Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<em>Tôi là Nguyễn Xuân Ngữ, Sinh năm: 1943 (trong lý lịch 1946),
Địa chỉ: 166/6 ấp Mỹ Thành, Phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9,
TPHCM, Điện thoại: 0913777040</em>

Là cựu chiến binh, gia đình có công với cách mạng, là nạn
nhân của việc cưỡng chế thu hồi đất trái pháp luật của
Ủy ban Nhân dân Quận 9 TPHCM. Tôi và hàng trăm công dân tại
Quận 9 đang theo đuổi khiếu nại, tố cáo nhiều quan chức
của quận 9 và Thành phố Hồ Chí Minh đã có những hành vi
trái pháp luật, xâm phạm đến quyền lợi chính đáng (quyền
sử dụng đất) của hàng nghìn hộ dân, tạo điều kiện cho
những nhóm lợi ích chiếm đoạt đất đai của nhân dân với
giá rẻ mạt và cách thức bất công.

Chúng tôi rất ngưỡng mộ tấm gương anh Đoàn Văn Vươn,
người cũng có hoàn cảnh như chúng tôi. Anh Đoàn Văn Vươn và
đại gia đình anh đã dũng cảm đứng lên đấu tranh giành công
lý, chống những bất công đối với những người bị chiếm
đoạt thành quả lao động và đất đai. Chúng tôi chưa đủ
dũng cảm như anh, nhưng có thể đến một ngày nào đó, không
chịu được bất công, chúng tôi sẽ học gương anh Đoàn Văn
Vươn.

Chúng tôi xin phép lấy tên anh làm tên Blog trên WordPress.com
để có địa chỉ tập hợp những bài viết về những bất
công trong lĩnh vực đất đai tại Việt Nam, góp phần bé nhỏ
vào công cuộc đấu tranh vì sự nghiệp dành lại công lý cho
những nạn nhân bị tước bỏ tài sản, thành quả lao động,
đất đai từ những vi phạm pháp luật về đất đai của chính
quyền các cấp tại Việt Nam.

Chúng tôi rất mong các nhà nghiên cứu, luật sư, nhà báo, dân
oan và các công dân có lòng thành khác quan tâm và đóng góp các
bài viết, phản hồi cho trang Blog này.

Chúng tôi hy vọng các nhà lãnh đạo, quan chức Việt Nam liên
quan sẽ đọc những bài viết trên trang Blog này để rút ra
những bài học và kinh nghiệm cho chính họ, giang tay làm giảm
bất công, tránh xa điều ác, để đức thiện cho con cháu.

Đối với những bài viết mang tính chất khiếu nại, tố cáo
chưa được xác minh chính thức, chúng tôi sẽ gửi cho các cơ
quan liên quan. Nếu không có phản hồi, chúng tôi sẽ coi rằng
những thông tin trong các bài viết này là có cơ sở và sẽ
đăng.

Trong thời gian đầu, chúng tôi sẽ tập hợp những bài viết
về vụ gia đình anh Đoàn Văn Vươn, vụ gia đình tôi (Nguyễn
Xuân Ngữ), các vụ chiếm đoạt đất đai tại Quận 9, TPHCM.

Chúng tôi rất mong lời ngỏ này của chúng tôi được đăng
trên trang Anh Ba Sàm, một trang Blog rất có uy tín và được các
dân oan như chúng tôi ngưỡng mộ, hy vọng được bạn đọc xa
gần và Quốc tế quan tâm.

<em><strong>Nguyễn Xuân Ngữ – Người điều hành Blog
doanvanvuon.wordpress.com</strong></em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11492), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Thời gian qua cộng đồng bạn đọc báo mạng bình luận sôi
nổi về chủ đề trí thức. Đặc biệt các ý kiến trái
chiều về phát biểu của GS Ngô Bảo Châu đăng trên báo tuổi
trẻ online qua bài trả lời phỏng vấn của GS với báo này.
<img src="http://danluan.org/files/u23/danluan_00006.jpg" width="500"
height="400" alt="danluan_00006.jpg" />

<em><div class="rightalign">Giáo sư Ngô Bảo Châu</div></em>. Ảnh sưu
tầm trên mạng

Trong các ý kiến đó thì có thể phân làm hai nhóm: nhóm thứ
nhất phản bác, phê phán GS Ngô Bảo Châu vì cho rằng GS Châu
đã khuyến khích, tiếp sức, bào chữa cho loại trí thức
<em>"trùm chăn"</em> vốn đã quá nhiều ở Việt Nam nay càng
nhiều hơn và <em>"trùm chăn"</em> kỹ hơn vì phát biểu của
GS Châu (nhóm này nhiều hơn); Nhóm thứ hai đồng ý với quan
điểm của GS Châu, thậm chí có người còn nói trí thức và
phản biện chẳng liên quan gì nhau hoặc đừng bắt trí thức
phải phản biện vì họ chỉ cần làm tốt chuyên môn là đủ
rồi…

Sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn của GS Ngô Bảo Châu tôi
thấy GS Châu nói đúng tuy nhiên GS nói như vậy chưa đủ, nên
bị dư luận phản đối nhiều.

Chúng ta cần phân biệt khái niệm thế nào là trí thức với
khái niệm trách nhiệm công dân của trí thức. Trong phát biểu
của GS Ngô Bảo Châu nhấn mạnh đến định nghĩa trí thức mà
không nói trách nhiệm công dân của trí thức (hoặc nói một
cách mờ nhạt). Trong khi đó những người bình luận hoặc
phản đối lại nói đến trách nhiệm công dân của trí thức,
trong số đó có người nhầm lẫn cho rằng một trong các điều
kiện cần có để được gọi là trí thức là phải phản
biện (trách nhiệm công dân). Tôi cho mấu chốt thứ nhất của
vấn đề là ở điểm này, khi đã phân biệt được hai khái
niệm này thì ta thấy cả hai phe đều có lý cả mà không hề
mâu thuẫn.

Như mọi người đều biết, mọi công dân phải có trách nhiệm
đối với đất nước, dân tộc, cộng đồng (trách nhiệm công
dân). Chúng ta lại có câu: <em>"Nắm người có tóc chứ không
ai năm kẻ trọc đầu"</em>. Tầng lớp trí thức là tầng lớp
hiểu biết nhất mà không phản biện thì ai phản biện? Vì
vậy chúng ta (xã hội) đòi hỏi người trí thức phải phản
biện là đòi hỏi chính đáng chứ không thể nói phản biện
thì tốt còn không thì cũng chẳng sao. Trong một chừng mực nào
đó, vấn đề cụ thể nào đó, nếu anh thấy những vấn đề
nóng bỏng của đất nước, những việc làm nguy hại đến an
ninh quốc gia, cộng đồng… mà làm ngơ tức là anh đã gián
tiếp tiếp tay cho cái ác nên không thể nói anh là người
lương thiện. Trong trường hợp này không thể gọi anh là trí
thức chân chính mà là trí thức lưu manh. Một người có hiểu
biết nói riêng và trí thức nói chung nếu thấy điều không
phải, không đúng mà làm ngơ thì khó có thể coi là người
chân chính. Tôi không đồng ý với GS Ngô Bảo Châu khi ông cho
rằng <em>"giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm
mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã
hội."</em> Giả sử ta so sánh hai trí thức ngang ngửa nhau về
chuyên môn, trong đó trí thức A có tham gia phản biện xã hội,
còn trí thức B thì không. Trong mắt mọi người chắc chắn
công dân A có giá trị cao hơn công dân B vì công dân A có trách
nhiệm với xã hội hơn, có đóng góp nhiều hơn công dân B. GS
Châu chỉ đúng nếu tách biệt con người trí thức ra khỏi con
người công dân, nhưng rỏ ràng con người công dân bao trùm,
lớn hơn con người trí thức. Hay nói một cách khác một con
người (công dân) có nhiều thuộc tính thì <em>"trí
thức"</em> là một trong các thuộc tính đó, nếu anh phản
biện hay không phản biện thì thuộc tính <em>"trí thức"</em>
không thay đổi nhưng thuộc tính khác (tinh thần trách nhiệm,
đạo đức…) sẽ thay đổi nên giá trị con người anh cũng
khác đi. Lấy ví dụ GS Ngô Bảo Châu là trí thức lớn được
mọi người yêu mến, nhưng ông lại còn lớn hơn, mọi người
quý trọng hơn khi ông tham gia phản biện vụ khai thác boxit ở
Tây Nguyên hay khi ông bình luận về vụ án Cù Huy Hà Vũ. Mặc
dù là nhà khoa học nổi tiếng nhưng nhiều người quý ông ở
tính cách, trách nhiệm của ông qua việc ông phản biện hơn
danh hiệu khoa học của ông (dĩ nhiên là phản biện đó được
gia tăng giá trị rất nhiều là vì nó gắn liền với sự nổi
tiếng trong khoa học của ông) vì họ cho rằng ở Việt Nam trí
thức có chính kiến và thể hiện chính kiến còn quá hiếm
trong lúc nhu cầu lại rất lớn.

Điều mấu chốt thứ hai gây nên sự phản ứng GS Châu là GS
không đòi hỏi người trí thức phải phản biện, coi phản
biện không liên quan gì đến giá trị trí thức (mặc dù vẫn
tôn trọng các phản biện đó) trong bối cảnh đất nước có
nhiều sự kiện nóng bỏng liên quan đến an ninh quốc gia, sự
tồn vong của dân tộc … nhưng hầu như trí thức Việt Nam
trong nước ít quan tâm chứ chưa nói phản biện. Trí thức là
tầng lớp hiểu biết nhất nên được đặt nhiều hy vọng và
trách nhiệm nhưng những phản biện mà trí thức đóng góp cho
xã hội như hiện nay là quá ít làm cho người dân thất vọng.
Trong lúc người dân đòi hỏi trách nhiệm ở trí thức mà GS
Châu lại có phần dể giải về trách nhiệm đó nên có sự
phản ứng là điều tất nhiên. Tuy nhiên nếu đọc kỹ ta thấy
cuối câu trả lời, GS Châu có nói <em>"Tôi quan niệm vai trò
của trí thức là như vậy, anh ta có vai trò gây sức ép lên
người lãnh đạo, nhưng cũng như lãnh đạo, anh ta không độc
quyền chân lý"</em>. Phần trên của câu trả lời ông nói
phản biện không liên quan đến giá trị trí thức, nhưng phần
dưới lại nói <em>"anh ta (tức trí thức – TG) có vai trò gây
sức ép lên người lãnh đạo"</em>. Với câu này thì dường
như GS đã thừa nhận vai trò phản biện của trí thức. Vì
vậy theo tôi một số ý kiến phản bác GS có lẽ có phần nóng
vội, không cần thiết. Đối với tôi đến giờ phút này tôi
vẫn kính trọng GS Châu vì những gì ông đã phản biện cũng
như phát biểu trên tuoi trẻ online vừa qua (về vai trò của
phản biện, về lãnh đạo cần phải ứng xử với phản biện
ra sao, không ai được độc quyền chân lý…).

Để kết luận bài này tôi có thể nói rằng: cần phải phân
biệt khái niệm trí thức với khái niệm trách nhiệm công dân
của trí thức. Phát biểu của GS Ngô bảo Châu về thế nào là
trí thức không sai tuy nhiên lại có phần nào đó dể giải
với trách nhiệm công dân của trí thức. Còn những người
đòi hỏi trí thức phải phản biện xã hội cũng hoàn toàn
chính đáng nhưng không nên coi phản biện là một điều kiện
để gọi một người nào đó là trí thức.

Nha Trang, ngày 31 tháng 01 năm 2012

<strong>Hồ Quang Huy</strong>

ĐT: 0905029813


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11491), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<center><img src="http://danluan.org/files/u23/danluan_00005.jpg" width="414"
height="316" alt="danluan_00005.jpg" /></center>

Lâu nay các cơ quan thông tin Việt Nam rất chăm chú đưa tin về
những thay đổi chính sách ở Cuba, kể từ thời ông F. Castro
vì bệnh tật già yếu, bàn giao quyền lãnh đạo tối cao đất
nước cho ông em R. Castro, cũng với kiểu rất nhiều (chức vụ)
trong một. Đó là những tin về chính trị, từ Đại hội lần
VI Đảng cộng sản Cuba, các cuộc họp Ban chấp hành trung ương
đảng sau đó, tin về những bước đi chính trị của đảng
này chẳng hạn tuyên bố vừa đẩy mạnh đổi mới kinh tế,
vừa không chấp nhận đa đảng trong phát biểu bế mạc hội
nghị toàn quốc của Đảng ngày 30/1/2012 của ông R. Casrtro.

Đặc biệt phong phú và sốt dẻo là những tin về thay đổi
chính sách kinh tế của đảo quốc này. Theo đó, Cuba đã có
những chủ trương mới về ngoại tệ, về thương mại nội
địa, về kinh tế tư nhân. Trong nhưng bản tin này, báo chí
Việt Nam thường dùng từ <em>"cho phép"</em>, rằng nhà nước
Cuba đã cho phép mở những cơ sở sản xuất tư nhân với số
công nhân và những ngành nghề hạn chế, cho phép người nông
dân được bán nông sản cho các hãng du lịch nội địa, cho
phép người dân được mua bán nhà cửa, xe cộ và những tài
sản nhỏ khác...Giọng điệu của những bài báo/ bản tin này,
nhất là trên kênh truyền hình, thường rất hồ hởi như kiểu
tìm ra được người cùng hội cùng thuyền kèm theo những nhận
xét rằng đó là sự <em>"đổi mới"</em> có tính chất ân
huệ mà Đảng cộng sản và nhà nước Cuba dành cho nhân dân
của họ.

Cách thức tuyên truyền như vậy cũng được áp dụng triệt
để ở Việt Nam từ năm 1986 đến nay, vừa tiếp tục khẳng
định một cách cưỡng chế lòng tri ân của nhân dân đối
với đảng, rằng đảng <em>"là người lãnh đạo, tổ chức
mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam"</em>, vừa dành công
mới rằng chỉ có đảng mới là người khởi xướng sự đổi
mới, biết cách đổi mới và lãnh đạo công cuộc đổi mới
thành công.

Sự lập luận như vậy không đạt được sức thuyết phục lý
trí ở mức sơ đẳng.

Trước hết, cái gọi là <em>"đổi mới"</em> hoặc
<em>"cải cách"</em>, kể cả những chương trình đặc thù ở
Liên Xô như glasnost, perestroika trong những năm 80 của thế kỷ
trước, về thực chất, cũng chỉ là tiếp tục/ trở lại
những cái cũ vốn đã bị ngắt quãng do cuộc cách mạng vô
sản và công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa
cộng sản theo mô hình học thuyết cũ; cũng chỉ là từng
bước trả lại cho xã hội sự vận động, phát triển một
cách tự nhiên của nó, giống như ở các nước không cộng
sản. Chẳng hạn, cái mà báo chí gọi là sự <em>"cho
phép"</em> của nhà nước với nhân dân Cuba thực ra vốn là
nhu cầu tự nhiên, là cái quyền bình thường của họ trước
cách mạng. Sự <em>"cho phép"</em> đó cũng chỉ là phải trả
lại thôi; không thể có chuyện <em>"cho phép"</em>, ơn nghĩa
gì ở đây cả. Đó là chưa nói khi trả lại như vậy, đảng
và nhà nước phải bồi thường những thiệt hại mà họ đã
tạo ra khi đưa/buộc cả dân tộc vào cuộc thí nghiệm bất
thành. Mặt khác, trong logic của nó, khi nhà nước trả lại cho
dân những quyền thực hiện những hoạt động/quan hệ xã hội
bình thường nhưng lại xem đó như là sáng kiến riêng, là sự
đổi mới do mình nghĩ ra thì có nghĩa là trước đây nhà
nước, theo học thuyết của mình, đã đi ngược nhu cầu tự
nhiên của nhân dân, và do đó họ không đại diện gì cho xu
thế phát triển của lịch sử dân tộc, lịch sử nhân loại
cả. Suy luận đó thậm chí thách thức tính chính thống về
mặt chính trị của đảng và nhà nước cộng sản, xét theo
tiến trình phát triển tự nhiên của toàn dân tộc, của xã
hội trong xu thế và thể chế dân chủ và không tính đến
việc cướp/giữ chính quyền, giành quyền lãnh đạo bằng bạo
lực cách mạng và chiến tranh.

Tuy vậy, đảng cộng sản và nhà nước ở Việt Nam, Cuba vẫn
giành quyền lãnh đạo bằng bất cứ giá nào bằng cách đổi
mới nhỏ giọt, cố điều hòa các quan hệ/mâu thuẫn xã hội
bằng sự tăng cường tính đe dọa của các công cụ bạo lực,
đẩy mạnh tuyên truyền để giành công và tạo không khí ban
ơn cho nhân dân bằng sự đổi mới đó; điều tiết hệ thống
đặc quyền đặc lợi cho các giai tầng/tổ chức xã hội, cho
hệ thống nhân sự phục vụ trong cơ cấu chính trị qui tụ
chung quanh và phục tùng/sợ sệt đảng.

Chính trọng tình trạng ấy, các nhóm lợi ích về kinh tế -
chính trị được hình thành; tư bản đỏ và địa chủ đỏ
lũng đoạn sự phát triển của đất nước vượt trên lợi
ích của nhân dân. Cũng trong bối cảnh nửa vời của sự đi
ngược qui luật lịch sử tự nhiên, đánh cắp những quyền
tự nhiên của nhân dân như vậy để rồi đổi mới theo cách
có lợi cho mình, ban ơn từng chút cho dân, kể cả dân chủ,
mới có sự biến Đoàn Văn Vươn, mới có một tình trạng pháp
chế có tính hăm dọa diễn ra hàng ngày trên đất nước, không
giống ai, thông qua cái gọi là hình thức <em>"cưỡng
chế"</em>, nhất là cưỡng chế đất đai, thông qua cái gọi
là <em>"Đội thi hành án"</em>...Đó cũng là do cái quyền sở
hữu tự nhiên ngàn đời của nhân dân bị đánh cắp để làm
vật liệu cho thí nghiệm xã hội, đến khi trả lại thì chỉ
nửa vời, tạo điều kiện tích tụ lợi ích cho một nhóm nhỏ
có quyền và đặc quyền, dẫn đến những mâu thuẫn có tính
cách mạng khác.

Hãy nhìn căn nhà của ông Vươn khi chưa bị phá; ở đấy có
một chiếc antenne truyền hình và chắc là có những em bé hàng
đêm xem truyền hình, với những chuyện tốt đẹp vô cùng.
Chỉ qua một đêm cưỡng chế, căn nhà, chiếc máy truyền hình,
cột antenne, những bụi chuối bị đập nát; những đứa con
nhỏ của ông Vươn không còn chỗ để xem truyền hình với
những điều tốt đẹp vô cùng. Đó sẽ là di chứng độc hại
cho nhiều thế hệ về sau.

<strong>Xích Tử</strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11489), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote"><strong>Đôi lời:</strong> Một bất ngờ
khi độc giả phát hiện và cho biết loạt phóng sự từ năm
2008. Không cầm được nước mắt khi thấy tấm hình Đoàn Văn
Vươn áo quần xốc xếch đứng bên khu đầm nuôi tôm từ dạo
đó.
<div class="boxright200"><img
src="http://anhbasam.files.wordpress.com/2012/01/cong-roc-ky-1-1.jpg"
/></div>
Nhiều dấu hỏi muốn gửi tới những người cầm quyền từng
hoàn toàn dựa vào nông dân để cướp được chính quyền.

Nhưng bữa nay chỉ xin hỏi 3 cơ quan quản lý báo chí (Ban Tuyên
giáo, Bộ 4T, Bộ Công an), các vị thường soi xét những bài
viết, tờ báo đưa tin "không lợi" cho đảng, nhà nước,
cả cá nhân người lãnh đạo, rồi đưa ra hình thức kỷ
luật, phạt, bỏ tù. Thế nhưng có (dám/muốn) phạt những tờ
báo to quyền, lắm tiền nhưng chỉ lớn giọng lúc đầu khi
người dân phạm luật, còn tới lúc vỡ chuyện hé lộ tội
trạng của người trong chính quyền thì im re, thậm chí còn lờ
đi cả văn bản chỉ đạo của Thủ tướng? Đó là các báo
Nhân dân, Công an nhân dân, Công an TP Hồ Chí Minh, v.v..? Và
đặc biệt là có khen thưởng những nhà báo, tờ báo đã dũng
cảm, công phu cảnh báo sớm và vạch trần tội trạng người
trong chính quyền từ nhiều năm trước, trong một vụ việc
"nhạy cảm" hiếm có kiểu này?

Giá như từ ngày đó các vị được đọc bài này, hoặc đọc
mà không bỏ qua, thì (biết đâu) đâu có tấn thảm kịch cho
đại gia đình Đoàn Văn Vươn và cả 6 chiến sĩ bộ đội,
công an, đâu có cái hậu quả rất có thể mang tới nguy cơ khó
tưởng tượng cho chế độ như ngày hôm nay.</div>

<h2>Vụ việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng):
Báo Đối ngoại VEN đã "vào cuộc" từ năm 2008</h2>

Cập nhật lúc: 10:10 17/01/2012

<strong>(VEN) – Những ngày gần đây, dư luận đặc biệt quan
tâm đến vụ việc diễn ra ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng)
ngày 5/1/2012. Vụ việc chống lại người thi hành công vụ lực
lượng cưỡng chế thuộc khu vực Cống Rộc, xã Vinh Quang,
huyện Tiên Lãng, Hải Phòng diễn ra làm 6 cán bộ, chiến sĩ
công an, bộ đội bị thương.</strong>

Đã có nhiều luồng thông tin khác nhau về sự việc nhưng chủ
yếu là những thông tin diễn ra sau ngày 5/1 hoặc một số vấn
đề ngay trước đó mà chưa có dịp tiếp cận với những gì
đã có từ nhiều năm trước – khi Cống Rộc còn là "nỗi
kinh hoàng" của người dân Tiên Lãng.

Dẫu vậy, bằng nhiều nguồn khác nhau, bản chất của sự
việc dần được nêu ra tường tận.

Báo đối ngoại Vietnam Economic News (VEN) (Bộ Công Thương) ngay
từ năm 2008, báo đã có loạt bài phóng sự "Cống Rộc –
Thách thức không đến từ biển". Trên cơ sở đơn thư khiếu
nại khẩn thiết của người dân, Tòa soạn đã cử phóng viên
về "ba chung" tại Cống Rộc và nghiêm túc nghiên cứu hồ
sơ, thực hiện chặt chẽ các quy trình trước khi cho đăng trên
ấn phẩm Kinh tế Việt Nam, sau đó đăng lại trên trang điện
tử http://www.ven.vn – thuộc Báo Đối ngoại Vietnam Economic News.

Tổng Biên tập Báo Đối ngoại VEN – cho biết: <em>"Dù đã
gần 4 năm, nhưng vẫn nhớ rất rõ vì đã phải xem xét kỹ
càng hồ sơ vụ việc tới từng chi tiết trước khi duyệt
đăng những bài này"</em>.

Đúng ra, loạt phóng sự này ban đầu gồm 6 kỳ. Tuy nhiên, do
là tuần báo và theo đề nghị của Ban biên tập nên sau đó
tác giả loạt phóng sự này đã rút thành 3 kỳ.

Để có tài liệu và hình ảnh cho loạt phóng sự, phóng viên
đã phải nhiều lần tới Vinh Quang cùng sống, ăn, ngủ những
người dân giữa đầm nuôi tôm (khu vực mới bị cưỡng chế).
Trong lần nghỉ lại giữa đầm tôm này, phóng viên đã có lúc
phải cùng người dân thức trắng đêm do muỗi và mưa to bất
ngờ ập đến. Cũng trong các chuyến công tác, phóng viên không
ít lần phải giấu đi những giọt nước mắt khi nghe câu
chuyện về quá trình lấn biển của ông Vươn cũng như chứng
kiến tận mắt nỗi vất vả, khó khăn của những người dân
nơi đây.

Thể theo nguyện vọng của đông đảo bạn đọc và nhằm cung
cấp thêm thông tin liên quan đến "sự kiện 5/1/2012" ở Hải
Phòng, Tòa soạn xin đăng tải lại 3 kỳ "Cống Rộc – Thách
thức không đến từ biển" đã xuất bản trên ấn phẩm Kinh
tế Việt Nam số 30 (ra ngày 22/7/2008), số 31 (ra ngày 29/7/2008),
số 32 (ra ngày 5/8/2008) trên trang tin điện tử http://www.ven.vn./.

<table>
<tr>
<td>Ngày 5/1/2012, khi hơn 100 cảnh sát, bộ đội cưỡng chế, thu
hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, một số người
đã gài mìn tự chế trong vườn, cầm súng hoa cải chống lại.
Bốn cảnh sát và hai cán bộ huyện đội bị thương. Ngày 10/1,
4 bị can gồm: Đoàn Văn Quý (46 tuổi), Đoàn Văn Vươn (49
tuổi), Đoàn Văn Sịnh (55 tuổi) và Đoàn Văn Vệ (38 tuổi) bị
khởi tố, bắt tạm giam về tội giết người. Phạm Thị Báu
(tức Hiền, vợ ông Quý) và Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn)
bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ, song
được tại ngoại và cho áp dụng biện pháp ngăn chặn là cấm
đi khỏi nơi cư trú.</td>
</tr>
</table>


<strong>Chí Trung</strong>

——————–
<h2>Cống Rộc – Thách thức không đến từ biển</h2>

Cập nhật lúc: 09:40 22/07/2008

<em>(VEN) – Ôm theo gần 2kg đơn thư, tài liệu cầu cứu của
những người dân ven biển huyện Tiên Lãng, chúng tôi đến
Hải Phòng đúng ngày trời đổ mưa lớn đầu mùa. Vượt qua
những quãng đường đất đá dưới cơn mưa tầm tã, cuối
cùng chúng tôi cũng đã đến và biết được câu chuyện cảm
động của những người "mở đất" và việc một số cá
nhân ở huyện Tiên Lãng đang bất chấp quy định của pháp
luật và đạo lý, muốn biến hàng trăm ha đất cùng hàng chục
tỷ đồng của những người dân nơi đây thành việc của…
"biển".</em>

<strong>Kỳ I: Người mang tên Vươn và hàng trăm ha đất ở Tiên
Lãng đã "vươn" ra biển như thế nào?</strong>

Theo tài liệu của UBND huyện Tiên Lãng, thì hơn 100ha đất bồi
thuộc khu vực bãi triều ven biển (ngoài đê) thuộc khu vực
cống Rộc (xã Vinh Quang, Tiên Lãng) trước đây là nơi "đầu
sóng ngọn gió", mênh mông nước biển, thường xuyên đe dọa
đến sự an nguy của những người dân địa phương. Mặc dù
ở đây có một con đê chắn sóng quốc gia, nhưng do phía ngoài
đê trống trải nên mỗi lần gió Nam mạnh cũng làm đê sạt
lở, chưa nói khi mùa bão lũ đến. Người dân nơi này không ít
lần chứng kiến cảnh vỡ đê và thường đi sơ tán mỗi khi
nghe tin bão về.

Ông Mai Công Chính – 82 tuổi, nguyên cán bộ Sở Thuỷ sản
Hải Phòng – kể: <em>"Đã bao nhiêu năm gia đình tôi ở đây
nên biết rất rõ nỗi cơ cực do sóng biển đe dọa. Trước
đây phía Nam cống Rộc này rất đáng sợ. Chỗ nhà tôi từng
bị nước biển tràn vào và chịu cảnh ngập lụt không biết
bao nhiêu lần"</em>. Còn ông Phạm Văn Danh – 79 tuổi, nguyên
Bí thư Đảng uỷ xã Vinh Quang, nguyên Thường vụ huyện uỷ
Tiên Lãng – thì cho biết: <em>"Cống Rộc khi trước kinh hãi
lắm, nước biển mênh mông. Không ai dám nghĩ có ngày ở đó
được yên ổn chứ nói gì đến việc bỏ công sức ra đầu
tư để sản xuất đâu"</em>. Ông Danh còn kể: <em>Khi nghe tin
anh Vươn tuyên bố nhận làm ở khu cống Rộc, ông Đinh Quang
Hiên – người nhiều năm đầu tư khai thác vùng ven biển ở
Tiền Hải (Thái Bình) và phía Bắc xã Vinh Quang – thách đố:
"Nếu thằng Vươn làm thành công tôi sẽ mất với nó một
chiếc xe máy đẹp". Đó là câu chuyện diễn ra cách nay đã
hơn 15 năm.</em>

Còn ngày nay, đứng trên đê quốc gia nhìn ra biển, bất cứ ai
cũng có thể nhận ra những đầm nuôi trồng thuỷ sản đã
được hình thành vững chắc, ổn định với diện tích rộng
hàng trăm ha. Ông Chính bảo: "Nhờ có việc đầu tư công sức
và hàng chục tỷ đồng của anh Vươn và những hộ dân nên
tuyến đê biển này đã thực sự an toàn, người dân trong vùng
được yên tâm sinh sống". Còn để chỉnh trị vùng ven biển
này, ông Chính khẳng định: <em>"Quá trình anh Vươn làm ở
đây, những con đê bảo vệ cũng vỡ nhiều lần. Có khi đắp
sáng, chiều vỡ, đắp tối thì sáng hôm sau vỡ. Việc làm bấy
giờ của anh ấy ví như con dã tràng xe cát. Bây giờ không thể
nào nói hết công lao của anh ấy"</em>. Ông Danh tiếp lời:
<em>"Nhiều người gàn lắm. Tôi cũng ngăn cản. Không ai ngờ
là anh ấy làm được đâu. Anh Vươn như đi cải tạo 6-7 năm
trời. Cả gia đình anh ấy cũng lao đao, khổ theo. Ngay đứa con
gái đầu lòng của anh ấy cũng chết ở ngoài đó"…</em>
Những người dân ở Tiên Lãng vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện
này mỗi khi nhớ về quá trình lấn biển ở vùng cống Rộc.
Còn với "người trong cuộc" Đoàn Văn Vươn thì sao?

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở xã
Bắc Hưng (Tiên Lãng), định mệnh đã gắn cuộc đời của ông
với biển khơi, như chính cái tên "Vươn" cùng bao khát vọng
chinh phục biển – điều mà cha ông – một cán bộ đảng lâu
năm – mong muốn. Sau khi rời quân ngũ năm 1986, chàng thanh niên
Đoàn Văn Vươn trở về địa phương với quyết tâm tìm cách
chế ngự thiên nhiên, biến nỗi kinh hoàng của biển khơi thành
tiềm năng phục vụ con người.

<center><img
src="http://anhbasam.files.wordpress.com/2012/01/cong-roc-ky-1-11.jpg"
/></center>

<em><center>Ông Đoàn Văn Vươn bên đầm nuôi trồng thuỷ sản
ở Vinh Quang (Tiên Lãng)</center></em>

Đã không ít người hồ nghi và coi việc làm của Vươn khi ấy
chỉ là sự ngông cuồng của tuổi trẻ. Ông Vươn kể:
<em>"Sau khi nghiên cứu địa hình, tôi cho rằng nếu làm
được, thì khu vực ấy (cống Rộc) không những sẽ mang lại
hiệu quả kinh tế mà còn có ý nghĩa xã hội lớn. Do đó, tôi
đã lập luận chứng kinh tế kỹ thuật và huy động mọi
nguồn lực để tiến hành cắt dòng chảy, từng bước khoanh
vùng đắp đập ngăn nước"</em>.

Hơn nửa năm trời, người ta chứng kiến hơn 750 nhân công cùng
13 tàu, xe cơ giới ngày đêm vật lộn với sóng biển ở cống
Rộc. Ước tính đã có trên 23.000m3 đất đá được chuyển
từ Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) và trong vùng đổ xuống biển. Từ
năm 1994-1998 hàng ngàn cây giống đã được ông bỏ công sức
chuyển từ đất liền ra trồng, nhưng tất cả đều bị sóng
biển cuốn trôi. Không nản chí, ông tiếp tục nghiên cứu và
từng bước kiên trì để tạo nên hàng rào chắn sóng bằng
hàng chục tấn đất đá, cùng khoảng 140 tấn xi măng để xây
kè và hàng nghìn cây bần, vẹt. Để rồi, máu cùng nước mắt
có ngày được đền công: dòng chảy phía ngoài cống Rộc
chuyển hướng, chân đê từ chỗ sâu 1,65m (cốt âm) được
nâng lên cốt dương và hàng chục ha đất bồi cùng 60ha rừng
vẹt ngăn sóng hình thành. Thành công từ việc trồng rừng
chắn sóng của ông Vươn còn được các chuyên gia Nhật Bản
đến tìm hiểu, nghiên cứu.

Nam cống Rộc được chế ngự đã giúp cho hàng trăm ha đất
ven biển ở Tiên Lãng được bồi đắp mạnh hơn, tuyến đê
biển được đẩy lùi vào hàng chục nghìn mét và trở nên
vững chãi. Cảm khái trước tâm huyết và công sức của con
người dũng cảm dám đối đầu với thiên nhiên, tết năm 1994,
người con cao tuổi nhất bấy giờ của làng Chùa (Vinh Quang)
đã đem pháo ra cống Rộc đốt và nói: <em>"Việc làm của anh
Vươn đã làm thay đổi cuộc sống của người dân Vinh Quang.
Con cháu chúng tôi sẽ phải ghi nhớ công ơn này. Và nếu
được, tôi đề nghị phải đắp tượng anh Vươn"</em>.

Tuy nhiên, để biến ước mơ thành hiện thực, ông Vươn đã
phải chấp nhận chuyển cả gia đình đến sống chung với bão
lũ; và để có vốn, ông đã phải bán những tài sản có giá
trị của gia đình, vay lãi ngân hàng, huy động người thân vào
công việc lấn biển và việc ông mất đi cô con gái đầu lòng
cho biển cống Rộc.

Sự nỗ lực góp phần chỉnh trị dòng chảy, giữ an toàn cho
tuyến đê biển và tạo nên những đầm nuôi trồng thuỷ sản
như hiện nay của ông Vươn là cả một quãng thời gian dài
với bao công sức, tiền của. Những ngày đầu năm 2008, ông
vẫn tiếp tục đầu tư hơn 100 triệu đồng để kè đá cho
đầm tôm. Cùng với ông Vươn, ở Tiên Lãng hiện còn nhiều
hộ gia đình đang sử dụng đất bồi ven biển để nuôi trồng
thuỷ sản, trong đó có không ít những người như ông Vươn.
Điều muốn nói ở đây là họ đã và đang đối mặt với
những thách thức mới, không những từ biển mà còn từ những
việc làm không tuân thủ pháp luật, thiếu tình người của
một số người có trách nhiệm ở Tiên Lãng./.

<strong><em>Đón đọc kỳ II: Những việc làm ngẫu hứng khiến
lòng người nổi sóng</em></strong>

<strong>Chí Trung</strong>

——————

<h2>Cống Rộc đang "độc" vì ai?</h2>

Cập nhật lúc: 09:46 29/07/2008

<strong>(VEN) – Là người có công trong việc mở mang diện tích
đất bồi ven biển và có luận chứng kinh tế, hồ sơ về
thuỷ lợi, nên ngày 4/10/1993, UBND huyện Tiên Lãng đã có Quyết
định số 447/QĐ-UB giao 21ha bãi bồi ven biển thuộc xã Vinh
Quang (cống Rộc) cho ông Đoàn Văn Vươn sử dụng vào mục
đích nuôi trồng và khai thác thuỷ sản.</strong>

<h2>Kỳ II: Cống Rộc – Thách thức không đến từ biển</h2>


Ngày 1/12/2007, ông Vươn nhận được Thông báo số 225/TB-UBND
của UBND huyện Tiên Lãng về việc dừng đầu tư vùng nuôi
trồng thuỷ sản với lý do thời hạn giao đất ghi 14 năm đã
hết. Tiếp đó, ngày 23/4/2008 UBND huyện Tiên Lãng lại có
Quyết định số 460/QĐ-UB về việc thu hồi và yêu cầu phải
bàn giao lại toàn bộ 21ha đất đang sử dụng cùng các công
trình có trên đất cho xã Vinh Quang quản lý trong thời gian… 15
ngày.

Điều đáng nói là, theo đề án và luận chứng kinh tế kỹ
thuật mà ông Vươn cung cấp thì thời gian ông đăng ký nhận
đầu tư 21ha đất bồi là 30 năm. Đặc biệt, theo quy định
của pháp luật thì, đối với loại đất bãi triều ven biển
và đất mặt nước ven biển (ngoài đê) là đối tượng
được khuyến khích đầu tư sử dụng và được Nhà nước
hỗ trợ. Nội dung này được thể hiện khá rõ trong Luật
Đất đai, Quyết định số 327-CT, ngày 15/9/1992 của Chủ tịch
Hội đồng Bộ trưởng (nay là Thủ tướng Chính phủ), Nghị
định 181/2004/NĐ-CP của Chính phủ, Thông tư số 01/2005/TT-BTNMT
của Bộ Tài nguyên và Môi trường và tại Quyết định số
567/QĐ-UB, ngày 22/4/1992 của UBND TP. Hải Phòng. Cụ thể, tại
khoản 1, Điều 67 Luật Đất đai năm 2003 ghi <em>"Thời hạn
giao đất, cho thuê đất được tính từ ngày giao đất, cho
thuê đất của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; trường hợp
đất được Nhà nước giao, cho thuê trước ngày 15/10/1993 thì
thời hạn giao đất, cho thuê đất được tính từ ngày
15/10/1993"</em>. Tại điểm 3, mục I, Thông tư số
01/2005/TT-BTNMT, ngày 13/4/2005 của Bộ Tài nguyên – Môi trường
cũng đã hướng dẫn cụ thể về điều này.

Chưa cần dẫn chiếu các văn bản khác cũng có thể thấy
Quyết định 460/QĐ-UB, ngày 23/4/2008 của UBND huyện Tiên Lãng
là trái với tinh thần của pháp luật hiện hành về thời hạn
giao đất. Chưa hết, tại Điều II quyết định này, UBND huyện
Tiên Lãng còn giao Phòng Tài nguyên và Môi trường và UBND xã
Vinh Quang làm thủ tục thu hồi đất cùng toàn bộ công trình
có trên đất, mà không bồi thường gì (!). Điều này là không
đúng với quy định. Bởi, tại Điều 9 Quyết định số 327-CT
ghi "Đối với các dự án sử dụng bãi bồi, đất trống ven
biển, mặt nước nuôi trồng thuỷ sản có quy mô khoảng 700ha,
ngang mức dân một xã, mỗi hộ gia đình được giao một số
đất để nuôi tôm, cua, rau câu và 700m2 đất để làm vườn.
Nhà nước đầu tư hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng theo
nguyên tắc hoàn vốn bằng khấu hao. Việc xây dựng công trình
nội đồng, nuôi trồng thuỷ sản do hộ gia đình đầu tư
bằng vốn tự có hoặc vay vốn ngân hàng. Các bãi bồi, mặt
nước nhỏ dưới 700ha do địa phương đầu tư hoặc giao cho
các hộ tự làm". Căn cứ vào nội dung của quyết định này
thì gia đình ông Vươn thuộc diện được ưu tiên, tạo điều
kiện để quản lý, sử dụng và còn được Nhà nước hỗ
trợ trong quá trình xây dựng cơ sở hạ tầng đối với diện
tích đất trên.

<center><img
src="http://anhbasam.files.wordpress.com/2012/01/cong-roc-ky-211.jpg"
/></center>

<em><center>Đơn thư, tài liệu do người dân cung cấp</center></em>

Trong khi <em>"Nhà nước khuyến khích mạnh mẽ các doanh
nghiệp, công ty cổ phần, công ty và các hộ tư nhân, kể cả
liên doanh giữa công ty hoặc tư nhân với nước ngoài đầu tư
vào việc trồng trọt, chăn nuôi ở vùng đất mới" (Điều
11, Mục B Quyết định 327-CT) và tại khoản 3, Điều 67 Luật
Đất đai quy định "Khi hết thời hạn, người sử dụng
đất được Nhà nước xem xét gia hạn sử dụng đất nếu có
nhu cầu tiếp tục sử dụng…"</em>, nhưng UBND huyện Tiên
Lãng lại không xem xét tới những điều này của Luật Đất
đai và Quyết định 327-CT. Qua tìm hiểu, được biết, kể từ
khi được giao đất vào năm 1993 đến nay, gia đình ông Vươn
luôn chấp hành nghiêm chỉnh các quy định về quản lý và sử
dụng đất. Thậm chí, ông còn bỏ khá nhiều công sức, tiền
của để củng cố đê kè, góp phần tích cực cải tạo vùng
đất bồi hiệu quả và giữ yên cho cả vùng. Mặt khác, ông
Vươn còn được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Liên chi hội
Nuôi trồng thuỷ sản nước lợ huyện Tiên Lãng từ năm 1993
đến nay và ông đã có nhiều đơn xin được tiếp tục giao
21ha trên để sản xuất, nhưng không được giải quyết. Vậy
nguyên nhân và động cơ nào khiến UBND huyện Tiên Lãng ban hành
Quyết định 460/QĐ-UB?

Trước quyết định "ngẫu hứng" này, ông Vươn tiếp tục
khiếu nại, nhưng tất cả vẫn bị rơi vào quên lãng. Ông
Vươn phẫn uất: <em>"Tôi đã bỏ bao tâm huyết, tiền bạc
vào đây, chấp nhận để cả gia đình cơ cực để lo làm ăn,
góp phần giữ đất, giữ quê. Thậm chí, con gái tôi cũng chết
vì khu cống Rộc này, vậy mà… Nhưng ở đây còn nhiều
người khác cũng đang khổ sở, như ông Luân, ông Trong, ông Tin,
ông Đọc, ông Tiêu…."</em>. Còn những người dân ở Vinh
Quang thì lại bất bình và bức xúc cho ông. Đối với nguyên
Uỷ viên thường vụ Huyện uỷ Tiên Lãng Phạm Văn Danh thì:
<em>"Khi anh Vươn trình dự án lên UBND huyện năm 1993, huyện
cho rằng hão huyền. Vậy mà làm được, góp phần làm bồi
nhanh cho cả khu vực"</em>. Ông Danh bức xúc tuyên bố:
<em>"Nếu theo quyết định của Chủ tịch huyện (Quyết định
460/QĐ-UB) là cướp trắng của người ta"</em>.

Sự phẫn nộ về những quyết định và việc làm kỳ quặc
được phát ra từ UBND huyện Tiên Lãng sẽ còn được đề
cập trong bài viết tiếp sau. Ở đây chỉ nói lên một thực
tế là niềm tin của người dân nơi đây đối với chính
quyền địa phương đang bị phai nhạt dần vì một số vụ
việc va chạm giữa dân và các cơ quan chính quyền địa phương
đã diễn ra từ nhiều năm nay. Trong thời gian có mặt ở Hải
Phòng, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến nỗi bức xúc và
tiếp nhận một khối lượng lớn đơn thư, tài liệu do người
dân cung cấp xung quanh những quyết định liên quan đến vấn
đề đất đai do UBND huyện Tiên Lãng ban hành./.

<strong><em>Kỳ cuối: Hàng trăm hécta đất cùng nhiều tỷ đồng
của dân có phải là việc của… biển?</em></strong>

<strong>Liêu Chí Trung</strong>

_________________________________________________

<h2>Cống Rộc – Thách thức không đến từ biển</h2>

Cập nhật lúc: 10:00 05/08/2008

<strong>(VEN) – Như đã đề cập, cùng với gia đình ông Vươn,
chúng tôi còn nhận được đơn thư và phán ánh của hơn 20 hộ
gia đình nuôi trồng thủy sản ở huyện Tiên Lãng.</strong>

<strong>Kỳ cuối: Hàng trăm hécta đất cùng nhiều tỷ đồng
của dân có phải là việc của… biển?</strong>

<center><img
src="http://anhbasam.files.wordpress.com/2012/01/cong-roc-ky-3-1.jpg"
/></center>

<em><center>Lá đơn tập thể của hơn 20 hộ gia đình ở xã Vinh
Quang, huyện Tiên Lãng.</center></em>

Trong lá đơn dài 11 trang của ông Vũ Văn Luân (xóm 9, xã Hùng
Thắng, Tiên Lãng) gửi các cơ quan chức năng, có đoạn viết:
<em>"Căn cứ vào Quyết định số 471 ngày 2/8/1999 và căn cứ
vào Quyết định giao đất số 415 ngày 10/3/2000, chúng tôi
khẳng định UBND huyện Tiên Lãng giao đất trái pháp
luật"</em>. Cùng với việc phân tích về những việc làm
"chẳng giống ai" của chính quyền địa phương, ông Luân cho
biết, gia đình ông đã làm nhiều đơn thư và được các cơ
quan có trách nhiệm ở trung ương yêu cầu UBND huyện Tiên Lãng
giải quyết dứt điểm vụ việc theo đúng pháp luật, nhưng
đã hơn 2 năm vẫn không có hồi âm. Chung cảnh ngộ với hộ
ông Vươn, ông Luân, còn có gia đình các ông Lương Văn Trong,
Hoàng Văn Tin, Nguyễn Văn Tiêu, Nguyễn Thế Đọc… cũng đang
chịu nỗi cơ cực vì "bão tố" không đến từ biển. Xin
lưu ý, từ tháng 1/1992 đến trước ngày 15/10/1993 – trước khi
Luật Đất đai năm 1993 có hiệu lực – UBND huyện Tiên Lãng
đã làm thủ tục giao đất nuôi trồng thủy sản cho 18 hộ
với tổng diện tích trên 370ha.

Ngày 2/6/2008, chúng tôi tìm đến UBND huyện Tiên Lãng để tìm
câu trả lời của những người có trách nhiệm. Trước những
bức xúc của các hộ gia đình đang nuôi trồng thủy sản ở
xã Vinh Quang, ông Ngô Văn Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện
Tiên Lãng – khẳng định <em>"Những đầm đến bây giờ hết
hạn, chúng tôi sẽ thu hồi để giao cho địa phương, cho xã
quản lý, để đỡ gây nên phức tạp. Hơn nữa, quản lý của
huyện thực tế cũng không thường xuyên, trực tiếp"</em>.
Giải thích về việc tại sao huyện lại không giao cho hộ ông
Vươn và những hộ khác thời gian 20 năm như quy định của
pháp luật mà chỉ là 12 đến 15 năm, ông Khánh trả lời bằng
cách… chuyển đề tài, rồi lấy lý do bận việc và giới
thiệu chúng tôi đến gặp lãnh đạo Phòng Tài nguyên và Môi
trường, vì <em>"đó là nơi trực tiếp quản lý tài liệu,
giấy tờ"</em>.

Vẫn với những thắc mắc trên, chúng tôi nhận được giải
thích từ Phó phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Tiên Lãng
– Phạm Văn Trống: <em>"Trong quyết định có ghi thời hạn
giao đất, nên khi hết thời hạn thì Nhà nước thu hồi theo
Điều 38, Điều 45 của Luật Đất đai". Nhưng khi đối chiếu
với Luật Đất đai và các văn bản pháp luật khác, chúng tôi
không tìm thấy quy định nào phù hợp hoặc liên quan đối với
trường hợp này. Khi được hỏi: "Vì sao các hộ gia đình
ông Vươn, ông Trong, ông Tin…, dù chấp hành tốt các quy
định, được giao đất trước ngày 15/10/1993 và đã có đơn
xin tiếp tục được giao đất nhiều lần lại không được
chấp nhận. Trong khi, tại Báo cáo số 68/BC-UBND ngày 25/12/2006
(sau khi có Kế hoạch 58/KH-UB) lại có 18 hộ ở Vinh Quang được
huyện giao mới 67,45ha đất với thời hạn… 20 năm?". Ông
Trống "giải thích" rằng: "Đối với 18 hộ ở Vinh Quang,
anh em tôi có ra quyết định giao, cho thuê đất. Đến thời
điểm này quyết định vẫn chưa thực hiện và anh em tôi cũng
đang báo cáo để xem xét lại việc giao đất năm 2005"</em>.

Xin nói thêm, một trong những "căn cứ" để thu hồi đất
của các hộ nói trên là Kế hoạch số 58/KH-UB, được UBND
huyện này ban hành vào ngày 1/12/2004. Chưa nhắc tới nội dung,
ngay từ khi ra đời văn bản này đã có vấn đề. Theo quy
định tại khoản 3, Điều 26 Luật Đất đai năm 2003 thì "UBND
tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương xét duyệt quy hoạch,
kế hoạch sử dụng đất của đơn vị hành chính cấp dưới
trực tiếp". Tuy nhiên, Kế hoạch 58/KH-UB của UBND huyện Tiên
Lãng lại không được gửi cho UBND TP. Hải Phòng, nhưng vẫn
được dùng làm cơ sở để ban hành hàng loạt các quyết
định quy hoạch, giao và thu hồi đất (!). Chưa hết, trong phần
thu hồi đất, Kế hoạch 58 ghi <em>"Không được đền bù
tiền đất và công trình xây dựng đã đầu tư trên diện tích
thu hồi"</em>. Điều này có nghĩa, những hộ gia đình được
giao đất trước ngày 15/10/1993 ở Vinh Quang sẽ bị thu hồi mà
không được bồi thường. Như vậy là trái với quy định của
Điều 41, Điều 42 Luật Đất đai.

Về quyết định thu hồi đối với diện tích đất giao cho các
hộ (từ 12 đến 15 năm) trước ngày 15/10/1993, trái với quy
định tại Điều 67, Luật Đất đai và các văn bản pháp
luật, ông Trống cho rằng "tùy từng địa phương, người ta
giao cho bao nhiêu, quyết định thời hạn là bao nhiêu, mà không
cứ phải 20 năm".

Chưa kể, theo "quan điểm" mà "Kế hoạch 58" đưa ra thì
huyện Tiên Lãng chủ trương sẽ xé nhỏ hàng trăm ha đất mà
các hộ gia đình đang được giao sử dụng ổn định để cho
đấu thầu theo các lô, có diện tích từ 1-5ha/lô. Nghe qua,
tưởng hay, nhưng điều này là vô cùng nguy hiểm. Bởi, diện
tích đất trên không giống như nền trụ sở UBND huyện Tiên
Lãng, mà là đất bồi ven biển – mới được hình thành hơn
10 năm gần đây, nền đất còn nhiều biến động. Càng phi
thực tế hơn khi những nền đất này để hình thành nên
những đầm nuôi trồng thủy sản ven biển – vốn cần quy
hoạch chắc chắn, có thời gian đầu tư lâu dài ổn định.
Điều này còn mâu thuẫn với mong muốn "hình thành một vùng
nuôi trồng thủy sản bền vững, hiệu quả theo hướng công
nghiệp" như các văn bản mà chính quyền huyện Tiên Lãng dùng
để báo cáo với cấp trên và làm cơ sở để quy hoạch phát
triển.

Cũng cần nói thêm, thời gian qua UBND huyện Tiên Lãng đã giao
hàng trăm ha đất cho Công ty Việt Mỹ và hàng chục ha cho Tổng
đội thanh niên xung phong với thời hạn từ 27 đến 40 năm,
cùng với mục đích nuôi trồng thủy sản, nhưng vẫn chưa sử
dụng có hiệu quả. Trong khi đó, các hộ gia đình như ông
Vươn, ông Luân, ông Tin, ông Đọc… không những đã có công
trong việc đầu tư, khai khẩn, đang làm ăn ổn định và mong
muốn được tiếp tục nhận giao đất để sản xuất theo
đúng quy định của pháp luật thì lại bị từ chối theo cái
"lý" của UBND huyện Tiên Lãng (?!)

Xin chuyển những vấn đề này tới các cơ quan có thẩm quyền
với mong muốn những băn khoăn của người dân sẽ sớm được
làm rõ./.

<strong>Chí Trung</strong>

Nguồn: <a
href="http://ven.vn/tabid/77/newsid/26725/language/vi-VN/Default.aspx">Vietnam
Economic News (VEN)</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11487), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Kính gửi: Dân Luận

Tôi là Trần Văn Huỳnh. Hôm nay tôi xin được gửi đến quý
báo một trích đoạn từ quyển sách còn dang dở: <em>Con
đường Việt Nam</em> do con tôi - Trần Huỳnh Duy Thức - viết,
cùng với Lê Công Định và Lê Thăng Long. Chính quyển sách này
đã bị qui kết là "một kế hoạch tổng thể hoạt động
nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" dẫn đến việc kết án
24,5 năm tù và 11 năm quản chế cho những người tham gia vào
quyển sách này.

Tựa đoạn này do tôi đặt, được trích từ chương 3 (Cải
cách pháp luật) của phần IV (Các sách lược tập trung). Nội
dung của nó đề cập đến những vấn đề rất thiết thực
đối với người dân và cũng rất sống còn đối với đất
nước hiện nay.

Do vậy tôi rất mong quý báo giúp phổ biến nội dung này.

Xin cảm ơn và kính chào.

Trần Văn Huỳnh</div>


<center><strong>CON ĐƯỜNG VIỆT NAM</strong></center>

<center><strong>BÀN VỀ NHÂN QUYỀN - PHÁP QUYỀN - PHÁP
CHẾ</strong></center>


Vì sao việc cải cách tư pháp (CCTP) và cải cách hành chính
(CCHC) được chú trọng bằng rất nhiều nghị quyết và chỉ
thị trong hàng chục năm qua nhưng lại không đạt được những
tiến bộ đáng kể, mà có chỗ còn đi thụt lùi? Do thiếu
quyết tâm chính trị thực lòng hay thiếu động lực cho cải
cách thực chất?

Không có động lực của con người thì sẽ không có sự thay
đổi xã hội. Các cuộc cách mạng bạo lực có thể tạo ra
động lực cưỡng bức nhưng không bền vững. Còn cải cách
thì luôn cần phải có động lực tự nhiên - những cuộc cải
cách thành công đều phải dựa trên những giải pháp hướng
được những động lực này đến những mục tiêu lành mạnh.
Tạo ra động lực lành mạnh là đòi hỏi thiết yếu của cải
cách tốt đẹp. Không chú trọng đến việc này thì mọi cuộc
cải cách sẽ rất vất vả và hầu hết là thất bại. Do vậy
muốn CCTP và CCHC thành công thì việc đầu tiên phải phân tích
hiện trạng của các động lực tự nhiên của con người Việt
Nam đang hướng đến các đối tượng và mục tiêu nào trong
các hoạt động tư pháp và hành pháp quốc gia.

Sẽ không quá khó, chỉ cần thẳng thắn và dũng cảm thừa
nhận, để thấy rằng động lực của người dân hiện nay
hầu hết không được tạo ra bởi niềm tin vào công lý để
hướng đến một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Môi
trường pháp lý và chính trị hiện nay đang làm cho các động
lực này hướng tập trung đến các kết cục trái ngược hẳn
với các chuẩn mực của một xã hội như vậy: tham nhũng,
cường quyền và lạc hậu. Điều này đang diễn ra ngày càng
trầm trọng, bất chấp các mong muốn khác đi theo chủ trương
của nhà nước và lý tưởng của đảng Cộng sản Việt Nam
đang cầm quyền. Nguyên nhân cốt lõi của vấn đề là:

(i) Tính cách luôn mưu cầu lợi ích là một động lực phổ
quát và tự nhiên của con người. Dù không phải tất cả mọi
người đều như thế nhưng xu thế chung áp đảo sẽ luôn là
như vậy - như một thực tế khách quan và không phải là điều
xấu. Thiếu loại động lực này thì xã hội loài người đã
không thể hình thành và phát triển.

(ii) Những động lực này không cần biết đến các giá trị
tốt đẹp trên danh nghĩa được quy định trong các văn bản
luật, chỉ thị, nghị quyết hay lý tưởng mà nó chỉ chịu
tác động và vận hành theo các giá trị đang tồn tại trong
thực tế (theo đúng thực chất của hiện trạng) của các mặt
kinh tế, chính trị, xã hội. Đây chính là sự vận động theo
các quy luật tự nhiên khách quan: Kết quả được tạo ra dựa
trên vấn đề thực chất và giá trị thực tế mà thôi.

(iii) Cuộc sống ở Việt Nam đang tạo ra một thứ niềm tin
của người dân vào việc đưa hối lộ như là cách tốt nhất,
thực tế nhất để mưu cầu lợi ích cho mình - từ những
việc nhỏ nhặt như chứng giấy tờ đến những chuyện to tát
như các loại giấy phép béo bở, từ những mục đích chính
đáng như kiếm tiền sinh sống hoặc tự khẳng định mình
đến những mong muốn làm giàu bất chính hoặc vươn lên bằng
cách chà đạp người khác. Hầu hết đều phải dựa vào tham
nhũng, tin nó và thậm chí còn bao che cho nó. Niềm tin đi ngược
lại nó không chỉ bị xem là ngớ ngẩn, không thức thời mà
còn đầy rủi ro. Tin vào công lý ngày càng trở nên phi thực
tế và tốn kém mà lại không hiệu quả.

Thứ niềm tin như vậy đang tồn tại áp đảo trong thực tế
làm cho động lực tự nhiên của người dân hướng đến phục
vụ nhu cầu hoặc thỏa mãn yêu cầu của những kẻ xấu nắm
quyền tại các bộ máy tư pháp và hành pháp ở mọi cấp, cả
bộ máy của đảng cầm quyền. Môi trường pháp lý đã không
thể ngăn chặn được những cái xấu mà đạo đức xã hội
cũng không còn đủ sức để lên án chúng. Thậm chí có nhiều
lúc, nhiều nơi đã hình thành nên các chuẩn mực đạo đức
làm cho người tốt dám đấu tranh với cái xấu trở nên "lập
dị" và trở thành "kẻ phá bĩnh". Không thể không xót xa khi
phải chứng kiến các hiện tượng như vậy đang ngày càng phổ
biến.

Nếu không có một cuộc cải cách xã hội, bao gồm cả CCTP và
CCHC để thay đổi hiện trạng này, hướng các động lực tự
nhiên của người dân đến các mục tiêu lành mạnh thì tình
trạng suy thoái xã hội hiện nay sẽ mau chóng biến thành suy
đồi chỉ trong vòng một vài năm nữa. Đến lúc đó mọi nỗ
lực chỉnh đốn đều sẽ bất khả thi, và một sự sụp đổ
xã hội dẫn đến suy thoái chính trị là không thể tránh
khỏi. Điều này sẽ diễn ra trong bối cảnh khủng hoảng kinh
tế toàn diện từ 2010 đến 2011 như đã phân tích ở chương
IV.1 nếu không có một cuộc cải cách toàn diện và hiệu quả
ngay từ bây giờ. Hậu quả sẽ là những sự khốn khổ đến
cùng cực của người dân. Nhưng chính quyền cũng sẽ không
thể tránh khỏi những hậu quả tồi tệ. Đây là những nguy
cơ mà Con đường Việt Nam, như đã nhiều lần từ đầu quyển
sách, muốn cảnh báo cho cả người dân lẫn chính quyền,
đồng thời đề ra những sách lược khắc phục. Chương này
bàn về sách lược cải cách pháp luật, mà trọng tâm là CCTP
và CCHC. Các vấn đề về hiến pháp cũng sẽ được đề cập
ở khía cạnh cốt lõi.

<h2>NGUYÊN LÝ VÀ HIỆN TRẠNG</h2>

Nguyên lý vận hành của một hệ thống pháp luật trong một xã
hội dân chủ dựa trên 3 yếu tố cốt lõi: Nhân quyền, Pháp
quyền và Pháp chế như đã trình bày ở phần II. Chương này
sẽ xem xét các yếu tố này trong thực tế của Việt Nam để
nhìn thấy những vấn đề và giải pháp chiến lược.

<h2>Nhân Quyền tại Việt Nam</h2>

Tuyên ngôn độc lập 1945 đã thừa nhận rằng mọi người sinh
ra đều có sẵn các quyền con người căn bản, đều bình
đẳng và tự do. Năm 1977, Việt Nam gia nhập Liên Hiệp Quốc
cũng có nghĩa là sự công nhận của nhà nước Việt Nam đối
với các quyền bất di bất dịch này của con người được qui
định và trịnh trọng tuyên bố tại Tuyên ngôn Toàn cầu về
Nhân quyền của LHQ vào năm 1948. Đến 1982 thì Việt Nam đã
chính thức gia nhập hai Công ước Quốc tế về các Quyền Dân
sự và Chính trị; và về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn
hóa. Tại đây, nhà nước Việt Nam đã long trọng cam kết tôn
trọng, bảo vệ các quyền này cho công dân Việt Nam, và đồng
thời cũng thúc đẩy các quyền này trên toàn thế giới. Trên
tinh thần đó, Hiến pháp hiện hành (1992) của Việt Nam cũng
đã hiến định tất cả các quyền thiêng liêng này của con
người Việt Nam. Với những văn bản pháp lý như vậy thì mọi
công dân Việt Nam từ lúc sinh ra đời đều được hưởng bình
đẳng tất cả các quyền con người như bất kỳ công dân nào
khác trên thế giới mà không phân biệt quốc gia, màu da, chủng
tộc, xuất thân, địa vị, quan điểm chính trị, trình độ
phát triển, lịch sử hình thành, v.v..., <span
class="underlined-text">và cũng không phải chờ sự cho phép của
bất kỳ luật hoặc văn bản nào dưới hiến pháp</span>.

Tuy nhiên, các giá trị tốt đẹp trên danh nghĩa này còn rất xa
so với thực tế trong việc thực thi quyền con người trên
đất nước ta. Đại đa số người dân lẫn quan chức hiện nay
đều nghĩ rằng chỉ có những quyền nào có luật qui định
thì công dân Việt Nam mới được sử dụng. Quan điểm vi hiến
như vậy lại tồn tại phổ biến ngay tại Quốc hội trong
việc lập pháp. Sự xâm phạm tự do và các quyền cơ bản của
người dân lại xảy ra phổ biến tại các cơ quan hành pháp.
Còn các cơ quan tư pháp thì lại trừng phạt không thương
tiếc những công dân nào dám tự do sử dụng các quyền làm
người căn bản của mình đã được hiến định. Cần hiểu
rằng các hành động như vậy không chỉ vi hiến mà còn vi
phạm luật pháp quốc tế và đi ngược lại với các chuẩn
mực văn minh của thế giới.

Dân ta cần hiểu rằng theo luật pháp quốc tế mà Việt Nam cam
kết tôn trọng thì các quyền con người là không thể phân
chia, phụ thuộc lẫn nhau và liên quan với nhau. Năm 1993, Đại
Hội đồng LHQ đã ra Tuyên bố Viên và Chương trình hành động
tái khẳng định lại các tính chất này của các quyền con
người bao gồm từ quyền được bú, được ngủ lúc mới sinh
ra; được ăn, được học khi lớn lên; rồi quyền được có
việc làm để sinh sống; quyền hôn nhân và nuôi dạy con cái;
quyền đảm bảo sự riêng tư như chỗ ở, bí mật thư tín,
điện thoại; quyền tự do ngôn luận, sáng tác, sáng chế, lập
hội, biểu tình; quyền bình đẳng trước pháp luật, v.v...
Nếu không hề cần có những luật để cho phép được bú
được ăn được ngủ được học được làm thì cũng không
cần phải có luật để cho phép được nói được bày tỏ quan
điểm được sáng tác phê bình được biểu tình, v.v... Đó
chính là tính nguyên vẹn không thể phân chia của các quyền con
người mà nếu bị xâm phạm thì người sống sẽ không trở
thành con người đầy đủ. Sự xâm phạm này nếu rất nghiêm
trọng sẽ biến con người trở thành không khác gì con vật như
trong các chế độ nô lệ. Chỉ khi nào người dân có thể tự
do sử dụng đầy đủ các quyền con người thì mới thực sự
làm người.

Những sự xâm phạm như vậy cũng là nguyên nhân của sự chậm
tiến của Việt Nam trong một thời gian dài và của sự tăng
trưởng bất ổn như hiện nay vì đã vi phạm hoặc không tôn
trọng đầy đủ các quy luật tự nhiên khách quan như đã phân
tích ở phần II

<h2>Pháp quyền tại Việt Nam</h2>

Như đã trình bày ở phần II, bản chất hay tính chất bất
biến của pháp quyền là sự bảo vệ các quyền con người
bằng pháp luật. Đây cũng là nguyên tắc qui định bởi Tuyên
ngôn Toàn cầu về Nhân quyền: "<em>Nếu không muốn con người
buộc phải sử dụng sự nổi dậy như một biện pháp cuối
cùng để chống cường quyền và áp bức thì việc bảo vệ
các Quyền con người bằng nhà nước pháp quyền là thiết
yếu</em>". Do vậy, bản chất của một nhà nước pháp quyền
là sự uỷ trị hợp pháp để đại diện cho <span
class="underlined-text">mỗi công dân</span>, không phân biệt bất
kỳ yếu tố nào để bảo vệ mọi quyền con người của họ
bằng pháp luật. Lưu ý rằng, sự ủy trị chỉ hợp pháp khi
nó đại diện cho mọi công dân, <span class="underlined-text">từng
người một</span> mà không phân biệt thành phần, giai cấp cho
dù người đó không bỏ phiếu cho những người được bầu
chọn thực hiện sự ủy trị đó, cho dù quan điểm chính trị,
kinh tế, xã hội, văn hóa, ... của người đó có khác biệt
với những người được bầu chọn đến thế nào đi nữa.
Một nhà nước không đảm bảo được những tính chất này
thì không thể là một nhà nước pháp quyền.

Nhà nước pháp quyền lần đầu tiên được Việt Nam hiến
định vào năm 2001 khi sửa đổi bổ sung Hiến pháp 1992 tại
điều 2: "<em>Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do
nhân dân, vì nhân dân</em>". Còn điều 50 thì ghi rõ: "<em>Ở
nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con
người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội
được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân được quy
định trong Hiến pháp và luật</em>". Như vậy, theo đúng bản
chất của nhà nước pháp quyền ở điều 2 và ý nghĩa rõ ràng
của điều 50 này thì công dân Việt Nam không chỉ có đầy
đủ các quyền con người đã được Hiến pháp hiện hành qui
định theo đúng nguyên tắc của Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân
Quyền và hai Công ước Quốc tế kèm theo mà còn có thể
được hưởng thêm những quyền khác nếu có luật qui định.
Giá trị trên danh nghĩa rõ ràng là như vậy.

Tuy nhiên, thực tế của việc thực thi các điều khoản này
của Hiến pháp thì lại khác xa. Thuộc tính phụ "xã hội chủ
nghĩa" trong "Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa" được
tùy tiện vận dụng và áp đặt để diễn giải sai lệch bản
chất bất biến của thuộc tính chính "pháp quyền". Điều này
không những tạo ra rất nhiều các phạm trù mơ hồ được
gắn với cụm từ "xã hội chủ nghĩa" mà còn dẫn đến sự
tước đoạt các quyền con người bất khả xâm phạm của công
dân bằng cách cho rằng chữ "luật" trong điều 50 của Hiến
pháp có nghĩa là khi nào có luật qui định về những quyền
nào (đã được ghi ở Hiến pháp) thì công dân mới được
thực hiện những quyền đó. Cách hiểu này trao cho Quốc hội
cái quyền ban phát các quyền con người cho người dân chứ
không phải là nhận sự ủy nhiệm của nhân dân để bảo vệ
cho họ thực hiện đầy đủ các quyền vốn có của họ mà
Tạo hóa ban cho, theo đúng thuộc tính "của nhân dân, do nhân
dân, vì nhân dân" của Nhà nước pháp quyền được ghi tại
điều 2 của Hiến pháp.

<span class="underlined-text">Khi nào mà Quốc hội của nước ta
chưa làm được bổn phận bảo vệ quyền con người như vậy
cho công dân ta thì nó chưa có tính hợp pháp vì đã vi
hiến</span>, cho dù nó có được hình thành bằng các hình thức
phổ thông đầu phiếu đi nữa. Đây là vấn đề thực chất
mà bất kỳ một quốc hội nào trong một nhà nước pháp quyền
cũng phải đảm bảo, cho dù đó là pháp quyền xã hội chủ
nghĩa, pháp quyền cộng hòa đại nghị, pháp quyền quân chủ
lập hiến, v.v... đi nữa. Đó là chưa kể người dân có quyền
đòi hỏi thuộc tính bổ sung "xã hội chủ nghĩa" phải làm hay
hơn, tốt hơn, ưu việt hơn cho tính chất "pháp quyền xã hội
chủ nghĩa" như lý tưởng cao đẹp mà đảng Cộng sản Việt
Nam luôn tuyên truyền và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam luôn khẳng định, chứ không phải là làm cho thực
tế bảo vệ quyền con người tại Việt Nam ngày càng xấu đi
như hiện nay. Thực tế này thuộc về trách nhiệm lãnh đạo
của đảng Cộng sản Việt Nam mà Con đường Việt Nam đã đưa
ra những đề nghị cần thay đổi trong Phần III về cách thức
lãnh đạo của đảng cầm quyền hiện nay nếu không muốn một
sự sụp đổ toàn diện, kéo theo những hậu quả nặng nề cho
dân chúng.

<h2>Pháp chế tại Việt Nam</h2>

Do trách nhiệm tối thượng của một nhà nước pháp quyền là
phải bảo đảm cho công dân thực hiện đầy đủ các quyền
con người của từng người nên nó phải ngăn cản sự xâm
phạm các quyền này từ bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào.
Cũng do tính chất pháp quyền của nó, nên nó phải thực hiện
việc ngăn cản này bằng luật pháp. Đây chính là nguyên tắc
pháp chế - tức là chế tài bằng pháp luật - của một nhà
nước pháp quyền. Đây cũng là nguyên tắc được qui định
tại Tuyên ngôn Toàn cầu về Nhân Quyền: "<em>Khi thực hiện
các quyền và tự do của mình mỗi người chỉ phải chịu
những hạn chế nào được luật qui định nhằm một mục
đích duy nhất là để đảm bảo sự thừa nhận và bảo vệ
đúng đắn các quyền và tự do của người khác và đáp ứng
các yêu cầu chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng
và phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ</em>".

Mọi phạm vi chế tài (bao gồm hạn chế và xử phạt) phải do
luật qui định. <span class="underlined-text">Không có luật hạn
chế điều gì thì làm điều đó là không phạm luật và không
phải xin phép nơi nào hết</span>. Hoàn toàn không cần phải có
luật cho phép làm điều đó. Chỉ có quan chức mới chỉ
được làm những gì mà luật cho phép để hạn chế sự lạm
dụng quyền hành của họ mà thôi. <span
class="underlined-text">Không ai hay tổ chức nào được quyền nhân
danh vì bất kỳ lợi ích chung nào để áp đặt các hạn chế
đối với các quyền con người của công dân mà không được
thông qua bằng luật bởi một quy trình lập pháp hợp
hiến</span>. Lý do và mục đích của những sự hạn chế như
vậy cũng phải được ghi rõ.

Điều 12 Hiến pháp 1992 ghi "<em>Nhà nước quản lý xã hội
bằng pháp luật, không ngừng tăng cường pháp chế xã hội
chủ nghĩa</em>". Điều này rõ ràng là tuân theo nguyên tắc pháp
chế đúng đắn của một nhà nước pháp quyền như trên, phù
hợp với chuẩn mực của luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, thực
tế thì khác hẳn. Không hiểu dựa trên cơ sở nào mà rất
nhiều vị đại biểu Quốc hội - những người được gọi là
những nhà lập pháp đại diện của dân - lại hồn nhiên phát
biểu trước công chúng đại ý là phải cố gắng nhanh chóng
xây dựng luật để người dân có thể thực hiện các quyền
của mình. Còn các cơ quan hành pháp thì ban hành đầy rẫy các
nghị định, quyết định hạn chế, cấm đoán các quyền con
người của công dân một cách vi hiến. Còn các cơ quan tư pháp
thì chưa bao giờ ra bất kỳ phán quyết nào liên quan đến sự
vi hiến, đơn giản vì chúng không có được quyền hạn đó
trên danh nghĩa và cũng không có đủ quyền lực tư pháp độc
lập trên thực tế.

Thuộc tính xã hội chủ nghĩa đúng ra phải thể hiện được
sự ưu việt hơn cho nguyên tắc pháp chế của một nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa, thì thực tế lại trở thành
cái để lợi dụng nhằm tước đoạt rất nhiều quyền con
người của công dân bằng cách đặt sự bảo vệ chế độ
lên trên hết - vi phạm nguyên tắc "<em>Tất cả quyền lực nhà
nước thuộc về nhân dân</em>" của Hiến pháp (điều 2). Thực
tế này lại tiếp tục bị lợi dụng để bảo vệ đặc
quyền cho các nhóm lợi ích nhỏ, tạo ra một thực tế càng
tệ hại hơn nữa.

<h2>Trách nhiệm của công dân</h2>

Cách biệt giữa danh nghĩa và thực tế của môi trường pháp
lý Việt Nam đang rất nghiêm trọng và ngày càng xấu đi nên
gây ra bất ổn nặng nề. Trách nhiệm này đương nhiên là
thuộc về chính quyền, nhưng nếu người dân không ý thức
được các quyền con người và vai trò làm chủ đất nước
của mình thì cách biệt này không bao giờ được thu hẹp theo
hướng tốt đẹp. Dân ta cần hiểu cốt lõi bản chất của
các khái niệm Nhân quyền, Pháp quyền, Pháp chế. Thực ra chúng
rất đơn giản: Nhân quyền là các Quyền con người của mỗi
người chúng ta vốn có từ lúc sinh ra mà không ai có quyền ban
phát cả và chúng ta cần tự tin sử dụng ngay các quyền này
mà không phải đợi ai cho phép. Pháp quyền là trách nhiệm trên
hết của nhà nước phải bảo vệ cho công dân thực hiện
đầy đủ các quyền bất khả xâm phạm này của mình, và Nhà
nước Việt Nam hiện nay là một nhà nước pháp quyền được
khẳng định tại Hiến pháp. Pháp chế nghĩa là chúng ta chỉ
bị hạn chế làm những gì có luật qui định rõ, không có
luật hạn chế tức là không có hạn chế, chứ không phải là
chưa được phép. Mối liên hệ của bản chất và nguyên tắc
của 3 khái niệm này tạo nên một nguyên lý cốt lõi của dân
chủ: công dân có quyền làm bất cứ điều gì mà luật không
hạn chế và không cần phải xin phép để làm điều đó.

Ở các nước dân chủ và thịnh vượng, thay vì làm ra nhiều
luật để hạn chế thì nhà nước ở đó xây dựng rất nhiều
luật khuyến khích và tạo động lực cho công dân của mình
làm nhiều việc tốt để hướng xã hội phát triển theo những
lý tưởng tốt đẹp. Chúng ta hoàn toàn đủ quyền và đủ lý
do chính đáng để đòi hỏi có được một nhà nước pháp
quyền với các nguyên tắc pháp chế như trên. Đó cũng là
những tiêu chuẩn mà công việc CCTP và CCHC phải đạt đến.
Không có những áp lực từ dưới lên thì sẽ khó có thể có
được những thay đổi từ trên xuống. Đó là trách nhiệm
của công dân đối với việc cải cách.

Trách nhiệm của chính quyền

Tuy nhiên, trách nhiệm trên hết vẫn thuộc về chính quyền.
Nếu nhà nước và đảng Cộng sản Việt Nam không nhận rõ
được hiện trạng như trên và nhanh chóng thực hiện các giải
pháp cải cách thành công thì sự thất bại của chúng sẽ dẫn
đến các cuộc cách mạng. Liên Xô sụp đổ sau khi đã tiến
hành cải cách muộn màng và thất bại.

Với tinh thần như vậy, Con đường Việt Nam đã nghiên cứu
để đề nghị với Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam các sách lược CCTP và CCHC được trình bày cụ thể
dưới đây.

<div class="rightalign"><em>(Đang viết vào tháng 4/2009)</em></div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11486), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Sáng mồng một Tết Nhâm Thìn, tàu Trung Quốc lại giở trò
khiêu khích bao vây đảo ở khoảng cách 08 hải lý (15 km), lại
phải căng người ra trực chiến. Có lúc, chúng lao xuồng đến
rất gần mép đảo. Anh em ta cảnh giác sẵn sàng chiến đấu
nhưng bình tĩnh không mắc mưu khiêu khích của địch (ngày Tết
còn giở trò dọa dẫm tấn công nhau thì điếu thể nào gọi
là bạn).

<center>* * *</center>

Đến mãi chiều, tình hình mới tạm yên, mới quay lại ăn
Tết. So với trước Tết Dương lịch, tinh thần anh em không còn
được như trước nữa, bởi tác động của vụ ông Vươn Tiên
Lãng và mấy vụ các ông bà lãnh đạo luôn luôn không ngừng
nâng con nhét cháu kế cận chiếm chức giành ngôi.
<strong><em>"Chiến đấu để làm gì, hy sinh cho ai?"</em></strong>
là câu nhiều anh em nhắc đi nhắc lại nhiều lần, <em>"thời
trai trẻ đi bộ đội, tuổi vững vàng thì hết mình khai hoang
lẫn biển để đến vãn niên bị cướp sạch, phá sạch",
"thời ông Vươn đi bộ đội bảo vệ tổ quốc, thằng Hiền
chủ tịch, thằng Thoại phó chủ tịch chúng nó ở đâu?",
"điếu mịa, chịu khó chịu khổ để chúng nó cướp phá tài
sản, sắp xếp con cháu đè đầu cưỡi cổ mình như Triều
Tiên ấy"</em> ... và còn rất nhiều những câu anh em nói ra với
vẻ ưu tư có, chán nản có, bất bình có.

Cán bộ chính trị quán triệt <em>"không được bàn tán lung
tung, việc quốc gia đại sự đã có nhà nước lo"</em> và cảnh
báo <em>"ca ngợi bọn Vươn, Quý có ngày chết vì vạ miệng
đấy"</em>. Anh em vặc lại <em>"thế bây giờ căng thế này có
phải đại sự không, có thấy thằng lãnh đạo nào lên tiếng
chia sẻ khó khăn, nguy hiểm, động viên anh em không?", "thích
thú cùng nhau xem và ca ngợi những nhân vật trong Thủy Hử,
thế thì tại sao lại không thể cùng nhau thích thú bình luận
về chuyện cựu chiến binh Tiên Lãng tổ chức dân ta bắn gục
quân mình một cách vô cùng ngoạn mục!"</em>. Ngày Tết nơi
chiến tuyến xa gia đình, cán bộ chỉ huy cũng có vẻ thông
cảm hơn, ngày thường mà nói văng mạng công khai thế chắc là
ăn kỷ luật.

Được anh em động viên, yêu cầu, lại có hơi men rượu Tết,
làm mấy vần thơ tặng anh Quý, anh Vươn:

<center><em>Vũ khí thô sơ giữ đồng khoang
Lực yếu thế cô vẫn đùng đoàng
Công an, bộ đội phơi bụng trắng
Anh hùng Tiên Lãng đất Vinh Quang</em></center>

<center>* * *</center>

Sớm muộn gì thì xung đột Việt - Trung cũng sẽ xảy ra, qui mô
nếu mà không to thì cũng không thể nhỏ. Trong tình thế như
giờ mà không ổn định được lòng dân, không kiên quyết
trừng trị quan tham lại nhũng cố ý làm xằng, quyết tâm chối
tội, trắng trợn cướp của giết dân thì lấy ai bảo vệ nhà
nước, bảo vệ chế độ đây? Đại loạn đến nơi rồi.

<strong>Lính Việt</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11481), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Sau nhiều ngày, với nhiều lý lẽ rất loăng quăng, tiền hậu
bất nhất, dối trá, cố đấm ăn xôi của các cấp lãnh đạo
Hải Phòng, Tiên Lãng về vụ cưỡng chế đất của gia đình
anh Đoàn Văn Vươn; sau nhiều ngày chỉ nghe tiếng nói phản
đối một phía từ báo chí, các quan chức, nhân sĩ trí thức,
dư luận, các cơ quan nhà nước Trung ương về những sai phạm
của chính quyền Hải Phòng, Tiên Lãng trong việc cấp đất, thu
hồi và cưỡng chế đất; sau nhiều ngày cảm tưởng như hệ
thống cơ quan ban ngành ở Tiên Lãng một lòng một dạ, cố
sống cố chết bảo vệ sai trái của lãnh đạo huyện…Hôm
nay, chúng tôi có trong tay văn bản báo cáo chính thức của Hội
nuôi trồng thủy hải sản huyện Tiên Lãng (một đơn vị trực
thuộc sự lãnh đạo của huyện Tiên Lãng) đã phát một văn
bản báo cáo, vạch trần toàn bộ sự thật về những sai trái,
thậm chí phạm pháp của lãnh đạo của mình, nó có sức mạnh
như một quả bom tấn, nó là tiếng nói của một tổ chức có
tư cách pháp nhân, đóng dấu đỏ…Những sự thật trong văn
bản sẽ làm ngả ngửa giới chức lãnh đạo Tiên Lãng vì nó
phanh phui những bí mật động trời…Văn bản ngay lập tức
trong chiều nay đã được gửi cho rất nhiều các cơ quan
Đảng, Nhà nước, Chính phủ, các Bộ…

Người trong cuộc đã lên tiếng vì sự thật.

<strong>Một thông tin rất nóng và cần thiết vào lúc này. Một
tài liệu quan trọng cho các đoàn kiểm tra Trung ương. Văn bản
như một quả bom sự thật của chính người trong cuộc đã
châm ngòi.</strong>

Chúng tôi có niềm vui được công bố lần đầu văn bản này

Tặng những cựu chiến binh của Cu Vinh và các bác bài hát VÌ
NHÂN DÂN QUÊN MÌNH, nghe bài này trong lúc đọc mới sướng.

<img src="http://danluan.org/files/u23/b1_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b1_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b2_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b2_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b3_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b3_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b4_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b4_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b5_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b5_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b6_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b6_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b7_0.jpg" width="600" height="800"
alt="b7_0.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b8.jpg" width="600" height="800"
alt="b8.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b9.jpg" width="600" height="800"
alt="b9.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b10.jpg" width="600" height="800"
alt="b10.jpg" />
<img src="http://danluan.org/files/u23/b11.jpg" width="600" height="800"
alt="b11.jpg" />

______________________

Các bác yêu dấu.

Lúc này, một lá đơn của người dân Tiên Lãng, một báo cáo
của một tổ chức xã hội nghề nghiệp (như báo cáo này),
một tiếng nói của một cán bộ, đảng viên ở địa
phương…tất cả là đường dẫn cho các cơ quan kiểm tra tìm
đến các ngóc ngách, bằng chứng của sự thật. Với công tác
điều tra, những thông tin này quý giá như vàng. Ví dụ, sở Tư
pháp Hải Phòng đã phát công văn yêu cầu huyện Tiên Lãng thu
hồi văn bản trái pháp luật mà huyện không thu hồi, ví dụ
một số văn bản của huyện về một số chủ trương không
báo cáo Thành phố mà thực hiện lén lút…v..v..Tất cả những
điều đó sẽ biến thành sự thật chính thống của các đoàn
kiểm tra. Có đường dẫn này, các đoàn kiểm tra sẽ giảm đi
rất nhiều thời gian tìm kiếm sự thật. Với Cu Vinh, văn bản
này đọc xong, chỉ có cách uống cốc trà, phả khói thuốc và
he he he.

Với công việc điều tra sai phạm, đôi khi chỉ là mấy dòng
chữ viết rất vội trên võ bao thuốc lá mà phanh phui ra cả
một tội tày đình các bác ạ.
Cái giá trị văn bản báo cáo này nằm ở chỗ đó.

_____________


CÁC BÁC TIẾP TỤC ĐÓNG GÓP TIỀN GIÚP GIA ĐÌNH ANH ĐOÀN VĂN
VƯƠN NHÉ, NHÉ NHÉ…HÌ HÌ

Thời gian đóng góp 10 ngày (kể từ hôm nay thứ 7 ngày 28/1/2012
đến ngày 8/2/2012). Số tiền này dùng chủ yếu để ủng hộ
việc gia đình anh Vươn làm lại căn nhà ở, gây dựng lại
cuộc sống trong thời gian chờ đợi CÔNG LÝ gõ cửa. Các
khoản đóng góp chúng tôi sẽ công khai cập nhật từng ngày.
Để tiện theo dõi, khi chuyển tiền đề nghị mọi người
thông báo tên, địa chỉ và số tiền đóng góp giúp đỡ qua
Email: vinhbanhtet@gmail.com.

Tiền đóng góp từ trong nước xin chuyển về: NGUYỄN QUANG VINH,
số Tài khoản: 0311000492977, Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Quảng
Bình (54- đường Nguyễn Hữu Cảnh, thành phố Đồng Hới)

Ở nước ngoài xin xin sử dụng thêm Swift code: bftvvnvx

Từ nước ngoài cũng có thế gửi tiền ở OMNEX GROUP,INC qua
dịch vụ kiều hối của Ngân hàng ĐÔNG Á bằng số điện
thoại của người nhận là Nguyễn Quang Vinh 0973155550 nhận tại
Hà Nội.

Đề nghị mọi người ghi rõ: Tiền ủng hộ gia đình anh
Đoàn Văn Vươn

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11483), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives