<div class="boxleft200"><img
src="http://danluan.org/files/u23/hienphap1946_danluan.jpg" /><div
class="textholder">Hiến Pháp nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
1946</div></div>
<h2> I – Vì sao phải bỏ Điều 4 của Hiến pháp hiện hành</h2>
<strong>A – Điều 4 chống lại Hiến pháp Việt Nam</strong>
Phải nói Điều 4 Hiến pháp 1992 đã có <em>"đổi mới"</em>
khá hơn Điều 4 Hiến pháp 1980.
Điều 4 Hiến pháp 1980 quy định: <em>"Đảng Cộng sản Việt
Nam, đội tiền phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp
công nhân, được vũ trang bằng học thuyết Mác-Lênin, là lực
lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội, là
nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng
Việt Nam …"</em>.
Điều 4 Hiến pháp 1992 ghi: <em>"Đảng Cộng sản Việt Nam,
đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu
trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao
động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác Lênin và tư
tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã
hội".</em>
Lược bớt hai chữ <em>"duy nhất"</em> cho đỡ trắng trợn,
song tinh thần chung thì vẫn thế.
Về điểm này, nhà cách mạng kỳ cựu Trần Độ đã viết
trong bài <a
href="http://www.shcd.de/dautranh%20DC/trando/chien%20luoc%20dan%20chu%20hoa.html">"Một
chiến lược dân chủ hóa để chống tham nhũng"</a>:
<em>"Lập ra bộ máy nhà nuiớc để quản lý xã hội thì bộ
máy đó phải có quyền lực. Nhưng mà dân làm chủ thì phải
có cơ chế cho dân giám sát và kiểm sóat quyền lực đó …
Thế mà ngược lại, Hiến pháp lại ghi ở Điều 4: "Đảng
Cộng sản Việt Nam … là lực lượng lãnh đạo nhà nước và
xã hội ". Thế thì chỉ có Đảng là trên cả Nhà nước,
trên cả nhân dân, và đó là nguyên lý phản dân chủ lớn
nhất".</em>
Điều tệ hại là, Điều 4 đã dẫm đạp lên nhiều điều
khác trong chinh bản Hiến pháp này:
1 - Đối với Điều 2 – Điều 2 ghi: "Nhà nước CHXHCNVN là
nhà nước pháp quyền XHXN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân
dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân"
Điều 2 xác định Việt Nam là một nước dân chủ theo định
nghĩa của tổng thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln: <em>"Một quốc gia
dân chủ là một quốc gia mà chính quyền của dân, do dân, vì
dân"</em>. Điều 4 khẳng định "<em>Đảng CSVN là lực
lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội</em>". Vậy tức là
đảng chủ, là chính quyền của Đảng, dân của Đảng, dân
phải vì Đảng. Rõ ràng Điều 4 chống lại Điều 2.
2 - Đối với Điều 15 – Điều 15 ghi: <em>"Nhà nước
thực hiện nhất quán chính sách phát triển kinh tế thị
trường …"</em> trong khi Điều 4 ghi: <em>"Đảng CSVN theo chủ
nghĩa Mác- Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh ….".</em>
Kinh tế thị trường là kinh tế hàng hóa phát triển ở trinh
độ cao trong khi chủ nghĩa Mác nói chung không thừa nhận kinh
tế hàng hóa và chủ trương xoá bỏ sở hữu tư nhân. Rõ ràng
Điều 15 <em>"bất đồng chính kiến"</em> với Điều 4.
3 - Điều 17 ghi: "Phát huy mọi năng lực sản xuất, mọi
tiềm năng của các thành phần kinh tế gồm kinh tế nhà nước,
kinh tế tập thể, kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản
tư nhân, kinh tế tư bản nhà nước và kinh tế có vốn đầu
tư nước ngoài … ".
Điều 21 ghi: <em>"Kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản
tư nhân được chọn hình thức tổ chức sản xuất, kinh doanh,
được thành lập doanh nghiệp, không bị hạn chế về quy mô
hoạt động …"</em>.
Cùng với Điều 15, hai điều này không thể thích nghi Điều 4,
hoặc là Điều 4 là cái cùm gông xiềng ba điều 15, 17, 21.
4 - Đối với Điều 83 – Điếu 83 ghi: <em>"Quốc hội là
cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực
cao nhất của nước CHXHCNVN"</em>. Thế là, Điều 83 cùng với
Điều 2 hoàn toàn phủ định Điều 4, hoặc là Điều 4 chống
lại Điều 2 và Điếu 83.
5 - Đối với Điều 101 – Điều 101 quy định:quyền hạn của
Chủ tịch nước: <em>"Chủ tịch Nước là người đứng đầu
Nhà nước, thay mặt nước CHXHCNVN về đối nội và đối
ngoại"</em> trong khi Điều 4 xác định đảng CSVN là lực
lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Hai điều này chồng
chéo dẫm đạp lên nhau, nói khác đi, cũng chống nhau.
V v …..
<strong>B - Điều 4 biểu hiện Đảng toàn trị chứ không phải
Đảng lãnh đạo</strong>
1 – Khi đặt ra Điều 4, Đảng chỉ nhìn thấy mặt lợi là
dựa vào đấy để giữ <em>"ổn định chính trị"</em>,
củng cố vị trí độc tôn, vĩnh viễn của Đảng.
Song, mấy chục năm qua, thực tiến đã trả lời: Điều 4 đã
làm tha hóa Đảng rất tai hại. Không ai, kể cả những người
cầm đầu Đảng, không dễ dàng nhận rõ được rằng Đảng ta
đã và đang suy thoái trầm trọng.
Đảng suy thoái như thế nào? ở điểm nào? ở đâu? người ta
đã nói quá nhiều, thiết tưởng không cần nhắc lại ở đây.
Nhưng có thể khái quát là tín nhiệm của Đảng đã sa sút,
nội bộ Đảng đã bị lũng đoạn, sức mạnh Đảng đã suy
giảm đến mức báo động. Biết bao nhiêu nan đề: giao thông
ách tắc, môi trường hủy hoại, giầu nghèo doãng xa, tham nhũng
tệ hai, văn hóa suy đồi …! Điều 4 có trách nhiệm gì ở
đây? Đảng toàn trị có phải là nguyên nhân?
2 - Đảng toàn trị làm Đảng suy yếu. Tác động của Đảng
làm nẩy sinh tiêu cực trong nhân dân. Sự thờ ơ, vô cảm, vô
trách nhiện … là các tệ đoan tầm thấp. Cao hơn là chà đạp
lên văn hóa dân tộc, gian dối lừa đảo, bức hại người
lành, tội phạm tràn lan …. Đảng khống chế và chi phối xã
hội. Đảng suy thoái làm cho xã hội suy thoái. Đấy là hậu
quả tai hại của đảng toàn trị do Điều 4 gây ra?.
Điều 4 nguy hại như vậy, cho nên đặt vấn đề xem xét,
nghiên cứu, giai tỏa Điều 4 là điều cần làm và cần làm
ngay.
Giải tỏa Điêu 4 là vấn đề hệ trọng, bao trùm lên tất
cả. Bởi vậy nó đòi hỏi toàn Đảng, toàn dân thực sự đề
cao tinh thần trách nhiệm vì nhân dân, vì Tổ quốc mà dám
nghĩ, dám nói, dám làm, dám dũng cảm đương đầu.
<h2>II – Sửa đổi Hiến pháp như thế nào?</h2>
1 - Tình hình một đất nước luôn biến đổi đòi hỏi hiến
pháp phải được sửa đổi, tu chính cho phù hợp là tất
nhiên.
Những điều trình bầy trên cho thấy Hiến pháp 1992 tồn tại
rất nhiều nghịch lý và bất cập, trong đó, nổi cộm nhất,
nhức nhối nhất là Điều 4. Cho nên, tốt nhất là viết lại
Hiến pháp. Nếu chỉ sửa đổi thì trước hết phải hủy bỏ
Điều 4.
Từ lập quốc đến nay, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã
4 lần sửa đổi hiến pháp.
Ngày 14 tháng 3 năm 2004, Quốc hội Bắc Kinh đã thông qua bản
Hiến pháp Trung Quốc sửa đổi lần thứ tư.
Trong 14 điều tu chính người ta chú ý đến những điều
khoản có liên hệ đến kinh tế thị trường và những điều
khoản liên quan về chính trị.
Về kinh tế thị trường, tu chính chú trọng đến việc bảo
vệ quyền sở hữu cá nhân hợp pháp, trong đó có quyền sở
hữu đất đai và chính sách đối với các ngành kinh tế tư
nhân.. Về phương diện chính trị, Hiến pháp 2004 có hướng
đến tôn trọng và bảo vệ nhân quyền, cải thiện hệ thống
an ninh xã hội, quy định về việc ban bố tình trạng khẩn
cấp và quyền hạn của Chủ tịch Nước, nhiệm kỳ của chính
quyền ở cấp thành phố …
Khoản 2 điều 11 Hiến pháp sửa đổi của Trung Quốc ghi:
<em>"Nhà nước bảo vệ quyền lợi và lợi ích hợp pháp kinh
tế cá thể, kinh tế tư doanh và kinh tế phi công hữu
…"</em>.
Điều 13 ghi: <em>"Tài sản tư hữu hợp pháp của công dân
không thể bị xâm phạm. Nhà nước bảo vệ, chiểu theo quy
định pháp luật, quyền có tài sản tư hữu và quyền kế
thừa của công dân …".</em>
Điều 33 ghi: <em>"Mọi người có quốc tịch Cộng hòa Nhân
dân Trung Hoa là công dân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Mọi
công dân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đều bình đẳng
trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo vệ nhân
quyền"</em>.
Hệ quả của bản sửa đổi Hiến pháp 2004 cho phép ngày 15
tháng 11 năm 2007 Trung Quốc đã cho ban hành sách trắng về
<em>"Chế độ chính đảng của Trung Quốc"</em>. Sách trắng
giải thích rất chi tiết về sự hình thành đặc điểm, sự
phát triển và vai trò của chế độ hợp tác đa đảng trong
quá trình phát triển xã hội và kinh tế của Trung Quốc.
Chúng ta thường quan tâm đến việc tham khảo kinh nghiệm Trung
Quốc, thiết nghĩ việc sửa đổi Hiến pháp Trung Quốc 2004 và
tinh thần sách trắng nêu trên càng rất đáng để ta phải xem
trọng.
2 - Về quy phạm sửa đổi hiến pháp ta đã không theo lề lối
của thế giới mà cũng không theo các điều khoản khoản hiến
định trong Hiến pháp 1946.
Từ trước tới nay, Hiến pháp nước ta đều do Quốc hội soan
thảo và thông qua, mà Quốc hội chỉ là cơ quan lập pháp trong
khi lập hiến có chức năng riêng và quyền lập hiến là một
quyền riêng.
Luật gia Thomas Jefferson, tác giả của bản Tuyên ngôn Độc
lập Hoa Kỳ 1776 là người có công thúc đẩy hình thành tư
tưởng hiến trị. Trong đó quyền lập hiến được đặt cao
hơn quyền lập pháp. Từ đấy bảo đảm cho hiến pháp không
bị cơ quan lập pháp làm biến chất. Đề xuất nâng quyền
lập hiến thành quyền riêng cao hơn quyền lập pháp đòi hỏi
phải thành lập cơ quan lập hiến gồm những đại biểu không
chỉ gồm các đại biểu quốc hội.
Những người làm cuộc cách mạng 1789 của Pháp cũng như
những người làm cuộc cách mạng 1776 tại Mỹ đều chủ
trương phải phân biệt quyền lập hiến (quyền làm và sửa
đổi hiến pháp) với quyền lập pháp (quyền làm luật). Giáo
sư George Vedel, trong giáo trình về luật hiến pháp đã chỉ ra
rằng quyền lập hiến là một <em>"thẩm quyền đặc
biệt"</em>. Quyền này là một biểu hiện của chủ quyền
quốc gia nên nó là một quyền <em>"nguyên thủy"</em>. Do
vậy, về mặt pháp lý, nó không thể bị hạn chế bởi bất
cứ quyền nào khác.
Làm lại hay sửa đổi Hiến pháp ở Việt Nam cũng nên giao cho
một cơ quan quyền lực kiểu như thế .
<center>*</center>
Tóm lại, cần kíp thời làm bản Hiến pháp mới, hoặc ít ra,
phải sửa đổi Hiến pháp 1992 một cách cơ bản.
Để làm việc này, phải thành lập một Ủy hội Lập hiến
gồm các chính khách, các trí thức tên tuổi, các đại biểu
xuất sắc thuộc mọi thành phần xã hội không chỉ là đại
biểu Quốc hội hay đảng viên đảng CSVN. Bản Hiến pháp mới
hay Hiến pháp 1992 sửa đổi, nhất thiết phải được đưa ra
cho nhân dân phúc quyết.
Dứt khoát gạt bỏ Điều 4 Hiến pháp 1992 khỏi Hiến pháp
mới hoặc Hiến pháp sửa đổi. Gạt bỏ Điều 4 chính là
phương sách cứu chữa và vực đảng CSVN dậy.
Tuyên bố: <em>"Đảng ta bỏ Điều 4 là tự sát"</em> phải
chăng là câu gở miệng. Hãy nhớ, ngày 20 tháng 11 năm 1989 trong
cuộc họp Bộ Chính trị đảng Cộng sản Liên Xô, ông Michail
Gorbachev vừa gióng giả: <em>"Phải giữ cho được điều 6
Hiến pháp (tương tự Điều 4 của Việt Nam), đó không phải
là tình trạng cứu hỏa và cũng không phải là tình trạng
đặc biệt"</em>. Oái oăm thay, đấy lại chính là <em>"Tiếng
chuông nguyện hồn ai"</em> bi thảm, cáo chung đảng Cộng sản
Liên Xô liền ngay sau đó. Đó là gương tầy liếp buộc người
có trách nhiệm ở Việt Nam phải cảnh tỉnh.
Một lần nữa, chúng tôi xin nhắc lại, hãy kíp thời hủy bỏ
Điều 4 Hiến pháp, làm cơ sở hủy bỏ Điều 88 Bộ Luật hình
sự, nhằm giúp đảng CSVN còn có cơ tồn tại và ra sức vươn
lên đặng sánh vai cùng các đảng khác trong một chế độ dân
chủ đa nguyên, đa đảng, ngõ hầu xây dựng được một nước
Việt Nam mạnh giầu, nhân dân được hưởng tự do, hạnh phúc.
Nhân kỳ Sửa đổi Hiến pháp năm 2012
<strong>Ls Trần Lâm và Ts Nguyễn Thanh Giang </strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121230/sua-doi-hien-phap-the-nao-vi-sao-phai-bo-dieu-4),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét