Trần Văn Huỳnh - Cần bao nhiêu thế hệ nữa?

<div class="special_quote">Kính gửi: BBT báo Dân Luận

Xin gửi đến BBT báo Dân Luận bài viết dưới đây. Mong BBT
báo Dân Luận đăng tải để chia sẻ suy nghĩ của tôi về
thời cuộc.

Xin cảm ơn BBT báo Dân Luận và chào trân trọng.

Trần văn Huỳnh.</div>


Đang xem lại các bài viết của Thức, tôi đọc thấy câu
chuyện ngụ ngôn con voi:

"<em>Từ lúc còn rất nhỏ, voi con bị con người giữ chân bằng
dây xích chặt vào cột. Vài lần nó cố giật bứng cái cột
đi, nhưng sức bé làm nó thất bại. Từ đó định hình trong
đầu nó một giáo điều là nó không thể làm được điều
đó. Sức vóc nó lớn nhanh, nhưng đầu óc nó vẫn xơ cứng
với giáo điều như vậy. Nó đã lớn đến mức thừa sức
hất phăng cây cột giữ chân nó lâu nay, nhưng sự xơ cứng
đầu óc đã ngăn cản mọi suy nghĩ thay đổi của nó. Nó vẫn
nghĩ mình không đủ sức để có được tự do mà nó hằng ao
ước từ bé. Tệ hơn nữa là nó còn hàm ơn những người đã
xiềng xích mình vì được cho ăn. Cuối cùng nó chết già và
hài lòng với những lời thương tiếc và ca ngợi của
chủ.</em>"

Ngày xưa, Thức thường dùng ngụ ngôn này để nói với các
nhân viên công ty rằng phải luôn suy nghĩ độc lập và sáng
tạo, đừng tự trói mình bằng thói quen "không thể" và xơ
cứng của chính mình và bằng lối suy nghĩ lệ thuộc vào
người khác. Giờ câu chuyện này xuất hiện trong các tài liệu
của Con đường Việt Nam để kêu gọi thế hệ trẻ tư duy và
hành động bằng chính mong muốn và khát vọng của mình để
trở thành những con người tự do. Có như vậy nước nhà mới
độc lập, dân tộc mới tự do, xã hội mới dân chủ, người
dân mới thịnh vượng.

Đọc lại ngụ ngôn này khiến tôi phải giật mình cho chính
mình. Đã gần 80 tuổi, được bao nhiêu năm mình thực sự là
một người độc lập. Chắc hẳn là không nhiều. Không chỉ
riêng mình mà đa số thế hệ của mình cũng vậy. Nếu không
thì đất nước giờ đây đã phải rất thịnh vượng và văn
minh rồi. Nhưng nếu mình tự an ủi rằng thế hệ của mình
chấp nhận hy sinh vì tương lai mai sau thì cũng không thể trả
lời được rằng mai sau ấy là bao nhiêu thế hệ nữa.

Tôi vừa đi thăm một gia đình tứ đại đồng đường còn
đủ 4 thế hệ: ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con cháu. Chủ gia
đình là một phụ nữ đang điều trị ung thư giai đoạn cuối.
Bà là một người phụ nữ kiên cường, đã chống chọi với
căn bệnh này suốt 5 năm qua một cách mạnh mẽ, không để nó
khuất phục mình thành người vô ích. Bà là một đảng viên,
là con của một liệt sĩ hy sinh khi bà còn rất nhỏ. Mẹ bà ở
vậy nuôi con thờ chồng đến tận bây giờ. Chồng bà đã
từng là một người lính rồi trở thành thương binh hạng 4/6
thời kỳ chống thực dân Pháp, nhưng vẫn vượt lên sự
nghiệt ngã để trở thành giáo sư dạy đại học. Năm nay ông
đã hơn 80 và là một đảng viên gần 60 năm tuổi đảng. Con
trai duy nhất của bà là một tù nhân chính trị đã ra tù nhưng
đang bị quản chế. Trong 3 năm con trai ở tù, bà dù đã bị
ung thư nặng nhưng vẫn đều đặn đi thăm con và vẫn gánh
trọng trách trong gia đình. Bà là người khẳng khái đến mức
hay làm người khác khó chịu một cách không cần thiết, nhưng
sự thẳng thắn của bà cũng khiến cho các quan chức địa
phương kiêng dè. Giờ thể chất đã kém lắm rồi nhưng ánh
mắt bà vẫn tinh anh. Bà kể về những việc bà đấu tranh với
sự nhũng nhiễu hành chính, với những sự bất hợp lý trong
các chính sách ở cơ quan. Bà tự hào về đứa con trai duy nhất
của mình thừa hưởng tính cách không chấp nhận sự ngang trái
giống mình nên đã dấn thân tranh đấu với chúng. Nhưng giờ
bà lại lo lắng cho con trai vì nghĩ rằng không thể thay đổi
những cái xấu ấy được nữa.

Bà kể trước khi con trai ra tù, đại diện của cơ quan chức
năng nói bà nên khuyên nhủ anh ấy trở về hãy chí thú làm ăn
mà lo cho gia đình, chăm sóc cha mẹ già, đừng "chính trị,
chính em" gì nữa mà lại rước họa. Vì thương con bà cũng
đã khuyên anh như thế, có lúc còn gây áp lực. Bà chính là
mẹ của Lê Thăng Long.

Long dù rất yêu thương mẹ và gia đình nhưng vẫn quyết định
tiếp tục con đường mình đã chọn. Mẹ Long nói rằng bà đã
rất buồn và lo lắng, không khí gia đình đã có lúc rất căng
thẳng dù Long mới đoàn tụ chỉ vài tuần. Nhưng Long đã kiên
trì thuyết phục để gia đình hiểu những gì mình làm. Rồi
Long lấy câu chuyện ngụ ngôn con voi kể trên để nói rằng
không muốn cha mẹ mình, mình và con cái mình và bao nhiêu
người dân khác nữa phải sống và chết theo một kiếp như
vậy. Gia đình cuối cùng rồi cũng chấp nhận những gì Long
đã lựa chọn.

Nhưng cũng kể từ đó, áp lực lại đến từ bên ngoài. Dịp
kỷ niệm ngày thương binh, liệt sĩ năm nay, khoảng hơn một
tháng sau khi Long phát động phong trào Con đường Việt Nam,
chính quyền địa phương đã không đến nhà thăm hỏi và tặng
quà cho bà ngoại Long, ba Long như vẫn làm đầy đủ những năm
trước. Mẹ Long đã rất giận dữ gọi ra phường hỏi lý do
thì họ mới xin lỗi và bảo là thiếu sót, hôm sau cho người
đến. Bà nói rằng còn nhiều áp lực khác mà nó vô hình nên
chẳng biết đầu mối ở đâu mà hỏi cho ra lẽ.

Tháng trước Long trình diện ở phường theo thủ tục hàng
tháng dành cho người bị quản chế. Long kể rằng những
người của cơ quan an ninh xuất hiện bất ngờ ở đó yêu cầu
Long làm việc với họ mà không hề hẹn trước. Long từ chối
và nói rằng phải về nhà chuẩn bị cho mẹ vào bệnh viện vì
đang rất nguy cấp. Nhưng họ kiên quyết không cho Long về trừ
khi Long tuyên bố từ bỏ phong trào Con đường Việt Nam, Long
đã bác bỏ yêu cầu đó nên họ giữ Long lại chỉ để trả
lời những câu hỏi của họ trong mấy giờ liền. Mục tiêu
cũng không ngoài việc gây áp lực. Nhưng Long vẫn tiếp tục con
đường của mình.

Tôi hỏi Long: "<em>Cháu có bao giờ thấy hối tiếc vì con
đường đã chọn không?</em>" Long trả lời: "<em>Không bác
à. Thỉnh thoảng có buồn nhưng hối tiếc thì không. Cháu chọn
con đường làm người chứ không chọn con đường làm
voi!</em>", rồi cười rất vui.

Đất nước này rất nhiều gia đình với nhiều thế hệ như
vậy. Phải hy sinh bao nhiêu thế hệ nữa để có được tương
lai mai sau tươi sáng? Hai thế hệ đầu tiên đã hy sinh tính
mạng và xương máu cho tổ quốc rồi tiếp tục sống và cống
hiến bằng sức lao động chân chính của mình. Nhưng hai thế
hệ con, cháu của họ vẫn chưa được sống trong một hiện
tại tốt đẹp. Họ sắp trở về với tổ tiên, nhưng vẫn
chưa nhìn thấy được một tương lai tươi sáng, chí ít bằng
một niềm hy vọng khả dĩ. Bà ngoại Long đã hơn 90 tuổi, đã
sống và chứng kiến cả một thời kỳ dài lịch sử hy sinh
của dân tộc trải qua nhiều chế độ từ thời Pháp thuộc,
giờ vẫn phải chịu những áp lực xảy đến với cháu mình
và cả gia đình mình.

Nhưng có lẽ đó chính là sự khởi đầu cho những điều tốt
đẹp. Nếu Lê Thăng Long chọn con đường sống yên thân, phì
gia thì Long đã vào đảng, rồi dựa vào lý lịch gia đình mà
thăng quan tiến chức. Long kể hồi học đại học Long cũng
từng nghĩ như vậy nên rất tích cực hoạt động đoàn và
trở thành sinh viên đầu tiên làm bí thư đoàn của toàn khoa
Điện đại học Bách khoa Tp HCM. Nhưng Long đã sớm từ bỏ con
đường đó sau khi ra trường và làm cho một doanh nghiệp nhà
nước rất lớn. Long nhận ra nếu tiếp tục con đường đó
thì mình phải chấp nhận nhiều sai trái, nhiều lúc còn phải
luồn cúi. Long rời bỏ nó đi làm cho một công ty liên doanh,
rồi sau đó thành lập doanh nghiệp cùng với Thức và trở
thành doanh nhân. Và dấn thân.

Một con đường khó khăn nhưng nó cho họ được sống đúng
với mong muốn và khát vọng tự do của mình. Dù khó khăn nhưng
ngày càng có nhiều người chọn đi trên con đường đó. Những
thế hệ đàn anh lớn hơn Long như Nguyễn Văn Hải, nhỏ hơn
như Việt Khang và cả những thế hệ còn rất trẻ có thể
gọi Long hàng chú bác như Phương Uyên. Đã và sẽ còn rất
nhiều người nữa bước vào con đường đó dù biết rằng
thân xác mình có thể bị cầm tù nhưng tinh thần mình mãi
được tự do. Và đó chính là những đoạn khởi đầu không
thể thiếu cho một con đường để đi đến với tự do, dân
chủ, thịnh vượng và văn minh cho cả một dân tộc.

Lịch sử đã cho thấy mỗi cá nhân thiếu tự do thì cả dân
tộc không thể không lệ thuộc, nô lệ và phải hy sinh triền
miên từ thế hệ này đến thế hệ khác mà vẫn không thể có
được một hiện thực tốt đẹp. Tương lai thì bất định
với những hy vọng tươi sáng được gửi gắm từ đời này
qua đời khác.

Rồi để tìm chút an ủi trước khi trở về với cát bụi thì
đành lòng chấp nhận như chuyện con voi.

Do vậy cần bao nhiêu thế hệ nữa để được sống trong dân
chủ và thịnh vượng tùy thuộc vào suy nghĩ và hành động tự
do của các thế hệ hiện tại, nhất là thế hệ trẻ.

Trần Văn Huỳnh

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121122/tran-van-huynh-con-can-bao-nhieu-the-he-nua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét