Phát biểu của Tổng thống Obama Tại Đại học YANGON

<div class="rightalign">Rangoon, Miến Điện</div>

TỔNG THỐNG OBAMA: Cảm ơn các bạn. (Vỗ tay) Myanmar Naingan,
Mingalaba! [Xin chào đất nước Myanmar] (Tiếng cười và vỗ tay).
Tôi rất vinh hạnh có mặt ở đây, tại trường đại học này
và là Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ đến thăm đất
nước của các bạn.

[video:http://www.youtube.com/watch?v=tTAeJJnqhbo]
.
Tôi đến đây vì tầm quan trọng của quốc gia các bạn. Các
bạn sống ở ngã tư đường của Đông và Nam Á. Các bạn
tiếp giáp với hai quốc gia đông dân nhất hành tinh. Các bạn
có một lịch sử lâu dài hàng ngàn năm, và có khả năng giúp
xác định vận mệnh của khu vực phát triển nhanh nhất này
trên thế giới.

Tôi đến đây vì vẻ đẹp và sự đa dạng của đất nước
các bạn. Tôi đã thấy chỉ mới ngày hôm nay bảo tháp vàng
Shwedagon, và đã xúc động bởi ý tưởng vượt thời gian về
lòng từ bi (metta) – niềm tin rằng thời gian của chúng ta
sống trên trái đất này có thể được xác định bằng sự
khoan dung và tình yêu. Và tôi biết vùng đất này vươn từ các
khu dân cư đông đúc của thành phố cổ này cho đến bản quán
của hơn 60.000 làng quê, từ các đỉnh núi của dãy Himalaya,
các khu rừng của bang Karen vươn tới hai bờ sông Irrawady.

Tôi đến đây vì lòng ngưỡng mộ của tôi đối với trường
đại học này. Chính ở nơi đây, tại ngôi trường này, cuộc
phản đối chế độ thực dân đầu tiên đã được tổ chức.
Chính ở nơi đây, Aung San đã biên soạn một tạp chí trước
khi lãnh đạo phong trào độc lập. Chính ở nơi đây, U Thant
đã học được những con đường của thế giới trước khi
dẫn dắt thế giới tại Liên Hiệp Quốc. Ở đây, việc học
tập nghiên cứu đã phát triển mạnh trong thế kỷ qua và sinh
viên đứng lên đòi các quyền cơ bản của con người. Bây
giờ, cuối cùng Quốc hội của các bạn đã thông qua một
nghị quyết đem lại sức sống mới cho trường đại học này
và nó phải giành lại sự vĩ đại của mình, bởi vì tương
lai của đất nước này sẽ được xác định bằng việc giáo
dục thế hệ trẻ.

Tôi đến đây vì lịch sử giữa hai nước chúng ta. Một thế
kỷ trước, các nhà buôn và các nhà truyền giáo Mỹ đã đến
đây tạo dựng các mối quan hệ về niềm tin, thương mại và
tình hữu nghị. Và từ bên trong các biên giới này trong chiến
tranh thế giới thứ II, các phi công của chúng tôi đã bay tới
Trung Quốc và nhiều binh lính của chúng tôi đã hy sinh mạng
sống của họ. Cả hai nước chúng ta đều từ Đế quốc Anh
thoát ra, và Mỹ là một trong những nước đầu tiên công nhận
Liên minh độc lập Miến Điện. Chúng tôi tự hào đặt một
Trung tâm Mỹ tại Rangoon và xây dựng các trao đổi qua lại
với các trường học như thế này. Và qua nhiều thập kỷ của
sự khác biệt, người Mỹ đã thống nhất trong tình cảm của
mình đối với đất nước người dân này.

Trên hết, tôi đến đây vì niềm tin vào phẩm giá con người
của Mỹ. Trong nhiều thập kỷ qua, hai nước chúng ta đã trở
thành người xa lạ. Nhưng hôm nay, tôi có thể nói với bạn
rằng chúng tôi luôn luôn vẫn hy vọng về người dân của
đất nước này, về các bạn. Các bạn đã cho chúng tôi hy
vọng và chúng tôi chứng kiến lòng can đảm của các bạn.

Chúng tôi thấy các nhà hoạt động mặc đồ trắng tới thăm
gia đình các tù nhân chính trị vào chủ nhật và các nhà sư
mặc áo vàng (saffron) biểu tình một cách ôn hòa trên đường
phố. Chúng tôi được biết những người dân bình thường đã
tổ chức các đội cứu trợ để ứng phó với một cơn bão,
và được nghe tiếng nói của các sinh viên và nhịp đập của
các nghệ sĩ hip-hop thể hiện tiếng nói tự do. Chúng tôi cũng
biết những người lưu vong và người tị nạn không bao giờ
mất liên lạc với gia đình hoặc quê quán của họ. Và chúng
tôi được gợi cảm hứng từ phẩm giá kiên cường của Daw
Aung San Suu Kyi, khi bà chứng minh rằng không có con người nào
thực sự có thể bị bỏ tù nếu hy vọng còn cháy bỏng trong
trái tim họ.

Khi tôi nhậm chức tổng thống, tôi đã gửi một thông điệp
tới những chính quyền cai trị bằng sự sợ hãi. Tôi đã nói,
trong bài phát biểu mở đầu, "Chúng tôi sẽ chìa tay ra nếu
quý vị sẵn sàng thả lỏng nắm tay của quý vị". Và hơn
một năm rưỡi qua, một sự chuyển đổi nhanh chóng đã bắt
đầu, khi một chế độ độc tài trong năm thập kỷ qua đã
nới lỏng sự kìm kẹp của mình. Dưới quyền Tổng thống
Thein Sein, mong muốn thay đổi đã được đáp ứng bởi một
chương trình cải cách. Hiện nay một lãnh đạo dân sự đang
đứng đầu chính phủ, và Quốc hội đang khẳng định chính
mình. Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ vốn từng bị đặt ra
ngoài vòng pháp luật, đã đứng lên trong cuộc bầu cử, và bà
Aung San Suu Kyi là một đại biểu Quốc hội. Hàng trăm tù nhân
lương tâm đã được trả tự do, và lao động cưỡng bức đã
bị cấm. Các thỏa thuận ngừng bắn bước đầu đã đạt
được với quân đội các nhóm sắc tộc, và các luật mới
tạo điều kiện cho một nền kinh tế cởi mở hơn.

Vì thế, hôm nay, tôi đến để giữ lời hứa của mình và mở
rộng bàn tay thân hữu. Bây giờ nước Mỹ đã có Đại sứ
tại Rangoon, cấm vận đã được nới lỏng, và chúng tôi sẽ
giúp xây dựng lại một nền kinh tế có thể tạo ra cơ hội
cho người dân, và có tác dụng như là một động cơ tăng
trưởng cho thế giới. Nhưng cuộc hành trình đáng chú ý này
chỉ mới bắt đầu, và có nhiều điều phải đi xa hơn nữa.
Cải cách được đưa ra từ phía trên cùng của xã hội phải
đáp ứng nguyện vọng của những công dân hợp thành nền
tảng của nó. Những đóm lửa lung linh của sự tiến bộ mà
chúng ta đã thấy không phải bị tắt đi – chúng phải được
làm sáng thêm, chúng phải trở thành một sao Bắc đẩu soi sáng
cho mọi người dân của đất nước này.

Và thành công của các bạn trong nỗ lực đó là quan trọng
đối với Hoa Kỳ, cũng như đối với tôi. Mặc dù chúng ta ở
những nơi khác nhau, chúng ta cùng có những giấc mơ chung:
được chọn lưa các lãnh đạo của chúng ta, được sống hòa
bình với nhau, được hưởng một nền giáo dục và có một
cuộc sống tốt, yêu thương gia đình và cộng đồng của chúng
ta. Đó là lý do tại sao tự do không phải là một ý tưởng
trừu tượng, tự do chính là điều làm cho tiến bộ loài
người có thể xảy ra- không chỉ tại các thùng phiếu, nhưng
trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Franklin Delano Roosevelt, một trong những Tổng thống vĩ đại
nhất của Mỹ, đã hiểu rõ sự thật này. Ông xác định cứu
cánh của Mỹ là điều gì đó nhiều hơn chỉ quyền bỏ
phiếu. Ông hiểu dân chủ không chỉ là việc đi bầu. Ông kêu
gọi thế giới nắm lấy bốn quyền tự do cơ bản: tự do ngôn
luận, tự do thờ phượng, (tự do) thoát khỏi sự bức bách
của nhu cầu vật chất, và (tự do) thoát khỏi sự sợ hãi.
Bốn quyền tự do này củng cố lẫn nhau, và bạn không thể
hoàn toàn thực hiện một mà không thực hiện tất cả chúng.

Vì vậy, đó là tương lai mà chúng ta tìm kiếm cho chính mình,
và cho tất cả mọi người. Và đó là những gì tôi muốn nói
tới với bạn ngày hôm nay.

Trước tiên, chúng tôi tin vào quyền tự do bày tỏ để tiếng
nói của những người dân bình thường, có thể được nghe
thấy, và các chính phủ phản ánh ý chí của họ – ý chí
của nhân dân.

Tại Hoa Kỳ, hơn hai thế kỷ, chúng tôi đã làm hết sức mình
để giữ lời hứa này cho tất cả các công dân của chúng tôi
– giành được tự do cho những người bị bắt làm nô lệ,
mở rộng quyền bầu cử cho phụ nữ và người Mỹ gốc châu
Phi, bảo vệ các quyền của người lao động được có tổ
chức.

Và chúng tôi nhận ra rằng không có hai quốc gia nào đạt
được những quyền đó theo đúng cùng một cách, nhưng việc
đất nước của bạn sẽ mạnh hơn nếu biết dựa trên sức
mạnh của toàn dân là không có gì nghi vấn. Đó là cái cho
phép các quốc gia thành công. Đó là cái mà cải cách đã bắt
đầu làm.

Thay vì bị đàn áp, quyền của người dân được tu tập với
nhau bây giờ phải được tôn trọng đầy đủ. Thay vì bị
kiềm chế, bức màn kiểm duyệt các phương tiện truyền thông
phải tiếp tục được tháo dỡ Và khi các bạn thực hiện
các bước này, các bạn có thể dẫn tới sự tiến bộ. Thay
vì bị lờ đi, các công dân phản đối việc xây dựng đập
Myitsone đã được lắng nghe. Thay vì bị đặt ra ngoài vòng
pháp luật, các đảng phái chính trị đã được phép tham gia.
Các bạn có thể thấy tiến bộ đã được thực hiện. Như
một cử tri đã nói trong các cuộc bầu cử quốc hội ở đây,
"Cha mẹ và ông bà của chúng tôi chờ đợi điều này, nhưng
không bao giờ thấy nó tới". Và bây giờ bạn có thể nhìn
thấy nó. Bạn có thể nếm mùi vị của tự do.

Và để bảo vệ tự do của tất cả các cử tri, những người
nắm quyền phải chấp nhận những ràng buộc. Đó là những gì
thể chế của Mỹ được thiết kế để làm. Hiện giờ, Mỹ
có thể có quân đội mạnh nhất thế giới, nhưng nó phải
chịu sự kiểm soát dân sự. Trên cương vị Tổng thống Hoa
Kỳ, tôi đưa ra quyết định để quân đội thực hiện, chứ
không phải ngược lại. Là Tổng thống và Tổng tư lệnh, tôi
có trách nhiệm đó bởi vì tôi chịu trách nhiệm đối với
nhân dân.

Bây giờ, ngược lại, với tư cách Tổng thống, tôi không thể
chỉ việc áp đặt ý chí của tôi lên Quốc hội – Quốc hội
Hoa Kỳ – mặc dù đôi khi tôi ước mình có thể làm điều
đó. Ngành lập pháp có quyền hạn riêng và đặc quyền riêng
của nó, và do đó, họ kiểm soát quyền lực của tôi và cân
bằng quyền lực của tôi. Tôi bổ nhiệm một số quan toà,
nhưng tôi không thể bảo cho họ phán quyết như thế nào, bởi
vì tất cả mọi người ở Mỹ từ một đứa bé đang sống
trong nghèo đói cho tới tôi, Tổng thống Hoa Kỳ – đều bình
đẳng trước pháp luật. Và một quan toà có thể đưa ra quyết
định về việc liệu tôi có tôn trọng luật pháp hay vi phạm
pháp luật. Và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước luật
đó.

Và tôi mô tả hệ thống của chúng tôi tại Hoa Kỳ bởi vì
đó là cách các bạn phải vươn tới cho tương lai mà bạn
xứng đáng được hưởng – một tương lai trong đó dù chỉ
một tù nhân lương tâm cũng là quá nhiều. Bạn cần phải
vươn tới một tương lai ở đó pháp luật là mạnh hơn so với
bất kỳ nhà lãnh đạo đơn lẻ nào, bởi vì nó chịu trách
nhiệm đối với nhân dân. Các bạn cần phải vươn tới một
tương lai mà không có trẻ em nào bị biến thành một người
lính và không có phụ nữ nào bị bóc lột, và trong đó luật
pháp bảo vệ họ ngay cả khi họ đang dễ bị nguy khốn, ngay
cả khi họ yếu đuối, một tương lai trong đó an ninh quốc gia
được củng cố bởi một quân đội phục vụ dưới quyền
chỉ huy dân sự và Hiến pháp đảm bảo rằng chỉ có những
người do dân bầu mới có thể cai trị.

Trên hành trình đó, Mỹ sẽ nâng đỡ các bạn từng bước
trên đường- bằng cách sử dụng sự trợ giúp của chúng tôi
để làm xã hội dân sự mạnh lên, bằng cách lôi kéo quân
đội của các bạn nâng cao tính chuyên nghiệp và quyền con
người, và bằng cách hợp tác với các bạn khi các bạn nối
kết sự tiến bộ của các bạn hướng tới dân chủ với phát
triển kinh tế. Vì vậy, thúc đẩy cuộc hành trình đó sẽ
giúp bạn theo đuổi quyền tự do thứ hai – niềm tin rằng
tất cả mọi người cần được (tự do) thoát khỏi sự thúc
bách bởi các nhu cầu vật chất.

Đánh đổi ngục tù của sự không quyền lực bằng nỗi đau
của một dạ dày trống rỗng là chưa tương xứng. Nhưng lịch
sử cho thấy rằng các chính phủ của dân, do dân và vì dân là
mạnh hơn rất nhiều trong việc tạo ra sự thịnh vượng. Và
đó là quan hệ đối tác mà chúng tôi tìm kiếm với các bạn.

Khi những người bình thường có tiếng nói về tương lai của
họ, thì đất của bạn không dễ bị tướt đoạt. Và đó là
lý do tại sao cải cách phải đảm bảo rằng người dân của
quốc gia này có thể có hầu hết những quyền sở hữu cơ
bản đó – quyền sở hữu mảnh đất mà các bạn sống trên
đó và làm việc trên đó.

Khi tài năng các bạn được cỡi trói, thì cơ hội sẽ được
tạo ra cho tất cả mọi người. Mỹ đang bãi bỏ lệnh cấm
các công ty kinh doanh tới làm ăn ở đây, và Chính phủ các
bạn đã bãi bỏ các hạn chế về đầu tư và đã thực hiện
các bước mở cửa nền kinh tế. Và bây giờ, khi nhiều của
cải hơn đổ vào bên trong biên giới của các bạn, chúng tôi
hi vọng và mong rằng nó sẽ nâng nhiều người lên hơn. Nó
không thể chỉ giúp cho những người tầng lớp trên. Nó phải
giúp cho tất cả mọi người. Và kiểu tăng trưởng kinh tế
đó, tất cả mọi người trong đó đều có cơ hội – nếu
bạn làm việc chăm chỉ, bạn có thể thành công – đó là cái
làm một nước chuyển dịch nhanh chóng khi nó đi tớiphát
triển.

Tuy nhiên, kiểu tăng trưởng đó chỉ có thể được tạo ra
nếu tham nhũng bị bỏ lại phía sau. Để đầu tư dẫn đến
cơ hội, cải cách phải thúc đẩy ngân sách minh bạch và công
nghiệp do tư nhân làm chủ.

Lãnh đạo bằng nêu gương, Mỹ khẳng định rằng các công ty
của chúng tôi đáp ứng các tiêu chuẩn cao về sự cởi mở và
minh bạch nếu họ làm ăn ở đây. Và chúng tôi sẽ làm việc
với các tổ chức như Ngân hàng Thế giới để trợ giúp các
doanh nghiệp nhỏ và thúc đẩy một nền kinh tế cho phép các
doanh nghiệp, doanh nhân nhỏ phát triển mạnh và cho phép người
lao động giữ lấy những gì họ kiếm được. Và tôi rất hoan
nghênh quyết định mới đây của chính phủ các bạn tham gia
vào tổ chức mà chúng tôi gọi là Quan hệ đối tác Chính phủ
mở rộng của chúng tôi, để công dân có thể kì vọng tính
chịu trách nhiệm và biết được chính xác các khoản tiền
được chi tiêu như thế nào và hệ thống chính phủ vận hành
ra sao.

Trên hết, khi tiếng nói của các bạn được chính phủ nghe
thấy, có nhiều khả năng là các nhu cầu cơ bản của các bạn
sẽ được đáp ứng. Và đó là lý do tại sao cải cách phải
vươn tới cuộc sống hàng ngày của những người đang đói và
những người đang bệnh, và những người sống không có
điện, nước. Và ở đây, nước Mỹ cũng sẽ thực hiện phần
của mình trong việc hợp tác với cácbạn.

Hôm nay, tôi tự hào thành lập lại phái bộ USAID của chúng
tôi ở đất nước này, đó là cơ quan hướng dẫn phát triển
của chúng tôi. Và Hoa Kỳ muốn làm một đối tác trong việc
giúp đất nước này vốn từng là vựa lúa của châu Á, tái
lập năng lực nuôi sống người dân, chăm sóc người bệnh,
giáo dục trẻ em, và xây dựng thể chế dân chủ khi các bạn
tiếp tục con đường cải cách.

Đất nước này nổi tiếng với nguồn tài nguyên thiên nhiên,
và chúng phải được bảo vệ chống lại khai thác bừa bãi.
Và chúng ta hãy nhớ rằng trong một nền kinh tế toàn cầu,
nguồn tài nguyên lớn nhất của một nước là người dân. Vì
vậy, qua việc đầu tư vào các bạn, quốc gia này có thể mở
cánh cửa cho sự thịnh vượng hơn thêm nhiều – bởi vì mở
khóa tiềm năng của một quốc gia phụ thuộc vào việc trang
bị năng lực cho tất cả mọi người, đặc biệt là những
người trẻ.

Đúng như giáo dục là chìa khóa cho tương lai của nước Mỹ,
nó cũng sẽ là chìa khóa cho tương lai của các bạn. Và vì
vậy chúng tôi mong muốn hợp tác với các bạn, như chúng tôi
đã và đang làm với nhiều nước láng giềng của các bạn,
để mở rộng cơ hội và đào sâu thêm các trao đổi qua lại
giữa các sinh viên của chúng ta. Chúng tôi muốn sinh viên từ
đất nước này đi đến Hoa Kỳ học hỏi chúng tôi, và chúng
tôi muốn sinh viên Mỹ đến đây học hỏi các bạn.

Và sự thật này dẫn tôi đến quyền tự do thứ ba mà tôi
muốn thảo luận: sự tự do thờ thờ phượng – tự do thờ
phượng như các bạn muốn, và quyền của các bạn đối với
phẩm giá con người cơ bản.

Đất nước này, giống như đất nước của tôi, được thiên
nhiên phú cho sự đa dạng. Không phải ai cũng trông giống nhau.
Không phải tất cả mọi người đến từ cùng một khu vực.
Không phải tất cả mọi người thờ phượng theo cùng một
cách. Tại các thành phố và thị trấn của các bạn, có đền,
chùa, nhà thờ [đạo Ki tô] và nhà thờ đạo Hồi đứng cạnh
nhau. Hơn một trăm nhóm sắc tộc đã là một phần của câu
chuyện củacác bạn. Tuy nhiên, trong các biên giới này, chúng
tôi đã nhìn thấy một số trong các cuộc nổi dậy kéo dài
nhất thế giới, chúng đã làm mất vô số mạng sống và xé
rời nhiều gia đình và cộng đồng , và đứng chắn trên con
đường phát triển.

Không có quá trình cải cách nào thành công mà không có hòa
giải dân tộc. (Vỗ tay) Bây giờ các bạn có một thời khắc
cơ hội đáng kể để chuyển các cuộc ngừng bắn thành một
giải pháp lâu dài, và theo đuổi hòa bình ở nơi mà các mâu
thuẫn vẫn còn nán lại, kể cả ở bang Kachin. Những nỗ lực
này phải dẫn đến một nền hòa bình công chính và lâu dài
hơn, bao gồm cả việc trợ giúp nhân đạo cho những người có
nhu cầu, và một cơ hội cho những người di tản trở về quê.

Hôm nay, chúng ta nhìn vào vụ bạo động gần đây tại bang
Rakhine vốn đã gây ra quá nhiều đau khổ, và chúng ta thấy sự
nguy hiểm của tình trạng căng thẳng tiếp tục ở đó. Đã
quá lâu, người dân của bang này, kể cả sắc dân Rakhine,
phải đối mặt với cái nghèo và sự khủng bố nghiền nát.
Nhưng không có lý do cho bạo lực đối với người dân vô
tội. Và người Rohingya giữ cho chính họ mình – giữ bằng
chính họ cùng một phẩm giá như các bạn, và tôi giữ.

Hòa giải dân tộc sẽ cần thời gian, nhưng vì lợi ích của
nhân loại chung của chúng ta, và vì tương lai của đất nước
này, cần phải ngăn chặn sự kích động và ngăn chặn bạo
lực. Và tôi hoan nghênh việc chính phủ cam kết sẽ giải
quyết các vấn đề về sự bất công và tinh thần trách
nhiệm, và tiếp cận trợ giúp nhân đạo và quyền công dân.
Đó là một tầm nhìn mà thế giới sẽ ủng hộ khi các bạn
tiến về phía trước.

Mọi quốc gia đều vật vã trong xác định quyền công dân. Mỹ
đã có cuộc tranh luận lớn về những vấn đề này, và những
cuộc tranh luận đó vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, bởi vì
chúng tôi là một quốc gia của những người nhập cư –
những người đến từ mọi nơi của thế giới. Nhưng những
gì chúng tôi đã học được ở Mỹ là có một số nguyên tắc
mang tính phổ quát, áp dụng cho tất cả mọi người dù bạn
trông ra sao, dù bạn đến từ đâu, dù bạn đang theo tôn giáo
nào. Quyền của người được sống mà không có các mối đe
dọa rằng gia đình của họ có thể bị tổn hại hoặc nhà ở
của họ có thể bị đốt cháy chỉ vì họ là một ai đó
hoặc đến từ một nơi nào đó.

Chỉ có người dân của đất nước này cuối cùng có thể
định nghĩa sự hợp nhất của các bạn, có thể định nghĩa
một công dân của đất nước này có nghĩa là gì. Nhưng tôi
có niềm tin rằng khi các bạn làm điều đó các bạn có thể
nhận được sự đa dạng này như là một điểm mạnh chứ
không phải là một điểm yếu. Đất nước của bạn sẽ mạnh
hơn vì có nhiều nền văn hóa khác nhau, nhưng các bạn phải
nắm bắt cơ hội đó. Các bạn phải nhận ra thế mạnh đó.

Tôi nói điều này bởi vì đất nước của tôi và cuộc sống
của riêng tôi đã dạy cho tôi về sức mạnh của sự đa
dạng. Hoa Kỳ là một quốc gia của những người theo đạo
Kitô, người Do Thái, người đạo Hồi, đạo Phật, đạo Ấn
và người không có đạo. Câu chuyện của chúng tôi được
định hình bằng mọi ngôn ngữ, làm giàu bằng mọi nền văn
hóa. Chúng tôi có những người có gốc gác từ mọi miền trên
thế giới. Chúng tôi đã nếm trải vị cay đắng của cuộc
nội chiến và sự phân biệt, nhưng lịch sử của chúng tôi cho
chúng tôi thấy rằng sự thù hận trong lòng con người có thể
vơi đi, các lằn ranh giữa các chủng tộc và các bộ tộc sẽ
phai dần. Và những gì còn lại là một sự thật đơn giản: e
pluribus unum [từ nhiều thành một]- đó là những gì chúng tôi
nói ở Mỹ. Từ số nhiều đó, chúng tôi hợp thành một quốc
gia và chúng tôi làm thành một dân tộc. Và sự thật đó ,
lặp đi lặp lại, làm cho sự hợp nhất của chúng tôi mạnh
mẽ hơn. Nó đã làm cho đất nước chúng tôi mạnh mẽ hơn. Nó
là một phần trong những cái đã làm nước Mỹ vĩ đại.

Chúng tôi đã sửa đổi Hiến pháp để mở rộng các nguyên
tắc dân chủ mà chúng tôi trân quý. Và tôi đứng trước các
bạn hôm nay với cương vị Tổng thống của quốc gia mạnh
nhất trên trái đất, nhưng thừa nhận rằng màu da của tôi
đã từng bị từ khước quyền bầu cử. Và như thế điều
đó sẽ cho bạn một ý thức nào đó rằng nếu đất nước
của chúng tôi có thể vượt qua sự khác biệt thì các bạn
cũng có thể như thế. Mỗi một con người bên trong các biên
giới này là một phần của câu chuyện của các bạn, và các
bạn nên nắm giữ điều đó. Đó không phải là một nguồn
làm yếu kém, đó là một nguồn sức mạnh – nếu bạn nhận
ra nó.

Và điều đó dẫn tôi đến quyền tự do cuối cùng mà tôi sẽ
thảo luận ngày hôm nay, và đó là quyền của tất cả mọi
người được sống (tự do) thoát khỏi sự sợ hãi.

Trong nhiều cách, sợ hãi là thế lực chặn giữa con người và
những ước mơ của họ. Sợ xung đột và các loại vũ khí
chiến tranh. Sợ một tương lai khác lạ với quá khứ. Sợ
những thay đổi sắp xếp lại trật tự xã hội và nền kinh
tế của chúng ta. Sợ những người trông có vẻ khác ta, hoặc
đến từ một nơi khác lạ, hoặc thờ phượng theo một cách
khác. Trong một vài giai đoạn đen tối nhất, lúc Aung San Suu Kyi
bị cầm tù, bà đã viết một khái luận về (tự do) thoát
khỏi sự sợ hãi. Bà ấy nói sợ mất mát làm hư hỏng những
người nắm lấy nó – "Sợ mất quyền lực làm hủ bại
những người sử dụng nó, và sợ bị trừng phạt quyền lực
làm đồi bại những ai phụ thuộc quyền lực"

Đó là nỗi sợ hãi mà bạn có thể để lại đằng sau. Chúng
ta thấy rằng cơ hội ở các nhà lãnh đạo đang bắt đầu
hiểu rằng quyền lực đến từ việc thoả mãn những hi vọng
của dân, chứ không phải những sợ hãi của dân. Chúng tôi
nhìn thấy điều đó ở những công dân khẳng định rằng lần
này phải khác, rằng lần này thay đổi sẽ đến và sẽ tiếp
diễn. Như bà Aung San Suu Kyi đã viết: "Sợ không phải là
trạng thái tự nhiên của con người văn minh." Tôi tin điều
đó. Và hôm nay, các bạn đang cho thế giới thấy rằng sự sợ
hãi không phải là trạng thái tự nhiên của cuộc sống ở
đất nước này.

Đó là lý do tại sao tôi ở đây. Đó là lý do tại sao tôi
đến Rangoon. Và đó là lý do tại sao những gì xảy ra ở đây
là rất quan trọng – không những đối với khu vực này mà
còn đối với cả thế giới. Bởi vì bạn đang bước vào một
cuộc hành trình có khả năng truyền cảm hứng cho rất nhiều
người. Đây là một thử nghiệm liệu một quốc gia có thể
chuyển tới một vị thế tốt đẹp hơn.

Hoa Kỳ là một quốc gia Thái Bình Dương, và chúng tôi thấy
tương lai của chúng tôi cũng ràng buộc với những quốc gia và
các dân tộc này ở phía Tây của chúng tôi. Và khi nền kinh
tế của chúng tôi hồi phục, chính đây là nơi mà chúng tôi
tin rằng chúng tôi sẽ tìm thấy sự tăng trưởng to lớn. Khi
chúng tôi kết thúc hai cuộc chiến tranh đã chi phối chính sách
đối ngoại của chúng tôi trong một thập kỷ, khu vực này sẽ
là một trọng tâm cho những nỗ lực của chúng tôi để xây
dựng một nền hòa bình thịnh vượng.

Ở đây trong khu vực Đông Nam Á, chúng tôi nhìn thấy tiềm
năng cho sự hội nhập giữa các quốc gia và người dân. Và
với cương vị Tổng thống, tôi đã nắm lấy ASEAN vì lý do
vượt ngoài thực tế là tôi đã sống một khoảng thời thơ
ấu của tôi tại khu vực này, ở Indonesia. Bởi vì với ASEAN,
chúng tôi thấy các nước đang trên đà chuyển tới- các nước
đang lớn mạnh, và các nền dân chủ đang nổi lên; các chính
phủ đang hợp tác nhau; tiến bộ đang xây dựng trên sự đa
dạng chạy khắp các đại dương, các đảo, các cánh rừng và
các thành phố, các dân tộc thuộc mọi chủng tộc và mọi tôn
giáo. Đây là những gì thế kỷ 21 nên giống như thế nếu
chúng ta có can đảm bỏ qua một bên sự khác biệt của chúng
ta và bước tới với một ý thức quan tâm lẫn nhau và tôn
trọng lẫn nhau.

Và ở đây tại Rangoon, tôi muốn gửi một thông điệp cho
khắp châu Á: Chúng ta không cần phải được xác định bởi
các ngục tù của quá khứ. Chúng ta cần phải nhìn về tương
lai. Đối với lãnh đạo của Bắc Triều Tiên, tôi đã đưa cho
một sự chọn lựa: hãy dẹp bỏ vũ khí hạt nhân và chọn con
đường hòa bình và tiến bộ. Nếu quý vị làm như thế thì
quý vị sẽ thấy có một bàn tay mở rộng từ Hoa Kỳ.

Vào năm 2012, chúng ta không cần phải bám vào sự phân chia
Đông, Tây, Nam, Bắc. Chúng tôi hoan nghênh sự trỗi dậy hòa
bình của Trung Quốc, láng giềng phía Bắc của các bạn, và
Ấn Độ, láng giềng phía Tây của các bạn. Liên Hiệp Quốc
– Hoa Kỳ sẽ làm việc với bất kỳ quốc gia nào, dù lớn hay
nhỏ, muốn đóng góp cho một thế giới hòa bình hơn và thịnh
vượng hơn, công chính hơn và tự do hơn. Và Hoa Kỳ sẽ là
một người bạn với bất kỳ quốc gia nào tôn trọng các
quyền của công dân mình và có trách nhiệm về luật pháp
quốc tế.

Đó là đất nước, đó là thế giới mà bạn có thể bắt
đầu xây dựng ở đây tại thành phố lịch sử này. Quốc gia
này vốn bị quá cô lập có thể cho thế giới thấy sức mạnh
của một khởi đầu mới, và chứng minh một lần nữa rằng
cuộc hành trình tới dân chủ luôn đi đôi với phát triển.
Tôi nói điều này trong khi biết rằng vẫn còn có vô số
người ở đất nước này, những người không được hưởng
những cơ hội mà nhiều bạn ngồi đây được hưởng. Có hàng
chục triệu người sống không có điện. Có những người tù
lương tâm vẫn đang chờ đợi được thả ra. Có những người
tị nạn và di tản trong các trại mà ở đó hi vọng vẫn còn
là cái gì đó nằm ở chân trời xa xôi.

Hôm nay, tôi nói với các bạn, và tôi nói với tất cả mọi
người có thể nghe thấy tiếng nói của tôi – rằng Hoa Kỳ
ở với các bạn, kể cả những người đã bị lãng quên,
những người bị tước đoạt, những người đang bị tẩy
chay, những người nghèo khổ. Chúng tôi mang câu chuyện của
các bạn trong đầu của chúng tôi và hi vọng của các bạn
trong tim của chúng tôi, bởi vì trong thế kỷ 21 với sự lan
toả của công nghệ và việc phá vỡ các rào cản, tuyến đầu
của tự do nằm bên trong phạm vi các quốc gia và các cá nhân,
không chỉ nằm giữa chúng.

Như một cựu tù nhân đã nêu ra trong nói chuyện với đồng
bào của ông, "Chính trị là công việc của các bạn. Nó
không chỉ dành cho [các] nhà chính trị". Và chúng tôi có một
thành ngữ ở Hoa Kỳ rằng văn phòng quan trọng nhất trong một
nền dân chủ là văn phòng công dân – không phải Tổng thống,
Chủ tịch Quốc hội, mà là công dân. (Vỗ tay)

Vì vậy, cuộc hành trình này có thể có vẻ bất thường và
khó khăn và đầy thử thách và đôi khi bực bội nhưng cuối
cùng, các bạn, các công dân của đất nước này, là những
người phải xác định tự do có nghĩa là gì. Các bạn là
những người sẽ phải nắm bắt tự do, bởi vì một cuộc
cách mạng thực sự của tinh thần bắt đầu trong mỗi trái tim
của chúng ta. Nó đòi hỏi các loại can đảm mà rất nhiều
các nhà lãnh đạo của bạn đã thể hiện.

Con đường phía trước sẽ được đánh dấu bởi những thách
thức rất lớn, và sẽ có những người chống lại sức mạnh
của sự thay đổi. Nhưng tôi đứng đây với lòng tự tin rằng
những gì đang xảy ra ở đất nước này là không thể đảo
ngược, và ý chí của người dân có thể nâng đất nước này
lên và tạo nên một ví dụ tuyệt vời cho thế giới. Và các
bạn sẽ có Hoa Kỳ là một đối tác với các bạn trên cuộc
hành trình dài đó. Vậy, cezu tin bad de. [Xin cám ơn các bạn]
(Vỗ tay).

Cảm ơn các bạn. (Vỗ tay).

Nguồn: <a
href="http://gretawire.foxnewsinsider.com/2012/11/19/president-obamas-speech-in-burma-myanmar-the-major-speech-of-his-trip/">White
House/ Fox News</a>

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Huỳnh Phan

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121121/phat-bieu-cua-tong-thong-obama-tai-dai-hoc-yangon),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét