước) ngoạn mục đến nỗi dân cứng lưỡi vì mấy dòng
luật đất đai do <em>"con dân"</em> dựng lên. Một cú
<em>"chia quả thực"</em> mới thay cho <em>"dân cày có
ruộng"</em> đã khiến nhiều nhà dân mất trắng hàng mẫu
đất. Đến đất nhà thờ bao đời cũng là của nhà nước? Và
nếu cần, nhà nước sẽ cưỡng chế luôn cả nhà thờ!!!

Nhưng dân lại cứ tưởng đất mình thừa kế, đất mình khai
hoang <em>"theo tiếng gọi"</em> là của mình. Đến khi mở
luật ra mới biết là không phải. Một cái luật thật lạ,
luật biến đất tư thành đất công, biến người chủ đất
phải làm thuê trên đất của mình. Vậy nên, khi nhà nước
cưỡng chế thu đất thì dân phải bó tay.

Phản ứng về cái điều luật đó, là phản ứng tự phát của
dân khi bị dồn vào thế mất đất. Một loạt súng hoa cải ở
Tiên Lãng, Hải Phòng làm thức tỉnh cả người dân lẫn chính
quyền. Một cuộc rào làng giữ đất ở Văn Giang, Tiên Lãng
khiến cả lực lượng chuyên chính xác định sai kẻ thù,
đứng hẳn về nhóm lợi ích để tấn công dân. Và gần đây
nhất là câu chuyện nhói lòng: những người phụ nữ chân yếu
tay mềm ở Cần Thơ phải dùng đến <em>"vũ khí khỏa
thân"</em> để bảo vệ đất.

Tất cả những hình ảnh đó được đưa lên truyền thông,
khiến hình ảnh Việt Nam yêu dấu bị thay đổi một cách tồi
tệ. Không ai cho đó là những hình ảnh đẹp để quảng bá
Việt Nam, mà đó là những hình ảnh bôi bẩn cả nghìn năm
lấp lánh.

Đàng sau những hình ảnh bẩn đó là một dãy những hình ảnh
bẩn nối tiếp. Đó là chính quyền loanh quanh chạy tội với
mục đích <em>"thắng dân"</em>. Những <em>"chiến
thắng"</em> nhục nhã và đê tiện đổi trắng thay đen, đổi
tội thành công, đổi yêu thành ghét. Tôi ngồi uống rượu
với Tướng công an Phạm Chuyên nghe anh than thở về sự dã man
của những hành động đê tiện đó, và anh nói, <em>"Thua dân
thì có gì mà xấu hổ?"</em>. Nhưng người ta chỉ muốn thắng
dân mới <em>"oai hùng"</em>. Và theo đó, hàng loạt những mưu
mô bỉ ổi đã hiện hình.

Tôi nói với Tướng Phạm Chuyên: <em>"Công an và côn đồ
đánh nhà báo, đánh dân… có cả video trưng lên cho bàn dân
thiên hạ thấy, thế mà mấy tháng liền công an không xác
định được ai là tội phạm, sao lạ vậy? Chả lẽ nghiệp
vụ công an lại kém đến thế sao?"</em> Anh Chuyên im lặng và
tôi thấy mắt anh chực ứa lệ.

Giọt nước mắt của Tướng công an đã nghỉ hưu thương cho
những người dân vô tội bị đánh hay thương cho những người
lính nhà nước, từng là quân của anh?

Đã có ai đánh dân dám nói một lời xin lỗi?

Đã có ai phát ngôn sai dám nói lại cho đúng?

Đã có ai dám nghe sự tố cáo trung thực của người dân?

Có! Một tiếng có yếu ớt cất lên đâu đó. Và chưa kịp
được hoan hô thì nó đã chìm vào trong tiếng sấm sét của
trời cao.

Đất! Vâng, nếu không có đất người ta vẫn có thể sống
trên các căn hộ chung cư cao tít tầng trời. Nhưng tại sao
tiếng kêu xé ruột lại là đất? Là vì đất không bình yên.
Đất nước cũng đang rùng mình vì những tiếng kêu ai oán.

Giáo sư Đặng Hùng Võ nói với tôi: <em>"Trung ương XI đã
quyết chủ trương về luật đất đai như thế rồi, chỉ còn
cách tăng cường tính ưu việt cho các điều luật cụ thể sẽ
sửa đổi mà thôi"</em>. Tôi biết, nói thế là anh đang buồn.
Anh vẫn thấy thương dân quá, vì có thể, dân vẫn tiếp tục
bị thiệt thòi vì luật đất.

Tôi thiếu hiểu biết trong phạm vi này, nhưng hiện tượng dồn
dân vào chân tường, dồn dân vào bước đường cùng để dân
phải phản kháng một cách tự phát quái đản chưa từng thấy
trong chế độ XHCN thì thật là một điều <em>"cần xem lại
mình"</em>, xem lại luật đất, và xem lại sự tham lam lẫn
hèn hạ, trí trá lẫn ngu dốt của mình trong ứng xử với dân.

Nếu lãnh đạo không thương yêu dân, cũng có nghĩa là họ
không thương yêu tổ quốc của mình. Đó là một phán xét mà
lương tâm không thể chối bỏ.

31.5.2012

Nguyễn Trọng Tạo

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12792), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Ngày 22/5, trong bài <em>"Về bản lên tiếng ủng hộ Phi Luật
Tân trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarborough"</em>
(http://danluan.org/node/12684), ông Trương Nhân Tuấn viết:

<div class="special_quote"><em>Điều lấy làm tiếc, bản tuyên bố
ủng hộ đưa việc tranh chấp Phi - Trung tại bãi cạn Scarborough
vào thẩm quyền của ASEAN, hô hào nhân dân và chính phủ các
nước trong khối ủng hộ cho Phi, mà lại quên đưa tranh chấp
Hoàng Sa vào nội dung bản tuyên bố.</em></div>



<div class="special_quote"><em>Ủng hộ và kêu gọi mọi người ủng
hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai
quan tâm. Không phải việc tìm cách đưa tranh chấp Hoàng Sa vào
tranh chấp biển Đông là mục tiêu của Việt Nam đó hay
sao?</em></div>

Ông Trương Nhân Tuấn phê bình và than van về bức thư,
<em>"Điều lấy làm tiếc", "trong khi vấn đề của đất nước
thì không thấy ai quan tâm".</em>

Trong bài <em>"Những ngộ nhận của ông Trương Nhân Tuấn liên
quan đến bức thư gửi Đại sứ Philippines"</em> gửi BauxiteVN
(http://danluan.org/node/12768), tôi đã viết:

Tôi cho rằng Chính phủ Việt Nam và các học giả, tác giả
Việt Nam có trách nhiệm tranh thủ Philippines nói riêng và thế
giới nói chung về Hoàng Sa (cũng như Trường Sa và Biển Đông),
nhưng việc không đặt vấn đề Hoàng Sa trong một bức thư
ủng hộ là nằm trong phạm vi của sự hợp lý.

Điều quan trọng là Chính phủ Việt Nam phải đấu tranh, và
các học giả, tác giả Việt Nam phải đấu tranh, chứ không
phải là trong bức thư về Scarborough thì cũng phải bàn về
Hoàng Sa hay nhiều vấn đề khác trong tranh chấp Biển Đông.
Nếu bức thư ủng hộ đó gây được thêm cảm tình với
người Phi và chính khách Phi, góp phần tạo điều kiện cho hai
cuộc đấu tranh đó thì là cao quý rồi.

Cũng có thể là như thế là tạm đủ cho câu hỏi <em>"Có
nhất thiết phải đặt vấn đề Hoàng Sa trong thư không?"</em>
Nhưng có lẽ cũng cần phải hỏi <em>"Nếu đặt vấn đề
Hoàng Sa trong thư thì có gì không hay không?"</em>

Giả sử như 66 trí thức đó đã làm theo như ông Trương Nhân
Tuấn xúi, đã đưa vào trong bức thư điều kiện, hay yêu cầu,
Philippines ủng hộ Việt Nam về Hoàng Sa, thì sẽ ra sao?

Bất cứ một người nào có văn hóa hay một sự tinh tế tối
thiểu cũng có thể hiểu (phản) tác dụng của việc đó là
thế nào. Người Phi, tất cả những người ngoại quốc ở
Philippines đọc báo Manila Times đăng bức thư trên trang đầu,
sẽ đánh giá 66 người ký tên và sự ủng hộ của họ như
thế nào? Có lẽ đại đa số người đọc bài này tự trả
lời được câu hỏi đó.

Cá nhân tôi cho rằng đòi hỏi đặt vấn đề Hoàng Sa trong
bức thư là <em>"xúi trí thức Việt Nam ăn cứt gà"</em>. Tôi cho
rằng những người soạn thư và ký tên, dĩ nhiên là Hoàng Sa
có trong tim, trong đầu và trong hành động của họ, đã sáng
suốt khi họ không làm như ông Trương Nhân Tuấn muốn.

Trong cùng bài, ông Trương Nhân Tuấn cũng viết:

<div class="special_quote"><em>"Hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền"
của Phi tại bãi cạn Scarborough thì có thể tạm chấp nhận.
"Tạm", là vì <strong>chủ quyền của Phi tại đây, trên quan
điểm quốc tế công pháp, thì không thuyết phục. Phi chưa hề
có động thái hợp pháp nào nhằm sát nhập bãi cạn Scarbourough
vào lãnh thổ nước mình.</strong></em>

<em>Còn việc "hoàn toàn ủng hộ các hành động bảo vệ chủ
quyền" ở đây có nghĩa là như thế nào? </em></div>

Ở đây tạm bỏ qua việc Trương Nhân Tuấn không hiểu
<em>"quyền chủ quyền"</em> trong cứ thư có nghĩa gì - tôi muốn
nói về chuyện khác. Tôi lưu ý người đọc về đoạn chủ
quyền của Phi tại đây [bãi cạn Scarborough], trên quan điểm
quốc tế công pháp, thì không thuyết phục. Phi chưa hề có
động thái hợp pháp nào nhằm sát nhập bãi cạn Scarbourough
vào lãnh thổ nước mình.

Sau đó tôi viết bài trên BauxiteVN phân tích rằng bức thư chỉ
ủng hộ quyền chủ quyền của Philippines trong khu vực
Sacarborough Shoal, chứ không ủng hộ chủ quyền của bên nào
đối với các mỏm đá, và cho rằng đó là đúng đắn.

Như đã biết, ông Trương Nhân Tuấn không đồng ý với tôi.
Sự bất đồng ý kiến là bình thường, lành mạnh và cần
thiết. Điều tôi muốn nói đến ở đây là ông Trương Nhân
Tuấn làm gì trong sự bất đồng ý kiến đó.

Ngày 26/5, trong bài <em>"Hiểu thế nào về nội dung của bản
tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại
bãi cạn Scarborough?"</em>(http://danluan.org/node/12732), ông Trương
Nhân Tuấn viết:

<div class="special_quote"><em>Các trí thức ký tên vào bản tuyên
bố có đồng ý với lối giải thích này của ông Dương Danh
Huy hay không?</em>

<em>Trong khi đó, <strong>nếu ta ủng hộ chủ quyền của Phi tại
Scarborough thì đã sao? Dựa trên thực tiễn, không phải Phi đã
chứng minh chủ quyền của họ tại đây rõ rệt hơn phía Trung
Quốc hay sao?</strong></em></div>

Ông muốn những trí thức ký tên trả lời rằng họ ủng hộ
cả chủ quyền Phi, chứ không chỉ ủng hộ quyền chủ quyền
Phi. Như thế sẽ chứng minh rằng các trí thức ký tên không
đồng ý với tôi, rằng tôi đã tùy tiện khi phân tích về
bức thư, rằng tôi đã sai, rằng ông đã đúng.

Để đạt điều ông muốn, ông Trương Nhân Tuấn khích họ,
<em>"Trong khi đó, nếu ta ủng hộ chủ quyền của Phi tại
Scarborough thì đã sao?"</em> Và ông dụ dỗ họ, <em>"Dựa trên
thực tiễn, không phải Phi đã chứng minh chủ quyền của họ
tại đây rõ rệt hơn phía Trung Quốc hay sao?"</em>

Bây giờ tôi muốn người đọc nhớ lại điều ông Trương
Nhân Tuấn viết trước đó 4 ngày:

<div class="special_quote"><em>chủ quyền của Phi tại đây [bãi
cạn Scarborough], trên quan điểm quốc tế công pháp, thì không
thuyết phục. Phi chưa hề có động thái hợp pháp nào nhằm
sát nhập bãi cạn Scarbourough vào lãnh thổ nước
mình.</em></div>

Và tôi hỏi: Nếu 66 trí thức Việt Nam ký tên ủng hộ một
điều mà <em>"trên quan điểm quốc tế công pháp, thì không
thuyết phục"</em> thì có <em>"đã sao"</em> không? Thí dụ như có
ảnh ưởng gì đến tinh thần <em>"vì công lý"</em> của 66
trí thức đó không? Chính nghĩa của họ có bị ảnh hưởng
bởi màu vụ lợi rõ ràng không?

Rõ ràng là ông Trương Nhân Tuấn lại <em>"xúi trí thức Việt
Nam ăn cứt gà"</em>. Không những thế, lần này thật ra là ông
Trương Nhân Tuấn <em>"xúi trí thức Việt Nam ăn cái mà chính
ông đã cho là cứt gà"</em>, để ông ấy có thể chứng minh
rằng tôi đã sai, rằng ông đã đúng.

Điều nữa đáng nói ở đây là ông Trương Nhân Tuấn sẵn
sàng cố gắng đút bất kể điều gì cho cộng đồng, miễn sao
cho phục vụ mục đích cá nhân của ông. thí dụ như ông ấy
viết không ngại bút <em>"Dựa trên thực tiễn, không phải Phi
đã chứng minh chủ quyền của họ tại đây rõ rệt hơn phía
Trung Quốc hay sao?"</em>, trong khi chính bản thân ông đã nói
mới cách đó có 4 ngày, <em>"Phi chưa hề có động thái hợp
pháp nào nhằm sát nhập bãi cạn Scarbourough vào lãnh thổ
nước mình"</em>.

Một người mang tiếng là nhà nghiên cứu xúi trẻ con ăn cứt
gà do bản thân họ kém hiểu biết thì đã là tệ. Một người
xúi trẻ con ăn cái chính mình cho là cứt gà thì là người
thế nào?

<strong>Dương Danh Huy</strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12785), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Chiều B'Lao mây tím giăng trời, những tầng mây lạc loài
đầu hạ. Cơn mưa chợt đến, quán cà phê bên đường là
điểm dừng chân thú vị. Quán mang tên "Dễ Thương", với
vài bộ bàn ghế xinh xinh, vài vị khách mơ màng ngắm mặt hồ
Đồng Nai xao xuyến trong mưa. Hắn chọn bộ bàn ghế ngoài
cùng, vì chợt thích một tí mưa bay. Thêm một người dừng
chân, chợt nhận ra hắn, vui vẻ chào:

- Lâu lắm không gặp, vẫn bình thường chứ?

- Vẫn hằng ngày dùng đủ; còn anh có vẻ rảnh rỗi nhỉ, báo
gì mà nhiều thế?

- Báo không ai mua ấy mà. Tớ vừa ghé Thành Ủy để khiếu
nại, chúng nó quẳng cho một chồng báo để giết thời giờ.
Xếp thì trốn biệt, mà đọc báo thì càng tức anh ách, không
ai mua là phải.

- Muốn nhiều người mua thì dễ thôi, cứ công khai tài sản
của các quan trên báo ấy mà.

- Có lý! Nhưng, như thế thì có mà loạn. Này nhé, như thằng…

Lão nói liên tục về những kỷ niệm xưa, thời còn làm xếp
một doanh nghiệp nhà nước, với đủ trò kiếm chác và ăn
chơi cùng các quan chức…

Sau một vụ tai nạn giao thông, lão bị chấn thương sọ não,
bộ phận phân tích đã bị hỏng, nhưng bộ nhớ thì vẫn còn,
từ đó lão vô tư kể chuyện ngày xưa, toàn những bí mật cung
đình!

Hắn chợt nghĩ về những lối mòn nghiệt ngã, như những
đường rãnh trong những đĩa hát thời xưa, khi đã ghi rồi thì
cứ thế mà phát lại. Nhưng mà nhiều người quyền to chức
trọng, học hành đàng hoàng, sọ não không bị chấn thương,
sao vẫn nhai đi nhai lại những điều quá ảo tưởng? Nhớ từ
thời NVL, khi chủ trương "mèo trắng-mèo đen" đã quá rõ
ràng, Đảng vẫn mê đắm với "đại cục" đại đồng,
vẫn cố theo anh Ba tìm giải pháp đỏ! Rồi khi cục đá tảng
LX và Đông Âu sụp đổ, Đảng vẫn cho là chỉ do lỗi cá nhân
của người này người nọ. Ngay cái nghị quyết của Châu Âu
kết án CNCS, Đảng cũng chỉ cho là trò ác ý của những thế
lực thù địch. Nay thì chuyện anh Ba cướp đất cướp biển
đã quá rõ ràng, Đảng vẫn mãi mê "đại cục" dỏm…

Hắn đã cố quan sát các xếp phát biểu trên ti vi, rõ ràng
là nhiều vị rất tự tin khi nói những lời lảng xẹt, đích
thị là rất thật lòng, thể hiện rõ nét u mê trong lối mòn
tư duy bị nhồi nhét. Mà sao các quan CM có vẻ ghê tởm chủ
nghĩa cá nhân thế nhỉ, trong khi vẫn đua nhau vơ vét trơ trẽn.

Hắn chợt nhớ về cuộc bút chiến sôi nổi một thời về
nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh!
Người ta làm nghệ thuật dĩ nhiên là vì con người, nhưng là
nghệ thuật thì phải có tính nghệ thuật. Việc tách bạch
phải chăng là vô duyên, như con người thì dĩ nhiên phải lo cho
mình, tự khẳng định mình; nhưng con người cũng khó có thể
tồn tại một mình, và tự khẳng định thì dĩ nhiên là cần
cộng đồng, càng nhiều người biết đến thì càng khoái.

Cái tính cá nhân rõ ràng là khách quan, và lòng tham là một
tham số quan trọng trong mọi bài toán phát triển. Nhưng, tham
quá thì chả ai chịu được, và xã hội loài người đã không
ngừng tiến lên theo hướng văn minh, biết người biết ta hơn,
vị tha hơn, nhân ái hơn, vì cộng đồng hơn bằng những giải
pháp văn minh. Vì cái thói quá tham lam mà đòi triệt tiêu luôn
lòng tham là khiên cưỡng, rồi dùng cái nền ấy để xây dựng
chủ thuyết thì dễ sa vào thói bất nhân, dẫu xuất phát từ
lòng nhân ái. Tư tưởng luôn phát triển theo quá trình phát
triển của nhân loại, xã hội càng văn minh càng biết phát
triển tư tưởng qua học hỏi, giao lưu, phản biện… Dùng bạo
lực để giải quyết đúng sai về mặt tư tưởng quả là lạc
hậu, dã man. Các khái niệm CNTB và CNCS là những từ khoa học,
phát sinh từ những nghiên cứu nhằm hoàn thiện xã hội. Áp
đặt bạo lực cho chúng bằng những khái niệm địch – ta
quả là trò vô duyên rùng rợn. Nhân loại đã trả giá quá
đắt cho trò này, và đã hướng về đa nguyên để dần hoàn
thiện theo hướng văn minh.

Những giọt mưa thưa dần, lão đã nhận ra sự mơ màng của
hắn, nhắc khéo:

- Trời tạnh rồi, về mà lên mạng thôi, đang có tin khỏa thân
để bảo vệ đất rất hấp dẫn. Bố khỉ, xã hội gì mà
để người dân phải tự tụt quần nhằm bảo vệ mảnh đất
riêng!

- Đất là của toàn dân, sao lại phải dùng trò thí mạng về
tinh thần để bảo vệ quyền sử dụng đất có thời hạn.

- Những thứ xứng đáng thuộc về toàn dân nhất là quân đội
và công an thì Đảng cuỗm mất rồi. Không biết chúng nó quá
ngu hay quá tham. Thôi, tớ về thôi.

Hắn lại mơ màng. Thơ thoảng tiếng xì xào từ bàn phía
trong:

- Lão rồ, nên mới dám nói bạt mạng thế.

- Mà những lời lão nói có vẻ là sự thật.

- Thật thì thật, ăn nói kiểu đó mang vạ như chơi.

- Thế người nghe có bị sao không nhỉ, nguy hiểm quá!

Hắn hết mơ màng, buột miệng bâng quơ:

- Đất nước đã lâm vào cảnh người dân phải tự tụt quần
để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình rồi, còn hèn
đến bao giờ.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12783), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
<em><strong>Viết tiếp bài viết: Tiểu luận về cuộc đấu
tranh dân chủ cho Việt Nam
(http://danlambaovn.blogspot.com/2012/05/tieu-luan-ve-ve-cuoc-au-tranh-dan-chu.html)</strong></em>

Tư tưởng của tôi là thừa nhận tính tất yếu của con
người là chủ nghĩa cá nhân: đã là con người thì phải ăn,
ngủ,… và phải tham lam, ham sống, sợ chết, muốn sống sung
sướng, muốn có nhiều tiền bạc, quyền lực,…. Điều quan
trọng là phải đưa ra giải pháp, cơ chế để chủ nghĩa cá
nhân phát huy sức mạnh, làm điều tốt đẹp, hạn chế cái
tính xấu xa của nó, chứ không phải thần thánh hóa con
người, triệt tiêu nó. Dao có sắt mới gọt được quả, dao
sắt cũng dễ đứt tay, cốt yếu sử dụng sao không đứt tay
chứ không phải đem mài cùn đi. Đã là con người thì đều
bị chủ nghĩa cá nhân chi phối từ anh lao động, cu li, đến
chị lao công, từ anh trí thức đến các bậc lãnh đạo cao
thượng, không có chuyện làm lãnh đạo thì thành thánh, kinh
doanh thì xấu xa, tham lam.

<h2>Qui luật tự nhiên</h2>

Hẳn, ai cũng biết nhà bác học vĩ đại Isaac Newton
(http://vi.wikipedia.org/wiki/Isaac_Newton), từ việc nghiền ngẫm
quả táo rơi, đã khám phá ra một qui luật vĩ đại của thiên
nhiên, của vũ trụ: <em><strong>định luật vạn vật hấp
dẫn</strong></em>. Đây là một định luật lớn của tự nhiên,
nhờ có nó mà vũ trụ thực hiện được bản giao ca vĩ đại
của mình: các thiên hà, các hành tinh hút nhau, quay quanh nhau,
vận động, chuyển hóa không ngừng nghỉ: các ngôi sao cháy
sáng dưới sức hút của trọng lực chính mình (trọng lực đã
tạo ra sức nén kích hoạt phản ứng hạt nhân), trong hệ mặt
trời chúng ta, mặt trời cháy rực soi sáng thiên hà, trái đất
quay quanh, các dòng sông cuộc chảy, sự sống sinh sôi, trong đó
có thế giới loài người,… thật vĩ đại, thật kỳ diệu.
Đó là kiến thức khoa học cơ bản, bây giờ thì ai cũng biết.
Có người cho rằng Newton đã "tạo" ra lực hấp dẫn. Điều
này không đúng, lực hấp dẫn là thuộc tính tự nhiên, nó
mặc nhiên có, Newton vĩ đại vì là người thấy nó và tổng
kết thành qui luật để con người hiểu biết và vận hành
trong cuộc sống. Nhà bác học thiên tài Albert Einstein
(http://vi.wikipedia.org/wiki/Albert_Einstein) từng nói "<em>tự nhiên
thì nó vẫn là nó cho dù có người quan sát hay không</em>". Con
người chỉ phát hiện ra nó, tổng kết thành qui luật và ứng
dụng trong cuộc sống. Con người khác con vật ở chỗ: "một
con ruồi bò trên bề mặt quả địa cầu, nhưng nó không biết
rằng nó đang bò trên đường cong. Còn con người thì biết đó
là đường cong", đã là qui luật thì còn người phải tuân
theo để đạt được mục đích của mình (triết học có phạm
trù: tự do và tất yếu). Từ biết định luật vạn vật hấp
dẫn mà chúng ta biện giải được những hiện tượng xung quanh
mình: té ngã, nhà sập, nước chảy, đá lăn,…. Tuyệt vời
hơn nữa là con người biết ứng dụng, lợi dụng qui luật tự
nhiên để cải biến cuộc sống của mình: không bao giờ con
người bay được trong những chiếc máy bay khổng lồ, an toàn
mà không thừa nhận định luật vạn vật hấp hẫn.

Tự nhiên có rất nhiều "định luật" lớn nhỏ, chi phối
các thuộc tính khác nhau, tuy nhiên có những định luật lớn,
tổng quát nhất chi phối bản hòa ca của tự nhiên. Định
luật vạn vật hấp dẫn là một trong số đó. Một nguyên tắc
đơn giản: dưới tác dụng của trọng lực, nước phải chảy
chỗ trũng. Đơn giản có vậy mà bao con sông hùng vĩ tuôn trào,
mang lại phù sa, nước mát làm trù phú quả địa cầu. Chúng ta
không thể ngăn một dòng sông chảy, có chăng 'uốn" dòng
chảy để nó phục vụ theo ý mình, muốn thế cũng phải tuân
theo qui luật tự nhiên: tạo nên chỗ trũng và hai bờ để nó
chảy theo ý mà không "tức nước vỡ bờ" chảy tràn lan,
không kiểm soát được, nhấn chìm làng mạc, tiêu hủy cuộc
sống. Cũng có khi có những "giọt nước" được tia nắng
mặt trời làm cho bốc hơi, không cần phải chảy vẫn ra
được đến biển. Thấy một con đường đi quá ngắn, quá
tuyệt vời để đạt được mục đích, dùng ý chí ao ước,
ép buộc, dùng mọi biện pháp để cả dòng sông được thế,
chỉ tốn sức, hoài công vô ích. Hiểu qui luật, hành động
theo qui luật thì điều tốt đẹp tự đến, dùng ý chí không
đếm xỉa qui luật, dù có "quyết tâm cao độ" cũng chỉ
gây ra thảm họa! (Kinh tế tập trung, quan liêu thời bao cấp là
một minh chứng hùng hồn).

<h2>Con người và những thuộc tính</h2>

Con người là một sản phẩm của tự nhiên, cũng có những
thuộc tính của tự nhiên, hiển nhiên nó tồn tại, dù có
những lúc như giọt nước bốc hơi kia, nhưng ta không thể lấy
đó để "làm thước đo" cho cả xã hội. Thuộc tính con
người chúng ta cần thừa nhận: con người có thuộc tính ích
kỉ, tham lam, tư hữu, tiền của mình thì mới xót, mới lo hết
mức, lo cho mình và người thân trong gia đình trước, muốn
sống sung sướng, giàu sang, thỏa mãn thuộc tính cá nhân về
tình dục, về cái tôi,… phản ứng tự nhiên là muốn bảo
vệ quyền lợi mình đang có,…. Tất cả những thuộc tính đó
được tập hợp lại trong cái gọi là chủ nghĩa cá nhân. Chủ
nghĩa cá nhân chi phối con người mạnh mẽ như trọng lực chi
phối lên chiếc máy bay và vạn vật. Chúng ta không thể
"thần thánh" hóa con người mà bỏ qua chủ nghĩa cá nhân,
chúng ta cần thừa nhận, tôn trọng nó như một tất yếu để
rồi ứng dụng nó trong quản lý, vận hành xã hội đến mục
đích tốt đẹp như thừa nhận trọng lực tác dụng lên máy
bay và vận hành đúng để nó bay. Chủ nghĩa cộng sản, giấc
mơ vĩ đại của nhân loại, gây cảm hứng mạnh mẽ cho hơn
một nửa nhân loại trong suốt thế kỷ 20 và được cố gắng
thực hiện bỡi nhiều bộ óc được cho là thông minh tầm cỡ,
được noi gương đạo đức bỡi nhiều vị "thánh tổ"…
nhưng rất tiếc lại là chủ thuyết hành động trái qui luật.
Tất yếu nó sụp đổ, phải rơi xuống đất tan nát như chiếc
máy bay do một tên lãng mạn tạo ra.

<h2>Phát huy thuộc tính cá nhân của con người trong xã hội</h2>

Một nguyên tắc đơn giản: dưới tác dụng của trọng lực,
nước phải chảy chỗ trũng. Đơn giản có vậy mà bao con sông
hùng vĩ tuôn trào, mang lại phù sa, nước mát làm trù phú quả
địa cầu. Cũng với chủ nghĩa cá nhân, với mong muốn được
sống tốt, được có tài sản, con người đã ra sức lao
động, chấp nhận rủi ro, mạo hiểm,… làm giàu cho mình, cho
gia đình mình. Thấy có lợi cho mình, cho gia đình mình thì làm,
thấy thiệt thì né ra, điều này nhiều khi chúng ta gọi là…
tham lam, là... hèn. Vâng, nhiều khi là như vậy, nhiều khi cuộc
sống cần những con người vì đại nghĩa, vì hảo hớn, nhưng
chúng ta không thể lấy nó làm chuẩn để đòi hỏi cả xã
hội ai ai cũng phải thế. Cứ cho rằng ông Hồ Chính Minh là
người có đạo đức cách mạng sáng người, như lâu nay Đảng
Cộng Sản tuyên bố và vận động toàn Đảng, toàn dân ra sức
học tập, làm theo đạo đức của ông để đất nước tốt
đẹp, thịnh vượng, giàu có. Đây là một hình thức làm việc
trái qui luật tự nhiên, phản ảnh sự bế tắc của các giải
pháp quản lý xã hội khoa học, không bao giờ có kết quả như
mong muốn. Ông Hồ Chí Minh có thể là một giọt nước "bốc
hơi" đẹp long lanh, nhưng không thể bắt cả dòng sông cũng
"bốc hơi" như ông. Thực tế qua 6 năm làm cái việc vận
động, học theo tốn không biết bao nhiêu sức lực, tiền của
mồ hôi, nước mắt của dân, tham nhũng ngày càng trầm trọng,
kinh tế lụn bại là một minh chứng hùng hồn, không thể chối
cãi được. (Hãy xem những tên chóp bu kêu gào học tập và làm
theo đã hành động như thế nào? Rất chuẩn theo qui luật tự
nhiên: chủ nghĩa cá nhân: gia đình, vợ con, dòng họ sung
sướng, giàu sang, đi toàn xe công sang trọng, đẳng cấp,….).

Làm sao thuộc tính chủ nghĩa cá nhân "xấu xa" lại có thể
làm cho cuộc sống xanh tươi, xã hội tốt đẹp?

Dòng sông chảy về chỗ trũng, không thể chảy tràn lan dù nó
có muốn thế cũng không được, vì sao? Vì có đôi bờ ngăn hai
bên. Con người thấy lợi thì làm, hại cho mình thì không, luôn
cân nhắc được nhiều hơn mất thì sẽ làm, dù người đó là
nông dân, anh xe ôm, chị lao công, đến vị thức giả, doanh
nhân, đến nhà chính trị bảnh bao, miệng lỡi hùng hồn cũng
vậy. Lợi cho mình, quyền sống cho mình, cho gia đình mình luôn
được cân nhắc trước, tự nhiên con người không thể lấy
búa mà ghè vào chân.

Qua hàng ngàn năm tiến hóa, bao thăng trầm, bao cuộc cách mạng
đẫm máu, trời long đất lở, bao chủ thuyết được nêu ra,
thực hiện, thất bại cay đắng,… cho đến hôm nay con người
đã tìm ra cho mình hai "bờ" hiệu quả để quản lý chủ
nghĩa cá nhân, giúp nó phát huy, cuộn chảy, mang lại tốt tươi
cho đời mà không tàn phá "làng mạc". Hai bờ kỳ diệu đó
là gì?

<strong>Bờ thứ nhất là kinh tế thị trường tự do:</strong>
Như tôi từng nói: Xét về tự nhiên, con người thoát khỏi
giới động vật là nhờ lao động, lao động làm ra tài sản,
của cải, tiền bạc. Tiền chính là giá trị sức lao động
(suy rộng ra là giá trị con người), có tiền (tài sản, của
cải) thì sẽ được sống sung sướng, không chỉ cho mình mà
cho người thân trong gia đình, không tiền, không tài sản, không
của cải thì sống vô cùng khốn khổ không khác gì con thú;
tiền của mình thì xót, tiêu dùng, kinh doanh có trách nhiệm,
của người khác dù là của bố mẹ thì cũng không thể xót xa,
trách nhiệm như của mình, huống gì tiền "chùa", tiền của
'nhân dân", điều này thì rõ ràng, không cần bàn cãi. Do
vậy ai cũng muốn có nhiều tiền, nhiều tài sản, nhiều của
cải, vì nó là nguồn sống. Kinh tế vẫn là hoạt động chính
yếu của con người. Trong xã hội hiện đại, một người,
một gia đình không thể làm ra mọi thứ, để có hiệu quả,
chỉ làm một thứ và trao đổi với nhau, đồng tiền có vai
trò vô cùng to lớn, tiền là tài sản, là của cải, có tiền
là có "đủ thứ", hoạt động kinh tế chính là hoạt động
kiếm tiền, suy rộng ra, hoạt động sống gần như là hoạt
động kiếm tiền, tiêu tiền. Có người nói, từ khi con người
phát minh ra tiền, con người không thể điều khiển thế giới
theo ý muốn chủ quan của mình nữa quả không sai. Tất cả xã
hội vận động theo qui luật vận động của tiền, hiểu qui
luật "chảy" của tiền, mới điều khiển được xã hội
loài người, như hiểu trọng lực mới điều khiển được
dòng sông. (Cả nước Mỹ to lớn, hùng cường, nên kinh tế đa
dạng, qui mô 15.000 tỷ USD, chỉ nắm mỗi một việc duy nhất:
lãi suất của FED là điều khiển được (suy rộng ra, không
chỉ điều khiển nước Mỹ mà còn là nền kinh tế toàn cầu,
với 7 tỷ người, hàng chục ngàn tỷ USD), kỳ diệu như
người phi công cầm cái cần điều khiển của chiếc siêu máy
bay Air Bus A380, nặng 560 tấn, cao hai tầng, chở đến 900
người, vượt đại dương 16.000 km mới cần tiếp nhiên liệu,
thật kì diệu) (http://vi.wikipedia.org/wiki/Airbus_A380).

Để hiểu được tiền được làm ra như thế nào trong nền
kinh tế thị trường tự do toàn cầu hóa, ta phải nắm được
cái tư tưởng chủ đạo của cha đẻ lý thuyết marketing hiện
đại: Michael Porter (http://vi.wikipedia.org/wiki/Michael_Porter). Ông
chỉ ra rằng, trong nền kinh tế tự do, việc gì cũng có nhiều
người làm, cạnh tranh nhau rất khốc liệt, để bán được
hàng, để có lợi nhuận thì phải nghiên cứu, điều tra thị
trường, sản xuất ra đúng cái thị trường cần, với doanh
số làm sao bán ra mình có lãi nhiều nhất. Điều này rất phù
hợp với thuộc tính cơ bản của con người: làm ít nhất mà
có cuộc sống sướng nhất (làm ít tốn sức nhất mà có tiền
nhiều nhất), trong cuộc chơi này, nếu ai khù khờ, không hiểu
biết, không chơi đúng qui luật thì lãnh phần thiệt về mình.
Điều đó giải thích vì sao người nông dân lao động vất
vả, đầu tắt, mặt tối mà cuộc sống vô cùng khổ sở. Có
câu nói: làm việc thông minh hơn làm việc chăm chỉ, quả không
sai.

Có tiền là có đủ thứ, tìm mọi cách để có tiền, không
thể khác hơn được. Xã hội sẽ tốt đẹp nếu muốn có
tiền, ta phải làm một điều gì đó có ích: bán sản phẩm
tốt, sáng tạo ra điều kì diệu mà dân chúng phải bỏ tiền
ra mua (Apple), làm một dịch vụ giúp cuộc sống tốt hơn,…
Tất nhiên có rất, rất nhiều kiểu cách có tiền đơn giản
hơn, không cần phải mất sức nhiều như: trộm cướp, lừa
đảo, bán hàng đểu kém chất lượng, chế biến gian dối tạo
ra sản phẩm độc hại để có giá thành thấp, bán hàng giá
cắt cổ,… Tuy nhiên trong cơ chế kinh doanh tự do, có thương
hiệu, tôn trọng bản quyền, sở hữu trí tuệ, luật pháp
nghiêm minh (luật pháp nghiêm minh nhất chỉ có trong thể chế
dân chủ, pháp quyền),… làm như vậy là anh tự cắt cổ mình.
Hoặc bị luật pháp trừng trị, hoặc bị người tiêu dùng
tẩy chay. Chỉ có một cách duy nhất là tìm hiểu nguyện vọng
người tiêu dùng để thỏa mãn họ, bán được hàng, giữ
được chữ tín,…. khi đó mới có lợi nhuận, có tiền.

<strong>Bờ thứ hai là nền chính trị dân chủ, nhà nước pháp
quyền:</strong> Để biết chính trị có mang lại tiền của,
cuộc sống sung sướng không, ta nên tìm hiểu một nhân vật
trứ danh trong lịch sử Trung Hoa: Lã Bất Vi với câu nói nổi
tiếng: làm ruộng lãi 1, nuôi tằm lãi 10, đi buôn lãi 100, buôn
vua lãi hàng vạn, không tính được. Thế mới biết vì sao con
người ham mê quyền lực đến thế, chế độ phong kiến có
một điều khoản vô cùng khốc liệt: tru di tam tộc, thậm chí
là cửu tộc nếu giành quyền của vua, thế mà có ngăn được
con người tranh giành quyền lực được đâu.

Dưới ánh sáng của tư tưởng chính trị hiện đại: quyền
lực nhà nước là do nhân dân ủy quyền, lãnh đạo là nghề
làm thuê (lời của tổng thống Barack Obama), làm không nên,
không thỏa mãn người dân, không mang lại kinh tế thịnh
vượng, cơm no áo ấm cho dân thì về vườn, cút xéo, không có
chuyện thiên tử, nước của Vua, mang ơn lãnh đạo,… câu
chuyện lãnh đạo tuyệt đối, duy nhất cũng như vậy. Tư
tưởng là vậy, nhưng để làm được điều đó không phải
muốn là được, phải tổ chức công việc khoa học, không thể
ý muốn lãnh tụ, cha già dân tộc, đạo đức sáng ngời để
người làm chính trị, làm lãnh đạo noi gương, làm theo là
thành công, không bao giờ, mãi mãi không bao giờ!

Câu chuyện tự phê bình, nhận khuyết điểm, rửa mặt hàng
ngày,… là câu chuyện hành động trái luật tự nhiên, chống
lại bản ngã con người, không ai lấy búa mà ghè vào chân mình
được, có chăng chỉ là chiêu mị dân, hoặc là niềm tin của
kẻ lãng mạn, ngây thơ. Nếu tin theo cái ý tưởng đó không
khác gì theo cái long lanh của giọt nước bay hơi, việc gì
phải thế, giọt nước bay hơi thì tốt nhưng cái chính nó
phải theo luật chơi của trọng lực, của dòng chảy, của bề
ngăn. Quan trọng là luật, là thiết chế, làm sao có muốn gian
dối, tư lợi, lạm quyền, biển thủ,…cũng không được. Đó
mới là điều quan trọng.

Loài người đã phát minh ra rất nhiều cơ chế để làm được
việc trên, tôi sẽ có bài viết phân tích kỹ hơn, tựu trung
lại: cạnh tranh tự do chính trị, tam quyền phân lập, báo chí
tự do, kinh tế dân nắm, minh bạch trong công quyền, qui tắc
xung đột lợi ích,… tất cả được luật hóa, kiểm soát,
ràng buộc nhau, có thế và lực để thực thi (điều này vô
cùng quan trọng, nó giải thích vì sao nhiều điều luật, nhiều
bản hiến pháp được viết ra đẹp như mơ cũng chẳng ích gì,
vì nó không đủ thế và lực để thực thi), không làm không
được, hoàn toàn không có chuyện mong chờ "đạo đức cách
mạng sáng ngời" thực thi. Người nắm quyền hành công phải
chấp nhận tất cả các chế tài đó, không chấp nhận thì đi
chỗ khác. Ai cũng biết ông Barack Obama, có vợ, hai con gái, thu
nhập hàng năm bao nhiêu, đóng thuế bao nhiêu, rất rõ ràng,
rất minh bạch. Nhiều lãnh đạo, điển hình như ông Putin, ông
Nguyễn Tấn Dũng nhà ta, dấu biến vợ con, gia đình, tài sản,
nói rằng bảo vệ cuộc sống riêng tư gia đình, rất là tù
mù. Muốn nắm quyền, muốn làm chính trị, phải tuân thủ sự
minh bạch, phải chấp nhận cuộc sống cá nhân, gia đình, tài
sản bị người ta xăm soi, chịu được vậy thì làm, không
chịu được thì xin mời đi chỗ khác, không có ngụy biện,
trả treo gì hết. Tôi muốn có việc, muốn có tiền phải đi
làm cho người ta, phải đủ ngày tám tiếng, phải làm xong
việc, phải tuân thủ kỷ luật công ty, làm gì có chuyện vòng
vo, giỡn chơi.

Thừa nhận bản ngã con người: chủ nghĩa cá nhân, để kiến
giải những điều bất ổn trong xã hội Việt Nam hiện nay,
đưa ra giải pháp khoa học để làm cho dân giàu nước mạnh,
xã hội phú cường. Xin đón đọc các bài viết tiếp theo.

Trân trọng
Nguyễn Văn Thạnh


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12782), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives